Tập 1 - Sumire

Chương 07 - Phản bội

2026-03-02

1

Chương 07 - Phản bội

Ngày hôm sau, khi Sumire đến Học viện thì biết được rằng Yukiko không đi học.

-    Hôm qua vốn chẳng có chuyện gì xảy ra mà…

Dù Sumire cố gắng tự thuyết phục bản thân rằng đó chỉ là bệnh nhẹ hay gì đó, nhưng không hiểu sao trong lòng vẫn cứ thấy lo lắng không thể nào dứt ra được. Và linh cảm của Sumire đã đúng. Ngày hôm sau, rồi ngày hôm sau nữa, rốt cuộc là cả một tuần cũng không hề có bóng dáng của Yukiko ở trường.

Và rồi, đến ngày vừa tròn một tuần ấy (1) , giáo viên đã thốt ra một thông tin chấn động.

-    Bạn Ayano-Maro Yukiko đã thôi học tại trường.

Sumire có cảm giác như đầu mình bị đánh một cú trời giáng bằng một tảng đá lớn.

(Thôi học……!? Yukiko-sama……?)

Ánh mắt của người mẹ trong ngày đưa Yukiko về nhà đã khiến Sumire bận tâm mãi. Kể từ đó, Sumire đã cố gắng không đến gần nhà của Yukiko. Tuy nhiên, trên đường về của ngày hôm đó thì khác.

Sau khi cho xe dừng lại trước cổng nhà Ayano-Maro, Sumire bước xuống.

……

Cổng nhà Ayano-Maro đang mở toang.  Dinh thự không có lấy một chút hơi người đang ở.

(Chuyện này rốt cuộc là……?)

Đúng vào lúc đó, có một cái bóng từ bên trong dinh thự bước ra.

-    !

Đó là Yukiko. Yukiko với gương mặt xanh xao đang lảo đảo bước ra từ cửa chính của dinh thự, hệt như một người mộng du.

-    Yukiko-sama!

Sumire bất giác gọi lớn.

Yukiko cũng nhận ra. Nhưng vừa nhìn thấy gương mặt của Sumire thì nét mặt của Yukiko trở nên cứng đơ.

-    Yukiko-sama, rốt cuộc đã xảy ra…

-    Không được đến gần!

Yukiko đã hét lên bằng giọng điệu gay gắt, nhắm vào Sumire đang định bước tới.

-    Yukiko-sama…!?

Đó là điều không thể tưởng tượng nổi về Yukiko từ trước đến nay. Một Yukiko đơn thuần và trầm lặng ấy.

-    Yukiko-sama, rốt cuộc là…?

-    Cô cũng là người của gia tộc đó, phải không! Là những kẻ đã cướp đoạt tất cả mọi thứ của cha tôi đó!

-    Yukiko-sama…?

-    Tôi đã luôn ngưỡng mộ cô. Tôi đã luôn xem cô như là một sự tồn tại hơn cả bạn bè. Ấy vậy mà, những gì các người đã đối xử với tôi… Thật tàn nhẫn. Quá tàn nhẫn!

Đôi mắt Yukiko đẫm lệ. Một ánh nhìn thù hận đâm xuyên qua Sumire.

-    Hỡi Yukiko, thực lòng tớ không biết gì cả. Đã có chuyện gì xảy ra? Xin cậu làm ơn hãy nói cho tớ biết!

Sumire cũng đang tuyệt vọng. Việc bản thân không hề hay biết nhưng lại bị đổ lỗi từ một phía. Đối với cô, đó cũng là điều mà cô không nhẫn nhịn nổi.

Yukiko im lặng một khoảng. Nhưng rồi cô mở miệng ra nói:

-    Cha tôi đã thất bại trong việc kinh doanh, cả ngôi nhà này và mọi thứ đều bị Ngân hàng Kanzaki, một trong các công ty của gia đình cô, tước đoạt đi hết thảy. Đó chính là kết quả.

-    Hả?

-    Cha và mẹ tôi cũng đã ly hôn rồi. Tôi được mẹ dẫn theo, sẽ đi đến một nơi rất xa. Có lẽ chúng ta cũng không còn gặp nhau thêm một lần nào nữa.

-    Yukiko…

-    Người ta nói Ngân hàng Kanzaki biết rõ công việc kinh doanh của cha tôi đã là thất bại, vậy mà họ còn châm thêm dầu vào lửa, thúc giục cha tôi tiếp tục cho đến khi thất bại hoàn toàn, đến mức mà ai cũng nhìn thấy rõ.

-    Chuyện là như vậy sao…

……

Cứ thế, Yukiko từng bước đi ra. Ngay cả ý định nhìn về phía Sumire cũng không hề có. Bước ngang bên cạnh Sumire và đi mất.

-    Yukiko-sama!

-    …Vĩnh biệt nhé, tiểu thư Thành Kim.

-    ……!

Một Sumire đang đứng chết lặng trong sự bàng hoàng. Yukiko vẫn mặc nhiên bước đi đầu không ngoảnh lại, dần dần biến mất đằng sau cánh cổng kia.

……

Một  nỗi cô độc không thể nào diễn tả đã và đang nhấn chìm tâm hồn Sumire từng chút một. Không giống với tâm mong cầu hơi ấm từ cha mẹ, phải chăng nỗi đó là một nỗi cô độc dữ dội như bão tố (2) . Và cùng với đó có một cảm giác mất mát vô cùng mãnh liệt.

------------

Chú thích:

(1) Nguyên văn “一週間目の日”, có nghĩa là: ngày mà vừa đủ một tuần (ngày cuối cùng của chu kỳ), tức là ngày thứ 7 kể từ khi Yukiko nghỉ học.

(2) nguyên văn: 吹き荒ぶ孤独感, tạm dịch là “nỗi cô độc Xuy Hoang”. Trong đó “xuy” là thổi (động từ); “hoang” là trống trải (tính chất) => xuy hoang = thổi qua nơi hoang vắng. Khi gió đi qua một nơi hoang vắng, trống trải, không có vật cản thì gió thổi rất mạnh nên trong tiếng Nhật cụm “xuy hoang” này có nghĩa là thổi mạnh, dữ dội, như cuồng phong bão tố.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!