Web Novel (101 - 150) - Đang tiến hành

Chương 120 - Khởi hành

2026-01-18

6

Chương 120 - Khởi hành

Tôi đi đến địa điểm do lão già Lazarus chỉ định để bắt chuyến xe ngựa tới lãnh địa Regurif.

Có vẻ mọi người đã tập trung đông đủ cả rồi, thiếu mỗi mình tôi thôi.

"A, sư phụ đến rồi kìa! Trễ quá!"

Carol, chắc là người có mặt sớm nhất buông lời phàn nàn ngay khi chạm mắt với tôi.

Dù vẫn còn một lúc nữa mới tới giờ hẹn gặp chính xác, nhưng kệ đi, không cần phải nói thẳng ra làm gì.

Nghe giọng thì có vẻ ẻm không thật sự giận tôi.

"Xin lỗi xin lỗi. Anh không ngờ mọi người đến sớm như này nên đã đi đường vòng để dạo chút ấy mà."

"Cậu là Orn-san đúng không?"

Lúc tôi tiến đến chào hỏi nhóm Mộ Sắc Nguyệt Hồng thì một người đàn ông trung niên đứng gần đó cất giọng hỏi tôi.

Ông ấy mặc một bộ quân phục với gia huy nhà Edington nên có lẽ ông chính là bên hộ tống mà lão Lazarus đã đề cập đến.

Bên cạnh ông ấy còn có một anh chàng cũng mặc quân phục. Vậy là đoàn hộ tống sẽ có hai người à?

"Vâng. Tôi là Orn Doula. Rất hân hạnh khi được làm quen với ông."

"Hiểu rồi. Tôi tên là Elvis Terry. Còn đây là cấp dưới của tôi, Henry Parson."

Elvis-san tự giới thiệu mình rồi quay sang giới thiệu anh chàng đứng sau lưng.

"Rất vui khi được gặp Orn-san. Tôi là Henry Parson."

"Tôi biết là mọi người đã được thông báo chi tiết rồi, nhưng tôi vẫn sẽ nói lại. Hai người chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm hộ tống tới lãnh địa Regurif. Mong mọi người thông cảm vì số lượng binh sĩ ít ỏi này. Lúc đầu chúng tôi được báo rằng chỉ cần hộ tống mỗi mình cậu nên tôi với Henry đã cùng nhau lên đường."

Elvis-san nói, mắt nhìn đi chỗ khác, trông không được thoải mái cho lắm.

Chắc ông ấy đang cảm thấy khó xử, và đương nhiên là tôi không thể trách ông ấy được. Lão già kia đã nhờ tôi đi điều tra hầm ngục cách đây năm hôm, và có lẽ lúc ấy, Elvis-san và Henry-san đã bắt đầu lên đường đến Tutril. Nếu là để hộ tống mỗi mình tôi thì chẳng có gì lạ khi chỉ có hai người họ.

Chắc hẳn Elvis-san cảm thấy rất bối rối khi nhận ra rằng mình và cấp dưới phải hộ tống nhiều hơn một người khi đến Tutril. Cơ mà, việc có thêm người đi cùng là do tôi tự ý quyết định mà, nên tôi phải là bên bối rối mới đúng.

"Không, không sao đâu. Nhờ hai người bảo vệ chúng tôi từ đây cho đến lúc tới nơi nhé."

Có lẽ tụi Sophie đã chào hỏi họ trước khi tôi có mặt rồi nên tôi cũng không cần phải nói gì thêm. Sau khi nghe Elvis-san giải thích sơ qua về chuyến đi tới lãnh địa Regurif, chúng tôi lên xe ngựa và rời khỏi Tutril.

"Hoan hô♪ Hoan hô ♪ Háo hức quá đi ♪"

Khi chiếc xe ngựa bắt đầu lăn bánh, Carol vẫn tỏ ra hừng hực khí thế.

"Carol à, chúng ta tới lãnh địa Regurif là để thực hiện nhiệm vụ của Bang hội, không phải đến để vui chơi đâu", Log bày tỏ niềm  bất mãn trong khi nhìn về phía Carol đang ngân nga vui vẻ.

"Tớ biết rồi --"

Carol phồng má giận dỗi.

"Ừm, điều tra mê cung không phải là chuyện một sớm một chiều, nên ta sẽ phải nghỉ ngơi vào một số ngày nhất định. Dạo chơi trong những ngày đó chắc không sao đâu Orn-san nhỉ?"

"Ừ. Hè cũng sắp đến rồi, ta nên nhân dịp này để đi du ngoạn nữa. Chẳng có gì hay nếu cứ ru rú suốt ngày trong mê cung đâu."

"Thật ạ!? Hooray!"

"Carol à, cậu đã thấy biển bao giờ chưa?"

"Chưa. Tớ đã luôn chờ dịp đi biển đoá! Cậu thì sao Sophie?"

"Tớ cũng chưa. Tớ sinh ra ở lãnh thổ phía Đông, nơi xa biển nhất trong vương quốc chúng ta mà. Nên tớ cũng muốn nhân dịp này để được ngắm biển lắm."

"Thế à! Chị thì sao Lu-nee? Chị đi biển lần nào chưa?"

"Chị đi rồi. Chị từng có dịp ngắm biển vài lần khi đi tới các mê cung khác nằm ngoài Tutril. Hồi mới thấy biển lần đầu chị cũng háo hức lắm."

Ba cô gái tiếp tục hàn huyên tâm sự, bỏ lại Log ngồi một mình với vẻ mặt có chút u ám.

"Sao thế Log?"

"Hể? Á, em xin lỗi. Em không định làm mọi người mất vui đâu ạ..."

Log buồn bã cất lời xin lỗi.

"Không sao đâu em. Vả lại, Log nói đúng rồi đấy. Dù gì thì chúng ta đi đến lãnh địa Regurif chủ yếu cũng là để điều tra mê cung  mà."

"... Vâng."

(Gì thế nhỉ?"

Xem ra Log vẫn còn bận lòng kể từ hôm chứng kiến tôi và Luna chinh phục tầng 30. Có lẽ vẫn còn điều gì đó khác chứ không chỉ là cú sốc đơn thuần.

Thường ngày Log không bao giờ tỏ ra như vậy, nhưng dạo gần đây Log lại thường xuyên để bụng những chuyện nhỏ nhặt. Đương nhiên đây không phải là chuyện gì quá đỗi to tát nhưng vẫn đáng phải để tâm.

Lúc này tôi chẳng thừa hơi đâu mà lo chuyện bao đồng đâu. Mà nói thế thôi, tôi vẫn phải tìm ra thời điểm thích hợp để nói chuyện rõ ràng với cu cậu.

Tám ngày đã trôi qua kể từ khi cả nhóm lên đường. Chúng tôi không gặp phải thời tiết xấu hay sự cố nào và chuyến đi vẫn diễn ra suôn sẻ theo đúng lịch trình đã định sẵn.

"Được rồi, chúng ta sẽ cắm trại ngoài trời như đã định. Orn-san, cậu đã có lều và các vật dụng cắm trại chưa? Nếu chưa, chúng tôi sẽ chia cho nhóm các cậu các món dự phòng", Elvis-san nói với tôi khi mặt trời bắt đầu lặn sau chân núi.

"Cảm ơn ông, nhưng tôi đã mang đủ cho tất cả mọi người rồi", tôi đáp lại.

Việc cắm trại ngoài trời trong chuyến đi dài ngày là chuyện bình thường nên tôi đã mang theo một chiếc lều, vài cái túi ngủ và thức ăn bỏ túi.

"Tôi hiểu rồi. Vậy các cậu cứ tùy ý dựng lều nhé. Chúng tôi sẽ đi dòm ngó xung quanh và đặt vài cái bẫy đơn giản", Elvis-san gật đầu.

Vậy là họ sẽ đi kiểm tra xung quanh và dựng hệ thống phòng thủ cơ bản. Qua tám ngày đồng hành cùng họ, tôi biết rằng hai người họ là những người lính tài giỏi. Cách họ cảnh giác và bảo đảm an ninh khác hẳn với chúng tôi - những mạo hiểm giả. Tôi đã học hỏi được rất nhiều điều bổ ích từ việc quan sát họ.

"Tôi hiểu rồi."

"Hể? Cắm trại á!?" Carol thốt lên đầy bất ngờ sau khi nghe tôi bàn bạc với Elvis-san.

Trong tám ngày qua, cả nhóm đã tá túc tại các quán trọ trong thị trấn và làng mạc trên đường đi. Dù biết nếu được ở trọ hàng ngày thì sẽ thật tốt biết bao, nhưng việc không thể tới kịp thị trấn hay làng là chuyện không thể tránh khỏi. Tôi đã dặn trước cho mọi người là sẽ có khả năng này, nhưng Carol vẫn tỏ ra rất hào hứng khi được cắm trại, chắc bởi đây là lần đầu em ấy được trải nghiệm chuyện này.

"Yay! Tớ cứ nghĩ chúng ta chỉ ngủ trọ suốt chuyến đi này nên không ngờ là sẽ có cắm trại luôn. Chúng ta sẽ ngủ chung với nhau trong lều mà nhỉ? Hóng quá đi!"

Xem ra tôi đã lo hão rồi. Cả Log và Sophie cũng đều hào hứng đến lấp lánh cả mắt kia mà.

Giờ nghĩ lại thì tôi cũng không khác gì tụi nhỏ so với hồi tôi lần đầu cắm trại ngoài trời với Oliver và Luna. Tôi đã hoàn toàn quên mất niềm vui thơ ngây kia rồi.

Hẳn là Luna cũng thấy tương tự bởi cô ấy đang mỉm cười ấm áp khi nhìn về phía bọn trẻ đang sôi nổi bàn luận.

"Cắm trại không chỉ để vui thôi đâu. Chúng ta phải cảnh giác xung quanh chỗ ngủ và tự chuẩn bị thức ăn đấy. Cơ mà anh đã mang theo thức ăn bỏ túi rồi nên chắc mấy đứa không cần xoắn quá đâu", tôi khẽ mỉm cười.

Cả nhóm di chuyển đến một nơi khá rộng mở cách xa đường đi. Elvis-san và Henry-san lập tức bắt tay vào việc kiểm tra khu vực xung quanh.

Dù nhóm Sophie còn gặp khó khăn trong việc dựng lều vì đây là lần đầu nhưng dưới sự giúp đỡ của Luna và tôi, cả năm người đã nhanh chóng dựng xong lều.

Khi lều đã được kéo căng lên, Elvis-san và Henry-san quay lại, cả đoàn đã có bữa tối giản dị cùng nhau.

Đánh chén xong xuôi, mọi người trò chuyện qua lại một lúc rồi chuẩn bị đi ngủ. Thường thì mọi người sẽ thay phiên nhau canh gác, nhưng bởi hai người hộ tống kia đã tình nguyện làm giúp nên tôi đành vui lòng chấp thuận.

Cái lều tôi đem theo rất lớn nên kể cả khi năm người đã nằm xuống, xung quanh vẫn dư rất nhiều chỗ, thành ra ai nấy cũng có thể nghỉ ngơi thoải mái.

Vào lều, tụi nhỏ càng trở nên háo hức hơn, thế là cả đám nằm buôn chuyện thêm ít lâu nữa.

Đêm khuya, khi cả bốn chị em họ đã trò chuyện chán chê và ngủ thiếp đi, tôi mới lén lút ra khỏi lều, bảo Henry-san là sẽ lượn lờ xung quanh chút và ngồi xuống một tảng đá lớn cách chỗ cắm trại không xa, ngước nhìn ánh trăng sáng vằng vặc treo trên trời cao.

"..."

Phải nói ngồi đây cứ thoải mái kiểu gì đó và mặt trăng cực kỳ dễ lọt vào tầm mắt, rất thích hợp để suy ngẫm lại về những chuyện đã qua.

Dạo gần đây, tôi cảm giác bản thân mình đã dành nhiều thời gian để tự suy ngẫm hơn. Hẳn là do có quá nhiều chuyện liên tục xảy ra. Tôi không biết nên xem việc suy tư nhiều như này là tốt hay xấu nữa.

Đang chìm sâu trong dòng suy nghĩ miên man thì tôi chợt nghe thấy tiếng bước chân sột soạt phát ra từ đằng sau.

"Luna đấy à?"

"Anh đoán chuẩn quá nhỉ?"

1f4eb291-a5bf-41a6-93ff-1421ab04da7d.jpg

"Chỉ là tôi nhận ra tiếng bước chân của cậu thôi."

"Tuyệt ghê. Em không tài nào phân biệt được tiếng chân giữa người với người đâu."

"Không phải là tôi có thể tùy ý nhận diện tiếng bước chân bất kỳ ai, chỉ với những người trong đoàn của chúng ta thôi. Mà sao Luna lại ra đây?"

"Em chợt thức giấc giữa chừng mà không thấy anh đâu nên ra ngoài tìm anh."

"Thế à. Xin lỗi vì làm cậu lo lắng nhé."

"Không sao đâu. Henry-san bảo em rằng anh đang ở đây. Em mới phải xin lỗi vì đã chen ngang khoảnh khắc suy tư của anh."

"Có chi, cũng không phải là chuyện gì quá đỗi to tát. Nhưng nếu không dành thời gian suy nghĩ thì lại không được..."

Phải, cứ ngẫm đi ngẫm lại mãi cũng chẳng được ích gì. Tôi thừa sức đưa ra vô vàn giả thuyết khác nhau, nhưng chung quy là vẫn không có bằng chứng xác đáng để kết luận cụ thể. Cứ bác bỏ bằng cách xem đây chỉ là suy đoán linh tinh cũng được.

"Nếu anh không phiền thì có thể nói cho em biết anh đang nghĩ gì không?"

"Cậu biết không, chỉ là lo hão thôi."

"Vâng, không sao hết. Nhưng anh à, đôi khi chia sẻ cùng người khác sẽ giúp anh ngộ ra được điều gì đó bất ngờ đấy."

"Nhưng biết đâu lại khiến mọi thứ trở nên rối bời hơn thì sao?"

"Nếu thế thì đành phải chịu thôi anh."

"Được rồi, thế thì tôi sẽ nói ra vậy. Chuyện này, ừm, có chút viển vông nên hãy suy xét một cách toàn diện nhé."

"Em biết rồi."

"Tôi... đang nghĩ đến sáu ma pháp cường hoá cơ bản."

"Ý anh là sáu loại phép bổ trợ sao?"

Đúng như Luna nói, sáu loại phép bổ trợ cơ bản là [Tăng cường Sức mạnh], [Tăng cường Thể lực], [Tăng cường Ma pháp], [Tăng cường Sức kháng], [Tăng cường Khéo léo] và [Tăng cường Nhanh nhẹn], có khả năng cường hoá thể chất và sức mạnh của mục tiêu.

"Phải. Cậu nghĩ gì về mấy phép đó?"

"Em không rành mảng này cho lắm, nhưng chắc là rất cần thiết cho các chiến binh, em nghĩ thế?"

"Rất đúng. Dùng sáu loại phép bổ trợ đó trong chiến đấu đã là thường thức cơ bản đối với mọi người rồi. Nhưng tôi nghĩ... sáu phép bổ trợ này là thứ làm suy đồi đạo đức con người..."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!