Web Novel (101 - 150) - Đang tiến hành

Chương 143 - Thiên phú của Carolina

2026-02-27

1

Chương 143 - Thiên phú của Carolina

Người phụ nữ đội mũ trùm nhìn người đàn ông áo choàng trắng nhuộm máu đỏ bị nhốt trong băng với vẻ mặt phức tạp.

Bỗng dưng, những vết nứt bắt đầu lan rộng trên khối băng, và cuối cùng là cả khối đã vỡ tan tành.

"... Hmm. Ra đây là ma pháp tạm thời ngưng đọng thời gian của mục tiêu bên trong khối băng sao... Quả là kinh nghiệm đáng giá."

"... Vậy là ngươi đã biết rõ về ma pháp của ta rồi nhỉ?"

"Ờ, đương nhiên rồi. Khổ nỗi lại chẳng dám tiếp cận cô", người đàn ông mặc áo choàng đỏ đáp lại người phụ nữ đội mũ trùm.

"Vậy sao? Nếu là thế thì ta đây chẳng cần làm gì nữa."

Ả vừa dứt lời, máu bắt đầu ứa ra từ cơ thể người đàn ông mặc đồ đỏ, cứ như là do [Phong Đao] gây ra vậy.

Tốc độ ra đòn vẫn rất ân tượng, nhưng không được nhanh như chiêu tạo khối băng kia.

Một mạo hiểm giả kỳ cựu hoặc một ai đó có kỹ năng chiến đấu tốt hoàn toàn có đủ khả năng để đưa ra phản ứng.

Vậy mà người đàn ông này lại không phản ứng, tức là ông ta không có kinh nghiệm chiến đấu.

Thế thì tại sao một người như vậy lại bén mảng đến đây?

"--Hả... Hựaaaaaa! Đau, đau, đau quá!!"

Người đàn ông mặc đồ đỏ, người vừa mới ban nãy còn tỏ ra rất tự tin bỗng chốc quằn quại trên nền đất vì đau đơn.

Hiểu rồi, người đàn ông này chống lại "Amunzer" nên mới bị người phụ nữ đội mũ trùm tấn công. Nhưng rốt cuộc ông ta thuộc phe phái nào?

Tổ chức chống lại "Amunzer" hiện lên đầu tiên trong đầu tôi là "Hiệp hội Mạo hiểm giả", thế có nghĩa ông ấy là nhân viên Hội sao?

Không, cách ông ta nói về "Dũng sĩ" ban nãy không ra vẻ gì là một thành viên của Hội.

Tôi vừa tự truy vấn mình vừa giữ vững cảnh giác thì những vết thương trên người ông ta bỗng chốc đã lành lại.

Một cảnh tượng không thể tin nổi.

Tôi biết hiện tượng này. Nó chính là... Thiên phú tự hồi phục giống Carol.

Nó không giống cách tôi hiểu lầm từ [Thao túng Trọng lực] thành [Hội tụ Ma lực].

Trực giác tôi không sai, đây đích thị là [Tự Hồi phục].

"Hầy. Đau quá đấy. Vết thương tự lành dễ không nhưng dư âm thì vẫn còn đó đấy cô biết không? Nên là đừng làm thế nữa nhé?"

Sao tôi lại không nghĩ đến khả năng này nhỉ?

Tổ chức duy nhất phù hợp với kiểu trang phục đỏ thẫm như gã đàn ông này - Giáo phái Cyclamen.

"Thật không thể tin nổi, chúng đã hoàn thiện nó rồi sao..."

"Ồ, vậy là cô cũng đã nghe về nó rồi ha. Dẫu biết là khó khăn, nhưng ta rất cần 'Tinh Linh Nhãn' để tiếp tục nghiên cứu. Thật không may là tôi vẫn chưa thể tìm thấy nó và đang rơi vào bế tắc. Cô, 'Bạch Quỷ', hẳn là biết nó ở đâu phải không? Nói cho tôi biết đi."

Người phụ nữ đội mũ trùm lầm bầm với giọng bất an, còn gã đàn ông mặc đồ đỏ đáp lại với vẻ tò mò.

Nếu gã này có dính líu thì có khi nào--

"Kể cả ta có biết đi chăng nữa thì ngươi nghĩ ta sẽ nói cho ngươi biết sao?"

"Đừng khắt khe thế chứ. Nghiên cứu này biết đâu sẽ mang lại sự tiến bộ cho cả nền văn minh nhân loại thì sao. Cô hiểu chuyện mà đúng không?"

"-- Tán dóc linh tinh đủ rồi đấy."

Tôi gằn giọng chen ngang vào cuộc đối thoại giữa người phụ nữ đội mũ trùm và gã đàn ông đồ đỏ.

"Tán dóc linh tinh á? Nhầm rồi. Chuyện nghiên cứu của ta mà linh tinh thì--"

"Ta chỉ muốn biết một chuyện thôi. Trả lời mỗi chuyện đó là được."

"Cậu độc đoán như bạo chúa vậy. Thôi, không sao. Cậu muốn biết chuyện gì nào? Thành quả bao năm nghiên cứu của ta à?"

"Ngươi biết Carol - Carolina Inglot đúng không?"

Nghe thấy câu hỏi của tôi, đôi mắt gã khẽ nhướng lên.

"... Hô, quả là cái tên quen thuộc. Ta quen con nhóc đó đã mười năm nay. Nhưng khổ nỗi nó hoá hòm được hai năm rồi. Làm thế nào mà cậu lại biết Carolina?

Gã đàn ông đồ đỏ tỏ ra do dự một lát trước khi thừa nhận mối quan hệ giữa bản thân với Carol.

Giờ thì rõ rồi.

Tôi biết Carolina từng bị "Giáo phái Cyclamen" ngược đãi thậm tệ trước khi "qua đời" cách đây hai năm. Khả năng cao chuyện này là do chúng đã phân tích Thiên phú [Tự Hồi phục] của Carolina rồi truyền nó sang cho người khác.

Chắn chắn rồi, Thiên phú của Carolina sẽ là thứ được nhiều kẻ tham lam săn đón.

Vì gã này đã sử dụng [Tự Hồi phục] và đưa ra những tuyên bố liên quan đến công việc nghiên cứu, có thể kết luận rằng gã là một trong những kẻ có dính líu đến hành vi ngược đãi tàn bạo đối với Carolina.

"Này người phụ nữ đội mũ trùm."

Biết được những gì cần biết từ gã đồ đỏ, tôi gọi người phụ nữ đội mũ trùm.

"... Cậu đang gọi tớ sao? Tớ có tên đàng hoàng, Sion Nasturtium nhé."

"Tôi sẽ tự tay xử lý hắn ta nên đừng can thiệp vào. Nếu cô dám thì đừng trách tôi mạnh tay."

"Cậu tàn nhẫn quá! ... Maa, nếu Orn đã nói thế thì tớ sẽ không can thiệp đâu."

"Nào nào, đừng buông lời đáng sợ như vậy chứ. Cậu nỡ lòng nào mà định xuống tay với một học giả yếu ớt và nhân hậu như ta?"

"'Nhân hậu' ấy hả? Ngươi vẫn mặt dày phun ra từ đó sau khi hủy hoại tâm hồn của một cô bé sao?"

"Cậu đang nói đến Carolina đúng không? Những gì ta đã làm đều là vì bước tiến cho toàn nhân loại. Hy sinh bấy nhiêu đó vì đại nghiệp chẳng ăn nhằm gì đâu."

Tôi không thể kiềm chế cơn giận khủng khiếp đang dâng trào khi nghe gã ta thốt ra những lời đó.

Theo những gì hắn nói với người phụ nữ đội mũ trùm lúc nãy, có vẻ như nghiên cứu của hắn đang phải tạm dừng vì thiếu một thứ được gọi là "Tinh Linh Nhãn".

Nếu đó là sự thật và trong trường hợp gã có được "Tinh Linh Nhãn" thì những âm mưu bẩn thỉu của hắn sẽ một lần nữa len lỏi tới Carolina.

Nếu thôi nhé, giả thuyết nghiên cứu của hắn thật sự có thể đem lại bước tiến cho toàn nhân loại, tôi vẫn sẽ một mực phản đối nó.

Carolina là đệ tử quý giá của tôi.

Nếu có điều gì đó quý giá đối với tôi bị kéo vào chuyện này một cách bất công, tôi sẽ nghiền nát nó ngay và luôn.

Tôi tụ thật nhiều ma lực vào Schwarzhase, thứ đã trở thành một thanh trường ma kiếm và tung ra [Thiên Lôi Trảm].

Tuy nhiên, nhát chém đen kịt đã tan biến với tiếng rít chói tai trước khi nó kịp chạm tới gã mặc đồ đỏ.

"... Cái!?"

"Thật luôn...? Ma cụ quý giá của mình đã tan tành ngay sau khi lãnh một đòn duy nhất sao? Cậu vẫn đáng sợ như ngày nào nhỉ."

Gã mặc đồ đỏ lẩm bẩm với giọng lộ rõ vẻ kinh ngạc. Trán hắn lấm tấm mồ hôi lạnh.

Dường như ma cụ nào đó của hắn đã vô hiệu [Thiên Lôi Trảm] của tôi.

Nhưng nếu nó nát rồi thì hắn sẽ không còn gì để lãnh đòn thay nữa. Tôi nghĩ thế và tiếp tục tung thêm một đòn [Thiên Lôi Trảm] về phía hắn.

Nhưng lần này nó vẫn bị chặn lại - bởi "Dũng sĩ", người đã tỉnh lại.

"Dũng sĩ", người vẫn còn đang trọng thương cho tới một lúc trước đã tự sử dụng phép hồi phục để chữa các vết thương nghiêm trọng, nhưng dường như anh ta vẫn còn khá đuối sức khi đang chĩa kiếm về phía tôi với hai chân loạng choạng.

"Haa... haa... sao ông lại có mặt ở đây?"

"Dũng sĩ" dường như vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, dò hỏi gã đàn ông mặc đồ đỏ đứng sau lưng mình.

Ra là hai người này quen nhau. Lẽ nào Đế quốc có quan hệ với "Giáo phái Cyclamen"?

Thật đáng thất vọng làm sao khi hoàng tộc danh giá ấy lại đứng ra cấu kết với một tổ chức tội phạm lớn.

"Ôi! Thái tử Điện hạ! Thần được cứu rồi. Thần tuy không chết được nhưng ghét chịu đau lắm. Thần đến đây theo lệnh của Hoàng đế Điện hạ để hỗ trợ người ạ", gã đàn ông áo đỏ - Oswell kính cẩn nói.

"... Từ Phụ thân sao? Ra vậy. Ta không cần ngươi nữa. Ta cần phải đánh bại chiến binh trước mặt mình...!"

Chiến khí của "Dũng sĩ" không hề thua kém gì so với trước khi bị tôi đánh hạ, nhìn thẳng vào tôi bằng ánh mắt ngây thơ của một đứa trẻ háo hức.

(Sao anh ta lại tỉnh dậy vào đúng lúc này? Giờ nào rồi mà còn phải xử lý cái tên cuồng chiến này trời...!)[note90660]

"Đây không phải là chuyện mà thần có thể tự ý hành động hay quyết định. Tình trạng hiện tại của Thái tử Điện hạ quá sức nguy cấp. Thần không thể nhắm mắt làm ngơ, để người tự tay giải quyết được. Một khoảnh khắc nhỏ như này là quá đủ rồi ạ. Mọi chuyện còn lại cứ để thần lo", Oswell nói.

"Ngươi định làm gì--"

"Dũng sĩ" còn chưa kịp dứt lời thì gã đàn ông mặc đồ đỏ đã dùng toàn lực ném một viên ma thạch to cỡ nắm tay lên cao rồi.

Khi viên ma thạch bổng lên nơi cao nhất nó vươn tới, không gian xung quanh bắt đầu biến dạng, mở ra một cái lỗ giun khổng lồ.

Một tiếng gầm dữ dội thoát ra từ cái lỗ giun ấy, tiếp theo đó là hàng loạt vật thể hình mũi giáo màu tím bay ra.

"Không thể nào... Sao lại...?"

Dù có thể né những ngọn giáo tím một cách dễ dàng, tâm trí tôi rơi vào hoảng loạn tột độ.

(Mấy ngọn giáo màu tìm vừa rồi được tạo nên từ ma lực... Chắc chắn là do thứ đó tạo nên rồi... Nhưng đây là mặt đất mà!? Chuyện quái gì đang xảy ra vậy!?)

Ngẩng lên trời nhìn cái lỗ giun thêm một lần nữa, tôi thấy một quả cầu lửa lớn lao đến.

Tôi tính dùng thanh ma kiếm đánh trả quả cầu lửa thì chợt nghe thấy giọng nói phát ra từ đằng sau "Cứ để cho tớ".

Cơn gió bạc bắt đầu rít xung quanh người phụ nữ đội mũ trùm. Khi cơn gió đó vươn tới và ôm trọn lấy quả cầu lửa, nó nhỏ dần và tan biến trước khi kịp chạm tới chỗ tụi tôi.

Cùng lúc ấy, kẻ đã tung ra làn sương tím và quả cầu lửa cuối cùng cũng chịu xuất đầu lộ diện từ cái lỗ giun.

"Kẻ đó" khoác lên mình lớp vảy đen bóng loáng như hắc diện thạch cùng thân hình đồ sộ dáng bò sát. Đôi cánh khổng lồ mọc ra từ sau lưng, đủ lớn để che phủ toàn thân nó.

"Kẻ đó" không ai khác chính là Hắc Long, con trùm tầng 92 của Đại mê cung phương Nam.

"Ahahaha! Bất ngờ lắm đúng không? Ta tình cờ có được một cái xác của Hắc Long. Ta đã thành công hồi sinh nó đấy, cậu có thích không? Ta muốn được nghe cảm nghĩ của kẻ đã tự mình đương đầu với 'Hắc Long' hàng thật giá thật lắm đấy!"

Oswell hò reo với niềm phấn khích tột độ.

"Cái gì, hàng giả sao?"

Tôi như chết cứng trước sự xuất hiện của một con Hắc Long, nhưng khi nhìn kỹ lại thì đúng là hàng dỏm thật.

Sự hiện diện và thái độ hăm doạ của nó không hề áp đảo như những con mà tôi từng đối mặt. Nó không phải là trở ngại đối với tôi, người từng tự tay tiêu diệt phiên bản hoàn hảo nhất của chính nó.

Vấn đề là, làm thế nào mà một người lại có thể tạo nên ma thú từ cái xác của nó...?

"Thật không may, ma thú từ Đại mê cung nằm ở đẳng cấp hoàn toàn khác. Ta định tiếp tục phân tích và hoàn thiện chúng hơn nữa. - Nhưng dường như nó không khiến Đức vua đây hài lòng lắm nên cứ xem đây là quà đáp lễ nhé!" [note90662]

Oswell búng tay cái tách, hàng chục cái lỗ giun bé hơn đồng loạt xuất hiện, rồi từ chúng, hàng tá chủng rồng khác nhau như Wyvern, Hoả Long và Thủy Long ào ạt tràn ra.

"Cứ xem đây là buổi diễu hành của Long tộc đi. Dù còn thua xa hàng thật nhưng nếu dùng số lượng thì chắc chắn sẽ thừa sức chinh phục vùng đất này thôi", gã đàn ông mặc áo choàng đỏ gào lớn như thể tin chắc rằng vinh quang sẽ thuộc về tay mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Ra dại thật=)
Ra dại thật=)
[Lên trên]
Oswell nói đức vua ở đây không phải là Hoàng đế của đế quốc mà là ám chỉ Thiên phú vương nhé các bạn
Oswell nói đức vua ở đây không phải là Hoàng đế của đế quốc mà là ám chỉ Thiên phú vương nhé các bạn