Web Novel (101 - 150) - Đang tiến hành

Chương 142 - Đầu và đuôi

2026-02-26

1

Chương 142 - Đầu và đuôi

Một hồi lâu đã trôi qua kể từ khi tôi nhận ra sức mạnh thật sự của bản thân mình.

Trong khoảng thời gian ấy, tôi chiến đấu với "Dũng sĩ" với lợi thế nghiêng về phía tôi.

Nơi từng là cánh rừng rậm rạp giờ đây đã trở thành vùng đất hoang cằn cỗi. Những ngọn cây cao đã biến mất và mặt đất lỗ chỗ các miệng hố. Chẳng ai có thể ngờ rằng nơi đây từng tồn tại một biển cây.

(Có lẽ lúc này quân đội của Bá tước Eddington đã có mặt tại Rugau rồi nhỉ...)

Tôi vừa đánh giá tình hình vừa tăng lượng ma lực nạp vào thanh Schwarzhase trong dạng đại kiếm và lao thẳng về phía "Dũng sĩ" ở khoảng cách ngắn nhất có thể.

Nhờ [Giải trừ Phong ấn] tăng cường thể chất bản thân tới mức cực hạn nên tôi đã có thể di chuyển với tốc độ vượt xa người thường. Nhưng đối thủ của tôi, "Dũng sĩ" lại không phải là người thường.

Từ hồi đầu của cuộc chiến, tôi hiểu ra rằng nếu tung đòn trực diện vào "Dũng sĩ" thì chỉ tổ chệch sang hướng khác thôi.

Nên tôi đã dựng [Rào chắn Phản vệ] sát ngay bên ngoài tầm đánh của "Dũng sĩ" và vô hiệu hoá luồng sức ép đang tác động lên cơ thể mình.

Tận dụng các lớp [Rào chắn Phản vệ] được dựng quanh "Dũng sĩ" như những tấm đệm bật, tôi dễ dàng lao ra đằng sau "Dũng sĩ" mà không hề giảm tốc độ.

Tôi chỉ có thể làm được như vậy là nhờ [Thao túng Trọng lực]. Dù không có Thiên phú này tôi cũng làm được, nhưng sẽ phải chịu một tác động cực lớn mỗi khi đổi hướng đột ngột. Đó cũng là lý do tôi hiếm khi thực hiện hành động này trước khi phát hiện ra Thiên phú thực sự của mình là [Thao túng Trọng lực].

Vòng ra sau rồi, tôi biến - tách thanh đại ma kiếm thành cặp ma kiếm. Tôi chém vào lưng "Dũng sĩ" với độ sâu vừa phải.

Vung cặp ma kiếm một lượt xong, "Dũng sĩ" xoay người lại và chém tôi bằng thanh kiếm của mình.

Tôi né chiêu và tung một cước vào bụng anh ta.

"Dũng sĩ" lãnh trọn cú đá của tôi, thứ được trọng lực cường hoá liền bị hất văng mười mét về phía sau, hộc ra máu.

Dù có chút run rẩy khi đứng dậy, "Dũng sĩ" vẫn nở nụ cười ranh mãnh, ngây thơ với tôi rồi lên tiếng.

"Hahaha! Cảm giác mạng sống của mình bị dồn đến bờ vực cái chết mới thú vị làm sao! Đây mới là trận chiến mà ta mong chờ! Cho ta xem thật nhiều trò hay nữa đi nào!

Kể từ khi tôi đánh ngang cơ "Dũng sĩ", vẻ mặt anh ta ngày một trở nên dịu dàng hơn. Coi bộ anh ta rất tận hưởng cuộc chiến này.

Xét về địa vị và sức mạnh của mình, có lẽ chưa từng một ai được đánh toàn lực với anh ta, và anh ta hiếm khi cảm nhận được sự nguy hiểm.

Hèn chi anh ta mới tỏ ra hào hứng đến vậy.

"Đừng đùa với tôi, cái tên cuồng chiến này...!"

Tôi đang rủa thì "Dũng sĩ" áp sát tôi nhanh đến mức hình bóng anh ta trở nên mờ đi.

Tôi buông cặp ma kiếm ra và cầm lấy thanh kiếm dự phòng vừa xuất hiện. Niệm [Tăng cường Độ bền] lên thanh kiếm đó, tôi tung ra đòn đánh được tiếp tục cường hoá bằng [Thao túng Trọng lực] và [Impact] đúng lúc chạm vào thanh kiếm của "Dũng sĩ", người vừa lao tới.

Khi kiếm của hai bên va vào nhau, chúng tạo ra xung chấn dữ dội làm mặt đất nứt rạn, theo sau đó là tiếng ồn đinh tai.

"... [Mẫu Không]."

Tôi thì thầm khi khoá kiếm nhau trong tư thế thiếu vững chãi. Cặp ma kiếm tôi buông ra liền biến thành luồng ma lực đen kịt vô dạng, rồi dần dần hiện nguyên hình là những sợi xích, bò lên quấn xung quanh "Dũng sĩ".

"Ự, đống xích này là sao vậy...!"

Những sợi xích đen kịt giờ đây đã được tăng cường trọng lượng nhờ [Thao túng Trọng lực] nặng tới nỗi ngay cả "Dũng sĩ" với thể chất siêu phàm cùng phải rất vất vả mới nhúc nhích được.

Trong giấc mơ tôi đánh nhau với Oliver, tôi cũng đã tạo nên những sợi xích tương tự nhưng chỉ khác là trong giấc mơ ấy, chúng lại xuất hiện từ hư không. Tôi chỉ nhớ mang máng cảm giác để tạo nên chúng nên chưa làm được...

(Đống xích tạo nên từ Schwarzhase vẫn thua xa cái trong mơ. Rốt cuộc đống xích trong giấc mơ ấy là thứ gì? Nếu đã dùng đến [Giải trừ Phong ấn] thì đáng lẽ mình đã có thể dùng được đống xích đó rồi mới phải. Hay là cần phải qua một bước trung gian khác đại loại như Ki nhỉ? -- Thôi, chuyện đó tính sau.)

Gạt bỏ những suy nghĩ phù phiếm ấy sang một bên, tôi tránh xa khỏi "Dũng sĩ" đang bị khống chế và bắt đầu dựng một pháp trận mới.

"Kết thúc rồi...!"

Tôi đổ ma lực vào pháp trận vừa được dựng và thi triển [Bộc Phá], tạo ra một vụ nổ kinh hoàng.

"Dũng sĩ" lãnh trọn vụ nổ cùng tiếng "ùynh" đinh tai. Làn khói đen phủ kín cả khu vực.

"... [Mẫu Một]."

Tôi rút những sợi xích dùng để trói "Dũng sĩ" lại, biến chúng thành luồng ma lực vô dạng, rồi gom chúng lên bàn tay phải mình, nén thành thanh trường ma kiếm, rồi cất thanh kiếm dự phòng vào ma cụ lưu trữ trước khi nắm lấy thanh trường ma kiếm.

Tôi mong vụ nổ vừa rồi sẽ giúp hai bên phân định thắng bại.

Nhưng chớ quên đối thủ là "Dũng sĩ".

Khả năng cao là anh ta vẫn chưa gục ngã sau vụ nổ vừa rồi.

Vừa giữ vững cảnh giác, tôi khoá chặt mắt vào trung tâm đám khói đen, nơi có khả năng đang là vị trí hiện tại của "Dũng sĩ".

"--!?"

Đột nhiên đám khói đen dao động. Tôi né tránh trong vô thức, để rồi bị chém trúng một nhát.

Vì không thể né hết nên tôi đã bị chém một phát vào vai trái. Máu bắt đầu trào ra từ miệng vết thương.

Tôi đang dùng ma pháp để bịt kín miệng vết thương thì một giọng nói phát ra từ đống bụi mù mịt sau nhát chém.

"Đòn tấn công thảm hại đó là sao hả? Đừng kiềm sức nữa. Toàn tâm toàn ý xông tới giết ta đi! ... Nếu cậu không định làm vậy thì ta sẽ ép cậu phải tung toàn lực!"

"Dũng sĩ" lộ diện sau đống bụi, lườm tôi với ánh mắt giận dữ.

"... Oi oi, anh đùa tôi đấy à? Anh tính xoá sổ cả khu vực này khỏi bản đồ luôn sao?"

Phần cạnh lưỡi của thanh kiếm mà "Dũng sĩ" dùng đã biến dạng. Với [Thao túng Trọng lực] của mình, tôi không thể làm ngơ trước sự nguy hiểm tiềm tàng đó.

Uy lực từ đòn tấn công đó vượt xa toàn bộ những gì tôi từng đỡ được từ nãy tới giờ. Nếu dùng đến nó thì cả khu vực này sẽ bị hủy diệt.

"Thật ra phải như thế thì mình mới có lợi."

"Dũng sĩ" lầm bầm trong khi vào thế.

"Chậc!"

Để đỡ lấy chiêu của "Dũng sĩ", hay nói đúng hơn là ngăn anh ta lại, tôi nạp lượng lớn ma lực dự phòng chứa trong ma cụ lưu trữ của mình vào thanh trường ma kiếm.

"Tốt quá, cuối cùng cậu cũng chịu nghiêm túc trở lại rồi. Nào nào, mau cho ta thấy sức mạnh thật sự của cậu đi!"

"Dũng sĩ" gầm lên, vung kiếm xuống, tạo nên luồng sức ép khủng khiếp, xoá sổ mọi thứ xung quanh chỉ trong chớp mắt.

"Thiên Lôi Trảm!!"

Tôi hét lên rồi vung thanh trường ma kiếm, giải phóng nhát chém ma lực đen kịt, sau đó cường hoá nó bằng [Thao túng Trọng lực] và [Impact].

Luồng sức ép và nhát chém ma lực đen kịt va vào nhau tạo nên xung chấn cực kỳ dữ dội.

Đương nhiên, xung chấn lớn đến thế sẽ hủy diệt toàn bộ mọi thứ xung quanh. Không chỉ để tăng uy lực mà còn để giảm thiểu thiệt hại nên tôi mới sử dụng [Thao túng Trọng lực] lên [Thiên Lôi Trảm].

Tôi đã dồn xung chấn từ chiêu của hai bên lên trên cao.

Chúng vươn tới tận trời cao dưới dạng cái cột đen kịt. Tuy nhiên, việc ngăn chặn toàn bộ thiệt hại lan tới vùng đất là chuyện không thể.

Rồi sau đó, xung chấn cũng dần lan rộng xuống. Cả tôi và "Dũng sĩ" đều đang ở trong phạm vi ảnh hưởng.

Dự đoán được điều này, tôi liền biến thanh trường ma kiếm thành tấm ma khiên ngay sau khi tung [Thiên Lôi Trảm] xong, bao phủ vùng quanh cơ thể mình bằng rào chắn tụ ma lực mở rộng từ tấm ma khiên nên không phải chịu tổn thương.

Dường như "Dũng sĩ" cũng đã tạo trường lực để chống đỡ nhưng khó mà tin được rằng anh ta có thể làm tốt việc đó.

Sau khi xác nhận cột xung chấn đen kịt đã tan biến, tôi giải tán ma lực để bỏ lớp rào chắn ma pháp, hạ tấm ma khiên xuống, chỉ để nhìn thấy phần nền đất dưới chân mình là vẫn nguyên vẹn.

Còn xung quanh chỗ tôi đứng là cái miệng hố khổng lồ.

Tôi nheo mắt nhìn vào cái hố tôi om, nơi chỉ có chút ánh sáng lờ mờ, và thấy "Dũng sĩ" đang nằm trong đó với bộ dạng tả tơi.

"..."

Tôi biến tấm ma khiên trở lại thành thanh trường kiếm và thi triển [Hoán đổi Không gian] để đưa "Dũng sĩ" nằm dưới miệng hố lên một gờ đất. Tôi nhảy khỏi bệ bay bằng ma lực và lại gần anh ta.

"Đừng giận riêng gì tôi nhé. Chính bọn anh là bên đã khơi mào mọi chuyện trước đấy."

Tôi nói với "Dũng sĩ" - người đã hoàn toàn mất ý thức.

Tôi định dựng pháp trận [Hồi phục Tối đa] để cứu chữa anh ta thì chợt cảm nhận được sự hiện diện của ai đó khác.

Quay người về phía đó, tôi bắt gặp người phụ nữ đội mũ trùm, kẻ đã tấn công ba đệ tử của tôi cách đây nửa năm.

"... Orn ơi."

(Sao ả ta lại ở đây? Tính giết mình nhân lúc hỗn loạn này sao?)

Cô ta thốt lên kinh ngạc khi cả hai chạm mắt nhau.

"Đôi mắt ấy... lẽ nào... Orn, cậu còn nhớ tớ không?"

Giọng cô ta lạc hẳn đi, như thể đang cố níu giữ manh hy vọng vậy.

"... Làm sao tôi quên được?"

Nghe tôi nói thế, mặt ả rạng rỡ hẳn.

"-- kẻ đã định giết chết đệ tử của mình?"

Nghe tôi nói hết câu, vẻ mặt hớn hở của ả liền khựng lại trong chốc lát rồi cụp xuống dần. Ả nặn ra nụ cười khô khốc như đang che đậy nỗi buồn của mình, thì thầm "... ra vậy."

Nhìn vẻ mặt ấy khiến trái tim tôi đau nhói mà chẳng hiểu tại sao.

(... Nữa. Cái cảm giác này là gì vậy...! Cớ chi mình lại cảm thấy có lỗi với một ả sát nhân chứ...!)

Tôi bối rối trước sự mâu thuẫn cảm xúc của chính mình. Thấy vậy, người phụ nữ đội mũ trùm nở nụ cười ranh mãnh và nói:

"Đánh bại được cả 'Dũng sĩ', cậu vẫn tuyệt vời như mọi khi Orn ạ. Xem ra tớ đã tốn công vô ích khi đến đây rồi."

"Cô nói tốn công á? Chẳng phải cô tìm đến đây là để giết tôi sao? Xui cho cô là tôi vẫn còn chút sức đấy. Tôi không định nằm yên chịu chết lúc này đâu."

Tôi cảnh báo người phụ nữ đội mũ trùm, giương Schwarzhase lên và thủ thế.

Tuy đã dùng khá nhiều sức trong trận chiến với "Dũng sĩ", nhưng tôi vẫn có chút hiểu biết về sức mạnh của ả kể từ lần chạm trán trước. Nói thật, tỉ lệ thắng bại sẽ là 50/50. Nhưng với cơ thể được gỡ bỏ giới hạn này, tôi sẽ không yếu thế trước ả như sáu tháng trước.

"Tớ hiểu vì sao cậu lại nghĩ thế nhưng bây giờ tớ không có ý định làm hại cậu nữa. Những gì đã xảy ra nửa năm trước hoàn toàn là lỗi của tớ. Tớ chân thành xin lỗi cậu vì ngày hôm ấy."

Mặc cho tôi đã thủ thế với thanh kiếm trên tay, người phụ nữ đội mũ trùm dường như vẫn không có ý định giao chiến, cúi đầu với vẻ mặt ân hận thấy rõ.

(... Ả đang tính làm gì đây?)

Tôi đang tự hỏi liệu cô ta có đang ủ mưu không thì chợt nghe thấy giọng ai đó phát ra từ đằng sau.

"Mong Thái tử Điện hạ hãy tha thứ cho thần. Sao người lại nằm ở đây thế ạ?"

Quay người lại, tôi bắt gặp một người đàn ông mặc áo choàng đỏ thẫm như máu. Ông ta khoác chiếc áo ấy hờ hững như cách mấy học giả hay mặc với hai vai trũng xuống.

"Ừm, không sao hết. Người này không đáp lại được kỳ vọng của chúng ta, và chỉ có thế tôi. Ừm, ừm."

Người đàn ông ấy thầm thì với chính mình cứ như thể hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của chúng tôi vậy.

"Oswell MacLeod...!"

Người phụ nữ đội mũ trùm thể hiện sự thù địch thấy rõ, tôi cũng vì thế mà biết ông ta tên là Oswell.

Rõ ràng là người phụ nữ đội mũ trùm không hề và người đàn ông này không cùng phe với nhau, nhưng chỉ với chút ít thông tin như này là không đủ để tôi đánh giá tổng quan tình hình.

"Oi 'Bạch Quỷ' này, đừng lườm tôi ghê như vậy. Khuôn mặt dễ thương của cô sẽ bị phá hỏng mất, cô biết không?"

"------"

Nghe thấy những lời của Oswell, ả ta liền toả ra sát khí lạnh lẽo. Trong khoảnh khắc tiếp theo, Oswell đã hoá thành bức tượng băng, đứng bất động.

... Khối băng này là ma pháp căn nguyên của cô ta sao?

Khả năng sử dụng ma pháp của ả rất phi thường, cứ như thể bỏ qua luôn bước nạp ma lực vào pháp trận vậy... nên nói là bước "thi triển ma pháp" thì đúng hơn.

Kể từ sau cái ngày tôi giao chiến với người phụ nữ đội mũ trùm, tôi đã cố gắng tìm hiểu nguyên lý thật sự đằng sau ma pháp của cô ta nhưng vẫn chưa thể đưa ra kết luận xác đáng.

Khả năng cao là do Thiên phú của ả, nhưng rốt cuộc là dòng Thiên phú nào mà có thể tạo nên thứ ma pháp đó?

"Không việc gì thì đừng chõ mũi vào."

Chất giọng trong trẻo của người phụ nữ đội mũ trùm vang lên giữa bầu không gian tĩnh mịch, nơi chỉ có tôi, ả, "Dũng sĩ" đang nằm bất tỉnh và Oswell đóng băng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!