Dù Thế Nào, Yuigahama Yui Cũng Muốn Ăn Mì
Tác giả: Shiro Shiratori
Minh họa: Shirabi
Dịch Thuật: Valvrare Team
Món ăn mạnh nhất là gì?
Về câu hỏi hóc búa này, trước đây tôi đã nêu tên ramen.
Ramen mới là mạnh nhất. Một trong những món ăn quen thuộc nhất đối với một nam sinh cấp ba cô độc. Chữa lành trái tim cao thượng giữ vững sự cô độc, lấp đầy dạ dày bằng một bát tuyệt hảo.
Món ăn cô đơn mạnh nhất. Đó chính là ramen.
Nhưng ngay cả ramen cũng có nhược điểm, hay nói đúng hơn là không phù hợp với một số hoàn cảnh.
Đó là... hẹn hò.
Một cặp đôi nam nữ tuyệt đối KHÔNG nên đi ăn ramen trong buổi hẹn hò. Lề mề trước máy bán vé, lảm nhảm ba hoa trên quầy. Chỉ toàn là tai họa.
Nói chuyện thì mì sẽ nở. Nước mì sẽ nguội.
Vì vậy, các cặp đôi tuyệt đối không được đi ăn Ramen.
× × ×
Chiều thứ sáu sau một tuần chẳng có gì đặc biệt.
Hiratsuka Shizuka-sensei bất thình lình ghé thăm câu lạc bộ và hăng say diễn thuyết, chúng tôi mỗi người đều im lặng tập trung vào việc riêng mà lắng nghe.
Hay còn gọi là nghe tai này lọt tai kia.
“Quả nhiên khu vực từ Chiba đến trung tâm Chiba giờ đang là hot nhất. Mức độ khách hàng cũng có sự khác biệt rõ rệt.”
Hiratsuka-sensei mặc kệ thái độ của ba học sinh rõ ràng là thờ ơ, thậm chí còn thấy phiền phức với chủ đề của mình, cứ thao thao bất tuyệt.
Bình thường cô ấy là một giáo viên tốt, chu đáo với học sinh... nhưng cứ hễ bắt đầu một chủ đề cụ thể nào đó là cô ấy hoàn toàn không để ý đến xung quanh.
“Ôi trời, thời buổi nào rồi mà còn phải tham gia mấy buổi họp mặt phụ huynh, lại còn là kiểu tiệc tùng đó nữa chứ. Với một cô giáo trẻ đẹp như cô trong những buổi nhậu nhẹt đó chẳng vui vẻ gì, cô đã trốn tránh một thời gian. Cô không muốn bị gọi ra coi như gái rót rượu, mà điều khó chịu hơn là bị các mẹ bủa vây hỏi hết chuyện này đến chuyện khác như 'Cô ơi, cô kết hôn chưa?', 'Chắc cô có vài đối tượng rồi chứ?', 'Muốn kết hôn thì phải nhanh lên đó cô!'. Chịu hết nổi. Khác với việc bị gia đình, họ hàng ép hỏi, cô không thể ăn nói lung tung nên chỉ có thể hạ mình xuống nên bị bắt nạt tới bến, bị đấm đá như bao cát ấy...”
Câu chuyện bắt đầu lạc sang một hướng kỳ lạ từ giữa chừng.
Tóm lại là cô ấy chỉ tham gia buổi nhậu với hội phụ huynh học sinh rồi đi chơi đêm thôi mà.
“Vậy nên lâu lắm rồi cô mới tham gia một lần... Ai ngờ cuộc chiến Ramen quanh ga Chiba... lại trở nên khốc liệt đến vậy!”
Đúng vậy.
Vị cố vấn này cất công đến câu lạc bộ vào những ngày cuối tuần chỉ để kể về chuyện ramen cô ấy đã ăn vào cuối tuần trước.
Hiratsuka Shizuka. Độc thân. Cố vấn Câu Lạc Bộ Tình Nguyện. Và độc thân.
Đôi khi đáng yêu, đôi khi ngầu lòi. Điều đó tôi không phủ nhận, nhưng Hiratsuka-sensei bây giờ không phải là “Shizu-kawaii” hay “Shizu-kakkoii” (ngầu). Mà đơn giản là “Shizu-kashimashii” (ồn ào).
Sau khi thao thao bất tuyệt một hồi, Hiratsuka-sensei nhún vai và kết luận:
“Chỉ là với tư cách giáo viên, cô không tiện giới thiệu mấy quán đó cho học sinh thôi.”
Cần phải giải thích thêm.
Dù chỉ nói chung là “ga Chiba”, nhưng có vô số ga mang tên Chiba như ga JR Chiba, ga Nishi-Chiba, ga Higashi-Chiba, ga Keisei Chiba, ga Shin-Chiba, ga Chiba-Chuo, và ga Moto-Chiba của JR (còn có ga Chiba-Minato của monorail nữa).
Trong số đó, khu vực từ ga JR Chiba đến ga Keisei Chiba-Chuo được biết đến là khu phố ăn chơi, diện mạo ban ngày và ban đêm khác nhau một trời một vực.
Nghe đến đây, tôi đã hiểu vì sao Hiratsuka-sensei lại cất công đến tận phòng Câu Lạc Bộ Tình Nguyện để kể chuyện này.
Không thể chỉ trích hội phụ huynh học sinh ở phòng giáo viên. Và cũng không nên kể chuyện ramen quanh ga Chiba cho học sinh bình thường.
Tóm lại là chỉ có chúng tôi là có thể nghe cô ấy kể thôi.
Vậy mà có lẽ vì chúng tôi không hưởng ứng nhiệt tình, Hiratsuka-sensei cuối cùng bắt đầu hỏi chuyện từng người một.
“Sao hả Yukinoshita? Có nhớ hương vị đã ăn ở Kyoto không?”
“Quả thật...”
Yukinoshita Yukino dừng tay lật trang sách bỏ túi chỉ một khoảnh khắc rồi gật đầu.
“Thỉnh thoảng lại có những khoảnh khắc em vô cùng muốn ăn nó. Bởi vì nó... là một vị ngon bạo lực.”
Cô ấy mà nói đến mức này thì hiếm thấy đấy. Vốn dĩ việc nghe cô ấy đánh giá hương vị món ăn đã là chuyện cực kỳ hiếm hoi rồi.
Ừ thì, Tenkaippin thuộc loại độc đáo trong các quán mì ramen, nghe nói cũng có người thấy nó “bột bột” nên không thích. Dù chỉ là một chút xíu, Yukinoshita đã lỡ nếm thử món đó rồi -- mà còn là mì ở quán chính nữa chứ. Chẳng trách lưỡi không thể nào quên được cái vị ấy. “Hê hê hê! Miệng thì chối, nhưng thân thể lại ngoan ngoãn nhớ kỹ nhỉ?!”, “K-không... Không được!”. Vì là ramen nên không được sao?[] Cái kiểu chọc cười gì thế này.
“Ramen” và “Không được (Dame).” trong tiếng Nhật phát âm gần giống nhau.
“Cái ấn tượng đó mạnh đến nỗi, những món khác tớ ăn trong chuyến tham quan học tập hình như đều bị lu mờ hết.”
“Đến mức đó à?”
“Đúng vậy. Hikigaya-kun không thấy vậy sao?”
“Tớ cũng mới ăn Tenkaippin lần đầu mà. Có lẽ nó là kỷ niệm đáng nhớ nhất trong chuyến thăm quan cũng nên.”
“Đến tận Kyoto mà kỷ niệm đáng nhớ nhất lại là ramen, đúng là rất giống kiểu Hikigaya-kun... Nhưng mà quả thật, nếu nghĩ rằng mình đến Kyoto chỉ để ăn nó thì có lẽ là một trải nghiệm xa xỉ đấy. Với những người thích thì nó đáng giá như vậy.”
“Nếu là chuỗi cửa hàng thì cứ đến Tokyo là ăn được, nhưng đây là quán chính mà.”
Cảm giác như vừa đi hành hương về thánh địa vậy. Có chút tự hào.
Người im lặng lắng nghe câu chuyện kỷ niệm của tôi và Yukinoshita nãy giờ là──
“Yuigahama-san? Sao vậy? Cậu im lặng quá năm giây là chuyện hiếm thấy đấy... Cậu không khỏe ở đâu à?”
Nếu lời này thốt ra từ miệng người khác thì nghe thế nào cũng nghĩ là đang nói móc, nhưng với Yukinoshita thì đây là câu thoại khi cô ấy thực sự lo lắng đấy.
Yuigahama Yui, người vừa được quan tâm hỏi thăm kia thì...
“Ư ư ~...”
Vừa luân phiên nhìn tôi và Yukinoshita, vừa hỏi với giọng điệu oán hận.
“Ý là... Yukinon và Hikki, hai người đi ăn ramen cùng nhau... sao?”
“Không, cái đó...”
Tôi bất giác định nhổm người dậy.
Tôi cũng chẳng hiểu sao tôi lại hoảng hốt đến thế, nhưng dạo gần đây cứ thấy Yuigahama có thái độ như vậy là tôi lại... vô thức đứng dậy.
Trong lúc tôi cứ đứng lên ngồi xuống, định đứng mà không đứng như Angela Aki đang biểu diễn, Yukinoshita thở dài rồi đáp.
“...Không chỉ có hai người bọn tớ đâu. Tối hôm đi thăm quan học tập, Hiratsuka-sensei đã rủ bọn tớ đi cùng.”
“Là như vậy đó.”
Vì câu chuyện liên quan đến ramen, nên Hiratsuka-sensei đã sốt sắng tham gia vào cuộc trò chuyện và bắt đầu giải thích chi tiết hơn.
“Thật ra là do cô đã ép hai đứa đi cùng. Chuyện cô giáo rủ học sinh ra ngoài mà bị lộ thì cũng rắc rối đấy, nên cô đã im lặng. Nhưng vì Câu Lạc Bộ Tình Nguyện là người nhà cả nên cô mới lỡ miệng nói ra.”
Vì vậy, cô sẽ rất biết ơn nếu em giữ im lặng ── Hiratsuka-sensei nói vậy, và Yuigahama thì...
“Haa...”
Trả lời một câu mà không biết là đã hiểu hay chưa.
Vốn dĩ, bát ramen đó là tiền bịt miệng mà Hiratsuka-sensei đã trả cho tôi và Yukinoshita vào cái đêm của chuyến thăm quan, khi cô ấy trốn khỏi ký túc xá để đi ăn ramen một mình.
“Dù vậy, cô cũng từng đi ăn ramen với Hikigaya vào kỳ nghỉ hè rồi.”
“Ể!? Hikki, cậu đi ăn ramen với Hiratsuka-sensei chỉ hai người á? Hơn nữa lại còn vào ngày nghỉ nữa? Tại sao tại sao!?”
“À... Tại sao nhỉ...”
Đối với tôi, đó cũng là một sự kiện vô cùng khó hiểu.
Vào buổi trưa của kỳ nghỉ hè, khi tôi ngủ quá trưa và đi ra ngoài để ăn thử một quán ramen mới, khi đi ngang qua một địa điểm tổ chức đám cưới thì bắt gặp một mỹ nữ đang một mình tỏa ra aura hắc ám...
Mỹ nữ mang aura hắc ám đó nói với giọng hoài niệm.
“Nếu cô nhớ không nhầm, đó là gần hội trường tổ chức đám cưới nhìn ra biển ở Kaihin Makuhari thì phải?”
“Đám... đám đám đám... đám cưới⁉”
“Cô đi dự đám cưới, bị Hikigaya nằng nặc lôi đi...”
“Ép buộc!? Hikki á!?”
“Và cả hai đã đi ăn ramen.”
“Không đời nào!! Hai người lại đi ăn ramen... ramen? Tại sao?”
Không không không, ngoài chuyện ăn ramen ra thì toàn bộ là cô ấy bịa ra đấy.
Hiratsuka-sensei chỉ lợi dụng tôi để tránh khỏi những lời công kích “Sao cô còn chưa kết hôn đi” từ người thân sau khi dự lễ cưới thôi. Đúng hơn là tôi bị cô ấy lôi đi mới đúng.
Giữa trưa hè, tôi cùng một cô giáo độc thân ăn mặc xinh đẹp ngồi ở quầy ramen... Ừm, nghĩ thế nào cũng chỉ thấy “gì vậy trời, chẳng hiểu gì cả!”[]
Câu hay nói của Nishikino Maki trong “Love Live!”.
Giải thích cặn kẽ mọi chuyện thì phiền phức quá, với lại càng nói càng dễ gây hiểu lầm, nên tôi im lặng.
“Muu...”
Yuigahama phồng má, không hiểu sao chỉ trừng mắt nhìn mỗi mình tôi trong ba người.
Rồi đột nhiên cô ấy đứng dậy tuyên bố:
“Tớ cũng đi nữa.”
“Hả? Đi... Đi Saizeriya á?”
“Đang nói chuyện ramen mà sao lại thành Saizeriya vậy chứ?!”
“Tại sao á... Thì là...”
Đang nói chuyện ramen → khiến người ta muốn ăn mì → con gái thì hay ăn mì Ý → mì Ý thì phải đến Saizeriya.
Ừm. Một lập luận hoàn hảo.
“Không, đúng là mì Ý ở Saizeriya vừa rẻ vừa ngon thật! Nhưng mà bây giờ tớ không muốn đi Saizeriya!”
“Vậy cậu muốn đi đâu?”
“Tớ, với Hikki, đi ăn, ramen.”
Để tôi dễ hiểu, cô ấy tách từng chữ ra nói, cúi người ghé sát mặt tôi, cứ như đang dạy trẻ con vậy.
Hả? Với tôi... đi ăn ramen? Bây giờ?
Nếu bây giờ mà đi đến Chiba ăn thì đó là bữa tối. Nghĩa là phải liên lạc về nhà bảo “Hôm nay con ăn ở ngoài”. Nếu bị hỏi lý do thì phiền phức lắm.
Hơn nữa hôm nay là thứ Sáu. Mai được nghỉ.
Đường phố về đêm sẽ tràn ngập học sinh và dân văn phòng... Người đông nghịt, quán xá cũng đông nữa. Với lại chắc chắn học sinh trường Soubu cũng nhiều.
Đi lại ở những nơi như thế với Yuigahama hai người, thì... dễ gây hiểu lầm lắm. Với lại vốn dĩ việc con trai con gái đi ăn ramen là đi ngược lại với tôn chỉ của tôi. Tôi với Yuigahama đâu phải là một cặp đâu, nhưng mà người không biết chuyện nhìn vào chắc sẽ nghĩ thế.
Cho nên tôi đưa ra kết luận.
“Không, tớ không đi đâu.”
“Hây——!”
Yuigahama tung một đòn thủ đao vào trán tôi như thể đang tập kiếm đạo.
“Đồ ngốc Hikki!”
Bỏ lại câu trẻ con đó, cô ấy giật lấy cặp sách rồi chạy ra khỏi phòng câu lạc bộ... Lúc đi còn dừng lại một chút, rõ ràng là nhìn về phía tôi... Không, tôi không đuổi theo đâu.
Vừa xoa trán nơi bị đánh, vừa vuốt lại mái tóc, tôi lẩm bẩm.
“... Thật tình. Ai mới là đồ ngốc chứ.”
“Chẳng phải là Hikigaya-kun sao.”
“Ừ. Đúng là Hikigaya.”
“Hả?”
Này hai người kia. Có nghe cuộc nói chuyện vừa rồi không đấy?
“Không phải sao?”
Yukinoshita Yukino khép cuốn sách bỏ túi, kẹp bookmark vào, nở một nụ cười như thể đã nhìn thấu mọi thứ trên đời.
“Cậu miệng thì từ chối, nhưng cuối cùng lại tự tăng thêm việc cho bản thân mà.”
× × ×
Nói tóm lại là tôi đã gọi điện cho Komachi. “Ể? Onii-chan hôm nay ăn tối ở ngoài hả? Ở đâu? Với ai?” Tôi đáp rằng ở đâu với ai thì liên quan gì, rồi sau đó con bé im lặng một lúc,
“… Yui-san?”
“.........”
“Em hiểu rồi. Vậy thì được.”
Hưm, fu fu, con bé khịt mũi một cách kỳ lạ rồi cúp máy.
Aaa, tôi đã bắt đầu thấy phiền phức rồi đây...
“Chậc, nếu đã như vậy mà vẫn không tìm thấy con nhỏ đó thì mình đúng là đồ ngốc…”
Rời khỏi ga Chiba, tôi đi bộ vô định trong khu phố sầm uất với những tòa nhà hỗn hợp san sát nhau. Quả nhiên là tối thứ Sáu nên rất đông người. Việc tìm một người duy nhất trong đám đông này là vô cùng khó khăn.
“Hay là gọi điện xem sao? Nhưng con nhỏ đó đang giận...”
Khả năng không bắt máy cũng cao. Cứ tự mình tìm thêm một chút nữa xem sao.
Khi trời tối, khu phố sầm uất bắt đầu lấp lánh ánh đèn neon, san sát những quán nhậu và quán ramen. Việc đi xác nhận từng quán ramen một trong vô số những quán đó là không thực tế.
Suy nghĩ đi nào.
Con nhỏ đó sẽ làm gì?
“Yuigahama không rành về khu vực này, kiến thức về quán ramen cũng không có. Nếu vậy, với tính cách của cô ấy thì…”
Sẽ hỏi ai đó. Theo trực giác, tôi nghĩ như vậy.
Mà với một người hoàn toàn mù tịt về nơi này như cô ấy, thì chắc hẳn sẽ định hỏi ở những chỗ đáng ngờ rõ ràng như là 'Văn phòng tư vấn miễn phí'…
“Ái chà chà... Không thể nào chứ? Dù Gahama-san có ngây thơ đến đâu, cũng không đến nỗi nghĩ rằng mấy chỗ đó sẽ chỉ cho cô ấy quán ramen nào ngon chứ hảảảảảảảảảảảảảảảảả‼”
Có thật.
Yuigahama đang đứng trước văn phòng tư vấn miễn phí.
Hơn nữa, cô ấy đang bị mấy anh trai thuộc loại đó bắt chuyện một cách dễ thấy trên đường.
“Đã bảo là, em chỉ muốn tìm quán ramen thôi mà...”
“Mì ramen á? Anh sẽ giới thiệu cho em một quán kiếm được nhiều hơn thế nhiều—”
“À, ừm, em không tìm việc làm thêm... em chỉ muốn ăn ramen...”
“Ngực to thế này mà không kiếm tiền thì phí quá đi!”
Không ổn rồi. Chuyện này không ổn chút nào.
Tôi gần như chạy bộ đến, cố gắng tránh ánh mắt của mấy gã kia, rồi nắm lấy cánh tay của Yuigahama đang bị vây.
“Này. Đi thôi.”
“Ể!? H, Hikki!?”
Yuigahama tròn mắt ngạc nhiên, nhưng ngay lập tức nắm chặt tay tôi đáp lại, chạy theo tôi.
“Này này cái gì đây.” “Có bạn trai thì nói sớm đi chứ.”
Tiếng xì xào vọng lại từ phía sau, nhưng không có vẻ gì là họ đuổi theo. May quá...
Ra đến đường lớn, rẽ vào góc phố, tôi mới dừng chân và buông tay ra. Rồi nhìn con nhỏ ngốc đang lẽo đẽo theo sau.
Yuigahama Yui với gương mặt như một chú cún con đang chờ bị mắng.
“Ya, yahallo...”
“Giờ không phải lúc hello đâu.”
“A ha ha... xin lỗi...”
Yuigahama cúi gằm mặt xuống.
“Tớ đến đây rồi, nhưng không biết nên vào quán nào... Thế là tớ hỏi một nơi đề là 'Văn phòng tư vấn miễn phí' rằng 'Có quán nào tốt mà em cũng có thể vào được không?' thì—”
“Chỗ đó không phải để tư vấn những chuyện như vậy đâu.”
“Hình như là thế thật... xin lỗi.”
Một sự hiểu lầm tai hại...
Cô ấy xin lỗi thẳng thắn như vậy, tôi cũng chẳng còn tâm trạng nào mà trách móc.
“Haa... Thật là...”
Tôi buông bàn tay đang nắm ra, thở dài một tiếng, rồi nói với Yuigahama vẫn còn đang ủ rũ.
“Vậy, đi thôi.”
“Ể? Đi đâu?”
“Cậu muốn ăn ramen đúng không? Tớ dẫn đi cho, ăn xong thì về đấy.”
“Tuyệt vời! Hikki tốt bụng quá!”
Yuigahama đang giơ tay hô “Banzai” một cách khoa trương rồi định ôm chầm lấy tôi, nhưng tôi đã lùi một bước né tránh cô ấy, rồi cứ thế bước đi về phía quán tôi định tới.
Yuigahama nhanh chóng bước theo.
Nhưng khi nhận ra tôi đang đi về phía ga JR Chiba, Yuigahama dừng chân lại,
“Ơ? ...Đi đâu đấy?”
“Tomita Seimen trong ga.”
“Cái đó là cái quán kiểu mì soba ăn đứng trong khu soát vé à!? Tớ không thích quán đó đâu! Tớ muốn đi chỗ nào xịn hơn cơ!”
Cái... gì cơ...?
“Đồ ngốc... Cậu khinh Tomita Seimen à?”
Một bá vương mới giáng thế xuống ga Chiba hỗn loạn. Đó chính là Tomita Seimen.
Cái sự thật là có thể ăn ramen đẳng cấp đó ngay bên trong khu soát vé! Điều đó phản ánh sự trưởng thành của văn hóa ramen ở Chiba. Cảnh tượng mà người đến Chiba từ các tỉnh khác nhìn thấy đầu tiên là hình ảnh những người xếp hàng ở quầy trong một quán ăn toàn kính và cắm cúi húp mì... Mỗi khi nhớ lại cảnh tượng đó, lòng tôi lại rạo rực...
“Chắc chắn là Tomita Seimen đang hot nhất khu vực này đấy. Đáng để mua vé vào cửa ăn thử. Nếu không tin thì cứ tìm kiếm đánh giá trên mạng mà xem.”
“Ể? V, vậy hả? ...Nhưng mà, ừm...”
Yuigahama cầm chiếc điện thoại gắn đầy dây đeo lên, nhìn màn hình rồi ậm ừ vẻ khó xử.
“Sao thế? Có vấn đề gì ở ga Chiba à?”
“T, tại vì! Ở ga Chiba có Gong Cha mới mở trước khu soát vé đó! Hôm nay mấy người Yumiko cũng bảo là đang ở đó.”
“Mấy người Miura đến Gong Cha uống trà sữa à...”
Những người trẻ tuổi sành điệu của Chiba ngày nay toàn ra ga JR Chiba uống trà sữa. Cũng nhờ đó mà tỉ lệ gặp lại những bạn học cấp hai thuộc nhóm 'riajuu' tăng cao quá thể. Tôi thực sự mong muốn làm gì đó để tránh việc luôn có Orihoto ở đó với xác suất cao. Đi Lalaport ở Funabashi đi.
“Tớ được mời đi cùng, nhưng tớ bảo là có việc bận nên từ chối rồi... Chỗ đó hơi...”
“...Ra vậy.”
Tôi suy nghĩ một chút rồi quay sang hướng ga Keisei Chiba ở phía đối diện.
“Vậy đi Sogo nhé.”
“Trên khu nhà hàng có quán mì Dan Dan.”
“Chỗ đó tớ từng đi với gia đình rồi! Có nhiều món trong set ăn ngon lắm!”
“Đúng không?”
Komachi nhà tôi cũng rất thích cái tiệm đó. Một quán ăn Trung Hoa mà con gái cũng dám mạnh dạn bước vào.
Nhưng mà, Gahama-san vẫn không đồng ý.
“Nhưng mà không phải vậy đâu~. Đúng là quán đó ngon và tớ cũng muốn đi, nhưng mà, cái quán mà tớ muốn đi cùng Hikki không phải là kiểu quán đó...”
“Hảaaaa?”
“Không phải kiểu đó mààà. Sao cậu không hiểu tớ gì hết vậy nè?”
“Không, câu đó phải là của tớ mới đúng...”
Vì cậu bảo muốn ăn ramen nên tôi đã vắt óc suy nghĩ tìm một quán mà con gái cũng có thể ăn ngon lành và vui vẻ, mà cậu cứ liên tục phủ nhận, cậu hiểu không?
...Mặc dù nói vậy, nhưng thật ra tôi cũng hiểu ý mà Yuigahama muốn nói.
Ramen ăn ở một tiệm đồ ăn Trung Hoa kiểu gia đình, và ramen ăn ở một tiệm chuyên ramen chỉ có ramen, gyoza và cơm chiên thì dù cùng là món ăn có tên là “ramen” nhưng vẫn có một khoảng cách lớn.
Thứ mà Yuiigahama bất chấp nguy hiểm một mình đến ăn, chính là ramen ở quán chuyên.
Một tiệm chuyên, nhưng ở một nơi an toàn, càng sáng sủa và đông người qua lại càng tốt, và hương vị cũng phải ngon nữa.
“Nếu vậy thì... Trung tâm thương mại Chiba Chuo nhỉ.”
“C-One dưới cầu vượt?”
“Trung tâm thương mại Chiba Chuo.”
C-One hay Mio gì đó, tôi tuyệt đối không gọi bằng những cái tên hời hợt đó. À, nói chung thì nó là khu cho thuê cửa hàng nằm dưới cầu vượt.
Nói đến dưới cầu vượt thì có Motokou dưới cầu vượt Kobe Motomachi (thường gọi là “Motoko”) nổi tiếng trên toàn quốc, nhưng mà dưới cầu vượt ở Chiba cũng không hề kém cạnh.
Chia khoảng bảy trăm mét từ ga Chiba đến ga Keisei Chiba Chuo thành bốn khu, mỗi khu đều có những cửa hàng đặc sắc chen chúc nhau.
“Cửa hàng ở đó cũng thay đổi khá nhanh, nhưng chính vì vậy mà cạnh tranh rất khốc liệt. Vì vậy, nếu vào một cửa hàng sống sót được ở đây thì chắc chắn không tệ đâu.”
“Đúng là vậy nhỉ. Ở đó, mấy cửa hàng bán đồ lặt vặt cũng thay đổi nhanh thật đó.”
“Gần đây, mấy chuỗi cửa hàng nổi tiếng trên toàn quốc cũng liên tục mở ở đó. Đến đó là có thể thưởng thức các cửa hàng nổi tiếng từ khắp nơi trên toàn quốc ngay tại Chiba.”
“Có cả cái quán mà Hikki đã ăn với Yukinon ở Kyoto không?”
“Không... Không có thì phải, sao vậy nhỉ...”
Vì sao Tenkaippin lại rút khỏi Chiba rồi nhỉ? Thiên đường Chiba, nơi mọi thứ đều tề tựu, vẫn còn thiếu mảnh ghép cuối cùng. Đó chính là Tenkaippin .
“Cậu muốn đến đó à?”
“Muốn, nhưng lại không muốn.”
“Hả?”
“…Đã cất công đi ăn với Hikki rồi, tớ không muốn vừa ăn vừa bận tâm nghĩ cậu ăn với người khác thì sẽ như thế nào...”
Yuigahama bĩu môi lẩm bẩm. Tôi nghe không rõ cô ấy nói gì, nhưng hình như cô ấy đang mang một tâm trạng vô cùng phức tạp...
Gahama-san khi nãy là thế, nhưng ngay khi bước vào dưới cầu vượt thì tâm trạng liền thay đổi hoàn toàn.
“A! Cái vòng tay ở đằng kia dễ thương quá~. Nè nè, có hợp với tớ không?”
“A? Chẳng phải là hợp sao?”
“Hời hợt quá đi! Nhìn kỹ hơn chút đi chứ!”
Vừa trả lời vừa cố tỏ ra kiểu “Đi nhanh lên còn hơn”, nhưng thật ra là vì nó hợp quá nên tim tôi đập thình thịch. Nếu mà nhìn kỹ quá thì… thông cảm cho tôi đi chứ…?
Tôi bước đi trước để cô ấy không nhìn thấy mặt tôi đang đỏ lên.
Yuigahama đặt chiếc vòng tay vừa cầm trên tay lại vào giỏ, rồi đuổi kịp tôi và khẽ nắm lấy vạt áo tôi từ phía sau.
“Nè nè. Hikki có vui không?”
“Ừm? Cũng tàm tạm.”
“Vậy sao vậy sao.”
“Thật mà.”
“Vui nhỉ.”
“…Dù sao cũng là tối thứ Sáu mà.”
Bị cuốn theo bầu không khí náo nhiệt xung quanh, tôi và Yuigahama cũng giống như bao học sinh cấp ba bình thường khác, tản bộ loanh quanh trong trung tâm mua sắm Chiba.
À phải rồi… cũng nên hỏi rõ chuyện này với cô ấy mới được.
Đi thẳng đến khu C rồi ra ngoài,
“Yuigahama.”
Tôi dừng chân và hỏi điều mà tôi đã luôn muốn hỏi.
“Tớ có chuyện quan trọng muốn nói.”
“Hể? Q, quan trọng…?”
“Ừ. Đáng lẽ tớ nên xác nhận sớm hơn. Cảm xúc của cậu.”
“Á á!? C-cảm………cảm cảm cảm, cảm xúc của tớ, từ rất lâu trước đây đã không thay đổi………… đột, đột ngột quá đi, thật là……”
Yuigahama bỗng đỏ mặt, lắp ba lắp bắp như người thừa kế Bắc Đẩu Thần Quyền, trông rõ ràng là lạ nên tôi hơi để ý, nhưng vì đây là chuyện thực sự quan trọng nên tôi mặc kệ và xác nhận.
“Yuigahama. Cậu──”
“Ừ, ừm……”
“Cậu có ngại nếu trong mì có thêm tỏi không?”
“Được mà! Mai tớ được nghỉ mà! Mà sao cậu lại nói kiểu dễ gây hiểu lầm thế!!”
Tôi đã chu đáo xác nhận trước vậy mà lại bị quát…… Đây là quấy rối tình dục à? Lần sau phải cẩn thận khi nói chuyện mùi miệng với con gái thôi.
Nhưng tâm trạng của Yuigahama nhanh chóng trở lại bình thường.
Hay nói đúng hơn là, cô ấy quên mất cơn giận vì quá ngạc nhiên.
“Oa! Hoành tráng quá!? Vào quán này thật á…?”
Chỗ mà tôi dẫn cô ấy đến là một quán ramen tonkotsu siêu nổi tiếng.
Một quán có độ nổi tiếng tuyệt đối không chỉ ở Nhật Bản mà còn ở nước ngoài.
Là một sự tồn tại vượt trội trong giới Hakata tonkotsu ramen, đến mức có một cửa hàng lớn nằm cạnh khu vực chờ đợi bên trong sân bay Hakata. Nếu cô ấy OK với tỏi thì không có lý do gì mà không đến quán này cả.
Hệ thống cải tiến cho phép điều chỉnh độ đậm đà của hương vị, lượng mỡ, lượng tỏi, loại hành lá, có hoặc không có thịt xá xíu, lượng nước sốt bí truyền, và độ cứng của mì đã có ảnh hưởng lớn đến các cửa hàng ramen khác, quả thực là King of Tonkotsu.
“Oa~…… quán ramen mà cũng làm đến mức này cơ á. Chuyện con gái vào đây một mình cũng cần dũng khí theo một nghĩa khác đấy……”
“Này này. Mới nhìn vẻ ngoài mà đã ngạc nhiên thì hơi sớm đấy?”
Điểm bán hàng hay phần nổi tiếng của quán này nằm ở nội thất độc đáo của nó.
“Ể? Bên trong cũng hoành tráng lắm sao…?”
“Ừ. Để có thể tập trung vào hương vị, mỗi chỗ ngồi ở quầy đều được ngăn cách, và khi ramen được mang ra thì một tấm rèm cũng sẽ được hạ xuống ở phía trước. Thấy háo hức chưa?”
“Ehhh?!”
Yuigahama vô cùng ngạc nhiên.
“T, tại sao đã cất công đến ăn cùng nhau mà lại phải ăn riêng từng người vậy!?”
“Thì là để tập trung vào tonkotsu chứ sao. Đương nhiên rồi? Đến phòng tự học ở trường luyện thi thì chẳng phải cũng phải tự học một mình à?”
“Không không không. Đâu có đương nhiên. Bởi vì mình đang đi ăn ngoài mà? Ăn cùng nhau vui hơn, lại còn ngon hơn nữa chứ”
Ăn cùng nhau ngon hơn…… à. Một câu sáo rỗng.
Thật sự là vậy sao?
Vừa ăn vừa phải để ý đến người khác, làm sao có thể từ từ thưởng thức hương vị món ăn chứ?
Món ăn mà vừa ăn vừa nói chuyện rôm rả, có phải đã bỏ lỡ thời điểm ngon nhất để ăn rồi không?
Những kẻ cô độc thường một mình bước vào quán, một mình đối diện với món ăn của quán đó. Có thể tùy ý thưởng thức món ăn vào thời điểm ngon nhất.
Nghĩ thế nào thì một mình ăn vẫn ngon hơn chứ?
“Tóm lại bỏ chỗ này đi! Không cần xa xỉ đâu, ít nhất cũng phải là một quán mà có thể nhìn mặt nhau, thoải mái nói chuyện khi ăn ấy!”
“Tớ thấy cậu đòi hỏi quá nhiều rồi đấy...”
Tìm mãi tìm mãi mà không tìm được quán nào khiến cậu vừa lòng cả.
× × ×
Cứ thế đi bộ mãi mà vẫn chưa quyết định được quán nào, đến lúc nhận ra thì đã gần đến ga Keisei Chiba rồi.
“Này. Đi tiếp nữa là chỉ còn quán Hidaka thôi đấy?”
“Ừm... nhưng biết đâu lại có quán mới thì sao, thêm một chút nữa thôi mà──”
Tôi thì ngại đi tiếp. Yuigahama thì lại muốn đi thêm.
Nhưng Yuigahama đột nhiên dừng chân, cất tiếng.
“Ể!? Cái, cái đó là...”
Tôi cũng bị thu hút nhìn theo hướng đó──
Một bóng người mập mạp xách theo chiếc túi nhựa đen sì kêu sột soạt, đang đi từ hướng ga Keisei Chiba tới.
Không thể nhìn nhầm được.
Zaimokuza Yoshiteru.
“Chuuni!? Sao lại...?”
“Chết tiệt...! Không ngờ lại vô tình bước chân vào khu vực này rồi...!”
Animate, Card Lab, Toranoana.
Xung quanh ga Keisei Chiba có vô số địa điểm mà cậu ta có thể lui tới.
Đúng vậy, đây là Akiba của Chiba. Achiba.
Tóm lại là khu phố otaku.
Nếu có những trung tâm thương mại được thắp sáng rực rỡ, thì ở phía sau chúng, như một cái bóng, có những thế lực bóng tối lặng lẽ vươn rễ.
Giống như trường học là hình ảnh thu nhỏ của xã hội, việc nhà ga, nơi nhiều người qua lại, cũng trở thành hình ảnh thu nhỏ của xã hội là điều đương nhiên.
Tiện thể nói thêm, vì các lò luyện thi lớn cũng tập trung ở khu vực này, nên khá thường xuyên chạm mặt học sinh các trường chuyên. Nói cách khác, xác suất gặp học sinh Soubu cũng cao, việc quên mất điều đó mà lỡ chân bước vào là hoàn toàn do lỗi của tôi.
“Trước mặt là Miura, sau lưng là Zaimokuza sao...”
“Ê, cậu đừng có đánh đồng Yumiko với Chuuni chứ...”
Yuiigahama khẽ phản đối. Tôi hiểu mà. Nếu ai đó cứ đem tôi ra so sánh với Zaimokuza, tôi cũng thành khẩn mong người đó đừng làm vậy.
“Dù sao thì hãy quay lại hướng ga Chiba thôi.”
“Lại quay về dưới cầu vượt à?”
“Không. Lần này đi bộ trên vỉa hè. Nếu có quán nào hay trên đường thì vào.”
Tôi đã nghĩ đó là một ý hay, nhưng ai ngờ lại là tính toán sai lầm.
Vỉa hè khác với dưới cầu vượt ở chỗ có rất nhiều đèn tín hiệu. Và không hiểu sao cứ mỗi khi tôi vội thì y như rằng lần nào cũng bị dính đèn đỏ.
Dần dần, một tòa nhà xây bằng gạch đỏ theo phong cách New England hiện ra, trông thật trang nhã. Nhưng dòng chữ neon “Đại Tướng Quân” đã phá hỏng tất cả...
Yuiigahama hình như cũng đã nhận ra cửa hàng đó, thốt lên một tiếng vừa ngạc nhiên vừa ngỡ ngàng.
“Quán thịt nướng ở đó... nhìn bề ngoài hoành tráng quá...”
“Vì đó là địa điểm tuyệt đẹp ở Chiba, nơi quán thịt nướng Đại Tướng Quân và quán cua Tướng Quân đối diện nhau qua đường mà.”
Vốn dĩ đó là tòa nhà của nhà hàng & quán cà phê lâu đời nổi tiếng ở Chiba, “Ashibi”, nhưng Ashibi chỉ kinh doanh ở tầng hầm, tôi đã nghĩ không biết cái gì sẽ vào các tầng trên, ai ngờ lại là quán thịt nướng Đại Tướng Quân. Ở tòa nhà đối diện quán cua Tướng Quân. Thật hết nói.
Hơn nữa, nếu một Kiếm Hào Tướng Quân tự xưng tiến đến gần đó thì──
“Các tướng quân đang gọi nhau sao...?”
“Ể? Hikki đang nói gì vậy?”
Tôi đang nói gì vậy nhỉ. Đến tôi còn không hiểu nữa rồi. Mà Gahama-san định túm áo tôi đến bao giờ vậy? ...Có thấy hơi nóng không vậy?
“Này, này, Yuigahama. Tránh xa tớ ra một chút đi.”
“Tớ, tớ có muốn đâu, tại người đông quá mà... đông quá đi mất...”
Yuigahama vừa túm áo tôi vừa phản bác.
Quả thật vì vỉa hè hẹp so với số lượng người nên rất khó tiến lên phía trước.
Zaimokuza tuy bề ngang có rộng, nhưng có vẻ vẫn di chuyển nhanh hơn so với việc hai người dính chặt lấy nhau đi bộ, khoảng cách dần dần thu hẹp lại.
Yuigahama thét lên một tiếng như thể đang kêu cứu.
“Thôi thì vào đại một quán nào đó đi!”
“Khụ...!... Hết cách rồi, vào tạm một chỗ nào đó thôi...”
Một lựa chọn bất đắc dĩ.
Đối với Yuigahama, đây là bát mì đầu tiên trong đời. Liệu nó sẽ khiến cô ấy thích hay ghét ramen, không biết được cuộc đời cô ấy sẽ rẽ sang một hướng khác hay không đây.
Nếu lỡ chọn nhầm quán thì...
“Cậu có thể ghét tớ... nhưng xin đừng ghét ramen nhé?”
“Trong tình huống này mà cậu còn tâm trí đùa được à!?”
Tôi nghiêm túc đấy. Tôi không thể chịu đựng được việc người khác có ấn tượng xấu về ramen...
Trong lúc tình thế này mà tôi vẫn còn chưa quyết định được thì──
Yuigahama bỗng giật mạnh áo tôi trước một quán ăn nọ.
“Quán này! Chọn quán này đi!”
“Tsukemen... à”
Có vẻ như đây là lần đầu tiên cô ấy nghe thấy từ này, Yuigahama hỏi lại.
“Tsukemen? Có khác gì ramen bình thường không?”
“Ừm. Giống mì soba lạnh ấy, sợi mì và nước súp được để riêng.”
“Hể! Ra là có cả loại đó nữa à? Thật là sành điệu!”
Sành điệu ư? Tôi không hiểu gu của con gái cho lắm...
Nhưng mà, nếu là tsukemen thì chắc chắn con gái sẽ dễ ăn hơn.
Hơn nữa, quán này còn nổi tiếng là quán tsukemen khai sinh ra món này, đặc biệt chi nhánh ở Chiba này còn nổi tiếng là nơi kiên quyết giữ gìn hương vị khởi nghiệp.
Ngày xưa tôi cũng hay lui tới đây lắm. Cứ sau khi mua manga và light novel ở Animate Chiba, tôi lại đến đây ăn tsukemen một mình vào buổi trưa năm mười lăm tuổi...
“Được rồi. Vào thôi.”
“Vào thôi, vào thôi.”
Sau gần một tiếng lang thang trên phố, bọn tôi dễ dàng bước vào quán.
Trong quán vắng tanh, không một bóng khách, khiến tôi thoáng nghi ngờ “Ủa? Hôm nay quán không mở cửa à?” Nhưng bên trong có nhân viên, xem ra vẫn đang hoạt động.
Tôi vừa cảm thấy hoài niệm, vừa tiến đến máy bán vé ở lối vào và giải thích cho Yuigahama.
“Trước hết, hãy mua vé ăn món mình muốn ở máy bán vé này.”
“Ể?”
Yuigahama lộ vẻ mặt bối rối.
“Sao thế?”
“Nhưng mà... nếu không xem menu thì làm sao biết món ăn như thế nào chứ?”
“À. Ừm. Thì cũng đúng là vậy...”
Dù có một bảng menu đơn giản được buộc vào máy bán vé, nhưng ngay cả khi có một bảng menu chi tiết, việc bảo Yuigahama đang cực kỳ phân vân phải quyết định ăn gì trong tình huống này có lẽ là điều không thể.
Những chỗ như thế này, nếu là lần đầu thì quả thật độ khó có thể cao.
Chỉ là, dù không có ai phía sau, việc lề mề ở đây cũng không thoải mái chút nào. Tạm thời tôi mua vé trước, rồi hai người cùng ngồi vào quầy.
“Tôi một suất tsukemen đặc biệt. Phần của cô ấy thì để sau.”
“......”
Nhân viên không nói gì, chỉ nhận mỗi vé của tôi.
May mắn thay, có lẽ vì đã qua giờ cao điểm tan tầm của dân văn phòng, nên bên trong quán có vẻ như khách đã vãn bớt, ở quầy chỉ có tôi và Yuigahama.
Mà Yuigahama thì –
“Hể~. Hmm. Hô hô~...”
Có vẻ như cô ấy bị thu hút bởi khung cảnh bên trong quán hơn là menu, nên cứ ngó nghiêng xung quanh.
“Vậy? Hikki gọi món gì thế?”
“Tsukemen chính thống. Suất đặc biệt.”
“Hmm...”
Tôi chỉ vào ảnh trên menu để giải thích, nhưng có vẻ như Yuigahama không hiểu lắm.
“Ăn bằng cách chấm sợi mì vàng này vào nước súp màu nâu kia à?”
“Đúng đúng. Rồi cho thêm gia vị ở đó, tùy theo sở thích.”
Tôi vừa nói vừa chỉ vào những lọ bạc được bày trên bàn.
“Nhiều quá... giống món Thổ Nhĩ Kỳ ghê...”
Quả thật, tôi nghe nói ẩm thực Thổ Nhĩ Kỳ có đến mấy loại ớt khác nhau.
Quán tsukemen nào mà bày biện mấy loại tiêu khác nhau cũng có điểm tương đồng... hay là không nhỉ? Giống nhau à? Hoàn toàn khác đúng không?
“Cái này là gì? Còn cái kia là gì?”
Yuigahama chỉ vào một lọ nhỏ khác.
“Cái đó là giấm. Có ba loại: giấm trắng, giấm đen, và giấm trái cây. Dùng để thay đổi hương vị nước chấm.”
“Giấm trái cây á? Nghe có vẻ tốt cho sức khỏe, tớ cũng gọi cái này!”
Yuigahama lạch bạch đi đến máy bán vé, dứt khoát ấn nút mì Tsukemen, rồi hai tay nâng niu tấm vé mang về.
“Xin lỗi. Cho em cái này.”
Đưa vé qua quầy.
Nhân viên không nói gì.
“…Người kia, có giận không vậy?”
“Không. Không phải vậy đâu. Hỏi thì họ sẽ trả lời.”
Đây là vấn đề khoảng cách.
Lần đầu tôi tiếp xúc với Yuigahama cũng bị hỏi “Có giận không vậy?” vài lần. Khoảng cách thoải mái đối với khách quen, có lẽ lại bị khách mới cảm thấy như bị từ chối.
Vốn dĩ bản thân quán này cũng không có vẻ gì là đang tìm kiếm khách mới.
Khách mới và khách cũ.
Trong bất kỳ thế giới nào, việc làm hài lòng cả hai đối tượng này cùng một lúc đều rất khó.
Đó là vấn đề ưu tiên bên nào, nhưng nếu là phương châm giữ gìn hương vị lâu đời, thì việc ưu tiên khách quen hơn khách mới là hợp lý. Và điều mà khách quen tìm kiếm là không gian tĩnh lặng và hương vị ổn định.
Đang suy nghĩ những chuyện như vậy thì,
“Tsukemen đây.”
Mì và nước chấm được đưa qua quầy.
Yuigahama gọi phần thường.
Tôi gọi phần đặc biệt nên có nhiều mì và thịt xá xíu hơn.
Yuigahama thì thầm vào tai tôi, giọng vui vẻ.
“…Họ canh thời gian ra món cho mình đó. Rõ ràng là mình gọi trễ hơn một chút mà.”
“Ừ.”
Đó là điểm tốt của Yuigahama. Người luôn đối xử với người khác bằng thiện ý, thì hoàn toàn tin rằng đối phương cũng sẽ đối xử với mình bằng thiện ý.
Kết quả là, tìm kiếm những điểm tốt của đối phương.
Trái ngược với một kẻ cô độc như tôi, kẻ mà thậm chí còn cảm nhận được một giọt ác ý nhỏ nhoi giữa biển thiện ý. Tôi là cá mập à?
“Itadakimasu”
“Itadakimasu”
Hai người cùng chắp tay, bẻ đôi đũa dùng một lần.
Để tiếp thêm động lực cho Yuigahama, người có vẻ đang do dự, tôi húp mì một cách mạnh bạo hơn bình thường. Cách ăn ramen cứ phải thô tục một chút mới đúng điệu.
“Vậy thì...”
Có vẻ đã quyết tâm, Yuigahama cũng gắp mì bằng đôi đũa hơi run run.
Rồi nhúng nó vào nước chấm, sợi mì xoăn thấm đẫm nước súp màu nâu, quyến rũ đôi môi anh đào bóng bẩy.
Tôi liếc nhìn trộm, xác nhận sợi mì đang được hút vào miệng cùng với âm thanh “churu churu” dễ thương.
Và ──── Yuigahama mở to mắt và kêu lên.
“Ể!? Ngon quá!!!”
Có vẻ như cô ấy thực sự nghĩ vậy, Yuigahama nhanh chóng nhìn qua lại giữa mặt tôi và tô tsukemen. Cô ấy lắc đầu lia lịa với tốc độ của một cầu thủ bóng đá nước ngoài.
“Mì xoăn, có lẽ đây là lần đầu tiên tớ ăn... Giống soup pasta, nhưng độ đậm đà của hương vị hoàn toàn khác... Là gì nhỉ? Giống như món hầm ấy?”
“......”
“À, tớ hiểu tại sao Yukinon lại dùng từ 'vị ngon bạo lực' để diễn tả rồi đó. Kiểu như vị đánh mạnh vào lưỡi ấy? À, nhưng quán mà Yukinon ăn lại khác đúng không? Ghê thật. Ramen thật là sâu sắc! Đúng không, Hikki!?”
“...Đúng vậy.”
Tôi đáp lời Yuigahama, rồi gọi vọng ra phía bên kia quầy.
“Xin lỗi. Cho em xin thêm nước súp.”
“Huh? Nước súp?”
“Kiểu như nước lèo ấy.”
Nhận chiếc bình đựng nước dùng từ phía bên kia quầy, tôi rót nó vào nước chấm. Mắt của Yuigahama dán chặt vào dòng nước dùng màu vàng óng đang chảy ra từ bình.
“Ồ~...!”
Tôi nhấp một ngụm nhỏ để kiểm tra độ đậm nhạt.
“Này! Hikki, cho tớ xin một chút với!”
“Hả? Chờ lát nữa cậu uống phần của mình chẳng phải được sao?”
“Tớ muốn uống ngay bây giờ cơ!”
Vừa nói xong, cô ấy giật lấy cái bát từ tay tôi, rồi húp một hơi.
“Fuooo! Sau khi ăn xong rồi mà vẫn còn niềm vui thế này, ramen thật tuyệt vời!!”
“Cậu làm thế là gián tiếp... Thôi bỏ đi.”
Tôi lấy lại cái bát, vừa uống nốt phần nước súp pha còn lại bên cạnh Yuigahama đang hớn hở, vừa khẳng định chắc chắn.
Ban đầu, tôi đã nghĩ là hương vị đã thay đổi.
Nhưng nhìn phản ứng của Yuigahama, tôi biết không phải vậy.
Cái thay đổi không phải là hương vị.
“.........Lưỡi của mình sao?”
Món tsukemen mà tôi đã lâu không ăn, cảm xúc như lần đầu đã biến mất. Chắc chắn là vì tôi đã ăn nhiều loại ramen khác nhau rồi. Tóm lại là lưỡi tôi đã sành ăn hơn.
Việc coi đó là sự trưởng thành hay là cảm giác bị tê liệt thì tùy vào mỗi người. Chỉ có một điều chắc chắn là, tôi sẽ không còn cảm thấy thỏa mãn ở quán này nữa.
Bên cạnh tôi, Yuigahama cũng đã uống cạn hết phần nước súp pha của tôi.
“Cảm ơn vì bữa ăn ngon miệng! Ngon tuyệt vời luôn!”
“......Cảm ơn vì bữa ăn.”
Tôi đứng dậy, bỏ lại hơn một nửa phần nước súp mà bình thường tôi vẫn uống cạn.
× × ×
“Hôm nay cảm ơn cậu nhé!”
Vừa ra khỏi quán, Yuigahama vừa nói vừa nở một nụ cười.
“Và cả... xin lỗi cậu.”
“Ể? À, thì đúng là hôm nay tớ không định ăn ramen, nhưng tớ cũng thấy hoài niệm khi lâu rồi mới đến quán này mà──”
“Không phải vậy đâu.”
Yuigahama lắc đầu, vừa cười có vẻ hơi buồn bã,
“Hikki, cậu trông không có vẻ ngon miệng cho lắm... Tớ nhận ra từ giữa chừng rồi.”
“......!”
“Chỗ này, không phải là quán cậu thích đến thế nhỉ.”
“Không! Không phải là như vậy──”
Không phải vậy. Không phải là như thế. Ngày xưa, đúng là tôi rất thích.
Cửa tiệm cũng không, Yuigahama cũng không, không ai có lỗi cả. Tôi đã định giải thích như vậy. Nếu phải nói ai có lỗi, thì đó là tôi...
“Nhưng mà tớ thì!”
Nhưng nhanh hơn cả lời giải thích của tôi, Yuigahama Yui đã – nói với một giọng lớn đến mức những người xung quanh không khỏi ngoái lại nhìn.
“Tớ thấy, ngonnnnnn lắm luôn!!”
“............Yuigahama...”
“Việc vào cửa tiệm này, là do tình cờ... Có thể nó không phải là một quán ngon đối với Hikki, với lại, tại tớ cứ bắt Hikki đi cùng, nên có lẽ Hikki không có tâm trạng ăn ramen... nhưng mà, tớ vẫn thấy... ha ha... sao vậy nhỉ? Tớ đang nói gì vậy không biết?”
“Không... Tớ hiểu mà. Đại khái là hiểu.”
“À ừm? Tóm lại, đây chính là bước đầu tiên. Dù nó không phải là một bước tốt đẹp gì cho Hikki, nhưng với tớ thì nó là một bước đặc biệt và tuyệt vời nhất. Tớ muốn nói điều đó.”
Yuigahama tiến một bước về phía tôi.
Khẽ khom người xuống, ngước mắt nhìn tôi, cô ấy nói bằng một giọng thì thầm.
“Từng bước từng bước, tớ sẽ đuổi theo một chút một chút. Rồi... nhất định có một ngày tớ sẽ đuổi kịp và bắt được cậu.”
“...Vậy à.”
“Ừ. Vậy đó.”
Đó là cuộc trò chuyện mà chúng tôi đã từng trao đổi với nhau.
Yuigahama Yui là một người như thế. Làm nũng, cản trở, gây phiền toái cho người khác không biết bao nhiêu, nhưng vẫn tiến về phía mục tiêu.
Đó là – tầm nhìn về tương lai mà chỉ Yuigahama mới có.
Cô ấy sẽ biến nó thành hiện thực.
Đó là một sức mạnh đặc biệt mà ngay cả tôi và Yukinoshita cũng không thể có được.
Đó là một giá trị cần phải bảo vệ.
Nhưng khi trải qua những ngày tháng... giống như vị giác, những giác quan khác cũng sẽ dần thay đổi.
Tôi sợ điều đó. Sợ rằng tôi sẽ không còn là chính mình nữa.
Giống như việc cố gắng giữ gìn hương vị ban đầu khi mới khởi nghiệp vậy. Mất đi đặc trưng, sẽ bị người ta đem ra so sánh với những quán ramen khác. Không thay đổi, ít nhất vẫn có thể giữ được lòng tự trọng.
Nếu vậy, có lẽ khi ở bên Yuigahama Yui, cảm xúc của tôi đối với ramen cũng sẽ thay đổi một lần nữa. Sẽ như thế nào thì tôi vẫn chưa biết.
Tuy nhiên, hiện tại tôi có thể nói rằng…
“......Với tớ, hôm nay cũng là một trải nghiệm tốt.”
“Thật không?”
“Ừ. Nếu tớ đến một mình, tâm trạng có lẽ sẽ còn khó tả hơn nhiều.”
──Ăn cùng nhau ngon hơn.
Tôi phủ nhận điều đó. Đến tận bây giờ tôi vẫn tin rằng, ăn ramen một mình mới là tuyệt nhất.
Nhưng sự thật này không nhất thiết đồng nghĩa với việc phủ nhận những cách ăn khác.
“Nói chuyện về ramen với người khác cũng khá vui.”
“À. Hikki bình thường không nói năng rõ ràng lắm, nhưng hễ mà đến lĩnh vực sở trường thì tự dưng ăn nói trơn tru hẳn ra ha.”
“Tớ nói cho cậu biết, đó là điều tối kỵ đấy nhé?”
Nói ra là có chiến tranh đó?
“Lần tới đến, tớ sẽ giới thiệu cho Hikki một bát tuyệt đỉnh do tớ chọn! Rồi ăn xong cùng nhau nói cảm nhận.”
“…Nghe có vẻ thú vị đấy.”
“He he. Thấy chưa?”
“À, nhưng mà...”
Tôi lấy ra cái điện thoại đang rung liên hồi từ nãy đến giờ,
“Đừng có thành ra thế này nhé.”
“Uwa!?!”
Trên đường tìm quán, lúc ăn tsukemen, thậm chí là ngay cả bây giờ, Hiratsuka-sensei cứ liên tục gửi thông tin về ramen cho tôi, Yuigahama nhìn thấy mà hoảng hồn.
Nhìn thấy thế này chắc ngược lại sẽ hết muốn ăn ramen một thời gian, nên việc không phải lo lắng Yuigahama lang thang ở Chiba vào buổi tối cũng coi như là điều tốt.
From: Hiratsuka Shizuka
Hôm nay cô làm phiền các em rất lâu ở câu lạc bộ sau giờ học, xin lỗi nhé. Ngoài Hikigaya-kun - người thích ramen ra, có vẻ như mọi người đều hơi bị choáng (cười). Thế nhưng tôi cũng hơi bất ngờ khi biết Yuigahama-san chưa bao giờ ăn ramen ở ngoài đấy? Nhưng với các cô gái thì điều đó cũng bình thường thôi. Thực ra bản thân tôi cũng chỉ bắt đầu đi ăn ramen khắp nơi một cách nghiêm túc từ khi vào đại học. Đây cũng là cơ hội để tôi kể về động lực khiến tôi say mê ramen, nhưng hiện tại tôi muốn tập trung vào việc giới thiệu những quán ramen để Yuigahama-san có thể tận hưởng trải nghiệm ramen đầu tiên mà không hối hận. Do nam và nữ có những điểm chú ý khác nhau, nên có những điểm mà Hikigaya-kun dễ bỏ qua nhưng tôi...
Re:
à, lại bị giới hạn số ký tự rồi. Hóa ra còn có giới hạn như thế này nữa à. Thôi, dừng lời mở đầu ở đây và hãy nhanh chóng giới thiệu những quán được khuyến nghị xung quanh ga Chiba nhé! Có quá nhiều ứng viên nên khó lựa chọn, nhưng không dựa vào đánh giá của các trang web ẩm thực mà từ kinh nghiệm thực tế khi tôi ra phố đêm, tôi sẽ giới thiệu quán mà tôi tin tưởng nhất. Đó chính là! Chi nhánh Fujimi của “Musashiya”. Các quán ramen gia đình thường chú trọng tốc độ phục vụ nên rất tiếc là thực tế có việc sử dụng soup có sẵn, nhưng quán này thì tuyệt đối không có chuyện đó. Hương thơm xương heo tỏa ra ngoài cửa quán hoàn toàn phủ nhận điều đó và...
Re2:
lại hết ký tự rồi. Tôi hơi bị cuồng nhiệt quá rồi nhỉ. Tôi sẽ nói ngắn gọn thôi. Tóm lại là quán này thật sự ninh xương heo để lấy nước dùng. Hơn nữa còn miễn phí cơm và được lấy thêm miễn phí! Điều này chắc cũng làm Hikigaya-kun - đang ở tuổi ăn nhiều - vui mừng phải không (cười). Mì là loại đặc biệt Musashiya do Sakai Seimen sản xuất. Trước đây tôi đã giới thiệu “Masudaya”, nhưng chi nhánh Fujimi của “Musashiya” này không chỉ có hương vị mà còn có bầu không khí vui vẻ do các nhân viên tạo ra. Chính vì thế trong cái quán nhỏ đó lại có khá nhiều khách nữ, điều này cũng làm tôi hơi bất ngờ. Nhân tiện, Hikigaya-kun, em đang nghĩ “ramen gia đình thì hết thời rồi nhỉ?” phải không? Đúng là cơn sốt ramen gia đình một thời đã nguội đi, nhưng điều đó...
Re3:
lại hết ký tự rồi. Hơi bực mình một chút, nhưng không sao. Đến đây là xong rồi. Tóm lại điều tôi muốn nói là ramen đã tiến hóa thành món ăn mà phụ nữ cũng có thể thưởng thức... thành món ăn quốc dân thực sự. Không, nó đã vượt ra khỏi biên giới Nhật Bản và bay ra thế giới rồi. Tôi rất mong Yuigahama-san cũng hiểu được sự tuyệt vời đó! Tôi tin rằng Hikigaya-kun sẽ đáp ứng được kỳ vọng của tôi!
Re4:
Tại sao không trả lời tin nhắn vậy?
Re5:
Đang ăn ramen à?
Re6:
Nà~y... (khóc)
Re7:
Buồn quá...

