Tập 01

Chương 01: Chú Chim Nhỏ Đáng Yêu

2024-06-11

8

“Chuyện hôm qua cho tao xin lỗi nhé.”

“Tao đã nói là không sao mà.”

Trên đường đến trường đại học ngày hôm sau, tôi gặp Riku và cậu ấy đã xin lỗi ngay lập tức.

Vì một buổi tối đã trôi qua nên sự bực tức của tôi đã giảm bớt. Tất nhiên, bị lừa đi chơi là một cảm giác khó chịu, nhưng thực chất Riku không phải là kẻ xấu. Không khó để tưởng tượng rằng, theo cách riêng của mình, cậu ấy đang cố gắng để người bạn thường xuyên chìm đắm trong công việc của mình được nghỉ ngơi. Tuy nhiên, cách cậu ấy thực hiện thì thật tệ.

“Chỉ cần nói với tao vào lần sau.”

“Nếu tao nói với mày, mày sẽ từ chối tao. Đúng chứ?”

“Tao đã nói là tao sẽ không từ chối mà… nhưng chỉ khi thi thoảng thôi đấy.”

Riku nhìn Yuuri ngạc nhiên. Thật hiếm khi cậu ấy lại tích cực như vậy. Đêm hôm trước, sau khi nói chuyện với Aika, Yuuri đã suy nghĩ. Có lẽ cậu ấy sẽ không thể tìm được thứ mình thích ngay lập tức. Tuy nhiên, nếu cậu ấy tiếp tục cố gắng trải nghiệm những điều mà cậu đã tránh né cho đến giờ, cậu ấy có thể tìm thấy thứ gì đó trong số đó. Cậu không muốn thừa nhận điều đó, nhưng cậu có chút tình cảm đặc biệt với em gái mình. ‘Vì em gái tôi bảo vậy’. Một lý do đáng thương như thế, không đời nào cậu ấy lại nói với Riku.

“Ồ. Trong trường hợp đó, với tất cả tấm lòng của tao-…hả!?”

“Mày sao thế?”

Đèn đã chuyển sang màu xanh. Riku, người đang bước đi một cách đắc thắng, đột nhiên nhận ra điều gì đó và gọi lớn. Yuuri tự nhiên nhìn theo hướng nhìn của cậu ấy. Ở đó, từ phía bên kia ngã tư nơi đèn giao thông đang đỏ, cậu nhìn thấy một chiếc xe tải đang lao hết tốc lực về phía họ.

Khoảnh khắc cậu nhận ra, không còn nơi nào để trốn thoát. Và trong chớp mắt, chiếc xe khổng lồ vụt qua trước mặt cậu.

Thanh cản crôm của nó, phản chiếu ánh mặt trời, biến mọi thứ thành màu trắng.

Đó là một cú va chạm, không giống bất cứ điều gì cậu từng cảm thấy trước đây. Và với điều đó, ý thức của Yuuri bị dập tắt.

.

.

.

Mọi thứ đang quay cuồng trong đầu cậu.

Dù mắt vẫn nhắm, cậu cảm thấy chóng mặt và có cảm giác đau nhói kỳ lạ trong đầu. Cảm giác thật tồi tệ, nó như một cơn say xe khủng khiếp.

Cảm giác tồi tệ đó xâm chiếm cậu, khiến suy nghĩ trở nên mơ hồ. Tuy nhiên, dần dần cậu lấy lại được sự tỉnh táo trở lại và đầu óc trở nên minh mẫn hơn.

Đúng rồi. Mình…

Mình đang trên đường đi học với Riku. Không biết chuyện gì đã xảy ra với Riku và chiếc xe tải đó. Chuyện gì đã xảy ra với mình?

Cậu có thể nghe thấy tiếng lá cây xào xạc trong gió và tiếng chim hót xung quanh. Cậu thề rằng khu vực cậu đang ở là một nơi trong thị trấn đầy những tòa nhà thương mại. Kỳ lạ thay, mùi hương mà cậu ngửi thấy bây giờ là mùi cỏ xanh tươi mát.

Mình đang ở đâu vậy..?

Khi mở mắt ra, tầm nhìn của cậu mờ mịt. Từ trong bóng tối, những mảng sáng chói lọi xuyên qua, ánh sáng rực rỡ khiến cậu choáng váng. Cậu xoay người để tránh ánh sáng chói và nghe thấy một âm thanh khó chịu.

Cọt kẹt cọt kẹt

 Ngay lúc đó, cậu ngã xuống.

“..Aaa!”

Bịch.

Cậu rơi thẳng xuống mặt, mũi chịu một cú đập mạnh.

“Đau quá… chuyện quái gì thế này?!.”

Chuyện tồi tệ nối tiếp tồi tệ. Không thể nào mình lại bay vào khu vườn nào đó khi bị xe tải đâm chứ, đúng không? Thật ngớ ngẩn.

Tuy nhiên, ngoài cảm giác tồi tệ, cậu không cảm thấy bất kỳ chấn thương nghiêm trọng nào mặc dù đã nhận một cú đâm mạnh từ xe tải đó như vậy. Đúng thật là kì lạ.

Vẫn còn bối rối, cậu nhẹ nhàng lắc đầu. Che mặt theo phản xạ, cậu buông lời nguyền rủa. Đột nhiên, cậu nghe thấy tiếng cười nhẹ gần đó.

“Em ổn chứ?”

“Ha, hả? ...À, chắc là ổn.”

Thực sự, mình không biết mình có ổn không.

Đó là một giọng nói mượt mà và mềm mại, khác hẳn bất kỳ giọng nói nào cậu từng nghe. Ngước mặt lên nhìn người phát ra giọng nói đó, cậu cứng đờ.

Trước mắt cậu là một người đàn ông đẹp đến ngạc nhiên với mái tóc vàng óng.

Làn da nhợt nhạt như mặt trăng. Đôi mắt lấp lánh như ngọc bích với các mảnh ngọc lục bảo sáng. Các đường nét thanh tú của anh ta rõ ràng, trông như được chạm khắc từ đá cẩm thạch. Anh ta có một vẻ hoàn hảo khiến người ta cảm thấy khó tiếp cận.

Tuy nhiên, nụ cười nhẹ nhàng, đôi mắt hiền từ cong nhẹ xuống và đôi môi mỏng tinh tế của anh ta khiến vẻ hoàn hảo đó trở nên gần gũi.

Mái tóc của anh ta được một bên được gài sau tai, buông lời che nhẹ đôi mắt xinh đẹp. Điều đó tạo nên một vẻ quyến rũ kỳ lạ.

Người đàn ông mà Yuuri thấy bây giờ tràn đầy vẻ đẹp không thuộc về thế giới này. Dù là người cùng giới, có một sức hút bí ẩn khiến cậu có thể yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Nhưng, cậu cảm thấy như mình đã nhận ra anh ta. Khi cậu vô tình nhìn chằm chằm vào anh ta, người đàn ông càng nheo mắt xanh lá cây lại.

“Có vẻ như một chú chim bé nhỏ dễ thương đã ngã xuống. Em đang ngủ trưa à?” “Chú chim nhỏ…”

Người đàn ông nhẹ nhàng đưa một ngón tay đeo găng trắng và lau đi vết bẩn trên mặt Yuuri. Đó là lúc Yuuri nhận ra cậu đã ngã đè lên người anh ta. Cậu nhảy dựng lên trong hoảng loạn.

“Ack! …Xin lỗi!”

Nhìn xung quanh lần nữa, cậu thấy những cây lớn vươn cao sau lưng người đàn ông. Hoàn toàn khác biệt so với nơi cậu ở, xung quanh nằm trên một ngọn đồi nhỏ. Không xa, có một tòa lâu đài kiểu phương Tây to lớn và cực kì xa hoa.