Tập 01

Chương 11. Những kẻ si tình luôn bị tình yêu làm cho mù con mắt

2025-08-29

1

"Không thể nào, thật sự có người đi lạc ra được tận ngoài thành cơ á?"

Ngay cả Miliya cũng cảm thấy cái cớ này thật vô lý.

Nhưng Sameer, người được nhắc đến, thản nhiên vuốt tóc mà chẳng mảy may quan tâm.

"Không thể trách được. Những kẻ si tình luôn bị tình yêu làm mù con mắt mà."

"???, Vả lại, tại sao anh không đi xe ngựa đến đây?"

"Ờ... đi xe ngựa thì làm sao thể hiện được lòng thành ý của ta được. Để chứng tỏ điều đó thì tốt nhất là đi bằng chính đôi chân của mình." Sameer nhìn Miliya, đôi mắt thấm đượm cảm tình. "Có thể tiểu thư Miliya không biết, nhưng trong suốt những năm qua, ta chưa hề biết cái cảm giác thích ai đó bao giờ. Nhưng từ giây phút đầu tiên ta nhìn thấy nàng, ta biết rằng ta đã rơi vào tiếng sét ái tình.

"Thế rốt cuộc là 'thích' hay là 'yêu'? Nói rõ xem nào"

"Hai cái đấy khác gì nhau à?" Sameer cau mày.

"Thôi đủ rồi, bỏ đi. Tôi sẽ không cưới anh đâu."

Với những lời lẽ đó, các cô gái ở xung quanh có mặt bị sững sờ một lần nữa.

Cô ta thực sự từ chối hả?!

Lời cầu hôn của hoàng tử chắc vốn chỉ có trong chuyện cổ tích, ấy vậy mà cô ta lại không chân trọng nó một tí nào cả ư.

"Tại sao?!" Sameer sốc.

Dĩ nhiên, cô ấy là một người phụ nữ hẳn hoi, làm sao cô lại không kết hôn được!

Đương nhiên, cô không nói ra điều đó, sao một hồi suy nghĩ, cô đành chọn mấy câu từ chối điển hình của phụ nữ hiện đại.

"Anh là một người tốt, nhưng tôi nghĩ chúng ta không hợp nhau."

Đúng như dự đoán, cái công thức này quả là có hiệu nghiệm.

Sameer loạng choạng lùi lại vài bước, ánh mất thất thần. Rõ ràng, lời từ chối của Miliya như là một đòn giáng nặng nề đối với anh.

Vào lúc đó, Selina lặng lẹ đến an ủi, "Anh, bị từ chối là một chuyện bình thường mà, đúng chứ?"

"Sao lại thế? Chẳng phải trước đây cha đã bảo với anh rằng nếu anh muốn cưới vợ, anh có thể thừa sức cưới được bất cứ ai trong thành mà?"

"Miliya thậm chí không phải là người của nước ta, cô ấy đến từ Đế quốc Wolman!" Selina ghé sát tai anh ấy và thì thầm, "Nhưng dù cô ấy từ chối, không phải là anh không có cơ hội."

"Oh?"

"Nghĩ đi. Ai lại đi đến trước mặt người ta và cầu hôn bằng miệng cơ chứ? Anh còn chưa chuẩn bị quà sính lễ, thậm chí đến cái nhẫn còn chẳng có. Làm sao như thế gọi là thành ý được?"

Selina, là con gái, nên hiểu rất rõ điều gì có thể khiến một người con gái lay động.

Nhất ngoại hình, nhì tiền bạc, tam địa vị.

Trùng hợp, anh trai cô có cả ba, chỉ cần biết cách tận dụng nó đúng cách, thì vẫn còn hi vọng.

Sameer ngả người ra sau, đột nhiên sáng mắt ra. "Em nói đúng, anh cần phải chuẩn bị cái nhẫn."

Anh nhìn xung quanh, nhổ một cọng cỏ đuôi cáo ở bên đường, quấn quanh ngón tay, thành một vòng tròn, rồi thắt nút.

"Cái này là dành cho nàng."

"Cái gì thế?"

"Một chiếc nhẫn cầu hôn."

Miliya đứng hình. Sau một lúc, cô ngẩng lên nhìn Selina và chỉ vào đầu của mình. "Selina, tớ nghĩ anh của cậu có vẫn đề đấy."

Selina xoa thái dương, cảm thấy xấu hổ.

Ừ thì, anh của cô có đủ cả ba, nhưng anh ấy lại thiếu đi một thứ quan trọng nhất.

Đó là bộ não.

Cô kéo Sameer sang một bên, đến và giải thích với Miliya rằng: "Cậu đừng hiểu nhầm, Miliya. Anh của tớ từ nhỏ đã sống tiết kiệm. Tớ nhớ lần đầu tiên anh ấy hào phóng là khi anh ấy mua cho tớ lọ mật ong hồi còn bé, ngay cả thế, anh ấy vẫn khăng khăng sẽ trả góp chia thành hai bốn kỳ không lãi suất."

Lúc đó, Sameer hét lên từ phía sau, "Em gái, đừng có quên là khi hồi còn nhỏ, anh từng mua cho em một lọ mật ong. Nhớ nói những lời hay ý đẹp về anh đấy nhé."

"Chẳng phải anh ấy là hoàng tử sao? Sao anh ta keo kiệt thế?"

"Có lẽ là do cha đã dạy anh ấy một cách nghiêm khắc như là một vị vua kế vị tiếp theo để tránh anh ấy tiêu xài phung phí. Anh ấy rất nghe lời, nên anh ấy tiết kiệm về mọi thứ. Nếu cậu tặng anh ấy bộ quần áo mới, anh ấy sẽ vui vẻ trong mấy ngày liền."

Làm hoàng tử có vẻ còn khổ hơn cả dân thường.

Miliya đang than thở cằn nhằn thì khựng lại.

"Khoan, Selina, ý cậu là anh ta sẽ trở thành vị vua kế nhiệm tiếp theo hả?"

"Nếu không có gì bất trắc xảy ra thì ừ, đúng thế?"

"Và nếu có gì bất trắc xảy ra thì?"

"Nếu anh ấy đột ngột qua đời, thì chúng ta không thể để một cái xác lên làm vua, đúng chứ?" Selina nhún vai. "Thì tớ sẽ phải thay mặt lên nắm quyền hành trong nước mắt thôi."

Wow, tình anh em.

"Vậy về cơ bản, nếu anh của cậu mà không mất sớm, anh ấy chắc chắn sẽ là vị vua tương lai, đúng chứ?"

"Ừ, anh ấy là con trưởng của cha, và anh ấy rất được lòng với người dân. Mọi người đều có thiện cảm với anh ấy."

Đôi mắt của Miliya đảo xung quanh, chìm trong suy nghĩ.

Ngay cả người quyền lực như Lair cũng phải tuân lệnh của nhà vua.

Nếu cô có Sameer hậu thuẫn, cô có thể thoát khỏi nanh vuốt của Lair.

Hơn nữa, tên hoàng tử keo kiệt này cũng là một tên ngốc, cô chắc có thể xử lí anh ta được.

Với suy nghĩ này, mắt của Miliya sáng lên. "Tên hoàng tử keo kiệt... à không, hoàng tử Sameer! Thực ra chuyện kết hôn cũng ko phải là không thể."

"Thật hả?!" Đôi mắt Sameer rạng lên. Anh lao tới nắm chặt tay cô.

"Nói đi, tiểu thư Miliya, điều kiện nào khiến nàng có thể đồng ý lấy ta?"

"Ờm..."

Cô đang khéo léo suy nghĩ về chiến lược nhờ hoàng tử xử lí Lair thì một giọng nói quen thuộc cất lên từ phía sau.

"Hai người đang làm gì thế?"

Nghe thấy giọng nói ấy, cơ thể của cô run rẩy.

Ôi không, anh ta ở đây!

Đôi mắt của Selina sáng hẳn lên. Cô liền đến và nói, "Anh hùng, Tình hình là như thế này: anh của tôi đến tìm Miliya để cầu hôn."

"Cầu hôn?" Lair nhướng mày. "Với cô ấy?"

Khi anh nói, bàn tay của anh tự nhiên hạ trên đầu của Miliya

Miliya phồng má bĩu môi nhưng không phản ứng lại.

Cảnh lúc đó khiến Selina và Sameer mắt chứ a mồm chữ o.

Selina lờ mờ cảm thấy mối quan hệ của họ có gì đó không bình thường, ngón tay của cô chỉ giữa hai người lẩy bẩy nói, "Um... Anh hùng, giữa hai người..."

"Chúng tôi hả? Là bạn tốt của nhau thôi, nhỉ, Miliya?" Lair mỉm cười, nhẹ nhàng vuốt tóc cổ."

"Ờm... đúng thế!"

Miliya cười một cách gượng gạo.

Cô đang nghi ngờ rằng ai mới thực sự là con quỷ ở đây.

"Nếu chỉ là bạn, thì đừng có thân mật với vợ của ta như thế." Sameer cau mày.

"Vợ?" Lair liếc nhìn Miliya. "Hả, cô đồng ý rồi à?"

"Uh..."

"Chưa, ta đang đợi tiểu thư Miliya đưa ra điều kiện để đính hôn." Sameer đáp thẳng thừng.

"Một điều kiện? Điều kiện gì thế?" Lair ghé sát vào tai của Miliya, thì thầm nói, "Đừng nói là cô muốn hắn khử ta đấy nhé?"

Miliya hốt hoảng. "Kh-không phải!"

Sameer nói, "Tiểu thư Miliya, vậy điều kiện của nàng là gì thế?"

"Điều kiện của tôi là..."

Lair đang đứng ngay trước mặt cô. Không thể nào cô nói sự thật ra được, nhưng nếu cô đổi ý bây giờ, tên hoàng tử đó chắc chắn sẽ nghĩ cô đang lấy anh ta ra làm trò đùa."

Miliya đang trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Trong tâm trí cô, chỉ vang lên mỗi câu.

Chết tiệt! Nói gì bây giờ?!

Đột nhiên, mắt cô sáng lên và nhẹ nhàng nói, "Vậy thì, đưa tôi cái trực thăng đi!"

Vừa nói dứt lời, mọi người có mặt đều sững sờ.

Sameer nói với em gái, "'Trực thăng' là ai thế?"