Toàn Văn

Chương 01: Hệ Thống Đến Sớm Rồi

2025-08-31

9

    Trấn Nam là một huyện lỵ nhỏ ở phương Nam, cuối hạ nóng nực vô cùng.

    Giang Niên vừa về đến nhà, mở cửa tủ lạnh ra, một làn hơi trắng phả vào mặt.

    Cậu tìm một hồi, cuối cùng lấy ra mấy lát bánh mì còn thừa từ buổi sáng, cắn vài miếng cho qua bữa. Có chút gì đó lót dạ, cậu mới dần lại sức.

    Brừmmm... Điện thoại rung lên, có người gọi cho cậu.

    Là Lạc Trị, lớp phó sinh hoạt của lớp, cái thằng ba hoa mặt đầy mụn trứng cá. Thằng này đã thêm QQ của tất cả mọi người trong lớp với danh nghĩa là đoàn kết bạn học, nhưng thực chất là thèm thuồng đám "cỏ gần hang" là các bạn nữ trong lớp.  [note79604]

    "Giang Niên, Chu Ngọc Đình rủ mọi người đi chơi, bảo tao hỏi mày một tiếng có đi không?" Giọng Lạc Trị mang theo vài phần xúi giục, hắn từng nói là hắn thích Chu Ngọc Đình.

    Mà nói đúng ra thì đám con trai trong lớp đếm được mấy thằng không thích Chu Ngọc Đình chứ, kể cả Giang Niên đây.

    Chu Ngọc Đình mặt trái xoan, mày lá liễu, eo thon chân dài, dưới bộ đồng phục mùa hè là bộ ngực mềm mại như đường núi mùa xuân. Đầu óc thông minh, nhà lại có tiền, là lớp phó học tập của lớp.

    "Đéo đi."

    "Thật không đi à? Mày vẫn còn nhớ chuyện tiệc sinh nhật của Chu Ngọc Đình sao?" Lạc Trị khuyên nhủ, "Có đáng không, người ta cũng đâu cố ý, chỉ là đùa một chút thôi mà."

    Hễ nhắc tới tiệc sinh nhật, Giang Niên lại sôi máu.

    Chả là dạo trước Chu Ngọc Đình có tổ chức sinh nhật, sáu bảy người cùng nhau tụ tập ăn một bữa.

    Giang Niên tốt bụng, chủ động đi đến cửa hàng tiện lợi cách đó không xa để mua chai C100, lúc quay về thì nghe thấy Lưu Phi Bằng và mấy bạn nữ đang cười nhạo mình.

    "Đừng nói là thằng đó đánh bài chuồn rồi nha, bàn này của bọn mình đúng là gọi hơi nhiều món đắt tiền thật. Chắc là tưởng AA [note79605], không biết tối nay đại gia Bằng bao hết." 

    "Đúng đó, còn nói cái thứ nước vớ vẩn kia ngon, thiếu mấy đồng của nó chắc."

    "Haha, người ta là 'hot boy ấm áp' đó, xếp sau cả chó."

    Cả nhóm phá lên cười, khiến Giang Niên đứng ngoài phòng bao cảm thấy rất khó chịu. Cậu nghe thấy cả tiếng cười của Chu Ngọc Đình, rõ ràng bình thường chơi với nhau rất thân, vậy mà cũng không nói giúp mình một câu.

    Kể từ sau lần đó, Giang Niên đã nhìn thấu tất cả.

    Con mẹ nó! Rặt một đám thiểu năng, chó đẻ, súc sinh mà.  [note79606]

    Chẳng qua là sinh nhật Chu Ngọc Đình thôi chứ nếu không cậu thèm đi chắc. Thời buổi này yêu đương trong sáng làm gì bằng chạy theo vàng miếng chứ. Mà có tiền thì hay lắm chắc, có mua được mẹ không?

    Nếu mình mà có tiền, hạng như Chu Ngọc Đình có liếc mắt mình cũng đếch thèm, trước đây đúng là nhìn nhầm người.

    Con mẹ nó, thì ra bọn chó này nhìn mình như vậy!

    "Không đi, để bọn họ tự đi chơi đi." Giang Niên cười lạnh.

    Lạc Trị đáp, "Được thôi, để tao nói với người đẹp Chu một tiếng."

    Giang Niên đặt điện thoại xuống, tựa vào ghế sofa thở dài một hơi. Thói đời đúng là thay đổi cả rồi, từ bao giờ lòng tốt cũng có thể bị xem như một trò hề vậy chứ!

    Lồng ngực cậu phập phồng lên xuống, không có tiền thì bị người ta bắt nạt, có tiền làm gì cũng đúng.

    Ngay khoảnh khắc cơn giận lên đến đỉnh điểm, trong đầu cậu bỗng 'TING!' lên một tiếng. Một bảng điều khiển bán trong suốt hiện ra trước mắt, từng hàng chữ trắng chậm rãi xuất hiện.

    【Mười tám tuổi, bạn thi đỗ vào một trường đại học hạng hai bình thường. Sau khi tốt nghiệp thì vào làm cho một công ty lớn, tăng ca đến nổ gan, chạy vặt đến chuột rút cũng không được thăng chức tăng lương.

    Hai mươi tám tuổi, cha mẹ khuyên hết lời một bạn trai chẳng làm nên trò trống gì đi xem mắt. Để bảo vệ lòng tự trọng của bạn, họ đã cẩn thận dúi vào tay bạn một cuốn sổ tiết kiệm.

    Ba mươi tuổi, tiền thách cưới bị hét giá tới 58.8 vạn, cắn răng vay tiền mua nhà mua xe hết 134 vạn. Năm món đồ vàng 8 vạn, lễ tạ ơn dưỡng dục 12.8 vạn, tiền đổi xưng hô 3 vạn, tiền lễ lên xe xuống xe 6.6 vạn.

    Trong khách sạn sang trọng, quan khách tập nập, ai nấy đều tươi cười rạng rỡ. Bó hoa cưới vút bay trên không trung, tựa như đôi cánh bồ câu trắng đang chao lượn.

    Ba mươi hai tuổi, công ty tinh giản biên chế, bạn may mắn thoát được một kiếp. Cấp trên luôn giao cho bạn những việc nặng nhọc nhất, bạn về nhà ngày một muộn hơn, sức khỏe ngày càng sa sút.

    Ba mươi lăm tuổi, bạn thất nghiệp, vợ ngày càng bất mãn với bạn. Hai người không có con, báo cáo khám sức khỏe lần nào cũng tệ hơn lần trước, cãi vã ngày càng thường xuyên.

    Ba mươi tám tuổi, vali lăn trên sàn nhà, người vợ lạnh lùng rời đi. Màn hình điện thoại vỡ nát sáng lên, là cuộc gọi từ cha mẹ, chuông vẫn không ngừng reo.

    Giữa đống đổ nát, bạn cúi đầu châm một điếu thuốc. Ký chủ: Giang Niên, HỆ THỐNG LY HÔN PHẢN CÔNG cài đặt hoàn tất... Bạn có... can đảm... để bắt đầu... chống lại cuộc đời... ở cái tuổi tứ tuần này không?】

    Trên ghế sofa, Giang Niên nhìn những dòng chữ trong đầu, cả người ngây ra.

    Ly hôn? Ba mươi tám tuổi?

    Hả?

    Chẳng phải người được nhắc đến trên bảng điều khiển này là mình sao? Tên... Giang Niên... không sai mà. Cậu ngơ ngác mất mười mấy phút, cả người nổi da gà.

    Bỗng, cậu đột ngột ngẩng đầu, chợt nhận ra một chuyện.

    "Không đúng, mình mới mười tám tuổi thôi mà?!"

    Á đù, hình như hệ thống này đến sớm quá rồi thì phải?

    Nhìn dòng chữ trắng nhỏ cuối cùng được cố định trên bảng điều khiển: Bạn có... can đảm... để bắt đầu... chống lại cuộc đời... ở cái tuổi tứ tuần này không?

    Cậu đưa tay về phía trước, hai lựa chọn "ĐỒNG Ý" và "TỪ CHỐI" mờ ảo hiện ra.

    Thật ra do dự làm gì chứ. Nếu hệ thống này là giả, thì cứ xem như chơi một game mô phỏng cuộc đời. Còn nếu là thật, cậu lại càng không có lý do để từ bỏ.

    Giang Niên hiểu rất rõ, vì nghèo mà con người có thể hèn mọn đến mức nào? Cậu xem như là may mắn, ít nhất trời sập xuống đã có cha mẹ gánh vác, mức sống của cậu không tệ.

    Vậy sau này thì sao, nếu bản thân không thể chống trời cho cha mẹ thì phải làm thế nào?

    Trên thế giới này, người ta có thể bất tài nhưng không thể không có tiền. Nỗ lực chưa chắc đã được đền đáp, nhưng lỡ mà chọn sai phương hướng một cái thôi ha, một bước sai, bước nào cũng sai.

    Lựa chọn: ĐỒNG Ý!

    Bảng điều khiển rung lên một cái, sau đó hiện ra một dòng chữ nhỏ.

    【HỆ THỐNG LY HÔN PHẢN CÔNG cài đặt hoàn tất, Ký chủ: Giang Niên, nam, tuổi: 38.

    Cuộc hôn nhân của bạn đã thất bại, đứng trước ngã rẽ của tuổi tứ tuần, bạn chợt nhớ về người thanh mai thời niên thiếu. Sau khi kết hôn, hai người đã cắt đứt liên lạc, không còn tin tức gì về cô ấy nữa.

    Bắt đầu liên lạc lại với Từ Thiển Thiển, phần thưởng: 300tệ.】

    Đọc xong, Giang Niên không khỏi bĩu môi. Cái hệ thống này sao mà văn vẻ dữ thế không biết.

    Mà kệ đi, cho tiền là được.

    Liên lạc lại với cô bạn thanh mai trúc mã đã trở mặt là Từ Thiển Thiển, ừm... Cậu đứng dậy đi đi lại lại trong phòng khách một lúc. Mở cửa nhà, nhìn sang nhà của Từ Thiển Thiển ở đối diện rồi chìm vào suy tư.

    Ừm...

    ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG!!!

    Giang Niên gõ cửa không chút nương tay, "Từ Thiển Thiển, làm gì đấy!?"

    Không lâu sau, tiếng bước chân vội vã vang lên từ sau cánh cửa. Người thì chưa thấy đâu mà giọng nói trong trẻo đã chọc ra ngoài.

    "Bấm nút biếnnnn! Giang Niên, ông muốn chết à!"

    Soạt, cánh cửa được kéo ra, là một khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn đang tức giận phùng má.

    Một thiếu nữ mảnh mai yêu kiều xuất hiện, cao đâu cỡ một mét sáu mấy, mặc một chiếc áo dệt kim màu be, ngực phồng lên như đang cất giấu kho báu.

    Ánh mắt cô gái lanh lợi, làn da trắng nõn, hàng mi tựa núi xa, mái tóc dài mềm mượt được buộc lại bằng dây chun. Trước đây có hơi không để ý, nhưng giờ quả thực cô đúng là mỹ nhân tiềm ẩn mà.

    Tiếc cái là hai người từ nhỏ đã không hợp nhau, nên từ hồi cấp hai quan hệ xấu đi nhanh chóng.

    Ăn vụng kem của Từ Thiển Thiển này, thả con rùa cô nuôi xuống cống này.

    Còn có lần nọ Từ Thiển Thiển bị cảm nhẹ, kết quả bị cậu không nói không rằng bế kiểu công chúa đến bệnh viện, đến mức cô phải bỏ thi. Nhờ vậy Giang Niên mới có được lần đứng nhất lớp duy nhất trong đời.

    Đủ kiểu hành động xấu xa cỡ đó mà cậu còn sống đến giờ này, âu cũng là nhờ Từ Thiển Thiển chưa ban cho cái án chữ.

Ghi chú

[Lên trên]
Từ câu thỏ không ăn cỏ gần hàng, trai đéo yêu gái trong lớp.
Từ câu thỏ không ăn cỏ gần hàng, trai đéo yêu gái trong lớp.
[Lên trên]
AA = Chia tiền
AA = Chia tiền
[Lên trên]
Chỗ này bạn nào đọc cv mới hay đọc eng có thể thấy lạ, đâu tới mức chửi căng thế. À thì lão tác trích nguyên đoạn tuyển tập thơ chửi thề. Lội về qidian chương 1 còn nguyên 1 đoạn đám độc giả đọc thơ chửi thề đó
Chỗ này bạn nào đọc cv mới hay đọc eng có thể thấy lạ, đâu tới mức chửi căng thế. À thì lão tác trích nguyên đoạn tuyển tập thơ chửi thề. Lội về qidian chương 1 còn nguyên 1 đoạn đám độc giả đọc thơ chửi thề đó