Novel

Chương 11

2026-01-16

1

Chương 11

“Hít thở đi.” một giọng nói vang lên bên cạnh tiếng gầm rú. “Hít vào. Thở ra. Đừng để bị ngất.”

Gió tạt mạnh vào mặt tôi.

Tôi mở mắt ra.

"Cái đéo gì thế này—"

Bầu trời ở quá gần.

Không trần nhà. Không tường vách. Chỉ có một không gian m cùng những đám mây bị xé toạc và luồng ánh sáng xanh yếu ớt chạy dọc theo tầm mắt tôi.

Thứ tôi đang ở trên là chiếc phi thuyền đang lao vút đi trên mặt nước.

Đây là một nơi lý tưởng để cảm thấy chóng mặt.

Tôi bám chặt lấy thanh lan can gần nhất và ép cái đầu đang quay cuồng phải dừng lại.

"Đừng cử động." một giọng nói gắt gỏng vang lên từ phía trước.

Cha Eun-ha.

Dĩ nhiên rồi.

Cô ta ngồi ở ghế lái, cả hai tay siết chặt đến trắng bệch trên bảng điều khiển. Tóc cô ta bết vào mặt, nước nhỏ ròng ròng. Chiếc áo sơ mi dính sát vào người như thể cô ta vừa bước ra từ đại dương.

Đúng là cô ta vừa làm thế thật.

Để vớt tôi lên sau khi chính cô ta kéo tôi xuống.

“Cô đã định giết tôi à?” tôi nói.

“Đừng có cử động.” cô ta phớt lờ và hét lên át tiếng gió. “Chúng ta vẫn chưa thoát hẳn đâu.”

Tôi nhìn lại phía sau.

Đằng sau chúng tôi là bầu trời đêm gợn sóng.

Không, nói đúng hơn thì nó là một cái móng vuốt khổng lồ làm từ bóng, vươn dài ra từ chân trời mà chúng tôi vừa rời khỏi. Nó chộp hụt mất đuôi chiếc phi thuyền chỉ trong vài mét, rồi tan ra thành sương mù trước khi tái hình thành ở khoảng cách gần hơn.

Yeonhwa.

Cô ta đang đuổi theo một phương tiện đang băng qua đại dương chỉ bằng những chiếc bóng và ý chí thuần túy.

“Cô ta dai như đỉa vậy,” Eun-ha nhổ nước bọt.

Cô ta kéo mạnh cần lái sang trái khiến chiếc phi thuyền nghiêng đi dữ dội làm tôi bám chặt lấy lan can để không bị rơi xuống.

“Cô đã làm tôi suýt chết đuối đấy” tôi hét lên át tiếng động cơ.

Một ngọn giáo bóng tối khác đâm về phía đuôi tàu. Eun-ha giật mạnh cần lái sang trái làm cơ thể tôi trượt dài trên boong tàu cho đến khi va vào lan can phía đối diện.

Lõi mana bên dưới chúng tôi rít lên như một con mèo sắp chết.

"Cô ta muốn cưới anh." Eun-ha nói. "Ngay trước mặt tôi. Anh có hiểu chuyện đó điên rồ đến mức nào không?"

"Còn điên rồ hơn cả việc kéo tôi xuống Địa Trung Hải à?" tôi hỏi.

"Đúng." cô ta thản nhiên đáp.

Lại một cú va chạm nữa. Chiếc phi thuyền rung chuyển dữ dội.

"Cô ta có thể vươn xa tới mức nào?" tôi hỏi.

"Xa tới mức mà cô ta muốn." Eun-ha nói. "Những kẻ sử dụng bóng tối không bị kiệt sức theo cách thông thường. Cô ta sẽ nhảy từ điểm tựa này sang điểm tựa khác cho đến khi chúng ta nằm gọn trong tay cô ta hoặc chúng ta chết."

"Nghe hay đấy." tôi mỉa mai.

Hoặc tôi có thể bỏ mặc cô ta. Nhưng điều đó là không thể.

Eun-ha đập lòng bàn tay lên một cổ tự đang phát sáng trên bảng điều khiển.

Động cơ gầm lên dữ dội.

Mana xanh bùng lên phía sau tạo thành một dải sáng lòa. Gia tốc ép chặt tôi xuống boong tàu.

Phía sau, những cái bóng đang vươn tới chạm vào dải sáng đó rồi tan rã như giấy trong lò lửa.

Bóng tối thưa dần.

Chậm.

Rất chậm.

Nhưng nó đã thưa dần.

Tiếng gió gầm rú lấp đầy tai tôi khi bộ não tôi ngừng liệt kê những cách mà tôi có thể chết trong ba mươi giây tới.

"Chúng ta mất dấu cô ta rồi." tôi nói.

"Tạm thời thôi." Eun-ha trả lời. "Cô ta sẽ tìm thấy chúng ta lần nữa. Cô ta luôn luôn như thế."

Phía trước là một đường kẻ đỏ mờ ảo lung linh giữa không trung. Những ký tự lơ lửng dọc theo đó như những biển cảnh báo.

"Kết giới biên giới." Eun-ha nói trước khi tôi kịp hỏi. "Ranh giới giữa EU và Nga."

Tôi chớp mắt.

"Nga?" tôi lặp lại.

"Phải."

"Cái nước vốn không còn tồn tại nữa ấy à?" tôi nói. "Nơi mà Tòa tháp đầu tiên xuất hiện và nuốt chửng toàn bộ dân cư? Là nước đó sao?"

Trong khi thu thập thông tin về thế giới này... tôi đã đọc trên internet rằng ở đây không còn nước Nga nữa.

"Anh còn biết nơi nào khác à?" cô ta hỏi.

"Tại sao chúng ta lại bay vào đó?"

"Bởi vì." cô ta nói, "Yeonhwa sẽ không đuổi theo chúng ta qua rào chắn đâu. Đó là hành động tự sát."

Tôi có cảm giác rằng cô ta sẽ làm thế đấy.

"Và chúng ta thì khác gì chứ?"

"Tôi có ngọn lửa của mình." cô ta nói. "Còn anh có tôi."

Chiếc phi thuyền đâm vào rào chắn.

Toàn bộ cơ thể tôi run lên như thể vừa chạm vào dây điện trần. Mọi dây thần kinh đều biểu tình cùng lúc. Tầm nhìn của tôi trắng xóa.

Rồi nó trôi qua.

Không khí thay đổi.

Từ ấm áp trở nên lạnh buốt. Từ ẩm ướt trở nên khô khốc. Luồng mana mờ nhạt ngân vang khắp nơi trong không gian nơi một đất mước đã đột ngột biến mất.

Bên dưới chúng tôi, bóng tối trải dài về mọi hướng.

Không phải bóng tối của đại dương.

Mà là bóng tối của đất liền.

Những thành phố chết. Những xa lộ tan hoang. Những khu rừng chỉ còn trơ trọi những bộ xương cây.

"Chào mừng đến với nơi tận cùng thế giới." Eun-ha lẩm bẩm.

Lõi mana của phương tiện ho sặc sụa.

Cô ta nhìn chằm chằm vào bảng điều khiển.

"Đừng có hỏng lúc này." cô ta rít lên với nó. "Chỉ một chút nữa thôi."

Nó lại kêu lên nhưng ngày càng lớn hơn.

Khói rò rỉ từ các lỗ thông hơi.

"Eun-ha." tôi gọi.

"Tôi biết rồi."

Động cơ rít lên một tiếng cuối cùng rồi chết hẳn.

Lực đẩy bị ngắt. Chiếc phi thuyền ngừng gào thét và bắt đầu rơi tự do.

"Bám vào cái gì đó đi!" cô ta hét lên.

"Bám vào cái gì cơ?!" tôi hét trả.

Mặt đất lao đến.

Chiếc phi thuyền đâm sầm vào một đống tuyết, xuyên qua nó, va phải thứ gì đó rắn chắc rồi xoay ngang và dừng lại khi đã bị chôn vùi một nửa.

Xương sườn tôi đau nhói còn đầu thì ong ong.

Khi thế giới ngừng chuyển động, tôi chỉ nằm đó trong một giây và tận hưởng việc không còn gia tốc nào cố biến nội tạng mình thành bùn nữa.

"Si-woo."

Giọng của Eun-ha phát lên đầy căng thẳng.

Tôi quay đầu lại.

Cô ta vẫn ngồi ở ghế, người hơi cúi về phía trước, một tay ấn chặt vào mạn sườn. Máu rỉ ra qua những kẽ ngón tay cô ta.

"Cô bị thương rồi." tôi nói.

"Tôi ổn." cô ta nói.

"Cô đang chảy máu kìa."

"Tôi đã nói là tôi ổn."

Cô ta tháo dây an toàn bằng bàn tay còn lại, đứng dậy, lảo đảo, rồi bám lấy bảng điều khiển để giữ thăng bằng.

Rồi cô ta leo ra khỏi xác tàu như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

Tôi gượng dậy và đi theo.

Cái lạnh ập đến ngay giây phút tôi rời khỏi thân tàu.

Nó không phải cái lạnh mùa đông ở Seoul. Đó là kiểu lạnh khiến bạn hiểu tại sao người xưa từng nghĩ địa ngục là một nơi bị đóng băng.

Quần áo ướt sũng của tôi cứng đờ lại chỉ trong vài giây. Phổi tôi như thắt lại. Những ngón tay ngừng phản hồi trước các mệnh lệnh cơ bản như "cử động" hay "cầm nắm".

Eun-ha bước xuống tuyết.

Tuyết ngập quá đầu gối cô ta.

Cô ta không hề nao núng. Chỉ quay lại nhìn tôi vẫn đang bám nửa người bên mép phi thuyền, run rẩy.

"Xuống đây," cô ta nói. "Chúng ta cần di chuyển."

"Đi đâu?" tôi hỏi qua kẽ răng lập cập. "Đến cục du lịch chắc?"

"Đến nơi nào đó an toàn, có tường bao quanh," cô ấy nói. "Trước khi lũ Quái vật nhận ra."

Tôi trượt khỏi thân tàu và tuyết lún sâu tới tận ống chân.

Cái lạnh đâm xuyên qua chiếc quần mùa hè của tôi như thể chúng làm bằng giấy.

Eun-ha bắt đầu bước đi. Hơi nóng tỏa ra mờ nhạt quanh cô ta, làm tan tuyết dưới chân vừa đủ để những bước đi không bị lún quá sâu.

Tôi đi theo vì đứng yên đồng nghĩa với việc trở thành một bức tượng băng.

Phía trước, qua làn tuyết mù mịt, có một công trình bê tông thấp bé nằm vùi mình trong tuyết. Có lẽ là một trạm xăng cũ. Mái nhà đã sập một bên nhưng tường vẫn còn đứng vững.

Có còn hơn không.

Chúng tôi lách qua khe hở ở bức tường bị sập để vào nơi từng là văn phòng.

Ba bức tường. Nửa cái mái. Gió hú qua những kẽ nứt.

Tôi ôm lấy chính mình.

Tay tôi đã ngừng run. Đó không phải là một dấu hiệu tốt.

Eun-ha đứng gần lối vào một lúc, quan sát bên ngoài, rồi quay lại nhìn tôi.

"Cởi áo ra." cô ta nói.

"Nó đóng băng dính vào người tôi rồi." tôi nói.

"Thế thì lột nó ra." cô ta bảo. "Vải ướt sẽ giết anh nhanh hơn đấy."

"Hạ thân nhiệt cũng vậy thôi."

"Tôi đang xử lý phần đó đây." cô ta nói.

Cô ta bước lại gần.

Hơi nóng tỏa ra từ cô ta theo từng đợt có kiểm soát, giống như đứng gần một bộ tản nhiệt mà ai đó đã vặn sang chế độ "đừng làm cháy nhà".

"Lại đây," cô ta nói.

Tôi không nhúc nhích.

"Si-woo," cô ta nói. "Nếu anh cứ cứng đầu đứng đó thì anh sẽ chết trong vòng mười lăm phút nữa. Quyết định là ở anh."

"Quyết định của tôi là 'không đến nước Nga'," tôi nói.

"Vậy quyết định của anh là một chiếc nhẫn trên ngón tay và một cái bóng trong phổi?." cô ta nói. "Tôi đã cứu anh khỏi chuyện đó."

"Cô đã làm tôi suýt chết đuối đấy."

"Tôi đã vớt anh lên còn gì."

"Tôi vẫn không—"

Cô ta túm lấy cổ áo tôi và kéo mạnh tôi vào lòng.

Cô ta sử dụng ngọn lửa của mình để làm ấm.

Vòng tay cô ta quấn chặt lấy tôi, nóng bỏng. Cái lạnh vốn đang đục khoét xương tủy tôi rút lui như thể vừa bị tát một cú.

Tôi hít một hơi thật sâu.

Nó không còn đau buốt nữa.

"Đó," cô ta nói. "Tốt hơn chưa?" Cô ta không nói ra, nhưng đôi mắt cô ta nói lên tất cả: sự ấm áp duy nhất mà cô ta cho phép tôi có được chỉ có thể từ chính là của cô ta.

Trong tất cả những nơi quái quỷ trên thế giới, cô ta lại đưa tôi đến đây.

Băng và lửa. Dĩ nhiên là vì nếu tôi muốn sống sót ở đây, tôi buộc phải dựa dẫm vào ngọn lửa của cô ta.

"Sau tất cả những chuyện đã xảy ra...” tôi nói qua vai cô ta, “Chỉ để nhốt tôi lại một lần nữa.”

"Ở tầng hầm, anh bị xích," cô ta nói. "Ở đây, anh tự do và anh có thể đi bất cứ lúc nào. Mặc dù, anh sẽ chỉ đóng băng đến chết mà thôi."

"Vậy là lựa chọn của tôi là cô hoặc là chết," tôi nói.

"Cuối cùng thì." cô ta nói. "Anh cũng hiểu ra rồi đấy."

Tôi lùi lại một chút để nhìn vào mặt cô ta.

Ở khoảng cách gần, những tổn thương trông tệ hơn nhiều.

Quầng thâm mắt. Những tia máu đỏ và một sự run rẩy nhẹ ở quai hàm như thể cô ta đang nghiến răng ngay cả khi nói chuyện.

Chỉ đến lúc đó tôi mới nhận ra điều mình đã bỏ sót kể từ khi tỉnh dậy: tóc của cô ta. Nó không còn màu đỏ nữa. Nó đã bạc trắng.

"Tóc của cô," tôi nói.

"Thì sao?"

"Nó màu trắng," tôi nói. "Cô chưa già đến mức đó."

Khóe môi cô ta khẽ động.

"Đó là cái giá tôi đã trả," cô ta nói.

"Cho cái gì."

"Để tìm thấy anh."

Tôi khựng lại.

"Cái giá kiểu gì mà khiến tóc cô bạc trắng thế này?" tôi hỏi.

"Kiểu giá mà anh phải trả cho một thầy đồng trong một tầng hầm dưới Gangnam," cô ta nói. "Năm tháng. Sinh lực. Những thứ thông thường thôi."

"Bao nhiêu năm," tôi hỏi. Có lẽ vẫn còn chút hy vọng nào đó cho tôi.

"Đủ dùng," cô ta nói.

"Đó không phải là một con số, Eun-ha."

Cô ta nhìn tôi.

"Hai mươi năm," cô ta nói. "Có lẽ nhiều hơn. Lão ta không nói cụ thể sau khi tôi bảo lão cứ lấy những gì cần thiết."

Hơi thở như rời khỏi lồng ngực tôi.

"Cô đã bán hai mươi năm tuổi thọ của mình," tôi chậm rãi nói, "chỉ cho một bùa chú định vị?."

"Tôi làm vậy là vì anh," cô ta sửa lại.

"Tôi không hề yêu cầu cô làm thế."

"Anh không cần phải yêu cầu," cô ta nói. "Anh sắp cưới cô ta rồi và tôi cần phải can thiệp."

"Nên cô đánh đổi tuổi thọ và bắt cóc tôi đến Nga?"

"Phải."

Cô ta nói điều đó như thể đó là kế hoạch hợp lý nhất trên đời.

Tôi nhìn chằm chằm vào cô ta.

"Cô điên rồi." tôi nói.

"Tôi biết," cô ta nói. "Anh đã nhắc rồi mà."

Tay cô ta đưa lên, nâng lấy má tôi. Lòng bàn tay cô ta vẫn ấm áp.

"Bốn mươi năm nữa thì có ích gì." cô ta khẽ hỏi, "Nếu trong đó không có anh?"

Cổ họng tôi nghẹn lại.

Trong một khoảnh khắc, tôi không thể nghĩ ra một câu mỉa mai nào để nói.

Con khốn này thực sự quá điên rồ.

Cô ta mỉm cười, một nụ cười nhỏ và cay đắng.

"Anh luôn im lặng mỗi khi tôi thành thật," cô ta nói. "Tôi ghét điều đó."

"Cô ghét nhiều thứ lắm mà," tôi nói.

"Tôi ghét cô ta hơn," cô ta nói.

Ngón tay cái của cô ta vuốt dọc quai hàm tôi.

"Tôi đã thấy anh trên cầu cảng đó," cô ta tiếp tục. "Vươn tay về phía chiếc nhẫn. Trông anh như thể sắp nói đồng ý."

"Tôi đã định nói rất nhiều thứ trước khi cô quyết định 'làm tôi chết đuối' xuống vực thẳm đấy," tôi nói.

"Anh đã do dự," cô ta nói, phớt lờ câu của tôi. "Tay anh đã run. Tôi đã thấy điều đó ngay cả qua thấu kính."

"Thấu kính?"

"Một thiết bị ma pháp," cô ta nói. "Tôi đã quan sát anh suốt hai ngày."

Dĩ nhiên là cô ta đã rình mò tôi rồi.

"Và cô đã chờ đến lúc cầu hôn mới ra tay," tôi nói.

"Không, lúc đầu tôi định bỏ đi," cô ta thừa nhận. "Tôi đã định thế. Trông anh... hạnh phúc. Tôi nghĩ có lẽ mình nên quay về Seoul và mặc kệ anh thối rữa trong bình yên."

Những ngón tay cô ta siết chặt trên mặt tôi.

"Nhưng rồi tôi thấy cô ta chạm vào anh," cô ta nói. "Và tôi không thể."

"Nên cô kéo tôi xuống đại dương."

"Nên tôi lấy lại những gì thuộc về mình," cô ta nói.

Không phải là "cứu". Không phải là "giải thoát".

Mà là lấy lại.

Gió bên ngoài rít lên.

Bên trong bong bóng nhiệt nhỏ bé này, chúng tôi bị ép quá sát để có thể nói dối.

"Tôi suýt nữa đã giết anh ở Seoul," cô ta thì thầm. "Nếu cô ta không kéo anh vào bóng thì anh đã hóa thành tro do ngon lửa của tôi rồi."

Ánh mắt cô ta hạ thấp xuống.

"Tôi thấy điều đó mỗi khi nhắm mắt lại," cô ta nói. "Khuôn mặt anh. Ngay trước khi ngọn lửa ập đến."

"Eun-ha—"

"Tôi không thể sử dụng lửa quanh anh được nữa," cô ta nói. "Tôi không còn tin bản thân mình nữa. Nên tôi đã mua cổ vật trói buộc hệ hỏa này. Tôi đã trả bằng vàng, bằng các ân huệ, và có lẽ là cả linh hồn mình nữa. Tôi làm thế chỉ để có thể sưởi ấm cho anh mà không biến anh thành tro bụi."

Cô ta nhìn lên.

"Vậy mà anh vẫn nghĩ tôi là kẻ xấu ở đây sao?" cô ta nói.

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.

“Ngọn lửa của cô hay lửa từ cổ vật... điều đó không quan trọng. Một cái lồng thì vẫn là một cái lồng, bất kể nhiệt độ có là bao nhiêu. Ồ, cô quên mất những gì cô đã làm với tôi rồi sao? Cô giả mạo cái chết của tôi và xích tôi trong hầm tối. Như thể bấy nhiêu vẫn chưa đủ, cô thậm chí còn định giết tôi.”

“Cô không mua cổ vật này vì tôi; cô mua nó để có thể thỏa mãn những ảo tưởng của chính mình. Nếu cô đang chờ đợi một câu ‘Anh yêu em’, thì cô sẽ phải chờ đến cả thiên thu đấy.”

Môi cô ta run rẩy.

Rồi cô ta bật cười.

Âm thanh như bị vỡ vụn ở giữa.

"Phải. Chuyện đó có thể chờ," cô ta nói. "Tôi chỉ muốn anh còn sống và ở đây."

“Ở một nơi mà cô ta không thể—” cô ta bỗng im bặt.

Có tiếng gì đó sột soạt khẽ khàng bên ngoài.

Cả hai chúng tôi đều im bặt.

Âm thanh đó lại vang lên. Nhẹ nhàng. Có tính toán.

Không phải tiếng gió.

Mana của Eun-ha bùng lên ngay lập tức. Ngọn lửa nhỏ trong tay cô ta vụt tắt, thay thế bằng nhiệt lượng tỏa ra từ toàn bộ cơ thể tạo nên một lớp vỏ bọc chặt chẽ.

Thế là xong cái lời hứa không sử dụng ngọn lửa.

"Cô ta không nên đuổi kịp nhanh như vậy chứ," cô ta lầm bầm.

"Cô luôn đánh giá thấp cô ta mà," tôi nói.

Những cái bóng ở góc căn phòng đổ nát chuyển động.

Chúng không lùi ra xa khỏi ánh sáng mà tiếp tục bò về phía chúng tôi.

Bê tông phía trên nứt vỡ.

Một vết rách lởm chởm xé dọc trần nhà, và một thứ gì đó đen kịt, mang hình dáng con người rơi xuống, đáp đất trong tư thế khom người.

Yeonhwa chậm rãi đứng thẳng dậy.

Không áo khoác. Không có hơi ấm nào hữu hình. Chỉ có những cái bóng quấn quanh người như một bộ giáp sống và đôi mắt đã thiêu cháy mọi lý do để giữ bình tĩnh.

Cô ta nhìn Eun-ha trước.

Rồi nhìn tôi, vẫn đang bị ép sát vào lồng ngực của Eun-ha.

"Cô thực sự nghĩ rằng," cô ta nói, giọng quá đỗi nhẹ nhàng, “Cô có thể cướp anh ấy khỏi tay tôi—một lần nữa sao?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!