233-3xx

Chương 248 - Ngươi Là Ai? (7)

2026-02-28

1

Chương 248 - Ngươi Là Ai? (7)

Nam Cung Nhiên vĩnh viễn không biết phải diễn tả mớ cảm xúc hỗn độn đang cào xé lồng ngực mình lúc này ra sao.

Từ trước đến nay, chưa từng có một khoảnh khắc nào cô là người được đứng phía sau để người khác bảo vệ.

Bản thân cô, sinh ra đã được định sẵn luôn là kẻ phải gồng mình đứng ra che chở cho kẻ khác.

Là một đấng nam nhi, là 'trưởng nam' oai phong của Nam Cung Thế Gia. Giờ đây, cô còn gánh trên vai trọng trách của một gia chủ, mang sứ mệnh dẫn dắt cả một gia tộc đang trên đà suy vi.

Thế nhưng ngay tại thời khắc này, cô lại hoàn toàn được đặt ở vị thế yếu mềm của một kẻ được chở che, bao bọc.

Nhìn bóng lưng vững chãi, rộng lớn của Hàn Thụy Trấn đang điên cuồng vung tay đánh lộn thô bạo chỉ vì mình, trái tim cô đập loạn nhịp như trống trận.

Nỗi lo lắng xót xa cho an nguy của hắn càng phình to, thì nhịp đập thổn thức dội vào thứ cảm xúc kỳ lạ nơi đáy tim lại càng thêm phần mãnh liệt.

Nguyên nhân làm thay đổi tất thảy chỉ có một.

Đó là việc cô từ bỏ lớp vỏ nam nhân, trở lại làm một nữ nhân thực thụ.

Chỉ một sự khác biệt nhỏ nhoi gọn lỏn ấy thôi, mà cô lại có cơ hội chứng kiến cảnh tượng rung động này, nhận được sự nâng niu này, và nếm trải thứ cảm xúc ngọt ngào đến nghẹt thở này.

Một cú vung tay hiểm hóc sượt qua, giáng mạnh vào khuôn mặt Hàn Thụy Trấn.

Nam Cung Nhiên xót xa suýt chút nữa đã theo bản năng bật phắt dậy, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ phản kháng quyết liệt, không chút nao núng của hắn, cô lại chôn chân tại chỗ.

Sâu thẳm bên trong, có một luồng suy nghĩ yếu mềm nào đó thủ thỉ, mách bảo cô tuyệt đối không được cản trở quyết tâm của hắn.

Một thứ khao khát mang đậm nữ tính muốn được ngoan ngoãn thuận theo sự dẫn dắt của nam nhân đời mình.

"Dừng tay...! Mau dừng tay lại...!!"

Đúng lúc bấy giờ, một tên trong đám bợm nhậu hoảng hốt lên tiếng, chủ động kết thúc trận ẩu đả. Đó là một gã đàn ông vạm vỡ có thân hình to lớn chẳng kém cạnh gì Hàn Thụy Trấn.

Toàn thân Nam Cung Nhiên bất giác truyền đến một luồng khoái cảm tê rần chạy dọc sống lưng, sung sướng tột độ trước sự thật rõ rành rành rằng - Hàn Thụy Trấn đã đứng ra vì cô.

"Dừng lại đi. Bọn ta say xỉn nên đã quá lời thất lễ rồi. Cứ tiếp tục đánh nhau thì sẽ có người đổ máu mất."

"Hà... hà... Ta thì có trầy xước chút đỉnh cũng chẳng sao cả."

"Nhưng bọn ta thì có sao đấy. Ngày mai còn phải còng lưng làm việc... Bọn ta chân thành xin lỗi và xin phép cáo lui. Chút đồ đạc hư hỏng này bọn ta sẽ đền bù sòng phẳng rồi đi."

"...Được thôi."

Tên bợm nhậu thay mặt đám đồng bọn bặm trợn chắp tay hành lễ tạ lỗi với Hàn Thụy Trấn một cách đầy kính cẩn. Tiếp đó, gã chuyển hướng nhìn sang Nam Cung Nhiên, giọng điệu nhún nhường:

"Tiểu thư, trăm ngàn lần xin người hãy lượng thứ cho sự vô lễ ban nãy. Chỉ vì ta trót lóa mắt trước vẻ đẹp kiều diễm của tiểu thư nên mới sinh nông nổi."

Nam Cung Nhiên ngập ngừng một thoáng rồi e dè khẽ gật đầu.

Sự đối đãi cao quý, kiêng nể thế này đối với cô vẫn còn là một thứ gì đó quá đỗi gượng gạo và xa lạ.

Lóa mắt trước vẻ đẹp sao?

Ở cái chốn giang hồ này, thử hỏi có kẻ chán sống nào dám cả gan thốt ra những lời lẽ lả lơi đó với trưởng nam của Nam Cung Thế Gia cơ chứ.

...Nhưng ngẫm đi ngẫm lại, người đang hiên diện ở đây hiện tại... vốn dĩ đâu phải là trưởng nam của Nam Cung Thế Gia.

Đám nam nhân thô lỗ sau khi dúi tiền bồi thường cho tiểu nhị liền vội vã dìu dắt nhau rời khỏi khách điếm.

Hàn Thụy Trấn thở hồng hộc, mệt mỏi ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ.

"...Nàng... không sao chứ?"

Hắn vội vàng cất tiếng hỏi han.

Khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt điển trai giờ đây đã lấm lem bầm dập của hắn, Nam Cung Nhiên xót xa đến mức suýt nữa đã buông lời trách mắng như một thói quen hằng ngày.

Rằng cớ sao hắn lại hành xử bốc đồng, nông nổi đến vậy.

Một kẻ qua đường như ta thì có gì quan trọng để hắn phải hi sinh chứ.

Và rõ ràng hắn là kẻ đã có thê tử danh chính ngôn thuận, cớ sao lại làm đến mức bán mạng vì một nữ nhân chỉ mới gặp lần đầu tiên.

Thế nhưng, tiếng tim đập thình thịch vội vã cùng một thứ cảm xúc vô danh ấm áp nào đó đã lấn át đi tất thảy mớ lý trí khô khan ấy.

Thay vì lớn tiếng quở trách, cô muốn dùng dịu dàng gửi lời tạ ơn đến sự che chở đầy nỗ lực của hắn.

Nam Cung Nhiên không màng kìm nén cõi lòng đang thổn thức thêm nữa, bèn khép nép ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh hắn.

"Ơ, tiểu thư?"

"C, Cứ ngồi yên đó đi... đừng cử động."

Giọng nói của mình... vốn dĩ lại trong trẻo, mỏng mảnh đến thế này sao?

Bấy lâu nay cứ gồng mình ép giọng trầm đục cho ra vẻ nam tính nên cô đã triệt để quên lãng mất sự thật ngọt ngào này.

Cứ mỗi lần rũ bỏ đi từng lớp mặt nạ gai góc từng chống đỡ lấy sinh mệnh mình, cảm giác tội lỗi bóp nghẹt lại ập đến, nhưng song hành cùng với đó là một sự giải thoát êm ái cũng đang từ từ len lỏi vào từng tế bào.

Sự run rẩy nơi đầu ngón tay không sao dừng lại được.

Cảm giác như cô đang chầm chậm, rụt rè khám phá ra một bản ngã nữ tính lẩn khuất của chính mình mà bấy lâu nay bản thân chưa từng hay biết.

Nam Cung Nhiên nhón lấy vạt tay áo lụa mềm mại, cẩn trọng lau đi vệt máu đỏ tươi đang rỉ ra trên gò má Hàn Thụy Trấn.

Có phải vì chứng kiến hắn vì mình mà ra nông nỗi này không?

Đột nhiên, một thứ cảm xúc uất nghẹn xót xa trào dâng lên tận cuống họng.

Cái tên ngốc nghếch này thì làm được tích sự gì mà dám cả gan đứng ra che chắn phía trước cho một cao thủ như cô chứ.

Tại sao lại ngốc nghếch bảo vệ cô cơ chứ.

Sự nghẹn ngào vì không thốt nổi hết những tâm tư giấu kín, hòa lẫn cùng cảm giác an bình đến xa lạ trong lần đầu tiên được một bờ vai chở che đã khiến cảm xúc trong cô cuộn trào mãnh liệt như sóng vỗ.

"C, Cảm ơn chàng."

Nam Cung Nhiên khẽ khàng cất lời.

Dường như Hàn Thụy Trấn đang nảy sinh hảo cảm với hình hài nữ nhân yêu kiều này của cô.

Sự thật ấy mang đến một thứ cảm giác áy náy bóp nghẹt lấy trái tim, nhưng Nam Cung Nhiên đã nhắm mắt, ích kỷ cố sức phớt lờ nó đi.

Thay vào đó, cô quyết định thốt ra một câu mà có lẽ bất kỳ nam nhân nào cũng rất thích nghe. Một câu nói vinh danh mà nếu còn mang thân phận nam nhân, cả đời này cô cũng không bao giờ có thể hạ mình mở lời.

"...Chàng lúc nãy... ngầu lắm."

"Khụ khụ!!"

Hàn Thụy Trấn bất ngờ ho sặc sụa. Nam Cung Nhiên hoảng hốt chồm tới hỏi.

"Ch, chàng không sao chứ? Có đụng trúng vết thương nào không?"

"A, ừm... Vâng, ta không sao. N, nhưng mà tiểu thư này.

Chẳng phải nàng nói đang có việc bận sao? Ta cứ tự tiện giữ nàng lại trong cái bộ dạng bầm dập, thảm hại này... liệu có ổn không..."

"...A!"

Nam Cung Nhiên giật mình sực tỉnh, bàng hoàng nhận ra bản thân đã lún quá sâu, quá chìm đắm vào khung cảnh mộng mị này.

Thời gian chớp mắt đã trôi qua khá lâu. Gã Tâm Ma Y Sư quái đản kia có thể sẽ sinh nghi, thắc mắc vì sao đến giờ này cô vẫn chưa vác mặt xuất hiện.

Biết đâu chừng tên khốn đó lại lấy cớ trễ nải đó để buông lời trêu cợt nhục mạ cô.

Rằng cuộc sống rực rỡ của nữ nhân khiến cô mê mẩn, vui sướng đến quên lối về vậy sao.

Rằng cớ sao lại đi vãn cảnh mất thời gian lâu đến thế.

Chính vì sự thúc giục ấy, Nam Cung Nhiên vội vã đứng dậy.

Đã đến lúc mộng tàn phải rời đi. Tới đây là phải nói lời cáo biệt với đoạn duyên kỳ ngộ cùng Hàn Thụy Trấn rồi...

"..."

"...Tiểu thư?"

...Đột nhiên, Nam Cung Nhiên thấy cõi lòng trào dâng một nỗi sợ hãi vô hình.

Cô sợ hãi trước sự luyến tiếc nhạt nhòa, man mác vừa mới chớm nở trong tim.

Mình bắt buộc phải quay về sống với tư cách một nam nhân khô khan cơ mà.

Trải nghiệm ngọt ngào như mật trần này... chỉ được phép diễn ra duy nhất vào ngày hôm nay thôi.

...Thế nhưng tại sao, việc nhấc bước chân lên cất bước rời đi lại khó khăn, trĩu nặng đến nhường này.

Sẽ không bao giờ... không bao giờ có thể tiếp nối đoạn nhân duyên với Hàn Thụy Trấn theo cách lãng mạn này thêm một lần nào nữa.

Vốn dĩ ngay từ vạch xuất phát, việc cô ích kỷ lừa dối hắn ấy đã là một tội lỗi tày đình không nên làm.

Phải trở lại làm nam nhân đối diện nam nhân, trêu đùa nhau những lời thô thiển không chút kiêng dè, thi thoảng mượn cớ cãi vã và chia sẻ dăm ba câu chuyện dâm dục nặng nề vô vị.

Chuyện hắn ấy vì cô mà điên cuồng đấm nhau tơi tả với đám đàn ông khác... sẽ vĩnh viễn không xảy ra nữa. Đó cũng là một thực tế hiển nhiên và tàn khốc.

"Tiểu thư?"

"Ta... chắc phải đi rồi."

"...Vậy sao. Thật đáng tiếc quá."

Sự tiếc nuối hiện rõ mồn một trong giọng nói của hắn lại càng khiến bước chân Nam Cung Nhiên thêm phần dùng dằng, nặng trĩu.

Hạnh phúc dường như đang bày ra ngay trước mắt đó, chỉ cần khẽ vươn tay là có thể chạm tới vòng ôm ấm áp.

Thế nhưng, đây lại là trạng thái cấm kỵ mà cô tuyệt đối không được phép khao khát hay sinh lòng tham lam.

...Nhưng, nếu như đây đã là lần cuối cùng.

"...Thụy Trấn công tử."

Một danh xưng gọi thốt ra thật đỗi xa lạ, nhưng cũng thật đỗi say mê.

"Nàng gọi ta?"

"Chút thời gian nán lại lần cuối cùng này... công tử có bằng lòng cùng ta đi dạo một lát không?"

"...Nàng không cần phải gượng ép hàm ơn thế đâu. Ta hoàn toàn không có ý định đòi hỏi bất kỳ điều gì mờ ám chỉ vì đã lỡ đánh nhau thay nàng—"

"-Chàng... không thích đi cùng ta sao?"

Nam Cung Nhiên đứng hình, không dám tin vào cái giọng điệu hờn dỗi, nũng nịu vừa vô thức bật ra khỏi miệng mình.

Bình tâm ngẫm lại, cô hành xử như thế này thật sự quá đỗi tồi tệ.

Tên không cho biết, xuất thân cũng cắn răng không định nói, đáng lý ra tuyệt đối không được phép để lại bất kỳ tia hy vọng tương tư nào cho đối phương.

Vậy mà, cơ thể và lí trí của Nam Cung Nhiên lại đang phản bội nhau, hành động hoàn toàn ngược lại.

Dẫu thừa biết ngày mai tỉnh mộng nhất định sẽ vô cùng hối hận, nhưng ngay lúc này, cô vẫn đang buông thả, phó mặc tấm thân mình cho sự điên rồ ngọt ngào này.

"Không... ta không ghét."

Hàn Thụy Trấn ngẩn ngơ, lúng túng đáp lời.

Thái độ si mê, ngốc nghếch ấy của hắn khiến Nam Cung Nhiên cảm giác như bản thân đã thực sự trở nên vô cùng xinh đẹp và có giá trị.

Nếu là bình thường, sự thật trớ trêu này chắc chắn sẽ làm cô khó chịu, bực dọc, nhưng ngay khoảnh khắc này, chẳng có điều gì trên Thế Gian khiến cõi lòng cô nóng bỏng, hân hoan hơn thế.

Nam Cung Nhiên khẽ gật đầu, thướt tha bước ra khỏi khách điếm và đứng lặng lẽ chờ Hàn Thụy Trấn.

Thanh toán tiền bạc xong xuôi và vuốt lại y phục cho tử tế, Hàn Thụy Trấn mới lóng ngóng bước ra ngoài.

Nam Cung Nhiên đưa tay chỉ về phía Dư Ngô Khách Điếm ở xa xa.

"Ta... có chút việc cần xử lý ở phía bên kia."

"Thật tình cờ làm sao, nơi ta đang tá túc cũng ở ngay gần đó. Vậy... chúng ta cùng đi chứ?"

Hàn Thụy Trấn lên tiếng rồi chủ động cất bước đi trước dẫn đường.

Nam Cung Nhiên lặng lẽ đi theo sau lưng hắn... rồi chợt cảm nhận được một khao khát cồn cào nào đó dâng lên.

Dây cương lý trí một khi đã lỡ tay nới lỏng thì chẳng tài nào ghìm lại được nữa.

Những dục vọng thầm kín mà chính cô cũng chẳng hề hay biết đang đua nhau tuôn trào, phá vỡ mọi đê điều.

Thứ xung động nữ tính mà cả cuộc đời này cô phải nghiến răng gồng mình chối bỏ.

...Bây giờ, có còn cần thiết phải chèn ép bản thân làm vậy nữa không?

Đằng nào thì, một 'Nam Cung Nhiên' nữ nhân yêu kiều của hiện tại cũng sắp sửa tan biến như bọt nước mà.

Nam Cung Nhiên khẽ nuốt khan.

Thứ cảm xúc này... kể cả khi kề cạnh hắn dưới lớp vỏ bọc nam nhân thô kệch, cô cũng đã từng vô số lần cảm nhận được sự rạo rực.

Chỉ là, thứ cảm xúc e ấp ấy luôn phải ngụy trang, bóp méo, trào ra thành những hành động thô lỗ như bá vai bá cổ, vỗ mạnh cánh tay, hay đấm thùm thụp vào lưng hắn.

Nhưng lúc này đây, cô được quyền sống thật, không cần phải nhọc lòng che đậy như thế nữa.

-Sột soạt...

"...Tiểu thư?"

Nam Cung Nhiên tiến lên một bước, bạo dạn luồn tay khoác lấy cánh tay vững chãi của hắn.

Sự rung động xác thịt mãnh liệt chạy dọc sống lưng thế này, quả thực là lần đầu tiên trong đời cô được nếm trải.

Cảm giác tội lỗi nặng nề vì lừa dối người bạn Hàn Thụy Trấn, cộng hưởng với sự bội đức kích thích sinh ra từ đó, niềm hảo cảm sâu đậm luôn dành cho người tri kỷ, và cả thứ khoái cảm kỳ lạ khi tận mắt chứng kiến bản thân đang lún sâu vào sự hư hỏng cấm kỵ.

Cảm giác khuất nhục nhưng lại sung sướng tột cùng khi phải rụt rè hành xử như một nữ nhân.

Tất thảy những hỉ nộ ái ố ấy hòa quyện vào nhau, cuộn xoáy mãnh liệt trong tâm can.

"Để, để ta dìu chàng một đoạn. Trông chàng có vẻ mệt mỏi sau trận ẩu đả."

Trong lúc luống cuống, khuôn ngực đầy đặn của cô khẽ cọ xát vào cánh tay hắn.

Nam Cung Nhiên giật thót mình, mặt đỏ bừng vội vã lùi ngực ra xa, cảm thấy bản thân lúc này lả lơi chẳng khác nào một ả kỹ nữ lăng loàn đệ nhất thiên hạ.

Thường ngày luôn dùng dải băng vải ép chặt đến ngạt thở nên cái khoảng cách da thịt nhạy cảm này quả thực vô cùng lạ lẫm và xấu hổ.

"..."

Hàn Thụy Trấn khẽ gật đầu, vành tai cũng phiếm hồng.

Cả hai cứ thế tĩnh lặng kề bước bên nhau dưới ánh đèn lồng.

Việc được tự do nép sát bên cạnh Hàn Thụy Trấn là một biến chuyển dẫu vô cùng nhỏ nhoi, nhưng lại mang ý nghĩa vô cùng to lớn đối với cuộc đời cô.

Đã bao lâu rồi, cô mới được nếm trải sự bình yên tĩnh lặng, không vướng bận âu lo thế này trong cõi lòng?

Thực tế thì võ công của Hàn Thụy Trấn hiện tại không thể hoàn toàn bảo vệ được cô, nhưng bóng lưng hắn lại mang đến một cảm giác vững chãi, nương tựa hơn bất kỳ cao thủ nào.

Cứ như thể, chỉ cần cô thu mình lại, hắn sẽ sẵn sàng dang tay cản lại mọi phong ba bão táp của Thế Gian tàn khốc này vì cô vậy.

Đó là một cảm giác an toàn tuyệt đối mà cô đã vĩnh viễn đánh mất kể từ cái ngày phụ thân qua đời.

Đi được một đoạn đường, Hàn Thụy Trấn chợt cố ý chuyển hướng rẽ sang lối khác khi đến gần Dư Ngô Khách Điếm.

Thấy khó hiểu trước hành động lén lút đó, cô ngước đôi mắt to tròn lên nhìn thì nghe hắn gãi đầu giải thích.

"Để đồng bạn trong hội nhìn thấy ta đi cùng mỹ nhân thế này thì... hơi xấu hổ một chút... Haha."

Thấy xấu hổ sao. Nghe cũng phải thôi, một kẻ đã có thê tử danh giá mà...

Thế nhưng, Hàn Thụy Trấn không phải là người duy nhất đang lén lút tận hưởng hạnh phúc trái luân thường lúc này, nên Nam Cung Nhiên đành cắn chặt môi, lựa chọn chìm vào im lặng.

Niềm hoan lạc dịu êm ấy kết thúc quá đỗi chóng vánh.

Khi sực tỉnh, Nam Cung Nhiên phát hiện bước chân mình đã đặt đến đích.

Nam Cung Nhiên phóng ánh mắt đượm buồn về phía đám ăn mày Cái Bang đang ngồi la liệt, rôm rả ngoài bãi đất trống.

Cớ sao thời gian trôi qua lại nhẫn tâm tàn nhẫn và nhanh đến vậy. Rõ ràng là hai người vừa mới bắt đầu dạo bước cơ mà.

"Đây là nơi nàng cần đến sao?"

"...Vâng."

"Nàng đến cái chốn lộn xộn này làm gì vậy?"

"Ta được người ta nhờ vả... đến lấy một chiếc hài vải từ một người trong số họ."

"Ừm."

"Ta qua đó một lát rồi quay lại ngay."

Nam Cung Nhiên đầy luyến tiếc nới lỏng cánh tay đang khoác chặt, vội vàng đi tìm chiếc hài vải nhiệm vụ.

Việc giao dịch này cũng chẳng mấy khó khăn như cô tưởng.

Thứ cô nhận được từ tay gã ăn mày lem luốc là một chiếc hài vải màu hồng phấn.

Một màu sắc yểu điệu mà nếu là Nam Cung Nhiên cứng nhắc thường ngày, có đánh chết cô cũng chẳng bao giờ thèm để mắt tới hay tự nguyện chọn lựa.

Nam Cung Nhiên cầm chiếc hài vải nhỏ nhắn quay trở lại chỗ Hàn Thụy Trấn đang đứng đợi.

Từ lúc nào không hay, cô bàng hoàng nhận ra một sự thật chấn động.

Bản thân đang vô thức cố gắng quản lý, điều chỉnh từng biểu cảm trên mặt... chỉ với mục đích duy nhất là để trông xinh đẹp, dịu dàng hơn trong đôi mắt si tình của hắn.

Nam Cung Nhiên một lần nữa cay đắng bóp nghẹt cảm xúc đang trào dâng, khẽ cúi đầu nói.

"Tiễn tới đây thôi, công tử. Ta... phải đi rồi.

Vô cùng xin lỗi vì đã gặp gỡ mà không thể nói cho chàng biết bất cứ điều gì về bản thân."

"...Không sao đâu nàng. Trông có vẻ như nàng cũng có muôn vàn nỗi khổ tâm riêng khó nói.

Dù sao cũng vô cùng cảm ơn nàng vì đã hạ mình chia sẻ thời gian cùng ta đến tận đây."

"Vâng. Hôm nay... đa tạ chàng vô cùng, vì đã không màng nguy hiểm bảo vệ ta."

Trước khi mọi nỗ lực kìm nén vỡ vụn và trái tim trở nên đau đớn hơn, Nam Cung Nhiên vội vàng quay bước lẩn trốn.

"Tiểu thư?"

"Dạ?"

Hàn Thụy Trấn bất ngờ sải bước tiến tới, dùng hai tay nắm lấy đôi vai gầy của Nam Cung Nhiên rồi khẽ đẩy lùi cô về phía sau.

Trái tim Nam Cung Nhiên đập thót lên, muốn nổ tung khỏi lồng ngực.

-Bịch.

"Ơ?"

Hắn dùng một lực đạo dịu dàng ép cô ngồi xuống một gốc cây cổ thụ đã bị cưa ngang ven đường.

"Chiếc hài vải nhỏ nhắn đó... ta mang vào giúp nàng được chứ?

Dù sao... đây cũng là lần cuối cùng chúng ta gặp gỡ rồi."

"A."

Khoảnh khắc lãng mạn vô thực ấy, Nam Cung Nhiên hoàn toàn không thể hiểu nổi lý do tại sao đầu mình lại ngoan ngoãn gật gật.

Hàn Thụy Trấn từ tốn ngồi xổm xuống, nắm lấy cổ chân thon thả của cô, nhẹ nhàng cẩn thận cởi đôi giày cũ mà cô đang mang ra.

Cái hành động quan tâm, chăm sóc quá đỗi nhỏ nhặt ấy lại không ngừng mang đến cho tâm can cô những đợt sóng rung động mãnh liệt.

Một cảm giác lâng lâng, ngỡ như bản thân đột nhiên trở thành một nữ hoàng vô cùng cao quý ngập tràn trong cô.

"Dẫu cho ta không tỏ tường mọi uẩn khúc sự tình của nàng."

Hàn Thụy Trấn cởi cả hai chiếc giày ra, rồi trân trọng nhấc đôi hài vải màu hồng phấn lên.

"Nhưng nàng không cần lúc nào cũng phải khép nép, giấu mình như thế đâu."

"Dạ?"

"Ngay cả lúc bước đi trên phố, chẳng phải nàng cũng cứ tự ti cúi gằm mặt xuống, dè dặt, sợ hãi nhìn quanh quất đó sao?"

"..."

"Không cần thiết phải tự ti làm thế đâu, tiểu thư. Có một điều ta dám dõng dạc cam đoan chắc chắn với nàng..."

Hàn Thụy Trấn nhẹ nhàng mang đôi hài vải mềm mại vào đôi bàn chân ngọc ngà của cô.

Nam Cung Nhiên vì một lý do vô định, nghẹn ngào nào đó lại đưa tay lên e dè che kín khóe miệng đang run rẩy.

Có lẽ là do... cô thấy quá xấu hổ nếu lỡ để lộ biểu cảm rung động, sắp khóc trên mặt lúc này.

"...Nàng thực sự rất tuyệt mỹ. Vậy nên, từ nay về sau, xin nàng hãy sống đường hoàng và kiêu hãnh ngẩng cao đầu hơn nữa."

.

.

.

Kể từ sau giây phút vương vấn ấy, đến khi giật mình hoàn hồn lại, Nam Cung Nhiên đã thấy bản thân bần thần đứng giữa căn phòng tĩnh lặng của Tâm Ma Y Sư.

Hình như trên đoạn đường quay về, cô đã vô thức rơi lệ chăng?

Bờ mi vẫn còn đọng lại chút ẩm ướt, cay cay.

Chỉ có một điều hiện hữu rõ ràng nhất, ấy là tâm trạng của cô lúc rời đi và khi bước chân trở lại căn phòng này đã hoàn toàn đổi khác.

Lúc buộc phải cất bước ra đi, có đánh chết cô cũng chẳng buồn nhích lấy nửa bước... vậy mà lúc trở về, cõi lòng cô lại ngẩn ngơ, không dám tin rằng giấc mộng dịu êm ấy đã tàn nhanh đến thế.

Lý do ban đầu khiến cô phải cắn răng đi lấy đôi hài vải này là gì nhỉ?

...À, là để lột trần bộ mặt thật của tên Tâm Ma Y Sư.

Thế nhưng, cái ý nghĩ cỏn con ấy đã bốc hơi sạch sẽ tự lúc nào. Tâm trí và ánh mắt cô sớm đã mải miết, si tình dán chặt vào hình bóng Hàn Thụy Trấn.

Khi rèm kịch đã hạ, một nỗi hối hận muộn màng mới chợt trào dâng, tự hỏi bản thân rốt cuộc vừa hùa theo làm ra cái trò điên rồ, cấm kỵ gì thế này.

Một mặt, lý trí thét gào rằng bản thân quá đỗi nực cười và ghê tởm, nhưng mặt khác, sự hoan lạc tuyệt mỹ ấy lại là thứ dư vị mà tận sâu trong huyết quản, cô hoàn toàn không thể nào chối bỏ.

Nam Cung Nhiên thẫn thờ nán lại trong căn phòng trống thêm một lát, rồi vì gánh nặng nghĩa vụ trên vai, đành cắn môi thay lại y phục.

Khoảnh khắc tự tay siết dải băng ép quanh khuôn ngực, cô chợt thảng thốt tự hỏi, vốn dĩ thứ này lại bức bối, nghẹt thở đến mức này sao.

Thật sự ngột ngạt đến thế này ư, cô đâm ra hoang mang.

Lớp trường bào thô cứng cọ xát vào da thịt mang đến một sự cộm rát khó chịu, và đôi chân thì nhức nhối như thể vừa bị tống giam trở lại vào trong chiếc quần bó sát tù túng.

Ngay khi mái tóc mềm mại bị kéo căng và búi chặt lên, nét mặt kiều diễm của cô cũng lập tức tối sầm và đanh lại, khoác lên dáng vẻ uy nghiêm lạnh lẽo thường nhật.

Dấu tích duy nhất còn sót lại minh chứng cho giấc mộng hôm nay, giờ chỉ còn đúng một thứ.

...Đôi hài vải mà chính tay Hàn Thụy Trấn đã dịu dàng mang vào cho cô.

Nam Cung Nhiên những tưởng mình sẽ dứt khoát vứt bỏ nó rồi rời đi, nhưng khi bừng tỉnh, cô hoảng hốt phát hiện hai bàn tay mình đang ôm rịt lấy đôi hài vải nhỏ bé ấy, toàn thân run lên lẩy bẩy.

Cô sợ hãi thứ cảm giác này. Cảm giác như thể nếu ngay cả kỉ vật mong manh này cũng biến mất, thì toàn bộ đoạn hồi ức rực rỡ cùng Hàn Thụy Trấn ngày hôm nay cũng sẽ bốc hơi tan biến theo.

Cô vĩnh viễn không thể chịu đựng nổi việc khoảnh khắc ấy – thứ mà biết đâu chừng sẽ trở thành đoạn ký ức trân quý nhất, sưởi ấm cô trong suốt những năm tháng cuộc đời lạnh lẽo sau này – lại bị xóa nhòa tàn nhẫn như thế.

Rốt cuộc, Nam Cung Nhiên đành cẩn thận nhét đôi hài vải vào giấu thật kín sâu trong ngực áo.

-Cốc cốc cốc.

Tiếng gõ cửa khô khốc vang lên.

"Vào đ... Mời vào."

Cuống cuồng giấu đi chất giọng trong trẻo còn vương vấn chút nữ tính lỡ lời, Nam Cung Nhiên trầm giọng cất tiếng gọi đối phương.

Tên môn đồ Hạ Ô Môn khi nãy chậm rãi đẩy cửa bước vào, cung kính cúi gập người.

"Ý của y sư là-"

"Lần tiếp theo... là khi nào?"

"...Dạ?"

"À, không... Ta lỡ lời."

"...Đây là thư tay do y sư đích thân để lại."

Bên trong sẽ là những lời biện minh xảo trá cho việc đã lừa gạt cô chăng? Thế nhưng, đột nhiên cô cảm thấy điều đó cũng chẳng còn mảy may quan trọng nữa.

Ngay lúc này, cô chỉ khao khát được nhanh chóng quay trở về khách điếm, thả phịch tấm thân mỏi mệt ngả lưng xuống giường.

Dòng thác lũ cảm xúc trào dâng suốt buổi hôm nay thực sự đã vắt kiệt mọi sức lực còm cõi của cô mất rồi.

Dẫu là vậy, Nam Cung Nhiên vẫn chậm rãi mở bức thư ra xem.

~

Hôm nay, ta đã xuất hiện trước mặt ngươi mà không mang theo lớp mặt nạ.

~

Một cú sốc nhẹ xẹt qua đại não cô.

Ý là cô đã giáp mặt với khuôn mặt thật của Tâm Ma Y Sư rồi sao?

"..."

Dù có là gì đi chăng nữa, thì trước mắt chuyện đó chẳng còn quan trọng.

Mang theo đôi giày vải ấp ủ trong ngực, Nam Cung Nhiên cất bước trở về Dư Ngô Khách Điếm.

.

.

.

"Cậu về rồi à."

"Mặt mũi cậu sao thế kia?"

Nhìn Hàn Thụy Trấn đang đứng đón mình, Nam Cung Nhiên lên tiếng hỏi.

Cô biết tỏng mọi chuyện nhưng vẫn định dùng một nụ cười để xua đi sự nặng nề trong cõi lòng.

"...Cậu không cần biết."

Thế nhưng, đáp lại cô lại là sự lạnh nhạt đến mức tàn nhẫn của Hàn Thụy Trấn, và hắn quay lưng bỏ đi.

Nam Cung Nhiên không bỏ cuộc, cô cứ mải bận tâm đến những vết thương của hắn từ lúc nãy nên tiến lại gần.

Tàn hương của thứ cảm xúc ấm áp từ ban ngày vẫn còn đọng lại.

Nuông chiều theo sự ấm áp ấy, Nam Cung Nhiên vươn tay về phía mặt hắn.

"Ngồi xuống đi. Để ta xem vết thương cho."

-Chát!

Hàn Thụy Trấn hất phăng bàn tay của Nam Cung Nhiên ra.

"Thôi dẹp đi, tởm chết đi được. Nam nhân với nhau thì làm cái trò đó làm gì."

"..."

Nam Cung Nhiên chìm vào cú sốc trong im lặng trước sự chênh lệch khủng khiếp từ thái độ của hắn.

Không phải hắn đã thay đổi. Chỉ là Nam Cung Nhiên vừa được nếm trải một thế giới mới hoàn toàn khác biệt mà thôi.

"V, vậy sao."

Nam Cung Nhiên lẳng lặng từ bỏ, ngồi phịch xuống mép giường.

Và rồi, cô luồn tay vào trong lớp áo, lén lút tránh ánh mắt của Hàn Thụy Trấn, nắm thật chặt lấy đôi giày vải.

Vẫn luôn là khoảng cách như thế này, nhưng đột nhiên cô lại thấy hắn trông xa vời vợi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!