Đôi chân run lẩy bẩy.
Sức lực tiêu tán như thể đã giữ tấn mã bộ[note90737] cả ngày trời, hai đầu gối cứ liên tục run rẩy không kiểm soát.
Nam Cung Nhiên tựa lưng vào bức tường ngoài hành lang khách điếm một lát, nuốt khan.
Ngay lúc này, cô chỉ khao khát được trốn thoát khỏi nơi đây.
Nhỡ đâu lọt vào mắt tên môn đồ Hạ Ô Môn vừa dẫn đường cho cô ban nãy...
...Chỉ tưởng tượng thôi, dọc sống lưng đã lạnh toát.
Ngẫm lại, đây quả thực là một hành động điên rồ.
Cứ lảng vảng với bộ dạng này, lỡ như bị người quen bắt gặp thì sao?
Nếu Đường Tố Lan nhìn thấy? Thanh Nguyệt sư cô thì sao?
Sư thúc?
...Hàn Thụy Trấn thì sao?
Một kẻ từng hô hào nam tính hơn bất kỳ ai như cô, nay lại ăn vận nữ trang, rón rén bước đi trên phố thế này, nếu bị phát hiện, chắc chắn nỗi nhục nhã ập đến sẽ khiến cô chỉ muốn tự cắn lưỡi mình cho xong.
Chỉ nghĩ đến đó, lồng ngực đã cứng đờ như đá.
Căng thẳng lúc này còn căng như dây đàn hơn cả áp lực sinh tử trong bất kỳ trận tử chiến nào.
So với việc sống hay chết, nỗi khuất nhục khi thân phận bị bại lộ còn giống một hình phạt tàn khốc hơn vạn lần.
Dẫu vậy, cô không thể cứ đứng mãi ở đây. Bước vào là nam, bước ra là nữ.
Trong khách điếm này có quá nhiều người có thể nhận ra thân phận thật của cô.
Nam Cung Nhiên rụt cổ, cúi gằm mặt xuống, mượn mái tóc đang buông xõa mềm mại để che giấu khuôn mặt.
Mặc một chiếc váy thướt tha thay vì quần bó sát, cô có ảo giác như mình đang khỏa thân vậy.
Luồng không khí chạm vào đùi trần quá đỗi xa lạ. Tà áo lướt qua da thịt cứ mơn man ngứa ngáy.
Không phải lớp vải thô ráp, cô chẳng thể ngờ lớp lụa mỏng manh, lả lướt này lại khiến cô ngượng ngùng đến thế.
Bỏ lại phía sau vô số người đang tiếp tục bữa ăn, Nam Cung Nhiên vội vã rời khỏi khách điếm.
Vừa bước qua bậc cửa, một luồng gió đã táp thẳng vào mặt.
"...Hộc!"
Trong phút chốc, cô thấy nghẹt thở.
Bên ngoài rộng lớn hơn, chói lóa hơn và tàn nhẫn hơn.
Khung cảnh náo nhiệt của Tây An đồng loạt ập vào tầm mắt.
Tiếng rao hàng ồn ã của thương nhân.
Tiếng xe ngựa lăn bánh. Cả tiếng cười đùa của lũ trẻ.
Một khung cảnh quen thuộc đã nhìn thấy cả đời, cớ sao nay lại đáng sợ đến nhường này?
Bắt cô xuyên qua chốn này để làm chân chạy vặt sao?
Tầm nhìn bắt đầu quay cuồng.
...Không thể nào. Quay về thôi. Không được đâu.
Cứ lượn lờ với cái bộ dạng xấu xí này, tất thảy mọi người sẽ chỉ trỏ châm chọc mất.
Việc bị bại lộ cũng chỉ là chuyện một sớm một chiều, và uy danh của Nam Cung Thế Gia sẽ hoàn toàn chạm đáy.
Trưởng nam duy nhất còn sót lại của Nam Cung Thế Gia lại là một tên biến thái thích mặc nữ trang sao?
Đây đúng là một việc điên rồ.
Nghĩ vậy, Nam Cung Nhiên toan quay người lại.
-Bịch!
Một gã đàn ông đột ngột xuất hiện từ phía sau, va mạnh vào vai cô.
"Mẹ kiếp, cái gì thế?"
Một giọng điệu cáu kỉnh pha lẫn sự thị uy quen thuộc đặc trưng của lũ nam nhân.
Nếu là bình thường, Nam Cung Nhiên hẳn đã trừng mắt nạt lại, nhưng lúc này cô không thể làm thế.
Bây giờ cô chỉ có cách nhẫn nhịn-
"-Mắt mũi để đâ... Ấy chết. Thất lễ rồi. Cô nương không sao chứ?"
"...Hả?"
Khoảnh khắc nhìn rõ khuôn mặt Nam Cung Nhiên, thái độ của gã đàn ông lập tức dịu đi trông thấy.
Ba gã đàn ông khác đứng phía sau cũng lên tiếng trách mắng đồng bọn.
"Làm ơn mở to mắt ra mà đi! Lỡ vị cô nương này bị thương thì tính sao hả."
"Đã bảo đừng có làm càn rồi cơ mà. Tiểu thư, chúng tôi sẽ dạy dỗ tên này một trận đàng hoàng."
Nam Cung Nhiên phút chốc ngẩn người.
...Sao lại không xảy ra ẩu đả?
Sao thái độ của bọn chúng lại mềm mỏng thế này?
Thấy bộ dạng này của mình, sao không ai buông lời nhạo báng?
Cô chưa kịp tiêu hóa những nghi vấn ấy, vì sợ đối phương nhận ra điểm bất thường, đành vội vã quay người bỏ chạy.
Đám nam nhân phía sau còn gọi với theo vài tiếng, nhưng Nam Cung Nhiên của hiện tại hoàn toàn không còn tâm trí đâu mà phân biệt.
Chỉ cắm đầu chạy trốn. Lần đầu tiên, cô không đối mặt với kẻ địch mà chỉ biết bỏ chạy.
Đã chạy được bao lâu rồi nhỉ.
Trong lúc tìm nơi ẩn nấp để trốn tránh ánh nhìn của mọi người, cô chợt nhận ra nhịp thở của mình nhẹ bẫng đến lạ thường.
Vòng một không còn bị băng thít chặt giúp cô hô hấp dễ dàng hơn hẳn ngày thường. Đến mức cô ngỡ ngàng nhận ra, thì ra cũng có thứ tự do thế này tồn tại.
Thế nhưng ngược lại, đi kèm với nhịp thở thoải mái là một thứ sức nặng khác.
Mỗi khi khuôn ngực rung lên, một thứ gì đó, cái xúc cảm đầy đặn ấy, dường như cứ liên tục khẳng định lại chân tướng của cô.
Vốn dĩ... nó nặng nề thế này sao?
Thật xa lạ.
Thật nhục nhã.
Và một cảm xúc mà cô không bao giờ muốn thừa nhận khẽ lướt qua.
Ngay lúc đó, cảm giác buồn nôn trào lên.
"Ục!"
Nam Cung Nhiên vịn tay vào một thân cây bên đường, nôn khan không ngừng.
Mồ hôi lạnh vã ra đầm đìa khắp toàn thân.
Cô vẫn chưa thể hiểu nổi mình đang làm cái quái gì.
Dù đã cúi gằm mặt, cô vẫn có ảo giác như vô số ánh mắt từ tứ phía đang găm thẳng vào mình.
Trước áp lực ấy, cô gần như sụp đổ.
"...Tỷ tỷ không sao chứ?"
"Hả?"
Một giọng nói nhỏ bé vang lên ngay phía dưới.
Mở mắt ra, cô thấy một bé gái đang ngước lên nhìn mình với vẻ mặt đầy lo lắng.
Tiếp đó, một bàn tay dịu dàng vỗ nhẹ lên lưng cô.
Giật mình quay lại, cô thấy một người phụ nữ có vẻ là mẹ của cô bé.
"Cô nương ổn chứ?"
"Dạ?"
"Mặt cô tái nhợt rồi kìa. Để ta lấy cho chút nước nhé?"
Mọi thứ đối với Nam Cung Nhiên đều quá đỗi lạ lẫm.
Sự tử tế của họ là sao đây? Nam Cung Nhiên vội vã che giấu khuôn mặt.
Cứ như cả cái thành Tây An này đang lôi cô ra làm trò đùa vậy.
Nếu muốn sỉ nhục, thà rằng họ cứ mắng chửi thật nhanh cho xong.
Rằng cái bộ dạng gớm ghiếc này là sao. Rằng một kẻ nuôi mộng làm đại trượng phu cớ sao lại mò ra đường với hình hài này.
Nhưng những lời quát tháo ấy không hề xuất hiện.
"Cô nương ngồi nghỉ một lát đi. Có cần giúp gì không?"
"Tỷ tỷ ơi, để muội thổi gió cho tỷ nhé?"
Họ chỉ dành cho cô sự tử tế thuần túy.
"..."
Một sự giác ngộ muộn màng rốt cuộc cũng tìm đến với cô.
...Họ không hề coi cô là một kẻ gớm ghiếc hay đang buông lời mỉa mai.
Họ chỉ đơn thuần nhìn nhận cô như một nữ nhân.
-Thịch... thịch... thịch...
Trái tim cô đập những nhịp kỳ lạ.
Hệt như một bàn tay gõ vào cánh cửa lớn, một thứ gì đó bấy lâu nay bị kìm nén đang đập cửa đòi thoát ra từ bên trong.
Một cảm giác mà cô đã giấu giếm, chôn vùi cả đời, tưởng chừng như đã tan biến trong sự cưỡng ép của gia tộc.
Một thứ cảm xúc bị phong ấn sâu thẳm, bị đè nén sống lay lắt bao năm qua.
Nổi da gà chạy dọc khắp toàn thân.
Một 'Nam Cung Nhiên' kiên cường mà cô cất công bồi đắp đang bị những chiêu trò của Tâm Ma Y Sư đập nát và hủy hoại quá đỗi dễ dàng.
"Tỷ tỷ ơi, mà tỷ xinh đẹp lắm luôn ấy!"
Không được làm thế.
Không được phép hy vọng.
Lúc này đáng lý ra cô phải trút cơn thịnh nộ dữ dội trước câu nói đó, thế nhưng...
"...Ức!"
Nam Cung Nhiên không đáp lời, chỉ lầm lũi đứng dậy, cúi gằm mặt và dời bước.
Cô khẽ ngẩng cái đầu đang run rẩy lên đôi chút.
Đường phố Tây An hiện ra sắc nét hơn trước mắt cô.
Đáng ngạc nhiên là, không có quá nhiều người nhìn chằm chằm vào cô như cô đã mường tượng.
Thi thoảng có vài nam nhân liếc nhìn, nhưng ánh mắt ấy không nán lại quá lâu.
Nam Cung Nhiên nhất thời không thể hiểu nổi ý đồ của những gã nam nhân đang dòm ngó mình là gì.
Nhưng không thể phủ nhận rằng ánh mắt ấy khác hẳn với những ánh nhìn trước kia.
Nếu trước kia là ánh mắt khinh bỉ, coi thường vóc dáng nhỏ bé của một gã nam nhân... thì hiện tại lại là một ánh nhìn chan chứa sự tò mò.
Cô vẫn chưa thể định hình được mình nên đón nhận điều này ra sao.
Chỉ có một điều chắc chắn là, nỗi sợ hãi đã bắt đầu lắng xuống một cách vi tế.
Và thế chỗ cho nỗi sợ hãi đang tan biến, một cảm giác ớn lạnh kỳ lạ len lỏi đến.
"...Hà... hà..."
Những khung cảnh và xúc cảm mà lẽ ra cả đời này cô tuyệt đối không được phép nếm trải.
Khoang miệng cứ liên tục khô khốc. Hơi thở dồn dập đứt quãng.
Cô thực sự đang sải bước trên phố thị sầm uất với tư cách là một nữ nhân.
-Phịch!
Ý thức được sự thật trần trụi ấy, đôi chân Nam Cung Nhiên bỗng chốc nhũn ra, để mặc cơ thể cạn kiệt sức lực mà ngồi bệt xuống nền đất lạnh lẽo.
Gã nam nhân thảm hại vẫn luôn bị người đời châm chọc đã không còn tồn tại trong khoảnh khắc này nữa.
Hiện diện ở nơi đây không phải là trưởng nam, mà là trưởng nữ của Nam Cung Thế Gia - một sự tồn tại mà giới giang hồ vĩnh viễn không được phép biết đến - đang lặng lẽ phô bày vóc dáng kiều diễm.
Sứ mệnh chấn hưng gia tộc nặng nề tựa thái sơn, áp lực vô hình bức ép bản thân phải trở nên gai góc mới mong cầu sinh tồn, hay cả gánh nặng phải không ngừng chứng minh thực lực giữa chốn thị phi khốc liệt... tất thảy đều nhẹ bẫng, tan biến vào hư không như một vốc bụi trần.
Việc khẽ nắm lấy tay một ai đó dường như cũng chẳng sao cả, việc mỏng manh nương tựa vào một bờ vai khác cũng sẽ được người đời bao dung... Một dáng vẻ yếu đuối, e ấp như vậy, rốt cuộc cũng đã được phép bộc lộ.
"Cô nương ơi."
Ngay lúc đó, một giọng nói bất chợt cất lên từ phía sau khiến toàn thân cô cứng đờ tựa hóa đá.
Nam Cung Nhiên quá đỗi quen thuộc với thanh âm này. Ý nghĩ vút qua làm dòng máu trong huyết quản lạnh toát.
Dù cả cơ thể đang chết trân tại chỗ, nhưng lồng ngực lại dội lên từng nhịp đập mãnh liệt như chực chờ nổ tung.
Cô chỉ biết thầm cầu nguyện khoảnh khắc oan nghiệt này rốt cuộc chỉ là một cơn ác mộng dang dở.
Không được. Tuyệt đối không được.
Càng không thể để lộ bộ dạng thảm hại này trước mặt hắn ta.
Nam Cung Nhiên theo bản năng định vùng lên bỏ chạy. Nhưng động tác của Hàn Thụy Trấn còn nhanh hơn một nhịp.
Hắn điềm nhiên đặt tay lên vai áo cô, giữ người lại bằng một lực đạo không quá nhẹ nhàng nâng niu, nhưng cũng chẳng mảy may thô bạo.
Đã uống vào Tán Công Độc, một Nam Cung Nhiên yếu ớt lúc này làm sao đủ sức gạt bỏ bàn tay vững chãi ấy.
"Ức!"
Nam Cung Nhiên giật mình rụt cổ, luống cuống cúi gằm mặt giấu đi dung nhan.
Mái tóc đen nhánh mềm mại rủ xuống, che khuất đi nửa tầm nhìn hoảng loạn.
Ngay cả việc để lọt một tiếng thở hắt ra lúc này cũng khiến cô có cảm giác như đang gánh trên vai một tội lỗi tày đình.
Hàn Thụy Trấn chậm rãi cất lời.
"Ta đã đứng quan sát từ ban nãy rồi..."
...Bị phát hiện mất rồi sao? Dù cho có phải chối bay chối biến đến cùng thì cô cũng—
"-...Cô nương có bằng lòng đi thưởng trà với ta một lát không?"
"?"
Nam Cung Nhiên ngỡ ngàng không dám tin vào tai mình, ngơ ngác quay người lại nhìn nam nhân trước mặt.
Và rồi, tầm mắt cô va phải dung mạo ấy.
Khuôn mặt Hàn Thụy Trấn thoáng qua nét ngượng ngùng hiếm thấy, nhưng ánh mắt lấp lánh lại chẳng thể nào giấu giếm nổi một tầng chân thành cởi mở.
"Cô nương... cực kỳ xinh đẹp."
"..."
Cái dáng vẻ ngẩn ngơ vãn cảnh, hoàn toàn không nhận ra cô là ai đó của hắn.
Đáng lẽ ra cô phải thấy chạnh lòng xót xa.
Đáng lẽ ra cô phải phẫn nộ đến sôi gan lộn ruột.
Hơn tất thảy, cô nên lớn tiếng mắng nhiếc cái bộ mặt trăng hoa xa lạ này, một kẻ rõ ràng đã có thê tử kề cận mà còn to gan lả lơi, buông lời trêu ghẹo một nữ nhân qua đường như thế này mới phải.
Thế nhưng...
...Cớ sao lồng ngực cô lại rung lên từng nhịp hân hoan vì sung sướng thế này.
Lần đầu tiên trong suốt quãng đời đằng đẵng, Nam Cung Nhiên được tận hưởng một khoảnh khắc kỳ diệu - được một nam nhân khác giới trân trọng và khao khát với tư cách là một nữ nhân kiều diễm.
Lý trí gào thét phải cự tuyệt, vậy mà cớ sao tâm can cô lại chẳng hề dâng lên chút bài xích hay chán ghét nào.
Sự biến chuyển mâu thuẫn này, đến chính bản thân Nam Cung Nhiên cũng vô phương thấu tỏ.
Cứ như thể, thứ bản năng e ấp gọi mời này đã chảy trôi trong huyết quản cô ngay từ thuở lọt lòng vậy.
Liệu có bao giờ cô dám để trí tưởng tượng đi xa đến mức, mong cầu nhận được sự quan tâm nam nữ mập mờ từ Hàn Thụy Trấn chưa?
Một Hàn Thụy Trấn khô khan cứng nhắc, lại cũng biết buông những lời đường mật lọt tai đến thế này sao?
Xung quanh hắn vốn dĩ luôn có bóng dáng Thanh Nguyệt sư cô, lại thêm cả Đường Tố Lan tiểu thư, vậy mà có bao giờ thấy hắn ta hành xử lả lơi với họ như thế này đâu.
Vậy mà bộ dạng dịu dàng, say đắm của hắn ngay lúc này lại đang dành cho cô...
...Hơi thở của cô lại càng thêm dồn dập, đứt quãng.
Một mầm mống cảm xúc luôn bị chôn vùi, lấp liếm mỗi khi kề cạnh hắn, giờ đây cởi bỏ được tầng tầng lớp lớp ngụy trang, bỗng chốc bung nở rực rỡ không gì cản nổi.
Một thứ tình cảm có lẽ đã được gieo rắc từ cái đêm hắn tĩnh lặng lắng nghe nỗi lòng cô, hoặc từ thuở hai người cạn chén kết giao bằng hữu, hoặc cũng có thể... là từ chính khoảnh khắc hắn không màng gươm đao khốc liệt mà hiên ngang đứng ra che chắn cho cô.
Càng cố sức đè nén, khao khát ấy lại càng trổ nhánh vươn cao sắc nét. Một thứ xung động rạo rực, ngọt ngào nào đó đang cồn cào thôi thúc cõi lòng cô.
Thấy đối phương bối rối không đáp lời, Hàn Thụy Trấn thoáng chút lúng túng đưa tay gãi đầu.
"A, mạn phép thất lễ rồi. Chắc hẳn cô nương đang thấy khó xử lắm. Vậy ta xin phé—"
"-U... uống chứ."
Âm thanh mỏng manh vô thức vuột khỏi bờ môi. Hoàn toàn đi ngược lại với sự kiểm soát của ý chí.
Khuôn mặt Hàn Thụy Trấn tức thì lộ rõ vẻ ngẩn ngơ đến buồn cười.
Cái điệu bộ kinh ngạc đến mức trông có phần ngốc nghếch ấy của hắn, cớ sao lúc này lại mang đến cho cô một cảm giác ngọt ngào đến lịm tim.
...Quyết định bốc đồng này quả thực là một sự nổi loạn vô tiền khoáng hậu.
Một sự nổi loạn liều lĩnh, xé rào phơi bày thứ tình cảm mà cô vốn tự răn đe phải chôn vùi như một điều cấm kỵ cả đời.
Nhưng dẫu sao cũng đã trót đâm lao, thì đành nhắm mắt phóng theo lao...
Cô run rẩy khẽ hít một hơi thật sâu.
Nỗi sợ hãi lạnh buốt xương tủy đan xen cùng niềm khao khát nóng hổi không ngừng thì thầm rỉ tai.
Cứ thử... lún sâu bước thêm chút nữa xem sao.
*****
...Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra thế này?
Tôi không thể ngờ tới việc Nam Cung Nhiên lại gật đầu đồng ý.
So với cái kẻ cứ gào thét phản đối sống chết cách đây chưa lâu, thì cô ả lại đang nhập vai hơi bị sâu rồi đấy.
Nói thật, dẫu có gạt bỏ hết lớp trang điểm lộng lẫy kia đi chăng nữa, thì chỉ riêng cái biểu cảm e ấp kia thôi cũng đủ khiến tôi khó lòng tin được đây là cùng một người.
Giống hệt như cô ta vừa lột xác, khoác lên mình một tầng da thịt hoàn toàn khác vậy.
Chẳng phải có rất nhiều diễn viên tài ba, dù chung một khuôn mặt nhưng chỉ cần biến đổi biểu cảm là trông đã như hai người xa lạ sao. Nam Cung Nhiên ngay lúc này chính là một ví dụ sống động như thế.
Cái vẻ mặt đường hoàng, uy nghiêm thường ngày bay biến sạch sành sanh... hiện diện trước mặt tôi lúc này chỉ còn lại một Nam Cung Nhiên e thẹn, bồn chồn với hai gò má ửng đỏ rực rỡ.
Tôi cố tình buông lời tán tỉnh chỉ để cô ta nếm thử cảm giác nhận được sự chú ý từ người khác giới, có như thế cô ta mới tự thức tỉnh được giới tính thật của mình chứ.
Việc tôi chủ động đứng ra vờ vịt cũng là để gieo vào đầu cô ta một niềm tin vững chắc rằng: ngay cả tôi, người bạn chí cốt, cũng không tài nào nhận ra thân phận thật của cô ta khi 'giả gái'.
Đồng thời, đó cũng là một nước đi hoàn hảo để tạo chứng cứ ngoại phạm sắc bén cho cái danh phận Tâm Ma Y Sư của tôi.
Kế hoạch ban đầu rõ ràng là chỉ định thả thính dăm ba câu rồi đánh bài chuồn, vậy mà cái con nhãi này rốt cuộc trong đầu đang toan tính cái gì mà lại ngang nhiên nhận lời rủ rê của tôi cơ chứ?
Muốn trêu ngươi tôi chắc?
Đuối lý, đầu óc trống rỗng chẳng tìm được từ nào để tiếp lời, tôi đành nhai đi nhai lại như một con vẹt mấy câu thoại sến súa đã chuẩn bị sẵn từ trước.
"...Cô, cô nương quả thực rất xinh đẹp."
"..."
Nhịp chớp mắt của Nam Cung Nhiên bỗng chốc nhanh hẳn lên. Khoái chí rồi có phải không?
Phải biết rằng, số nam nhân từng bị Nam Cung Nhiên đấm cho nhừ tử tử tế chỉ vì lỡ miệng buông câu đó chắc chắn phải lên tới hàng chục tên.
Mấy từ ngữ kiểu như xinh trai, thanh tú, hay giống đàn bà... tất thảy đều là nghịch lân[note90786] cấm kỵ của cô ta.
Lo sợ chẳng biết chừng nắm đấm oan nghiệt ấy lại giáng thẳng vào mặt mình bất cứ lúc nào, tôi căng thẳng đến mức thở cũng chẳng dám thở mạnh.
Nam Cung Nhiên khẽ nhúc nhích, cất giọng lí nhí.
"...Đi đâu cơ?"
"Hả?"
"...Đi đâu ạ?"
Cô ấy khẽ nuốt khan, rồi vội vàng bưng chén trà nóng trước mặt lên uống để che khuất đi nửa khuôn mặt đang đỏ bừng.
Thế rốt cuộc cô là ai đây hả trời?
Mới cách đó không lâu, nghe khen xinh một tiếng đã xù lông nhím lên đòi đánh người chính là cô cơ mà!
Nếu không phải do chính tay tôi đứng sau ép uổng cô ả cải trang, thì có lẽ đến cả tôi cũng chẳng tài nào nhận ra thân phận thật sự của mỹ nhân trước mắt này.
Nhưng cái điều khiến tôi thắc mắc nhất là, cái bộ ngực nở nang kia rốt cuộc từ đâu chui ra vậy?
Giọng nói cũng trong vắt, thanh tao như ngọc va vào nhau.
Sự khác biệt quá đỗi kịch liệt. Thật sự không thể hiểu nổi, suốt ngần ấy thời gian qua làm cách nào mà cô ả rặn ra được cái chất giọng nam trầm giả trân đến mức lừa gạt được cả thiên hạ thế kia.
Hóa ra, Nam Cung Nhiên vốn dĩ sở hữu một chất giọng cao vút và vô cùng thanh thoát.
"M-Mắt cô nương đẹp quá."
Tôi nhắm mắt nhắm mũi buông lời tán tỉnh bừa bãi.
"C-Cả hàng lông mi cong dài kia nữa. Hình dáng và kích cỡ đôi mắt cũng vô cùng hoàn hảo. Thật sự... rất tuyệt mỹ."
"..."
Tôi nín thở, lén lút quan sát từng biến chuyển nhỏ nhất trên phản ứng của Nam Cung Nhiên.
Cô ả cố gồng mình tỏ ra điềm nhiên, khẽ cúi gầm đầu, rồi lại nghiêng nhẹ sang một bên... chậm rãi, ngập ngừng đặt chén trà xuống bàn.
"...Ức."
Cuối cùng, dường như không thể chịu đựng thêm sự ngượng ngùng, cô ả bưng hai bàn tay nhỏ nhắn lên bưng kín lấy khuôn mặt.
Rốt cuộc cô là cái đứa quái quỷ nào vậy hả.
Đến cả tôi cũng hoang mang tột độ trước cái phản ứng e thẹn vỡ bờ đó. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi chứng kiến cô ả mất kiểm soát cảm xúc một cách triệt để đến mức này.
Nam Cung Nhiên mà tôi từng đọc trong tiểu thuyết vốn dĩ miêu tả là một người rất nữ tính, thế nhưng Nam Cung Nhiên mà tôi thực sự tiếp xúc bằng da bằng thịt lại mắc chứng cuồng nam tính trầm trọng, thế nên cái bộ dạng yếu đuối này đối với tôi thực sự quá đỗi xa lạ và kinh ngạc.
Để phá vỡ bầu không khí đang ngày càng trở nên gượng gạo, tôi đành phải chủ động lên tiếng.
"Chúng ta ngồi đây nãy giờ mà chưa xưng danh nhỉ. Tại hạ tên là Hàn Thụy Trấn. Còn cô nương..."
Khẽ buông thõng đôi tay khỏi mặt, Nam Cung Nhiên rụt rè đáp lời.
"...Bí mật."
"Đừng hẹp hòi vậy mà, cho ta biết quý danh đi. Ta thành tâm xin nàng đấy."
"...Là bí mật."
Dường như nhận ra cái điệu bộ tán tỉnh ấp úng, hèn mọn của tôi có phần nực cười, khóe môi Nam Cung Nhiên khẽ giật giật.
Cái con nhãi phiền phức này...! Chắc mẩm mười mươi là đang tính toán trêu đùa mình đây mà?
"...Mà này tiểu thư. Sao ban nãy nàng lại đứng thẫn thờ giữa đường thế?"
Ngay khoảnh khắc bị gọi tiếng "tiểu thư", cả cơ thể Nam Cung Nhiên khẽ rùng mình một cái. Nhưng che đậy rất hoàn hảo sự dao động bất chợt ấy, cô ả khẽ khàng đáp.
"Lúc đó... ta thấy hơi chóng mặt một chút."
"Ta tự tiện giữ nàng lại thế này có ổn không. Không phải nàng đang có việc gì bận rộn sao?"
"P-Phải uống xong chén trà này rồi mới đi chứ. L-Lẽ nào..."
"...?"
"...Công tử... muốn đuổi ta đi sao?"
"A, không đâu, haha. Ta tiếc giữ lại còn không kịp ấy chứ."
"...Ức."
Khóe môi Nam Cung Nhiên lại một lần nữa giật giật. Cái vẻ mặt kìm nén tiếng cười ấy đối với tôi chẳng khác nào một sự sỉ nhục tột cùng.
Trêu đùa người ta đến mức độ nào mới chịu buông tha hả!!
Đúng lúc tôi đang bối rối cực độ, một tình huống quen thuộc chốn giang hồ lại bất ngờ xảy ra.
Một gã đàn ông nặc mùi rượu say khướt ở bàn bên cạnh loạng choạng bước sang bàn chúng tôi.
"Chà chà... tiểu thư xinh đẹp."
Gã ta lảo đảo chống tay đứng trước mặt Nam Cung Nhiên, buông lời cười cợt đầy vẻ khả ố.
"Trông nàng có vẻ mang nhiều tâm sự nặng nề quá nhỉ."
"...Ngươi nói sao cơ?"
"Đi chơi vãn cảnh với cái thằng trông nghèo kiết xác kia làm cái gì, qua hầu hạ rót rượu cho bổn đại gia đây có phải sung sướng hơn không?
Trông dáng vẻ ta tuềnh toàng thế này thôi chứ túi tiền rủng rỉnh lắm đấy. Đủ sức nuôi tiểu nương tử ăn sung mặc sướng cả đời."
Vừa dứt câu, bản ngã cộc cằn thật sự của Nam Cung Nhiên lập tức bùng nổ như thuốc súng châm ngòi.
Vẻ mặt bẽn lẽn, e ấp ban nãy bốc hơi sạch bách, thay vào đó là một sự lạnh lẽo, cứng đờ đáng sợ.
Trông vẫn y hệt một mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành, nhưng biểu cảm toát ra thì lại sặc mùi hung tợn của một kẻ sát nhân.
Ngay lúc cô ả đang âm thầm cuộn tròn nắm đấm chuẩn bị giáng một đòn chí mạng xuống...
-Bốp!
Tôi nhanh tay đẩy mạnh một cái vào vai gã đàn ông xấc xược.
"Á á! Cái quái gì...!"
"Này, vị huynh đài đây." Tôi tiện tay túm chặt lấy cổ áo tên bợm nhậu giật mạnh lại phía mình.
"Ăn nói coi thường người khác cũng phải có chừng mực thôi chứ. Bộ đui mù hay sao mà không thấy tiểu thư đây đang sợ hãi đến phát run sao?"
Tôi nhanh như chớp ra tay phủ đầu trước khi Nam Cung Nhiên kịp có bất kỳ phản ứng bạo lực nào. Khuyến mãi thêm luôn một màn diễn xuất "anh hùng cứu mỹ nhân" tuy có phần quê mùa nhưng rất hợp thời.
Cô bây giờ thì sức đâu mà đánh đấm cái nỗi gì! Đã nuốt Tán Công Độc vào bụng rồi mà còn hùng hổ đòi ra gió à...!
Chết tiệt...! Ông mày đếch có hứng thú đánh nhau đâu nhé!!
Đúng là ra đường bước nhầm chân, gặp đủ thứ chuyện dở khóc dở cười mà...!
Nhưng tình thế này, nếu tôi không nhúng tay vào thì e là không xong chuyện.
Tôi đành phải bất đắc dĩ ép Nam Cung Nhiên lui lại, nhường lại sân khấu ẩu đả bạo lực này cho mình. Đã khoác lên người bộ dạng nữ nhân kiều diễm thì chui vào đánh lộn làm quái gì cơ chứ?
"...Hơ, thằng ranh này."
Tên bợm nhậu bất ngờ ngoái cổ ra phía ngoài cửa, rú lên một tiếng gọi bạn kỳ quái.
Ngay lập tức, ba gã đàn ông bặm trợn khác cũng nặc mùi rượu ập tới bao vây lấy chúng tôi.
Mọi chuyện dường như lại bắt đầu chệch hướng khỏi kịch bản.
Đang định vội vàng túm lấy tay Nam Cung Nhiên kéo đi bỏ trốn cho lành...
"..."
...Nhưng khi vừa quay lại, Nam Cung Nhiên đang nhìn tôi chằm chằm bằng một ánh mắt kinh ngạc hơn bao giờ hết.
Một chút bỡ ngỡ không ngờ tôi lại manh động đứng ra bảo vệ như vậy, một chút ngượng ngùng khi nhận ra bản thân không cần phải gồng mình xông pha nữa, hòa quyện cùng một chút mong đợi xen lẫn sự mong manh yếu đuối vỡ vụn.
Tim tôi như ngừng đập một nhịp, thắt lại nghẹn ngào trong lồng ngực.
Oa, thật sự là không thể nào mà quen nổi với cái điệu bộ chết tiệt này.
Thế nhưng, khi đứng trước ánh mắt khao khát chở che ấy, bản năng nam nhân mách bảo tôi rằng bằng mọi giá phải phùng mang trợn má tỏ vẻ oai phong lẫm liệt.
So với việc dắt díu nhau chạy trốn thục mạng như mấy đứa hèn nhát, thì việc để cô ấy tự mình trải nghiệm trọn vẹn cảm giác được một nam nhân vững chãi bảo bọc thế này chắc chắn sẽ hiệu quả hơn vạn lần trong việc giúp cô ấy tự ý thức sâu sắc được giới tính nữ của mình.
...Mẹ kiếp!!
Thôi được rồi, đành hy sinh cái tấm thân còm cõi này một lần vậy.
Cơ hội lấy điểm bự chảng như thế này ngàn năm mới có một cơ mà?
Tên bợm nhậu hất hàm hống hách hỏi.
"Bây giờ khôn hồn thì cút đi cho khuất mắt còn kịp đấy, thằng ranh, tính sao đây hả?"
Thay cho câu trả lời dài dòng, tôi vung tay tương thẳng chai rượu đang cầm trên bàn vào mặt hắn.