Đường Tố Lan kéo ghế, đứng phắt dậy.
Ngay khi cô ả xoay người hướng về phía đám kẻ thù, một bản năng kỳ lạ thôi thúc tôi vươn tay tóm chặt lấy cổ tay cô ả.
"...?"
Chắc là do bầu không khí sặc mùi đao kiếm chăng. Đường Tố Lan chỉ ném cho tôi một ánh nhìn sắc lẹm.
Tôi buộc phải thanh minh cho cái hành động bốc đồng chậm nhịp của mình. Tình thế quá cấp bách, chẳng còn tâm trí đâu mà diễn kịch che đậy nữa.
"T-Tố Lan à. Nương tay chút đi."
"..."
Tôi cũng tự thấy câu này nghe hãm tài vô cùng.
Thế nhưng, cùng lúc đó, tâm trí đang rối bời của tôi cũng dần bình tĩnh lại. Làm thế này mới đúng.
Đường Tố Lan vặn vẹo.
"...Không, ta chẳng có hứng nương tay-"
"-Tôi hiểu cảm giác của tiểu thư mà."
Tôi rướn người sáp lại gần dỗ dành cô ả. Cúi thấp người, lấy tay che miệng, tôi thì thầm sát vào tai cô ả.
"...Nhưng chúng ta sẽ rời khỏi đây, Tố Lan à. Chúng ta đi rồi, nhưng cậu thiếu niên tiểu nhị kia thì vẫn phải ở lại."
Chắc do bản chất tôi vẫn chỉ là một thằng người phàm chăng?
So với ba cái ân oán giang hồ, tôi lại thấy đồng cảm với tình cảnh của cậu thiếu niên tiểu nhị kia hơn.
Ánh mắt Đường Tố Lan bấy giờ mới chuyển hướng về phía cậu tiểu nhị.
"Nếu tiểu thư tẩn cho bọn chúng một trận nhừ tử, chẳng phải cậu nhóc này sẽ thành bia trút giận sao? Chúng ta làm gì có dư dả sức lực mà cưu mang thằng bé."
"...Mang theo-"
"-Nhóc ấy còn có phụ thân nữa. Thằng bé hoàn toàn không có khả năng rời khỏi chốn này đâu."
"..."
Vị Hội Trưởng Tiềm Long Hội nhắm nghiền mắt, buông một tiếng thở dài thườn thượt như để đè nén cơn giận. Đoạn, cô ả hỏi tôi.
"...Vậy giờ ngài tính sao?"
Tôi đánh mắt về phía đám kẻ thù, đáp.
"Bọn du côn trong thôn thì cứ khống chế là được. Dạy cho một bài học nhớ đời là đủ rồi. Riêng cái gã tên Quân Bình kia thì khỏi cần nương tay. Cô muốn xử sao thì xử."
"Làm vậy ổn chứ?"
"Cảm giác có gì đó mờ ám lắm. Theo lời kể thì gã là một kẻ đột nhiên xuất hiện ở cái thôn hẻo lánh này và giao mấy vụ đâm thuê chém mướn cho đám thanh niên trong thôn, đúng không?"
Quân Bình. Chẳng nhớ rõ mặt mũi ngang dọc ra sao nhưng tôi dám chắc mình đã nghe thấy cái tên này rồi. Chắc chắn gã không phải phường tép riu vô danh tiểu tốt.
Kiểu gì gã cũng có dây dưa rễ má với Ma Giáo. Giống như việc Ngụy Thiên Thương từng bám đuôi Đường Tố Lan để giở trò chó săn cho Ma Giáo, thì cái gã Quân Bình này trốn chui trốn nhủi ở khu vực quanh Thanh Thành Sơn ắt hẳn cũng đang ấp ủ âm mưu quỷ quyệt nào đó.
Bắt buộc phải cạy miệng gã để móc ra cái âm mưu đó.
Quân Bình lên tiếng gạ gẫm.
"Có vắt óc tìm đường sống cũng vô ích thôi. Chi bằng ngoan ngoãn sáp lại đây giở trò nũng nịu ấp yếm xem sao? Biết đâu bổn tọa vui lên thì lại đổi ý."
...Á à, cái thằng chó chết này...
"À, chừa cái thằng hạ nhân kia ra. Ngay từ nãy cái điệu bộ nó hất hàm nhìn xuống đã khiến ta ngứa mắt rồi, cứ vặn cổ nó trước rồi từ từ-"
-Phập!!
Khoảnh khắc ấy, đến tôi cũng phải giật thót mình. Tốc độ nhanh đến mức tôi chẳng kịp nhìn rõ quỹ đạo, trong mắt tôi lúc đó, trông cứ như bả vai Quân Bình vừa mọc ra một cái gai vậy.
"...Hả? Ơ? Ặc!"
Nhìn kỹ lại mới thấy một chiếc đũa đang cắm ngập vào vai Quân Bình. Tôi khẽ quay đầu nhìn, Thanh Nguyệt đang cắm chặt ánh mắt lạnh lẽo tựa sương giá vào gã.
-Rột xoạt...
Ngay sau đó, thấy cô ấy chộp lấy chuôi kiếm toan đứng dậy, tôi cuống cuồng giục Đường Tố Lan.
"Đ-Đó, tóm lại là tiểu thư hiểu ý rồi chứ? Rồi, rồi! Lên đi, mau..."
"Ta biết rồi."
Đường Tố Lan trút một tiếng thở dài sườn sượt rồi quay mặt lại.
"Bổn tiểu thư là Đường Tố Lan thuộc Tứ Xuyên Đường Gia. Ta vốn không có hứng thú đoạt mạng các vị, thế nên, xin hãy khôn hồn mà buông vũ khí xuống."
Vừa nghe đến cái tên Đường Tố Lan, sắc mặt đám du côn lập tức cắt không còn hột máu. Thực ra thì từ lúc Thanh Nguyệt phóng chiếc đũa sắc lẹm tựa phi đao, cái bản mặt của bọn chúng đã méo xệch đi rồi.
*****
"Hừ, nực cười thật."
Nam Cung Nhiên mang theo ánh mắt đằng đằng sát khí lườm xuống bốn gã nam nhân đang quỳ rạp dưới đất. Thấy bên dưới ồn ào, cậu ta cũng tức tốc chạy xuống.
"Đám cặn bã này rồi cũng sẽ rẽ ngang thành bè lũ Hắc Đạo thôi. Dấn thân vào giang hồ quả thực học hỏi được cơ số điều dơ bẩn."
Thanh Nguyệt tỏ vẻ dửng dưng đánh mắt đi nơi khác, thế nhưng đôi bàn tay lại đang mải miết lần chuỗi niệm châu mà Hàn Thụy Trấn vừa tặng. Cô không sao khống chế nổi luồng sát khí đang cuồn cuộn trào dâng.
Nhất là sau khi rót vào tai lời tuyên bố sặc mùi máu tanh của gã Quân Bình kia, rằng gã muốn vặn cổ Hàn Thụy Trấn. Có lẽ đây là cơn cuồng sát tàn bạo nhất mà cô từng trải qua dạo gần đây.
Bất cứ con súc sinh nào dám nhe nanh múa vuốt với Hàn Thụy Trấn đều đáng bị băm vằm thành trăm mảnh.
Thế nhưng, cũng chính vì đang hiện diện bên cạnh hắn ta nên cô mới nhẫn nhịn che giấu thứ cảm xúc nhơ nhuốc này. Cô thừa biết hắn ta vô cùng căm ghét cái thú vui giết chóc đó của mình.
Dẫu vậy, trong lòng cô vẫn gợn lên một nỗi mâu thuẫn dai dẳng.
Dù chỉ mới là âm mưu chưa kịp thực hiện, nhưng rõ ràng lũ cẩu trệ này đã có ý đồ cưỡng bức bọn cô và đoạt mạng chưởng quầy.
Nhờ có thực lực áp đảo nên nhóm cô mới bình an vô sự, nhưng lẽ nào vì thế mà tội nghiệt của bọn chúng lại được châm chước nhẹ đi sao?
Cái tâm địa độc ác vẩn đục ấy thì làm sao thay đổi được, chẳng qua là do bản lãnh chúng thấp kém nên mới bất thành. Tội ác vẫn hoàn tội ác.
Bọn chúng đã một chân bước qua lằn ranh không thể cứu vãn.
Giáo lý của Nga Mi răn dạy rằng phải ban cho kẻ ác một con đường hoàn lương, thế nhưng đồng thời cũng nhấn mạnh phải ra tay trừ gian diệt ác để bảo vệ thiện nhân.
Chẳng phải đó là nguyên do cho sự ra đời của những Võ Tăng sao. Thiếu Lâm nắm chặt song quyền, Nga Mi tuốt kiếm ra khỏi vỏ, âu cũng đều có lý do của nó.
-Khựng.
Đột nhiên ngón tay Thanh Nguyệt khựng lại. Chuỗi niệm châu cũng ngừng chuyển động. Cùng lúc đó, một nỗi hổ thẹn trào dâng xâm chiếm lấy lồng ngực cô.
Bởi lẽ, mớ lý lẽ mà cô vừa hằn học tuôn ra, rốt cuộc lại vận thẳng vào chính bản thân cô.
Hàn Thụy Trấn đã ban cho một ác nhân mang danh Thanh Nguyệt một cơ hội.
Cô tuyệt đối không có ý định phủ nhận sự thật rằng chính điều đó đã kéo cô ra khỏi vũng lầy tăm tối.
Thanh Nguyệt nhắm mắt lại, tiếp tục lần tràng hạt. Cõi lòng thoắt cái trở nên ngột ngạt, bức bối.
******
"Tiểu thư. Từ đoạn này cứ giao cho tôi xử lý."
Tôi lên tiếng cản Đường Tố Lan, hệt như muốn che chở không để cô ả phải nhúng tay vào mấy chuyện dơ bẩn.
Trừ tôi ra, toàn bộ thành viên Tiềm Long Hội đều đã an tọa trên ghế, còn lũ du côn thì đang quỳ mọp dưới sàn.
Bốn gã thanh niên trong thôn trúng độc của Đường Tố Lan đang xùi bọt mép nước dãi ròng ròng. Và kế đó là gã Quân Bình với làn da đã chuyển sang màu thâm xì tím ngắt.
Tôi ngồi xổm xuống trước mặt Quân Bình, tra hỏi.
"Ngươi là ai? Kẻ nào mà dám vác mặt đến Thanh Thành Sơn xưng hùng xưng bá hả?"
"...Không phải việc của mày."
"Việc của tao đấy chứ, thái độ khai báo của mày sẽ quyết định xem cái mạng chó của mày có còn hay không."
Chém gió đấy. Bảo tôi xuống tay giết người thì thú thật tôi vẫn thấy sờ sợ thế nào ấy.
Quan trọng hơn cả là tôi phải moi được lai lịch và mục đích thực sự của gã.
"Úp úp mở mở thế này là có tật giật mình rồi. Mày không khai thì mấy thằng đàn em phía sau cũng sẽ khai thôi, chi bằng khôn hồn phun ra trước khi bị nếm mùi tra tấn thì hơn?"
"...Khư khư... Trò uy hiếp dọa nạt thì sành sỏi lắm. Vậy mà tụi mày cũng tự vỗ ngực xưng là Chính Phái cơ đấy?"
"Hửm? Nếu mày thèm khát thấy tao giở thủ đoạn của bọn Tà Phái thì cứ nói một tiếng. Tao sẵn sàng phục vụ tới bến luôn. Còn chưa lọt não được việc tao đang vô cùng từ bi với mày à?
Muốn tao tống thêm vào mồm mày thứ kịch độc bổ dưỡng hơn thứ đang ngấm trong người mày bây giờ không?"
"..."
Miệng Quân Bình cứng đờ.
Ái chà chà, tim tôi đang đập thình thịch liên hồi đây này. Quả thực đây là lần đầu tôi đóng vai ác đi dọa nạt người khác...
...Nhưng đâm lao thì phải theo lao thôi. Vốn dĩ Tiềm Long Hội sinh ra là để tiễu trừ lũ rác rưởi này cơ mà.
Để chứng minh thái độ quyết liệt của mình trước mặt các thành viên Tiềm Long Hội đang ngồi phía sau, tôi bắt buộc phải ra vẻ dữ dằn, tàn nhẫn hơn nữa.
"Được, có vẻ mày vẫn chưa chịu mở to mắt ra nhìn nhận tình hình nên tao nói cho mà thủng. Dám cả gan sỉ nhục tiểu thư nhà ta, nếu tao cứ thế mà thả cho bọn mày đi, kiểu gì tao cũng bị Đường Gia Chủ lột da mất. Tiểu thư, ngài thấy sao ạ?"
"Kẻ có tội ắt phải đền tội."
"Vậy nên cứ thụ án trước đã. Đừng có mà kêu oan. Bọn tao có thừa lý do chính đáng để tiễn tụi mày về chầu diêm vương, thế mà vẫn mở đường hiếu sinh tha cho cái mạng chó đấy.
Chịu phạt xong thì biết đâu chừng, miệng mồm lại ngoan ngoãn hoạt bát hẳn lên..."
Đúng lúc đó, Nam Cung Nhiên xen ngang.
"Nói chí lý lắm, Thụy Trấn. Phải giáng hình phạt thích đáng. Giết người đền mạng, trộm cắp thì chặt tay. Lũ khốn các người cả gan nhòm ngó, mưu toan làm nhục bằng hữu của Tiềm Long Hội thì..."
Cậu ta dõng dạc tuyên bố.
"...Thiến là thích đáng nhất."
"Hả?" "Cái gì?" "Gì cơ?" "Hớ?" "...Hơ."
Cả năm gã đang quỳ gối nhất loạt bật ra tiếng kêu thảng thốt, kinh hoàng tột độ.
"...Hả?"
Phản ứng của tôi cũng chẳng khác là bao.
Thế nhưng Nam Cung Nhiên đã tỉnh bơ chà xát đế giày xuống sàn. Điệu bộ chuẩn bị tung cú đá sấm sét.
Nam Cung Nhiên buông lời ráo hoảnh.
"Dang rộng hai chân ra. Bổn thiếu gia sẽ sút nát bi trong chớp mắt, cam đoan ra đi không đau đớn."
...'Không đau đớn' và 'sút nát bi' là hai khái niệm có thể tồn tại song song trong một câu sao?
Chắc tại cái tên này là con gái nên mới thế?
Sao "cậu ta" lại không có tí tẹo sự đồng cảm nào với nỗi đau thấu tận trời xanh của cánh đàn ông vậy?
Quân Bình gào lên.
"...Dừng tay lại!"
"Đếch rảnh." Nam Cung Nhiên đáp trả.
"N-Nếu là nam nhân với nhau thì sao lại dùng cái thủ đoạn ti tiện ấy!"
"Giống loài cặn bã như tụi mày không xứng đáng được gọi là nam nhân.
À không, chính xác hơn là tụi mày không nên làm đàn ông nữa mới đúng."
Giữa lúc tôi đang chết trân, Nam Cung Nhiên đã thực sự sải bước tiến tới, tôi hoảng hồn vội túm cậu ta kéo lại.
"Thụy Trấn à?"
"T-Từ từ, bình tĩnh đã. Tội trạng có tày đình đến đâu thì cùng lắm cũng chỉ là án mạng chưa thành, đè ra thiến thì hơi..."
Này! Sao cô tàn nhẫn thế hả? Cô bị Thanh Nguyệt nhập à?
Một gã trong đám đang quỳ gối đã sợ hãi đến mức nước mắt giàn giụa.
"Xin các vị tha mạng! Trăm lạy ngàn lạy tha mạng! Thiến thì tuyệt đối không được đâu! Đứa 'con cưng' của tôi xin hãy buông tha...!
Nó còn chưa được nếm mùi đàn bà lần nào đâu! Hơn nữa tiểu nhân còn là đích tôn độc đinh nối dõi tông đường đó! Kìa...!!"
Đoạn, gã quắc mắt nhìn Quân Bình với ánh nhìn oán hận ngút ngàn.
"L-Là do cái gã trung niên kia sai khiến tụi tiểu nhân!"
Thế là bao nhiêu bí mật cứ thế trào ra như suối.
Tôi khấp khởi mừng thầm vì mọi chuyện diễn biến quá trơn tru, nhưng ngoài mặt vẫn phải cố giữ vẻ đằng đằng sát khí.
"Nhiệm vụ chính của tụi tiểu nhân là việc khác, nhưng lão ta còn căn dặn hễ thấy mỹ nhân nào lạc bước vào thôn thì phải bắt đem về nộp cho lão.
Bằng không khống chế nổi thì cũng phải bẩm báo! Tụi tiểu nhân chỉ răm rắp làm theo lệnh thôi!"
Tôi vặn vẹo.
"Trước đây tụi mày cũng quen thói làm mấy cái trò dơ bẩn này rồi chứ gì?"
"Thề có trời đất chứng giám, điên cuồng manh động cỡ này thì đây là lần đầu tiên!"
"Nói thế nghe khó lọt tai nhỉ. Vừa nãy Cường Lôi - cậu nhóc tiểu nhị đây đã lên tiếng cảnh báo bọn tao đấy.
Rằng nhan sắc quá lộng lẫy sẽ dễ rước họa vào thân. Nếu đây là lần đầu bọn mày ra tay, thì sao thằng bé lại biết để mà phòng hờ?"
"Đó là vì những bận trước, tụi tiểu nhân đã cố tình làm mình làm mẩy, giở thói côn đồ để dọa đám nữ nhân kia khiếp vía mà bỏ chạy khỏi thôn!"
"Khai rõ ra xem nào."
"Lỡ mà vớ phải thì cuối cùng cũng bị ép nộp cho Quân Bình lão gia, chi bằng tìm cách đuổi khéo bọn họ đi cho rảnh nợ...!
Tụi tiểu nhân cũng chán ngấy ba cái việc tày đình này rồi, hơn nữa nam nhi đại trượng phu ai lại cam tâm tình nguyện đi bắt gái đẹp dâng tận miệng cho thằng khác hưởng chứ?
Nghĩ tụi tiểu nhân thích đi chùi đít cho người khác lắm sao?"
"Thế sao lần này lại không dọa bọn tao bỏ đi? Dù đã có người mật báo rồi cơ mà."
"Thì cũng phải xinh xắn ở mức vừa phải thôi chứ. Hai vị cô nương đây nghiêng nước nghiêng thành thế này, nếu lọt qua trót lọt, lão ta biết được thì sẽ trách tội tắc trách, còn nếu không bắt mà để xổng thì lão lại đổ tội là vô dụng.
Tụi tiểu nhân cũng tiến thoái lưỡng nan lắm! Vậy nên trăm lạy các vị... tha cho đứa 'con cưng' của tiểu nhân..."
"Chuyện đó gác lại đã. Rốt cuộc thì cái nhiệm vụ chính của tụi mày là gì?"
"Hễ có hàng hóa chuyển tới đây thì tụi tiểu nhân làm nhiệm vụ vận chuyển. Định kỳ sẽ có hàng được giao tới. Bên trong chứa cái quái gì thì chịu chết không biết.
Trực giác mách bảo đây không phải mối làm ăn bình thường thôi. Chỉ biết có vậy, cầu xin các vị..."
"Hàng chuyển từ đâu tới, và định đưa đi đâu?"
"Nguồn hàng xuất phát từ hướng Thanh Thành Phái, còn điểm đến là Tây Vực-"[note90693]
"Câm mồm! Nếu lũ cẩu các ngươi dám hó hé thêm nửa chữ, bổn tọa thề sẽ móc lưỡi từng đứa một."
Quân Bình quát lớn cắt ngang. Đám nam nhân rúm ró sợ hãi.
Thế nhưng những thông tin trọng yếu nhất thì tôi đã gom đủ cả.
Nhắc tới Tây Vực thì đích thị là sào huyệt của Ma Giáo rồi.
Hàng hóa lại xuất phát từ Thanh Thành Phái sao. Chẳng lẽ Thanh Thành Phái đã dứt áo phản bội Chính Phái?
Trong nguyên tác đâu có đề cập đến tình tiết động trời này.
Thanh Thành Phái đáng lý ra chỉ là một trong vô vàn những môn phái nhỏ bé bị gót sắt Ma Giáo nghiền nát thôi mà.
Dù sao thì, chứng kiến phản ứng giãy nảy như đỉa phải vôi của lũ côn đồ, có vẻ Nam Cung Nhiên cũng lờ mờ nhận ra cái hình phạt của mình nó sai trái và quá sức tàn bạo.
Bản thân tôi cũng thấu hiểu nỗi niềm đó. Đùa à, đòi triệt sản nam nhân á? Thà rằng...
"Nếu muốn thiến thì thà đâm tao một nhát chết quách đi còn hơn!" Một gã gào lên.
Tôi hoàn toàn tán thành quan điểm này.
Phải, thà chết còn vinh quang hơn.
Tôi đánh mắt sang cậu thiếu niên tiểu nhị nãy giờ vẫn đang nín thở theo dõi.
"Tên cậu là Cường Lôi đúng không?"
"A, dạ vâng!"
Chứng kiến mấy tay anh chị bặm trợn thường ngày uy hiếp mình giờ đây lại đang quỳ lạy, khóc lóc thảm thiết, cậu thiếu niên dường như lại càng thu mình rúm ró hơn.
"Cậu nghĩ sao về chuyện này. Ta mới tới nên chẳng rõ thực hư thế nào, cũng không biết mấy tên đại ca của cậu có đang điêu ngoa giảo hoạt hay không. Liệu chúng có xứng đáng được trao thêm cơ hội để làm lại cuộc đời?
Riêng tên Quân Bình kia thì bọn ta sẽ tự có cách xử lý, nhưng còn số phận của những kẻ sẽ tiếp tục cắm rễ sống chung thôn với cậu, ta nhường quyền phán quyết cho cậu đấy.
Cứ mạnh dạn đưa ra nhận định khách quan nhất. Không cần phải nhìn trước ngó sau đâu. Thiến tiệt nọc bọn chúng đi, phang gãy tay, hay là cứ tạm tin lời chúng, chỉ cần phế đi vài ngón tay là đủ?"
Thốt ra những lời đao to búa lớn ấy, tôi cũng rùng mình ghê tởm. Chặt tay với chả phế ngón?
...Cơ mà, trong cái chốn giang hồ hỗn mang này, không dùng thủ đoạn mạnh tay thì không xong.
Thử lật ngược vấn đề xem. Vừa tha mạng chết, vừa bảo toàn được 'con cưng' rồi.
So ra thì đổi vài ngón tay vẫn là một cái giá quá hời.
"Cường Lôi à..."
Một tên du côn chắp tay van vái cậu bé.
Thiếu niên Cường Lôi lộ rõ nét mặt dằn vặt, ngập ngừng thưa.
"...Dẫu mấy mấy tên đại ca này hay quậy phá, sinh sự, nhưng bản tâm họ không phải là phường ác ôn không thể cứu rỗi."
"Vậy cớ sao lại dám cả gan phục kích bọn ta?"
"Tiểu nhân mạn phép cho rằng, đó là phút lỡ lầm hồ đồ của các ca ca."
"Bỏ qua chuyện của chúng ta đi, nhưng cái điệu bộ ban nãy rõ ràng là bọn chúng định ăn quỵt tiền cơm ở khách điếm đúng không."
"Dạ không phải thế đâu ạ. Miệng mồm xấc xược vậy thôi chứ các ca ca lúc nào cũng trả tiền sòng phẳng. Đại hiệp, xin hãy rộng lượng tha thứ cho họ."
Cậu thiếu niên dập đầu khẩn thiết. Trong ánh mắt đám đàn ông kia cũng rưng rưng niềm hàm ơn sâu sắc.
Tuyệt.
Làm thế này thì thằng bé vừa không lo bị ăn miếng trả miếng, mà tôi lại có cái cớ hợp lý để hạ nhẹ mức án.
Tôi quay sang hỏi Đường Tố Lan.
"Tiểu thư. Xin người định đoạt."
Nghe trọn vẹn mọi chuyện, Đường Tố Lan ngẩn ngơ nhìn tôi, rồi chợt bừng tỉnh, dõng dạc ban lệnh.
"...Ta sẽ lấy ngón áp út và ngón út bàn tay trái của các ngươi để kết thúc chuyện này. Khắc cốt ghi tâm cho rõ.
Mạng chó của các ngươi hôm nay được cứu vớt là nhờ hồng ân của cậu tiểu nhị đây. Còn cái gã Quân Bình kia thì..."
"...Xin hãy chừa lại đường sống... đừng phế ta."
"Tạm thời cứ trói nghiến lão lại tống vào một phòng. Áp giải lão đến Thanh Thành Phái, phần còn lại cứ để các đạo trưởng bên đó xử lý."
Sự việc tạm thời lắng xuống. Tôi thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm.
Quả nhiên, tra khảo người khác không hề đơn giản chút nào. Nghệ thuật dàn xếp tình huống cũng đau đầu chẳng kém...
Vẫn còn phải moi cho bằng được lai lịch của Quân Bình, nhưng thôi, cứ từ từ khoai sẽ nhừ.
Đói meo rồi, lấp đầy cái dạ dày trước đã. Đang ăn dở bữa cơm thì lại dính phải cái mớ bòng bong này...
"..."
"..."
Đúng lúc đó, ánh mắt tôi vô tình va phải ánh mắt của Nam Cung Nhiên. Thấy cậu ta cứ dán mắt nhìn chằm chằm đầy cổ quái, tôi cất lời.
"...Sao thế?"
Nam Cung Nhiên khẽ lắc đầu.
"Không có gì. Ta không ngờ đấy, Thụy Trấn... lúc ra oai trông cậu cũng áp bức người khác ra phết nhỉ?"
Nụ cười trên môi tôi vụt tắt, cứng đờ.
Á, đệt mợ.
...Chẳng lẽ cô ta đánh hơi thấy mùi bất thường rồi?
Trong lúc hăng máu tra khảo, tôi đã vô tình để lộ cái thần thái của gã 'tiên sinh' hôm nọ sao?
Thi thoảng tôi lại thấy cái cô ả này nhạy bén ở những khía cạnh rất quái đản.
Tôi cuống cuồng lấp liếm.
"Th-Thì, thân làm hạ nhân bảo vệ tiểu thư, phải tỏ ra dữ dằn chứ sao."
"Hừm."
"Sao? Muốn nói gì thì nói thẳng ra đi."
Nhưng Nam Cung Nhiên lại kiên quyết lắc đầu xua tay.
"...Không. Không có gì đâu. Quay lại ăn tiếp đi? Sẵn tiện nâng chén rượu cho ấm bụng."
.
.
.
Cường Lôi trịnh trọng mang rượu lên để tạ ơn chúng tôi đã nương tay.
Càng nhìn càng thấy đây là một đứa trẻ tốt bụng.
Phải chăng dạo gần đây toàn phải chạm trán với rặt một phường quái thai, ngạo mạn, nên khi chứng kiến một sự chân thành mộc mạc thế này, lồng ngực tôi bỗng trào dâng một sự rung động lạ kỳ.
Những chén rượu vơi rồi lại đầy, màn đêm dần buông xuống tự lúc nào.
Đã lâu không nhấp môi, nên hôm nay rượu trôi tuột xuống cổ họng êm ru.
Nam Cung Nhiên và Đường Tố Lan ở bên cạnh cũng nhiệt tình nâng chén, xua tan sạch bong tảng đá căng thẳng đè nặng ban nãy.
Thanh Nguyệt vốn mang thân phận nữ tăng nên dĩ nhiên chỉ ngồi yên vị, không đụng tới một giọt rượu.
Để xua đi cái sự thật phũ phàng rằng bản thân đã thực sự dấn thân vào chốn giang hồ hiểm ác, tôi càng dốc sức nốc rượu như nước lã. Nốc tì tì một hồi thì bàng quang bắt đầu đình công biểu tình.
"Á, tiểu nhân xin phép ra ngoài giải quyết nỗi buồn chút ạ."
Vừa nhỏm dậy, tôi vừa hất hàm rủ Nam Cung Nhiên.
"Đi xả cùng không?"
"...Khỏi, cái đồ ở dơ."
"Kẻ ở dơ là cái đứa đến tận hôm nay mới chịu tắm rửa là cậu mới đúng đấy."
Tôi khúc khích cười trêu rồi lững thững bước ra ngoài. Tiện tay xách theo cả nậm rượu.
Ánh trăng vằng vặc soi rõ đường đi lối lại nên tôi dễ dàng tia được một bãi đáp lý tưởng.
Đứng trước cảnh sắc thiên nhiên bao la hữu tình, tôi tận hưởng khoảnh khắc xả kho khoan khoái.
Giữa lúc ấy mà tu thêm một hớp rượu cay nồng thì đúng là sung sướng tựa tiên nhân hạ phàm.
-Róc rách...
Đang lâng lâng tận hưởng cái sự giải tỏa, thì bỗng có tiếng bước chân nhẹ bẫng lướt tới từ phía sau.
Tôi giật bắn mình, luống cuống kéo vội khóa quần.
"Sao huynh hoảng hốt vậy?"
"L-Là muội à, Nguyệt."
Là Thanh Nguyệt, người nãy giờ vẫn im lìm như thóc trong suốt buổi nhậu. Trên cổ vẫn yên vị chiếc vòng cổ. Nơi cổ tay lấp ló chuỗi niệm châu. Cô ấy thắc mắc.
"Sao tự dưng giật mình kinh thế?"
"...À thì, đang vạch 'cậu bé' mà đột nhiên có người xuất hiện từ phía sau thì giật mình là phản xạ tự nhiên thôi."
"Đám nam nhân các người quả thực nâng niu 'chỗ đó' như sinh mạng nhỉ? Lúc nãy nghe hô thiến một phát là đám kia mặt cắt không còn giọt máu."
"C-Cái đó là lẽ đương nhiên rồi."
Đã cố lờ đi rồi, vậy mà cái khoảnh khắc cô ấy lạnh lùng phóng chiếc đũa găm ngập vào vai tên côn đồ ban nãy cứ hiện mồn một trong tâm trí tôi.
Một cảm giác vừa thân thuộc lại vừa rợn tóc gáy.
Bây giờ, đứng trước mặt tôi là một giai nhân tuyệt sắc nhưng cũng không kém phần đáng sợ.
Chắc là do cái biểu cảm vô cảm của cô ấy chăng? Ngay lúc này đây, trông cô ấy có vẻ hơi đáng sợ.
Tôi buông một câu lấp liếm nhằm tẩu thoát.
"...Vào trong thôi? Ta muốn uống cho cạn nậm rượu này nữa."
Thanh Nguyệt sải bước tới, giật phăng nậm rượu trên tay tôi. Kế đó, cô dốc thẳng cái bình rượu mà tôi vừa kề môi uống dở tu ừng ực.
"Nguyệt à?"
Cô ấy tu rượu không hề có lấy một tia do dự.
Như thể muốn chứng minh rằng, khi đứng trước mặt tôi, cô sẵn sàng rũ bỏ thân phận nữ tăng để trở thành một nữ nhân bình phàm.
Cuối cùng, khi rời môi khỏi bình rượu, cô ấy nhăn mặt nhíu mày.
"Cái thứ đắng ngắt này là gì vậy? Sao huynh lại uống cái thứ này?"
Cô ấy vẫn giữ nguyên đôi môi ướt át, chĩa ánh mắt sắc lẹm về phía tôi. Nhìn quanh quất không có ai, tôi bèn kéo tay áo thấm nhẹ vài giọt rượu vương trên môi cô ấy.
Phải xoa dịu tình hình trước đã.
"Sao tự dưng lại cư xử kỳ quặc vậy? Đang bất mãn chuyện gì à?"
"Cũng không hẳn. Dù sao thì cũng chẳng còn giọt rượu nào nữa, nên huynh nán lại đây bồi ta một lúc đi.
Ta có chuyện muốn hỏi. Chưởng quầy, huynh thích một nữ nhân có thể đối ẩm cùng huynh đúng không?"
"...Hả? Ừ thì, do nếp sống ngập ngụa men rượu cùng mấy ông chú Cái Bang từ tấm bé nên ta cũng khá hảo tửu.
Vậy nên tìm được tri kỷ trên bàn nhậu cũng thích chứ...? Ấy, nhưng mà muội không biết uống rượu cũng chẳng sao đâu."
Thanh Nguyệt khụy gối, gieo mình ngồi phịch xuống thảm cỏ.
"Chưởng quầy. Huynh từng bảo ước mơ lớn nhất của huynh là sinh con đẻ cái, đúng không?"
"...Thì đúng là vậy."
Thanh Nguyệt tựa nhẹ đầu vào đùi tôi, hạ giọng thì thầm.
"...Nhưng ta lại không thể sinh con cho huynh."
Màn chuyển chủ đề đột ngột này khiến tim tôi hẫng đi một nhịp.
"Muội bị sao vậy? Đã có tí men nào trong người đâu mà nói năng lẩm cẩm thế."
"Vừa nãy ta uống rồi mà."
"Tửu lượng có kém đến mấy thì rượu cũng không thể bốc lên não nhanh thế được."
Thanh Nguyệt phớt lờ lời tôi.
"Chưởng quầy. Huynh cũng... À không, hỏi thế này thừa thãi quá nhỉ? Huynh là nam nhân thì đương nhiên phải có dục vọng chứ?
Huynh ắt hẳn khao khát một người thê tử ngoan ngoãn, biết nghe lời để thỏa mãn nhu cầu đó."
"Chúng ta vào trong thôi. Ai mướn muội nốc một hơi cạn sạch bình thế kia? Nào, đứng dậ-"
"-Đường Tố Lan."
Khoảnh khắc ấy, cái tên cấm kỵ vừa thốt ra đã khiến toàn thân tôi đóng băng lập tức.
Một ngày trôi qua đúng là bão táp phong ba.
"...Đường Tố Lan vừa lên mặt vênh váo rằng cô ta đã chiêm ngưỡng 'thứ đó' của huynh rồi."
Tôi trơ như tượng đá, hệt như con nai ngơ ngác bị đèn pha ô tô rọi thẳng vào mặt.
Cô ả dám rêu rao cái chuyện đó á? ...Kiểu này chắc tôi bỏ mạng tại đây mất?
"L-Lúc nào cơ...?"
"Bảo là tình cờ nhìn trúng lúc huynh tắm dưới hồ."
Tôi lén lút thở hắt ra một hơi.
Phù, ít ra cái mạng nhỏ này vẫn được bảo toàn.
"Chuyện tào lao ấy mà, muội đừng có nghĩ ngợi linh ti-"
"-Ban nãy huynh vừa khẳng định chắc nịch đó là bảo bối quý giá nhất cơ mà."
"..."
Bấy giờ, hai vành tai Thanh Nguyệt đỏ bừng.
Trông cô ấy hệt như một thiếu nữ e ấp mượn rượu để thổ lộ tâm tình.
Không dám đối diện với ánh mắt tôi, sau một hồi im lặng ngột ngạt, cô ấy bẽn lẽn thầm thì.
"...Vậy huynh cho ta xem với được không?"
...Đòi chiêm ngưỡng 'cậu bé' á?
Khơi khơi giữa trời đất thế này luôn?
Tưởng cô ấy đùa, nhưng nhìn kỹ lại thì vẻ mặt Thanh Nguyệt lại vô cùng nghiêm túc.
"Bảo bối của huynh... trước tiên cho ta chiêm ngưỡng một chút đi..."