Web Novel

Chương 232 - Hoàn Đan (2)

2026-02-27

2

Chương 232 - Hoàn Đan (2)

Ngày thứ tư của cuộc hành trình.

Nam Cung Nhiên cảm nhận được cả sự tiện lợi lẫn những điểm bất tiện khi có Hàn Thụy Trấn đồng hành.

Về mặt tiện lợi, từ chuyện ăn ngủ nghỉ cho đến những công việc vặt vãnh, hắn đều giành làm bằng sạch.

"Mời dùng bữa."

"Ngài nghỉ ngơi ở đây nhé."

"Để ta dọn dẹp cho. Cứ nghỉ ngơi đi."

Suy cho cùng, Nam Cung Nhiên vẫn là đích tử cao quý của Nam Cung Thế Gia. Một thân một mình rời gia tộc đi lưu bạt, đương nhiên sẽ gặp vô vàn trắc trở.

Dẫu để che giấu giới tính thật, cô đã phải tự rèn giũa những thói quen chuẩn mực hơn người thường, nhưng cái cốt cách trâm anh thế phiệt thì vẫn ăn sâu vào máu thịt.

Việc cố tình đày đọa bản thân sống bận rộn hay cực nhọc, có lẽ cũng chỉ là một hình thức tự hành xác của cô.

Thế nhưng, nhờ có bàn tay lo liệu chu toàn của Hàn Thụy Trấn, Nam Cung Nhiên đã nhanh chóng tìm lại được sự thoải mái quen thuộc.

Dĩ nhiên, xen lẫn trong đó vẫn có những điểm vô cùng kỳ quặc.

"Th-Thanh Nguyệt tiểu thư. Để tôi làm cho. Cô cứ nghỉ ngơi đi."

"..."

Nam Cung Nhiên cũng lờ mờ nhận ra Thanh Nguyệt là một con người trước sau bất nhất. Trước mặt ngoại nhân thì luôn nở nụ cười từ bi hỉ xả, nhưng khi tiếp xúc ở khoảng cách gần thì lại tỏa ra hàn khí lạnh lẽo vô bờ.

Thế nhưng, lạnh nhạt là vậy, Thanh Nguyệt lại thường xuyên xắn tay áo giúp đỡ Hàn Thụy Trấn. Chẳng lẽ vì cô ấy là nữ tăng sao?

Mặc cho Hàn Thụy Trấn có từ chối, cô ấy vẫn cố chấp sáp lại gần phụ hắn nấu ăn, hay cùng lúi húi rửa bát bên bờ suối.

Còn về điểm bất tiện... Đầu tiên là cô thực sự lo lắng cho Hàn Thụy Trấn. Liệu hắn có kham nổi chuyến hành trình này không?

Dẫu biết là lực bất tòng tâm, nhưng việc tiến độ di chuyển quá chậm chạp cũng khiến cô sốt ruột.

Hàn Thụy Trấn bản thân không thể sử dụng khinh công. Chính vì thế, tốc độ di chuyển của cả nhóm chẳng thể nào nhanh được. Tất nhiên, việc thong dong bộ hành cũng có cái lợi là dư dả thời gian tu luyện, nhưng giữa thời buổi loạn lạc này, cứ rề rà lê bước thế này liệu có ổn không, cô thực sự hoài nghi.

Biết đâu đây chỉ là sự nôn nóng bốc đồng của riêng Nam Cung Nhiên. Một sự nôn nóng ích kỷ, không biết tự lượng sức mình khi bản thân còn yếu kém mà đã nhăm nhe muốn lao đi báo thù Ma Giáo.

Dẫu sao thì Hội trưởng Tiềm Long Hội là Đường Tố Lan cũng chẳng hề giục giã, nên Nam Cung Nhiên đành ép mình chấp nhận.

Điểm bất tiện lớn nhất, đương nhiên phải kể đến chuyện tắm rửa.

"Này Nam Cung Nhiên. Đi tắm thôi. Bên cạnh có con suối kìa."

"...Lại bài ca đó à. Ta đã bảo là không tắm chung đâu."

"Đàn ông con trai với nhau thì sứt mẻ miếng thịt nào đâu. Nhanh ra đây."

"Thụy Trấn à, cậu đối xử thoải mái với ta cũng tốt thôi, nhưng ta là Gia Chủ Nam Cung Thế Gia. Đường đường là Gia Chủ, cớ sao lại mất thể diện cởi đồ tắm rửa tồng ngồng ngoài trời thế này được."

"Thế giữ thể diện rồi để người bốc mùi hôi rình thì chắc là ổn? Hôi lắm rồi đấy tên công tử bột này."

"...Cậu, cậu mới có mùi ấy!"

Câu này là cô nói thật lòng. Hàn Thụy Trấn chỉ cần một ngày không tắm là y như rằng cơ thể lại tỏa ra một thứ mùi đặc trưng. Không đến mức đáng ghét, nhưng cũng chẳng phải mùi hương gì thơm tho.

...Thế nhưng, từ nhỏ đến lớn cơ thể mình có bao giờ bốc mùi đâu, sao hắn lại dám bảo là có mùi cơ chứ??

Vẫn chưa đến kỳ nguyệt san[note90661] cơ mà... Nam Cung Nhiên ôm một bụng thấp thỏm, hễ Hàn Thụy Trấn khuất bóng là lại lén lút đưa tay lên ngửi mùi cơ thể mình.

Dĩ nhiên cô thừa biết hắn chỉ đang buông lời trêu chọc.

Vậy mà nỗi bất an trong lòng vẫn không sao dập tắt nổi. Từ dạo được Tâm Ma Y Sư "trị liệu" cho, một thứ cảm xúc kỳ lạ đã cắm rễ sâu trong lồng ngực cô. Có lẽ chính hạt mầm cảm xúc ấy đã tưới tắm cho nỗi lo âu này ngày một sinh sôi.

"...Tóm lại cậu cứ tự đi tắm một mình đi. Ta sẽ đứng ở đây."

Nam Cung Nhiên bày ra cái điệu bộ không thèm nghe thêm lời phản bác nào nữa, dứt khoát nằm bịch xuống thảm cỏ nhắm nghiền mắt lại. Hàn Thụy Trấn buông một tiếng cười khẩy rồi xoay người bước đi.

"...Phù."

Nam Cung Nhiên trằn trọc lật người. Đúng là người ngợm dính dớp, khó chịu thật. Vì phải quấn băng gạt ngực ép chặt nên cơ thể lúc nào cũng đầm đìa mồ hôi, thế nên lại càng ngứa ngáy hơn.

...Tất cả là tại cái tên Hàn Thụy Trấn kia.

Đến cả sư phụ Mặc Long ngày trước cũng chưa từng ép uổng cô tới mức này, vậy mà Hàn Thụy Trấn dẫu bị cự tuyệt năm lần bảy lượt vẫn mặt dày rủ rê cởi đồ tắm chung.

Và cứ mỗi bận như thế, Nam Cung Nhiên lại như bị dội một gáo nước lạnh, nhắc nhở cô về cái sự thật trớ trêu - lý do cô không thể trần trụi ngâm mình dưới nước cùng hắn.

Những lúc kề vai sát cánh cười đùa, cô thực sự ảo tưởng rằng mình đang làm bằng hữu với hắn như những nam tử hán thực thụ... nhưng hễ đụng tới chuyện này là lại như bừng tỉnh khỏi cơn mộng.

Nam Cung Nhiên lại lén lút chúi mũi vào vạt áo hít hà thêm lần nữa.

...Nếu đem so với thứ mùi của Hàn Thụy Trấn, thì trên người mình dường như lại lẩn khuất một mùi hương phấn thoang thoảng đầy mờ ám.

*****

Đường Tố Lan và Thanh Nguyệt cùng thả mình xuống dòng suối. Dòng nước mát lạnh cuốn trôi mọi bụi bặm, dơ bẩn, từng giọt mồ hôi tuôn rơi trong lúc luyện tập, hay vết bùn đất vương vãi suốt dọc đường đi.

Tất cả lùi lại, nhường chỗ cho làn da trắng ngần ngọc ngà lộ diện.

Đường Tố Lan vốn cực kỳ tự tin vào làn da của chính mình. Một làn da mịn màng, mềm mại tựa bạch ngọc, không mảy may lấy một tì vết. Cô ả biết tỏng Hàn Thụy Trấn rất mê mẩn làn da này. Biết đâu chính vì thế mà sự tự tin của cô ả lại càng phình to hơn.

Cô ả khẽ liếc mắt sang cạnh bên.

Đường Tố Lan chợt cảm thấy lồng ngực nghẹt thở trong giây lát. Tiên nữ giáng trần phải chăng cũng chỉ mang dáng dấp cạn kiệt ngôn từ đến nhường này?

Thanh Nguyệt với mái tóc ướt đẫm vuốt ngược ra sau lưng, dẫu có nhắm mắt buông lời xảo trá cũng chẳng thể thốt ra hai chữ "kém sắc".

Đường cong cơ thể ướt át phô bày sự quyến rũ ma mị đến mức chẳng ai dám tin đây lại là một nữ tăng.

Kia đích thị là hiện thân của Ma La, kẻ chuyên khơi gợi dục vọng nam nhân để cản bước họ giác ngộ giải thoát. Chỉ cần liếc nhìn một cái thôi cũng đủ khiến tà niệm xâm lấn tâm trí.

"..."

Chẳng hiểu sao, sự tự tôn ngút ngàn của Đường Tố Lan bỗng xẹp xuống một chút. Dẫu không thừa nhận bản thân thua kém Thanh Nguyệt, nhưng quả thực nhan sắc của con ranh kia diễm lệ đến mức khó lòng phân định cao thấp.

Dòng suối trong vắt trượt dài trên cơ thể gọi mời ấy dường như càng tôn thêm vẻ đẹp câu hồn đoạt phách.

"Tiền bối định trừng mắt nhìn ta đến bao giờ đây?"

Thanh Nguyệt - người câm như hến suốt cả ngày trời - nhạt giọng buông một câu, dẫu ánh mắt vẫn chẳng thèm quay sang nhìn. Đường Tố Lan nghe vậy liền ngoảnh mặt đi, tiếp tục kỳ cọ cơ thể.

Xem chừng cô đang cực kỳ hậm hực trước việc Đường Tố Lan và Hàn Thụy Trấn cứ lén lút bàn bạc riêng rẽ về đường hướng của Tiềm Long Hội. 

Nhưng biết làm sao được? Dẫu sao thì ta cũng là Hội Trưởng do chính tay Hàn Thụy Trấn lựa chọn cơ mà.

Thanh Nguyệt cố tình thở dài thườn thượt cho đối phương nghe thấy, rồi thô bạo lội lên bờ. Sau đó, cô với lấy mảnh vải vắt trên vách đá lau khô người rồi khoác y phục vào.

Nhìn điệu bộ hằn học của Thanh Nguyệt, Đường Tố Lan chẳng buồn kiềm chế ý nghĩ vừa nảy nở trong đầu, bèn cất lời.

"Nguyệt à, chúng ta lật bài ngửa một chút rồi hẵng đi nhé?"

"Chuyện gì cơ?"

"Ta đang dốc sức hiện thực hóa mưu đồ của Thụy Trấn. Nhưng nếu hai chúng ta cứ như nước với lửa thế này ngay từ vạch xuất phát, thì sẽ chỉ tổ ngáng đường ngài ấy thôi."

"...Tiền bối bớt gọi 'Thụy Trấn này, Thụy Trấn nọ' đi được không?"

"Đấy, ta đang nói về cái thái độ lồi lõm đó của muội đấy."

Đường Tố Lan cũng lội lên bờ, lau khô nước đọng rồi mặc đồ tử tế. Đoạn, cô ả quay mặt đối diện với Thanh Nguyệt.

"Hiện tại ta không hề ấp ủ ý đồ đen tối nào cả."

"Ý đồ đen tối là sao?"

"Đừng có giả ngơ. Ý ta là ta chưa có ý định chơi 'trò chơi' gì đó hay mấy thứ đại loại thế. Vốn dĩ chúng ta toàn phải đóng quân ngoài trời, làm sao mà lôi 'trò chơi' đó ra diễn giữa thanh thiên bạch nhật được, đúng không?"

Đáy mắt Thanh Nguyệt xẹt qua một tia kinh ngạc vi diệu.

"...Ngoài trời thì... đúng là không làm được rồi."

"Hơn nữa, chẳng phải công tử đã phán xanh rờn với ta rằng nếu không phải là muội thì ngài ấy sẽ cấm tiệt mấy 'trò chơi' đó sao? Vậy thì muội còn lo ta giở trò gì được nữa?"

Dẫu cho có bực tức, nhưng đó lại là sự thật. Và đương nhiên, vì quá uất ức nên cô ả mới dồn ép hắn phải phá vỡ quy tắc đó. Nhưng, Thanh Nguyệt khẽ chớp mắt, nét mặt cũng dần giãn ra.

Khuôn mặt cô dường như đang đắm chìm, nhấm nháp lại lời tuyên bố của Hàn Thụy Trấn. Cùng lúc đó, chẳng khó để nhận ra cô đang lâng lâng trong một niềm hạnh phúc tột độ.

...Ghen tị thật đấy.

Đường Tố Lan chân thành thừa nhận điều đó trong lòng. 

Nhưng mà, cướp đoạt lại là xong thôi mà.

Cả đời này, phàm là thứ Đường Tố Lan muốn thì ta nhất định phải nắm lấy cho bằng được, và nước cờ chuẩn bị cho việc đó cũng đã bày binh bố trận xong xuôi rồi.

Nuốt chút nhục nhã vì ngài ấy thì ta vẫn thừa sức cắn răng chịu đựng được.

Đường Tố Lan phóng tầm mắt về phía Thanh Nguyệt, thầm nhủ:

Ái chà. Cô sẽ trưng ra cái bản mặt thảm hại đến nhường nào đây?

Khi cô cay đắng nhận ra, mọi nỗ lực trầy da tróc vảy và thống khổ mà bản thân gánh chịu, rốt cuộc cũng chỉ là viên gạch lót đường để xây đắp nên lâu đài hạnh phúc cho ta...

Dẫu cô có bám riết lấy Hàn Thụy Trấn thân mật đến nhường nào, thì chặng cuối con đường, Hàn Thụy Trấn cũng sẽ ngoan ngoãn trở thành phu quân của ta mà thôi.

Đến lúc đó, cô sẽ mang cái biểu cảm vỡ vụn nào đây.

"...Chưởng quầy đã chính miệng nói vậy sao?"

"Thế nên dẹp ba cái trò gây hấn vô bổ đi. Rách việc, phiền phức lắm. Muội làm thế là đang trực tiếp cản mũi đại nghiệp của công tử đấy."

Nghe đến việc ảnh hưởng đại nghiệp, dường như Thanh Nguyệt cũng buộc phải nhượng bộ, cô gật đầu.

"Ta biết rồi."

"..."

Thế nhưng, trái lại, khi thu vào tầm mắt cái vẻ hạnh phúc đong đầy và ánh mắt kênh kiệu đắc thắng ấy của đối phương, phần tính cách trẻ con háo thắng trong Đường Tố Lan lại bị kích thích dữ dội.

Thế nên, dẫu ngoài mặt vờ như cam bái hạ phong, cô ả vẫn thâm độc găm thêm một nhát dao ngôn từ sắc lẹm.

Hệt như một kẻ giương cờ trắng nhưng lại âm thầm phóng ra cây độc châm chí mạng.

"Cơ mà, rốt cuộc thì muội định tính toán thế nào đây hả?"

"Ý tiền bối là sao?"

"Như ta đã từng nhắc nhở, bản chất muội vẫn là một tỳ kheo ni cơ mà. Công tử vĩnh viễn không thể danh chính ngôn thuận trở thành phu quân của muội được, đúng chứ?"

"...Điều đó chẳng hề hấn gì. Dẫu sao thì chưởng quầy cũng đã thề độc sẽ vĩnh viễn ở lại bên cạnh ta rồi."

Ngài ấy cũng đã thề thốt như vậy với ta rồi, Nguyệt à.

Lẽ tất nhiên, nghe câu tuyên bố chủ quyền chói tai ấy, Đường Tố Lan tuyệt đối không đời nào chịu để yên.

"Thấy xót thương cho công tử thật đấy, tự dưng lại bị trói buộc với muội cả đời. À, đừng có hiểu lầm. Không phải ta đang xỉa xói muội đâu.

Chỉ là cảm thấy ngậm ngùi thay cho cái tình cảnh trớ trêu của muội thôi."

"...Tiền bối nói vậy là có ý gì?"

"Muội vừa là đệ tử chân truyền của Nga Mi Phái, lại vừa là thân nữ tăng. Làm sao muội có thể sinh con nối dõi cho ngài ấy được.

Nói đâu xa chuyện sinh con đẻ cái?

Đến cái bộ phận sinh dục nam ngang dọc ra sao muội còn mù tịt, mà giới luật cũng cấm tiệt muội tò mò, vậy thì lấy cái gì ra để thỏa mãn công tử đây?

Phải chăng công tử chỉ đang gồng mình diễn vở kịch hạnh phúc bên cạnh muội, chôn vùi sự khao khát thực sự vào tận đáy lòng?"

"Hạnh phúc của chưởng quầy là..."

Đang gay gắt phản bác, Thanh Nguyệt chợt sững người lại như thể vừa lóe lên một nghi vấn. Mái tóc ướt đẫm nước lấp lánh dưới ánh mặt trời.

"...Vậy hóa ra tiền bối tường tận bộ phận sinh dục nam ngang dọc ra sao à?"

"Ủa trước đây ta nói rồi mà. Vô tình lướt qua lúc công tử đang tắm thôi."

"Lúc đó nghe thái độ của tiền bối đâu có giống như vậy."

"Đương nhiên, so với cái nhìn loáng thoáng từ đằng xa lúc đó thì bây giờ ta đã thấu tỏ tận ngóc ngách rồi."

"Ý tiền bối là sao?"

"Chẳng có hàm ý mờ ám gì đâu nên muội cất ngay cái biểu cảm đó đi. Ta đã bảo rồi, công tử cấm tiệt 'trò chơi' đó với bất kỳ ai ngoài muội cơ mà.

Chỉ là... ừ thì cứ coi như ta mở mang tầm mắt về cấu tạo nam giới thông qua việc tu tập y thuật của Đường Gia đi."

"..."

Thế nhưng, Thanh Nguyệt hoàn toàn không mảy may tin tưởng cái vỏ bọc ngụy biện ấy.

...Tuyệt lắm. Đây chính là cái phản ứng mà ta thèm khát.

Gieo rắc một mầm mống hoài nghi dai dẳng, nhưng lại tước đi cơ hội để đối phương có thể đinh ninh khẳng định.

Ta từ lâu đã ngứa mắt, muốn tự tay bẻ gãy cái ánh nhìn ngạo mạn kia một vố ra trò rồi.

Suy cho cùng, dạo gần đây Thanh Nguyệt có hơi lộng hành quá đà.

"Thôi, quay về nào. Cơ mà ta nhắc nhở muội một câu... Đừng có dại dột mà chọc điên ta. Ta cũng đang cắn răng kiềm chế cảm xúc chiều theo ý nguyện của công tử đấy."

"..."

Thanh Nguyệt nín bặt. Thế nhưng, cõi lòng Đường Tố Lan lúc này đã sảng khoái và thư thái hơn ban nãy vạn phần.

Thanh Nguyệt sở hữu thứ nhục thể dung tục đó thì đã làm sao chứ.

Kẻ ngậm lấy "cục cưng" của ngài ấy trước tiên vẫn là ta, và sẽ mãi là ta mà thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
tới tháng, kỳ kinh nguyệt
tới tháng, kỳ kinh nguyệt