"Không được."
"...Sư thúc. Xin người."
Bất chấp sự nài nỉ dai dẳng của Nam Cung Nhiên, Môn Chủ Hạ Ô Môn tuyệt nhiên không chớp mắt lấy một cái.
Trái lại, y vẫn giữ nguyên vẻ điềm nhiên, chỉ chăm chăm bới móc vào chỗ đau đớn, tủi nhục nhất của Nam Cung Nhiên mà đâm chọc.
"Cái lúc nghi ngờ ta bằng ánh mắt dò xét thì ra sao, nay lại hạ mình gọi một tiếng 'sư thúc' rồi bám riết lấy cầu xin. Thật là thảm hại."
"..."
"Ngươi quên lời ta rồi sao? Ta vốn dĩ chẳng ưa gì thằng nhãi Thiên. Ngươi cũng vậy thôi. Cớ gì ta phải vì ngươi mà lật ngửa quân bài đắt giá nhất của mình?
Ngươi lấy cái gì ra để đòi hỏi? Chút danh phận sư điệt quèn ấy ư, e là quá đỗi trơ trẽn rồi đấy."
"Ta biết bản thân không biết xấu hổ. Nhưng ta bắt buộc phải biết được danh tính của Tâm Ma Y Sư..."
"Đã biết nhục thì đừng có mở miệng cầu xin. Dù sao thì cái điệu bộ đó của ngươi cũng giống hệt cha ngươi.
Vô liêm sỉ, lúc nào cũng đánh người ta trước rồi mới mở miệng xin lỗi. Giá như ngay từ đầu đừng động thủ thì mọi chuyện đã xong xuôi rồi. Đúng là cái đồ ngu ngốc."
"..."
Nam Cung Nhiên biết mình không nên nghĩ như vậy, nhưng cô lờ mờ thấu hiểu được nỗi lòng của phụ thân năm xưa.
Môn Chủ Hạ Ô Môn vốn có cái tật buông lời vô cùng cay nghiệt, chướng tai.
Cứ liên tục mỉa mai, xỉa xói. Nghe những lời này, có lẽ phụ thân thỉnh thoảng cũng không kiềm chế được mà ra tay chăng.
Nam Cung Nhiên cố chấn chỉnh lại tâm trí.
Dù sao đây cũng là sư thúc. Trước đây cô từng nghi ngờ y rất nhiều, nhưng giờ những hoài nghi ấy cũng đang dần phai nhạt.
Không được phép để những suy nghĩ bất kính này thao túng.
Môn Chủ Hạ Ô Môn tiếp lời.
"Dù sao thì, vị kia cũng thực sự phi phàm. Ngay cả ngươi mà cũng trở nên ám ảnh với y sư đến nhường này. Mới chỉ vỏn vẹn một ngày thôi, rốt cuộc ông ấy đã làm gì cơ chứ."
Môn Chủ Hạ Ô Môn đăm đắm nhìn Nam Cung Nhiên, rồi nhướng người về phía trước.
Động thái ấy cho thấy y đang rục rịch chuẩn bị một cuộc ngã giá. Nhận ra điều đó, sự căng thẳng trong Nam Cung Nhiên cũng bốc lên ngùn ngụt.
"Vậy thì quyết định thế này đi. Ta sẽ tung ra chút manh mối về danh tính của y sư.
Đổi lại, ngươi phải kể chi tiết xem y sư đã dùng phương pháp nào để chữa trị tâm ma cho ngươi-"
"-Ta từ chối!"
Nam Cung Nhiên phũ phàng cự tuyệt mà chẳng màng nghe hết câu. Chính cô cũng giật thót mình vì tiếng thét của bản thân, vội vã đưa tay bụm miệng.
Thế nhưng, cái 'phương pháp trị liệu' ấy... tuyệt đối không thể hé răng kể với bất kỳ ai.
Ban đầu ngỡ tưởng chỉ là một cuộc trò chuyện để tháo gỡ, ai dè khi mọi thứ trở nên mất kiểm soát, chuỗi tủi nhục kéo dài dằng dặc ấy...
...Đến tận bây giờ, chẳng phải cô vẫn còn bị những cơn ác mộng về đêm hôm ấy cào xé sao.
Môn Chủ Hạ Ô Môn tặc lưỡi.
"Có qua mà không có lại? Ta chửi ngươi vô liêm sỉ quả không sai. Biết thế ta đã nghe lời Tổng Quản. Đúng là không nên dây dưa với loại như ngươi."
"Sư, sư thúc... không phải vậy..."
"Đủ rồi. Bớt ngụy biện đi, cái đồ bỏ đi."
Thừa hiểu bản thân đã chọc giận Môn Chủ Hạ Ô Môn, nhưng Nam Cung Nhiên thực sự không thể hé răng.
Số người biết được chân tướng của cô chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Ngay cả trong gia tộc, ngoài phụ mẫu ra cũng chỉ lơ thơ vài kẻ hay biết.
Việc Tâm Ma Y Sư thấu tỏ bí mật ấy vẫn là một cú sốc khó tin. Hay là... ông ta đã nhìn thấu cô ngay từ cái nhìn đầu tiên?
Dẫu không muốn thừa nhận, nhưng cái cách ông ta sắc lẹm chọc thủng lớp mặt nạ của cô, có lẽ ông ta thực sự là một vị y sư khắc chế tâm ma.
Ký ức về ngày hôm đó lại một lần nữa ập về.
Ánh mắt của người thiếu nữ được tô trát lớp son phấn vụng về đang trừng trừng nhìn lại chính cô qua tấm gương.
"...Ư ức!"
Buông một tiếng rên rỉ kìm nén, Nam Cung Nhiên cất lời nài nỉ Môn Chủ Hạ Ô Môn lần cuối.
"Sư thúc."
"..."
"Sư thúc, xin người. Ta phải tìm cho bằng được Tâm Ma Y Sư... có như vậy, ta mới có thể giữ vững bản ngã của chính mình..."
Ngay khoảnh khắc ấy, Nam Cung Nhiên chắc chắn mình đã nhìn thấy.
Ánh mắt của Môn Chủ Hạ Ô Môn khẽ dao động.
Một thoáng xót xa, hay một sự dằn vặt nào đó vừa sượt qua đôi mắt y.
"Hà..."
Thế nhưng, Môn Chủ Hạ Ô Môn thô bạo vuốt mặt một cái rồi lắc đầu cự tuyệt.
"Không được. Nam nhi đại trượng phu, đừng có nỉ non van xin rợn người như thế."
"Sư thúc..."
"Với lại, ta đã nghe ngóng được rồi, cái thằng nhãi ranh này. Ngươi tưởng ta không biết chắc?"
Trái tim Nam Cung Nhiên hẫng đi một nhịp.
Nhỡ đâu y đang đề cập đến cái bí mật sâu kín nhất của cô.
Kể từ khi bị Tâm Ma Y Sư lột trần, chưa bao giờ bí mật ấy lại chông chênh đến thế.
"Dạ?"
"Ta nghe phong phanh rằng ngươi đang nuôi ý định lấy mạng Tâm Ma Y Sư."
"...À."
"Cũng may là y sư dường như chẳng thèm bận tâm đến mớ sát khí tẻ nhạt của ngươi nên ta mới đứng yên quan sát... nhưng một khi đã biết ý đồ của ngươi, ta tuyệt đối không thể tiết lộ danh tính của y sư được."
Việc không thể moi được thông tin về Tâm Ma Y Sư chẳng khiến Nam Cung Nhiên bận tâm bằng cái vế trước đó, nó như một nhát dao rạch thẳng vào lòng kiêu hãnh của cô.
'Chẳng thèm bận tâm'.
Đã đem cả danh dự ra thề độc sẽ băm vằm hắn, vậy mà hắn lại chẳng mảy may để mắt tới.
Bấy nhiêu đó thôi cũng đủ cho thấy hắn khinh miệt và coi rẻ cô đến nhường nào.
Biết đâu chừng, chính vì coi cô là một tồn tại yếu nhớt nên hắn mới thản nhiên đối xử với cô như một nữ nhân.
"Cơ hội để ngươi diện kiến y sư trong tương lai chỉ có một con đường duy nhất."
Nam Cung Nhiên cố nuốt cơn nhục nhã, gằn giọng.
"...Ta đang nghe đây."
"Nếu ngươi tự giác nốc Tán Công Độc, y sư sẽ chịu ra mặt. Nghe đâu quá trình trị liệu tâm ma không thể dứt điểm chỉ trong một sớm một chiều?"
"Sao cơ?"
Lại là Tán Công Độc?
Nghĩa là cô phải bước vào đó để chuốc lấy cái sự đối đãi kinh tởm ấy thêm một lần nữa sao?
Còn sự lăng nhục nào tàn khốc hơn thế này không?
Chuyện đã đến nước này rồi mà hắn vẫn còn rắp tâm bỡn cợt cô sao?
"..."
Nỗi ê chề khiến toàn thân cô run lên bần bật.
Ánh mắt Môn Chủ Hạ Ô Môn lướt qua đôi bàn tay đang run rẩy của Nam Cung Nhiên rồi khẽ dời đi.
Y lầm bầm một mình, chất giọng cũng trở nên rối rắm.
"...Chẳng rõ đã xảy ra chuyện tày trời gì mà để lại hậu quả nặng nề thế này."
"..."
Môn Chủ Hạ Ô Môn vuốt ngược mái tóc, ngả lưng thoải mái ra ghế.
Đoạn, y buông một câu.
"Nhiên à."
"...Vâng."
"Ngươi thực sự muốn tìm Tâm Ma Y Sư đến thế sao."
"...Vâng."
"Vậy thì lo mà nâng cao cảnh giới trước đi."
"...Chẳng phải ta đang tìm y sư để bứt phá cảnh giới đó sao? Nếu không gặp được hắn, đừng nói đến chuyện cảnh giới, ngay cả chút lý trí ta cũng-"
"-Y sư sở hữu một luồng nội khí vô cùng độc đáo."
Lời thì thầm của Môn Chủ Hạ Ô Môn khiến Nam Cung Nhiên nín bặt.
Một bí mật về Tâm Ma Y Sư mà y đang chủ động hé lộ.
"Chỉ cần chạm mặt một lần, ngươi sẽ vĩnh viễn không thể quên được thứ nội khí đó. Ngay cả ngươi chắc chắn cũng sẽ kinh ngạc."
"..."
"Thế nên, hãy tạm gác chuyện truy lùng hắn sang một bên, mà tập trung vào lý do đầu tiên khiến ngươi tìm đến y sư - đè bẹp tâm ma của chính mình đi. Hãy mạnh mẽ hơn. Chỉ cần làm được điều đó, ngươi sẽ tự nhiên tìm ra hắn."
Một y sư mang trong mình luồng nội khí độc lạ. Quả nhiên không phải là hạng phàm phu tục tử.
Môn Chủ Hạ Ô Môn đã nói đến nước này, Nam Cung Nhiên cũng chẳng còn lý lẽ nào để vặn vẹo.
Nam Cung Nhiên cung kính chắp tay cúi đầu tạ ơn Môn Chủ Hạ Ô Môn.
"Đa tạ sư thúc đã chỉ giáo."
Môn Chủ Hạ Ô Môn bày ra nét mặt ngán ngẩm.
"Cái đồ xấc xược. Kiểu gì thì kiểu cũng phải moi được mục đích mới chịu buông tha."
.
.
.
Nam Cung Nhiên vùi mình vào những dòng suy nghĩ đơn độc.
Hôm nay cũng hệt như hôm qua, cô bước vào phòng, nhai nuốt sự tĩnh mịch.
Tâm Ma Y Sư sở hữu một luồng nội khí độc nhất vô nhị.
Để có thể cảm nhận được nó, cô bắt buộc phải vươn lên thành một cường giả có cảnh giới cao hơn.
Mà để bứt phá cảnh giới, tâm ma phải được tiêu trừ.
Tâm ma thì không thể tự thân hóa giải. Bắt buộc phải có sự can thiệp của y sư.
...Tâm Ma Y Sư lại lấy việc đùa bỡn, lăng nhục cô làm phương pháp.
"..."
Nét mặt Nam Cung Nhiên từ lúc nào đã nhăn nhúm lại.
Nói cách khác, để lôi cổ được Tâm Ma Y Sư ra ánh sáng, cô sẽ phải cắn răng chịu đựng những đợt "trị liệu" tủi nhục của hắn trong tương lai sao?
Phải nuốt ngược nỗi uất hận báo thù vào trong mà chịu đựng sự lăng nhục đó sao.
Phải diễn trò ngoan ngoãn phục tùng hắn sao. Nếm mật nằm gai, nhẫn nhục đợi thời cơ?
...Nhưng nhỡ đâu, diễn kịch quá đạt, hắn tưởng tâm ma đã bị diệt trừ rồi biến mất tăm thì sao?
Lúc đó thì biết bấu víu vào đâu để tìm hắn?
Ngẫm lại, để thực sự rũ bỏ tâm ma, dường như mọi sự dối trá, che đậy đều vô tác dụng.
Nam Cung Nhiên hoàn toàn mất phương hướng, không biết phải lần mò từ đâu.
Và mỗi khi chìm sâu vào bể khổ não, sự yếu đuối lại xui khiến cô từ từ ngoảnh đầu lại.
Trước khi thực hiện hành động đó, trái tim đã đập thình thịch liên hồi.
"..."
Nơi đó đặt một tấm gương đồng cỡ lớn. Một vật dụng hoàn toàn lệch pha với sự tồi tàn của cái khách điếm này.
Đáng lẽ ra, sau cái đêm kinh hoàng đó, cô phải tránh xa những căn phòng có gương bằng mọi giá.
...Thế nhưng, vì cớ gì cô lại khăng khăng đòi thuê căn phòng này?
'Chủ quán. Ta muốn... thuê lại căn phòng có chiếc gương dạo trước.'
'Giá phòng đó vẫn gấp đôi đấy nhé? Bây giờ có nhiều phòng trống rồi, khách quan đâu cần thiết phải ở phòng đó?'
'...Cứ cho ta thuê phòng đó đi.'
"...Ư ức."
Tại sao lại tự đâm đầu vào căn phòng này. Ngay cả bản thân cô cũng không thể đưa ra một lý do xác đáng.
Tự mị hoặc bản thân rằng làm vậy là để gặm nhấm sự sỉ nhục của ngày hôm đó hòng nung nấu ý chí phục thù, nhưng chính cô cũng thừa biết đó chỉ là một lời nói dối rẻ tiền.
Chỉ có một sự thật hiển nhiên, rằng tấm gương kia mang đến cho cô một thứ khoái cảm vô cùng ma mị.
Chỉ là...
"..."
Mỗi khi đối diện với tấm gương, ẩn sau sự ghê tởm, tủi nhục là một luồng xúc cảm tê dại lan tỏa.[note90600]
Một thứ cảm giác quá đỗi xa lạ đến mức cô chẳng thể gọi tên.
Hình bóng bản thân bị Tâm Ma Y Sư thô bạo bóp chặt cằm, bất lực chịu trận, cứ hiển hiện rõ mồn một mỗi khi cô nhìn vào gương.
Cái bản ngã nữ tính luôn bị cô chôn sống tận đáy lòng, nay lại chễm chệ sống dậy nơi mặt gương.
"...Hà a... hà a..."
...Bản năng của con người là chạy trốn khỏi những thứ mình chán ghét.
Kinh tởm thứ gì thì sẽ tránh xa thứ đó, đau đớn chỗ nào thì sẽ cố lấp liếm chỗ đó.
Thế nhưng, Nam Cung Nhiên lại đang tự trói mình trước gương, điên cuồng moi móc lại những ký kinh tởm ấy ra mà nhấm nháp.
Không hề chạy trốn, cũng chẳng hề lảng tránh.
Rõ ràng bên ngoài, khi đối mặt với Môn Chủ Hạ Ô Môn hay Đường Tố Lan của Tứ Xuyên Đường Gia, cô luôn gầm thét phẫn nộ, sục sôi ý chí báo thù...
"...Hà a... hà ức..."
Vậy mà ở chốn riêng tư này, cô lại thảm hại, tuyệt vọng chạy theo thứ ký ức nhơ nhuốc ấy.
Tâm Ma Y Sư đã triệt để bóp méo linh hồn cô. Cô không còn là Nam Cung Nhiên của ngày xưa nữa.
Một vết nứt đã hình thành từ sâu thẳm tâm can, và giờ đây nó đang điên cuồng xé toạc mọi thứ.
...Người ta bảo, tận cùng của sự phủ nhận chính là sự thừa nhận?
"Không phải!"
Nam Cung Nhiên lắc đầu nguầy nguậy.
Ghê tởm. Cô thực sự ghê tởm cái bản ngã này. Đó là sự thật không thể chối cãi.
"Ta không phải là nữ nhân...!"
Thế nhưng, một sự hoài nghi cứ lởn vởn.
Phải chăng, chính cái cảm giác ghê tởm, nhục nhã ấy... lại mang đến một thứ khoái lạc tội lỗi?
Nếu không phải vậy, thì cái chuỗi hành vi điên rồ hiện tại của cô biết giải thích thế nào đây.
Từ trong sự nhu nhược, bóng hình một nữ nhân yểu điệu dần thành hình.
Nét mặt Nam Cung Nhiên lúc này... đã xa rời hai chữ "nam nhân" quá mức rồi.
"Ư ức...!"
Cô gồng mình, ép lý trí phải thức tỉnh.
Giấu nhẹm nét mặt dâm dật, yếu hèn dưới đôi bàn tay, toàn thân run lên bần bật... rồi cuối cùng cũng gom nhặt lại được sự tỉnh táo.
"...Phù, phù..."
Lát sau, khi bàn tay buông xuống, khuôn mặt lại trở về vẻ đanh thép, lạnh lùng của một nam nhân mang tên Nam Cung Nhiên.
Cô khoác lại chiếc trường bào, dứt khoát đứng lên.
Dù sao đi nữa, đã đến giờ phải đi tu luyện rồi.
****
Thanh Nguyệt đăm đắm ngắm mình trong gương một lúc rất lâu.
Từng thao tác trang điểm lóng ngóng ngày nào giờ đã trở nên thuần thục.
Hôm nay là ngày tương phùng với Hàn Thụy Trấn. Cô bắt buộc phải trau chuốt hơn mọi khi.
"..."
Một nữ tăng lại đi họa mặt điểm phấn chỉ vì một nam nhân.
Ngay cả bản thân cô cũng thấy cái điệu bộ này quá đỗi lạ lẫm, tội lỗi.
Thế nhưng, nếu không làm, cô sẽ phát điên mất.
Khao khát muốn phô bày dáng vẻ xinh đẹp nhất, rực rỡ nhất trước mắt hắn cứ sục sôi thiêu đốt.
Đội chiếc nón rộng vành che khuất dung nhan, Thanh Nguyệt bước ra khỏi khách điếm.
.
.
.
Cái đêm hôm đó, khoảnh khắc đánh cắp bờ môi của Hàn Thụy Trấn khi hắn đang say khướt, mất hết lý trí, vẫn in hằn sống động trong tâm can cô.
Cảm giác tội lỗi, sự băng hoại đạo đức.
Cùng với sự đê mê, khoái lạc cuộn xoắn vào nhau, nhưng có một điều mà cô luôn đinh ninh là đúng.
Rằng chỉ cần được áp môi lên hắn, mọi muộn phiền sẽ tan biến, và nó sẽ trở thành sức mạnh giúp cô chống chọi qua chuỗi ngày xa cách sắp tới.
Thế nhưng, sự thật lại hoàn toàn trái ngược.
Cái xúc cảm đê mê từ bờ môi ấy không hề phai nhạt, mà lại bám riết lấy cô, hành hạ cô mỗi đêm.
Cơn khát tình càng lúc càng bùng cháy dữ dội.
Khoảng trống hắn để lại ngày một khoét sâu, lạnh lẽo.
Và mỗi khi bức tường quy củ ngột ngạt của Nga Mi Phái bóp nghẹt lấy kẻ cô độc như cô, Thanh Nguyệt lại cấu víu, tôn sùng thứ hoan lạc duy nhất còn sót lại trong ký ức.
Rõ ràng Thế Gian này tồn tại một thứ kích thích tuyệt diệu đến nhường ấy.
Cớ sao lại sinh ra cái thứ gọi là nữ tăng?
Cớ sao lại bắt con người ta phải từ bỏ những điều tuyệt mỹ đó mà sống một đời mòn mỏi?
Càng nếm trải hương vị trần tục, cô lại càng cảm thấy những năm tháng thanh xuân chôn vùi chốn Nga Mi thật phí hoài đến mức không thể dung thứ.
Chỉ tiếc là... vốn kiến thức về chuyện nam nữ của cô quá đỗi nghèo nàn.
Nếu sành sỏi hơn, biết đâu đêm đó cô đã đi xa hơn rồi.
Hàn Thụy Trấn rõ ràng là một tên lão luyện với kho tàng kiến thức vô tận về chuyện chăn gối, nhưng Thanh Nguyệt - một mầm non lớn lên nơi cửa Phật - thì hoàn toàn như một tờ giấy trắng.
Những gì cô biết về sự giao hoan chỉ nằm trên lý thuyết sách vở, chứ thực chất cái "thứ nam tính" của đàn ông hình thù ngang dọc ra sao, cô còn chưa một lần được mục sở thị.
Giang hồ đồn thổi rằng chuyện nam nữ ân ái mang lại thứ khoái cảm hệt như lên cõi tiên.
Và những nụ hôn chạm môi chỉ là trò trẻ con so với sự đê mê đó.
Mà xét cho cùng, mãi sau này Thanh Nguyệt mới vỡ lẽ, cái thứ mà cô áp lên môi Hàn Thụy Trấn đêm đó vốn dĩ chẳng đáng gọi là một nụ hôn.
Nó chỉ giống như một cái thơm má vô hại, thuần khiết của trẻ thơ.
Chỉ thứ kích thích nhỏ nhoi ấy thôi mà đã đủ sức hành hạ tâm can cô đến tận bây giờ.
...Vậy thì một nụ hôn thực sự sẽ còn mang đến sự hoan lạc cuồng bạo đến mức nào? Đêm đó đáng ra cô không nên dừng lại.
Đáng ra phải để mặc cho bản năng thao túng, cưỡng ép hắn đến cùng mới phải.
Đám sư tỷ muội cứ to nhỏ với nhau rằng lúc hôn thì lưỡi sẽ quấn lấy lưỡi, chắc chắn đó là kiến thức xằng bậy rồi?
Nghĩ đi nghĩ lại, làm trò đó chẳng phải quá sức dơ bẩn sao.
Nhỡ đâu hơi thở của mình phả sang miệng người ta thì biết tính sao. Lỡ Hàn Thụy Trấn thấy kinh tởm thì sao?
Nhưng nếu người đó là Hàn Thụy Trấn...
"...Ah."
Thanh Nguyệt cảm nhận hai má mình đang nóng bừng lên.
...Chỉ cần là của Hàn Thụy Trấn, thì dẫu có bẩn thỉu đến mấy, Thanh Nguyệt cũng cam tâm tình nguyện đón nhận trong sự sung sướng tột độ...
"...Ư ức."
Thanh Nguyệt đột ngột dừng bước. Cố gắng dập tắt ngọn lửa đang hừng hực cháy trên hai gò má, ép nhịp tim phải trở lại bình thường.
Trước đây, trên đời này chưa từng có thứ gì có thể khiến trái tim cô rung động mạnh mẽ và đê mê đến nhường này.
Giờ đây, chỉ cần hình bóng Hàn Thụy Trấn lướt qua tâm trí cũng đủ khiến cô điên đảo. Phải rũ bỏ ngay những tạp niệm này đi.
Giữa thanh thiên bạch nhật mà lại buông mình vào những mộng tưởng dâm ô thế này sao.
"...Phù."
Dù sao thì, mục đích hôm nay của cô đến đây là để thuyết phục hắn.
Cô không thể đành lòng để Hàn Thụy Trấn tiếp tục chui rúc ở cái chốn này thêm một ngày nào nữa.
Thời gian qua, Thanh Nguyệt cũng đã bôn ba khắp nơi, càn quét sạch sẽ những chướng ngại vật quanh vùng Tứ Xuyên.
Nanh vuốt của Độc Cô Chân Mặc sẽ không dễ dàng thọc sâu vào được nữa.
Bọn thích khách vốn dĩ quỷ quyệt, không chừa mọi thủ đoạn, chính vì thế mà Thanh Nguyệt đã thẳng tay gieo rắc những thông điệp cảnh cáo máu me nhất gửi đến chúng.
Cứ nghĩ đến viễn cảnh Hàn Thụy Trấn ngày ngày kề cận, âu yếm bên cạnh Đường Tố Lan là máu ghen trong cô lại sôi sùng sục, hận không thể lật tung cả thiên hạ.
Cơn thịnh nộ ấy dạo gần đây càng lúc càng bùng phát một cách tàn bạo, khó kiểm soát.
Trước khi bị tâm ma nuốt chửng hoàn toàn, cô khao khát được bấu víu, nương tựa vào Hàn Thụy Trấn.
Nếu biết được tâm ma của cô đã trầm trọng đến mức này, chắc chắn hắn sẽ vô cùng khiếp sợ.
Thế nhưng, Thanh Nguyệt đã không còn muốn giấu giếm hắn bất cứ điều gì nữa.
À không, ngoại trừ những phân cảnh máu me, tàn sát tàn độc kia thì vẫn phải giữ bí mật...
...Còn cái sự thật rằng những ngày qua cô đã sống dở chết dở vì nhớ hắn, thì tuyệt nhiên không có ý định che đậy.
Thanh Nguyệt đứng sừng sững trước đại môn Tứ Xuyên Đường Gia.
"...Ở đây, có một gia nhân tên là Hàn Thụy Trấn-"
"-Đến rồi à?"
Thế nhưng, lời dò hỏi còn chưa dứt, Hàn Thụy Trấn đã ló đầu ra từ sau cánh cổng lớn, dường như hắn đã đứng đợi sẵn ở đó từ lúc nào.
Chỉ cần đối diện với hắn như thế này thôi, trái tim Thanh Nguyệt đã đập liên hồi một cách đầy nguy hiểm.
A, quả nhiên vẫn nên giấu giếm hắn đôi chút.
Phơi bày toàn bộ "thứ đó" ra ngoài thực sự quá đỗi rủi ro.
Thanh Nguyệt vội giấu đôi bàn tay đang bắt đầu run rẩy nhè nhẹ ra sau lưng, khẽ gật đầu.
Dù sao thì giữa chốn đông người thế này, cô cũng muốn kiềm chế những hành động đi quá giới hạn.
Dẫu chiếc nón đã che khuất phân nửa dung nhan, nhưng dẫu sao vẫn có biết bao con mắt đang đổ dồn vào.
Giờ đây, cô cũng thừa hiểu rằng mối quan hệ giữa hai người càng được giấu kín thì càng an toàn.
...Biết đâu chừng, chính vì nhận thức được rằng hắn giờ đã là của riêng mình, nên cô mới sinh ra được thứ sự tự chủ này.
"Đi thôi."
Hàn Thụy Trấn vô cùng tự nhiên dẫn lối cho cô.
Nhìn bóng lưng hắn chắp tay bước đi, Thanh Nguyệt cũng lặng lẽ rảo bước theo sau.
Trước mắt, cả hai đang hướng đến một nơi vắng vẻ, thưa thớt bóng người.
Chắc hẳn, hắn cũng mang chung một nỗi niềm với cô.
"Chúng ta nói chuyện ở đâ-"
-Phập!
Ngay khi vừa đặt chân đến một bãi đất trống tĩnh lặng, vắng bóng người qua lại, Thanh Nguyệt rốt cuộc không thể kiềm nén lòng mình thêm nữa, lao sầm vào vòng tay hắn.
Chiếc nón rộng vành cũng thuận thế tuột lại phía sau.
"...Ta nhớ huynh."
Thanh Nguyệt gom chút dũng khí ít ỏi, thử bày tỏ tiếng lòng chân thật.
Cô thậm chí còn nhắm chặt nghiền đôi mắt.
Hắn sẽ phản ứng ra sao đây.
Bản thân cô thì mới trộm nhìn hắn gần đây, nhưng với Hàn Thụy Trấn, đã mấy tháng ròng rã hắn chưa được gặp cô.
Nhỡ đâu hắn đã quên mất lời hẹn ước ngày hôm đó thì sao?
Nhỡ hắn rút lại cái quyết tâm sẽ phơi bày chân tâm thì biết tính thế nào?
Nhỡ đâu trong khoảng thời gian nương náu ở Tứ Xuyên Đường Gia, đã có biến cố gì xảy ra?
...Nhỡ Đường Tố Lan đã giở trò gì đó?
Nếu hắn lại bảo sợ cô, rồi nhẫn tâm kéo giãn khoảng cách thì sao?
"..."
Thanh Nguyệt ngập chìm trong nỗi sợ hãi.
Cô sợ hãi không biết hắn sẽ hành xử thế nào, và càng khiếp sợ hơn khi nghĩ đến việc bản thân có thể lún sâu vào sự tha hóa đến nhường nào nếu bị cự tuyệt.
-Phập.
Thế nhưng, Hàn Thụy Trấn lại dang tay ôm chặt lấy Thanh Nguyệt.
Hắn trao cho cô một cái ôm trọn vẹn, không giữ lại chút khoảng cách nào.
"Ừ, ta cũng vậy."
Chỉ với bấy nhiêu đó thôi, Thanh Nguyệt đã nếm trải một thứ khoái cảm mãnh liệt đến mức muốn trào nước mắt.
Quả thực, mỗi khi ở cạnh hắn, cô lại cảm nhận được điều đó.
...Rằng cô sống trên cõi đời này là để được gặp hắn.
"Muội vẫn sống tốt chứ?"
"...Ừm."
"Không có giết ai đấy chứ?"
"A, không có giết!"
...Mặc dù những kẻ bị đánh cho tàn phế thì nhiều vô kể.
"Vậy thì tốt, may quá."
Mãi đến khi hắn thốt ra lời đó, Thanh Nguyệt mới lờ mờ nhận ra Hàn Thụy Trấn dường như vẫn đang chìm trong trạng thái căng thẳng.
Biết đâu chừng, trên đời này chẳng có kẻ nào sở hữu thứ linh cảm nhạy bén như Hàn Thụy Trấn. Gọi là bản năng đánh hơi thấy nguy hiểm chăng.
Cô cũng cảm thấy cắn rứt đôi chút.
Dẫu chỉ là trò chơi chữ xảo trá, nhưng Thanh Nguyệt quả thực đã rảo bước khắp nơi gieo rắc biết bao tội ác khiến hắn phải khiếp vía.
Chỉ cần mường tượng đến cảnh những lời đồn thổi về sự tàn độc của mình lan truyền đến tai hắn, cô lại lo sợ cái khoảnh khắc hạnh phúc ngắn ngủi này sẽ vỡ tan như bọt biển.
Nỗi ớn lạnh ấy chắc chắn không thể dễ dàng phớt lờ. Chắc hẳn nó sẽ trở thành cơn ác mộng kinh hoàng nhất đời cô.
"Ta, ta thực sự không có giết người mà."
...Thế nhưng, đúng như lời thề ước, cô đâu có đoạt mạng ai cơ chứ.
Việc giữ lại mạng sống cho những con thú hoang đáng lý ra phải băm vằm, chẳng phải đã là sự từ bi, xót thương tột cùng rồi sao.
Cô đã ban phát cho chúng một cuộc đời mới còn gì.
Cứ bấu víu vào suy nghĩ ấy, biết đâu Hàn Thụy Trấn cũng sẽ thấu hiểu.
Dù sao thì cô vẫn chưa hề phá vỡ giao ước. Hàn Thụy Trấn nhất định cũng phải nhận thức rõ ràng điều đó.
"Còn chưởng quầy thì sao?"
"Hả? Ta thì làm sao mà giết-"
"-Huynh và Đường Tố Lan không có mờ ám gì chứ?"
"..."
Hàn Thụy Trấn khẽ chớp mắt, cúi xuống nhìn Thanh Nguyệt.
Hắn đáp lời.
"À, không có."
Vừa dứt câu, hắn vươn tay xoa nhẹ lên mái tóc Thanh Nguyệt.
Một bầu không khí gượng gạo, kỳ quặc bắt đầu luân chuyển giữa hai người.
Dẫu biết bản thân cũng chẳng trong sạch gì cho cam, nhưng thái độ lúng túng của Hàn Thụy Trấn vẫn dấy lên một gợn sóng trong lòng Thanh Nguyệt.
...Không lẽ, hắn và Đường Tố Lan thực sự đã xảy ra chuyện gì sao?
"..."
Ngay khoảnh khắc định há miệng vặn vẹo truy vấn, niềm hân hoan của ngày tương phùng đã kịp thời dập tắt đi ngọn lửa nghi ngờ.
Nếu cứ khăng khăng đòi tường tận mọi ngóc ngách rồi mới chịu tin, thì đó không phải là niềm tin. Đó là sự kiểm chứng.
Dẫu cho có những góc khuất chưa tỏ, những câu chuyện chưa được phơi bày, vẫn sẵn lòng gửi gắm niềm tin vào đối phương, đó mới chính là sự tín nhiệm tuyệt đối.
Thanh Nguyệt quyết định tin tưởng vào lời hắn nói, lặng lẽ rúc vào tận hưởng hơi ấm từ hắn.
Giờ là lúc phải đi vào vấn đề chính.
"Chưởng quầy. Các vị tiền bối Cái Bang cũng đến cùng ta đó."
"Ừ. Ta gặp rồi."
"Hả...? Gặp rồi sao? Vậy thì..."
"Cả cái tin họ đòi gia nhập Kiếm Đội ta cũng nghe rồi."
Thanh Nguyệt căng thẳng lên tiếng.
"...Ta đã cố gắng hết lời khuyên can họ rồi, chưởng quầy. Nhưng họ nhất quyết không nghe..."
"Muội thanh minh làm gì? Ta đâu có trách cứ gì muội. Rõ ràng là do mấy ông chú ngu ngốc đó dở chứng mà."
Thực chất, ý đồ của Thanh Nguyệt khi đề cập chuyện này là muốn mượn cớ rủ hắn rời khỏi Tứ Xuyên Đường Gia để đi khuyên nhủ các tiền bối.
Rằng vì mọi người không tụ họp cùng một chỗ nên các tiền bối mới càng thêm thịnh nộ, và hệ lụy là cơ sự mới đi đến nước này.
Rằng từ nay cô sẽ chẳng thèm đếm xỉa đến sắc mặt của Nga Mi Phái nữa, sẽ túc trực túc sát bảo vệ hắn, vậy nên hãy cùng nhau quay về Nga Mi thôi.
Thế nhưng, Hàn Thụy Trấn đã đi trước một bước.
"Thế nên chưởng quầy-"
"-À, Nguyệt Nhi. Ta quyết định sẽ rời khỏi Tứ Xuyên Đường Gia."
Nhai nuốt ý nghĩa của câu nói ấy, phải mất một nhịp Thanh Nguyệt mới kịp phản ứng lại.
"Hả?"
Hàn Thụy Trấn chậm rãi giãi bày quyết tâm của mình.
Chuyện hắn không thể tiếp tục lẩn trốn hèn nhát thêm nữa.
Chuyện hắn đưa ra lựa chọn này chính là vì sự an nguy của các tiền bối Cái Bang.
Và câu chuyện về việc, từ nay trở đi hắn sẽ đích thân hành động.
Càng lắng nghe những lời hắn nói, lồng ngực Thanh Nguyệt càng phồng lên niềm hoan hỉ tột độ.
Nói như vậy chẳng phải đồng nghĩa với việc, từ nay về sau hai người sẽ mãi mãi được sánh bước bên nhau sao.
"Ý, ý tưởng rất tuyệt. Nhưng hành động cụ thể là..."
"Ta sẽ đi chiêu mộ hiệp khách. Gọi là hiệp khách cho oai thôi, chứ thực chất là tái thiết Tiềm Long Hội. Để đạp đổ Ma Giáo."
"Huynh đang nói gì vậy? Chưởng quầy định đích thân chiêu mộ Tiềm Long Hội sao? Tự mình ra mặt?"
"...Ta mong muội có thể giúp ta một tay."
Nguy hiểm. Kế hoạch này quá đỗi điên rồ.
Đó là ý nghĩ đầu tiên choáng ngợp tâm trí Thanh Nguyệt.
...Thế nhưng, chính hắn đang khẩn khoản nhờ vả cô.
Đã vậy thì, đáp án của Thanh Nguyệt cũng chỉ có một mà thôi.
Mối quan hệ giữa hai người vẫn đang trong giai đoạn bồi đắp lòng tin mỏng manh.
Trong tình cảnh này, cô tuyệt đối không muốn làm ra bất cứ hành động nào khiến thứ liên kết yếu ớt này rạn nứt.
"Chỉ cần là huynh muốn, ta sẽ dốc sức giúp đỡ."
"Ta biết ngay muội sẽ nói thế mà."
"..."
Thanh Nguyệt lại một lần nữa phải nhọc nhằn nuốt ngược nụ cười viên mãn vào trong.
A, hóa ra đây chính là định nghĩa của hạnh phúc.
Dẫu cho một nữ tăng ôm ấp thứ tình cảm nhơ nhuốc này là trái với luân thường đạo lý, nhưng điều đó giờ đây chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Nhận lời thì vô cùng dứt khoát, nhưng đó tuyệt nhiên không phải là một quyết định chớp nhoáng, hời hợt.
Thanh Nguyệt lại ngoan ngoãn tựa đầu vào lồng ngực Hàn Thụy Trấn.
Tiếng tim đập thình thịch của hắn dội vào tai cô.
Thứ âm thanh minh chứng cho sự tồn tại sống động của hắn trên cõi đời này.
Ánh mắt Thanh Nguyệt dần trở nên trầm mặc, xoáy sâu vào những toan tính.
Sự thật về mức độ hung hiểm trong kế hoạch của Hàn Thụy Trấn là không thể chối cãi.
Chắc chắn sẽ có vô vàn cạm bẫy tử thần rình rập phía trước.
Và rồi, nhỡ đâu... vạn nhất có bề gì.
Nhỡ một ngày khoảnh khắc hắn trút hơi thở cuối cùng giáng xuống. Nhỡ một ngày thứ âm thanh quen thuộc này vĩnh viễn lặng câm.
...A a. Thật lòng cô chẳng muốn mường tượng đến, nhưng thà cắn răng chuẩn bị trước, còn hơn là đến lúc cơ sự vỡ lở lại viện cớ vô tri mà ngoảnh mặt làm ngơ.
Chắc chắn đây là bài toán sống còn phải tính toán ngay từ bây giờ.
Và rồi, nhỡ đâu khoảnh khắc hắn lìa đời ập đến.
"...Ta nhất định sẽ dốc cạn sức lực để báo thù, rồi sẽ đi theo bồi táng[note90648] cùng huynh."
Ngay lúc này, dẫu chẳng thể đoán định được việc chấp thuận kế hoạch điên rồ này sẽ dẫn đến kết cục nào, nhưng suy cho cùng, cô vẫn luôn là kẻ bị Hàn Thụy Trấn nắm thóp, thao túng mọi suy nghĩ.
"Muội nói gì cơ?"
"Không có gì. Thế nên chưởng quầy à, tóm lại ta cần phải làm gì?"
"Ta cũng chưa có kế hoạch cụ thể, muội cũng chẳng cần phải nhọc công làm gì to tát đâu. Ta sẽ tự mình nỗ lực hết sức.
Dù sao thì đây cũng là Tiềm Long Hội do chính ta chiêu mộ mà."
"Nhưng mà... tuy hơi khó nghe một chút, liệu có ai chịu đáp lại lời hiệu triệu của chưởng quầy không?
Dẫu sao thì... mấy ai lại đi nghe lời một gã thợ thuộc da thấp hèn chứ... Bọn võ lâm nhân sĩ vốn dĩ luôn mang thói khinh miệt dân đen bần hàn mà..."
"Đường Tố Lan sẽ thay mặt ta làm bộ mặt đại diện. Trên danh nghĩa, ta vẫn là hạ nhân hầu hạ Đường Tố Lan-"
Nghe đến câu đó, cảm xúc của Thanh Nguyệt nháy mắt tụt dốc không phanh.
"-Cái gì cơ?"
-Phập!
Vòng tay Thanh Nguyệt đang ôm chặt lấy tôi bỗng siết mạnh.
Bàn tay đang đặt bên mạn sườn tôi lập tức nhéo mạnh một cái đau điếng vào da thịt.
Tôi cắn răng, kìm nén thứ xúc động muốn hét toáng lên.
Thanh Nguyệt gằn giọng tra hỏi.
"...Huynh thử nói lại xem, chưởng quầy?"