Trước khi đối mặt với Nam Cung Nhiên, tôi tự khoác lên mình một lớp mặt nạ.
Lý do thì vô vàn.
Phần vì muốn trốn tránh những rắc rối không đáng có.
Phần vì e ngại, nếu phơi bày bộ mặt thật, Nam Cung Nhiên sẽ thẳng thừng phớt lờ tôi.
Và nguyên do cuối cùng... liên quan mật thiết đến thứ tình huống cưỡng ép mà tôi sắp sửa giáng xuống đầu cô ta.
Kỳ thực, tôi vẫn chưa nắm rõ phương pháp triệt để nhằm chữa trị tâm ma. Thanh Nguyệt và Đường Tố Lan đều nhờ vào chơi SM mà tháo gỡ được xiềng xích tâm lý một cách đáng kinh ngạc, nhưng liệu Nam Cung Nhiên có giống như họ không?
Không ai biết được. Cũng chẳng có gì dám chắc chắn.
...Thế nhưng, có một học thuyết cứ lởn vởn trong đầu tôi suốt cả ngày hôm nay. Chẳng rõ đúng sai đến đâu, nhưng đó là một lý thuyết phân tâm học bàn về chứng khổ dâm.
Trong lúc chờ đợi Nam Cung Nhiên, tôi lật giở cuốn ghi chép về tâm lý học SM mà mình bắt đầu chắp bút từ dạo vướng vào Thanh Nguyệt. Đây là một trong hai thứ bảo vật của tôi. Một cuốn ghi chép lại dòng chảy của thế giới này, cuốn còn lại đào sâu vào SM.
Dẫu đã nằm lòng từng câu chữ, tôi vẫn cẩn thận đọc lại một lần nữa để xác nhận.
"..."
Con người hành động dựa trên lý trí, nhưng tồn tại một thứ mang sức mạnh ngang ngửa với lý trí - "vô thức".
Vô thức, đúng như tên gọi, là thứ mà ta không thể tự điều chỉnh, cũng chẳng thể tự bề thao túng. Thế nhưng, nó lại là một trong những thế lực vĩ đại nhất nhào nặn nên bản ngã của một con người.
Vốn dĩ, khi con người từ thuở ấu thơ bước vào giai đoạn trưởng thành, cơ thể phát triển sẽ kéo theo hai loại xu hướng đồng thời nảy nở.
Thứ nhất là xung động tình dục. Đây là bước tiến nhằm nuôi dưỡng bản năng duy trì nòi giống. Sự tò mò với người khác giới, hay sự ganh đua với người cùng giới, thảy đều được bộc phát trong quá trình này.
Và thứ hai, chính là xu hướng bạo lực. [note90513]
Đó là lúc con người bước ra khỏi vòng tay bảo bọc của cha mẹ, tự bồi dưỡng sức mạnh để bảo vệ chính mình. Là sự tự vệ trước những áp bức thái quá và bạo lực phi lý từ thế giới bên ngoài.
Đó là thứ bạo lực được kích hoạt như một phản xạ chống lại ngoại cảnh nhằm bảo vệ tôn nghiêm của bản thân. Nếu được kiểm soát đúng đắn, nó sẽ trở thành một loại "bạo lực lành mạnh".
Cứ nhìn vào thế giới động vật hoang dã là rõ. Dẫu có phải đối mặt với một con hổ khổng lồ, cũng chẳng có loài động vật nào ngoan ngoãn nằm chờ chết mà không vùng vẫy. Sự bạo lực để tự vệ là thứ bản năng sinh tồn tất yếu mà ai cũng phải có.
Bạn đã bao giờ thấy một đứa trẻ sơ sinh nghiến răng chống trả lại bạo lực chưa? Phản xạ của chúng phần lớn chỉ là gào khóc. Thế nhưng, trưởng thành chính là quá trình học cách nuốt ngược nước mắt vào trong và bùng lên sức mạnh để chống trả.
Xu hướng bạo lực để tự bảo vệ bản thân là một thứ tất yếu nảy sinh cùng với sự trưởng thành. Tính bạo ngược[note90514] cũng tự nhiên được thai nghén và ấp ủ trong suốt quá trình ấy.
...Tuy nhiên, mấu chốt của học thuyết này nằm ở chỗ: đối với một số người, xu hướng ấy lại phát triển thành một hình thù hoàn toàn méo mó.
Thứ bạo lực đáng lý phải được phóng thích ra bên ngoài để tạo thành lớp khiên bảo vệ, nay lại hoàn toàn bế tắc.
Lý do thì có vô vàn. Có thể do sự phát triển của văn hóa, hoàn cảnh xã hội, tính cách cá nhân, hoặc do một môi trường sống bị áp bức đến nghẹt thở.
Dù lý do là gì, họ đều bị dồn vào một tình cảnh không thể giải phóng sự bạo lực ra bên ngoài. Vậy nếu không thể giải phóng, thì thứ bạo lực đó có tự động bốc hơi không? Tính bạo ngược vốn dĩ phải được phát triển tự nhiên ấy có biến mất không?
...Không.
Sự bạo lực và tính bạo ngược đó không hề tiêu tan.
Dẫu có cố tình kìm nén hay che đậy, thì tựa như đứa trẻ lớn lên thành người, tựa như tuổi dậy thì ập đến, tính bạo lực ấy vẫn âm thầm phình to với một tốc độ không thể kiểm soát.
Và khi mũi nhọn bạo lực không thể chĩa ra ngoài, nó đành quay ngoắt, hướng thẳng mũi tên tàn nhẫn vào chính bản thân mình.
Từ đó, tính bạo ngược được bộc phát một cách vô cùng mãnh liệt và đầy chủ động: Tự tấn công và tự tra tấn chính mình. Để rồi trong chính quá trình ấy, họ lại tìm thấy sự bình yên nhờ giải tỏa được thứ tính bạo ngược đang ứ đọng bấy lâu.
Những tồn tại méo mó ấy, chính là Masochist - đó là cốt lõi của học thuyết này.
Đó là lý do vì sao họ lại cảm thấy thanh thản trước những đòn roi giáng xuống cơ thể... và cũng là lý do vì sao họ luôn thèm khát sự thống trị của một Sadist.
"..."
Tôi lẳng lặng gấp sách lại.
Tất thảy cũng chỉ là lý thuyết. Và tôi thì không bao giờ tin tưởng tuyệt đối.
Thế nhưng, cái cách Nam Cung Nhiên tự cào rách da thịt chính mình cứ liên tục ám ảnh, bủa vây lấy tâm trí tôi.
Một nữ nhân bị đè nén dưới tầng tầng lớp lớp áp lực khổng lồ. Sự tự hành xác chính là thứ được bộc phát từ quá trình nhẫn nhịn đó.
Biết đâu chừng, sâu thẳm bên trong cô ta cũng mang thiên hướng khổ dâm.
Nhưng điều đó giờ không còn quan trọng nữa.
Dù sao thì mục đích tôi phải làm ngày hôm nay cũng không hề suy suyển. Phải quyết tâm thôi.
Đúng vậy, đằng nào nhắm mắt làm ngơ cũng chỉ chực chờ thấy viễn cảnh lụi bại rành rành trước mắt.
Bây giờ mà không đứng ra can thiệp, cô ả chắc chắn sẽ vỡ vụn mất. Chẳng lẽ lại trơ mắt nhìn cỗ xe lao thẳng xuống vực thẳm mà không thèm giật dây cương?
Đã nhận thức tường tận cội rễ vấn đề, thì bây giờ phải ra tay giải quyết thôi. Biết đâu chừng, chỉ cần dùng lời nói cũng đủ sức xoay chuyển tâm can cô ta?
Dẫu có nhìn thấu được xu hướng tâm lý ấy, cũng đâu nhất thiết cứ phải dùng đến những trò bạo ngược.
Cứ vận dụng tối đa những thông tin mình nắm giữ để tháo gỡ sự hưng cảm và áp bách đang cuộn xoáy trong lòng cô ta xem sao.
.
.
.
...Đến thật rồi.
Tôi đưa mắt quan sát dáng vẻ Nam Cung Nhiên lúc bước vào. Y phục phẳng phiu. Eo giắt trường kiếm.
So với bất kỳ khoảnh khắc nào từng chạm mặt trước đây, hôm nay trông cô ta nam tính hơn bao giờ hết.
Đó chính là minh chứng cho việc cô ta đang chấp niệm điên cuồng với sự nam tính. Tình trạng tâm lý ngày một trầm trọng.
Mái tóc vốn dĩ không dài được búi gọn gàng ra sau, trên trán thắt một dải khăn vấn. Lớp trường sam khoác hờ trên vai càng làm tôn thêm vẻ vạm vỡ, góc cạnh đầy giả tạo.
Kết hợp cùng nét mặt cứng đờ như đá tảng, tất thảy cộng hưởng lại, đắp nặn nên một vỏ bọc nam nhân hoàn hảo.
Lúc này đây, dù có cố căng mắt soi xét, cũng rất khó để nhận ra đây là một nữ tử. Tôi bất giác nhận thức được chặng đường phía trước của mình còn chông gai lắm.
Nam Cung Nhiên lặng lẽ tiến đến, ngồi xuống chiếc ghế đã được chuẩn bị sẵn. Tôi cũng an tọa đối diện, thong thả rót chén trà nóng hổi.
"Mời dùng."
Tôi đưa tay chỉnh lại chiếc mặt nạ đen, xác nhận lại lớp ngụy trang của mình.
Nam Cung Nhiên chỉ trân trân nhìn chén trà vừa được rót, ánh mắt vẫn hằn lên sự cảnh giác cao độ. Tôi khẽ nâng mép mặt nạ, uống trước một ngụm làm mẫu.
Đến lúc này, Nam Cung Nhiên mới chịu nâng chén. Và rồi cô - hay đúng hơn, dưới thân phận "hắn" lúc này - cất lời:
"Ngài trẻ hơn ta tưởng tượng đấy."
"Gia Chủ nghĩ một lão già lụ khụ sẽ ngồi đợi ngài sao?"
"Cũng đại loại vậy."
Cô ta đăm đắm nhìn tôi một chốc rồi khẽ bật cười.
"Cớ gì ngài lại cười?" Tôi hỏi.
"Không, chỉ là thấy ngài có nét khá giống với một người bằng hữu của ta. Xin thứ lỗi."
Sống lưng tôi chợt nhói lên một luồng khí lạnh, nhưng bề ngoài tôi vẫn nhanh chóng giấu nhẹm đi. Nam Cung Nhiên nhấp một ngụm trà, rồi hỏi tiếp.
"Ta nên gọi ngài là Y sư, hay Tiên Sinh đây? Có vẻ ngài không có ý định xưng danh."
"Cứ gọi ta là Tiên Sinh đi."
"Quá trình trị liệu sẽ diễn ra theo hình thức nào? Dùng thuốc? Châm cứu? Hay vận khí điều tức?"
"...Tất thảy đều không phải. Hôm nay, ta chỉ muốn cùng ngài trò chuyện đôi câu."
"Trò chuyện...?"
"Đúng vậy."
Nam Cung Nhiên chớp mắt liên hồi như thể vừa bị dội một gáo nước lạnh, rốt cuộc không nén nổi sự hoài nghi bèn lên tiếng:
"...Tâm ma mà chỉ dùng dăm ba câu chuyện là có thể tháo gỡ được sao?"
"Phải thử mới biết được. Mỗi bệnh nhân lại ứng với một phương thuốc khác nhau. Mà xem ra, Gia Chủ cũng đã tự thừa nhận mình mắc tâm ma rồi nhỉ."
"...Kỳ thực, bản thân ta cũng không rõ. Liệu thứ ta đang phải chịu đựng có đúng là tâm ma hay không, hay chỉ đơn thuần là do tâm can ta đã trở nên vặn vẹo."
Tôi thừa biết cô ta đang tự hành xác. Nhưng đã đóng vai y sư, thì phải diễn sao cho quá trình khám phá ra điều đó diễn ra thật từ tốn.
"Dưới lớp tay áo của ngài có quấn băng gạc. Đưa ta xem thử."
Nam Cung Nhiên chần chừ một thoáng, rồi mới chịu xắn tay áo lên. Nhìn những vòng băng quấn lớp lớp lên nhau, tôi ra lệnh.
"Tháo cả băng gạc ra đi."
"Cần thiết phải làm đến mức này sao?"
"Đây là bước bắt buộc."
Nam Cung Nhiên chầm chậm tháo dỡ từng dải băng. Tôi bất giác nhíu chặt mày.
Những vết cào cấu rướm máu in hằn sâu hoắm và rõ nét trên khắp cánh tay cô ta. Đây là lần đầu tiên tôi được tận mắt chứng kiến một người tự hành xác, hơi thở thoắt cái tắc nghẹn nơi cuống họng. Nhưng tôi tuyệt đối không được phép để lộ sự chấn động đó.
Thật may nhờ có chiếc mặt nạ này mà tôi mới che giấu trọn vẹn được biểu cảm.
"Ngài đang tự hành xác."
"..."
"Lý do là gì?"
Nam Cung Nhiên đáp lại bằng một giọng cứng nhắc.
"...Không có lý do."
"Không thể nào vô cớ được. Hãy thử suy nghĩ kỹ xem."
Bị phơi bày vết thương giấu kín, Nam Cung Nhiên tỏ ra vô cùng bứt rứt, khó chịu. Thế nhưng, có lẽ vì vẫn đinh ninh tôi là Tâm Ma Y Sư, nên sau một hồi trầm mặc, cô ta mới chịu bộc bạch.
"...Vì làm thế này, lòng ta mới thấy nhẹ nhõm."
"Nhẹ nhõm sao?"
"Việc tu luyện vốn dĩ rất thống khổ, nhưng khi vượt qua được, chẳng phải ta sẽ cảm nhận được sự sảng khoái sao.
Khi cắn răng nhẫn nhịn một điều gì đó, đến cuối cùng ta cũng thu về được cảm giác thành tựu. Có lẽ... chuyện này cũng mang lại cảm giác tương tự chăng.
Chính ta cũng không dám chắc. Mà này, chẳng phải Tiên Sinh mới là người phải tìm ra nguyên nhân sao?"
"Tâm ma của mỗi người muôn hình vạn trạng, triệu chứng cũng chẳng ai giống ai, làm sao ta có thể thấu tỏ tất thảy ngay lập tức?
Ngay cả bản thân ngài còn không rõ ngọn nguồn, mà lại mong ta liếc mắt nhìn thấu tâm can, e rằng đó là một đòi hỏi quá đáng."
"...Hừm."
Tôi tự chấn chỉnh lại tinh thần, chầm chậm đi nước cờ đầu tiên.
"Ta chỉ đang đưa ra vài phỏng đoán về nguyên nhân thôi. Nam Cung Gia Chủ?"
"Ngài cứ nói."
"Phải chăng... ngài đang cảm thấy vô cùng chán ghét chính bộ dạng hiện tại của mình?"
Khuôn mặt Nam Cung Nhiên thoáng dợn lên một tầng sóng gợn. Dẫu cô ta là một kẻ giỏi che giấu cảm xúc, nhưng tôi biết lời nói của mình đã đâm trúng tim đen.
"Tiên Sinh cứ nói tiếp đi."
"Ta đang muốn nói rằng, vì quá mức căm ghét và không thể dung thứ nổi hình bóng hiện tại của bản thân, nên ngài mới quay sang trừng phạt chính mình.
Con người ta vốn dĩ khi có kẻ chướng mắt thì luôn nảy sinh ác niệm muốn hành hạ, chà đạp kẻ đó.
Nam Cung Gia Chủ, phải chăng cái kẻ chướng mắt mà ngài khao khát chà đạp... lại chính là bản thân ngài?"
Nam Cung Nhiên không đáp, chỉ lẳng lặng nhấp ngụm trà. Suy ngẫm một lúc lâu, cô ta mới cất lời.
"Vậy theo ngài, ta có thể hài lòng được sao?"
"Dạ?"
"Gia tộc sụp đổ mà ta bất lực đứng nhìn, ân sư bị tàn sát mà ta chẳng thể trả thù. Chỉ biết co rúm lẩn trốn như một loài sâu bọ.
Đường đường là Gia Chủ Nam Cung Thế Gia, nhưng ta lại thấp kém, thảm hại hơn bất cứ hậu khởi chi tú nào. Với cái bộ dạng này, hỏi làm sao ta có thể hài lòng cho nổi?"
"Trên đời này, mỗi người đều phải gánh vác một hoàn cảnh bi đát riêng. Nhưng không phải ai không thể thoát khỏi nghịch cảnh cũng đều quay sang tự cắn rứt, thù ghét chính mình.
Gia Chủ đáng lý ra phải hướng sự phẫn nộ đó vào bọn Ma Giáo, cớ sao lại dùng lưỡi dao bạo lực ấy cứa vào da thịt mình? Mọi bi kịch này, đâu phải là lỗi của Gia Chủ?"
"Thế sự xoay vần ta không thể nắm bắt, nhưng bản thân ta thì ta có thể kiểm soát. Giá như ta là một con người xuất chúng hơn, ắt hẳn ta đã có thể xoay chuyển được thời cuộc. Tiên Sinh nghĩ có ai lại không muốn báo thù Ma Giáo cơ chứ?
Chỉ vì bất tài vô dụng nên mới đành bất lực... Nghe đồn Đường tiểu thư của Tứ Xuyên Đường gia cũng từng qua tay Tiên Sinh cứu chữa. Nếu thảm cảnh của ta giáng xuống đầu Đường tiểu thư, liệu ngài ấy có chịu ngồi im cam chịu thảm hại như ta không? Với thực lực xuất chúng đó, chẳng phải ngài ấy đã vực dậy được gia tộc rồi sao? Đó chính là lý do khiến ta chán ghét bản thân mình."
"Chắc hẳn là vậy rồi. Đường tiểu thư, dẫu mang thân nữ nhi, cũng nhất định sẽ tỏa sáng rực rỡ và đập tan mọi trở ngại."
"..."
Nghe đến đó, Nam Cung Nhiên lại nhíu chặt đôi mày.
Cái sự thật phũ phàng rằng "Dẫu là thân nữ nhi thì vẫn có thể làm nên đại sự" dường như đã đâm trúng tử huyệt của cô ta. Không thể làm ngơ trước câu nói ấy, cô ta gằn giọng gặng hỏi.
"Lời đó là có ý gì?"
"Ý trên mặt chữ thôi."
"..."
Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Nam Cung Nhiên.
Đây chính là ngã ba đường.
Có nên làm không? Phải làm chứ. Hàng trăm câu hỏi cứ đan chéo vò xé trong đầu tôi. Nhưng nếu bây giờ không ra tay, thì còn đợi đến bao giờ? Nếu tôi không làm, thì ai sẽ làm?
Phụ mẫu của Nam Cung Nhiên - những người đã nhào nặn ra tầng áp lực ép cô vào khuôn khổ nam nhân - đều đã không còn nữa. Mặc Long - người luôn kề cận dìu dắt, hỗ trợ cô trưởng thành - cũng đã ra đi. Ngọn dây leo vốn cần một điểm tựa để vươn lên, nay đã mất đi giàn giáo.
Và trên thế giới này, chỉ duy nhất mình tôi tường tận sự thật đó. Phải, làm thôi. Phải quyết đoán lên.
Tôi cố đè nén trái tim đang đập thình thịch như sắp vỡ bờ, cuối cùng cũng gằn giọng thốt lên.
"Gia Chủ."
Nam Cung Nhiên đang phóng ánh mắt ẩn chứa tia địch ý mỏng manh về phía tôi.
"...Đã đến lúc ngài nên chấp nhận sự thật bản thân là một nữ nhân rồi đấy."
—Rầm rầm! Choảng!
Lời vừa dứt, Nam Cung Nhiên đã lật tung chiếc bàn gỗ, lao tới túm chặt lấy cổ áo tôi. Bát ngọc, ấm trà vỡ tan tành, lăn lóc lộn xộn khắp sàn. Tôi phải vội vàng túm lấy cổ tay cô ta để tự bảo vệ mình.
Đôi mắt Nam Cung Nhiên vằn lên những tia máu đỏ rực lửa. Thứ ánh mắt chất chứa oán hận ngút ngàn nhường này, quả thực là lần đầu tiên tôi được chứng kiến.
Sự cuồng nộ quá đỗi sống động ấy khiến tôi sững sờ, á khẩu. Tôi không ngờ phản ứng của cô ta lại hung bạo đến mức này.
Tim đập như trống bỏi, nhưng không sao. Tôi đã lường trước cơ sự này và thiết lập sẵn một lớp rào chắn an toàn rồi.
"Khụ!"
Mặc cho tôi buông tiếng rên rỉ, Nam Cung Nhiên vẫn kề sát mặt vào, rít lên đầy đe dọa.
"Nữ nhân? Ngươi đang lảm nhảm cái thứ rác rưởi gì vậy. Trong mắt ngươi hiện tại đang nhìn thấy một nữ nhân sao?"
"Gia... chủ. Xin hãy bình tĩnh lại."
"Dẫu gia tộc ta có sa sút đến nhường nào, thì ta cũng tuyệt đối không để yên cho thứ ngôn từ lăng nhục này!
Dám coi Gia Chủ của một gia tộc như đàn bà con gái mà nghĩ mình còn toàn thây bước ra khỏi đây sao? Dẫu ta có thảm hại đến đâu, cũng không đến lượt ngươi lôi giới tính ra nhục mạ!"
"Đó không phải là sự lăng nhục, mà là một lời khuyên chân thành. Thái độ thù địch gắt gao này của ngài, chẳng phải chính là gốc rễ của tâm ma sao?
Đã đến lúc ngài nên tỉnh mộng đi. Những người đã ép ngài phải sống cuộc đời của một nam nhân, phụ mẫu của ngài, họ đều đã đi xa rồi."
"Ngươi..."
Nam Cung Nhiên run lên bần bật.
"...Ngươi rốt cuộc là cái thá gì?"
"Ta chỉ nói những gì mình biết thôi. Gia Chủ, trước mặt ta, xin ngài hãy gỡ bỏ lớp mặt nạ đó xuống."
Nam Cung Nhiên trừng mắt nhìn tôi rồi bật ra tiếng cười khẩy.
"...Kẻ đang mang mặt nạ ở đây là ngươi mới đúng. Hóa ra là một thằng điên. Một tên lang băm dẻo miệng...!"
—Phắt!
Nam Cung Nhiên hất mạnh cổ áo tôi ra, rồi phủi phủi quần áo như thể vừa chạm phải thứ rác rưởi ô uế.
"Xem ra ngay cả sư thúc cũng đã hợp mưu lừa gạt ta. Phải rồi, ngay từ đầu lẽ ra không nên tin vào mấy lời xằng bậy này.
Dẫu không biết gốc gác ngươi là ai, nhưng nếu hôm nay ngươi dám hé răng nửa lời chuyện này ra ngoài, ta sẽ lấy danh dự của Nam Cung Thế Gia mà đến cắt đứt lưỡi ngươi."
Thất bại rồi sao?
Nỗi bất an dâng lên không chỉ trong lòng Nam Cung Nhiên, mà cuộn trào cả trong tôi. Tôi thừa hiểu, nếu để vụt mất cơ hội ngàn vàng ngày hôm nay, sẽ vĩnh viễn không bao giờ có lần thứ hai.
Điều đó đồng nghĩa với việc chính tay tôi sẽ tự bóp nghẹt tia hy vọng duy nhất của cả cõi Trung Nguyên này.
Chết tiệt, thế thì hỏng bét hết.
Đã phóng lao thì phải theo lao. Tôi lại một lần nữa gồng mình xốc lại tinh thần.
Nam Cung Nhiên chỉnh trang lại y phục rồi quay ngoắt đi. Bộ dạng dứt khoát hướng thẳng về phía cửa, định chuồn thẳng.
Tôi lạnh lùng lên tiếng.
"...Mời ngồi xuống, quá trình trị liệu vẫn chưa kết thúc đâu."
Hiệp hai chính thức bắt đầu. Dẫu là khoảnh khắc tôi chẳng hề mong đợi, nhưng chỉ dùng dăm ba câu đạo lý suông thì quả nhiên không đủ sức răn đe. Nhìn cái thái độ ngoan cố kia là đủ hiểu, có nói rát họng cũng vô ích.
Nam Cung Nhiên hừ mũi khinh khỉnh, gạt phăng lời tôi nói ngoài tai.
Tôi hít một hơi thật sâu, rồi sải bước dài tiến sát đến phía sau lưng Nam Cung Nhiên đang toan bỏ đi.
—Phập!!
Nắm chặt lấy cổ tay cô ta, tôi thô bạo giật mạnh, ép cô ta phải xoay người lại. Nam Cung Nhiên vung tay định tát, nhưng tôi đã nhanh như chớp bắt gọn lấy nốt cánh tay còn lại.
—Bốp!
Khống chế hai cổ tay cô ta giơ lên cao, tôi vận toàn bộ sức lực ép chặt thân hình đó vào tường.
—Rầm!
"Khuỵu!"
Nam Cung Nhiên sững sờ trong giây lát, rồi quắc mắt lườm tôi.
"...Thằng điên này. Lộ rõ bản chất rồi sao. Ngươi quên mất ta là ai rồi hả?"
Bị tôi khóa chặt hai tay ép sát lên cao, cô ta vẫn buông lời đe dọa đầy nguy hiểm.
"Dẫu ta có là một kẻ độn tài đi chăng nữa, thì làm sao có thể bị uy hiếp bởi một kẻ không biết nửa chữ bẻ đôi về võ công như ngươi... ơ?"
Chỉ đến khi sự hoảng loạn thực sự ập đến, Nam Cung Nhiên mới triệt để cởi bỏ cái lốt nam nhân, để lộ ra sự yếu ớt của một nữ nhân.
"Là Tán Công Độc (散功毒). Dẫu không để lại di chứng, nhưng trong một khoảng thời gian nhất định, nội công của ngài sẽ bị tiêu tán sạch sẽ. Bây giờ, cả Gia Chủ và ta, đều chỉ là hai cỗ thân xác phàm tục mà thôi."
Đó là loại độc dược tôi đã âm thầm hòa vào chén trà hai đứa vừa uống. Một khi nội công bị phong ấn, tôi thừa biết bản thân hoàn toàn có thể dùng sức mạnh cơ bắp thuần túy để áp chế nữ nhân này.
Cô ả ra sức giãy giụa, vùng vằng phản kháng, nhưng tôi chỉ cần gồng tay là dư sức đè gông hai cổ tay cô ta xuống.
Cô ta hoàn toàn không thể nhúc nhích dù chỉ nửa phân. Phải chăng trận vật tay thắng tôi vài hôm trước đã tiếp thêm cho cô ả sự ảo tưởng về sức mạnh?
Việc không thể đẩy lùi một kẻ có vóc dáng tương đương, à không, hoàn toàn giống hệt mình, khiến cô ta không khỏi bàng hoàng tột độ.
"...Bản thân tự nhận mình là nam nhân sao?"
Tôi nhìn thẳng vào vị Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân tương lai đang vặn vẹo thân xác, gằn giọng hỏi.
Kẻ thống trị cõi Trung Nguyên không đối thủ trong tương lai, giờ đây đang nằm gọn trong lòng bàn tay tôi. Nhưng đó chỉ là khi cô ta đã hoàn thiện. Nam Cung Nhiên của hiện tại thì còn khuya mới đạt đến trình độ đó.
Hành động lần này chắc chắn sẽ khiến cô ả hận tôi đến tận xương tủy, nhưng mục đích tôi đeo mặt nạ chính là để phòng hờ cho nước cờ này.
Cùng lắm thì bỏ trốn là xong. Hơn nữa, giữa tình cảnh cái chết lơ lửng trên đầu tất thảy nhân loại, bị một kẻ oán hận thì đã sao chứ.
Trên khuôn mặt Nam Cung Nhiên, sự nữ tính từng bị chôn vùi nay đã không thể che đậy mà trào dâng bộc lộ rõ rệt.
"T-Tiên Sinh...!"
Tôi cảm nhận rõ mồn một nỗi sợ hãi đang len lỏi trong cô ta.
Tự nuốt ngược cơn run rẩy vào trong, để nhào nặn nên một Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân - kẻ có thể sẽ tìm tôi báo thù trong tương lai - tôi buông lời phán quyết cuối cùng.
"...Nếu ngài thực sự là nam nhân, vậy thì hãy dùng sức mạnh của một thằng đàn ông để thoát khỏi vòng tay ta xem nào."