Web Novel

Chương 219 - Nam Nhân Đối Quyết (2)

2026-02-25

2

Chương 219 - Nam Nhân Đối Quyết (2)

Nam Cung Nhiên giật thót mình hệt như kẻ vừa bị bắt quả tang làm chuyện mờ ám.

Cái dáng vẻ tự nhận thức được cái sai của bản thân.

Điều đó chứng tỏ chút lương tri vẫn còn sót lại bên trong cô ta, thật may mắn làm sao.

Đám kỹ nữ xung quanh lấm lét nhìn sắc mặt tôi.

"Công tử, vị này là ai vậy? Trông có vẻ đáng sợ..."

"Hình như ngài ấy đang nổi giận. Công tử, hay là chúng nô tì tạm lui nhé?"

Có vẻ như không phải chúng đang cố tình a dua nịnh nọt Nam Cung Nhiên.

Những ả kỹ nữ đã chứng kiến đủ mọi hỉ nộ ái ố chốn kỹ viện này, nay nhìn tôi bằng ánh mắt thực sự kinh hãi.

Thế nhưng, chỉ một lát sau, nét mặt Nam Cung Nhiên lại giãn ra.

Không còn là khuôn mặt của một vị gia chủ đang gồng gánh nỗ lực vực dậy gia tộc, mà chuyển thành cái điệu bộ của một gã công tử bột phóng đãng.

Tôi cảm nhận được, đó cũng là một phần con người cô.

Tôi nhận ra cô ta đang đứng trước một ngã rẽ vô cùng quan trọng.

Tiếp tục bước đi trên con đường chông gai để trở thành Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân, hay buông xuôi tất thảy để làm một... tên phàm phu tục tử.

Trấn an đám kỹ nữ mang nhan sắc tầm thường kia xong, Nam Cung Nhiên quay sang nói với tôi.

"Ai đây, bằng hữu Hàn Thụy Trấn của ta đến rồi này. Hôm nọ về nhà bình an chứ?"

"...À không, nương theo tửu lượng của cậu mà ta cũng suýt nữa thì toang đấy."

Nghe vậy, Nam Cung Nhiên khẽ cười khúc khích, một nụ cười e thẹn.

Khoảnh khắc phơi bày cảm xúc chân thật, cô ta trông đích thị là một nữ nhân.

Tôi lại gặng hỏi:

"Trước tiên trả lời câu hỏi của ta đã. Rốt cuộc cậu đang làm cái trò gì ở đây hả?"

"Làm gì là làm gì, thì uống rượu thôi. Nhìn mà không biết à?"

"Ý ta là, tiền thì không có phải đi làm tiểu nhị, lại còn chực chờ uống chực rượu của ta, thế quái nào giờ lại bày ra cái bộ dạng này ở đây hả."

"Phụt. Ai mượn cậu đãi? Lần nào cũng tự tiện khao rồi lại cằn nhằn. Nếu cứ tự tiện mua cho người ta rồi lại tự tiện thất vọng thì từ sau đừng có làm thế nữa.

Với lại, ta đã nói bao nhiêu lần rồi? Ta không phải là kẻ không có tiền."

...Tiền đó là của ai cơ chứ, cái con nhãi điên này? Nếu không có tiền của tôi, cô đích thị là một tên khố rách áo ôm mà.

Đống đồ xa xỉ bày la liệt trước mắt này chẳng phải đều là mồ hôi nước mắt tôi trầy da tróc vẩy kiếm được sao?

Từ việc thu hồi Giải Độc Tiên Căn ở Trùng Khánh, suýt bỏ mạng vì sơn tặc trên đường về, cho đến việc ngày ngày phải hì hục làm cái nghề thuộc da bốc mùi đến rộp cả tay.

Chỉ vì muốn gom góp tiền tài trợ cho cô mà tôi phải mang nợ Đường Tố Lan, phải luồn cúi nhẫn nhịn.

Tôi thậm chí còn hy sinh cả tương lai cưới xin của mình để chu cấp cơ mà...!!

Vậy mà... lại ném vào kỹ viện sao...?

Lúc cô ta không chịu tiêu tiền tôi đã thấy bực, giờ cô ta tiêu pha cái kiểu này tôi lại càng muốn phát điên.

Giá như cô ta là đàn ông thì tôi còn đỡ tức. Một nữ nhân mà lại mò đến kỹ viện làm cái gì cơ chứ.

"...Phù."

Thế nhưng, nhìn cái bộ dạng một nhân vật chính từng ngập tràn khí phách nay lại tàn tạ đến mức này, tôi thừa hiểu cô ta đã bị dồn đến bước đường cùng.

Ý nghĩ đó lại khiến tôi phải cắn chặt răng.

A Di Đà Phật, A Di Đà Phật. Cầu trời phật ban cho con sự kiên nhẫn vững như bàn thạch...

Cảm giác như tâm ma sắp sửa ập đến nơi rồi.

Tôi lại ép mình ngẫm lại lý do khiến cô ta bị dồn ép đến nông nỗi này.

Cảm giác tội lỗi. Nhỡ đâu mọi sự trớ trêu này đều bắt nguồn từ tôi.

"..."

...Nhưng mà, đó thực sự hoàn toàn là lỗi của tôi sao?

Là đám Ma Giáo gây chuyện cơ mà. Đâu phải do tay tôi tàn sát?

Là do Kiếm Đội của Võ Lâm Minh bất tài nên mới bị nghiền nát đó chứ.

Bấy lâu nay chúng chìm đắm trong hòa bình đến mức nào mà lại để bị hạ gục thảm hại thế?

Lập ra cái thứ chiến lược ngu xuẩn nào vậy?

Lại nghĩ đến việc một nhân tài võ học kiệt xuất hạng A như Mặc Long cũng phải bỏ mạng ở đó, máu nóng trong tôi lại càng sôi sục.

Nhưng Nam Cung Nhiên nào đâu thấu hiểu tâm can tôi, cô ta chỉ cười nhạt.

"Đang uống một mình thấy trống vắng, có cậu đến bầu bạn cũng tốt. Hôm nay ta bao, uống đi."

Đám kỹ nữ lại được đà lả lơi.

"Công tử, sao ngài lại nói là một mình? Có chúng nô tì ở đây cơ mà."

"Đúng vậy, công tử. Tuyết Nhi buồn lắm đấy."

"Ahahaha."

Nam Cung Nhiên hùa theo tiếng lả lơi của đám kỹ nữ mà cười, nhưng ẩn dưới nụ cười đó là một sự gượng gạo rõ rành rành.

Thật sự, nhìn đi nhìn lại vẫn thấy cái điệu bộ ăn chơi của cô ả thảm hại như một kẻ ngốc. Cũng phải thôi, một nữ nhân không thể thực tâm tận hưởng mấy trò này thì làm sao mà vui vẻ cho nổi.

Đang lóng ngóng, Nam Cung Nhiên bỗng nhìn tôi hỏi:

"À, mà nghĩ lại thì có ổn không vậy? Một kẻ đã có thê tử như cậu ấy."

Lần đầu tôi gặp Nam Cung Nhiên là ở Tung Sơn lúc diễn ra Long Phụng Chi Hội.

Khi ấy, tôi đang cùng Gia Anh ăn mì thì vô tình chạm mặt cô ta.

Chắc hẳn đến giờ cô ta vẫn đinh ninh Gia Anh là thê tử của tôi.

"...Cứ rót rượu đi."

Tôi nhạt giọng đáp.

Rốt cuộc, vì cảm giác tội lỗi, tôi không thể tiếp tục chì chiết Nam Cung Nhiên thêm nữa.

Mục tiêu của tôi trong bàn rượu này là bằng mọi giá phải xoa dịu được tâm trí cô ả.

"Cậu mới là người phải trả lời đấy. Một nam nhân đã có thê tử mà lại mò đến kỹ viện làm gì? Có vẻ cậu không ở vị thế được phép lớn tiếng trách móc ta đâu nhỉ?

Suy cho cùng, cậu mới là kẻ đồi bại hơn chứ?"

"Ta đến đây tìm một vị đại ca quen biết, tình cờ thấy cậu nên mới ngồi xuống thôi. Vì tự dưng thấy cậu làm cái trò mà bản thân vốn dĩ chẳng bao giờ làm."

"Trò vốn dĩ chẳng bao giờ làm? Là trò gì cơ? Cậu cũng đâu có hiểu rõ về ta đến mức đó."

"Chỉ nội việc một tên tiểu nhị nghèo hèn lại chễm chệ ngồi trong một kỹ viện cao cấp cũng đủ kỳ lạ rồi."

"Ta đã bảo ta không phải kẻ nghèo hèn, và trước hết, ta là nam nhân. Nam nhân ôm ấp nữ nhân mua vui một chút thì có gì sai. Tuyết Nhi à, qua ngồi cạnh bằng hữu của ta rót rượu cho cậu ấy đi."

"Khỏi cần."

"Hừ, to xác như vậy mà lại sợ kỹ nữ sao? Đúng là nam nhân chẳng có gì đặc biệt."

Tôi bỗng thấy nghẹn ứ trước lời lẽ vô lý của cô ả.

Tôi lập tức phản đòn.

"Cậu mới đúng. Đã vung tiền ra ngồi ở đây rồi mà cái điệu bộ khúm núm như gù lưng thế kia là sao? Lưng thì cong cớn thiếu tự tin, vai thì rụt lại.

Đám kỹ nữ bên cạnh chắc đang mở cờ trong bụng vì vớ được một gã ngốc để đào mỏ đấy. Đã đến đây giải sầu thì ít nhất cũng phải chơi cho ra trò chứ."

"...Gì cơ!"

Khuôn mặt Nam Cung Nhiên thoắt cái đỏ lựng. Đám kỹ nữ rụt rè dò xét sắc mặt hai đứa chúng tôi.

"Đã đi chơi thì chơi cho đàng hoàng xem nào. Nhìn lướt qua cũng thừa biết đây là lần đầu cậu vác mặt đến kỹ viện rồi."

"N-Nói bậy bạ gì thế. Ta vốn dĩ vẫn luôn chơi đùa kiểu này."

Cứ tiếp tục dồn ép thế này, liệu cô ta có tự nhận ra bản thân là một nữ nhân không?

Có lẽ cô ta sẽ ngộ ra rằng cái vỏ bọc này thực sự không vừa vặn với mình.

Nghĩ vậy, tôi quyết định ép cô ta mạnh hơn nữa.

"Vậy thì, vò thử ngực ả kỹ nữ bên cạnh xem."

Hai mắt Nam Cung Nhiên trợn trừng. Ánh mắt lộ rõ vẻ sững sờ: làm vậy cũng được sao?

Ngay sau đó, như cảm thấy ghê tởm, cô ta lắp bắp buông lời ngụy biện.

"H-Hừm. T-Ta, ta không được dạy dỗ để đi sàm sỡ những cô nương ngây thơ. Không biết cậu thì được dạy dỗ thế nào."

"Ừ, ta là trẻ mồ côi. Chẳng được ai dạy dỗ cả. Nhưng việc nam nhân muốn sờ ngực nữ nhân chẳng phải là bản năng sao? Việc đó cũng cần phải học à?"

"...!"

"Hơn nữa, cô nương ngây thơ cái gì ở đây. Với một ả kỹ nữ ăn tiền cơ mà."

Tôi quay sang hỏi ả kỹ nữ ngồi cạnh Nam Cung Nhiên.

"Cô tên là Tuyết Nhi phải không?"

"A, vâng."

"Một ngày cô kiếm được bao nhiêu."

"...Mười đồng kẽm ạ."

Tôi chỉ tay thẳng vào mặt Nam Cung Nhiên, nói rành rọt.

"Cái tên này một ngày kiếm được bốn đồng kẽm. Vậy mà cái loại đó lại đang đi thương hại cô đấy. Nực cười không?"

-Rầm!

Nam Cung Nhiên tức tối nện mạnh nắm đấm xuống bàn.

Cô ta hét lên giận dữ.

"Th-Thôi ngay cái trò sỉ nhục một cô nương ngây thơ đi!"

Nhưng trong bàn tiệc này, người duy nhất làm quá vấn đề chỉ có mình Nam Cung Nhiên.

Thậm chí cả ả kỹ nữ tên Tuyết Nhi cũng đang biểu đạt bằng nét mặt.

Cứ như thể ả đang muốn nói: 'Ủa, chuyện đó thực sự chẳng có gì to tát đâu ạ'.

"T-Tuyết Nhi à. Ta xin lỗi. Lời lẽ của bằng hữu ta có hơi thô lỗ. Nàng cứ rót rượu đi."

Nam Cung Nhiên lúng túng lên tiếng xin lỗi.

...Trên đời này thật sự tồn tại một kẻ mang danh Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân lại khờ khạo, ngốc nghếch đến mức này sao.

Chút ảo tưởng ngưỡng mộ cuối cùng sót lại trong tôi như vỡ vụn thành trăm mảnh.

Ả kỹ nữ tên Tuyết Nhi lấm lét nhìn sắc mặt tôi và Nam Cung Nhiên, rồi đánh bạo ưỡn ngực tới.

"...Công tử muốn nắn thử không ạ?"

Nam Cung Nhiên chớp mắt liên hồi với biểu cảm kinh hoảng tột độ.

Tôi bật cười khanh khách, chế giễu:

"Có gì mà ngạc nhiên, cậu thừa biết kỹ viện là chốn nào mà. Đã không dám sờ vào thì vứt ra đống tiền đắt đỏ đó làm cái quái gì?"

Nam Cung Nhiên giờ đây lại càng co rúm người hơn nữa. Tôi quay sang ra lệnh cho đám kỹ nữ.

"Tất cả lui ra ngoài đi."

Nam Cung Nhiên chẳng buồn giữ tay đám kỹ nữ lại. Ngay từ đầu, cô ả đã chẳng màng đến sự hiện diện của họ.

Chỉ là do bị ám ảnh bởi sự ép uổng phải thể hiện nam tính nên mới cắn răng bày trò mà thôi.

Đắn đo một lúc lâu, tôi thử nhẹ nhàng khơi gợi cô ta:

"...Cậu cứ ám ảnh với sự nam tính làm gì, theo ta thấy thì cậu không cần phải gồng mình như vậy. Cứ tiếp nhận con người thật của mình đi, cớ sao cứ phải khoác lên người bộ y phục không vừa vặn làm gì?"

Nhưng hiển nhiên, những lời này làm sao lọt được vào tai cô ả.

Nam Cung Nhiên cười khẩy nhạo báng tôi.

"Lúc nào ta cũng nói rồi, ta còn nam tính hơn cậu nhiều."

Tôi cũng cười khẩy đáp trả:

"Ở phương diện nào cơ?"

"Rượu ta cũng uống giỏi hơn, tính cách ta cũng hào sảng hơn, và tán gái ta cũng sành sỏi hơn cậu."

Tán gái giỏi hơn là cái chắc rồi. Cô là nữ nhân nên nắm thóp được tâm lý nữ nhân chứ sao.

Thế nhưng, nghe một kẻ chẳng có cái thứ cần có của đàn ông cứ liến thoắng mấy lời này, tôi lại thấy thật nực cười.

Biểu cảm của tôi chắc hẳn đã phơi bày điều đó nên Nam Cung Nhiên liền lên giọng thách thức.

"Để ta chứng minh cho xem?"

"Bằng cách nào."

Cô ả dọn dẹp bát đĩa trên bàn để tạo ra một khoảng trống, rồi đặt cùi chỏ lên mặt bàn.

"Vật tay thì biết ngay chứ gì."

"...Hà."

"Sợ rồi à? Ta nghe thấy tiếng cậu vắt óc tìm cớ ngụy biện đến tận đây rồi này."

"Một kẻ như ta làm sao thắng nổi người trong giang hồ? Hèn hạ quá đấy? Chẳng đáng mặt nam nhi chút nào."

"Sợ thua nên rút lui mới là nam nhi chắc? Ta sẽ không dùng nội công, cứ xông lên đi."

...Con nhãi này điên thật rồi.

Không dùng nội công thì cô lấy tư cách gì mà đọ với tôi...

Suy cho cùng, cả đời tôi làm toàn việc chân tay nặng nhọc, coi như đã rèn luyện ngoại công từ trong trứng nước rồi.

Cứ phải ngồi thiền dưới thác nước, thò tay vào cát nóng, hay đứng trung bình tấn mới gọi là ngoại công chắc?

Lao động chân tay cũng là ngoại công đấy.

Nếu không dùng nội công, thì dẫu có là Thanh Nguyệt hay Đường Tố Lan cũng chẳng thể thắng nổi sức lực của tôi.

Việc một thằng đàn ông để thua một nữ nhân là chuyện không thể chấp nhận được. Đặc biệt là với một kẻ mang trong mình máu thống trị như tôi thì lại càng không.

Nghĩ vậy, tôi không chút do dự đặt tay lên bàn, nắm chặt lấy tay cô ta.

"...Ư!"

Vừa nắm lấy tay tôi, Nam Cung Nhiên đã thốt lên một âm thanh kỳ lạ.

Tôi liền lên tiếng châm chọc.

"Tay gì mà nhỏ xíu thế này? Có phải nữ nhân không đấy?"

"...Đừng có mà sỉ nhục ta! Tay cậu mới là cái thứ to bự quá đáng... không, cứ chờ xem bàn tay nhỏ bé này sẽ hạ gục cậu thế nào."

Thì là nữ nhân thật mà. Sỉ nhục cái gì.

Tôi hoàn toàn thấu hiểu hoàn cảnh của cô ả, nhưng lùi lại một bước để nhìn nhận, thì đúng là trên đời này chẳng có nữ nhân nào điên rồ bằng nữ nhân này.

"Cậu bắt đầu trước đi."

Tôi dõng dạc tuyên bố.

Nam Cung Nhiên gật đầu, chuẩn bị tư thế bắt đầu.

...Hả?

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc đó, một sự hoài nghi chợt lóe lên trong đầu tôi.

Mình thắng vụ này... liệu có ổn không nhỉ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!