Web novel

Chương 11: Hắc Hổ Môn (2)

2026-01-19

2

Chương 11: Hắc Hổ Môn (2)

“Chunbong”, tôi lo lắng nói.

“…Gì vậy?”

Gương mặt Chunbong tái nhợt. Thân hình nhỏ bé của cô ấy trông yếu ớt đến mức khiến người nhìn (đặc biệt là tôi) không khỏi xót xa.

“Tớ đi kiếm ít đồ ăn. Cậu nghỉ ngơi, được không?”

“…Ừm.”

Chunbong lảo đảo quay vô nhà.

Tôi đeo kiếm vào hông rồi bước ra ngoài. Vận dụng khinh công Hoàng Long Độ Mộ (một trong những tuyệt kỹ bí truyền của Hoàng Kim Kiếm Môn) tôi lặng lẽ len lỏi vào khu phố đông đúc.

“Thuốc bổ, hả…”

Tôi vừa mua bánh bao ở chợ vừa suy tính cách kiếm dược liệu. Và đương nhiên, tôi chọn bánh bao thịt. Ở độ tuổi này, Chunbong phải ăn uống đủ đầy mới mong lớn nổi.

“Có lẽ mình nên bắt đầu nghĩ cách kiếm tiền cho rồi.”

Mỗi lần chạm mặt đám hắc đạo ở mấy chỗ vắng người, tôi lại coi đó là cơ hội tốt. Bọn lính lác thường chẳng có xu nào, nhưng những tên có chút địa vị thì thường mang theo kha khá.

Đúng lúc ấy, tôi phát hiện một người trông khả nghi đang lén lút trong hẻm nhỏ, nhìn qua là biết ngay bọn hắc đạo.

“Hừm…”

Tên kia trông cực kỳ đáng nghi. Quan sát kỹ hơn, tôi còn thấy vài kẻ giả vờ làm người qua đường nhưng lại lạc lõng một cách kỳ lạ.

“Chắc không liên quan đến mình đâu.”

Tôi bước tiếp, đến một góc khuất thì chạm mặt một tên trong đám hắc đạo.

“Này, ông chú. Có tiền không?”, tôi mở lời

“Thằng khốn. Hôm nay là ngày giỗ của mày đó, thằng chết tiệt!”

Đám giả dạng thường dân lập tức ập tới và vây chặt lấy tôi. 

Tôi bật cười.

“Vậy thì tao không tha mạng cho chúng mày nữa.”

Chunbong đã dặn đi dặn lại tôi nhiều lần: máu có thể làm vẩn đục tâm trí, nếu nghiện giết chóc thì chỉ có kết cục bi kịch. 

Lần trước, tôi chỉ đánh cho chúng một trận rồi tha, vậy mà giờ chúng tôi lại phải gặp lại.

“Nhưng mà... tụi mày là ai vậy? Chẳng thấy quen mặt chút nào.”

“Tấn công!”

Trong con hẻm hẹp, bọn chúng rút kiếm lao và vào tôi.

“Chưa chừa à?”

Theo kiểu thế này thì tôi sẽ xử hai đứa trước mặt, rồi quay sang hai đứa phía sau là được. Bốn tên chưa thành vấn đề.

Thấy tôi lao lên, hai tên trước mặt hoảng loạn vung kiếm loạn xạ.

Choang!

Tia lửa tóe lên khi lưỡi kiếm tôi chạm vào lưỡi kiếm đối phương. Tôi mỉm cười, ánh mắt dán chặt lấy hai tên ở trước mặt.

“Vĩnh biệt nhé.”

Tay trái tôi co lại, một luồng nội kình khẽ bật ra từ ngón trỏ và ngón giữa.

Chíu! Chíu!

Hai tên đổ sập, mỗi đứa bị đục một lỗ chính giữa trán. 

Tôi túm lấy áo một tên và quăng về phía sau.

“Gah—!”

Mấy tên hắc đạo phía sau chết sững khi thấy xác bạn đồng bọn bị ném vào mình. Tận dụng khoảnh khắc hỗn loạn ấy, tôi túm lấy một cái xác khác, dùng nó làm tấm chắn và xông lên.

Bịch!

Đúng như tiếng đồn về sự tàn bạo của hắc đạo, mấy tên này chẳng ngần ngại gì, đâm xuyên qua xác đồng bọn của mình. Tên cầm đầu còn ngoáy kiếm, miệng nở nụ cười ghê rợn.

“Chết đi!”

Do con hẻm chật chội và không có chỗ để tôi né. Hắn tưởng mình đã xiên trúng tôi. 

Hắn đá cái xác qua một bên để rút kiếm ra…

Nhưng không thấy gì cả. 

Một tràng cười vang lên ngay dưới chân hắn.

Vút—

“Aaaaah…!”

“Chân tôi!!”

Tôi trượt xuống dưới chân chúng, rồi vung kiếm một đường rộng và chém đứt chân của lũ còn lại. Sau đó, tôi bật dậy, nở một nụ cười tươi tắn và kết liễu từng tên một cách gọn gàng.

“Thế này thì sống khỏe một thời gian rồi.”

Máu nhuộm đỏ cả con hẻm.

“Ugh…”

Đứng giữa đống xác, tôi vỗ lưng thở dài. Có vẻ tôi vừa vận động hơi quá sức.

“Nhiều hơn mình tưởng đấy chứ.”

Vừa lẩm bẩm, tôi vừa lục lọi túi bọn chúng, gom góp chút chiến lợi phẩm, nhưng đúng như linh cảm, chúng chẳng có bao nhiêu giá trị. 

Thất vọng, tôi ném túi bánh bao dính máu xuống đất.

“Phí thời gian quá.”

Do người dính đầy máu, người qua đường lập tức dạt ra và nhường đường khi tôi bước vào con phố chính. Nhìn thấy tôi, gã bán bánh bao run rẩy. Tôi thì lặng lẽ mua thêm bánh mới rồi quay về nhà.

“Này, Chunbong. Tớ về rồi đây.”

“Về rồi hả… Này, đồ ngu! Cậu lại gây chuyện gì nữa đấy hả?”

“Tớ đâu làm gì sai.”

“Trời đất ơi…”

Chunbong đập trán, rồi lon ton chạy đi lấy khăn và nhúng nước.

“Lau sạch trước khi máu khô!”

Sau khi kỳ cọ sạch sẽ đống máu nâu khô lại và thay quần áo, Chunbong ngồi xuống với vẻ mặt nghiêm nghị và chỉ tay vào mặt đất trước mặt mình.

“Ngồi xuống.”

“Chi vậy?”

“Ngồi xuống đi!”

Thấy tôi ngoan ngoãn ngồi xuống, Chunbong nhét ngay bánh bao vào miệng tôi thay vì mắng một trận như đã định.

“Mmf…!”

“Ăn trước đã rồi nói chuyện.”

Chunbong vừa nhai bánh bao vừa nhìn tôi chằm chằm, không có vẻ gì cô ấy sẽ sớm ăn xong.

“Nay cậu ăn ngon ghê. Mong là cậu cứ tiếp tục lớn khỏe như vậy.”

Chunbong nuốt xong bánh bao thì trừng mắt nhìn tôi.

“Chẳng phải tớ đã bảo cậu đừng gây chuyện nữa sao?”

“À ờm.”

Cô ấy thở dài thật sâu, rồi cất tiếng.

“Đến lúc rời đi rồi.”

“Rời khỏi đây? Sao đột ngột vậy?”

“Cậu vẫn chưa hiểu à, sau chuyện hôm nay thì sao mà sống nổi? Tiếp tục thế này, có ngày cậu sẽ bị đâm chết thôi.”

Tôi bật cười, vỗ vỗ chuôi kiếm bên hông.

“Này, tớ có thể thâu tóm cả khu này luôn ấy chứ.”

“Đừng có mơ. Cậu còn định giết thêm bao nhiêu người nữa?”

“Giết người? Với tụi hắc đạo thì nên đếm theo… cái đầu ấy chứ không phải số lượng.”

Vậy thì không gọi là giết người mà là tàn sát. Mà tàn sát thì giống như giết thú vật, có ai lo lắng cho tâm lý người đi săn đâu. Thế nên, giết bao nhiêu cũng chẳng sao.

Với lập luận xoắn xuýt ấy, tôi ưỡn ngực đầy tự hào.

“Tớ thông minh phết đấy chứ?”

“Đồ ngốc.”

Chunbong lại thở dài. Thấy vẻ hồn nhiên ấy, nét mặt tôi chợt nghiêm lại.

“Nếu đám Hắc Hổ có thuốc, tớ sẽ lấy cho cậu.”

“Cậu…”

“Khả năng thấp lắm, nhưng vẫn còn hy vọng đúng không?”

Chunbong nhắm mắt thật chặt. Trước khi cô ấy kịp nói gì thêm, tôi đã đứng dậy.

Khi tôi bước đến cửa, giọng nói nhỏ nhẹ vang lên sau lưng.

“…Đồ ngu.”

Tôi lại bật cười.

“Đồ ngu à? Nghe từ miệng Chunbong còn nhẹ chán đấy.”

“Cậu đừng lo cho tớ. Cậu nghĩ tớ là ai chứ?”

Ừ ừ, là Chunbong chứ ai. Còn tôi là Lee Seojun - một Mugong đấy. Không đời nào cao thủ như tôi lại bị làm thịt bởi mấy tên tép riu Hắc Hổ Môn.

***

Một lần nữa, thanh kiếm của Seojun lại không khoan nhượng mà xé gió.

Chunbong từng bảo Seojun là thiên tài trong việc điều khiển nội kình.

Dù có vung kiếm cả ngày, Seojun vẫn có thể xử lý đám hắc đạo với không mấy khó khăn. Nhưng nếu bọn chúng kéo đông quá thì lại là chuyện khác.

Vút—

Seojun bắn đại một luồng khí xuống đất, tay thì gãi cằm.

“Người ta bảo đạt cảnh giới truyền khí vào kiếm là nhất lưu…”

Vượt qua ngưỡng đó, Seojun sẽ có thể tạo ra kiếm khí lơ lửng ngoài thân.

Hiện tại, Seojun đang đứng ở ranh giới giữa nhị lưu và nhất lưu. Mà Seojun chỉ mới tập võ được có một năm thôi, tiến độ này đúng là quá nhanh.

Tuy nhiên, cậu vẫn cảm thấy chưa đủ. Cứ như thể cậu vẫn còn thiếu một mảnh ghép, một điều gì đó còn tiềm ẩn ngay trước mắt.

“Chẳng phải tớ bảo đừng vội sao? Cậu nhanh lắm rồi, không, quá nhanh là đằng khác.”

Thấy Seojun liên tục bắn khí xuống đất, chẳng màng đến lời mình, Chunbong lắc đầu chán nản.

Thật ra, nếu Seojun chuyên tâm luyện đột phá thì đã thành nhất lưu rồi. Nhưng Chunbong ép cậu học căn bản suốt một năm qua.

Việc đó là cần thiết. Lũ võ tặc thì có thể qua loa, chứ ai muốn bước lên đỉnh cao võ đạo thì phải có nền tảng vững chắc.

Đặc biệt là với mấy loại võ công cấp thần như Vân Thần Kiếm. Sai một ly là điên loạn, tẩu hỏa, thậm chí là nổ mạch máu rồi chết.

Vân Thần Tâm Pháp cùng với Vân Thần Kiếm Pháp và Hoàng Long Độ Mộ đều là những tuyệt kỹ cấp thần.

Tâm pháp là nội công tâm pháp, Kiếm Pháp lo cả chiêu thức và bộ pháp, còn Hoàng Long thì thiên về khinh công và thân pháp.

Đây đều là những võ thuật của giới quý tộc. Với thiên phú như Seojun, cậu hoàn toàn có thể lọt vào hàng trăm cao thủ danh tiếng.

“Mắc mớ gì mà cậu vẫn cứ hấp tấp thế?”

“Cậu phải hỏi à?”

“Nếu tớ biết thì tớ đã không hỏi rồi… khụ khụ…!”

Cơn ho kéo dài không ngớt. Ngày qua ngày, cô cảm nhận hàn khí âm độc đang dần lan ra tứ chi.

“Với đà này… chắc tớ chỉ còn nửa năm nữa thôi.”

Chunbong cắn môi, trừng mắt nhìn Seojun. Cô biết mình không còn nhiều thời gian. Dược liệu quý hiếm là có lý do, cả đời người thường còn chưa chắc nhìn thấy.

Nhưng nếu Seojun trưởng thành đúng cách, cô hy vọng cậu có thể kế thừa danh hiệu của Hoàng Kim Kiếm Môn.

“Này, cậu thế này là không ổn đâu.”

Thế nên, xin cậu… đừng tiếp tục liều lĩnh như thế.

“Tớ ra ngoài chút. Cậu đừng đợi, cứ đi ngủ trước đi.”

“Này, Lee Seojun. Cậu đứng lại đó.”

Seojun dừng bước. 

Tấm lưng cậu hôm nay trông to lớn lạ thường, mang theo sự cứng cỏi không thể lay chuyển. Chunbong bỗng thấy việc lay chuyển ý chí cậu là điều gần như không thể, nhưng cô không thể để cậu rời đi như thế.

“Mới một năm thôi đấy. Một năm, cậu đã làm thế này vì một đứa nhóc mới quen một năm sao?”

“…”

“Chỉ cần tập trung tu luyện. Mười năm nữa, cậu sẽ đủ sức bước đi ngẩng cao đầu giữa võ lâm. Khi ấy, hãy làm rạng danh Hoàng Kim Kiếm Môn. Tất cả những gì tớ mong đợi chỉ có thế thôi.”

Seojun quay qua, ánh mắt hai người giao nhau. 

Thật ra, lúc nào Chunbong cũng khó có thể đoán được Seojun đang nghĩ gì, nhưng hôm nay thì cô hoàn toàn không thể đọc được cậu.

Chunbong cố gắng giữ bình tĩnh, tiếp tục nói.

“Cậu đừng dễ dàng tin người. Đến giờ tớ vẫn chưa biết kẻ hủy diệt Hoàng Kim  Kiếm Môn. Người đó có thể là bất kỳ ai, kể cả các môn phái chính đạo. Bọn họ cũng thối nát cả thôi.”

“…”

“Mà, chắc với cậu cũng chẳng quan trọng. Cậu là cái loại mà hễ ai tiếp cận là cậu đấm luôn còn gì.”

Seojun cuối cùng cũng cất lời. Chunbong chăm chú nhìn môi cậu mấp máy.

“Này.”

“…Gì?”

“Bé Hee.”

“Cái gì cơ? Sao cậu tự nhiên lại…”

Chunbong chớp mắt kinh ngạc. Seojun mỉm cười.

“Bé Hee, Geum Hee à, con ngốc này. Em đang đánh giá thấp anh mình quá rồi đấy. Tớ đâu có ra ngoài để đi tìm cái chết.”

Nói rồi, cậu khẽ vuốt chuôi kiếm bên hông. Khi mặt trăng lưỡi liềm bị mây che khuất, bóng tối bao phủ xung quanh, chỉ còn tiếng nói của cậu vang lên.

“Chờ tớ nhé. Tớ sẽ mang thuốc về cô em gái bé bỏng ngay đây.”

Lúc mây tan và vần trăng lại sáng trở lại, bóng dáng của Seojun không còn ở đây nữa.

“…Anh mình đúng là đồ điên mà…”

Geum Hee lặng lẽ cúi đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!