Chương 401 - 500

Chương 424 - Khách

2026-02-26

1

Chương 424 - Khách

Cũng giống như Rem đã hạ quyết tâm, những người khác cũng có sự thay đổi trong tâm thức.

Đó là điều không thể tránh khỏi.

"Hà!"

Từ sáng sớm tinh mơ đến tối mịt.

Dù mưa rơi hay tuyết đổ, dù thời tiết có nhớp nháp khó chịu đến đâu.

Nhìn một kẻ vung kiếm như điên như dại, làm sao mà không nảy sinh suy nghĩ cho được.

Nếu Rem đã hạ quyết tâm vì một lý do nào đó, thì Ragna lại bắt đầu nhìn nhận lại tài năng của chính mình.

Cậu ta quan sát nội tâm mình với thái độ của một người đứng ngoài cuộc.

Mình đang có trong tay những gì?

Đầu tiên, chắc chắn là tài năng tìm đường tắt. Đó là khả năng ở mức độ siêu phàm.

Nhưng tài năng tìm đường không phải là thứ cần sự công nhận của người khác.

Dù mình cũng chẳng định làm nghề dẫn đường mãi.

Thực tế Ragna cũng từng làm nghề dẫn đường, nhưng bất cứ ai thuê cậu ta dù chỉ một lần đều sợ đến già.

Đánh nhau thì giỏi kinh khủng, nhưng lại là gã dẫn đường điên khùng không phân biệt nổi Đông Tây Nam Bắc.

Thậm chí còn có hiểu lầm rằng cậu ta cố tình dẫn khách vào ổ ma thú hay quái vật.

Hội Dẫn đường từng có thời chỉ cần nghe đến cái tên Ragna là mặt cắt không còn giọt máu.

Bỏ qua tài năng dẫn đường sang một bên.

Tiếp theo là gì?

Là kiếm. Là kiếm thuật. Tài năng bẩm sinh không thể giấu đi đâu được, có những thứ không cần ai nói cũng tự biết.

Giống như tài năng dẫn đường, tài năng kiếm thuật của cậu ta cũng ở mức thượng thừa.

Vậy thì còn thiếu cái gì?

Biết mình giỏi ở đâu là đủ rồi.

Dù có thể nói là không chê vào đâu được với tư cách một người dẫn đường, nhưng với kiếm thuật thì chưa.

Nếu thực sự hoàn hảo và trôi chảy, cậu ta đáng lẽ đã phải đạt đến đẳng cấp Hiệp sĩ rồi.

Nhưng không. Bị tắc nghẽn. Cảm giác dòng chảy kiếm thuật bị đứt đoạn.

Nghĩa là vẫn còn thiếu sót.

Gần đây trong mắt người khác, Ragna có vẻ lười biếng, nhưng thực chất cậu ta đang quan sát nội tâm mình.

Sau khi nhìn lại bản thân và đi đến một kết luận, cậu ta mới bắt đầu hành động.

Kỹ thuật cơ bản.

Vung, chém, đâm - tất cả mọi động tác.

Ragna bắt đầu đi ngược lại con đường mình đã qua, bắt đầu từ những bài tập thể lực cơ bản nhất.

Dù khả năng tìm đường có tệ hại đến đâu, nhưng việc lần theo dấu chân mình đã in sâu xuống đất để quay lại thì Ragna hoàn toàn có thể làm được.

Trong lúc đó, có tiếng nói vang lên trong đầu cậu.

"Tại sao cậu lại muốn trở thành Hiệp sĩ?"

Nếu là trước đây, cậu ta sẽ khựng lại vì không trả lời được. Nhưng bây giờ...

"Phải trở thành Hiệp sĩ thì mới nhìn thấy được những gì ở phía sau."

Ragna giờ đây đang chờ đợi điều tiếp theo. Và cậu cũng có một mục tiêu gần ngay trước mắt. Tên Hiệp sĩ đến từ Aspen.

Đánh bại hắn.

Cũng giống như quyết tâm của Rem, Ragna cũng đã thay đổi.

Jaxon thì chẳng cần phải trải qua biến cố tâm lý nào.

Bởi cậu ta đã định sẵn tâm ý rồi.

Thay vào đó, cơ thể cậu ta bận rộn hơn bao giờ hết. Cậu phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi. Nếu không thuyết phục được thành viên trong Hội, thì sẽ có hàng tá kẻ sẵn sàng bỏ độc vào bữa ăn của Encrid ngay lập tức.

Giữa những biến chuyển đó, Encrid vẫn cứ vung kiếm.

Nhìn quỹ đạo đường kiếm đó, Luagarne thốt lên đầy thán phục:

"Gọn gàng thật."

Đó là những kỹ thuật cơ bản như đã được lặp lại hàng nghìn lần trong nhiều năm ròng.

Trong mắt Luagarne, nếu chỉ xét về kỹ thuật cơ bản, Encrid là người xuất sắc nhất cô từng thấy.

Có phải là điều hiển nhiên không?

Luagarne thầm nghĩ. Ngẫm lại thì có vẻ đúng là hiển nhiên.

Thiên tài bẩm sinh có tài năng, nên dù cùng một động tác, họ chỉ cần làm vài lần là nắm bắt được nguyên lý, giải mã và cải biến nó ngay lập tức.

Nhưng liệu có thể nói là họ đã hoàn toàn lĩnh hội nó không?

Tài năng lóe sáng chỉ ra đường tắt, nhưng điều đó chưa chắc đã tốt hoàn toàn.

Nếu thiếu đi nỗ lực, thiên tài cũng sẽ bị chính tài năng của mình nuốt chửng.

Luagarne đã chứng kiến không ít những kẻ bất hạnh như vậy.

Vậy thì cần cái gì?

Sự kiên trì. Tài năng mà thiếu đi sự kiên trì thì chẳng khác nào tiếng hót của loài chim không biết hót.

Sự kiên trì đến mức lì lợm kia đến từ đâu?

Yếu tố nào khiến cậu ta lặp lại liên tục mà không hề cảm thấy nhàm chán hay tẻ nhạt được?

"Phù."

Encrid thở hắt ra hơi từ sâu trong phổi rồi chém mạnh xuống.

Động tác vẽ nên quỹ đạo y hệt như lúc trước.

Không phải là đường kiếm vung ra khi tưởng tượng đối thủ trong đầu.

Chỉ là cú chém xuống đơn điệu đến mức nhàm chán lặp đi lặp lại mỗi ngày. Trong mắt Luagarne là vậy, nhưng từ cơ thể Encrid lại tỏa ra sức nóng hừng hực.

Đó là nhiệt huyết không thể có được từ sự nhàm chán.

Đó là đam mê chỉ có ở những kẻ say sưa trong niềm vui sướng.

Đúng là một tên kỳ lạ, quá đỗi kỳ lạ.

Những điều trước đây cô không thể nhìn thấy nếu không quan sát kỹ, giờ đã hiện rõ.

Cậu ta không thấy chán vì bản thân việc vung kiếm đã là niềm vui. Cậu ta chỉ đơn thuần tận hưởng việc vung kiếm.

Krang, người đang dần được biết đến với biệt danh Vua Truy Điệu, đã từng nói:

"Tên đó có giống người thường đâu."

Luagarne thầm đồng ý.

Đôi mắt cô dõi theo Encrid suốt cả ngày.

Quan sát và nghiên cứu mọi hành động của người đàn ông trước mắt, đó là việc của cô.

Và Luagarne cũng nhìn thấy những người thay đổi vì cậu ta.

Biết mình thiếu sót và tự tìm cách khắc phục, đó không phải là tài năng.

Đó là việc cần một cơ hội, một sự kích thích đi kèm.

Về mặt này, liều thuốc kích thích mang tên Encrid công bằng với tất cả mọi người.

Với Fel cũng vậy.

Fel luôn tự hào về tài năng của mình.

Cậu ta cũng quan sát tất cả mọi người chẳng kém gì Luagarne.

Đặc biệt, cậu ta chú ý đến Encrid.

Đúng là tên điên.

Chẳng có giờ nghỉ nào cả. À không, có thấy nghỉ đấy nhưng thế mà gọi là nghỉ sao.

Việc lặp lại bài tập mỗi ngày mà không thấy chán đã là đáng nể rồi, đằng này tên điên đó tập như thể đặt cược cả tính mạng vào từng bài tập vậy.

"Tôi luôn cố gắng hết sức."

Nhiều người nói câu đó lắm.

Nhưng thằng điên như thế này thì lần đầu mới thấy.

Không chỉ nói mồm, hắn thực sự lặp lại ngày hôm nay như thế mỗi ngày.

Sống một ngày trọn vẹn như ngọn nến thiêu đốt linh hồn để thắp sáng xung quanh. Fel cũng không phải dạng lười biếng trong luyện tập, nhưng ngày nào cũng như thế này ư?

Nuốt nước bọt, Fel hạ quyết tâm.

Nếu cần thiết, mình cũng sẽ làm như vậy.

Đâu phải tự nhiên mà cậu ta bị các bậc tiền bối mục đồng chửi mắng mà vẫn đi đến tận đây.

Fel vừa quan sát vừa âm thầm dốc sức luyện tập.

Lopord, người có thể coi là ở hoàn cảnh tương tự, lại hành động hoàn toàn trái ngược.

"Đấu một trận đi ạ!"

Nếu ai biết Lopord trước kia, chắc chắn sẽ không thể tưởng tượng nổi chuyện này.

Vốn dĩ là kẻ luôn nhìn sắc mặt người khác, hành động theo ý người khác hơn là ý mình, giờ đây cậu ta phớt lờ ánh mắt của mọi người một cách sảng khoái và đặt hành động lên hàng đầu.

"Cậu muốn chết thật à?"

Ragna hỏi Lopord một cách nghiêm túc. Cực kỳ nghiêm túc.

"Đừng giết người ta."

Encrid đang vung kiếm bên cạnh nhắc nhở.

Lopord là chú chim non vừa phá vỏ trứng bước ra thế giới mới.

Chắc không phải nói thật đâu.

Cậu ta đón nhận lời của Ragna như vậy. Trước đây cậu ta hay tự ý suy đoán tâm tư người khác nên gây ra nhiều hiểu lầm.

Nhưng giờ thì không thế nữa.

Đó là lý do cậu ta không nao núng trước những lời nói đùa của hai người kia.

Quyết tâm sẽ trở thành ý chí.

"Tôi muốn đấu đến chết ạ!"

"Thế này mà bảo không giết?"

Ragna hờ hững hỏi.

"Đừng giết."

Encrid lắc đầu.

Lopord không hề nhụt chí trước màn tung hứng của hai người. Hai người này thích đùa thật đấy.

Lao vào như thế thì chuyện bị đánh bầm dập là đương nhiên.

Nhưng Lopord không dừng lại ở đó. Nằm rên rỉ mấy ngày xong lại bật dậy ngay.

"Ngài Teresa, đấu một trận đi ạ!"

Lopord thách đấu bất kể đối thủ là ai.

"Tôi sẽ không tiễn cậu về với Chúa đâu."

Teresa gật đầu. Gần đây cô cũng có chút giác ngộ nho nhỏ.

Đó là sau khi thấy vài đối thủ tìm đến Encrid để đấu tập. Đúng là đủ loại người trên đời.

Từ lính đánh thuê tép riu, hộ vệ quý tộc không tin vào lời đồn, chiến binh nước khác, kiếm sĩ lang thang phương Đông, v.v.

Dù có Frog Meelun trong thành phố chặn bớt những kẻ tầm thường, nhưng vẫn có vài kẻ mò được đến tận doanh trại.

Meelun cũng đâu thể phân thân ra được.

Encrid đích thân tiếp chiêu họ, Teresa nhìn thấy cảnh đó cũng thầm gật đầu.

Sư tử vồ thỏ cũng dùng toàn lực.

Encrid không bao giờ lơ là dù đối thủ là ai.

Rút Aker ra và kích hoạt Ý chí khoảnh khắc. Cú đâm nhanh như tia chớp đó chẳng khác nào một tia sét.

Cô hành động giống như Encrid.

Cô vung khiên đập thẳng vào Lopord đang lao tới. Cú đập khiên chứa đựng sức mạnh của người lai khổng lồ.

Bốp!

"Hự...!"

Cổ nghẹo sang một bên, Lopord bay đi, lăn ba vòng trên đất rồi mới dừng lại. Ngất xỉu tại chỗ. Nếu Teresa dùng thêm chút lực nữa thôi thì cậu ta đã gõ cửa thiên đường rồi.

"Định giết cậu ta thật à?"

Encrid thấy thế liền hỏi.

"Đã đấu tập thì phải hết mình thôi."

Người lai khổng lồ Teresa nói, nhiệt huyết bừng lên trong mắt. Ánh mắt cô truyền tải ý muốn chiến đấu.

Cô không phải người từ chối lời thách đấu.

"Tới đi."

Encrid cũng chẳng né tránh.

Nếu ai đó đến đây nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ nghĩ đây là cái ổ hỗn loạn nhất trần đời.

Kẻ được gọi là Tướng quân cai quản cả vùng này thì hở ra là đánh nhau sống chết.

"Đấu một trận đi ạ!"

Kẻ trông yếu nhớt nhất thì gặp ai cũng lao vào thách thức.

Một số người đến thách đấu sau khi bị khuất phục bởi thực lực của nhóm Encrid đã xin gia nhập đơn vị.

"Tôi muốn ở lại dưới trướng Sát Quỷ Nhân."

Chẳng ai thèm can ngăn.

Nhưng rồi những người đó cũng sớm tỉnh mộng.

"Tôi sẽ bắt đầu từ Lực lượng Thường trực Border Guard. À không. Không phải ạ. Ý ngài là vào dưới trướng ngài Rem á? Tôi sai rồi. Tôi sẽ về quê làm ruộng. Thường trực gì chứ. Tôi sẽ làm nông dân."

Họ thay đổi thái độ nhanh như chớp.

Người bình thường dù có cố gắng đến đâu cũng không thể theo kịp sự điên rồ này.

Đâu phải tự nhiên mà gọi là Đại đội Điên.

"Đấu tập!"

Lopord hét lên.

Fel quan sát với ánh mắt ẩn ý.

Rem đang tính xem bao giờ đi phương Tây.

Jaxon đi đi về về không ngớt.

Ragna chăm chỉ luyện tập cơ bản hơn bao giờ hết.

Audin thì chìm đắm trong suy nghĩ về cấm chế của mình.

Lạy Chúa, con có thể tháo bỏ cấm chế được không?

Gần đây hắn hay nghĩ về điều đó. Audin tin rằng Chúa sẽ ban cho hắn một dấu hiệu khác.

Dunbakel đã nhận ra điểm yếu của mình.

Ham muốn sống sót quá mức, đó chính là điểm yếu. Vì thế nên cô luôn nhìn lại phía sau và nghĩ đến việc bỏ chạy trước tiên.

Phải làm thế mới sống được chứ.

Bản năng sinh tồn của thú nhân vốn dĩ đã mạnh hơn các loài khác, trong thời gian bị đuổi khỏi bầy, bản năng đó của Dunbakel càng trở nên mãnh liệt.

Tại sao ngay cả khi đã quyết tâm chết, ý muốn sống lại trỗi dậy nhanh chóng đến vậy?

Bởi vì cô thực sự không muốn chết.

Phải vượt qua điều này mới được.

Sự tồn tại của Encrid thật kỳ lạ. Chỉ cần quan sát anh ta cũng khiến Dunbakel nhận ra vấn đề của chính mình.

Một ngày bình thường như bao ngày tại sân tập.

Fel nhìn thấy ai đó đang đi tới giữa ba cái cây ở lối vào sân tập.

Không phải gương mặt quen thuộc.

Cũng không mặc quân phục lính gác.

Hắn mặc một chiếc áo gilet bằng vải thô. Đôi cánh tay đầy sẹo và cơ bắp, xương hàm sắc lẹm cùng xương gò má nổi rõ. Thân hình mảnh khảnh nhưng gân guốc của hắn là thứ không thể ngó lơ.[note90654]

Ánh mắt Pell lướt nhanh qua toàn thân đối phương trong khoảnh khắc.

"Cho ta chơi cùng với."

Khoảnh khắc Fel thấy môi hắn mấp máy, giọng nói vang lên, ngay lập tưc hình ảnh hắn phóng đại ngay trước mắt.

"Hự!"

Giật mình, Fel rút thanh Sát Thần Kiếm chém ngược lên.

Phải làm thế thôi.

Kẻ vừa nãy còn lững thững đằng xa giờ đã áp sát ngay trước mũi.

Bản năng khiến cậu vung kiếm, đối phương dùng lòng bàn tay đỡ lấy lưỡi kiếm.

Phập! Lòng bàn tay bị cắt nhẹ khiến cho máu rỉ ra.

"Kiếm sắc đấy."

Hắn thè lưỡi liếm nhẹ vết thương, thế là xong.

Ma thuật của Sát Thần Kiếm không phát huy tác dụng.

"Ngươi không đáng để ta mất thời gian."

Kẻ đột ngột lao tới nói rồi bước vào trong sân tập.

Lập tức, Rem, Ragna, Audin, Teresa, Dunbakel dàn hàng ngang hai bên Encrid.

Lopord, người vốn dĩ rất tinh ý nhưng giờ thì sự tinh ý đã bốc hơi đâu mất, hỏi:

"Ai đấy ạ?"

Nhìn là biết không phải lính thường rồi.

"Người qua đường."

Hắn đáp.

Dù đối phương chưa làm gì, nhưng Encrid cảm thấy một áp lực đè nặng, làm cho anh nhớ đến một người.

Đó là ký ức được gọi về từ bản năng.

Kẻ đó đến từ Aspen, xé toạc lều trại và tung ra đường kiếm.

Một Hiệp sĩ, đối thủ mà ngay cả việc đỡ một đòn cũng quá sức với anh.

"Nghe đồn thổi ghê lắm mà hóa ra cũng thường thôi."

Hắn nói và buông thõng hai tay.

Không làm gì cả, cũng không kích hoạt Ý chí, nhưng không hề để lộ sơ hở nào.

Nhưng chẳng lẽ vì thế mà phải lùi bước?

Encrid dựng lên thanh kiếm trong tâm tưởng.

Ý chí chính là lưỡi kiếm được mài sắc bằng hòn đá mài mang tên giác ngộ.

Anh xốc lại tinh thần, thẳng lưng, đặt tay lên chuôi kiếm.

Không chỉ Encrid.

Rem, Ragna, Audin, Dunbakel, Teresa cũng vậy.

Không ai có ý định lùi bước.

Cái nóng mùa hè hâm nóng không khí. Thời tiết nóng đến mức ảo ảnh nhiệt bốc lên.

Mồ hôi đang tuôn như tắm vì cái nóng oi bức, nhưng sự căng thẳng tột độ khiến nhiệt độ như giảm xuống lạnh toát.

Khi không ai nói lời nào, một người khác chen vào.

Từ phía sau người đàn ông mới xuất hiện.

"Thôi ngay cái trò đùa dai đó đi."

Dẫu lời nói của hắn đã phá vỡ sự im lặng, nhưng bầu không khí căng thẳng vẫn không hề thuyên giảm. Người đàn ông đầu tiên vốn dĩ đã chủ ý tạo ra không gian ngột ngạt này, nhưng giờ đây, nó đã biến chuyển sang một thái độ khác hẳn.

Ái chà?

Người đàn ông áo gilet nhìn chằm chằm vào Encrid.

Nguồn cơn của sự căng thẳng đã rõ, chính là người đàn ông này, kẻ được mệnh danh là Sát Quỷ Nhân.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Vải coarse fabric, hay còn gọi là vải thô, là loại vải được làm từ sợi thô, thường được sử dụng cho mục đích tiện ích. Vải này có kết cấu thô ráp và không mịn màng khi chạm vào
Vải coarse fabric, hay còn gọi là vải thô, là loại vải được làm từ sợi thô, thường được sử dụng cho mục đích tiện ích. Vải này có kết cấu thô ráp và không mịn màng khi chạm vào