Có bao nhiêu quý tộc đang tụ tập tại thủ đô lúc này?
Và chắc chắn không phải ai trong số họ cũng là người đàng hoàng.
Chỉ cần suy nghĩ một chút là có thể đoán ra ngay.
"Thế nào? Nếu ngài chịu về lãnh địa của ta, ta sẽ ban tặng trang viên cùng danh hiệu Người Bảo Vệ Lãnh Địa..."
Gã Nam tước Somerset là kẻ mở đầu cho chuỗi phiền toái này.
Encrid cố gắng từ chối một cách nhẹ nhàng nhất có thể.
"Tôi không có hứng thú."
Đây là tình huống mà anh chưa từng trải qua. Trong suốt cuộc đời mình, có bao giờ anh nhận được sự quan tâm đặc biệt đến thế từ giới quý tộc đâu.
Encrid bày tỏ quan điểm rõ ràng để đẩy lùi đối phương.
"Cái... hừm."
Nam tước Somerset cứng họng. Ông ta bị sốc trước thái độ từ chối dứt khoát đó. Ông ta đâu biết rằng đó đã là sự tử tế nhất mà Encrid dành cho mình.
Vì thế, trong lòng ông ta dấy lên sự bất mãn.
Biết là hắn giỏi, nhưng thế gian này làm sao sống chỉ dựa vào mỗi thanh kiếm được?
Ai cũng cần có chỗ dựa cả.
Sau này muốn có chỗ đứng ở thủ đô thì đó là điều hiển nhiên chứ?
Con người ta thường chỉ nhìn thấy những gì mình biết, nên với Nam tước Somerset, điều này là lẽ đương nhiên.
"Vậy xin cáo từ."
Encrid cúi đầu nhẹ rồi quay lưng bước đi. Cậu bé người hầu nhìn thấy chủ nhân mình đang run lên vì tức giận.
Nhưng bóng lưng của người anh hùng cứu quốc khi quay đi trông thật ngầu.
Ngầu quá đi mất.
Dù đối phương là quý tộc hay ai đi nữa, anh vẫn nói những gì cần nói rồi bỏ đi. Thử hỏi có đứa trẻ nào lại không ngưỡng mộ hình ảnh đó chứ.
Và sự ngưỡng mộ ấy không chỉ dành riêng cho lũ trẻ.
Trong đám hầu gái cũng đã hình thành những hội nhóm tranh luận xem giữa Encrid và Jaxon ai đẹp trai hơn.
Thậm chí Audin, Rem, Dunbakel và Teresa cũng được đưa vào danh sách bình phẩm.
Trước đây cái tên Encrid đã từng được biết đến trong giới quý bà. Nhưng giờ thì tầm vóc của nó đã khác hẳn. Không một quý tộc nào ở thủ đô lại không biết đến cái tên Encrid và Đại đội Điên. Trong số đó, có kẻ còn dẫn theo cả con gái mình đến gặp anh. Nể mặt Krang, Encrid cũng chịu gặp mặt tất cả.
"Đây là con gái ta."
Cô gái khá xinh xắn. Cái cách cô cúi đầu e thẹn trông cũng thật ngây thơ.
Encrid liếc nhìn cánh tay trần của cô tiểu thư, thầm đánh giá cái bắp tay ấy chắc chẳng cầm nổi thanh rapier, rồi từ chối khéo.
"Tôi bận lắm."
"Bận việc gì cơ?"
"Bận tập luyện."
Dù có thêm thắt vài lời xã giao, nhưng tóm lại nội dung cuộc đối thoại chỉ có thế.
Có người mang con gái đến, lại có người muốn anh làm người thừa kế.
"Ta không có con cái."
Đó là một ông lão gầy gò, trạc bảy mươi tuổi. Ông ta bảo cả đời chưa từng tiêu xài hoang phí, và việc đứng về phe nhà Vua lần này là canh bạc lớn nhất cuộc đời ông.
Sau khi tiếp chuyện qua loa rồi tiễn khách, Jaxon tiến lại gần thì thầm:
"Nghe đồn lão ta có sáu người con nhưng vì không vừa ý đứa nào nên đuổi cổ đi hết rồi."
Lão già đó là trùm keo kiệt, đến mức ở nhà còn không ăn bánh mì trắng mà chỉ gặm bánh mì đen cho qua bữa.
Một kẻ như thế lại vác toàn bộ gia sản đến dâng tặng.
Thậm chí lão còn mang theo cả giấy tờ chuyển nhượng, chỉ cần anh đóng dấu vào là xong.
Encrid làm gì có ấn triện. Anh là dân thường mà.
Sau đó vẫn còn vài quý tộc nữa tìm đến.
Đó là đã lọc bớt mấy kẻ tôm tép, chỉ tiếp những nhân vật có máu mặt rồi đấy.
Trong số đó, có những vị khách khá đặc biệt.
"Tôi xin nói trước, tôi không phải người của Aspen, đây chỉ là một sự ủy thác đơn thuần. Thế nên xin ngài đừng chém hay đánh tôi nhé. Công việc của tôi chỉ là chuyển lời và nhận câu trả lời thôi."
Người đàn ông đứng dưới bóng cây râm mát mà mồ hôi vã ra như tắm vì căng thẳng.
Có vẻ là một quan tòa làm việc tại thủ đô.
Tuy chỉ là quý tộc cấp thấp, nhưng ông ta kiếm thêm thu nhập từ những công việc "chuyển lời" kiểu này.
Nhìn cái thái độ khúm núm van xin sự thông cảm kia, có vẻ ông ta đang bị ai đó nắm thóp.
Encrid gật đầu.
"Phía Aspen hứa hẹn sẽ ban tước Công tước."
Cuộc nội chiến này liệu chỉ là vấn đề riêng của Naurillia? Không hề. Tất cả các quốc gia lân cận đều đang dòm ngó.
Việc Aspen là kẻ đầu tiên đưa ra lời đề nghị này cũng là điều dễ hiểu.
Encrid là người như thế nào?
Là kẻ trung thành tuyệt đối với đất nước? Hay là kẻ có những toan tính riêng?
"Nếu ngài muốn, hôn sự với Công chúa cũng là điều có thể thương lượng."
Encrid bắt đầu lo lắng ông quan tòa này sẽ bị mất nước vì đổ mồ hôi quá nhiều.
Mồ hôi đọng thành vũng dưới chân ông ta rồi kìa.
"Tôi từ chối."
"À, vâng. Tôi hiểu rồi."
Ông ta cũng chẳng có ý định thuyết phục lần hai.
Vàng chất như núi, mỹ nhân trong tay.
Đến lúc này, Encrid cũng bắt đầu cảm thấy phiền phức thật sự.
"Cứ chặt tay vài thằng là bọn nó sợ ngay ấy mà, đảm bảo không dám bén mảng đến nữa đâu."
Rem đưa ra lời khuyên. Nghe có vẻ bạo lực nhưng Encrid, vì quá ngán ngẩm lại thấy cũng xuôi tai.
"Cứ lờ đi là tốt nhất."
Ragna cũng lên tiếng. Cách này nghe có vẻ nhẹ nhàng hơn, nhưng khổ nỗi bọn quý tộc đâu có đi một mình, chúng lôi theo cả đoàn tùy tùng hầu hạ.
Quý tộc có khổ đâu? Kẻ khổ là đám người hầu ấy chứ.
Nhìn mấy đứa trẻ run lẩy bẩy khi tìm đến mình, Encrid không nỡ lòng nào ngó lơ.
"Haha, cứ dùng lời cầu nguyện để tĩnh tâm là được thôi. Hãy cầu nguyện cùng những vị khách đó, người anh em à."
Nếu lời cầu nguyện đầu tiên là theo nghĩa đen, thì cái "cầu nguyện cùng nhau" vế sau chắc chắn là loại cầu nguyện có kèm theo nắm đấm và cú đá.
Encrid thấy cách này với cách của Rem cũng chẳng khác gì nhau là mấy.
Dunbakel và Teresa thì chẳng quan tâm đến chuyện bao đồng này.
Jaxon trong lòng nghĩ thầm "giết quách đi cho rảnh nợ" nhưng ngoài mặt vẫn im lặng.
Cậu ta là người biết phân biệt nặng nhẹ.
Esther thì lười biếng quan sát mọi chuyện với đôi mắt lim dim.
"Anh đã bị Ác quỷ để mắt tới rồi đấy, cẩn thận vào."
Khi cô nói vậy, phản ứng của Encrid thực sự khiến Esther cạn lời.
"Nó mạnh lắm hả?"
Hỏi về sức mạnh của Ác quỷ ư.
"Chắc không dễ thắng đâu nhỉ?"
Lại còn cái vẻ mặt mong chờ được đánh nhau với Ác quỷ đó là sao chứ.
"Đồ điên này."
Esther buộc phải biến thành người để chửi một câu cho bõ tức rồi lại hóa thành báo.
Dù chỉ là lầm bầm, nhưng nếu không nói ra thành tiếng chắc cô uất ức chết mất.
Muốn duy trì thế giới chân ngôn thì không được để tâm trạng bức bối thế này.
Mà dù cô có nói gì thì Encrid cũng chẳng phải kiểu người sẽ nghe lời trách móc.
Tóm lại, Encrid quyết định không nghe theo lời khuyên của bất kỳ ai mà chọn cách từ chối khéo léo.
Tuy nhiên, sự phiền toái vẫn đeo bám dai dẳng, khiến anh đã tính đến chuyện trốn về doanh trại Border Guard cho xong.
"Đã lâu không gặp. Người anh hùng cứu quốc, Sát Quỷ Nhân, thành viên của Lực lượng Border Guard..."
"Đến đó là đủ rồi."
Là người quen. Encrid nghĩ thầm nếu lần này mà lại quên tên thì khuôn mặt xinh đẹp kia chắc sẽ hóa thành ghoul giận dữ mất, nên anh mở lời trước:
"Tiểu thư Baisar."
"...Ngài không quên tên tôi đấy chứ?"
"Làm sao có thể quên được."
Encrid vốn là người khéo ăn nói. Anh có thể lướt qua tình huống này mà không cần phải nhắc đến tên cô.
Kin Baisar, người được mệnh danh là đệ nhất mỹ nhân thủ đô, cũng không thể bắt bẻ gì thêm.
Cô không đi một mình, lời nói của người đàn ông trước mặt lại chẳng có kẽ hở nào.
Chẳng lẽ lại đường đột bắt anh ta nói tên mình ra?
Làm thế thì thất lễ quá, lại còn hạ thấp phẩm giá của một quý tộc nữa.
Chắc chắn là quên rồi.
Nhưng cô vẫn nghi ngờ.
Sự nghi ngờ đó hoàn toàn có cơ sở. Trong những vòng lặp vô tận của ngày hôm nay, Encrid quả thực đã quên béng tên cô.
Nhưng tại sao cô lại đến tận sân tập này?
Đang thắc mắc thì phía sau cô, năm người tùy tùng và một ông lão bước tới.
"Nghe nói dạo này có nhiều kẻ phiền phức tìm đến cậu lắm phải không?"
Là Hầu tước Baisar.
Kin cúi đầu chào rồi lùi sang một bên.
"Không cần phải nhường chỗ đâu, ta cũng không có ý định làm mất thời gian quý báu của cậu."
Hầu tước Baisar vốn là người thực tế và coi trọng hiệu quả. Ông ghét sự lãng phí thời gian.
Đó là điểm khác biệt giữa ông và những kẻ khác. Thay vì sai người hầu, ông cử người trong gia tộc đến và đích thân bước vào tận sân tập. Trước sự chứng kiến của đám Rem, Hầu tước nói thẳng:
"Ta nghe nói tuổi cậu cũng đã lớn rồi, hãy kết hôn với Kin đi."
Encrid không phải kẻ ngốc. Sự thông minh của anh đã được chính Krais công nhận. Kin đứng đó cúi đầu, không hề tỏ vẻ xấu hổ, còn Hầu tước thì ra chiều đề nghị của mình chẳng có gì là thiệt thòi cho anh cả.
"Tước vị Hầu tước sau này sẽ do Marcus kế thừa."
Nếu ghép nối cả câu nói này vào, ý nghĩa thực sự của lời đề nghị sẽ hiện ra rõ ràng.
Kin Baisar là một biểu tượng.
Biểu tượng kết nối giữa anh và gia tộc Baisar.
Lợi ích là gì ư?
Khi lễ ban thưởng bắt đầu, gia tộc Baisar sẽ được phong Công tước.
Với tầm ảnh hưởng hiện tại và công lao to lớn của Marcus Baisar trong cuộc chiến vừa qua, điều đó là chắc chắn.
Nếu Marcus trở thành chủ nhân gia tộc Centerpole, tước vị Công tước nằm trong tầm tay.
Hãy để gia tộc Công tước độc nhất vô nhị của vương quốc này trở thành hậu phương của cậu.
Cậu muốn làm gì cũng được.
Và chúng ta sẽ không ép buộc cậu bất cứ điều gì.
Đó chính là ẩn ý đằng sau lời đề nghị.
Hầu tước Baisar cũng chẳng phải kẻ khờ. Ông không có ý định dùng vũ lực hay quyền uy để ép buộc Encrid.
Chỉ cần anh đồng ý kết mối thâm giao này, ông sẽ dâng tặng đệ nhất mỹ nhân vương quốc cùng bất cứ thứ gì anh cần.
Đó là đề nghị của Hầu tước.
Ông hoàn toàn có thể đưa một cô con gái khác ra làm quân cờ, nhưng ông đã không làm thế.
Kin Baisar chính là sự tôn trọng cao nhất mà Hầu tước dành cho anh.
Một đề nghị táo bạo đến mức ngay cả Krang nếu nghe được cũng phải thốt lên "Liệu có phải...".
Encrid nhìn chằm chằm Hầu tước một lúc rồi chuyển ánh mắt sang Kin.
Là con gái nhà quý tộc, chuyện kết hôn chính trị là lẽ thường tình. Xã hội này khuyến khích điều đó.
Nhưng chuyện đó có gì vui vẻ sao? Có hạnh phúc không?
Encrid không hiểu rõ về Kin Baisar. Nhưng anh nhìn cô như một con người, chứ không phải một món hàng. Dù không thân thiết, nhưng họ cũng đã từng gặp gỡ và trò chuyện vài lần.
Kin Baisar mà anh từng thấy không giống một người phụ nữ cam chịu số phận làm phu nhân trong lồng son.
Dù biết lời này có thể bị coi là xấc xược, nhưng Encrid vẫn làm theo cách của mình.
Từ bao giờ anh phải giữ kẽ và nhịn nhục không dám nói những điều mình nghĩ chứ?
"Ước mơ của cô là gì?"
Thế nên anh hỏi.
Kin Baisar đang giữ vẻ mặt vô cảm bỗng ngẩng lên nhìn Encrid.
Cô là biểu tượng. Là đối tượng của hôn nhân chính trị. Chỉ có thế thôi. Cô không cần tình yêu, cũng chẳng cần làm gì cả.
Nhưng ước mơ ư? Một câu hỏi lạc lõng giữa hoàn cảnh này.
"Cô không có ước mơ à? Không có việc gì muốn làm sao?"
Kin Baisar bối rối. Cô nghĩ thầm tên này đúng là kẻ không thể nào nắm bắt được.
Hầu tước Baisar im lặng. Ông vốn là người không hay bộc lộ cảm xúc.
Trả lời có được không nhỉ?
"Chắc là có chứ."
Sinh ra trong nhung lụa nhưng cô không phải kiểu tiểu thư chỉ biết ru rú trong nhà. Cô có những việc muốn làm. Nhưng đó không phải điều nên nói trước mặt gia chủ.
Trong gia tộc, lời Hầu tước là quân lệnh. Ông bảo kết hôn chính trị thì phải kết hôn.
"Là được đồng hành cùng người anh hùng cứu quốc."
Kin đưa ra một câu trả lời mẫu mực. Không ai lên tiếng. Hầu tước cũng chỉ lặng lẽ quan sát.
"Việc cô thực sự muốn làm ấy."
Encrid gặng hỏi lại, từng chữ gãy gọn, đanh thép. Kin bắt đầu toát mồ hôi. Cô cảm thấy như đang đứng trên bờ vực thẳm.
"Nói đi."
Hầu tước nhìn chằm chằm Encrid rồi ra lệnh. Lúc này Kin mới rụt rè mở miệng:
"Tôi có hứng thú với việc chế tác trang sức nên cũng đang làm chút ít."
"Gọi là chút ít mà lại đi tìm những thương đoàn có quy mô lớn sao?"
Hầu tước lên tiếng. Ông đã biết tất cả.
Kin Baisar có con mắt thẩm mỹ tuyệt vời về đá quý. Cô còn là người dẫn đầu các xu hướng thời trang tại thủ đô.
Đó là nhờ năng khiếu bẩm sinh và con mắt được tôi luyện từ nhỏ trong gia đình Hầu tước.
Tất nhiên, gọi đó là thiên tài cũng không ngoa.
"Con muốn làm việc đó sao?"
Hầu tước hỏi. Kin không biết phải trả lời thế nào. Thấy cô im lặng, Encrid nói thay:
"Hỏi làm cái gì. Người già thì hay cố chấp, thế nên mới vậy đấy. Thôi bớt cố chấp và đừng hành hạ con cháu nữa đi ông."
Hơn nửa số tùy tùng suýt ngất xỉu vì kinh hãi.
Lời nói này đi quá giới hạn hơi xa rồi thì phải?
Nhưng cũng chẳng ai dám ho he.
Một mình Encrid đã đáng sợ, nhìn đám người đứng sau lưng anh ta thì đến cả ý nghĩ phản kháng cũng không dám nhen nhóm.
Rem đang cười hề hề, cái lưỡi liếm nhẹ lên lưỡi rìu sắc lẹm.
"Bẩn thỉu."
Ragna nhăn mặt mắng.
"Kệ xác ta."
Hai kẻ đó lại bắt đầu đấu võ mồm.
"Cậu bảo ta già nên mới thế ư?"
Hầu tước chớp mắt hỏi lại. Không hề có ý cười. Lẽ ra phải cảm thấy áp lực, nhưng so với Bá tước Molsen bị Ác quỷ nhập thì thế này vẫn còn "đáng yêu" chán.
"Để chứng minh bản thân tôi, chỉ cần thanh kiếm này là đủ."
Encrid đáp trả.
Cuộc đối thoại kết thúc. Không cần phải đối đãi khác biệt so với những quý tộc khác. Encrid thực sự nghĩ vậy.
Hầu tước Baisar hay Somerset hay bất cứ ai cũng giống nhau cả thôi.
"Vậy nhé."
Chỉ là những kẻ phiền phức đến làm phiền buổi tập của anh.
Anh cúi đầu chào lấy lệ rồi quay lưng bước đi. Hầu tước trừng mắt nhìn theo bóng lưng Encrid một lúc rồi cũng quay đi.
Trông ông ta có vẻ khá dỗi.
"Nhưng mà là Hầu tước đấy, có ổn không? Hay là cứ 'xoẹt' một cái cho xong?"
Rem đưa tay lên cổ làm động tác cắt tiết, lại hiến kế. Encrid lờ đi.
"Phí thời gian."
Anh nói thật lòng.
Có quá nhiều thứ mới mẻ vừa lĩnh hội được. Chúng khiến cơ thể anh rạo rực không yên.
Cũng phải thôi, Encrid vốn chẳng có chút tài năng kiếm thuật nào khi mới bắt đầu.
Vậy mà trong khoảnh khắc, anh đã thức tỉnh Ý chí, áp dụng nó vào thực chiến và thậm chí còn mô phỏng được cả kiếm thuật của Ragna.
Cảm nhận được sự thay đổi của cơ thể, giờ đây mỗi lần vung kiếm mang lại niềm vui gấp mười lần trước kia.
Tất nhiên, trong mắt những người ngoài cuộc như Fel, anh chỉ là một gã cuồng luyện tập.
Nhìn thấy nhan sắc của Kin Baisar mà vẫn dửng dưng, Fel tự hỏi liệu người đàn ông này có phải được tạc từ đá không, kể cả "chỗ đó".
"Anh ta bị... bất lực à?"
Fel quay sang hỏi Dunbakel.
"Ta cũng nghĩ thế. Anh ta tuyệt đối không bao giờ bị ta quyến rũ."
Fel nhìn cô sư tử bốc mùi chua loét bên cạnh mà thầm nghĩ:
Là tôi thì tôi cũng chẳng thèm bị cô quyến rũ đâu.
Cái cô thú nhân này lười tắm kinh khủng.