Chương 401 - 500

Chương 411 - Mượn dùng một lát

2026-02-25

2

Chương 411 - Mượn dùng một lát

Jaxon, người nãy giờ liên tục phóng dao, bất ngờ ném một con phi dao câm lặng về phía trán Bá tước.

Con dao bay đi không một tiếng động, nhưng khi chạm vào mặt Bá tước lại phát nổ bùm một tiếng lớn.

Cùng với tiếng nổ, một màn chắn đen kịt hiện ra trước mặt Bá tước, rung chuyển dữ dội. Lớp phòng thủ vẫn còn đó. Chỉ dựa vào một con dao găm quấn cuộn giấy phép thì không thể xuyên thủng được.

"Đừng mong ta tha thứ!"

Dean Molsen, kẻ luôn coi thường thế giới, lần đầu tiên cảm nhận được sự nguy hiểm khi bị dồn vào chân tường. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng hắn. Đây là lần đầu tiên hắn trải qua cảm giác này. Hắn mất đi sự bình tĩnh vốn có.

Bá tước đã sử dụng những thứ vượt xa phép thuật thông thường. Giờ đây, hắn đang đốt cháy cả tuổi thọ của mình.

Hắn thu hồi thêm nhiều vong linh, đôi mắt trợn ngược trắng dã.

Đôi mắt đen kịt của hắn hướng về phía Jaxon. Jaxon cảm thấy một luồng khí lạnh kinh hoàng ùa tới từ lỗ thủng trên bụng.

Hm?

Chân cậu bủn rủn, suýt chút nữa thì ngã quỵ, nhưng Jaxon vẫn cố gắng trụ vững. Bên cạnh cậu có hai tên đang rất mong chờ cảnh cậu ngã sấp mặt.

"Chết đi, chết đi, chết đi, chết đi, chết đi."

Bá tước giơ quyền trượng lên, lẩm bẩm liên hồi và trừng mắt nhìn Jaxon. Jaxon cũng nhìn lại hắn. Đôi mắt đen kịt không phân biệt được lòng trắng lòng đen kia toát lên sự dai dẳng đáng sợ.

Bá tước càng nói, khí lạnh từ bụng Jaxon càng bốc lên dữ dội. Cậu khó khăn lắm mới đứng vững được. Cuối cùng, Jaxon phải quỳ một chân xuống. Cậu chống tay xuống đất rồi nhắm mắt lại.

Phải chống lại cái lạnh này. Trong lúc tập trung, cậu nghe thấy tiếng lầm bầm của Rem bên cạnh.

"Đúng rồi, chính là nó."

Gã mọi rợ điên khùng.

Jaxon vừa nghĩ vừa gia tăng sự tập trung. Thứ đối phương sử dụng là một loại nguyền rủa. Hắn đã cấy cái gì đó vào vết thương của Jaxon. Chỉ cần tìm ra và đào nó đi là xong. Jaxon bắt đầu quan sát bên trong cơ thể mình.

Sự kiên nhẫn chịu đựng nỗi đau.

Sự lạnh lùng khi quan sát chính mình.

Và cuối cùng là sự nhạy bén.

Thêm vào đó là một trái tim bất khuất.

Không được từ bỏ.

Jaxon cũng đã học được điều này từ Encrid.

Dù là lần đầu tiên trúng loại chú pháp này, nhưng chắc chắn sẽ có cách giải quyết.

Kiến thức, kinh nghiệm, suy luận và đúc kết.

Trong khi Jaxon đang quỳ xuống cầm cự, chính xác hơn là trong khi các thành viên trong đội đang đập tan mọi nguy hiểm trước mắt.

Encrid bước lên ba bước.

Ba bước chân hướng thẳng về phía Bá tước. Nghĩa là giờ đây hắn đã nằm trong tầm kiếm.

Đó là nhờ các đồng đội đã chặn đứng mọi đòn phép và thủ đoạn của Bá tước.

Sau khi thu hẹp khoảng cách. Encrid đặt tay lên chuôi kiếm và nói:

"Ngươi đã nằm trong vùng kiểm soát của ta."

Ba người đang ngồi và một người đang đứng, tất cả đều nhìn về phía Encrid. Bá tước cũng nhìn anh.

Vùng kiểm soát? Ý là tầm kiếm chứ gì. Bá tước cười khẩy.

Hắn tin tưởng tuyệt đối vào lớp phòng thủ bao quanh cơ thể mình.

Encrid điều hòa hơi thở. Việc đột phá qua một vạn vong linh đã khiến anh quá sức.

Mệt mỏi tích tụ đến mức cơ bắp run lên bần bật, nhưng không sao cả.

Đâu phải lần đầu anh bị thế này.

Cầm kiếm lên là chuyện thường tình.

Nhất là cái thời chưa có gì trong tay, anh đã phải vung kiếm đến mức rách cơ.

Nếu không làm thế, anh thậm chí còn chẳng thể vươn tay tới giấc mơ của mình.

Để vươn tay tới những thứ vô hình và tiến lên phía trước, cần phải làm gì?

Lặp lại và lặp lại.

Nhờ những kinh nghiệm đó.

Vì đã từng trải qua nên anh mới dám liều mạng.

Encrid vẫn còn chịu đựng được.

Ánh mắt anh chạm vào màn chắn đen đang dao động trước mặt Bá tước.

Encrid đã thấy Jaxon đâm vào lớp phòng thủ đó một lần. Qua đó, anh ước lượng được độ cứng của nó.

Dao ném không xuyên thủng được.

Nhưng chém thì được. Tất nhiên, chém thường thì vô dụng. Phải chém với một tâm thế không chút nghi ngờ.

Vì thế.

"Ragna, cho tôi mượn một chiêu."

Ragna thậm chí chẳng kịp hỏi lại "Cái gì?".

Encrid tái hiện lại kỹ thuật mà anh đã cố gắng bắt chước và nghiền ngẫm bao lần nhưng thất bại.

Nâng kiếm lên như muốn đâm thủng bầu trời. Hai tay nắm chặt chuôi kiếm, thả lỏng vai.

Thế Thượng đoạn của Trọng Kiếm Thức.

Chính xác hơn là biến thể của kiếm thuật gia truyền từ một gia tộc phương Bắc.

Họ của Ragna là Yohan.

Ragna đã tùy ý biến đổi kiếm thế của gia tộc Yohan.

Encrid không biết đến điều đó. Anh chỉ chuẩn bị tư thế để vung kiếm.

Ragna nhìn Encrid với đôi mắt hơi ngạc nhiên.

Không tệ.

Tư thế, khí thế, ý chí.

Không chê vào đâu được.

Đây là tư thế hoàn hảo nhất của Encrid từ trước đến nay.

Nhất là khi anh đang bắt chước kỹ thuật của cậu, điều đó càng khiến Ragna ấn tượng.

Không chỉ Ragna ngạc nhiên.

Rem đã ngạc nhiên từ lúc đánh nhau với đám vong linh.

Không bị đẩy lùi dù chỉ một lần.

Encrid đã bắt kịp nhịp độ của hắn và Ragna. Giờ đây thật khó để liên tưởng anh với người đội trưởng trước kia.

Thú vị đấy. Rất thú vị.

Rem vừa nghĩ vừa siết chặt tay cầm rìu, sẵn sàng ném nó đi nếu có biến.

Audin không thể chắp tay nên chỉ cầu nguyện bằng miệng. Cơn đau như muốn nổ tung đầu nhưng Audin vẫn chịu đựng và cầu nguyện.

"Con cừu được Cha dõi theo đã trút bỏ bộ lông để trở thành người chăn cừu."

Hơn nữa, người chăn cừu là kẻ dùng roi trừng phạt những điều sai trái.

Phá vỡ phong ấn không phải chuyện đùa. Nếu sơ sẩy, cơn đau có thể khiến người ta phát điên. Có đầy kẻ tu hành chưa tới đã bị như vậy.

Nhưng việc cần làm thì phải làm.

Đó là điều Audin học được khi nhìn vào con người mang tên Encrid.

Jaxon rút con dao găm của Carmen ra, từ từ đâm vào bụng mình. Tránh nội tạng, nhắm thẳng vào nguồn gốc của khí lạnh.

Phập.

Dùng nỗi đau để trấn áp khí lạnh, cậu nhìn về phía trước. Lưỡi dao cắm vào bụng, nhưng chưa đến mức chí mạng. Đã tránh được nội tạng, chỉ cần chữa trị đúng cách là ổn.

Hơn nữa vết đâm cũng không sâu.

Đồng thời, hắn cũng tự kiểm điểm.

Sơ suất quá.

Cậu chưa tận dụng triệt để kỹ thuật ám sát. Tại sao lời dạy của sư phụ lại hiện về lúc này?

Muốn dốc toàn lực sao? Vậy thì tìm chỗ chôn trước đi.

Tại sao người lại nói thế?

Bản thân vốn là người được chọn để kế thừa Lưỡi Dao Geor cơ mà?

Chẳng phải chỗ chôn đã có sẵn rồi sao?

Sư phụ bảo rằng nếu dốc toàn lực tận hưởng trận chiến, ta sẽ say mê việc giết chóc và bị giết.

Jaxon thực sự đã từng cảm thấy như vậy.

Phải làm sao để không bị như thế?

Lại những suy nghĩ vẩn vơ không đúng lúc. Jaxon dứt khoát gạt bỏ chúng. Bây giờ cái đó không quan trọng.

Cậu nhìn về phía trước.

Người đội trưởng giờ đây không cần sự giúp đỡ của cậu nữa.

Tấm lưng anh choán hết tầm nhìn của cậu.

Tư thế chuẩn bị vung kiếm và tiến lên.

"Hừ, lũ khốn kiếp."

Bá tước điều chỉnh nhịp thở. Bị dồn ép liên tục, nhưng nhìn từng tên một gục ngã, hắn dần lấy lại được chút bình tĩnh.

Mắt hắn hướng về Encrid. Bá tước cũng biết dùng kiếm.

Thấy Encrid thủ thế, Bá tước nghĩ không thể nhường quyền chủ động tấn công.

Màn chắn đen đang dao động kia có thể vô hiệu hóa hầu hết các đòn tấn công.

Sau khi tính toán kỹ lưỡng, Bá tước quyết định ra đòn trước.

Đạp đất lao tới, đâm thẳng mũi kiếm về phía trước. Một cú đâm hoàn hảo. Mũi kiếm như một điểm sáng lao vút về phía Encrid.

Thẳng tắp và rõ ràng. Nhanh và mạnh.

Encrid bình tĩnh bổ kiếm xuống, đánh bật kiếm của Bá tước.

Keng!

Bá tước định thu hồi thanh kiếm bị bật ra để chém tiếp.

Nhưng Encrid đã mượn tạm kỹ thuật Cắt Đứt của Ragna.

Chân Encrid đạp đất lướt tới. Đồng thời vai anh xoay nhẹ nhàng, lấy hông làm trục để đổi hướng kiếm.

Thanh kiếm vừa bổ xuống để đỡ cú đâm của Bá tước, giờ đây chuyển hướng mượt mà như cá bơi trong nước.

Trái tim quái lực bơm máu điên cuồng tạo ra sức mạnh, và anh thêm vào đó Ý chí.

"Cắt đứt."

Ý chí Cắt đứt.

Thanh kiếm của Encrid quét ngang song song với mặt đất, lướt qua sống mũi Bá tước.

Xoẹt!

Màn chắn bị cắt đôi. Ý chí là sức mạnh của ý chí. Ý chí Cắt đứt xẻ toạc màn chắn phòng thủ và cả hộp sọ của đối phương.

Nửa trên hộp sọ của Bá tước bị thanh Silver chém bay.

Encrid dừng lại trong tư thế vung kiếm, thở hắt ra hơi thở nãy giờ kìm nén.

Hai tay nắm chặt chuôi kiếm, đôi mắt anh dường như phát ra ánh sáng xanh lam. Trong thế giới đen kịt do Bá tước tạo ra, đôi mắt xanh sáng rực khiến anh trông như đang đứng ở một thế giới khác.

"Phù."

Thở ra một hơi, Encrid cảm nhận cơn đau nhức ở cơ bắp cánh tay, hạ thanh kiếm đã gãy làm đôi xuống và quay lưng lại.

Bá tước đã mất nắp hộp sọ.

Người ngoài nhìn vào sẽ thấy đó là một cuộc trao đổi chiêu thức rất đơn giản.

Encrid dùng kiếm gạt cú đâm của đối thủ, rồi thay vì thu kiếm về để thủ thế, anh nương theo đà đó chuyển sang cú chém ngang thượng đoạn một cách mượt mà.

Bá tước thậm chí không kịp nghĩ đến việc đỡ đòn và dính chấu.

Đó là một phần kỹ thuật Ragna vừa thi triển lúc nãy, và anh đã đưa Ý chí Cắt đứt vào đó.

Thế nên anh mới bảo là "mượn".

"Ọc... ọc..."

Bọt máu trào ra từ miệng Bá tước.

Dù là gian hùng khuynh đảo cả vương quốc Naurillia, nhưng cái chết luôn công bằng với mọi con người.

Đến mũi tên lạc còn giết được người, thì mất nửa cái đầu làm sao sống nổi.

Máu tuôn xối xả từ vết cắt trên đầu Bá tước. Dòng máu đỏ tươi trông càng rực rỡ trong bóng tối.

Và rồi, một chuyện không thể hiểu nổi xảy ra.

"Không thể kết thúc thế này được."

Lại một lần nữa, âm thanh ong ong vang lên trong đầu. Bá tước đã chết mà vẫn nói, giọng nói tách làm hai và chồng lên nhau.

Máu chảy ròng ròng trên mặt mà miệng vẫn nói năng lưu loát?

Lúc này Audin mới nghi ngờ thân phận của đối phương.

Cái này là?

Một sự điềm gở chỉ có thể cảm thấy ở sâu trong Ma vực chạm vào da thịt.

"Ác ma?"[note90517]

Ngay khi Audin lẩm bẩm, khói đen bắt đầu bốc lên từ thi thể Bá tước.

"Không phải mười vạn mà chỉ có một vạn, nhưng ngươi chém được hết thì ta cũng tôn trọng. Vì tôn trọng nên ta tặng ngươi lời nguyền sâu sắc... Hửm? Phù thủy?"

Vừa lúc Audin nói "Ác ma" và làn khói đen sắp tụ thành hình người.

Bá tước đang lảm nhảm những lời vô nghĩa thì tiếng sấm rền vang xuyên qua mây đen.

Đùng đoàng!

Làn khói đen đang tụ hình bỗng khựng lại.

Encrid cầm thanh kiếm gãy nhìn cảnh đó.

Lộp độp.

Mưa bắt đầu rơi.

""...Bị chơi rồi.""

Bá tước mất đầu và tên Ác ma chưa kịp hiện hình đồng thanh nói. Hai giọng nói chồng lên nhau.

Encrid giờ mới hiểu tại sao thỉnh thoảng giọng Bá tước lại nghe như bị vang vọng.

Là do hắn chứa chấp Ác ma trong người.

Nhưng điều đó cũng chẳng thay đổi được gì.

Encrid ném thanh Silver gãy đi và rút Gladius ra.

Dùng Gladius để thu hút sự chú ý, còn đòn kết liễu...

Dùng Tàn Lửa.

Trong khoảnh khắc, anh vạch ra kịch bản chiến đấu.

Giữa lúc mọi người còn đang kinh ngạc, anh đã sẵn sàng chiến đấu một mình, khiến ánh mắt Ác ma lại hướng về anh.

"Thằng nhãi ranh mãnh này."

Giọng điệu không chứa cảm xúc. Điều đó cũng chẳng quan trọng.

Encrid chỉ muốn kết thúc cuộc chiến chưa dứt này mà thôi.

Huống hồ đồng đội của anh ai nấy đều bị thương hoặc kiệt sức.

Chỉ có anh là còn đánh được.

Đến mức này thì người ta có quyền nghi ngờ đây là một bức tường không thể vượt qua, nhưng Encrid không nghĩ thế.

Mỗi khoảnh khắc đều làm hết sức mình.

Anh đã sống như thế.

Và bây giờ cũng chỉ làm như thế mà thôi.

Bên kia thế giới tâm thức, người lái đò bật cười.

"Quả nhiên."

Đúng là một tên điên chính hiệu.

---o0o---

Bá tước có tài năng trác tuyệt, tham vọng của hắn vượt xa giới hạn con người.

Vì thế hắn đã lấy được trái tim của Ác ma.

Ác ma phớt lờ tên kiếm sĩ điên khùng đang định lao vào, hắn nhìn vào trò ma thuật của mụ phù thủy và nói:

"Nếu chặn được cả lời nguyền cuối cùng này thì ta buồn lắm đấy?"

Giọng điệu cợt nhả, nhưng sức nặng của hai chữ "Ác ma" thì không thể xem thường.

Những con quái vật nguy hiểm bậc nhất chỉ có ở Ma vực.

Có trí tuệ và cực kỳ giỏi trong việc hành hạ, giết chóc con người.

"Ác ma."

Encrid lẩm bẩm. Ánh mắt Ác ma chạm vào anh.

"Ngươi, ừ. Ấn tượng lắm. Con người ạ. Nhưng giờ ngươi muốn đánh cũng không đánh được đâu."

Ác ma không biết con đường Encrid đã đi qua, nhưng hắn biết những gì anh vừa làm được.

Chẳng phải tất cả những kẻ này đều tụ lại quanh tên con người này sao.

Thậm chí mụ phù thủy đang giở trò kia cũng là người của hắn.

"Đụng vào người đó thì dù có trốn ở đâu ta cũng tìm ra giết chết."

Vượt qua không gian, giọng nói của Phù thủy truyền đến tai Ác ma.

Dù là Ác ma cũng không muốn bị tiêu diệt. Nên lời đe dọa đó cũng khiến hắn khó chịu.

"Con mụ phù thủy láo xược."

Từ làn sương đen, chỉ có một thứ giống như con mắt hiện lên, nhìn quanh bằng ánh nhìn u ám.

Khoảnh khắc nhận thức được đối thủ, Encrid cảm thấy một cảm giác kỳ lạ.

Chắc chắn không phải con người. Nhưng liệu có chém được không? Có thật thế không? Hắn bảo không đánh, là thật sao? Hay cứ chém thử xem?

Ngay khi ý nghĩ đó xuất hiện.

Anh dồn chút sức tàn định lao tới thì Ác ma ném cho anh một ánh nhìn.

Khác với giọng điệu cợt nhả nãy giờ, lần này hắn nghiêm túc.

"Rồi sẽ còn gặp lại."

Qua màn sương, Encrid lờ mờ thấy hình dáng hắn nhưng không thể nhìn rõ.

"Ta là chủ nhân của mười vạn vong linh."

Vừa dứt lời, cơ thể Ác ma tan biến. Cơn mưa rào bắt đầu nặng hạt, hắn không thể chịu đựng thêm nữa.

Phù thủy dùng ma lực của mình để tạo mưa. Đây là hiện tượng tự nhiên nên có tác dụng xóa bỏ những thứ nhân tạo.

Hơn nữa, nước mưa rất ấm. Phù thủy đã mở một phần thế giới chân ngôn của mình, trút xuống cơn mưa chứa đầy ma lực.[note90518]

Ác ma tan biến.

Cơn mưa rơi xuống xóa sạch thế giới chân ngôn mà Dean Molsen tạo ra, thứ đã giúp vong linh hiện hình trên mảnh đất này.

Ngay trước khi biến mất, Ác ma chiếm lấy trái tim của mình, đọc được ý niệm cuối cùng của kẻ vừa là vật tế vừa là tay sai.

"Tất cả đã nằm trong tay ta rồi mà."

Đó là nỗi oán hận cuối cùng của Dean Molsen.

"Chuyện đời đâu có dễ thế?"

Bá tước chết trong sự uất ức tột cùng, nhưng giờ thì làm gì được nữa.

Đó là lời chỉ mình Ác ma nghe thấy. Tàn dư ý niệm nhanh chóng bị xóa bỏ.

Ác ma liếm môi. Tiếc là mất đi cơ hội để lại dấu ấn lớn ở thế giới loài người.

Ngay trước khi phần hồn trú ngụ trong tay sai tan biến hoàn toàn, Ác ma nhìn kẻ đã giết mình.

Mái tóc đen, đôi mắt xanh.

"Encrid."

Hắn đã nghe ai đó gọi tên anh, nên hắn cũng ghi nhớ cái tên đó. Với ý nghĩ rằng nếu có dịp gặp lại, hắn sẽ hành hạ cái bản mặt này cho đến khi nó cầu xin được chết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
lí do từ "Demon" mình dịch là "Ác ma" thì mình có hỏi chat thì nó bảo
Dùng "Ác Ma": Cho những thực thể có tước hiệu, biết nói, biết bày mưu kế
Dùng "Ác Quỷ": Cho những thứ tà ác thuần túy, hoặc khi muốn nhấn mạnh sự ghê tởm.
Thế là dùng "Ác ma":)) sau có gì đổi lại thành ác quỷ cũng đc mà :v
lí do từ "Demon" mình dịch là "Ác ma" thì mình có hỏi chat thì nó bảo
Dùng "Ác Ma": Cho những thực thể có tước hiệu, biết nói, biết bày mưu kế
Dùng "Ác Quỷ": Cho những thứ tà ác thuần túy, hoặc khi muốn nhấn mạnh sự ghê tởm.
Thế là dùng "Ác ma":)) sau có gì đổi lại thành ác quỷ cũng đc mà :v
[Lên trên]
주문 (Ju-mun): Nghĩa đen là "thần chú", "câu niệm", "lời phù chú" (như Incantation hoặc Spell trong tiếng Anh).
세계 (Se-gye): Thế giới.
Dịch sát nghĩa đen: "Thế giới thần chú" hoặc "Thế giới câu niệm".
주문 (Ju-mun): Nghĩa đen là "thần chú", "câu niệm", "lời phù chú" (như Incantation hoặc Spell trong tiếng Anh).
세계 (Se-gye): Thế giới.
Dịch sát nghĩa đen: "Thế giới thần chú" hoặc "Thế giới câu niệm".