Chương 301 - 400

Chương 344 - Chia phe

2026-01-18

3

Chương 344 - Chia phe

"Người ta gọi thứ này là trà à?"

Marcus cầm tách trà trước mặt lên, buông một câu. Vị thật tồi tệ. Thà nó có mùi cỏ còn dễ nuốt hơn.

"Nếu không thích thì ngài có thể đến phòng làm việc của Thành chủ mà."

Thành chủ Graham đáp lại lời của Marcus.

"Đường này gần hơn, lại nghe thấy tiếng đánh nhau nên ghé qua xem trước. Cậu giận à?"

"Hoàn toàn không."

Marcus đến tìm Encrid trước? Thì đã làm sao.

Graham chẳng bận tâm. Dạo này ông đang mải mê tìm lại niềm vui múa kiếm.

Chẳng lẽ vì mình là Thành chủ nên người ta phải tôn trọng mình trước?

Ông có phải quý tộc đâu.

Chẳng quan tâm.

Quan trọng hơn, nếu có thời gian, ông cũng muốn thử so kiếm với Encrid một phen.

Vừa nãy họ cũng đánh nhau ầm ĩ rồi, không biết bây giờ rủ đánh có được không nhỉ?

Đấu tập thì chắc lúc nào Encrid cũng nhận lời thôi, nhưng có lẽ không phải bây giờ. Marcus đã ngồi lù lù ở đây rồi.

Ngồi trong nhà ăn chỉ có Thành chủ, Marcus, Encrid và Krais.

Các thành viên khác trong trung đội có vẻ chẳng mảy may hứng thú xen vào câu chuyện rắc rối này.

"Có vẻ rảnh rỗi quá nên đến chơi hả? Nhớ chơi đùa cho cẩn thận đấy."

Rem buông một câu rồi quay lưng bỏ đi. Chỉ có thế.

Trong khi Marcus đang bận phàn nàn về trà, Encrid để ý đến hai tên hộ vệ đứng sau lưng ông ta.

Đặc biệt là kẻ đứng bên trái.

Một gã đàn ông cao lớn với cánh tay dài ngoằng, quấn quanh hông một sợi roi da.

Đầu roi gắn quả chùy gai nhọn hoắt, nếu bị thứ đó quất trúng thì chắc chắn không chỉ dừng lại ở đau đớn.

Nếu hắn lao vào thu hẹp khoảng cách thì sẽ phản ứng thế nào nhỉ?

Sự tò mò dấy lên. Roi là vũ khí tầm xa. Khoảng cách càng xa càng có lợi.

Là loại vũ khí cần duy trì khoảng cách để đánh mà không bị đánh trúng, nếu sử dụng thành thạo thì cực kỳ nguy hiểm.

Vì thế anh muốn thử đối đầu xem sao.

Chẳng phải là một đối thủ sử dụng vũ khí độc lạ còn gì?

"Nghe nói ngươi thậm chí còn chẳng thèm liếc nhìn Kin của chúng ta lấy một cái?"

Marcus bất ngờ hỏi Encrid, khiến anh ngớ người không hiểu.

Anh còn chẳng biết Kin là ai.

"Mỹ nhân của gia tộc ta đã đến tìm ngươi hôm nọ ấy, không nhớ sao?"

"À."

Mới đó thì làm sao quên được. Chỉ là anh không bận tâm lắm thôi.

"Kin đang nhảy dựng lên vì ngươi thậm chí còn chẳng thèm hỏi tên cô ấy đấy."

Marcus nhấp một ngụm trà rồi đặt xuống. Có vẻ không định uống thêm, ông ta đẩy hẳn cái tách sang một bên.

Encrid gật đầu thừa nhận.

Đúng vậy. Anh không hỏi tên. Chờ đợi hai ngày trời, nhưng vừa gặp đã bảo cô ta đi về.

"Thế à?"

"Cậu chẳng quan tâm gì cả nhỉ."

"Có cần thiết phải quan tâm không?"

"Cũng không cần thiết lắm."

Marcus cười khẩy. Rảnh rỗi quá nên đến đây chơi sao? Chắc chắn là không rồi.

Krais ngồi bên cạnh lén lút quan sát thái độ của Marcus.

Trong đầu cậu ta đang nhanh chóng phân tích ý đồ của đối phương.

Bộ não linh hoạt xoay chuyển liên tục, đặt ra câu hỏi rồi tự đưa ra câu trả lời.

Tại sao ông ta lại đến đây vào lúc này?

Để ngăn chặn việc mở rộng thành phố?

Không phải.

Không, chắc ông ta lấy đó làm cái cớ để rút lui.

Ông ta sẽ nói rằng mình là cựu Thành chủ nên sẽ đích thân đến khuyên giải cho ra lẽ rồi rời đi.

Một lý do hợp lý, và cũng là cái cớ hoàn hảo để ngoại du.

Hơn nữa, lý do trước đây Marcus bị triệu hồi từ Border Guard về là gì?

Là vì nghi ngờ ông ta tạo phản do binh lực gia tăng, nếu cảm thấy oan ức thì về Thủ đô mà giải trình, chẳng phải ông ta đã đi vì lẽ đó à?

Nhưng rồi, dù Marcus không còn ở đây, thành phố vẫn tiếp tục mở rộng. Binh lực vẫn tăng. Đang ngày càng phình to.

Coi đó là sự hình thành của một quân phiệt nguy hiểm cũng chẳng sai.

"Thấy chưa, đâu phải lỗi của ta! Nên ta mới nói là sẽ về khuyên bảo chúng cho ra lẽ mà!"

Bề ngoài thì nói nghe cao thượng, nhưng thực chất bên trong cũng chẳng khác gì nhau.

Nếu cố gắng lập luận một chút thì việc rút lui cũng chẳng khó khăn gì.

Vậy ông ta đến đây để cảnh cáo thật sao?

Không giống lắm. Đó là trực giác của Krais.

Lý do thực sự khiến ông ta đến đây vào lúc này là gì? Chắc chắn phải có lý do để ông ta rời khỏi Thủ đô.

Muốn gì?

Mong cầu điều gì?

Ở Border Guard có cái gì cơ chứ?

Ánh mắt Krais tự nhiên liếc sang bên cạnh.

Khuôn mặt nghiêng của Encrid hiện ra. Tên Đại đội trưởng điên khùng cực kỳ nguy hiểm với mái tóc đen và đôi mắt xanh thẳm.

Dưới góc nhìn của Vương cung, hắn chính là lưỡi dao sắc bén bất ngờ bật ra từ bóng tối.

À.

Lúc này Krais mới vỡ lẽ và nắm bắt được một phần tình hình.

Đội trưởng đang ở đây.

Sự tồn tại của Encrid chẳng khác nào tảng thiên thạch rơi xuống từ trời cao.

Một tảng thiên thạch đỏ rực, chỉ riêng sự tồn tại của nó thôi đã đủ thu hút mọi ánh nhìn, số người để mắt đến hắn chỉ có tăng chứ không giảm. Trong số đó có kẻ thiện chí, cũng có kẻ thù địch.

Marcus thuộc phe thiện chí, nhưng tin tưởng một kẻ làm chính trị là hành động ngu xuẩn nhất trần đời.

Krais biết điều đó qua sách vở đã đọc từ bé, qua kinh nghiệm và cả bản năng.

Tương tự, Marcus chắc cũng chẳng thể dễ dàng tin tưởng Encrid.

Vậy là đến để xác nhận.

Câu này có nghĩa là gì?

Trong khi Encrid, Marcus và Thành chủ trao đổi vài câu chuyện phiếm, Krais tiếp tục suy luận.

Cậu ta xây dựng giả thuyết và liên tục đối chiếu với những sự việc đang diễn ra.

Những điều đã biết và những điều suy đoán để xác nhận.

Những điều chưa biết, nhưng đến thời điểm này thì có thể dễ dàng nhận ra.

Và những điều hoàn toàn mù tịt, vẫn phải để trong vùng tối.

Tất cả được sắp xếp ngăn nắp trong đầu, chồng lên nhau tạo thành kết luận.

Chỉ sau khi nghiền ngẫm lại những gì mình biết, Krais mới mở lời.

Đội trưởng cũng cần phải biết chuyện này thì mới đối phó được.

Nếu cứ để mặc thì sẽ bị cuốn theo. Dù Đội trưởng là Đội trưởng nên có thể sẽ không bị cuốn theo, nhưng...

Không thể thấy nguy hiểm mà làm ngơ.

Chẳng hiểu sao khoảnh khắc này, hình ảnh tấm lưng rộng lớn của Đội trưởng che chắn trước mặt cậu lại hiện lên trong tâm trí.

Dù sao thì cái gì cần hỏi cho ra lẽ thì phải hỏi. Nếu không hỏi đúng lúc thì sẽ gặp bất lợi.

Krais biết điều đó. Vì thế cậu ta mở miệng. Uốn lưỡi.

"Ông đến để xác nhận phải không?"

Câu hỏi bất ngờ khiến ánh mắt Graham chuyển hướng đầu tiên.

Ngoài việc luyện tập, vị Thành chủ này chỉ biết ăn ngon ngủ kỹ. Mọi việc đều đùn đẩy cho phó quan. Thực tế thì gần đây mọi việc đều do Krais làm cả. Phó quan chỉ đóng vai trò hỗ trợ.

Dưới sự ngầm đồng ý của Thành chủ, Krais cũng đã tuyển thêm vài người dưới trướng.

Tất cả đều là nhân sự xử lý hành chính. Trong đó sự giúp đỡ của thương đoàn Rockfreed cũng rất lớn.

Ít nhất thì trong trò chơi với những con số, không ai giỏi hơn họ.

Nhờ ngủ kỹ nên đôi mắt Thành chủ rất trong sáng. Đôi mắt ấy hướng về phía Krais.

"Cậu muốn nói gì?"

Thành chủ hỏi. Không phải tự nhiên mà Marcus đưa ông ta lên vị trí này. Graham biết chính xác khi nào mình cần xen vào.

Marcus chỉ im lặng quan sát.

"Tại sao lại để mặc kẻ tiếm danh Vua? Tại sao lại lơ là việc phòng thủ lãnh thổ?"

Krais cao giọng hơn một chút.

Nghe câu đó, ấn đường Thành chủ nhíu lại. Câu này đã vượt quá giới hạn.

Ở một góc độ nào đó, có thể coi là bàn chuyện phản nghịch.

Thế thì rắc rối to. Vốn dĩ vì binh lực gia tăng mà đã chịu đủ lời ra tiếng vào và áp lực rồi.

Sở dĩ cầm cự được đến giờ là nhờ công lớn của Marcus.

Ông ta đã chặn đứng những rắc rối đó từ trung ương.

Nhưng cái này là sao đây?

Krais đan hai tay vào nhau đặt lên bàn, hơi rướn người về phía trước và nói:

"Nếu bây giờ chúng ta dấy binh ở đây, trung ương cũng sẽ không gửi quân đến. Không, là không thể gửi."

Marcus nhìn chằm chằm vào Krais. Trước khi Thành chủ kịp nói gì, Marcus đã hỏi trước:

"Tại sao cậu lại nghĩ như vậy?"

"Chẳng phải tôi vừa nói rồi sao."

"Việc để mặc kẻ tiếm danh Vua? Việc lơ là phòng thủ lãnh thổ?"

Ma thú lộng hành, thậm chí bị gọi là Hạ cấp Ma Vực mà vẫn để mặc.

Nếu một thành viên Đại đội điên khùng chưa thành Hiệp sĩ còn giải quyết được, thì Hiệp sĩ đoàn chắc chắn cũng làm được.

Trước đây cậu từng thấy Chuẩn Hiệp sĩ Ashia và Frog Luagarne.

Nếu có thể phái họ đến thì chẳng lẽ không thể xử lý Hạ cấp Ma Vực sao? Nhưng họ đã không làm.

Không, là không thể làm.

Có thể phái một Chuẩn Hiệp sĩ, nhưng không thể điều động một phần Hiệp sĩ đoàn. Lý do?

Không còn dư lực.

Đó là kết luận của Krais.

"Ở trung ương đang có chuyện. Một việc còn nguy hiểm và đe dọa hơn cả việc đánh dẹp một vị vua biên giới hay tiêu diệt ma thú."

Thằng nhóc này khá đấy. Ánh mắt Marcus quét qua gã Mắt to.

Nó vốn dĩ đã thế này sao?

Phải, thú thật là ông ta có chút thán phục.

Khi đến Border Guard, ông ta nhận thấy quy mô thành phố đã thay đổi hoàn toàn.

Đặc biệt, việc rải binh lực mỗi phân đội một trạm gác xung quanh gây ấn tượng mạnh.

Đó chỉ đơn thuần là biện pháp đối phó ma thú ư?

Không, nó còn mang lại vài hiệu quả khác.

Thứ nhất, có thể mua được lòng tin của thương nhân qua lại.

Nếu các trạm gác ổn định như thế này, nó có thể mở đường cho cả những thương buôn nhỏ lẻ đi lại.

Nếu tăng mật độ trạm gác lên dày đặc hơn thì hoàn toàn khả thi.

Và có vẻ như nó sẽ sớm được mở rộng thêm.

Chẳng phải chính Marcus cũng đã nhìn thấy à?

Hiện tượng "nút cổ chai" khi người dân các vùng lân cận đổ xô về đây.[note87259]

Niềm tin của thương nhân sẽ khiến dòng máu vàng chảy mạnh mẽ trong thành phố.

Đồng, bạc, vàng càng lưu thông mạnh mẽ và trôi chảy, thành phố càng phình to và giàu có.

Thế nên.

Chuyện các lãnh chúa xung quanh phát điên lên cũng chẳng có gì lạ.

Dân chính là sức mạnh của lãnh địa.

Thế mà đám nông dân lại bỏ đi hết. Sang lãnh địa hàng xóm sống cho sướng.

Border Guard lại dư sức chứa chấp những người đó.

Chẳng phải có đồng bằng Green Pearl đó sao?

Chỉ là thiếu nhân lực, thiếu lương thực, chỗ ngủ, không gian sinh hoạt nên chưa khai khẩn được thôi. Chẳng có lý do gì khác.

Tất cả những thứ này đều có thể giải quyết bằng Krona.

Dùng giao thương để kiếm vàng.

Dùng tin đồn để gom người.

Một kế sách phi thường.

Hiệu quả của trạm gác không chỉ dừng lại ở đó.

Hiệu quả thứ hai cũng rất rõ ràng.

Cái cớ.

Việc binh lực bành trướng sẽ bị trung ương để ý.

Đây là cái cớ để có lời mà nói khi bị sờ gáy.

Cần quân số để đối phó ma thú. Đổi lại chẳng phải đã tạo ra tuyến đường giao thương an toàn thế này?

Chúng tôi không tập hợp binh lực để gây chiến.

Những trạm gác kia cho phép họ nói như vậy. Nhìn việc chúng tôi phân tán binh lực ra chứ không tập trung lại thì biết đấy thôi?

Kẻ đã bày ra đến mức này liệu có dừng lại ở đây không?

Không, nếu là ông ta thì sẽ không.

Sẽ mở rộng và kéo dài tuyến đường thương mại hơn nữa. Sẽ nối các trạm gác đến tận các lãnh địa lân cận.

Không thể nối hết được. Điều đó là bất khả thi.

Thay vào đó, chỉ cần lập thêm vài thành phố khai phá nữa là được.

Một mạng lưới lãnh địa giao thương tỏa ra như mạng nhện với Border Guard là trung tâm đang hiện ra trong đầu. Phía sau là Green Pearl, một vùng đất nông nghiệp khổng lồ, cùng một đại lãnh địa sở hữu binh lực không thể xem thường.

Một vùng đất rộng lớn, màu mỡ và tích trữ nhiều sức mạnh hơn cả lãnh thổ của Bá tước Molsen - kẻ được mệnh danh là Vua biên cương.

Cậu ta đã nhìn xa đến mức đó sao?

Đương nhiên rồi.

Nếu không thì làm những việc này để làm gì.

Tự hỏi ý tưởng này từ đâu mà ra, hóa ra là từ cái tên mắt to đang ngồi trước mặt.

Ông ta nhìn thấy kết quả rồi mới nhận ra, chứ bảo tự nghĩ ra thì còn lâu mới làm được.

Marcus cũng chống khuỷu tay lên bàn ăn. Đan tay vào nhau và tì cằm lên.

"Cậu nói trung ương đang có chuyện. Cậu nghĩ đó là chuyện gì?"

"Cái đó thì sao mà biết được."

Krais nhún vai. Rồi ngả người ra sau ghế.

Không biết thì không nói bừa?

Trong khi vẫn đoán già đoán non?

Thằng nhóc này thú vị thật đấy.

"Ăn nói xấc xược với chủ nhân."

Thấy Krais ngả người ra sau nhún vai đầy vẻ cợt nhả, tên hộ vệ của Marcus bước lên lên tiếng. Krais chẳng thèm liếc nhìn hắn.

Thay vào đó.

"Có vẻ tình huống hơi ngược đời nhỉ."

Encrid vừa nói vừa nghĩ.

Thường thì cấp dưới của mình phải đứng ra nói thay mình những câu như thế mới đúng chứ.

Mà thôi, cũng chẳng quan trọng.

Encrid nói tiếp:

"Đừng có xen vào. Bay đầu đấy."

Một câu nói buông ra mà không thèm nhìn mặt, khiến gân xanh nổi lên trên mu bàn tay tên hộ vệ.

Hắn đặt tay lên chuôi kiếm, bùng phát khí thế. Trông như muốn lao vào ngay lập tức.

Chuẩn Hiệp sĩ? Không phải. Nhưng có vẻ cũng là kẻ từng lăn lộn ở những nơi nguy hiểm.

Encrid biết đối phương đang đánh giá thấp thực lực của mình.

Dù tin đồn có lan xa đến đâu thì vẫn luôn có những kẻ không tin.

Chẳng phải anh đã thấy quá nhiều rồi sao.

Vào ngày nghỉ của Frog Meelun, hay những lúc gã không muốn ra tay, thỉnh thoảng vẫn xuất hiện những kẻ như thế.

Những kẻ thực lực chắc chắn vượt trội hơn lính thường, được gọi là "cấp" Chuẩn Hiệp sĩ.

Thường là hộ vệ của thương đoàn hay quý tộc nào đó, hơn là lính đánh thuê thông thường.

Giống như gã trước mặt đây.

"Rút kiếm ra là ăn đòn thật đấy. Mà mở mồm ra cũng ăn đòn."

Encrid cảnh cáo lần nữa.

Thấy Marcus chỉ nhìn với ánh mắt thích thú mà không can ngăn, tên hộ vệ hạ quyết tâm.

Phải dạy cho tên xấc xược này một bài học.

Chỉ cần dùng mặt kiếm vả cho hắn một cái là được.

Cạch - hắn gạt chốt bao kiếm. Hắn định vả vào má Krais chứ không phải Encrid.

"Thôi đi."

Graham lên tiếng can ngăn đầy lo lắng, nhưng vô ích.

Tên hộ vệ rút kiếm. Ngay khoảnh khắc thanh kiếm được rút ra Xoẹt và định chĩa về phía trước.

Encrid đẩy ghế đứng dậy.

Chiếc ghế bị đẩy Rầm một cái ngã ngửa ra sau.

Trong khoảnh khắc chiếc ghế đổ xuống, cơ thể Encrid biến mất.

Trong mắt tên hộ vệ, sự việc diễn ra như thế.

Ý chí của "Khoảnh khắc".

Encrid đã thu hẹp khoảng cách đến ngay trước mũi tên hộ vệ.

"Hả!"

Tên kia giật mình thu kiếm về. Encrid nhẹ nhàng đè tay cầm kiếm của hắn xuống và thúc cùi chỏ trái vào.

Bộp.

Cùi chỏ đập trúng điểm giữa bụng dưới và tim đối thủ.

"Khụ!"

Đánh vào đường thở. Là điểm yếu học được từ Audin.

Tên hộ vệ phát ra tiếng tắc nghẹn, loạng choạng rồi đổ gục xuống sàn.

Tên hộ vệ còn lại không lao tới. Có vẻ gã này điềm tĩnh hơn tên kia.

Hắn chỉ đứng sau lưng Marcus và nhìn chằm chằm.

Encrid mặc kệ gã đã ngã xuống, chỉnh lại tư thế.

Anh cũng có thể góp một lời.

Krais đã hỏi có phải đến để xác nhận không, Marcus không trả lời.

Xác nhận cái gì?

Krais vì cho rằng nguy hiểm nên không nói nốt vế sau, nhưng Encrid thì khác.

Thú thật là anh đếch quan tâm.

"Nội chiến hả?"

Nên anh hỏi thẳng.

Xác nhận để làm gì?

Là chia phe.

Phe ta hay phe địch.

Tại sao phải chia phe?

Là đánh nhau, là chiến tranh.

Nếu là chiến tranh với quân địch bên ngoài thì cần gì phải làm thế này.

Tức là nội chiến.

"Khá nhanh nhạy đấy."

Marcus nói. Encrid liếc nhìn tên hộ vệ đã ngã xem hắn có định đánh tiếp không, nhưng hắn chỉ lồm cồm bò dậy, lùi lại một bước rồi ôm bụng. Ánh mắt tuy vẫn hằn học nhưng có vẻ không ngu, hắn đã cảm nhận rõ sự chênh lệch thực lực.

"Quả nhiên là người đàn ông dám bơ cả Kin."

Marcus bồi thêm một câu. Encrid tự hỏi chuyện đó thì có liên quan quái gì ở đây.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Hiện tượng nút cổ chai (bottleneck) là một hiện tượng gây tắc nghẽn quy trình hoạt động của một doanh nghiệp. Các nút thắt này gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến doanh thu, lợi nhuận, công tác quản trị và rất nhiều yếu tố khác
Hiện tượng nút cổ chai (bottleneck) là một hiện tượng gây tắc nghẽn quy trình hoạt động của một doanh nghiệp. Các nút thắt này gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến doanh thu, lợi nhuận, công tác quản trị và rất nhiều yếu tố khác