Chương 301 - 400

Chương 342 - Thử đón lấy thanh kiếm của Hiệp sĩ

2026-01-17

1

Chương 342 - Thử đón lấy thanh kiếm của Hiệp sĩ

trans: Đổi lại 'Will' thành 'Ý chí' :)) tự nhiên h đọc cấn quá, mình sẽ sửa lại mấy chap trước luôn

---o0o---

"Con vượn này."

Rem nghiến răng kèn kẹt. Trước mặt gã, Ragna đứng đó, thái độ ngạo nghễ đến mức chướng mắt.

Cậu ta hơi hất cằm lên, mũi hếch nhẹ, đồng thời hạ mí mắt xuống, buông một lời như đang ngâm thơ:

"Tinh tấn lên nhé."[note87161]

Tinh tấn, tức là hãy tiến lên phía trước.

Encrid thầm nghĩ, câu nói đó thật chí lý.

Nhưng Rem thì đang sôi máu. Hắn tức đến mức chỉ muốn quay ngược thời gian về cái ngày Ragna sinh ra và tống khứ cậu ta về nơi cậu ta chui ra.

Dù chưa dùng đến dây ném đá, nhưng hắn đã thua.

Không, nói đúng hơn là hắn không thể dùng dây ném đá.

Có hai lý do.

Thứ nhất, bản năng mách bảo rằng dù có dùng cũng khó mà thắng nổi. Thứ hai, giả sử có dùng mà cả hai cùng chết thì chiến thắng ấy cũng chẳng còn nghĩa lý gì.

Ngay từ lần đầu gặp mặt, tên nhóc đó đã đáng ghét, nhưng chưa đến mức phải đánh chết.

Cái thế giới này đầy rẫy những kẻ cưỡng hiếp giết người rồi sống nhởn nhơ, nên một thằng nhóc kén ăn hay lạc đường như Ragna thì cứ để nó sống cũng chẳng hại gì.

"Ngươi muốn chết thật hả?"

Rem gằn giọng. Miệng thì nói vậy nhưng hắn không thực sự định ra tay.

Nếu điên lên thì hắn sẵn sàng liều mạng, nhưng hắn biết làm thế cũng đồng nghĩa với thất bại.

Muốn thắng, phải đè bẹp đối thủ bằng thực lực.

Giống như cách Ragna vừa làm.

Như cách thằng nhóc mù đường này đã kết thúc trận đấu mà không cần chặt tay hay cắt chân hắn. Phải làm được như thế.

Nhưng hiện tại thì hắn không thể.

Đối thủ đã chiến đấu bằng cách điều khiển thứ gọi là 'Ý chí'.

Sức mạnh ấy ẩn chứa trong từng đường kiếm.

Dù có gạt ra, lưỡi kiếm vẫn quay lại với tốc độ nhanh hơn cả khi lùi về.

Mũi kiếm chỉ chạm nhẹ vào vai hắn như gà mổ thóc, nhưng lại mang sức nặng như một đòn đâm toàn lực.

Rõ ràng quá trình tích tụ lực đã bị lược bỏ, vậy mà uy lực vẫn vẹn nguyên.

Lý do là gì?

Rem có thể định nghĩa tất cả chỉ bằng một từ.

Ý chí.

Vậy Ragna đã trở thành Hiệp sĩ chưa?

Chưa hẳn. Nhưng ở thời điểm hiện tại, dù chỉ là một chút, cậu ta đang ở trạng thái ưu việt hơn hắn.

Điều đó khiến hắn tức tối đến phát điên.

"Làm được không? Nếu muốn cùng chết thì cứ thử xem."

Tưởng ta sợ cái trò đó chắc?

Đó là ẩn ý trong giọng điệu của Ragna.

Cậu ta cũng thừa biết. Nếu Rem thực sự liều mạng, bản thân cậu ta cũng khó mà lành lặn.

Chắc chắn sẽ bị thương.

Nếu Rem dốc toàn lực, ít nhất cậu ta cũng sẽ mất một cánh tay hoặc cái chân.

Biết vậy nhưng thái độ ngạo mạn của Ragna vẫn không hề thay đổi.

Aghh, hay là cứ đập chết nó quách đi nhỉ?

Ngay lúc Rem đang suy tính một cách nghiêm túc.

"Tôi hiểu mà. Rem."

Encrid chen vào.

Anh cũng vừa kết thúc trận đấu tập của mình. Thực ra đó cũng chẳng phải trận đấu căng thẳng gì.

Shinar giữ thái độ của người hướng dẫn, còn Encrid chấp nhận vai trò người học, nên nó giống một buổi huấn luyện hơn.

Cũng không tệ, nhưng trận chiến giữa Rem và Ragna đã thu hút mọi sự chú ý.

Tự nhiên, anh kết thúc sớm và quan sát hai người họ. Đặc biệt, pha trao đổi chiêu thức cuối cùng đã làm lay động tâm trí Encrid.

Sau sáu cú "ngắt đòn" ngắn, kết thúc là một cú bổ xuống mang cảm giác kiên định đến lạ thường.

Trọng kiếm thức - Bổ dọc.

Từ đòn đó, Encrid cảm nhận được kiếm của Ragna đã khác xưa.

Đối mặt với lưỡi kiếm đang bổ thẳng xuống đầu, Rem bắt chéo hai chiếc rìu, dùng kỹ thuật xoay chuyển lực để gạt đi.

Hai chiếc rìu như biến thành đống bông gòn, hấp thụ và hóa giải lực đạo.

Nếu lúc đó Rem còn dư chút sức lực, cục diện trận đấu có lẽ đã khác. Ít nhất cũng không kết thúc theo cách này.

Nhưng Rem không chịu nổi. Kiếm của Ragna giáng xuống với một lực đạo ổn định và thẳng tắp.

Nó giống như một thanh kiếm đè nén, nhưng lại có điểm khác biệt.

Ý chí muốn chém được gửi gắm vào đó, nhưng khác với trước kia, ý chí ấy kéo dài liên tục.

Nếu cú chém trước đây chỉ là khoảnh khắc, thì lần này Ý chí được duy trì trong khoảng thời gian đủ để nhâm nhi một ngụm trà.

Áp kiếm gây áp lực lên đối thủ thông qua quá trình chuẩn bị. Thực tế, Ý chí mang uy áp chỉ bùng nổ trong khoảnh khắc va chạm.

Nói cách khác, đó có thể coi là một mánh lới.

Vì không thể duy trì uy áp trong thời gian dài một cách thành thục, nên người ta mới dùng cách đè nén từ từ.

Vậy kiếm của Ragna hiện tại thì sao?

Sự bền bỉ đã khác biệt.

Ragna vốn dĩ sử dụng Ý chí thông qua kỹ thuật "Cắt". Đó là việc dồn Ý chí vào một khoảnh khắc.

Còn bây giờ?

Thanh kiếm giáng xuống với lực đạo được duy trì liên tục. Một thanh kiếm thấm đẫm Ý chí.

Thắng bại đã được định đoạt ở đó.

Bởi Rem chưa thể lôi Ý chí ra sử dụng.

Sức mạnh thể chất không chênh lệch nhiều. Thậm chí, nếu xét về độ hoàn thiện của cơ thể, có khi Rem còn nhỉnh hơn. Nhưng Ragna đã đặt thêm Ý chí lên bàn cân.

Ah.

Encrid nhanh chóng nắm bắt tình hình.

Nhờ việc đỡ kiếm của Hiệp sĩ mà mắt anh đã được khai sáng.

Kiếm thuật mới của Ragna, thanh kiếm vừa nhẹ vừa nặng, chính là sự ra đời của kiếm thuật dựa trên nền tảng Ý chí.

Tài năng— không, phải nói là kết quả của tài năng nở rộ sau khi chạm trán với thanh kiếm của Hiệp sĩ.

Trước đó, nhờ kinh nghiệm chiến đấu với Chuẩn Hiệp sĩ và hầu tước hiệp sĩ, cậu ta vốn đã quyết tâm vượt qua giới hạn.

Và việc những thứ gặm nhấm tâm hồn cậu ta biến mất là nhờ chứng kiến lối sống ngay thẳng, bộc trực của Encrid.

Đó là tổng hòa của tất cả những yếu tố ấy.

Nhưng điều ý nghĩa nhất gần đây là gì?

Là Hiệp sĩ.

Tức là kinh nghiệm đỡ kiếm của Hiệp sĩ đã tạo nên kết quả ngày hôm nay.

Nghĩ vậy, Encrid lên tiếng an ủi Rem.

"Anh chưa từng đấu với Hiệp sĩ bao giờ đúng không?"

"...Gì cơ?"

"Thử đấu với Hiệp sĩ đi. Sẽ khác đấy."

Encrid truyền đạt lại kinh nghiệm xương máu của chính mình. Đó là lời khuyên chân thành dành cho Rem.

Ragna cũng bồi thêm một câu:

"Ra thế. Ngươi chưa từng đỡ kiếm của Hiệp sĩ bao giờ. Thảo nào."

Và Rem...

"AAAAAA!"

Hắn cho mọi người thấy quá trình một con người hóa thành ma thú là như thế nào, nhưng cũng không đến mức làm loạn.

Đúng như Encrid dự đoán.

Nhìn bề ngoài thì tưởng hắn là thằng điên sẵn sàng bổ rìu vào đầu người khác bất cứ lúc nào, nhưng thực tế dù có điên thật, hắn vẫn giữ những giới hạn nhất định.

Rem mà Encrid biết là người như thế.

Chỉ là, thấy hắn không thể tiếp thu lời khuyên của mình ngay lập tức, anh cảm thấy tiếc nuối nên cố nói thêm:

"Nếu thử đỡ kiếm của Hiệp sĩ thì..."

"Mẹ kiếp, cậu đang nói cái quái gì thế hả?"

"Thì do chưa thấy bao giờ nên mới thế, chứ thấy rồi là khác ngay."

"Chó chết, chó chết, chó chết thật chứ."

Sau này Encrid một mực khẳng định mình không có ý trêu chọc, nhưng Shinar, người chứng kiến tất cả, lại có nhận xét khác về ngày hôm đó:

"Trên lưỡi của vị hôn phu ta có ác quỷ trú ngụ."

Esther nằm một bên quan sát cũng có cùng suy nghĩ.

Vị pháp sư từng chạm mặt ác quỷ thực sự cho rằng ngay cả lời thì thầm của ác quỷ cũng không đến mức đó.

"Vì tốt cho anh thôi mà."

Đặc biệt là khi anh nói câu đó, người ta càng cảm nhận rõ ý đồ muốn chọc cho đối phương phát điên.

"Thôi đi! Thôi ngay đi!"

Hiếm khi thấy Rem khổ sở thế này.

Sau khi nghe Encrid lải nhải thêm vài chục lần nữa, Rem cuối cùng cũng đạt đến cảnh giới giải thoát.

"Được rồi. Khi nào đó ta sẽ đi gặp Hiệp sĩ. Được chưa."

Thấy cảnh đó, Audin lầm rầm cầu nguyện.

"Chúa ngự trị và che chở cho cậu ấy. Cậu đã nhận được sự giác ngộ quan trọng rồi đấy. Người anh em."

"Được rồi. Ta sẽ giác ngộ. Được chưa."

Rem chấp nhận số phận.

Ragna nhìn Rem một lúc rồi quay sang nói với Encrid:

"Về độ tàn nhẫn, tôi xin công nhận Đội trưởng cao hơn tôi vài bậc."

Encrid bảo là hiểu lầm, nhưng chẳng ai tin.

Phải đến tận đêm muộn Rem mới bình tĩnh lại.

"Nhắc đến từ 'Hiệp sĩ' một lần nữa, ta sẽ dùng rìu chẻ cái lưỡi của cậu ra làm đôi như lưỡi rắn đấy."

Lời đe dọa chẻ lưỡi nghe không giống nói chơi chút nào.

Cảm giác như có cả Ý chí thấm vào lời nói ấy.

Đôi khi, ý chí mãnh liệt lại chạm đến trái tim người nghe theo cách như vậy.

Encrid thôi không trêu nữa, chỉ chép miệng tiếc rẻ.

"Được rồi, thôi thì thôi."

Cơ hội trêu Rem thế này hiếm lắm nên anh mới hơi nhiệt tình quá đà một chút.

"Khốn kiếp."

Rem chửi đổng một câu rồi cũng nguôi giận. Sau đó, hắn lao đầu vào luyện tập một mình, và cứ mỗi ngày một lần, hoặc ba bốn ngày một lần, hắn lại thách đấu Ragna.

"Thằng mù đường kia, ngươi đánh đấm giỏi lắm hả? Ra sân tập ngay."

Trước lời thách đấu lịch sự đó, Ragna cũng vui vẻ chấp nhận.

"Được thôi, hôm nay để ta thử tháo cái đầu vô dụng của ngươi xuống xem sao."

Encrid thỉnh thoảng cũng chen vào góp vui, nhưng phần lớn thời gian anh bận bịu với những buổi hướng dẫn của Shinar, người dạo này tìm đến anh nhiệt tình hơn bao giờ hết.

"Dạo này cô rảnh lắm hả?"

"Bận lắm. Tên Mắt lồi bày ra bao nhiêu là việc."

Encrid cũng có tai, cũng nghe ngóng được khối chuyện. Krais cũng hay đến lải nhải bên tai anh.

Krais đã mở rộng tuyến đường thương mại quy mô lớn. Cậu ta cho lát đá xanh để nối liền những con đường ngập nước khi trời mưa.

"Ai làm việc đó?"

Encrid nghe cậu ta thao thao bất tuyệt thì hỏi lại.

Border Guard vốn thiếu nhân lực. Còn phải lo việc khai khẩn đồng bằng Green Pearl nữa.

"Ở mấy làng tiên phong phía kia có những người thạo việc này lắm. Tôi đã trả tiền thuê họ rồi."

Dù là làng tiên phong thì cũng đâu có dư người.

"Tôi bán danh tiếng của Đội trưởng đấy."

Krais nói tỉnh bơ. Encrid cũng chẳng trách.

Về khoản xoay xở công việc, Krais chắc chắn là số một.

Bán chút danh tiếng thì có là gì.

"Nghe bảo cậu định đặt tên Đội trưởng cho bức tường thành phía đó hả? Thế này là tốt cho cả hai bên thôi."

Ngoài ra, nhân lực từ Martai cũng được phái đến, thậm chí cả những đoàn lính đánh thuê đi ngang qua cũng bị trưng dụng làm nhân công.

"Nhân lực thiếu hụt sẽ sớm được lấp đầy thôi. Quan trọng hơn, xin Đội trưởng hãy phụ trách việc huấn luyện tân binh giúp cho."

Đúng như lời Krais đảm bảo, nhân lực thiếu hụt nhanh chóng được bổ sung.

Đó là hiệu ứng từ việc cái tên Encrid lan truyền khắp vùng.

Đồng thời, tin đồn về Border Guard - nơi "đến là không lo chết đói" - cũng bay xa.

Trong cái thế giới mà ma thú chạy đầy đường này, làm gì có khái niệm ăn mày.

Thay vào đó, có những kẻ bất đắc dĩ trở thành thảo khấu.[note87162]

Họ là những người dân chạy trốn khỏi nanh vuốt của đám lãnh chúa hút máu người.

Krais chấp nhận tất cả bọn họ, bao gồm cả đám lưu dân từ các thành phố khác.

Dù trong số đó có nhiều kẻ rắc rối, nhưng đây không phải lúc kén cá chọn canh. Cứ nhận vào trước đã, nếu gây chuyện trong thành phố thì trừng phạt thẳng tay.

Mọi việc đều được Thành chủ phê chuẩn nên không có vấn đề gì.

Tất nhiên, cũng có những kẻ lo xa lên tiếng phản đối.

"Nhận người bừa bãi thế không sợ ảnh hưởng đến trị an sao?"

Vị phó quan của Thành chủ lên tiếng.

"Thế không làm vậy thì làm thế nào?"

Krais vặn lại, giọng điệu như đang mắng mỏ.

"Hả? Chỉ vì cái vấn đề trị an cỏn con mà định bỏ lỡ cơ hội biến nơi này thành thành phố giao thương sao? Bỏ lỡ cơ hội kiếm cả núi Krona sao? Hả? Định vứt bỏ hết à? Thế mà cũng đòi làm phó quan cho Thành chủ sao? Ra đằng kia nhờ cái gã tên Rem tháo hộ cái đầu xuống đi. Dạo này hắn ta đang nóng tính, sẽ bẻ cái rắc rất đẹp cho đấy. Còn không mau đi đi?"

Nếu có ai đấu võ mồm lại với Rem thì chỉ có thể là Krais.

Đặc biệt là khi dính đến Krona, sức chiến đấu của cái lưỡi cậu ta tăng lên gấp bội.

Vị phó quan cứng họng. Ông ta loáng thoáng nghe thấy mấy câu nhảm nhí về Krona ở giữa, nhưng không cãi lại được.

Mà cũng không thể đấm cho cậu ta mấy cái.

Krais là thành viên của đại đội điên khùng.

Đánh nó được không nhỉ? Có được không ta?

Phó quan không thể đánh.

Krais cứ dí sát mặt vào như thách thức "ngon thì đánh đi".

"Nếu không đánh thì làm việc đi."

Vốn là người lạnh lùng và sáng suốt mới ngồi được vào ghế phó quan, ông ta hiểu rõ tình thế.

Quyết định không đánh là đúng đắn. Krais biết thừa nên mới dám lấn tới.

Nếu không, cậu ta đã đấm trước rồi.

Nếu phó quan là loại người hay động thủ, Krais cũng sẽ không khiêu khích kiểu đó.

Sau đó, phó quan vùi đầu vào công việc, tuân thủ răm rắp những mệnh lệnh (trá hình) của Krais.

Vì vị Thành chủ kia lại mải mê tìm lại niềm vui múa kiếm, nên quầng thâm dưới mắt phó quan ngày một đậm.

Thay vào đó, trước khi đi ngủ, phó quan bắt đầu cầu nguyện.

Một nửa lời cầu nguyện là rủa xả Krais, nửa còn lại dành cho Thành chủ.

Encrid không biết hết mọi chuyện, nhưng cũng đoán được phần nào.

Krais làm việc điên cuồng thế này thì những người xung quanh chắc chắn sẽ kêu trời.

Krais rất giỏi trong việc vắt kiệt sức lao động của người khác.

"Huấn luyện tân binh thì giao cho Audin đi."

Encrid tiếp thêm sức mạnh cho Krais.

"Vâng, người anh em. Để tôi lo. Ít nhất cũng phải làm cho lũ cừu non biết chạy chứ nhỉ."

Về khoản rèn luyện thể lực cơ bản, không ai hợp hơn Audin.

Tất nhiên, đám tân binh mới vào sẽ phải khóc ròng, nhưng điều đó tốt cho họ. Thà khổ đến chết trên sân tập còn hơn chết thật ngoài chiến trường.

Đổi lại, lương bổng của binh lính được tăng vọt. Ngoài ra, cậu ta còn thuê thêm rất nhiều tạp dịch, tăng số lượng người hầu, tập hợp những phụ nữ khéo tay để lập nên hội thợ may.

"Rải Krona ra nào."

Krais đốt sạch ngân quỹ còn lại trong thành.

Cố gắng tiêu đến đồng xu cuối cùng.

"Đó là ngân quỹ của thành đấy!"

Phó quan gom chút sức tàn để phản đối, nhưng vô vọng.

"Thì sao? Để tiền đó mốc meo trong kho thì trời có rớt lúa mì xuống cho không? Có cho quả táo nào không? Giờ ông muốn sao?"

"Tôi... chỉ nói thế thôi."

Phó quan bỏ cuộc.

Cũng một phần do Thành chủ đã bật đèn xanh cho làm.

Chỉ là lời cầu nguyện trước khi ngủ của phó quan lại dài thêm gấp mấy lần.

Krais thay đổi một số biên chế, lấy những cựu binh dày dạn làm nòng cốt.

Trang bị cũng được sắm mới toàn bộ.

Việc thống nhất trang bị nhằm mục đích nâng cao tinh thần đồng đội.

Số Krona thiếu hụt được Leona cho vay.

"Không lấy lãi. Đổi lại, đừng quên mở rộng quyền hạn cho tôi đấy."

Dù sao thì Krais cũng phải chuyển giao các hoạt động thương mại và các việc khác cho thương đoàn Rockfreed.

Leona biết điều đó, nhưng theo kiểu "có qua có lại", cô ta bỏ vàng ra góp một tay để lấy tiếng.

Làm thế thì sau này có dành ưu đãi đặc biệt cho thương đoàn Rockfreed cũng chẳng ai dị nghị được.

Trong khi đó, tin đồn về mức lương hậu hĩnh của lực lượng thường trực Border Guard cũng lan rộng.

Tiếng lành đồn xa, người ta kéo đến nườm nượp.

Thấy dân chúng bỏ trốn sang đây, các lãnh chúa lân cận bắt đầu gửi tấu sớ lên Vương cung và siết chặt quản lý lãnh địa.

Người của Vương cung được phái xuống nhắc nhở "làm vừa vừa phai phải thôi", Thành chủ ngoài mặt thì vâng dạ nhưng tất nhiên là bỏ ngoài tai.

"Nếu đã thế thì lúc bị quấy rối sao không thấy ai đến giúp đi?"

Krais chỉ trích họ gay gắt.

Cậu ta biết rõ Vương cung hiện tại không thể động binh ngay được.

Nên cậu ta cứ làm theo ý mình.

Dù sao thì khi đã có đủ sức mạnh và danh nghĩa, đến lúc đó họ cũng chẳng thể ho he gì được nữa.

Sau đó, cậu ta cho xây dựng các trạm gác dọc theo các tuyến đường và trong tầm nhìn.

Những trạm gác mọc lên hai bên đường cái trông như những địa danh nổi tiếng của Border Guard.

Và những người trong biên chế mới được điều đến đó.

Đó là sau khi phân đội mười người được đặt tên là "Phân đội Trạm gác".

"Bảo chúng tôi canh gác ở đây á?"

Người phân đội trưởng đầu tiên được cử đi tỏ vẻ bất an.

Phải canh gác ngày đêm, lại phải đi lại thường xuyên, ai dám đảm bảo ma thú sẽ không xuất hiện?

Krais đưa ra giải pháp như một lẽ hiển nhiên.

"Sẽ có phụ cấp thêm."

"Nhưng mà..."

"Hay là muốn tham gia khóa huấn luyện nâng cao?"

"Tôi sẽ canh gác trạm."

Khóa huấn luyện của Audin được đám tân binh ví như cánh cửa địa ngục.

Câu nói "muốn chết thì hãy đi làm lính" cũng từ đó mà ra.

Dẫu vậy, số người tìm đến đăng ký vẫn rất đông.

Border Guard đang thay da đổi thịt từng ngày.

Và trung tâm của sự thay đổi ấy là Krais.

Cậu ta thực sự đã bày ra đủ thứ chuyện.

Hệ quả là Shinar cũng trở nên bận rộn.

Đơn vị của cô đang phải rà soát toàn bộ khu vực đầm lầy mới chiếm được.

Đúng là thời điểm bận tối mắt tối mũi.

Thế nhưng cô vẫn đều đặn tìm đến Encrid, khiến anh không khỏi thắc mắc.

"Thế... đợi lúc nào rảnh rỗi hẵng đến không được sao?"

Encrid hỏi lại, nhưng với Shinar, đó là một câu hỏi ngớ ngẩn.

"Đã hứa hẹn hò rồi mà."

"...À."

Nhìn qua thì có vẻ cô còn chấp niệm hơn cả Encrid, nhưng trực giác mách bảo anh rằng nàng Tiên này không chỉ vì một buổi hẹn hò mà làm đến mức này.

Chắc chắn có lý do gì đó.

Nếu không thì cô đã đòi đi ra chợ hay đi đâu đó chơi rồi mới phải. Nhưng đằng này lại không.

"Khi nào đến lúc, ta sẽ yêu cầu."

Cô chỉ nói vậy.

"Hôm nay cũng vui vẻ chơi đùa nhé. Vị hôn phu."

Shinar rút thanh Needle ra.

Encrid cũng rút thanh trường kiếm bạc của mình.

Giờ đây, thanh kiếm dường như đã quên mất chủ nhân cũ, nằm gọn trong tay anh đầy vừa vặn.

"Giờ cậu đã giỏi hơn ta rồi."

Giữa trận đấu tập, Shinar bỗng buông lời nhận xét.

Ý nói thực lực của Encrid đã vượt qua cô.

Encrid không phủ nhận.

Bởi chính anh cũng cảm thấy như vậy.

Như thường lệ, trận đấu sắp đến hồi kết thúc.

Shinar lùi lại một bước, hơi cúi mặt xuống rồi ngước mắt lên nhìn thẳng vào Encrid.

"Cứ thế này mãi thì không được."

Lời vừa dứt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
정진 (精進 - Tinh tấn): Đây là một từ Hán-Hàn. 精 (Tinh): Có nghĩa là tinh khiết, chuyên nhất, không tạp lẫn. 進 (Tấn): Có nghĩa là tiến về phía trước
정진 (精進 - Tinh tấn): Đây là một từ Hán-Hàn. 精 (Tinh): Có nghĩa là tinh khiết, chuyên nhất, không tạp lẫn. 進 (Tấn): Có nghĩa là tiến về phía trước
[Lên trên]
Thảo khấu, chỉ những kẻ cướp thường hoạt động tại các vùng rừng núi hẻo lánh
Thảo khấu, chỉ những kẻ cướp thường hoạt động tại các vùng rừng núi hẻo lánh