Đây là lần đầu tiên trong đời tôi bỏ nhà ra đi.
Chi tiết thì tôi và cha mẹ cãi nhau về việc định hướng tương lai và từ đó mối quan hệ của chúng tôi trở nên gay gắt hơn, bầu không khí trong nhà từ đó cũng trở nên ngột ngạt và chùn hẳn đi. Đúng lúc chán chường trước kỳ nghỉ hè, thì ông anh họ Tanioka Tetsuya ngỏ lời mời: “Lâu rồi không gặp, tới đây chơi một chuyến đi.”
Lý do là gì cũng chẳng quan trọng. Tôi chỉ cần một cái cớ để đi thật xa, rời khỏi căn nhà lúc nào cũng tràn ngập trong sự nặng nề này.
May mắn thay, quê của Tetsuya lại là một vùng quê heo hút. Phải nói rằng đó là nơi thích hợp nhất cho mong muốn được “đi thật xa” của tôi.
Hơn nữa, “Làng Kiriyama” cũng là nơi mà tôi đã từng ghé thăm trước đây. Đó cũng là nơi đã ươm mầm cho giấc mơ “trở thành nhạc sĩ” của tôi, âu cũng là nguyên nhân khiến cho tôi cãi nhau với ba mẹ. Chính vì vậy, tôi nghĩ rằng việc quay trở về nơi này là một điều quan trọng cần làm, giống như việc quay trở về cội nguồn để tìm cảm hứng sáng tác vậy.
Thuở nhỏ, tôi đã từng gặp tai nạn ở ngôi làng này. Nói đó là khoảng thời gian thập tử nhất sinh của tôi cũng không quá, nhưng nhờ có một người phụ nữ mà tôi đã được cứu sống. Nhờ ơn người ấy mà tôi mới thoát chết, chỉ để lại vài di chứng.
“Gửi đến người, người ở nơi xa hơn biển cả, xa hơn cả trời cao~”
Vào lúc tôi không thể cử động vì chấn thương, người phụ nữ đó đã ngân nga một giai điệu của một bài hát không tên nhằm giúp tôi quên đi nỗi đau.
Dù muốn nhớ lại ca khúc đó, nhưng tôi lại không thể. Vì vậy mà tôi đã sáng tác một bài hát dựa trên giai điệu ấy. Cứ thế chẳng biết từ lúc nào, tôi đã bắt đầu tập tành viết lời bài hát và sáng tác nhạc.
Thế nhưng, ba mẹ tôi lại chẳng hề muốn nhắc đến cái tên “Làng Kiriyama”, bởi đây là nơi gắn liền với ký ức kinh hoàng về việc đứa con trai của họ bị thương nặng. Đó là nơi mà nếu tôi không bỏ nhà đi bụi thì sẽ không bao giờ có thể quay lại được. Xét theo khía cạnh đó, lần bỏ nhà ra đi này quả là cơ hội ngàn năm có một.
Vậy là ngay khi kỳ nghỉ hè bắt đầu, tôi đã vé toàn bộ số tiền dành dụm ít ỏi cùng hành lý đủ dùng cho một tháng và rời khỏi nhà mà chẳng nói với ba mẹ nửa lời.
Tuy hừng hực khí thế là vậy…
“Chà, đường đến đây cũng xa phết nhỉ.”
“Cháu đã quá xem thường vùng quê hẻo lánh này rồi…”
Nhìn bộ dạng phờ phạc của tôi, chú Kota – ba của Tetsuya, cười lên khoái chí. Từ lúc xuống ga tàu ở gần làng Kiriyama nhất, tôi đã được chú Kota chở về bằng xe hơi. Dù nói là gần nhất, nhưng từ đó đi về làng Kiriyama cũng ngót nghét một tiếng rưỡi đồng hồ.
“Ba tiếng đi Shinkansen, hai tiếng tàu thường, cuối cùng là một tiếng rưỡi đi xe hơi. Mất hẳn nửa ngày trời. Vất vả cho cháu quá nhỉ.”
Hành trình mà chú Kota vừa nói chính xác là những gì mà tôi đã trải qua. Ngồi một chỗ suốt nửa ngày trời đã khiến toàn thân tôi tê cứng, dù chẳng vận động gì nhưng tay chân lại mệt mỏi rã rời.
Với một đứa chỉ thích ru rú trong nhà như tôi thì quãng đường này quả thật là một cực hình. Hơi lạnh nhân tạo từ trong xe đang dần thấm vào cơ thể đã tích tụ biết bao sự mệt mỏi này.
“À đúng rồi, có chuyện này chú muốn dặn cháu trước khi ở lại làng Kiriyama.”
Chú Kota khựng lại một nhịp, rồi sau đó nghiêm túc mở lời.
“Tuyệt đối không được bén mảng tới ngọn núi trọc lởm chởm nằm ngay trước ngôi làng đâu đấy.”
“Ngọn núi trọc ạ?”
“Đúng vậy. Làng Kiriyama vốn là một nơi nằm lọt thỏm giữa núi non, nhưng trong số đó có một ngọn núi cây cỏ thưa thớt, trơ trội đất đá. Tuyệt đói đừng lại gần nó nhé.”
“Vâng ạ.”
Có lẽ là vì đã quá mệt sau chuyến đi, mà tôi chỉ trả lời một cách qua loa. Bản thân tôi vốn là một đứa chỉ thích ru rú trong nhà, nên việc tự mình lết xác tới ngọn núi kia là chuyện gần như không tưởng. Lời dặn dò đó quả thật có chút thừa thãi rồi. Nhưng sao người lớn cứ thích cấm đoán theo kiểu khơi dậy trí tò mò của trẻ con vậy nhỉ?
Tôi tạm gác lại chuyện ngọn núi trọc vào một góc trong tâm trí, tôi nhắm mí mắt đã trĩu nặng xuống.
… Để ý mới thấy, cái lần mà tôi bị thương hồi xưa cũng là tại một ngọn núi trọc thì phải. Ký ức mơ hồ ấy thoáng hiện trong tâm trí nửa tỉnh nửa mê, nhưng những suy nghĩ đó đều trở nên vô khi cơn buồn ngủ ập đến.
Sau một hồi dài lắc lư trên xe với tấm thân rã rời, tôi cuối cùng cũng đã đi đến đích: Làng Kiriyama.
“Nóng thế!”
Đó là cảm nghĩ đầu tiên của tôi khi đặt chân đến làng Kiriyama. Những mái nhà nằm rải rác ai đó, xen lẫn là những cánh đồng nằm trải rộng trên bình nguyên rộng lớn, vẽ nên một khung cảnh đậm chất thôn quê. Phía xa tầm mắt là những cánh rừng rậm rạp, nối tiếp những dốc triền dựng đứng tạo thành núi non trùng điệp.
Và quả nhiên, sừng sững ngay trước ngôi làng là một ngọn núi mà cây cối trên sườn dốc xơ xác, trọc lốc đúng như lời dặn.
“Tới đây mà vẫn nóng nhỉ.”
“Vâng, cháu cứ tưởng ở vùng quê nhiều cây cối thì sẽ mát mẻ hơn chút.”
Dẫu nói là đã từng đến đây một lần, nhưng ký ức của tôi lại chẳng rõ ràng đến thế, nên đương nhiên là chẳng nhớ gì về cảm giác nhiệt độ rồi.
Tại thành phố, nhiệt độ tăng cao là do sự huyên náo của phố thị và hơi nóng bốc lên từ mặt nhựa đường bị nung nóng. Còn ở đây, có cảm giác như nhiệt độ vốn đã cao sẵn.
“Do bốn bề là núi nên khí nóng không tài nào thoát ra được, thế nên chỗ này mới nóng đến thế. Nhưng mà, chỉ cần chui vào bóng râm là đủ để làm mát người rồi.”
Ra vậy, tôi gật gù tỏ vẻ đã hiểu. Đúng lúc đó, một người đàn ông to lớn với làn da rám nắng tiến lại gần.
Dù chiều cao của tôi cũng thuộc mức trung bình nam giới, nhưng đứng trước tên đô con lực lưỡng ấy, tôi vẫn phải ngước nhìn. Tên đó vẫy tay chào, động tác đó càng làm tôn thêm sự hiện diện vốn đã quá nổi bật của anh ta.
“Chào, đã lâu không gặp nhỉ, Yaichi.”
Ngay khi Tetsuya – kẻ đã mời tôi đến vùng quê hẻo lánh này cất tiếng gọi, thì từ sau tấm lưng rộng lớn ấy, một cô gái cũng lặng lẽ ló đầu ra gọi theo.
“Đã lâu không gặp, Okumura.”
Cô ấy là Kiriyama Miyabi, bạn thuở nhỏ của Tetsuya, và cũng có thể tạm xem là bạn thuở nhỏ của tôi. Mang họ trùng với tên làng nên chỉ cần nhìn qua là biết ngay, cô ấy là ái nữ độc nhất của trưởng thôn, gia tộc đứng đầu ngôi làng này.
Miyabi diện chiếc quần ngắn đậm chất mùa hè, để lộ ra đôi chân hơi rám nắng. Nhìn cô ấy đứng cạnh Tetsuya, tôi không khỏi cảm thán rằng đám thanh niên thôn quê ai nấy cũng đều tràn trề sức sống.
Còn tôi là một kẻ suốt ngày cắm đầu sáng tác nhạc, chẳng mấy khi ló mặt ra đường, từ nhỏ đến lớn sống trong môi trường điều hòa mát lạnh, nên nhìn tôi có phần yếu ớt hơn hẳn khi so sánh với hai người họ.
“Đã lâu không gặp, Tetsuya, Miyabi.”
Với Tetsuya thì tôi còn quen thuộc vì lâu lâu anh ta có lên thành phố chơi, còn với Miyabi thì mang tiếng là bạn thuở nhỏ nhưng tính cả lần này thì hai chúng tôi chỉ mới gặp mặt nhau vỏn vẹn có bốn lần. Chính vì vậy mà trong khi Tetsuya gọi thẳng tôi bằng tên “Yaichi”, thì Miyabi vẫn giữ khoảng cách bằng cách gọi họ “Okumura”. Cách xưng hô đúng là thước đo tiện lợi để xác định khoảng cách giữa người với người. Trong khi còn mải suy nghĩ về điều đó thì…
“Thôi, còn gì muốn hỏi thì cháu cứ hỏi tụi Tetsuya nhé.”
Bỏ lại mỗi câu đó, chú Kota liền rời đi đâu mất.
“Trước mắt cứ về nhà đã nào.”
Tetsuya lên tiếng và ba chúng tôi bắt đầu rảo bước. Hồi xưa Tetsuya cũng dẫn đầu đưa chúng tôi đi thám hiểm làng Kiriyama như thế này, nó như làm sống dậy những ký ức xa xưa bên trong tôi.
Tuy chỉ là một cuộc bỏ nhà bốc đồng, nhưng thâm tâm tôi vẫn len lỏi một niềm hy vọng rằng mình sẽ tìm lại được cảm giác phiêu lưu đầy ngây thơ của hồi bé. Bởi lẽ, chỉ cần có thủ lĩnh Tetsuya ở bên cạnh, con tim tôi lúc nào cũng tràn đầy sự háo hức.
Hơn nữa, với một người đang tìm về cội nguồn như tôi, việc được đồng hành cùng Tetsuya dường như là một bước đệm để sáng tác nên một bài hát hay. Nghĩ đến điều đó, lòng tôi phấn khích không ngừng.
“Về đến nhà là bắt đầu chuẩn bị luôn nhé.”
“Nhưng Okumura chỉ vừa mới đến nơi thôi mà, chắc cậu ấy đang mệt lắm. Không thể để ngày mai được sao?”
“Không, không còn thời gian nữa đâu. Chúng ta sẽ hành động ngay hôm nay.”
Đấy, Tetsuya lại đang âm mưu trò thú vị nào nữa rồi.
“Chuẩn bị gì cơ?”
Tôi hỏi, giọng không giấu nổi sự mong chờ.
“Chuẩn bị cho trò thử thách lòng can đảm để hù đám nhóc chứ sao.”
Khoảnh khắc ấy, âm thanh báo hiệu cho một mùa hè sôi động bắt đầu ngân vang.