# Thiên thạch khổng lồ
Xuyên qua những đám mây, bầu trời bị nuốt chửng bởi một thiên thạch đồ sộ.
Những con rồng khi tận mắt nhìn thấy cảnh tượng ấy đều bị nhấn chìm trong kinh ngạc, khiếp sợ và tuyệt vọng.
“M-Mẹ?! Chuyện gì đây?!”
“Mẹ ơi?! Làm ơn bình tĩnh lại đi!!!!”
“Ôi trời…”
Trước kia, tôi chưa bao giờ dùng sức mạnh của mình như này, nhưng chúng đã ép tôi phải làm vậy.
“Mẹ! Bọn con sai rồi!!! Làm ơn tha thứ cho bọn con!!!”
“C-Con xin lỗi, thưa mẹ…”
“Nếu thứ đó rơi xuống, thế giới này sẽ bị phá huỷ!
Mọi thứ sẽ bị quét sạch mất!!!”
Trước áp lực của cục thiên thạch khổng lồ đang tiến gần hơn mỗi giây. Kể cả với cơ thể rắn chắc của rồng cũng khó có thể di chuyển dưới áp lực khủng khiếp này.
Dù thiên thạch chưa hoàn toàn rơi xuống, nhưng một miệng núi lửa đã bắt đầu hình thành trên đồng bằng rộng lớn này.
Đây chỉ mới là khởi đầu, điều gì sẽ xảy ra nếu thiên thạch thật sự rơi xuống?
Rất rõ ràng. thế giới này chắc chắn sẽ diệt vong.
“Các ngươi đã coi thường ta quá nhiều rồi, vậy nên ta sẽ cho các ngươi biết ta có thể làm được những gì.”
“Mẹ?!”
“Tất nhiên, ta không thật sự muốn thả thiên thạch xuống.”
Thứ tôi muốn không phải là sự huỷ diệt của thế giới này.
Tôi chỉ đang cho lũ trẻ ngu ngốc này thấy một chút sức mạnh của mình thôi.
Tôi xua tan toàn bộ những đám mây và nhìn thẳng vào thiên thạch đã lộ ra hình dạng thật sự của nó.
Thiên thạch khổng lồ cháy rực khi xuyên qua bầu khí quyển. Với kích thước tương đương một ngọn núi.
Nếu nó rơi xuống, thì lớp vỏ trái đất sẽ bị lật tung, magma từ dưới lòng đất sẽ sôi lên, còn đất đá văng lên từ đó sẽ hình thành những đám mây bụi khổng lồ che khuất thế giới.
Nhưng sự huỷ diệt như vậy không phải những gì tôi mong muốn.
Tôi tập trung ma năng trong miệng mình và và bắn nó ra với tất cả sức lực.
Hơi thở bạc. Đặc tính tôi truyền vào trong nó là… sự tuyệt diệt.
Một hơi thở huỷ diệt tất cả những gì nó chạm vào.
Tia sáng bạc, gợi lại hình ảnh dải ngân hà Milky Way, trực tiếp đánh trúng thiên thạch đang rơi.
“Hơi thơ của Mẹ…?
“Chắc chắn một hơi thở như vậy không thể làm gì được thiên thạch đó….!”
Sự tuyệt vọng vẫn tràn đầy trong mắt lũ trẻ.
Cũng dễ hiểu thôi, cảnh tượng ấy như kiểu xả một vòi nước vào cánh rừng đang rực cháy cả.
Nhưng.
Bùm!
Khi hơi thở chạm đến thiên thạch mọi thứ đã hoàn toàn đổi chiều.
Hơi thở ấy chạm vào rồi xuyên qua giống như đôi đũa xuyên qua miếng đậu hũ vậy, rồi từ từ lan ra trên bề mặt.
Làn sương bạc, thứ biến tất cả những gì nó chạm vào thành ma năng qua sự huỷ diệt, khoét sâu bên trong thiên thạch.
Chỉ trong vài giây, sắc bạc úa ra từ những lỗ bạc, và thiên thạch khổng lồ chuyển màu của bạc nứt toác, vỡ vụn.
Lũ rồng á khẩu, không thể phát ra một âm thanh nào trước cảnh tượng thiên thạch biến mất mà không để lại một mảnh vụn nào.
“Các ngươi đã quên ai là người gieo sự sống trên thế giới này rồi sao? Các ngươi đã quên ai là người cho mình cơ thể sao? Nếu ta muốn, ta đã có thể tự mình huỷ diệt thế giới này rồi, thế mà các ngươi nghĩ ta sẽ chỉ giữ im lặng.”
Sự sợ hãi lấp đầy ánh mắt lũ trẻ. Sự kinh ngạc bao trùm chúng cùng với sự hoảng loạn.
Mọi chuyện đã quá muộn rồi. Không thể làm lại được nữa. Nhưng chuyện này ít ra vẫn tốt hơn.
“Các con của ta. Trả lại vảy của các con lại đây.”
Tôi nói nhẹ nhàng.
“Các con đã thất bại trong việc kiểm soát lũ trẻ của chính mình. Thất bại trong việc quản lý chúng. Đến lúc ta cạn kiên nhẫn, các con vẫn giậm chân tại chỗ, và chỉ gây rắc rối với việc khai thác các lỗ hổng trong luật lệ.
Tôi đến tiếp cận đứa trẻ ở gần tôi nhất.
Sylphid.
“Trở về với gió đi.”
“M-Mẹ!”
Tôi tước đi chiếc vảy bạc bên dưới hàm của Sylphid, thứ khó có thể khi di chuyển, và cơ thể của Sylphid vỡ vụn, trở lại với những ngọn gió.
Con bé chưa hề chết hay bị tiêu diệt.
Cảm giác của con bé về bản thân chỉ bị phá vỡ vì mất hình dạng vật lí của mình.
Giống như Ifrit, con bé sẽ trở về với hình dạng nguyên thuỷ của mình sau một thời gian.
"Tethys."
“M-Mẹ…”
“Trở về với biển cả đi.”
“Đ-Đừng mà!”
Tethys lắc đầu, dường như không muốn quay trở lại, nhưng mọi chuyện đã quá muộn.
Không phải con bé đã thất bại trong việc giữ đúng lời hứa của mình sao? Không phải tôi đã cho nó vô số cơ hội sao?
Nếu con bé không muốn quay trở lại đến vậy, không phải con bé nên quản lý lũ trẻ của mình tốt hơn sao?
Tethys, người đã bị tước đi vảy back bên dưới hàn dần vụn vỡ rồi trở thành nước.
Khi dòng nước ấy chảy và chảy về với biển, con bé sẽ tỉnh lại thôi.
"Sagarmatha."
“Vâng. Xin lỗi. Mẹ.”
“Trở lại nơi con thuộc về đi.”
Sagarmatha bình thản chấp nhận hình phạt cho những tội lỗi của mình và đưa lại tôi chiếc vảy với không một chút kháng cự.
Với nó, những chiếc vảy lấp lánh của Sagarmatha biến thành cát bụi và vỡ vụn.
"Yggdrasil."
“Con xin lỗi, Mẹ. Bọn con đáng lẽ đã có thể làm tốt hơn…”
“Sự hối hận luôn đến quá muộn. Hãy lại hình dạng gốc của con-một cái cây đi.”
Rồi tôi tước bỏ chiếc vảy bên dưới hàm của Yggdrasill, và vảy xanh ngọc của Yggdrasill dần biến thành lá cây cùng màu và tan biến.
Khi búp hoa thi nhau đua nở trên đại thụ-hình dạng gốc của Yggdrasill, khi cành lá thi nhau vươn mình và hoa bung nở, con bé sẽ tỉnh lại.
"Shamash."
“M-Mẹ….”
"Shamash."
“C-Con x-xin lỗi. Con… Con…”
"Shamash."
Tôi gọi tên Shamash ba lần, và chỉ khi ấy Shamash mới chịu đưa ra chiếc vảy của mình.
“Con rất… rất… xin lỗi…”
“Đây là sự trừng phạt. Trừng phạt vì đã không quản lý lũ trẻ của con.”
“Mẹ…”
“Và đây cũng là sự trừng phạt cho ta. Trừng phạt chính mình vì đã không thể quản lý được các con. Dù chúng ta không chung dòng máu, đó là hình phạt phải lấy đi cơ thể của chính những đứa con quý giá của ta.
Tôi thu hồi vảy bạc của Shamash, và rồi Shamash biến mất trở thành những vệt sáng chói mắt.
Và cuối cùng.
"Erebos."
“Mẹ.”
Đứa trẻ mang màu đen của bóng đêm ngước nhìn tôi.
“Con có còn muốn nói điều gì không?”
“Con xin lỗi. Con đã quá ngu xuẩn. Con đã quá vội vàng.”
“Con không nên xin lỗi ta. Người con phải xin lỗi là lũ trẻ của chính con kìa.”
Cảm giác của lũ trẻ khi bị đem ra làm con tốt thí cho lòng tham của người cha chúng đã dành hết lòng tin tưởng và noi theo sẽ như thế nào?
Tuy nhiên, cảm giác của lũ trẻ khi tuân theo mệnh lệnh của người cha mẹ sẽ như nào?
Đó là lí do tôi không thể để Erebos một mình.
Đó là bởi vì thằng bé thông minh hơn những đứa trẻ khác, đó là bởi vì thằng bé là một đứa trẻ ngoan chỉ muốn có một gia đình.
Tôi không thể cứ bỏ mặc thằng bé một mình vậy được.
“Trở về với bóng đêm đi.”
Nếu tôi dành nhiều sự chú ý hơn. Không, liệu tôi có thể dành được nhiều sự quan tâm hơn tôi bây giờ không? Nếu tôi có thể quay ngược thời gian và bắt đầu lại mọi thứ, liệu tôi có kiếm được một kết quả tốt hơn không?
Tôi không biết. Tôi cũng không thể khẳng định được.
Tôi chỉ là đã quá mệt mỏi.
“Ta sẽ lấy lại vảy của con.”
Tôi đặt tay lên chiếc vảy nằm dưới hàm của Erebos.
"Ugh!"
“Đột nhiên, một vụ nổ ma thuật xảy ra trên chiếc vảy bạc của Erebos.
“Erebos? Con đã làm gì?”
“Con xin lỗi, thưa mẹ.”
Có lẽ bởi vì vụ nổ, chiếc vảy bạc dưới hàm Erebos bị vỡ làm đôi.
Và rồi, Erebos ngay lập tức chìm vào trong bóng tối và biến mất
"Erebos? Erebos?!"
Kể cả khi tôi gọi tên thằng bé lần nữa, Erebos cũng không trả lời.
[Erebos! Mau xuất hiện!]
Kể cả khi tôi dùng chân ngôn và ma năng để gọi, Erebos vẫn không lộ diện.
Thằng bé không muốn tôi lấy lại vảy của nó đến vậy sao?
Sao thằng bé có thể tham lam đến thế chứ?
I just wanted to live peacefully with my other children.
Tôi chỉ muốn sống bình yên với những đứa trẻ khác của mình thôi mà.
Mọi chuyện đã sai ở đâu chứ? Ngay từ lúc đầu? Hay là từ lúc tôi chia sẻ những chiếc vảy với bọn trẻ? Hay là khi mà lũ trẻ muốn chia sẻ vảy của mình cho những con khủng long khác như tôi đã từng?
Tôi thật sự tan nát cõi lòng.
- - - - - - - - - - - - - - - - - - - -
Sáng Thế Long là một tín ngưỡng độc đáo của người thằn lằn, duy trì bởi đức tin rằng thế giới này được tạo ra bởi một ngân long khổng lồ, và những kẻ phạm phải những tội lỗi sẽ bị lôi đi bởi Thần Long Hủy Diệt, tạo nên một cặp với Sáng Thế Long. Các học giả cho rằng nguồn gốc của đức tin này nằm ở sự sùng bái cổ long, và ở thời đại của Rồng, khi mà vô số rồng thống trị mặt đất cổ đại, là nguồn gốc của tín ngưỡng này.
Với những người thằn lằn cổ đại những người đã là cư dân trên trái đất trước cả con người, nỗi sợ khủng khiếp từ sự tồn tại mạnh mẽ của loài rồng hẳn đã khiến họ xem loài rồng như những thực thể thần thánh.
Và tín ngưỡng về Sáng Thế Long đề cập đến Thần Long Hủy Diệt người mã sẽ kết thúc tất cả, nói rằng khi thế giới tràn ngập tội lỗi, Sáng Thế Long Nhân từ trở nên thất vọng với mọi thứ và trở thành Thần Long Hủy Diệt sẽ hủy diệt thế giới.
Người thằn lằn nói rằng ngọn giáo hắc diện thạch là một món quà của Sáng Thế Long là bằng chứng cho sự tồn tại của Sáng Thế Long, và bởi vì những tội lỗi và phẫn nộ của chiến tranh đã lấp đầy thế giới lúc ấy khi mà vô số rồng tồn tại, Thần Long Hủy Diệt đã mở mắt.
Họ cho rằng sau đó, Thần Long Hủy Diệt đã tiêu diệt hầu hết những con rồng làm nó thất vọng, nhưng những học giả không chấp nhận những giả thuyết như vậy.
Giữa những nguyên nhân được xác định cho sự kết thúc của thời đại loài rồng, phần lớn cho là do một thiên thạch khổng lồ. Họ cho rằng vô số rồng đã đốt cháy chính mạng sống của mình để ngăn chặn một thiên thạch đủ lớn để hủy diệt thế giới khỏi việc rơi xuống.
Người ta cho rằng bằng chứng cho điều này là kết quả định tuổi carbon đối với nhiều thi thể rồng được khai quật từ các mộ rồng, cùng với việc lớp ma năng dày đặc được tạo ra bởi nguồn ma năng khổng lồ dùng để phá hủy thiên thạch hình thành cùng thời điểm, và hiên nay, đây cũng là chấp nhận giả thuyết có tính thuyết phục cao nhất.
- Tín ngưỡng của người thằn lằn. Sáng Thế Long.
Và thời đại của loài Rồng.