Tập 10 - Đối mặt "Target Gold"

Chương 06 - Và Thế Là Dàn Diễn Viên Bước Lên Sàn Diễn

2026-02-27

2

Chương 06 - Và Thế Là Dàn Diễn Viên Bước Lên Sàn Diễn

Hồi 1

Frey như muốn ngất xỉu khi mụ phù thủy kết thúc bài phát biểu của mình.

Loki cũng không đủ tự tin rằng mình có thể giữ được bình tĩnh.

Ngay cả Henri cũng run rẩy một cách đáng thương như một chú cún con. 1

Thời hạn là khi mặt trời lặn—mọi giáo sư bị giam giữ sẽ chết nếu họ không thể làm gì trước lúc đó.

Các học viên bồn chồn. Nhà kho sắp mất kiểm soát bỗng bị xuyên thủng bởi một giọng nói rất rõ ràng.

『Tôi có một ý tưởng, nhưng mọi người có muốn nghe không?』

Giọng nói không lớn, nhưng các học viên khác đã im lặng và quay về hướng giọng nói đó.

Người vừa nói là một người có làn da nâu sẫm,〈Avatar〉Asura. Cậu ta đang ngồi trên bàn, vây quanh bởi những người bạn thường ngày.

Đôi mắt đen của cậu ta đang nhìn Loki. Có vẻ như cậu ta đang cố nói chuyện trực tiếp với cậu.

『Nói nghe xem.』

『Cảm ơn. Tôi hiểu rằng—Multi-Controller ảnh hưởng trực tiếp đến Trái Tim của Eve bằng một sóng ma lực cụ thể.』

『Phải, ta cũng nghĩ vậy.』

『Sóng đó chỉ là ma lực thuần túy thôi phải không? Nói cách khác, chỉ là sự truyền tải mana thuần túy?』

Loki ngạc nhiên. Cậu hiểu những gì Asura đang cố gắng truyền đạt.

『Âm thanh—Nó sử dụng giọng hát đó làm trung gian?』

『Chính xác. Đó là những gì tôi nghĩ.』

Hai chàng trai sau đó chuyển ánh nhìn về phía bọn Garm. Điều đó cũng đủ để Frey nhận ra.

Frey hiện tại có thể can thiệp vào việc truyền sóng và xóa sổ hoàn toàn âm thanh đó.

『Chúng ta đã có định kiến khi chuyện này bắt đầu. Chúng ta đã thấy toàn bộ Thành phố Cơ khí bị kiểm soát trước đây, nhưng—chúng ta đã nghĩ đó là một ma thuật tuyệt đối với phạm vi rất rộng. Tuy nhiên, còn kẻ thù này thì sao? Các automaton của chúng ta lúc này có đang bị kiểm soát không?』

Tất cả học viên nhìn vào con rối của mình.—Chắc chắn rồi, chúng đều bình thường.

Nghĩa là tác dụng yếu hơn lần trước. Có vẻ như chúng không bị ảnh hưởng miễn là âm thanh không đến được với chúng.

『Nhưng điều đó cũng tương tự đối với lũ Garm.』

Sonechka nhìn Asura với ánh mắt đầy nghi hoặc trong khi che miệng bằng chiếc quạt xếp của mình.

『Chừng nào cái ma thuật Multi-Controller đó còn hoạt động, lũ Garm sẽ không thể tạo ra một khu vực không âm thanh.』

『Nếu chúng ta xoay sở làm gián đoạn được giai điệu đó chi ít chỉ một khoảnh khắc thì sao? Nếu vào thời điểm con đại bàng đó bắt đầu rú lên một lần nữa, âm thanh đó không còn được truyền đi...』

Nói cách khác, nếu ma thuật của Frey được kích hoạt—

Frey có vẻ hơi sợ song vẫn đáp lại vững vàng sau khi ôm cổ Rabi.

『Uuh, mình có thể làm được. Nếu chỉ là một cuộc chiến âm thanh đơn giản, không ai có thể đánh bại sự hòa âm của mấy nhóc này.』

Vậy đó là bước đột phá mà họ cần!

Sonechka gấp quạt lại và bắt đầu nghĩ. Cô cũng đang nghịch những lọn tóc xoăn của mình.

『Nhưng chúng ta sẽ ngăn con đại bàng đó trước bằng cách nào? Một vụ nổ... sẽ không chỉ loại bỏ âm thanh của nó, mà còn cả của lũ Garm nữa. Tỷ lệ bất kỳ loại ma thuật tầm xa nào bị hủy bỏ trước khi đến mục tiêu cũng là—』

『Lấy súng bắn nó thì sao? Có ai làm được không?』

Asura đặt một câu hỏi cho mọi người có mặt. Tuy nhiên, không có ai trả lời lời kêu gọi của cậu.

『Điên quá. Bỏ qua việc liệu chúng ta có thể tăng độ chính xác và tầm bắn bằng ma thuật hay không... chúng ta vẫn thiếu hụt sức mạnh để làm điều đó. Dù rằng tôi nghĩ một thứ gì đó kiểu như đại bác sẽ có tác dụng.』

『Như vậy tình huống sẽ trở thành một ăn cả ngã về không. Nếu chúng ta trượt, chúng ta sẽ bị dập lại bằng ma thuật Nổ khi chúng tìm ra vị trí của chúng ta. Chúng sẽ không để chúng ta bắn phát thứ hai đâu.』

Sonechka thốt ra những lời trang trọng sau khi nhìn lên ba golem cơ khí trên lưng mình.

『Vậy tôi sẽ dùng Jörmungandr của mình để phóng từ cổng tấn công nó.』

Các học viên ngạc nhiên. Những con golem to và nặng nề đó có nhanh nhẹn đến thế không?

『Khác với đạn đại bác, tôi cũng có thể điều chỉnh quỹ đạo của mình một cách chính xác. Tôi chắc chắn sẽ bắn hạ con chim đó.』

『Quỹ đạo của cô? Cô định cưỡi... đến đó sao?』

『Tất nhiên. Chạm trực tiếp vào nó sẽ cho tôi khả năng kiểm soát chính xác hơn.』

Tuy nhiên, Sonechka sẽ cần phải cực kỳ tốc độ để tạo ra một sóng xung kích đủ mạnh để ngăn chặn con đại bàng đó.

Mắt Asura tối sầm lại khi cậu xác nhận điều gì đó với cô.

『... Cô có nhận thức được độ nguy hiểm của nó không?』

『Kể từ khi sinh ra, con người này chưa bao giờ trải qua điều gì tương tự. Tuy nhiên—』

Sonechka mỉm cười như một bông hoa duy nhất đang nở rộ, quyến rũ và trang nghiêm.

『Cuộc sống của chúng ta là một chiến trường không ngừng nghỉ. Tôi không thể tưởng tượng sống một cuộc đời không phải đối mặt với hiểm nguy.』

『Ta sẽ làm.』

—Câu nói đó nhanh chóng thốt ra từ miệng Loki.

Frey nắm lấy tay em trai mình. Henri cũng suýt đứng dậy.

Tuy nhiên, Loki tiếp tục nói sau khi nhẹ nhàng gạt tay chị gái sang một bên.

『Có vài điểm không đảm bảo về tốc độ của automaton của〈Empress〉. Chúng ta cần một tốc độ đủ nhanh để không bị tránh đòn, phải không?』

Sonechka nhìn Loki như đang đánh giá lời nói của cậu, nhưng không nói gì thêm vì cậu nói đúng. Loki đã nghĩ cô là một ả đàn bà kiêu hãnh và khó chịu, nhưng cô có vẻ ngoan ngoãn hơn cậu tưởng.

Asura sau đó gật đầu và quay sang nhìn các học viên khác một lần nữa.

『Chúng ta cần người đóng vai trò đánh lạc hướng, và một số khác tìm kiếm và đột nhập vào phòng tuyến địch. Chúng ta có ai khác có thể giúp không?』

—Một lần nữa không có phản hồi. Các học viên tránh ánh mắt và chìm vào im lặng.

Họ sẽ không nói ra, nhưng tất cả đều nghĩ rằng họ không thiết phải liều mạng vì chuyện này. Quân đội và cảnh sát cũng đã ở gần rồi. Các giáo sư rất mạnh, và ngay cả thanh tra Räikkönen cũng ở đây. Họ nghĩ rằng họ sẽ an toàn nếu ở yên và chờ được cứu.

『Học viện hiện đang phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng chưa từng có.』

Các học viên theo phản xạ ngẩng đầu lên sau khi nghe giọng nói bình tĩnh nhưng kiên định đó.

『Quyền tự trị của Học viện đang bị đe dọa. Truyền thống kéo dài hai trăm năm rất có thể sẽ kết thúc ngày hôm nay.』

Đó là điểm mạnh của Asura, những bài phát biểu của cậu. Cậu nói tiếp mà không cần đến kịch bản hay gì tương tự.

『Ngài Räikkönen có lẽ sẽ giải quyết xung đột này nếu tất cả các bạn trốn ở đây. Tuy nhiên, tôi biết điều đó có nghĩa là gì. Sự thất bại của Học viện này.』

"Đúng thế" một học viên khác ngắt lời.—Cậu ta thuộc phe Asura chăng?

『Tất cả chúng ta đều có quê hương, lý tưởng và con đường khác nhau. Bất chấp điều đó, chúng ta hiện là những người đồng chí chia sẻ niềm vui và nỗi buồn trong bốn năm. Có ổn không khi biến ngày hôm nay thành một quá khứ đáng tiếc và khó chấp nhận, phớt lờ cuộc khủng hoảng của trường cũ chúng ta? Liệu tất cả các bạn có muốn mang theo nỗi nhục bị gắn mác là kẻ hèn nhát và xấu hổ về sự bất lực của mình trong suốt phần đời còn lại không? Là những pháp sư từ Học viện này?』

Niềm đam mê cháy bỏng của cậu dần khuấy động lời nói của mình.

『Hãy cùng nhau đoàn kết để biến những ghi chép về ngày hôm nay thành một ký ức rực sáng!』

Loki thấy một biểu cảm ấm áp lóe lên trên khuôn mặt các học viên ngay lúc đó.

Một cậu trai rụt rè đứng dậy và tuyên bố.

『Ưm, automaton của mình... thực ra là một Bandoll. Nó có thể tự di chuyển một chút.』

Đó là tia lửa. Giọng nói của các học viên bên trong nhà kho bắt đầu vang lên hết người này đến người khác.

『Mình đã nghiên cứu nhiều thiết bị tìm kiếm khác nhau ở khoa kỹ thuật. Mình nghĩ mình có thể giúp việc tìm kiếm.』

『Mình nghiên cứu tất cả các loại kết giới ma thuật ở khoa khoa học. Có lẽ cậu sẽ cần mình.』

『Cứ giao việc xây dựng các công thức ma thuật cho mình. Các giáo sư bắt mình xây chúng hằng ngày mà!』

『Mình có một golem rất cứng cáp. Để mình làm lá chắn cho mũi nhọn của chúng ta!』

Mọi người lần lượt đứng dậy cho đến khi cuối cùng tất cả đều đứng trên đôi chân của mình.

Loki tặc lưỡi sau khi nhìn thấy cảnh đó. Asura không kêu gọi lợi ích riêng của họ hay chuẩn bị bất kỳ loại vũ khí bí mật mạnh mẽ nào cho họ. Cậu ta đã tạo ra một tổ chức hợp tác chỉ bằng lời nói của mình.

Loki nghĩ mình sẽ không thua về trình độ hay kiến thức, càng không thua trong một trận đấu tay đôi với cậu ta nhưng—

(Mình thậm chí không thể so sánh với hắn ta khi là về tài năng bẩm sinh lãnh đạo.)

Có lẽ Sonechka cũng có cùng suy nghĩ. Một nụ cười tự giễu có thể được nhìn thấy từ chiếc quạt xếp che miệng cô.

Frey đột nhiên bối rối khi cô quyết định đặt tay lên ngực.

『Loki cũng có những điểm tốt riêng mà...』

『Đừng có quan tâm khi không cần thiết, đồ ngốc.』

Loki mỉm cười sau khi lấy ngón tay búng trán Frey.

『Tôi sẽ làm theo kế hoạch của Asura. Dù sao thì chúng ta cũng sẽ không thể hoàn thành mục tiêu của mình nếu Học viện bị phá hủy.』

Chị gái cậu vui vẻ gật đầu. Bầy Garm của cô vẫy đuôi quanh họ.

Loki quay sang đối mặt với Asura một lần nữa và mỉa mai hạ thấp bài phát biểu của cậu.

『Nhanh tới phần chia đội và lên kế hoạch cụ thể đi. Nếu không, ngươi sẽ là người duy nhất bị bỏ lại với đống cảm xúc buồn nản khi nhìn lại ngày hôm nay đấy.』

Asura có lẽ không ngờ rằng〈Sword Emperor〉sẽ đùa như vậy. Các học viên xung quanh cũng rất ngạc nhiên trước khi bật cười.

Cả việc thành lập và xác nhận số lượng của họ chủ yếu được thực hiện bởi các học viên năm tư. Mặc dù nơi này giờ đã náo nhiệt với những học viên vội vã, chỉ có Henri nhìn xuống đất với vẻ u buồn.

   

Hồi 2

Sigmund bay về phía Raishin và các cô gái, những người đang ẩn nấp trong đống đổ nát của một trong nhiều tòa nhà học viện.

Raishin giơ tay ra hiệu vị trí của mình và ghi nhận nỗ lực của ông.

『Làm tốt lắm. Ông có tìm ra vị trí của Multi-Controller không?』

『Không, tôi không thấy. Tuy nhiên, có vẻ như các học viên đã tìm ra rồi.』

『Học viên? Loki và Frey à?』

『Một nhóm lớn hơn. Có lẽ là hầu hết học viên trong học viện này.』

Sigmund thông báo kết quả trinh sát của mình bằng vài từ ngắn gọn. Có vẻ như các học viên đang ẩn náu gần cổng vào Học viện và rất có tổ chức.

『Họ có nhiều automaton—họ đang thể hiện những dấu hiệu phản kháng rất rõ ràng. Nói cách khác, cho rằng họ biết Multi-Controller ở đâu cũng là hợp lí.』

Quả thực, đó là một suy luận rất logic. Griselda đứng dậy phía sau Raishin đang ấn tượng.

『Vậy thì bắt đầu thôi. Tôi sẽ mở đường.』

Lời nói và giọng điệu của cô rất vô tư, giống như một người sắp lao vào hành động. Ba chị em và Charl nhìn nhau bối rối. Raishin quyết định đặt câu hỏi thay cho mối lo ngại của họ.

『Chẳng phải sẽ tốt hơn nếu chúng ta đợi các học viên hành động sao?』

『Sẽ dễ dàng hơn cho họ hành động nếu ta hành động trước. Mục tiêu của họ là ma thuật Multi-Controller. Mụ phù thủy tất nhiên sẽ—』

『Bảo vệ nó...?』

『Mặc dù tôi không chắc hoàn toàn. Tôi không biết liệu mụ ta có ưu tiên các con tin hay những chuẩn bị mà mụ ta có thể đã sắp đặt hơn hay không. Vì vậy, tôi sẽ hành động điên khùng nhất có thể để dụ mụ phù thủy đó ra đại thính đường.』

Cô đang cố gắng giảm bớt các lựa chọn khả thi của kẻ thù để chúng phải hành động theo kế hoạch của Griselda—đó cũng là logic giống như khi thực hiện một nước cờ.

Charl đặt một tay lên ngực và bắt đầu nói một cách trang trọng.

『Weston-sensei! Em cũng sẽ đi! Em chắc chắn cũng sẽ đi!』

『Được rồi, chắc chắn rồi. Tôi sẽ không bảo em ngồi yên một chỗ đâu.』

『Này, đợi đã. Charl không thể sử dụng ma thuật. Cô vẫn định đưa cô ấy đi cùng bất chấp chuyện đó sao?』

『Sự ngu ngốc của cậu là thứ cậu thừa hưởng từ sư phụ mình. Đúng không?』

Griselda mỉm cười dịu dàng sau khi nhìn cả Raishin và Charl.

Lồng ngực Raishin cảm thấy ấm áp hơn trước. Tuy nhiên, như thể Griselda vừa nhớ ra điều gì đó—

『Không, khoan đã. Sự ngu ngốc của tôi là thứ tôi thừa hưởng từ đám học trò của mình mới đúng. Đặc biệt là cái đứa đầu tiên.』

『Mắc gì cô đổ lỗi cho tôi!?』

『Nói hay lắm, cô nương. Sự liều lĩnh của Charl cũng là thứ cổ thừa hưởng được từ Raishin, và...』

『Cả ông cũng nói gì vậy, Sigmund!? Cứ như sự ngu ngốc của tôi là bệnh truyền nhiễm vậy!』

Raishin nhận thức được điều đó, nên cậu sẽ không vặc lại quá gay gắt. Có một vấn đề lớn hơn cần suy nghĩ ngay lúc này hơn là chuyện đó.

Raishin quay sang nhìn ba chị em và xác nhận lại sức mạnh của mình.

Với tất cả Setsugetsuka đi cùng nhau là một cảnh tượng tráng lệ. Charl tất nhiên có Sigmund. Tuy nhiên—

『Này, sư phụ. Không phải cô vẫn nên mang theo một Setsugetsuka cùng sa—』

『Nghe hơi vô lý khi cậu lại đi lo lắng cho tôi. Trước tiên thì trở thành Wiseman đi rồi hãy nói lại câu đó.』

『Nhưng mà cô có thể giải cứu con tin mà không có một automaton nào bên cạnh không?』

『Thế là cậu không lo lắng cho tôi hả...!? Ngồi xuống đó!』

『Tôi cũng lo cho cô mà! Trưởng thành lên chút coi!』

Raishin tiếp tục giải thích nguồn gốc sự bất an của mình sau khi đỡ thanh kiếm vung về phía cậu.

『Cô sẽ chiến đấu bên trong thính đường, đúng không? Chẳng phải sẽ rất tệ cho các con tin... nếu cô xông thẳng vào qua cổng chính sao?』

『Tôi là một Wiseman. Không có gì là không thể miễn là tôi cố gắng hết sức.』

Nói cách khác—cô sẽ thử bất cứ điều gì có thể để đạt được mục tiêu.

『Cảm ơn cô. Tôi thích phần đó ở cô.』

『Cá—tên khốn này, đừng có cầu hôn tôi ngay khi chúng ta đang ở giữa khủng hoảng vậy chứ. Thật... xấu hổ.』

『Tôi có cầu hôn cô đâu, đúng không!?』

『Raishin~~~~~ Lại quyến rũ các cô gái bằng cách hứa cưới họ nữa~~~!』

『Làm ơn đi, Yaya. Hiểu lời tôi theo nghĩa đen giùm cái.』

『Nếu anh nói không phải, vậy thì cầu hôn Yaya đi! Rồi em sẽ tin anh!』

『Cô vẫn bướng bỉnh như mọi khi! Cô chẳng có chút ý định tin tưởng tôi gì cả!』

『Thôi nào~ thật không công bằng khi anh chỉ làm thế với nee-sama~ Raishin, ôm em thật chặt nữa. ♡』

Komurasaki dựa vào Raishin. Irori phàn nàn với cô em gái nhỏ sau khi nhìn thấy cảnh đó.

『Dừng lại đi, Komurasaki. Đừng làm phiền Raishin-dono, đặc biệt là khi chúng ta sắp vào trận chiến.』

『A~ Vậy ra Irori-nee-sama cũng muốn được Raishin bế hả~』

『Đ-Đừng hiểu lầm, Raishin-dono. Em sẽ không yêu cầu điều như vậy ngay cả khi em thực sự muốn nó đâu!』

『Nee-sama... vậy là chị thực sự muốn...!?』

Vài đường gân nổi lên trên trán Yaya. Griselda và Charl bật cười sau khi nhìn thấy sự tương tác của ba chị em.

『Đi thôi nào. Chúng ta sẽ giành lại những gì đã mất!』

Sau khi gật đầu với nhau, tất cả họ rời khỏi chỗ đó.

Mặt trời đã lặn. Học viện bị bao phủ bởi ánh hoàng hôn cũng bị bao trùm bởi một sự im lặng kỳ lạ. Cảm nhận không khí lạnh chạy qua má, Raishin đưa Yaya, Irori và Komurasaki đi cùng khi cậu bắt đầu chạy vào màn chạng vạng.

Cậu sau đó di chuyển đến lối vào của các đường hầm ngầm sau khi chia tay Charl và Griselda trên đường.

Yaya tiếp cận Raishin từ một phía khi họ chạy và hỏi một câu với khuôn mặt căng thẳng.

『Chúng ta thực sự có thể cầm chân ngài Räikkönen một cách an toàn không...?』

『Tôi sẽ không cầm chân hắn ta. Chúng ta sẽ đánh bại The Crimson.』

Cơ thể Yaya giật mình vì ngạc nhiên.

『Nhưng! Anh nói mục tiêu của chúng ta là cầm chân anh ta mà!』

『Sư phụ chắc chắn sẽ ngăn tôi lại nếu tôi nói tôi sẽ đánh bại hắn ta. Tuy nhiên, chúng ta sẽ không thể cứu Hotaru nếu không làm thế.』

『Tại sao anh lại đi xa đến thế... hơn nữa, nếu anh đánh bại Wiseman đó—anh sẽ bị đuổi khỏi học viện trong trường hợp xấu nhất đấy!』

『Chuyện đó sẽ không xảy ra đâu. Lão già khốn kiếp đó chắc chắn sẽ không bỏ rơi tôi.』

『Sao anh có thể chắc chắn như vậy!?』

『Chúng ta đang nói về một học viên có khả năng đánh bại một Wiseman đấy. Ông ta chắc chắn sẽ muốn giữ tôi bên cạnh.』

『—!』

Đó quả thực là một ý tưởng xấu xa nhưng thông minh. Tuy nhiên, đúng là có lẽ lão già đó...

Thêm vào đó, cũng có những người mà Raishin có thể dựa vào ở phía Rutherford.

(Cô chắc chắn sẽ chia sẻ sự khôn ngoan của mình với tôi, đúng không, Alice?)

Đó là lý do tại sao lúc này Raishin chỉ muốn nghĩ về Hotaru.

Khẳng định lại quyết tâm của mình một lần nữa, Raishin tiếp tục chạy về phía Thánh Địa Của Kẻ Ngốcvới ba chị em bên cạnh.

   

Hồi 3

(Quả thực rất bực mình. Bị nhắc nhở về sự ngây thơ, ngu ngốc và già nua của chính mình.)

Rutherford tự cười giễu bản thân khi ông điều chỉnh cái eo đang đau nhức của mình.

Người bạn đáng tin cậy Percival đang ở cạnh ông. Phía sau ông, nhiều giáo sư của các khoa trong Học viện cũng có mặt.

Tất cả họ đều bị trói chặt. Tệ đến mức mọi cử động của họ đều gây khó chịu.

Mười một người canh gác họ. Các pháp sư của Hội sẽ không để bất cứ thứ gì lọt khỏi tầm mắt.

Một trong số đó là chính Astrid. Ngay cả Lemegeton, thứ đại diện cho tia hy vọng cuối cùng của ông, cũng đã bị tước đi. Nói cách khác, Rutherford không thể làm gì cả. Hoặc ít nhất ông sẽ không thể làm gì, theo cách bình thường.

Mặc dù bị bắt ở đó, Rutherford không thể kìm nén nụ cười trên khuôn mặt. Percival nhận thấy sự bất thường đó và hỏi ông một câu.

『Cậu thiếu thận trọng thật đấy. Có gì đáng cười sao?』

『Không có gì. Chỉ là cảnh tượng quá nhiều pháp sư nổi tiếng bị biến thành thế này thôi.』

『Cậu cũng nằm trong số đó mà. ... Tôi không thấy Magnus đâu cả.』

『Ổn thôi. Cậu ta đang kìm hãm〈Gunes〉.』

『... Cậu định nói với tôi là cậu đã đoán trước được chuyện này sao?』

『Tôi có linh cảm. Mặc dù tôi chắc chắn không lường trước được vở hài kịch này.』

『Có vẻ như quân đội Nhật Bản đã đánh cắp viên đá chủ chốt. Thế có ổn không?』

『Chúng ta cần thưởng cho chàng trai trẻ đó. Chúng ta không thể cho cậu ta ít hơn thế được.』

『Tôi thấy cậu thực sự thích cậu bé đó đấy.』

Percival cười thành tiếng. Đôi mắt ông sau đôi lông mày rõ nét chứa đựng một ánh sáng sắc bén.

『—Nhân tiện, cậu nghĩ gì về những thiên thạch hôm nọ?』

『Ý cậu là sao?』

『Tôi muốn tin rằng chúng ta đã ngăn chặn được chúng. Tuy nhiên, thực tế là chúng ta đã có một trận mưa thiên thạch. Cậu không nghĩ rằng hôm nay là sự tiếp nối của những sự kiện đó sao—rằng kỷ nguyên ra đời của một Machine Doll đã bắt đầu?』

『Ra vậy. Cậu đang nói rằng cái "ngai vàng" trong lời tiên tri có thể ám chỉ ngai vàng của đất nước này chứ không phải danh hiệu Wiseman... hửm?』

『Trong trường hợp đó, điều đó có nghĩa là phải có một Machine Doll bên cạnh tên vua điên ngay lúc này.』

Liệu thực sự có một Machine Doll bên cạnh con chó điên đó, Koku Taishi Edmund không?

『Không, tôi nghi ngờ điều đó. Một Machine Doll vẫn chưa xuất hiện. Chỉ là linh cảm của tôi thôi.』

『Tôi không thực sự có thể phàn nàn về linh cảm của cậu.』

『Mặc dù nó chẳng là gì so với của Bố Già. Những điềm báo của ông ấy biến thành định mệnh không thể tránh khỏi—đó là lý do tại sao ngay cả nhân quả cũng bị bóp méo. Mỗi một sự kiện này đều cần thiết, giống như tạo thành một bậc thang dẫn đến sự thật.』

『Mặc dù có vẻ như chúng ta thậm chí không thể xử lý số phận của chính mình. Chúng ta thậm chí có thể hy vọng thay đổi điều gì trong hoàn cảnh này chứ?』

『—Có vẻ như Edmund đã nói điều này khi hắn tấn công Thành phố Cơ khí với Daedalus. Rằng mọi kẻ phản diện đều được ban phước với một loại may mắn đặc biệt kể từ khi chúng được sinh ra, và chúng sẽ sống sót cho đến ngày cuối cùng khi Chúa quyết định trừng phạt chúng.』

『Hô—vậy chúng ta cũng là kẻ phản diện sao?』

『Chính xác. Nhìn kìa, vận may bị nguyền rủa của chúng ta đã bắt đầu hoạt động rồi.』

Cánh cửa thính đường sau đó mở ra, khi một cô gái tóc bạc bước qua.

Tay cô bị trói sau lưng bằng còng phong ấn ma thuật. Chi giả cơ khí của cô lộ ra một cách đáng thương.

Mắt Astrid cũng quay về phía Rutherford vào lúc đó. Khuôn mặt bà ta cho thấy bà ta đang tận hưởng khoảnh khắc đó.

Rutherford cố gắng xóa bỏ cảm xúc khỏi biểu cảm của mình nhiều nhất có thể, trông có vẻ không quan tâm.

『Ồ, Alice. Lại đây. Dành chút thời gian nói chuyện với bà già này thì sao?』

『Tôi lấy làm vinh hạnh, thưa Golden Rose-sama. Một câu chuyện tình yêu thì sao?』

『Ta sẽ để dành chuyện đó cho lần gặp tới.—Ngươi nói là Shin sao? Thằng nhãi đó đi đâu rồi?』

『Đúng là một tên quản gia chết tiệt, bỏ lại chủ nhân của mình đằng sau.』

Astrid mỉm cười khi bà ta lướt những móng tay sắc nhọn qua mặt Alice.

『... Này, Alice. Ngươi không thích khuôn mặt xinh đẹp của mình sao? Sẽ tốt hơn nếu ngươi nói nhanh đấy.』

『Phải làm sao đây ta. Tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu tôi cứ giữ im lặng.』

Mụ phù thủy sau đó nở một nụ cười tự mãn—và ném Alice xuống đất.

Alice không thể tránh bị thương vì đôi tay bị trói. Cô lăn trên mặt đất sau khi đập mặt xuống.

Một trong những pháp sư kẻ thù lấy một con dao găm ra khỏi túi và chĩa nó trước mặt Alice.

『Tôi có nên bắt cô ta nói không?』

『... Không, vô ích thôi. Cô ta sẽ không nói ngay cả khi có bị bẻ gãy.』

Mọi sự ấm áp và cảm xúc sau đó biến mất khỏi đôi mắt Astrid.

Bà ta quả thực rất sắc sảo. Có vẻ như các giác quan được cường hóa của bà ta đã cảm thấy điều gì đó.

Mụ phù thủy nhìn quanh bên trong thính đường. Có một câu thần chú được khắc trên sàn bởi các pháp sư, tạo thành một cổng dịch chuyển ma thuật. Nó được cho là dùng để thoát khỏi đây ngay lập tức cùng với các con tin trước khi quả táo vàng phát nổ.

Mụ phù thủy nhìn quả táo trên tay mình. Hai phần ba toàn bộ thân mình nó đã nhuốm màu đỏ thẫm.

Nó sẽ sớm phát nổ. Chiến thắng của mụ phù thủy đã được đảm bảo... hoặc bà ta nghĩ vậy.

Tuy nhiên, mụ phù thủy sau đó quay lại và đi về phía cổng chính.

『Astrid-sama? Người đi đâu vậy?』

『Ta lo cho Lorelei. Đi thôi, Bahamut.』

Mụ phù thủy rời khỏi thính đường mang theo con sư tử của mình. Sự phòng ngừa của bà ta rất đáng khâm phục nhưng—lần này nó đã phản tác dụng.

Alice bị đẩy sang một bên cạnh Rutherford, người đang kìm nén nụ cười.

Chẳng bao lâu, cha cô di chuyển lại gần cô.

Sau một lúc và hắng giọng, Rutherford sau đó mở miệng.

『Tại sao con lại để chúng bắt? Sẽ tốt hơn nếu con ở bên ngoài thính đường này.』

『Tha lỗi cho con vì không đáp ứng kỳ vọng của cha. Dù rằng con đã nghĩ đến việc khỏa lấp những lỗ hổng do người cha bất tài của con gây ra.』

Câu trả lời của cô khá ngạc nhiên. Cô đang nói chuyện ngang hàng với hiệu trưởng!

Percival, và ngay cả những nhân viên khoa khác không biết mối quan hệ thực sự của họ, đều đang nhìn Alice chết lặng.

『Cha thực sự đã làm hỏng bét rồi. Trông cha như một đống báo cũ bị gói chặt lại như thế. Cha không thể hành động trước khi chuyện đó xảy ra sao? Người được biết đến là Edward Rutherford đó?』

Rutherford cười gượng. Lời nói của Alice chính xác đến mức làm ông tổn thương.

『Cha quả thực đã bất cẩn. Các vị giáo sư, đây hoàn toàn là lỗi của tôi.』

Rutherford thừa nhận sai lầm của mình không chút ngần ngại. Nhóm giáo viên dường như nuốt nước bọt cùng một lúc.

『Tôi lẽ ra nên nhận thấy sự thay đổi trong hoàng gia sớm hơn. Đó là một sai lầm do định kiến của tôi khi nghĩ rằng mưa thiên thạch chỉ là một sự kiện được tạo ra để tấn công Học viện. Tôi thực sự xin lỗi vì tất cả những điều trên.』

Rutherford thậm chí cảm thấy nhẹ nhõm khi cúi đầu trước những người khác. Alice sau đó phản ứng một cách lo lắng.

『Mọi mưu đồ và chiến thuật chỉ có ý nghĩa khi kẻ thù không nhận ra chúng. Kẻ thù đã làm rất tốt. Cha chỉ là chưa chuẩn bị đủ thôi. Nó chỉ quy về điều đó—』

『Tha lỗi cho cha, Alice.』

Ông đang đáp trả lại sự mỉa mai của cô. Alice mất lời và miệng cô chỉ đóng mở mà không tạo ra bất kỳ âm thanh nào.

『Cha chắc chắn đã khiến con đau khổ rất nhiều.』

Sắc mặt Alice sau đó tươi tỉnh lên khi má cô chuyển sang màu hồng.

Sau đó cô bật cười. Hạnh phúc, như thể những cảm xúc dồn nén của cô cuối cùng đã được giải tỏa.

『Thế này không giống cha đâu, cha à. Chẳng mãn nguyện chút nào ngay cả khi đây là những lời trăng trối của cha. Cha thực sự định để tất cả kết thúc ở đây sao? Trước một kẻ thù tầm thường như thế này ư?』

『Tất nhiên là không. Cha đã quyết định sẽ kết thúc đời mình ở nơi Alicia được chôn cất. Cha sẽ dâng cho bà ấy một Machine Doll và đùa về những thành tựu của mình. Giống như một ông già khoe khoang về những câu chuyện của chính mình vậy.』

『Con nhẹ nhõm khi nghe điều đó. Con đã nghĩ cha đã trở nên lẩm cẩm trong một thoáng đó.』

『Fuh... con chắc chắn đã học được cách cãi lại rồi nhỉ.』

『Con là con gái của Edward Rutherford. Nếu con thành thạo cái miệng, thì mưu đồ của con cũng vậy. Con cũng có thừa khả năng với tài năng ma thuật của mình—mặc dù thật không may, có nhiều tên ngốc vượt trội trong Học viện này.』

Rutherford hiểu ý nghĩa ẩn sau lời nói của cô. Alice thực sự đã đến nơi này với một kế hoạch trong đầu.

249fd531-8ef3-48cb-88bc-afd93d64fe1f.jpgKế hoạch của cha và con gái—nếu họ có thể tin vào sức mạnh của những người trẻ tuổi—thì tình huống này còn lâu mới là bế tắc tuyệt đối.

『Tuổi trẻ là thế đấy, Rutherford.』

Percival thì thầm vào tai ông. Đôi mắt trũng sâu của ông đang chế giễu tình huống này.

『Những người già chúng ta có xu hướng dựa vào những ước tính của mình quá nhiều. Mặc dù không chắc chắn kẻ thù sẽ luôn hành động như chúng ta dự đoán.』

『Có vẻ là vậy. Dù sao thì chúng cũng đã để Alice xâm nhập như thế này mà.』

Kẻ thù đã mắc sai lầm. Chúng nghĩ chúng đã phong ấn ma thuật của cô chỉ bằng cách đánh cắp các vật phẩm ma thuật của cô. Mạch ma thuật〈Brocken〉nằm bên trong cơ thể cô, và nó không thể bị ngăn chặn chỉ bằng một sự trói buộc đơn giản.

Percival có vẻ bối rối khi ông làm vẻ mặt rắc rối.

『Có vẻ như chúng ta sẽ có thể thoát khỏi tình huống này, nhưng trốn thoát vẫn có vẻ phức tạp. Chúng ta thậm chí không có vũ khí.』

『Vậy hãy kiếm một automaton trước thôi.』

『Hả—?』

『Lemegeton đã bị đánh cắp khỏi tôi. Tuy nhiên, rút một hoặc hai huyền thoại ra khi tôi giao nó mà chúng không nhận ra—cậu nghĩ tôi không làm được chuyện đó sao?』

Rutherford mỉm cười thách thức. Percival cười sau khi hiểu ý nghĩa đằng sau lời nói của ông.

『Cậu vẫn luôn là như vậy! Vẫn luôn!』

Rutherford sau đó làm cho những vết trói trên tay hằn sâu vào da và sử dụng máu nhỏ giọt để vẽ các ký tự trên sàn nhà.

Đó là một vòng ma thuật triệu hồi. Automaton của ông đang âm thầm tiếp cận nơi đó, di chuyển qua lòng đất.

『Mấy gã từ Hội đó thô lỗ thật đấy! Ít nhất cũng cho chúng ta dùng chút trà chiều chứ!?』

『Thật vậy! Ít nhất cũng chiêu đãi chúng tôi chút bánh scone đi!』

Một vài giáo sư ở xa họ bắt đầu phàn nàn để thu hút sự chú ý ra khỏi Rutherford.

Percival không còn nhìn Rutherford nữa khi ông đặt một câu hỏi.

『Một trong 72 phần của Lemegeton, hử? Công tước thứ tám, Barbatos?』

『Một con quỷ rất giỏi chơi trốn tìm. Tôi đang bắt hắn tìm kiếm Lemegeton.』

『Khi nào chúng ta tấn công, ngay cả khi cậu lấy lại được nó?』

『Khi những kẻ ngoài vòng pháp luật đầy kiêu hãnh của Học viện đột kích nơi này.』

『—Cậu có nghĩ họ sẽ đến không?』

『Họ chắc chắn sẽ đến.』

『Tôi muốn nghe cậu dựa vào đâu để nói vậy?』

Ria mép của Rutherford nhếch lên khi ông trả lời trong khi liếc nhìn con gái mình.

『Chỉ là linh cảm thôi.』

   

Hồi 4

Griselda dừng lại cách lối vào chính của thính đường khoảng 200 mét.

Cô đang quan sát xung quanh trong khi ẩn nấp ở tòa nhà khoa y nát một nửa. Một số pháp sư của Hội đang tuần tra xung quanh tòa nhà. Tiến lại gần hơn có thể nguy hiểm.

『Đi thôi, sensei!』

Charl nói một cách tự hào. Cô có ý định chiến đấu. Griselda thở dài.

『Đồ ngốc. Lao vào mà không suy nghĩ sẽ khiến em mất mạng đấy.』

『Cá—cô nói hoàn toàn đúng nhưng, em hơi không thể chấp nhận điều đó từ một người như sensei...』

『Em lúc này không có Hộ Mệnh, và em gần như không thể bắn bằng Gram của mình. Em định chiến đấu kiểu gì?』

『Chuyện đó—nhưng mà, tại sao cô lại đưa em đi cùng trong trường hợp đó chứ!』

『Bình tĩnh nào. Đây không phải sân khấu của em.』

Cổ Charl nghiêng đi vì bối rối. Đó là một phản ứng trẻ con rất đáng yêu.

『Nghe kỹ những gì tôi nói đây. Khi tôi lao vào, có khả năng các học viên cũng sẽ hành động. Tôi đã nói điều này rồi, nhưng họ trước tiên sẽ nhắm đến việc tiêu diệt con đại bàng đó, nguồn gốc của ma thuật Multi-Controller. Nếu mọi việc suôn sẻ, Gram của em cũng sẽ hồi phục toàn bộ sức mạnh.』

Charl căng thẳng. Griselda gật đầu nói tiếp.

『Nếu tôi thành công và xoay sở giải thoát được các giáo sư khác, mụ phù thủy đó chắc chắn sẽ trốn thoát.』

『Trốn thoát... sử dụng ma thuật dịch chuyển đó sao?』

『Chính xác. Nguyên lý của nó khác xa với loại ma thuật vận chuyển. Ngay cả một người như Rutherford cũng sẽ không thể dự đoán điểm xuất hiện của mụ ta nếu không có sự chuẩn bị. Tuy nhiên, tôi cũng nghĩ rằng khi mụ phù thủy quyết định trốn thoát—mụ ta chắc chắn sẽ đến một nơi nhất định trước tiên.』

Có vẻ như Griselda có thể đoán trước được hành động của mụ phù thủy.

Sau khi dạy cho Charl biết nơi đó là đâu, cô tiếp tục nhấn mạnh.

『Em sẽ cần nắm bắt vị trí chính xác tùy thuộc vào chuyển động của các học viên. Đừng lơ là cảnh giác. Quan sát kỹ và lắng nghe cẩn thận. Khoảnh khắc mụ phù thủy cắn câu, chỉ khi đó mới đến lượt em. Kết liễu mụ ta bằng một quả pháo Gram không kìm sức.』

Charl gật đầu yếu ớt, Sigmund ngắt lời họ với giọng điệu thận trọng.

『Nếu Charl và tôi đến đó, lần này chắc chắn cô sẽ bị bỏ lại mà không có automaton nào. Tôi không muốn nghĩ thế đâu, nhưng cô thực sự định chiến đấu với mụ phù thủy đó chỉ bằng thanh kiếm đó sao?』

『Đúng vậy.』

Câu trả lời của Griselda là định nghĩa chính xác của từ thẳng thừng.

Charl không nói nên lời trước câu trả lời đó, nhưng Sigmund quyết định tiếp tục những lời cảnh báo của mình.

『Như Raishin đã nói, chẳng phải cô nên mượn một trong Setsugetsuka sao? Cô đang đánh giá thấp mụ phù thủy đó đấy. Sẽ không thể đánh bại mụ ta mà không có automaton nào và trong khi phải bảo vệ số lượng con tin đó.』

Một bóng đen phủ xuống đôi mắt khôn ngoan của Sigmund, như thể nhớ lại một quá khứ bị nguyền rủa nào đó.

『Mụ phù thủy nhà Seth là một trong những thủ lĩnh của Hội—ngay cả trong số nhiều Rose, mụ ta được biết đến là kẻ nguy hiểm và hiếu chiến nhất. Kinh nghiệm chiến đấu của mụ ta vượt xa cô nhiều năm.』

『Tên tuổi mụ ta nổi tiếng khắp nơi mặc cho là một trong những thủ lĩnh của Hội mà. Sự khác biệt về kinh nghiệm của chúng tôi cũng hiển nhiên. Tôi sẽ không thể phàn nàn nếu mụ ta gọi tôi là một con nhãi ranh so với mụ.』

『Trong trường hợp đó—』

『Nhưng nghe này, rồng. Ông cũng đang đánh giá thấp nó đấy. Những gì một Wiseman có thể làm.』

Griselda tiếp tục sau khi lần lượt rút ba thanh kiếm của mình ra.

『Có một trăm người có thể được gọi là thần đồng từ mọi nơi trên thế giới cạnh tranh với nhau để giành quyền tối cao trong Học viện này bốn năm một lần—đó được gọi là Bữa tiệc đêm. Đối với nhiều người, đó là cơ hội ngàn năm có một. Giành được ngai vàng Wiseman cũng là điều không nhất thiết được thực hiện bởi người xuất sắc nhất trong số họ.』

Có những người sẽ phải đối mặt với thất bại trong trận chiến mà không thể chiến đấu hết sức vì những lý do nhỏ nhất.

Cũng có những người phải rút lui vì bệnh tật, hoàn cảnh gia đình hoặc thậm chí vì nhiều cuộc xung đột xuyên quốc gia.

『Các pháp sư chúng tôi không cầu nguyện với Chúa. Tuy nhiên—Chúa thực sự yêu chúng tôi, Wiseman.』

Ma lực của Griselda sau đó bùng nổ trong một giây trước mặt Charl đang bị choáng ngợp.

Cô bắt đầu chạy. Sự hiện diện của Charl và Sigmund nhanh chóng trở nên xa cách cô.

Có một làn sương mù đỏ tỏa ra từ lưng Griselda. Sản lượng và độ chính xác của các kỹ thuật vốn đã ở một cảnh giới vô song của cô càng được tăng cường nhờ sự tập trung, đưa sức mạnh tổng thể của cô lên một chiều không gian hoàn toàn khác.

Đây là sức mạnh thực sự của cô—sức mạnh thực sự của một Wiseman.

Cô cố tình chạy qua các bãi mìn. Tuy nhiên, các vụ nổ không đủ nhanh để bắt kịp cô. Griselda tiếp tục thu hẹp khoảng cách giữa cô và mục tiêu, trong khi nghe thấy những tiếng nổ phía sau. Chẳng bao lâu, lính canh xung quanh đã phản ứng và bắt đầu tập trung về hướng cô.

(Chúng mắc bẫy rồi.)

Griselda quay sang một bên và giải phóng〈Sợi chỉ〉ma lực của mình về phía các pháp sư áo choàng đen.

Không ai có thể an toàn sau khi bị gián đoạn lưu thông ma lực bên trong bởi những sợi chỉ đó, ngay cả đối với một pháp sư rất giàu kinh nghiệm, hoặc có lẽ chính vì thế. Pháp sư bị trúng đòn đó nghẹt thở và trông như đang quằn quại trong đau đớn.

Một trong những đồng bọn của hắn cố gắng sử dụng con báo đen của họ để phóng đại bác plasma—tuy nhiên, điều đó cũng hoàn hảo đối với Griselda. Sau khi chuyển đổi lượng ma lực bùng nổ của mình thành ngoại cảm, cô sau đó sử dụng nó để cưỡng ép đóng miệng con automaton lại.

Đầu của con báo đen đó sau đó bốc cháy và phát nổ nhờ ma thuật Nổ được tạo ra trong miệng nó. Pháp sư điều khiển nó cũng bị vụ nổ đó cuốn vào và biến thành thịt băm.

Griselda quay lại một lần nữa. Cô nhảy lên trời sau khi cầm lấy một trong những thanh kiếm và vung cao trên đầu.

Chính thanh kiếm đó là một nguyên mẫu do khoa khoa học phát triển—một vũ khí dùng một lần chứa loại ma thuật nổ.

Griselda đập nó vào chướng ngại vật kim loại che phủ lối vào thính đường. Lưỡi kiếm bốc cháy, khiến bức tường bên ngoài bị phá hủy một nửa.

Một lớp ngoại cảm rất dày bao phủ bề mặt thính đường, tạo ra một bức tường vô hình. Các mảnh vỡ và tác động của vụ nổ sau đó nổ tung về hướng khác, giống như khi ai đó ném bóng vào tường.

Có vẻ như một kết giới nhận diện đã kích hoạt, nhưng việc báo cho chúng biết có kẻ xâm nhập giờ đã vô nghĩa.

—Bởi vì Griselda đã ở giữa thính đường rồi.

Kẻ thù không thốt nên lời. Người phụ nữ này—cô ta đã xoay sở làm điều đó mà không cần một automaton nào!

Mặt khác, Griselda cũng bị tấn công bởi nỗi sợ hãi của chính mình.

(Mụ phù thủy đó không ở đây...!)

Cô đã nhận ra điều đó trước khi lao vào, nhưng việc xác nhận bằng mắt thường vẫn khiến cô có chút nôn nóng.

Mụ phù thủy đó đã đi đâu? Khuôn mặt của Raishin, Charl và Loki là những thứ đầu tiên hiện lên trong tâm trí cô.

Bình thường thì đây có thể được coi là một cơ hội tốt cho cô vì cô có thể tận dụng cơ hội đó để giải thoát con tin.

Tuy nhiên, cô không thể làm thế. Bởi vì—

Không chỉ các giáo sư, mà hơn năm mươi người dân cũng đã bị bắt giữ.

May mắn thay, sự trói buộc của họ không chắc như của các nhân viên. Tay họ chỉ bị trói sau lưng. Chân họ vẫn hoạt động được.

『Chạy đi! Chạy qua cái lỗ trên tường!』

Griselda hét về phía người dân với sức mạnh của một khẩu đại bác. Mọi người phản ứng lại và bắt đầu chạy.

Một trong những pháp sư cũng phản ứng lại hành động đó đã chuẩn bị con báo của họ để tấn công.

Griselda nhảy và lăn mình trên không để tránh đại bác plasma. Cô sau đó chạy qua một cái bàn để chuyển hướng nhắm của chúng ra khỏi mọi người. Sau khi dụ chúng nhắm qua các khe hở của ghế và chờ kẻ thù xếp thành một đường thẳng, Griselda vung kiếm xuống.

Thanh kiếm này hoàn toàn bình thường. Bất chấp điều đó, nó đã được tắm trong tất cả ma lực của Griselda.

Sàn nhà bị cắt để lại một khe nứt sâu vài chục mét bên dưới, cắt đôi vài pháp sư địch.

『Cô! Phía sau cô!』

『Một trong các giáo sư cảnh báo Griselda. Đúng như ông ta nói, một pháp sư khác đang tiếp cận cô từ phía sau.』

Họ đang cố tấn công cô trực tiếp bằng dao găm. Griselda chọn đá chúng khi chúng lao lên không trung thay vì dùng kiếm. Cô sau đó dùng ngoại cảm để chộp lấy con dao găm mà tên pháp sư đánh rơi để đâm vào trán hắn.

Trong khi tất cả những điều này xảy ra, những người dân chạy xung quanh cũng đang dẫm lên mìn. Tuy nhiên, không một quả nào phát nổ.

Griselda đang gửi Sợi chỉ ma lực của mình về phía những quả mìn để đốt cháy mạch kích nổ của chúng.

Những sợi chỉ cô phóng ra cái này đến cái khác giống như một cơn bão. So với Kouyokujin của Raishin, chúng sẽ không tồn tại lâu, nhưng chúng có cùng sản lượng năng lượng và thậm chí còn chính xác hơn của cậu. Năng lượng giải phóng trông như vô tận khi cơn mưa chỉ ma thuật được giải phóng dồi dào.

67764ac8-a5cf-4bb2-ab06-93101976e814.jpgGriselda cũng bị bao phủ bởi một cảm giác kỳ lạ trong khi cô bảo vệ tất cả những người đó.

(Tại sao mình lại... cố gắng đến tuyệt vọng như vậy để bảo vệ những người này?)

Chẳng phải cô không thích họ sao? Chẳng phải cô đã chế giễu và đánh giá thấp họ sao?

Tuy nhiên, cô không thể làm gì được. Cơ thể cô tự di chuyển.

Cô cười. Có vẻ như những lời Raishin nói với cô sáng nay đã thấm sâu vào tâm hồn cô.

(Hừm... mình không còn phân biệt được ai là trò ai là thầy nữa rồi.)

Griselda cũng biết điều đó. Cô biết cảm giác chỉ nhìn và không thể làm gì trong khi cha, các chú và anh em họ của cô lao vào trận chiến.

Bản thân Griselda đã trở nên mạnh mẽ trước khi cố gắng phàn nàn với cha cô hoặc ai đó khác. Tuy nhiên, chuyện gì sẽ xảy ra nếu điều đó không xảy ra...?

Điều tương tự cũng có thể nói với tình huống này ngay bây giờ. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu Griselda không có được lượng ma lực này? Nếu cô không được sư phụ Räikkönen hướng dẫn? Cô có lẽ sẽ không thể làm gì về vấn đề này, và cô có lẽ cũng sẽ đổ lỗi cho Rutherford từ đầu đến cuối như những người khác.

(... Tất cả chúng ta đều giống nhau. Mặc dù đó có lẽ chỉ là cảm nhận của mình.)

Griselda tiếp tục chiến đấu sau khi vắt kiệt thêm ma lực từ cơ thể.

Cô tiếp tục bảo vệ những người dân xung quanh bằng những sợi chỉ ma lực của mình, trong khi cô chỉ vừa đủ né tránh được nanh vuốt, móng vuốt và đại bác plasma từ những con báo. Cô tung hoành như một con quỷ trong khi đâm kiếm qua những pháp sư địch với một lực đủ để phá hủy mặt đất bên dưới cô.

Sau khoảng cú vung thứ bảy, thanh kiếm cô mang theo vỡ vụn thành từng mảnh, không phải vì tác động của mỗi đòn tấn công, mà đúng hơn là vì ma lực của chính Griselda.

Thật không may, đúng vào lúc đó, một người dân vấp phải một bậc thang trên sàn và lăn xuống về phía một pháp sư địch.

Pháp sư mặc áo đen nhanh chóng tóm lấy người đó và dùng làm lá chắn.

Điều đó đủ để làm Griselda mất tập trung một chút, khiến kẻ thù tận dụng cơ hội đó và cho một trong những con báo đen cắn cô.

Một sợi chỉ ma lực sau đó bay ra khỏi ngón tay Griselda. Không phải về phía con báo—mà về phía pháp sư phía trước.

Tên pháp sư ngất đi trong đau đớn. Điều đó đã cứu người dân thường, nhưng cổ Griselda vẫn nằm trong hàm của con automaton.

Bất chấp điều đó, nhờ phản xạ đáng kinh ngạc của mình, Griselda đã xoay sở tránh để nó cắn vào động mạch cảnh. Cô sau đó túm lấy đầu con báo đó bằng tay trần và ném cơ thể to lớn của nó qua kẻ thù.

Cô là hình ảnh sống động của một chiến thần hung dữ. Cách chiến đấu khủng khiếp của cô khiến kẻ thù bắt đầu sợ.

『Chết... quách đi!』

Một trong số chúng quyết định chiến đấu trực tiếp với cô bằng dao găm. Lưỡi dao đó có màu hồng của chất độc. Griselda dùng thanh kiếm cuối cùng của mình vung về phía con dao găm đó, và cô không dừng đòn tấn công cho đến khi chém qua tên pháp sư địch.

Chất nổ trên thanh kiếm sau đó bốc cháy, biến tất cả kẻ thù xung quanh thành những mảnh thịt.

Kẻ thù đã rơi vào tình trạng hỗn loạn rõ rệt. Đây là cơ hội của Griselda để giải thoát các giáo sư!

Tuy nhiên, ngay sau khi quay về phía bục chính trong thính đường—Griselda nhận thấy sự xuất hiện của kẻ thù mới.

『Ngươi đã làm việc chăm chỉ đấy, cô bé.』

Mụ phù thủy Astrid đang đứng trên đường dẫn đến các giáo sư, với con rối sư tử bên cạnh.

Bà ta xuất hiện trong một giây. Đúng nghĩa là trong tích tắc. Cách di chuyển của bà ta thực sự khác biệt về mặt cơ bản so với cách Räikkönen sử dụng.

Griselda không thể không cảm thấy mồ hôi lạnh chảy qua cơ thể. Nghĩ rằng mụ phù thủy sẽ xuất hiện ngay lúc này...

Đó cũng là lúc Griselda đã sử dụng hết kiếm và không còn vũ khí nào nữa. Cô đã khoe khoang rất nhiều trước mặt cô học trò Charl và Sigmund, nhưng chiến đấu tay không với mụ phù thủy này sẽ chỉ là hành động tự sát.

Mụ phù thủy di chuyển lòng bàn tay của một trong hai cánh tay về phía Griselda và sau đó giải phóng một lượng chướng khí khổng lồ.

Cô sẽ không lành lặn nếu trúng đòn đó. Griselda nghĩ đến việc nhanh chóng chặn đòn tấn công bằng một kết giới ma thuật, nhưng—

Nhìn lại, thậm chí không cần thiết để cô làm vậy.

Thứ gì đó giống như chướng khí đến từ hướng khác đã bảo vệ Griselda.

『Tuyệt vời lắm, The Labyrinth.』

Griselda có thể nghe thấy một giọng nói ngay sau lưng mình. Sau khi quay lại, cô nhận thấy một bộ ria mép rất thanh lịch phía trên mình.

Đó là Rutherford! Hiệu trưởng!

Mặc dù ông đã ở sau mụ phù thủy chỉ vài phút trước, nhưng giờ ông đang đứng ở hướng ngược lại.

Rutherford hơi nhắm mắt, như thể đang nhìn vào thứ gì đó chói lọi.

『Chỉ bốn năm trước, mặc dù cô có tài năng, nhưng cô chẳng qua chỉ là một cô gái nguy hiểm. Tuy nhiên, giờ đây cô đã là một giáo sư xuất sắc. Mặc dù vẫn nguy hiểm—cô cũng là một trong những niềm tự hào của ta.』

Đôi mắt thường rất nghiêm túc của ông giờ có ánh sáng ấm áp, giống như những tia nắng xuyên qua kẽ lá.

『Nghỉ ngơi ở đó đi. Cô không cần phải lo lắng. Edward Rutherford này sẽ lo liệu mọi thứ từ giờ trở đi.』

『Và, cả ta nữa.』

Bên cạnh Rutherford, automaton tiêu biểu nhất của Lemegeton—Astaroth mỉm cười. Với cặp đôi mạnh nhất của học viện hiện đã được giải phóng, tất cả và mọi đường rút lui của kẻ thù đã hoàn toàn bị cắt đứt.

Mặc dù cảm thấy thương hại cho kẻ thù, Griselda cũng quay sang đối mặt với mụ phù thủy đó một lần nữa.

   

Hồi 5

『Sword Emperor, vào vị trí đi.』

Loki đứng dậy sau khi nghe Asura gọi.

Chị gái cậu và Henri nín thở. Cả hai đều sợ hãi đến đáng thương.

『Xin chúa... hãy bảo vệ Loki...!』

Henri cầu nguyện với giọng nhỏ. Cô có lẽ nghĩ cậu không nghe thấy, nhưng Loki đã nghe thấy giọng cô.

Cậu nghĩ đến việc phớt lờ cô nhưng—trái ngược với suy nghĩ của mình, Loki dừng bước.

Cậu sau đó bước tới chỗ Henri, quay lưng lại với Asura và chị gái đang ngạc nhiên.

『Cô không cần phải lo lắng. Nó thực sự khó cho tôi. Cô biết đấy... nói cách khác... lo lắng cho tôi còn rủi ro hơn bất cứ nguy hiểm nào tôi có thể đối mặt. Đặc biệt là từ quan điểm sức khỏe.』

Loki thậm chí không hiểu mình đang cố truyền đạt điều gì. Tên cuồng tình dục đó chắc chắn sẽ có vài câu thông minh để nói với cô...

Thật không may, Loki không khéo léo đến thế. Đó là lý do tại sao cậu chỉ có thể diễn đạt bản thân một cách logic.

『Henriette. Tôi chịu trách nhiệm cho vết gãy xương của cô.』

『A, mình ổn mà! Và đây hoàn toàn không phải lỗi của c—』

『Đó là lý do tại sao ngay bây giờ—tôi sẽ trả món nợ đó.』

Loki quay lại sau khi nói thế. Cậu sau đó đi theo Asura qua cầu thang dẫn lên mái của những bức tường bên ngoài cùng với Frey và Cherubim bên cạnh.

Vẫn đi trước họ, Asura giải thích tình hình hiện tại.

『Tôi sẽ để phương thức tấn công cho cậu. Cá nhân tôi sẽ rời khỏi Học viện trước, quay lại và tăng tốc cho đến cổng chính và để quán tính xử lý phần còn lại.』

『Đó cũng là những gì ta định làm. Cảm biến của mục tiêu tốt đến mức nào?』

『Nó hầu như không phản ứng với âm thanh. Mặc dù điều đó cũng dễ hiểu khi xem xét đống tiếng ồn mà nó tạo ra. Nhưng kể cả vậy, nó có thị giác tốt. Tôi đề nghị tiếp cận nó từ phía sau, từ vị trí trạm gác.』

『Ta hiểu rồi. Bên ngoài trời tối—ta hy vọng nó chỉ giỏi như một con đại bàng bình thường.』

Hoàng hôn đã bao phủ bầu trời bên ngoài. Mặt trời sẽ sớm lặn. Không khí lùa qua các lỗ châu mai của đại bác trong pháo đài lạnh lẽo, và nó đánh cắp hơi ấm cơ thể họ từng giây trôi qua.

〈The Empress〉Sonechka đã đợi họ trên mái nhà.

Sonechka bắt đầu nói hờ hững sau khi nhìn Loki và Cherubim.

『〈Sword Emperor〉ngạc nhiên thay lại là một quý ông nhỉ.』

『Đừng đùa. Ta khiêm tốn và bao dung, nhưng ta không phải kẻ lăng nhăng như tên ngốc nào đó mà ta biết.』

Loki không thích hiểu lầm, điều đó khiến cậu phủ nhận lời cô một cách khó chịu.

『Đó chỉ là vấn đề xác suất thành công. Con rắn của cô hình trụ trong khi Cherubim của ta có thể hóa phẳng hoàn toàn. Để nó tiếp xúc với luồng khí là đủ để điều chỉnh quỹ đạo chính xác.』

『Cậu... định cưỡi gió sao?』

『Có một thứ gọi là lướt sóng ở quê tôi.』

Loki liếc nhìn chị gái mình. Có vẻ như cô ấy cũng đã nhớ lại bãi biển đó trong tâm trí.

Một thời điểm mà mặt trời và nước mặn không phải là kẻ thù của họ—

『Ta đã từng chơi rất nhiều trên ván nổi. Ngay cả khi bây giờ là sóng gió, ta chắc chắn sẽ cưỡi nó mà không gặp vấn đề gì.』

Loki ngước nhìn Cherubim. Cậu ấy đang nghiêng cổ với một cử chỉ vụng về hơn bình thường. Cử động hài hước đó khiến Sonechka bật cười.

Ngay lúc đó, một trong những đồng đội của Asura chạy qua các bức tường trong khi vẫy tay dữ dội.

『Dừng lại, dừng lại! Mụ phù thủy đã ra khỏi thính đường!』

Ngay cả Asura và Sonechka cũng tái mặt sau khi nghe những lời đó.

『Mụ ta có vẻ đã nhận ra chúng ta. Mụ ta sẽ ngăn cản chúng ta nếu chúng ta đi ngay bây giờ!』

『... Không, sẽ không có vấn đề gì đâu. Chắc chắn sẽ có cơ hội.』

Loki đã nói với giọng tự tin đáng ngạc nhiên, ngay cả đối với cậu. Cậu sau đó tiếp tục nói sau khi cười mỉa.

Họ chắc chắn sẽ không lặng thinh suốt khoảng thời gian này đâu. Họ sẽ đưa mụ phù thủy đó trở lại.』

『—Vậy hãy tiếp tục chuẩn bị. Đi thôi.』

Asura ra lệnh. Điều đó đủ để khiến lời nói của cậu lan truyền và khiến các học viên tiếp tục hành động.

『Uuh, chị cũng sẽ bắt đầu ngay đây!』

Frey cũng đã hồi phục sau cú sốc khi cô tập hợp mười ba con Garm của mình để nói với chúng điều gì đó.

Asura thì thầm xin lỗi sau khi nhìn cô từ phía sau.

『Chúng ta giờ cần xây dựng kết giới câm lặng từ các bức tường bao quanh học viện. Lẽ ra tôi nên nhận ra sớm hơn... nhưng có vẻ như bán kính phát hiện của chúng rộng hơn chúng ta dự đoán. Chúng ta thậm chí không thể sử dụng bất kỳ loại ma thuật ảo ảnh nào...』

Ma thuật của Garm lan truyền qua âm thanh. Hiệu ứng của chúng sẽ tức thời hơn nếu chúng ở gần mục tiêu hơn.

『Cô chị, các bức tường quanh học viện bao phủ một khu vực rất rộng. Cô làm được không?』

『Ổn mà. Dù sao thì mình cũng là chị gái của Loki.』

『... Tôi hiểu rồi. Cô nói đúng.』

Chẳng bao lâu, tất cả những con chó bắt đầu vẫy đuôi khi chúng chạy về mọi hướng trên các bức tường. Toàn bộ học viện bao phủ bán kính hơn 7km. Họ sẽ không thể đạt được mục tiêu nếu không nhanh lên. Frey cũng đã lui đi sau khi cưỡi Rabi.

Sau một lúc, có một vụ nổ lớn bên trong đại thính đường.

Có một tia sáng bay qua ánh hoàng hôn. Một lượng ma lực khủng khiếp. Họ đang sử dụng sức mạnh thô bạo thuần túy để ép đường vào.

Ai đó đã quyết định hành động. Sau vài giây ngột ngạt, hiệu lệnh được chờ đợi cuối cùng cũng được đưa ra.

『Mụ phù thủy đã trở lại! Mụ ta đã rời khỏi con đại bàng! Chúng ta có thể làm ngay bây giờ!』

Loki bật ra khỏi tường, hướng về khu đô thị với Cherubim bên cạnh.

Cậu sau đó khiến Cherubim thay đổi hình dạng giữa không trung thành một thanh kiếm lớn để cưỡi nó. Tác dụng của Multi-Controller yếu hơn bên ngoài học viện. Bây giờ với hình dạng thanh kiếm và có được lực đẩy từ mạch ma thuật〈Jet〉của mình, Cherubim và Loki nhanh chóng bỏ lại học viện phía sau.

Cảnh sát và quân đội đang ở bên dưới họ. Họ thậm chí còn chưa tìm ra cách giải quyết cuộc xung đột này.

Vẫn nhìn họ, Loki nghiêng người sang trái để thay đổi hướng. Cậu đang cưỡi thanh kiếm của chính mình trong khi sử dụng chân trái để điều khiển hướng và chân phải để kiểm soát độ cao.

Sau khi bay vòng quanh học viện trong vài giây, Loki cuối cùng cũng đã nắm chắc quyền kiểm soát. Cậu chưa mất đi cảm giác cậu từng có khi còn nhỏ.

Sau khi bay đến ga thành phố, Loki quay lại. Cậu cũng bắt đầu tăng tốc độ trong khi hình dung lộ trình cần theo trong đầu.

Sau khi hít một hơi thật sâu và tập trung—cậu sau đó giải phóng van tiết lưu bên trong trái tim mình.

Tốc độ của cậu tăng lên rất nhiều. Áp lực gió đang cản trở việc thở của cậu. Tuy nhiên, cậu tiếp tục tăng tốc hơn nữa. Không khí nặng nề. Cổng chính đã gần.

Cậu sau đó bắt đầu bay lên. Sau khi vẽ một đường cong lỏng lẻo, Loki vừa khít vượt qua được các bức tường bao quanh.

Mắt cậu chạm mắt chị gái trong một chốc khi cậu băng qua.

Cậu sau đó tiếp tục di chuyển về phía trước sau khi bay qua chị gái mình. Đó là lúc Loki ngắt ma thuật của mình và bắt đầu giao phó số phận cho quán tính.

Cậu chỉ cần tin vào chính mình—vào những con đường cậu đã bỏ qua và những con đường cậu đã đi cho đến tận bây giờ.

Toàn bộ thanh kiếm khổng lồ đang run rẩy bởi áp suất không khí dữ dội tấn công họ. Tuy nhiên, tính toán của Loki không sai. Cherubim bắt đầu hạ xuống theo một đường cong.

(—Thấy rồi!)

Cậu đang nhìn vào mái của cái〈Tủ Khóa〉trông giống như một tấm bia mộ. Cánh của con đại bàng mở rộng khi nó tiếp tục la hét khó chịu.

Khoảng cách của họ đã giảm trong tích tắc. Ngay khi Loki tự tin vào thành công của mình, cậu nhận thấy con đại bàng đang nhìn mình.

Chi dưới của con đại bàng bắt đầu di chuyển. Nó đang cố bay đi!

(Ta sẽ không để ngươi làm thế!)

Tủ Khóa hình chữ nhật đang tạo ra một luồng khí nâng rất nhẹ nhưng chắc chắn.

Thậm chí chưa đến một giây. Loki đã thay đổi quỹ đạo của thanh kiếm lớn của mình ngay khoảnh khắc ma sát tăng lên.

Đó thực sự là một sự điều chỉnh vi mô tức thời. Nhờ phản lực, cơ thể Loki bị ném khỏi Cherubim vào không trung.

Tuy nhiên, Cherubim tiếp tục cú lao xuống dữ dội vào cơ thể con đại bàng.

Bất chấp điều đó, một âm thanh kim loại chói tai vang lên trước khi cậu va chạm với nó. Đó là một tấm khiên ma lực đã bảo vệ con đại bàng.

(Một kết giới ma thuật—!?)

Do tình huống diễn biến quá nhanh, Loki không thể xác nhận chính xác. Tuy nhiên—

Có khả năng kết giới ma thuật bảo vệ con đại bàng đã được dựng lên trước đó.

Kẻ thù đã chuẩn bị sẵn sàng cho bất kỳ cuộc tấn công tầm xa hay bắn tỉa nào.

(Dù vậy—bọn ta thắng!)

Kết giới ma thuật đang bao phủ con đại bàng. Điều đó, cũng giống như bất kỳ kết giới nào khác, cản trở việc truyền ma lực. Nói cách khác, tiếng hét của con đại bàng đã ngừng ảnh hưởng đến môi trường xung quanh khi kết giới đó kích hoạt.

Thay vào đó, khu vực bị bao trùm bởi tiếng chó sủa. Đó là một sự hòa âm mời gọi bất cứ ai nghe thấy nó và truyền tải quyết tâm và cảm xúc của những người đang chiến đấu. Mạch ma thuật〈Sonic〉của những chú chó Garm đẩy lùi ma thuật kiểm soát và lật đổ sự kiểm soát bạo ngược của nó.

Nhiệm vụ của họ đã thành công. Vấn đề duy nhất là bản thân Loki chỉ còn cách cái chết của mình vài giây nữa.

Cơ thể cậu xoay vòng trên không như một chiếc lá chết vì luồng gió. Cậu không còn xác định được hướng nào là trên hay dưới—Loki không thể lấy lại thăng bằng do cái gọi là mất cân bằng.

Loki cố gắng sử dụng ngoại cảm làm phanh trong khi tuyệt vọng cố gắng gọi Cherubim quay lại. Cứ như thế, những nỗ lực vô nghĩa của cậu khiến cậu đâm vào một tòa nhà trường học với tốc độ của một quả đạn đại bác.

Tuy nhiên, sau khi nghe thấy âm thanh như thể không khí bị xẻ đôi, cơ thể Loki đã xuyên qua bức tường.

Vụ va chạm mà cậu đợi đã không xảy ra. Cậu đã nghĩ mình sẽ bị nghiền nát như một quả cà chua.

Tốc độ của cậu giảm dần. Chẳng bao lâu, Loki nhận thấy ai đó đã nắm lấy tay cậu và nâng cậu lên.

Có một hình bóng trắng xanh rất chói lọi phía trên cậu, một cơ thể bao phủ trong những tia năng lượng dữ dội.

Đường nét của cơ thể đó không rõ ràng lắm, và nó được bao phủ bởi điện. Có lẽ tốt hơn nên nói toàn bộ cơ thể nó giống như sấm sét. Loki sau đó nhận thấy cơ thể mình cũng đã biến thành điện.

Hình bóng đạp vào không khí. Hai người họ nhanh chóng di chuyển về phía những bức tường bên ngoài của học viện với tốc độ dữ dội đủ để khiến nó trông giống như dịch chuyển tức thời.

Dòng điện sau đó phân tán, đưa họ trở lại hình dạng ban đầu. Đó, tất nhiên là Asura với con automaton bọc thép hiện đã hiện hình, Indra bên cạnh.

Có khả năng là—con automaton này có thể biến vật chất thành sét.

Loki hành động bướng bỉnh sau khi ngồi trên tường.

『... Ngươi quá ngốc. Ngươi chắc chắn đã làm lộ bí mật ma thuật của mình chỉ để cứu ta. Ngươi đã luôn giấu nó, phải không? Ngay cả với bạn bè của ngươi.』

『Tôi không giấu nó. Tôi chỉ không cho họ xem thôi.』

『Tại sao ngươi lại sử dụng nó? Vì ngươi là một nhà từ thiện à? Ngươi không thể để ta chết như một người bạn học sao?』

『Tôi không cao thượng đến thế. ... Dù sao thì, cậu mới là người cao thượng.』

『Cao thượng? Ta?』

Asura từ từ đưa tay về phía Loki.

『Mặc dù tôi chắc chắn cậu sẽ không bao giờ tự thừa nhận điều đó. Tôi khá chắc Sonechka và em gái của Charlotte nghĩ như vậy. Tôi cũng đồng ý với họ. Và ngay bây giờ—cậu cũng là đồng minh của tôi.』

Asura mỉm cười, để lộ hàm răng trắng. Loki nhìn chằm chằm vào nụ cười đó một lúc, nhưng sau khi quyết định sẽ quá ngu ngốc nếu từ chối nó lúc này, cậu nắm lấy tay cậu ta và để cậu ta kéo mình lên.

Hai chàng trai nhìn xuống học viện.

Con đại bàng vẫn còn nguyên vẹn. Nó dang rộng đôi cánh trên đỉnh Tủ Khóa. Thật không may cho nó, tiếng hét khó chịu của nó không còn ai nghe thấy nữa. Asura gật đầu hài lòng.

『Có vẻ như〈Surround Roar〉cũng đã thành công. Dù vậy, khu vực bị ảnh hưởng quá rộng. Tổn hại lên cơ thể cô ấy sẽ quá lớn để bỏ qua nếu cô ấy giữ kết giới âm thanh quá lâu. Tôi sẽ tham gia đội tiên phong sau khi phá hủy con đại bàng đó.』

『—Không, khoan đã.』

Cherubim đã vụng về quay trở lại từ một góc tầm nhìn của cậu.

Cậu ấy không bị hư hại đặc biệt ở đâu cả. Loki tiếp tục sau khi nhìn xuống cộng sự của mình.

『Xin lỗi nhưng, hãy để ta xử lý con đại bàng. Đó sẽ là mồi nhử hoàn hảo mà ta cần.』

『Cậu nói... mồi nhử sao? Cho ai—không, để làm gì?』

『Tất nhiên là, để trả thù.』

Sau khi vẽ một nụ cười đen tối trên khuôn mặt, Loki nhảy lên không trung một lần nữa.

   

Hồi 6

"Mình đang làm cái quái gì thế này?"—Hotaru nghĩ.

Cô nhìn chằm chằm vào bóng tối xung quanh trong khi bị kéo tóc lê lết như một cái xác.

Khoang ngầm dưới lòng đất. Räikkönen và người của hắn đã ở gần Thánh Địa. Những người đi cùng hắn là hai người, và họ có cùng số lượng chó cơ khí.

Vẫn chưa có ai đến giải cứu Hotaru.

(... Đừng mất hy vọng, Hotaru. Chủ nhân chắc chắn sẽ đến.)

Hotaru cố gắng tự thuyết phục bản thân. Mặc dù vậy, trái tim cô vẫn không thể bình tĩnh lại chỉ với những suy nghĩ đó.

Lúc đầu cô đã tin chắc. Sự tin tưởng đó đã chuyển thành mong đợi và rồi là nghi ngờ.

Bởi vì lạ quá mà. Chủ nhân lẽ ra phải tìm thấy mình ngay khoảnh khắc mình lên mặt đất rồi chứ.

Ấy vậy mà, tại sao—tại sao ngài ấy lại không đến?

(Mày đang nghi ngờ ngài ấy sao, Hotaru!? Nghi ngờ chính chủ nhân của mình!?)

Một phần váy của cô sau đó bị cắt đứt do một hòn đá trên sàn, khiến chiếc lò sưởi di động rơi ra từ một trong những túi áo.

Cô cử động tay theo phản xạ. Tuy nhiên, một thanh kiếm đã đâm vào chiếc lò sưởi đó trước khi Hotaru kịp chộp lấy nó.

Có lẽ hắn ta đã cố kiểm tra xem có gì bên trong. Räikkönen nói một cách hờ hững sau khi cắt nó ra.

『... Chỉ là một mảnh rác rưởi. Không có ma lực trong đó.』

Vào lúc đó, có thứ gì đó đã vỡ vụn bên trong Hotaru.

Một thứ gì đó rất quý giá, một thứ mà cô đã trân trọng giữ gìn trong mình—cô cảm nhận được cảm giác nó đã bị phá hủy.

Một ngọn lửa bùng lên bên trong lò phản ứng nội bộ của cô. Hotaru tập trung toàn bộ chút sức lực cuối cùng theo đúng nghĩa đen sau khi loại bỏ bộ giới hạn bên trong cơ thể.

Cả phản ứng và quyết định của Räikkönen đều nhanh. Hắn ta nhanh chóng ném Hotaru và nhảy ra xa.

Cơ thể Hotaru bị bao phủ bởi sức nóng thiêu đốt, khiến mọi sự kiềm chế của cô bị phá hủy.

『Thưa ngài, xiềng xích của ả!』

『Con ả này, nó vẫn còn nhiều sức mạnh đến thế sao—!』

『Lùi lại.』

Räikkönen chỉ một ngón tay về phía Hotaru sau khi ra hiệu cho người của mình lùi lại.

Đòn tấn công của hắn ta quá nhanh để phản ứng. Một viên đạn lửa được phóng ra từ ngón tay đó, xuyên qua đùi Hotaru.

Đó là ngọn lửa cô đặc. Viên đạn phá hủy xương đùi và làm bốc hơi máu cô. Sau đó, cô liên tục bị tắm trong nhiều viên đạn hơn nữa. Cô bị bắn vào xương sườn, vai và tay, khiến Hotaru hét lên đau đớn.

Mặt đất tiến lại gần mặt cô. Hotaru ngã sấp mặt, khiến cô cắn phải bụi trên sàn.

Thật vô cùng đáng thương.

Nghĩ rằng mình sẽ bị đánh bại dễ dàng như thế này mà không thể làm gì được...

『Sức chịu đựng của nó thật đáng kinh ngạc. Nó cũng kháng nhiệt rất tốt. Ta tự hỏi liệu mỗi đơn vị có đặc điểm riêng không nhỉ?』

Hotaru chỉ có thể trừng mắt nhìn Räikkönen đang đến gần.

『Ngươi là... kẻ thù... của... chủ nhân ta sao?』

『Ngươi đang ám chỉ ai là chủ nhân?』

『—』

『Ngươi đã được chuyển nhượng. Bây giờ ta là chủ nhân của ngươi.』

『... Vớ vẩn!』

『Ngươi không cần phải biết—nhưng mà, liệu có dễ dàng xử lý ngươi hơn nếu ngươi biết không nhỉ?』

Räikkönen lấy một chiếc bút ra khỏi túi áo ngực. Nó có gắn một viên đá ma thuật, nên rõ ràng là một ma cụ. Chỉ cần hắn gửi một lượng nhỏ ma lực vào đó là nó bắt đầu phát ra một đoạn ghi âm.

『Ta sẽ cho phép cậu thực hiện cùng một nghiên cứu mà cậu đang làm cho đến bây giờ—không, thậm chí nhiều hơn nếu cậu muốn.』

『Vậy thì tôi không có ý kiến gì.』

『Cậu đang nói là cậu sẽ chấp nhận thỏa thuận sao?』

『Ừ. Tôi sẽ đưa cho anh một trong những con rối của tôi.』

Hotaru cảm thấy như thể cơ thể mình bị ném vào lò luyện kim.

Cô không thể tin được. Bất chấp điều đó, đây chắc chắn là giọng của Magnus... chủ nhân của cô.

Hotaru cuối cùng cũng hiểu tại sao không ai đến cứu cô.

Mình đã bị bán!

『Hiểu chưa? Ta sở hữu ngươi.』

『Cứ như một món đồ...!』

Räikkönen dẫm lên mặt Hotaru bằng đôi bốt của mình. Hộp sọ cô bắt đầu phát ra tiếng kêu răng rắc sau khi mặt bị ép giữa đế giày cứng và nền đá cứng.

『Ngươi nghĩ mình là cái gì nếu không phải là một món đồ?』

『......!』

『Ngươi thực sự nghĩ rằng—một con automaton chẳng hơn gì một vũ khí đơn thuần lại có giá trị ngang với một con thú cưng sao?』

Nước mắt trào ra từ mắt cô. Cảm giác như chỉ muốn khóc toáng lên chỉ khiến Hotaru càng ghét bản thân mình hơn.

(Thật thảm hại, Hotaru... chỉ biết khóc mà không thể làm gì sau khi rơi vào tay kẻ thù...!)

Điều này thực sự khiến mình không xứng đáng là một trong những con búp bê của chủ nhân.

Khung xương cơ khí trong phòng nghiên cứu của Magnus hiện lên trong tâm trí cô.

Phải—mình có thể dễ dàng bị thay thế.

Không ai cần thứ đồ vô dụng—thứ rác rưởi này.

Hotaru bắt đầu khóc không kiểm soát được nữa. Cô khóc không ngừng trong khi vẫn nằm trên sàn và bị dẫm đạp.

『Khư... ư... gư...!』

『Khóc sao? Ngươi đúng là một con rối ghê tởm.』

Räikkönen đâm vào lưng Hotaru rồi rút mạnh lưỡi kiếm ra. Động cơ bên trong của cô hoàn toàn bị phá hủy sau khi các cơ quan nội tạng bị xé nát.

『Kha... ! Ưuh... ưunnhh...!』

Nhịp tim cô giảm nhanh chóng. Hotaru nằm bẹp dí trên mặt đất sau khi mất đi chút năng lượng cuối cùng bên trong.

Ý thức của cô mờ dần vào bóng tối. Có khả năng là lần tới khi cô mở mắt, ký ức của cô đã được thiết lập lại, và cô sẽ gọi Räikkönen là chủ nhân.

Cô sẽ không bao giờ gọi Magnus là chủ nhân nữa.

Điều đó có lẽ cũng giống như chết ngay tại đó.

Hotaru nói lời tạm biệt với người tạo ra mình giữa ý thức bị gián đoạn.

(Cảm ơn ngài... vì tất cả mọi thứ cho đến tận bây giờ. Xin hãy bảo trọng...)

Sau đó, một ý nghĩ đen tối bất ngờ che mờ tâm trí cô.

Chủ nhân—có lẽ sẽ không bao giờ nghĩ về mình dù chỉ một lần.

Hotaru cuối cùng đã hiểu ra sau khi cảm thấy nỗi đau âm ỉ xuyên qua cơ thể.

Cô cuối cùng đã tìm ra danh tính thực sự của sự bất mãn và khó chịu thường trực của mình là gì.

Ra là thế... mình chỉ muốn được yêu thương.

Cô chỉ muốn được giữ bên cạnh, giống như Setsugetsuka.

(Mình thật... khốn khổ... cho đến tận... cuối...)

Hotaru tự chế giễu mình với sự thương hại. Đó là nhiệm vụ xử lý cuối cùng của cô. Cơ thể cô bắt đầu chuyển sang chế độ ngủ sau khi vượt qua ranh giới thời gian kích hoạt—hoặc chỉ một khoảnh khắc trước khi điều đó xảy ra.

Một luồng ma lực thân thương bao trùm cơ thể Hotaru, trả lại ý thức đang mờ dần cho cô.

Sự ấm áp lấp đầy cơ thể cô đã bắt đầu quá trình tái tạo làn da bị tổn thương.

(Cảm giác này... chủ nhân?)

Nhận thức của cô trở nên rõ ràng hơn, trả lại tầm nhìn cho đôi mắt. Đó là lúc Hotaru nhận thấy sự bất thường của khung cảnh xung quanh cô.

Không khí đang ầm ầm. Một lượng ma lực áp đảo đang làm rung chuyển toàn bộ khoang ngầm!

Mặc cho điều đó, năng lượng mà Hotaru có thể cảm nhận được lại ấm áp và thậm chí là dịu dàng với cô.

—Có một người duy nhất bước về phía họ, với ma lực tràn trề tuôn ra theo từng bước chân.

Sau khi xác nhận người đó là ai, Hotaru cảm thấy như thể cảm biến quang học của mình như đang cháy.

Hắn ta sẽ không đến—không thể nào hắn ta đến được.

Bởi vì hắn ta không có lý do gì để làm thế. Không có một lợi ích hợp lý nào cả. Ấy vậy—

『Này, ngài Wiseman. Không gặp ngươi kể từ mùa hè rồi nhỉ.』

Raishin Akabane đang ở đó.

Có lẽ vì biết cậu, khuôn mặt Räikkönen nhăn lại một cách mỉa mai khi hắn ta hờ hững trả lời.

『Ngươi là tên học viên đó hả. Ngươi đã hoàn thành dự án nghiên cứu của mình chưa?』

『Ta bị bảo phải nộp lại đấy, ngươi thấy đấy. Ta cần sửa báo cáo của mình, nên ngươi có thể trả lời câu hỏi của ta không?』

『Nói nghe xem.』

『Ngươi—đang làm cái đéo gì với em gái ta vậy hả?』

Hình bóng của Raishin sau đó biến mất.

Một giây sau, một nắm đấm giáng vào mặt Räikkönen, khiến hắn phải biến cơ thể thành lửa và lùi lại phía sau.

Mặt hắn lộ rõ vẻ sốc tại nơi hắn hiện hình lại. Hắn và thuộc hạ chắc chắn rất ngạc nhiên, nhưng Hotaru cũng vậy. Cô không thể tin vào những gì mình vừa nhìn thấy.

Hắn ta vừa dịch chuyển tức thời sao? Raishin? Setsugetsuka không sở hữu loại ma thuật đó. Tuy nhiên, bí ẩn nhanh chóng được vén màn.—Bởi vì một cô gái nhỏ đã xuất hiện từ hư không để cố gắng đâm Räikkönen bằng một con dao găm bạc.

Cô bé là một trong Setsugetsuka, Hoa, Komurasaki. Sự dịch chuyển tức thời có vẻ như thật của Raishin là sản phẩm phụ của ma thuật ảo ảnh của cô bé.

Räikkönen né được con dao găm. Mặc dù vậy, lưỡi dao lướt qua cơ thể hắn đã cắt qua áo khoác.

『—Bắn!』

Räikkönen ra lệnh cho thuộc hạ tấn công. Những con chó quân đội cơ khí đã bắn những cọc sắt nóng chảy từ miệng chúng. Hotaru nằm trong đường bắn của chúng. Nếu Raishin và Komurasaki né đòn tấn công, lần này Hotaru chắc chắn sẽ bị phá hủy—

Tuy nhiên, khả năng đó gần như không tồn tại.

Một mái tóc đen đã che khuất tầm nhìn của Hotaru. Đó là automaton dạng thiếu nữ, Nguyệt, Yaya.

Những cọc sắt thậm chí không xuyên qua da cô. Một đòn tấn công ma thuật đến từ những con rối sản xuất hàng loạt sẽ không làm gì được cô.

Các đợt tấn công của hai con chó tự động bắt đầu bắn liên tục sau đó đã vỡ vụn thành từng mảnh bởi không khí lạnh bao phủ nơi này.

Nếu ai đó phải tự hỏi đó là ai—tất nhiên, Tuyết, Irori.

Irori rời mắt khỏi Hotaru và quay lưng lại với cô một cách thờ ơ trước khi nói.

『Cô chịu đựng tốt lắm rồi.』

『—』

『Cô không cần phải khóc nữa đâu. Cô có thể giao phần còn lại cho Raishin-dono.』

Hotaru được tắm trong những lời quan tâm đó, giống như những lời của một người chị lo lắng cho em gái mình.

Mặc dù cô được bảo đừng khóc nữa, Hotaru không thể ngăn nước mắt trào ra.

Cô cũng không thể chịu đựng việc là người duy nhất không thể làm gì.

Hotaru hơi loạng choạng khi đứng dậy, và đứng cạnh Raishin cùng các chị em đang đối mặt với The Crimson.

df70e93e-f5b2-43d1-901f-745e606818ed.jpg

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!