Charlie chết lặng, mãi suy ngẫm về việc Ciel mới tiên đoán rằng mình sắp gặp chuyện không may vào buổi sáng nay, rồi ngay buổi chiều thì anh đã mất cơ hội việc làm mà mình mong đợi bấy lâu, lại còn hoang phí mấy đồng verl d’or đãi một chầu rượu. Nghĩ đến mấy chuyện này lại khiến anh càng thêm sầu não.
Nhìn thấy nụ cười nhếch mép thoáng qua của Ciel, giọng Charlie theo phản xạ hạ xuống thật thấp:
"Anh tiên đoán được tương lai à?"
Lời nói của anh ta thế mà lại ứng nghiệm một cách thần kỳ!
"Chẳng phải tôi đã nói rồi sao? Đoán mò thôi." Lumian nói dối không chớp mắt.
Nhưng cũng không hẳn là hoàn toàn bịa đặt. Cậu đưa ra suy đoán dựa trên vận khí mà cậu đã quan sát, như kiểu biết đáp án trước rồi mới tìm cách giải bài toán.
Gương mặt Charlie hiện rõ vẻ 'chắc tôi tin...', nhưng anh không chất vấn nữa, thay vào đó lại hỏi với chút hy vọng:
"Thế tôi hết xui chưa?"
Lumian quay đầu, ánh mắt trở nên âm trầm.
Gương mặt cậu bỗng nghiêm trọng.
Nhìn thấy sự thay đổi này, tim Charlie đập thình thịch, miệng khô khốc vì lo lắng.
"Chuyện… chuyện gì vậy?"
Lumian mím môi rồi nói:
"Anh sắp gặp tai họa rồi đấy."
Sắc mặt Charlie chùng xuống, tái nhợt hẳn đi, đối lập hẳn với sự ửng đỏ khi nãy.
Lumian bật cười:
"Đùa thôi. Thời gian tới anh không được may mắn lắm, nhưng cũng chẳng đến mức đại hạn đâu."
Việc này ngụ ý rằng, dù vấn đề với Susanna Mattise chưa hoàn toàn được giải quyết, nhưng nó sẽ không trở nên quá căng thẳng trong khoảng thời gian tới.
Charlie vẫn chưa hiểu lắm:
"Thật không?"
"Không, tôi đùa đấy. Anh tin thì tin, không tin cũng chẳng sao." Lumian mỉm cười với vẻ thờ ơ rồi gọi một ly absinthe fennel.
Thái độ thản nhiên của Lumian khiến Charlie thở phào. Anh ngồi xuống chiếc ghế cạnh quầy, nhấm nháp bia lúa mạch đen.
"Tôi còn tưởng mọi chuyện vẫn chưa hoàn toàn kết thúc..."
Không phải là không có khả năng... Lumian cũng không cố ý doạ Charlie.
Charlie cúi nhìn mặt quầy, khẽ lẩm bẩm:
"Anh biết không, khoảnh khắc vừa rồi, tôi còn tính làm một tay lao công quèn, tranh thủ thời gian rời khu chợ càng sớm càng tốt."
Lumian liếc nhìn anh.
"Nếu thực sự xảy ra chuyện, anh có chuyển việc đi đâu thì cũng vậy thôi."
Sự cay đắng trần trụi liền hiện rõ trên gương mặt Charlie.
Lumian gợi ý:
"Có lẽ anh nên đến giáo đường Mặt Trời Rực Cháy Vĩnh Cửu gần đây cầu nguyện nhiều hơn."
"À, nhân tiện, hôm nay tôi có ăn tối với ông chủ khách sạn, ông Ive ấy. Khi tôi nhắc đến phòng 504, ông ta có vẻ kỳ lạ, như thể có biết gì đó về người thuê trước nhưng không muốn nói."
Charlie sững lại một lúc, rồi hiểu ra ý của Ciel. Anh hạ giọng:
"Là cái người treo bức chân dung người phụ nữ kia ư?"
Lumian chậm rãi gật đầu.
Charlie im lặng vài giây rồi lẩm bẩm:
"Người phụ nữ đó có liên quan đến ông Ive? Ông ta sớm đã biết bức chân dung kia có vấn đề! Tôi... tôi phải tố cáo chuyện này! Sáng mai tôi sẽ đến giáo đường gần đây gặp cha xứ..."
Không tệ. Mới ở bên tôi có vài ngày mà đã lanh hơn tên Louis bên băng Savoie nhiều rồi đấy. Tôi chỉ nói một chút liền hiểu ngay... Lumian nâng ly, nhấp một ngụm chất lỏng xanh mát mắt.
Lumian vốn không biết gì nhiều về Nhà hát Lồng Chim Cũ, nên không thể nào biết được mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Nếu tự điều tra, ít nhất cũng mất vài tuần mới có thông tin, mà khi có thông tin rồi thì cũng chưa chắc cậu đã đủ khả năng xử lý. Tốt nhất là báo cho giới chức trách ngay từ đầu, để họ vào cuộc.
Ra quyết định xong, Charlie lén liếc qua Pavard Neeson, người lúc này đang mải pha chế, sau khi chắc rằng ông ta không chú ý tới bọn mình, anh ghé sát lại, thì thầm với Lumian:
"Nếu họ hỏi tôi biết việc này từ đâu, thì tôi nên nói gì?"
"Cứ bảo là nghe trong lúc trò chuyện với tôi." Lumian đáp thản nhiên.
Nhờ ơn của Charlie, cảnh sát ở khu chợ Người Thành Thật sớm đã biết khách sạn Kim Kê là 'địa bàn' của Ciel thuộc băng Savoie. Thế nên chuyện Ciel và ông Ive ăn cùng nhau, tán gẫu vài chuyện, là điều hoàn toàn bình thường.
Khi đó, nếu cần, những Người Siêu Phàm chính thống kia có thể điều tra qua loa để xác nhận, thì sẽ thấy đây là một chuyện bình thường, chẳng có lý do gì để nghi ngờ Lumian.
"Được." Charlie trông nhẹ nhõm hẳn.
Lumian nhấp thêm một ngụm La Fée Verte rồi hỏi:
"Trong các thủ lĩnh băng Gai Độc, anh còn biết ai nữa không?"
Trước đó, Charlie từng nói rằng, ở khu chợ Người Thành Thật, dù là băng Savoie, Gai Độc hay vài băng nhỏ khác, thì cái tên của những vị thủ lĩnh đều rất có sức nặng, đủ để khiến đứa trẻ đang khóc nhè liền nín bặt.
"Anh định làm gì thế?" Charlie sáng mắt lên, vẻ rất hưng phấn.
"Tôi chỉ muốn hỏi họ vài câu thôi." Lumian trả lời bằng một quả giọng hết sức lịch sự.
Khi nhận ra mình sẽ không được chứng kiến màn kịch hay ho gì, sự hào hứng của Charlie có chút giảm sút.
"Ngoài Margot, tôi biết hai người nữa. Một là Ait 'Búa Chiến'. Trước hắn hay lui tới khu chợ Người Thành Thật, nhưng dạo gần đây lại hay xuất hiện ở phố Hỗn Loạn. Người còn lại là Harman, không có biệt danh, tôi từng thấy Margot đi cùng nhiều lần và rất tôn trọng hắn, ừm, hắn bị hói."
"Lão đại của băng Gai Độc là Roger ‘Bọ Cạp Đen’. Hình như hắn sống đâu đó trên đại lộ khu chợ."
Địa vị và quyền lực của Harman trong băng Gai Độc hẳn phải cao hơn Margot nên mới được hắn tôn trọng... Về phần tên Ait 'Búa Chiến', có lẽ hắn nắm quyền ở vũ trường Cối Xay và phố Hỗn Loạn, nên mới xuất hiện thường xuyên ở đó chăng? Lumian đưa ra suy đoán, quyết định sẽ để mắt đến Ait 'Búa Chiến'.
Cậu lên kế hoạch sẽ theo dõi tên thủ lĩnh này trong vài ngày tới, qua đó nắm rõ thói quen và hành vi của hắn. Nếu không tìm được Wilson, cậu sẽ cân nhắc 'xử' Ait trước để dằn mặt.
Sau khi uống cạn ly absinthe, Lumian và Charlie cùng lên lầu.
Đến trước phòng 207, Lumian thấy một thùng gỗ đặt trước cửa, trên đó có biểu tượng băng Savoie bằng sơn đen: viên đạn và dao găm.
Nguyên liệu Louis gửi tới à? Lumian cúi người xuống nhấc cái thùng lên, sau đó mở khóa rồi đi vào phòng.
Vừa mở nắp, mùi phân chim nồng nặc bốc lên từ một viên đá đen, ngoài ra bên trong còn có một cặp mắt đỏ ngầu cùng với một tuyến độc được đựng trong lọ thủy tinh.
*-*-*
Đại lộ khu chợ đang ngập trong ánh sáng vàng của những chiêc đèn khí.
Ive, ông chủ của khách sạn Kim Kê, đang dẫn ai đó đến chỗ một gã lang thang đang ngủ say, mắt nhắm nghiền.
"Đây chính là đồng bạc của tôi!" ông ta tuyên bố.
Người đi sau liếc về phía gã lang thang với vẻ nghi ngờ:
"Đây là kẻ đã cướp của ông à?"
"Chắc chắn không phải tên này." Ive khẳng định chắc nịch. "Dù là chiều cao, dáng người hay quần áo đều khác hẳn."
"Một tên cướp lại ném chiến lợi phẩm cho kẻ lang thang... đúng thật có hơi kỳ quái." Bóng người đứng lưng chừng trong ánh đèn gật đầu nhẹ. "Chúng ta tốt nhất nên cảnh giác, đề phòng biến cố hoặc điều tra bất ngờ."
Ive chỉ hừ một tiếng, lẩm bẩm:
"Nếu hắn không ném đồng bạc cho gã này, chúng ta đã tìm được hắn rồi."
Ông ta có khả năng cảm nhận vị trí đồ vật của mình, nhưng chỉ trong một thời gian giới hạn.
*-*-*
Sáng hôm sau, Lumian ở lì trong khách sạn Kim Kê, cắm cúi nghiên cứu quyển sổ ma thuật của Aurore.
Bởi vì cậu cần theo dõi đám người Ait 'Búa Chiến', mà mấy kẻ này chỉ xuất hiện vào buổi chiều và thường ăn chơi tới tận sáng sớm, nên câuh đành phải chuyển giờ học sang buổi sáng.
Charlie đã rời đi từ lúc tờ mờ sáng để đến giáo đường Mặt Trời Rực Cháy Vĩnh Cửu gần đây nhất. Khi trở về, anh ta mang một vẻ bình thản được tô điểm thêm nụ cười rạng rỡ, có vẻ như anh ta đã tìm được nguồn an ủi và nhận được sự xác nhận nào đó.
Đến gần trưa, Lumian cất quyển sổ ma thuật đi rồi thong thả bước ra đại lộ khu chợ. Cậu chọn một vị trí gần toà nhà của ông Ive và Nhà hát Lồng Chim Cũ, hy vọng có thể quan sát được động tĩnh nào đó từ mấy Người Phi Phàm chính thống.
Phố xá vẫn tấp nập như thường lệ, cửa hàng đông khách, xe ngựa qua lại liên tục. Thế nhưng, chẳng có dấu hiệu nào cho thấy gần đây đã xảy ra chuyện gì đó.
Sau một lúc quan sát, Lumian vừa định đi tìm một quán ăn để lấp đầy cái bụng đói của mình thì lại chợt thấy ông Ive xuất hiện ở phía xa.
Vẫn diện bộ lễ phục bạc màu, quần tweed nâu hạt dẻ, đội mũ rộng vành xám, tay chống gậy đen, ông ta đang sải bước tiến về toà nhà của mình.
Mấy Người Phi Phàm chính thống đang làm gì vậy, vẫn chưa chịu hành động sao? Lumian thoáng nghĩ rồi băng qua đại lộ khu chợ, chặn đường ông chủ khách sạn này lại.
"Chào buổi trưa, ông Ive, đi đâu thế?" Cậu mỉm cười chào.
Ông Ive hơi bối rối, rồi nhìn Lumian chằm chằm, trong mắt thoáng vẻ dè chừng:
"Tôi có việc ở đồn cảnh sát."
Ồ, vậy ra mấy Người Phi Phàm chính thống đã đã dùng kênh cảnh sát để lôi ông Ive đến, nhưng sau đó để người có năng lực phù hợp phụ trách thẩm vấn? Lumian đã hiểu sơ tình hình.
Nhưng thứ khiến cậu thắc mắc nhất chính là: Chẳng lẽ họ không phát hiện ông Ive có năng lực siêu phàm?
Lumian gật đầu nhẹ, cười trấn an:
"Tôi có thể giúp gì không?"
"Không cần." Giọng ông Ive vừa cảnh giác vừa xa cách.
Ông khẽ chỉ về phía toà nhà màu be:
"Tôi phải về nhà đây."
Để tránh gây nghi ngờ, Lumian không cố níu kéo hay truy vấn gì thêm.
Trong khi ông Ive bỏ đi, Lumian vẫn đứng đó, giữa trán thoáng hiện một nếp nhăn.
Cuộc trò chuyện ngắn ngủi vừa rồi, thoạt nhìn chẳng có gì bất thường. Nhưng lại có vài chi tiết khiến cậu thấy khó chịu, mơ hồ mà không hiểu vì sao.
Cậu theo bản năng đưa mắt nhìn theo bóng lưng ông Ive, thử cảm nhận vận khí gần đây của ông ta.
Mọi thứ trông rất bình thường đến nổi không thể bình thường hơn: chẳng quá may cũng không quá xui.
Thế nhưng, thay vì khiến cậu yên tâm, việc này lại khiến cảm giác nghi ngờ trong cậu càng dâng cao thêm.
Trong bữa tối hôm qua, Lumian đã vô thức xem qua vận khí của ông Ive.
Vào thời điểm đó, nó nghiêng về phía xui xẻo!
Vậy mà chỉ trong một ngày, vận khí lại chuyển biến. Rốt cuộc thì chuyện gì đã xảy ra?
Giữa dòng suy nghĩ miên man, Lumian đút tay vào trong túi, bước thong thả trên đại lộ khu chợ.

