Tập 2

Chương 52

2026-01-29

1

Chương 52

Phập! Phập! Phập!

Những âm thanh nhỏ nhưng sắc lạnh, đanh gọn vang lên liên tiếp, xé toạc không gian căng thẳng.

“Hự!”

“Á!”

Tiếng rên rỉ đau đớn ngay lập tức lấp đầy sảnh khách điếm.

Đám đàn ông đang hùng hổ lao vào Phiêu Nguyệt bỗng khựng lại giữa chừng, ngã dúi dụi như những con rối đứt dây.

Trên vai, đùi, hoặc cánh tay mỗi người đều cắm ngập một thanh phi đao nhỏ xíu, sáng loáng ánh bạc.

Trong nháy mắt, hơn mười gã cao thủ của Thanh Nguyệt Hội đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn.

Đây là lần đầu tiên U Linh Chủy chính thức chào sân giang hồ.

Không cần di chuyển, chỉ bằng một cái phẩy tay nhẹ nhàng tựa như đuổi ruồi, mười thanh phi đao đã xé gió tìm đến mười mục tiêu khác nhau với độ chính xác tuyệt đối.

Kỹ thuật này đã vượt xa tầm hiểu biết võ học của tất cả những người có mặt tại đây.

“Ư ư... đau quá...”

“Tên quái vật này... ở đâu chui ra vậy?”

Mười mấy gã còn lại đứng chôn chân tại chỗ, mặt cắt không còn giọt máu, tay cầm kiếm run lẩy bẩy. Nỗi sợ hãi nguyên thủy xâm chiếm tâm trí khiến không ai dám bước lên nửa bước.

Vũ Tiên Hà đứng lặng người nhìn đám tùy tùng vô dụng đang quằn quại dưới sàn, ánh mắt thoáng hiện vẻ khinh bỉ tột độ.

‘Đúng là lũ phế vật... Chỉ được cái to mồm.’

Nhưng ngay khi quay sang nhìn Phiêu Nguyệt, ánh mắt ấy lập tức đảo chiều, chuyển sang say mê, thèm khát cuồng nhiệt.

Đẹp trai đến ma mị, ra tay tàn độc dứt khoát, võ công lại cái thế vô song.

Đây mới là mẫu đàn ông mà nàng khao khát.

‘Nếu ta thu phục được hắn, một mình hắn sẽ có giá trị gấp trăm lần cái đám rác rưởi này cộng lại.’

Tính toán chớp nhoáng xong xuôi, Vũ Tiên Hà lập tức đổi mặt nạ. Nàng bước tới, vẻ mặt đầy hối lỗi, đôi mắt ầng ậc nước đầy quyến rũ:

“Phiêu công tử! Xin hãy nể mặt tiểu nữ mà bớt giận.

Các huynh ấy không có ác ý đâu, chỉ vì quá lo lắng cho sự an nguy của tiểu nữ nên mới manh động thất lễ như vậy thôi.”

“Làm sai thì phải chịu trách nhiệm. Đó là quy luật.” Phiêu Nguyệt đáp lạnh tanh.

“Vâng! Công tử nói rất đúng. Vậy... để tiểu nữ chịu trách nhiệm thay cho họ, được không?”

“Cô chịu trách nhiệm?”

“Đúng vậy. Tiểu nữ xin gánh vác tất cả tội lỗi này.”

“Cô có hiểu mình đang nói gì không?”

“Tiểu nữ hiểu rất rõ. Và tiểu nữ tin một người quân tử như công tử sẽ không đưa ra yêu cầu quá đáng với một nữ nhi yếu đuối đâu. Phải không?”

Vũ Tiên Hà chớp mắt, hàng mi cong vút run rẩy, đôi mắt long lanh như hồ thu ngấn lệ, khiến bất kỳ gã đàn ông nào nhìn vào cũng muốn dang tay che chở, bảo vệ nàng khỏi cả thế giới.

“Không được đâu Vũ tiểu thư! Sao tiểu thư phải chịu nhục vì chúng tôi chứ!”

“Đúng vậy! Chúng tôi thà chết còn hơn để nàng chịu thiệt thòi!”

Đám đàn ông của Thanh Nguyệt Hội gào lên bi ai. Họ cảm động đến rơi nước mắt trước sự hy sinh cao cả, thánh thiện của nữ thần trong lòng họ.

Phiêu Nguyệt nhếch mép cười nhạt.

‘Khá lắm.’

Vừa đẹp, vừa thông minh, lại vừa diễn giỏi như một đào hát thượng hạng.

Với thuộc hạ thì đóng vai thánh nữ hy sinh, với hắn thì đóng vai mỹ nhân yếu đuối cam chịu. Một mũi tên trúng hai đích.

Loại phụ nữ tâm cơ thâm sâu này, đàn ông bình thường không thể nào đối phó nổi, chỉ có nước bị nàng xoay như chong chóng.

“Công tử muốn tiểu nữ làm gì để chuộc lỗi? Cứ nói đi, tiểu nữ xin nghe theo mọi sự sắp đặt.”

Vũ Tiên Hà khéo léo đá quả bóng sang chân Phiêu Nguyệt, ánh mắt lúng liếng đầy ẩn ý mời gọi.

Phiêu Nguyệt khẽ vẫy tay.

Vút! Vút!

Những thanh phi đao đang cắm trên da thịt đám đàn ông đột ngột rung lên rồi tự động bay ngược trở lại, nằm gọn trong lòng bàn tay hắn như có ma lực sai khiến.

Vũ Tiên Hà trợn tròn mắt kinh ngạc.

‘Nhiếp Không Cách Vật ?’

Nàng lầm tưởng hắn dùng nội công thượng thừa để hút vật từ xa.

Thực chất đó là Thu Hồn Ti, những sợi tơ vô hình đang kéo vũ khí về, nhưng Phiêu Nguyệt chẳng dại gì giải thích cho nàng hiểu.

Những thanh U Linh Chủy biến mất sau lớp thắt lưng như ảo thuật.

Sự bí ẩn và sức mạnh áp đảo của hắn càng khiến khát khao chiếm hữu, chinh phục trong lòng Vũ Tiên Hà bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.

‘Ta nhất định phải có được gã này. Ta phải biến hắn thành con chó trung thành nhất của ta.’

Nàng tiến thêm một bước, thu hẹp khoảng cách, vẻ mặt càng thêm tội nghiệp, gợi tình. Hương thơm cơ thể nàng tỏa ra nồng nàn, khiêu khích.

Nhưng Phiêu Nguyệt lại tạt một gáo nước lạnh buốt vào mặt nàng:

“Cút đi!”

“Dạ?” Nụ cười trên môi nàng cứng đờ.

“Khi nào cần ta sẽ gọi. Giờ thì biến đi cho khuất mắt ta.”

“Nhưng mà... Tiên Hà muốn...”

“Mặt đẹp mà tai điếc à?”

Vũ Tiên Hà chết lặng.

Từ bé đến lớn, được cưng chiều như trứng mỏng, chưa từng có ai dám buông lời sỉ nhục nàng nặng nề như thế.

Nàng đã hạ mình dùng đến mỹ nhân kế, dùng cả nhan sắc đệ nhất Thành Đô này, vậy mà tên này vẫn trơ như đá, xua đuổi nàng như xua đuổi một con ruồi bẩn thỉu.

Nàng cắn chặt môi đến bật máu, cố kìm nén sự uất ức và xấu hổ đang trào dâng.

Phiêu Nguyệt chẳng thèm nhìn nàng lấy một cái, quay sang hỏi bà chủ quán đang run như cầy sấy trong góc:

“Phòng ta ở đâu?”

“A! Dạ... dạ! Ở gian nhà riêng phía sau, yên tĩnh lắm ạ. Mời... mời ngài.”

Bà chủ quán lắp bắp, mồ hôi vã ra như tắm. Bà ta đã sợ đến mức không dám nhìn thẳng vào đôi mắt của vị Sát Tinh này.

Phiêu Nguyệt lạnh lùng bước đi, bỏ mặc đám người đang rên rỉ dưới sàn và cô nương xinh đẹp đang đứng trơ trọi giữa sảnh.

Vũ Tiên Hà nhìn theo bóng lưng hắn, ánh mắt dao động dữ dội.

Nàng cũng chẳng thèm ngó ngàng hay an ủi đám đàn ông vừa xả thân vì mình lấy một lời. Trong đầu nàng lúc này chỉ vang vọng một cái tên duy nhất.

‘Phiêu Nguyệt!’

******************************************

Về phòng, Phiêu Nguyệt nằm vật xuống giường, không buồn cởi áo.

Hắn vừa gây ra một vụ náo loạn lớn, chọc giận cả một đám thế gia công tử, nhưng hắn không hề hối hận hay lo lắng.

Mọi thứ đều nằm trong tính toán.

Sát thủ không hành động theo cảm tính. Ngay khoảnh khắc biết Vũ Tiên Hà có liên quan mật thiết đến Nga Mi phái, bộ não lạnh lùng của hắn đã vạch ra một kế hoạch hoàn hảo để tiếp cận.

‘Giờ chỉ việc chờ con mồi tự chui vào rọ.’

Đêm khuya thanh vắng.

Sau màn thị uy kinh hoàng ban nãy, không ai dám bén mảng tới gần khu nhà riêng của hắn. Hắn tận hưởng sự yên tĩnh hiếm hoi này.

Xoạt! Xoạt!

Tiếng bước chân rất nhẹ, rất khẽ vang lên bên ngoài hành lang.

Người thường không thể nghe thấy, nhưng với thính giác siêu phàm của Phiêu Nguyệt, nó rõ mồn một như tiếng sấm nổ bên tai.

Hắn vẫn nằm im, nhắm mắt giả vờ ngủ, chỉ khẽ nghiêng đầu về phía cửa.

Cạch!

Cửa phòng nhẹ nhàng được đẩy ra. Một bóng hương thơm ngát lướt vào cùng gió đêm.

Vũ Tiên Hà.

Nàng đã quay lại. Và lần này, nàng đi một mình.

Để chiêu dụ được Phiêu Nguyệt, nàng sẵn sàng vứt bỏ cả thể diện và sự kiêu kỳ của một tiểu thư danh giá.

Phiêu Nguyệt không ngạc nhiên. Hắn đã đoán trước được nước đi táo bạo này của nàng. Con ong chúa này tham vọng hơn hắn tưởng.

Vũ Tiên Hà rón rén bước lại gần giường, nín thở quan sát người đàn ông đang ngủ say.

Bất chợt, Phiêu Nguyệt mở mắt và ngồi bật dậy.

Trong bóng tối, đôi mắt hắn lóe lên ánh đỏ ma quái, soi rọi tâm can nàng. Vũ Tiên Hà giật bắn người, cảm thấy mình như con mồi nhỏ bé bị thú dữ khóa mục tiêu.

“Phiêu công tử... ta có chuyện muốn nói.”

Phiêu Nguyệt đứng dậy, từ từ tiến về phía nàng như một bóng ma áp sát.

Vũ Tiên Hà run rẩy, cố giữ bình tĩnh để đàm phán:

“Nếu công tử chịu giúp ta một việc, ta sẽ hậu tạ xứng đáng. Bất kể giá nào.”

“Hậu tạ thế nào?”

“Vàng bạc châu báu, quyền lực, hay bất cứ thứ gì ngài muốn. Ta đều có thể đáp ứng.”

Bàn tay Phiêu Nguyệt đặt lên vai trần của nàng.

Lạnh.

Nhưng chỉ một cái chạm nhẹ cũng khiến toàn thân nàng nóng ran, hơi thở dồn dập không kiểm soát.

Trước mặt hắn, mọi sự kiêu ngạo, tự tin, vỏ bọc Độc Mẫu Phong của nàng đều tan biến. Nàng trở nên yếu đuối, trần trụi và bị động hoàn toàn.

Phiêu Nguyệt mỉm cười. Nụ cười trắng lóa trong đêm tối như lưỡi dao sắc lẹm kề vào cổ, vừa nguy hiểm vừa kích thích.

Hắn cúi xuống, thì thầm vào tai nàng bằng chất giọng trầm khàn đầy ma lực:

“Ta chỉ muốn một thứ thôi.”

“L... Là gì?”

“Cô!”

“...”

Đồng tử Vũ Tiên Hà giãn ra hết cỡ.

Bàn tay hắn lướt dọc theo cổ nàng, trượt xuống xương quai xanh mảnh mai.

Nàng không thể cưỡng lại, và sâu thẳm trong lòng, nàng cũng không muốn cưỡng lại.

“Ta... ta...”

Soạt!

Y phục trên người nàng lần lượt rơi xuống sàn nhà lạnh lẽo. Nàng đứng im như tượng gỗ, phơi bày cơ thể tuyệt mỹ, hoàn hảo không tì vết trước mặt hắn.

Phiêu Nguyệt ngắm nhìn thân thể ngọc ngà ấy, ánh mắt quét qua từng đường cong như đang định giá một món hàng, rồi buông lời khen ngợi:

“Đẹp đấy.”

“A...”

Lời khen cụt lủn, lạnh lùng nhưng lại khiến nàng run rẩy vì khoái cảm lạ lẫm.

“Chỉ đêm nay thôi.” Hắn ra điều kiện.

“Sao?”

“Muốn đi thì đi ngay bây giờ. Nếu không, một khi đã leo lên giường của ta, cô sẽ không bao giờ thoát khỏi ám ảnh về ta được nữa đâu.”

“Ta...”

“Không cần nói nhiều. Hành động đi.”

Vũ Tiên Hà không trả lời. Nàng cũng không bỏ chạy. Chân nàng như đóng đinh xuống sàn.

Phiêu Nguyệt vòng tay ôm lấy eo nàng, thô bạo kéo sát vào người mình.

“Coi như cô đã đồng ý.”

Hắn cúi xuống, cắn mạnh vào cổ nàng, đánh dấu chủ quyền.

“Ahh!”

Vũ Tiên Hà rên lên một tiếng đau đớn lẫn khoái lạc, ngả đầu ra sau, phó mặc tất cả.

Hơi thở nóng hổi của hắn thiêu đốt chút lý trí cuối cùng của nàng.

Đêm đó là một cơn ác mộng ngọt ngào và điên cuồng.

Phiêu Nguyệt chiếm đoạt nàng một cách thô bạo, cuồng nhiệt nhưng cũng đầy kỹ thuật điêu luyện.

Hắn không nâng niu, không chiều chuộng như những gã đàn ông từng quỳ dưới chân nàng.

Hắn thống trị, hắn điều khiển cảm xúc của nàng như một nhạc trưởng điều khiển dàn nhạc.

Vũ Tiên Hà chìm trong biển khoái lạc, khóc lóc, van xin, rồi lại rên rỉ trong sung sướng tột độ.

Chưa từng có người đàn ông nào mang lại cho nàng cảm giác mãnh liệt đến tan chảy cả linh hồn như thế.

******************************************

Gần sáng, nàng tỉnh dậy trong vòng tay hắn.

Cơ thể trần trụi, nhưng không thấy lạnh. Hơi ấm từ cuộc Vân Vũ Chi Tình vẫn còn vương vấn trong không khí.

Nàng ngước nhìn Phiêu Nguyệt đang ngủ.

Không chỉ anh tuấn, hắn còn là một bậc thầy trên giường chiếu.

Hắn biết cách đánh gục phụ nữ từ thể xác đến tinh thần, khiến họ không thể rời xa hắn.

Phiêu Nguyệt mở mắt.

Ánh mắt đỏ rực ấy lại khiến nàng mềm nhũn, tim đập loạn nhịp.

Nhưng lòng kiêu hãnh của "Độc Mẫu Phong" trỗi dậy. Nàng không muốn thừa nhận mình đã bị hắn chinh phục hoàn toàn. Nàng vẫn muốn kiểm soát hắn, muốn lợi dụng sức mạnh này cho tham vọng của mình.

Vũ Tiên Hà trườn lên người Phiêu Nguyệt như một con rắn cái, áp bộ ngực mềm mại vào lồng ngực rắn chắc của hắn, nhìn xuống đầy khiêu khích:

“Giờ tính sao đây?”

“Tính gì?”

“Đừng bảo là ăn xong rồi chùi mép nhé? Chúng ta đã là của nhau rồi mà.”

“Cô muốn gì?”

“Giúp ta một việc. Với bản lĩnh kinh người của chàng thì chuyện này chỉ là cỏn con thôi.”

“Nói nghe thử xem.”

“Giết một người.”

“Ủy thác à?”

“Không phải ủy thác, là nhờ vả. Tình nhân giúp nhau một chút không được sao?” Nàng nũng nịu, vẽ những vòng tròn vô định trên ngực hắn.

Phiêu Nguyệt nhìn nàng, không đáp. Ánh mắt hắn sắc như dao cạo khiến nụ cười lả lơi của nàng hơi sượng lại.

“Giết ai?”

“Nam Hạo Sơn. Thiếu môn chủ của Lôi Âm Môn (雷音門).”

“Lôi Âm Môn?”

Phiêu Nguyệt nhíu mày.

Lôi Âm Môn là một trong Tam Môn hùng mạnh của Tứ Xuyên, thế lực chỉ đứng sau hai ông lớn Thanh Thành và Nga Mi, ngang hàng với Bạch Thiện Môn và Kim Xuyên Môn.

Thấy hắn có vẻ quan tâm, Vũ Tiên Hà vội giải thích:

“Lôi Âm Môn vốn không phải môn phái gốc Tứ Xuyên. Chúng là tàn dư của Tiểu Lôi Âm Tự ở Tây Tạng, di cư vào đây khi Thanh Thành và Nga Mi phong sơn. Chúng tu luyện loại võ công tà dị, quái đản lắm.”

Lợi dụng lúc hai đại môn phái vắng bóng, Lôi Âm Môn đã âm thầm bành trướng thế lực, cắm rễ sâu vào đất Tứ Xuyên như cỏ dại.

“Thái Diên Hạo, Môn chủ Lôi Âm Môn đang ép ta phải lấy con trai hắn là Nam Hạo Sơn. Nếu ta từ chối, hắn dọa sẽ ngả theo phe Thanh Thành để chống lại Nga Mi. Bách Hoa Phường và bổn sơn đang rất khó xử.”

Nam Hạo Sơn nổi tiếng là kẻ háo sắc và tàn bạo, bệnh hoạn. Gả cho hắn chẳng khác nào tự mình nhảy vào hố lửa địa ngục.

Nhưng nếu từ chối, Nga Mi sẽ mất đi một đồng minh mạnh và có thêm một kẻ thù nguy hiểm sau lưng.

“Nên cô muốn ta giết hắn để giải quyết rắc rối tận gốc?”

“Phải! Chỉ có người chết mới không thể ép hôn.”

“Và nếu ta thất bại hay bị bắt, cô sẽ phủi tay sạch sẽ vì ta chẳng liên quan gì đến Bách Hoa Phường. Một mũi tên trúng hai đích, tính toán khôn khéo đấy.”

Vũ Tiên Hà rùng mình.

Hắn nhìn thấu tâm can đen tối của nàng. Kẻ này quá nguy hiểm. Vừa mạnh mẽ lại vừa xảo quyệt, không thể dùng lời ngon ngọt để lừa gạt.

Nàng biết mình phải đưa ra cái giá hấp dẫn hơn, một con mồi béo bở hơn.

“Nếu chàng giết được Nam Hạo Sơn, ta sẽ xin nghĩa mẫu [note87804] của ta ban thưởng hậu hĩnh cho chàng. Bà ấy là người có quyền lực tối cao ở Nga Mi, lời nói của bà ấy nặng tựa ngàn vàng.”

“Nghĩa mẫu là ai?”

“Trịnh Hoa Các chủ, đại đệ tử chân truyền của Chưởng môn Cửu Họa Sư Thái. Bà ấy là nghĩa mẫu của ta.”

Phiêu Nguyệt chớp mắt

Một luồng sát khí lạnh lẽo bùng lên trong đáy mắt hắn rồi vụt tắt.

Một cái tên quen thuộc đến nhức nhối.

Kẻ thù cũ. Kẻ đã gián tiếp đẩy hắn xuống địa ngục trần gian mười bốn năm trước.

Khóe miệng Phiêu Nguyệt từ từ nhếch lên, để lộ hàm răng trắng bóng trong một nụ cười rợn người.

“Thế sao? Thú vị thật đấy.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
mẹ nuôi
mẹ nuôi