Tập 2

Chương 47

2026-01-29

1

Chương 47

Đồng tử Ngô Nguyên Hầu dao động dữ dội. Trong võng mạc gã, hình ảnh Phiêu Nguyệt đã án ngữ tự bao giờ.

Rõ ràng là đang đứng ở đằng xa, vậy mà chỉ trong nháy mắt, hắn đã hiện diện ngay trước mặt gã mà không hề phát ra một tiếng động, một chút sát khí nào.

Ngô Nguyên Hầu vốn tự hào là cao thủ có số má ở đất Tứ Xuyên, vậy mà lại hoàn toàn không cảm nhận được sự di chuyển của đối phương.

Kẻ này thâm sâu hơn gã tưởng tượng rất nhiều.

Phiêu Nguyệt lặp lại câu hỏi, giọng nói vô cảm như vọng về từ cõi chết:

“Ngươi bảo dừng cái gì?”

“Thế này chẳng phải đã quá đủ rồi sao? Bọn họ cũng đã nhận được bài học nhớ đời rồi.”

“Ai định nghĩa thế nào là đủ?”

“Hả?”

“Ta hỏi ngươi, ai là kẻ đặt ra cái mốc 'đủ' đó?”

“Thì...”

“Đây là ân oán giữa ta và bọn chúng. Ngươi là cái thá gì mà dám xen vào phán xét đủ hay chưa? Chuyện này chỉ kết thúc khi ta cảm thấy đủ.”

“Phàm làm việc gì cũng phải có giới hạn. Ta chỉ muốn khuyên ngươi giữ lấy cái giới hạn đó thôi.”

“Giới hạn à?”

“Đúng vậy. Giới hạn của đạo lý, của luân thường, hay ít nhất là của lương tri con người.”

“Vậy tại sao các ngươi lại không giữ giới hạn đó ngay từ đầu?”

Ngô Nguyên Hầu cứng họng, ánh mắt vô thức liếc về phía Công Chấn Xác đang rên rỉ.

Gã hối hận vì đã lỡ dại chõ mũi vào chuyện này. Gã đâu ngờ tên thanh niên đẹp mã này lại là kẻ điên cuồng và lý lẽ sắc bén đến vậy.

Nhưng tên đã bắn đi không thể thu lại. Giữa chốn đông người thế này, nếu gã xuống nước thì còn đâu là mặt mũi của một đại hiệp?

Thể diện đôi khi còn nặng hơn cả mạng sống. Đó là luật bất thành văn của chốn giang hồ.

‘Chết tiệt!’

Ngô Nguyên Hầu muốn rút kiếm chém bay đầu tên ranh con ngạo mạn này ngay lập tức.

Nhưng lý trí mách bảo gã không được manh động.

Bốn tên tiêu đầu của Cửu Chấn Tiêu Cục không phải hạng xoàng, vậy mà bị hạ gục trong chớp mắt chỉ bằng vài chiếc đũa. Gã tự tin mình mạnh hơn bọn họ, nhưng để thắng áp đảo như Phiêu Nguyệt thì gã không làm được.

Phiêu Nguyệt dấn thêm một bước, ép sát gã:

“Trả lời ta. Tại sao lúc bọn chúng trêu chọc ta, ngươi không đứng ra nói về giới hạn?”

“Chuyện đó...”

Câu trả lời tiếp theo sẽ quyết định vận mệnh của gã. Ngô Nguyên Hầu do dự. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra.

Khóe môi Phiêu Nguyệt khẽ nhếch lên.

Khoảnh khắc hàm răng sáng bóng lộ ra sau đôi môi đỏ mọng, Ngô Nguyên Hầu cảm thấy một luồng hàn khí chạy dọc sống lưng.

Trong ảo giác của gã, chiếc đũa trên tay Phiêu Nguyệt đã xuyên thủng sọ não gã từ lúc nào.

“Hự! Đừng có coi thường ta!”

Bị nỗi sợ hãi dồn vào chân tường, Ngô Nguyên Hầu gầm lên, tay phải chộp lấy chuôi kiếm.

Bộp!

Nhưng kiếm chưa kịp rời vỏ, bàn tay gã đã bị chặn đứng.

Cơ thể con người là một khối thống nhất. Tay chân tưởng chừng hoạt động độc lập, nhưng thực chất đều liên kết chặt chẽ với nhau.

Chỉ cần một cái nhíu mày, một cơn co giật nhẹ ở cơ vai, Phiêu Nguyệt đã đọc vị được hành động tiếp theo của đối thủ.

Hơn thế nữa, hắn nhìn thấu tâm can đối phương qua ánh mắt. Hắn gọi đó là Vi Tế Cảm (微細感覺).

Những năm tháng sống trong bóng tối vĩnh cửu đã mài giũa giác quan của hắn đến độ sắc bén dị thường.

Mắt nhìn Ngô Nguyên Hầu, nhưng tai hắn nghe được từng nhịp thở, da hắn cảm nhận được từng luồng khí lưu chuyển của tất cả mọi người trong khách điếm.

“Hừ!”

Ngô Nguyên Hầu vận nội công, cố sức rút kiếm ra.

Tách!

Ngay lúc gã dồn lực, ngón tay Phiêu Nguyệt nhẹ nhàng gõ vào khuỷu tay gã. Một cú chạm nhẹ tựa lông hồng.

“Áááá!”

Ngô Nguyên Hầu hét lên thảm thiết. Cánh tay gã gập ngược ra sau theo một góc độ không tưởng. Chỉ một cái chạm nhẹ, khớp khuỷu tay gã đã nát bấy.

Khách khứa xung quanh trợn tròn mắt kinh hãi. Ngô Nguyên Hầu là cao thủ có hộ thể chân khí. Làm sao một cái gõ nhẹ lại có thể phá hủy cánh tay gã dễ dàng như bẻ cành cây khô vậy?

Điều này hoàn toàn phi lý. Nó đi ngược lại mọi hiểu biết võ học của họ.

Nhưng với Phiêu Nguyệt, đó không phải ngẫu nhiên, cũng chẳng phải phép màu. Đó là kết tinh của trí tuệ và sự tàn độc.

Trong ngục tối, hắn luôn trăn trở một điều: Làm thế nào để phá hủy cơ thể con người một cách hiệu quả nhất với ít sức lực nhất?

Hắn suy ngẫm, hắn tưởng tượng, hắn thử nghiệm. Hắn dung hợp tất cả những gì mình học được, kết hợp với cảm hứng từ loài rắn.

Ngạ Quỷ Đạo (餓鬼道) ra đời. Thứ võ công của loài quỷ đói.

Hắn không bao giờ quên cơn đói cồn cào thuở mới bị ném vào hầm ngầm, phải cạo rêu trên vách đá để ăn. Ký ức đó ám ảnh hắn, hun đúc nên sự tàn nhẫn trong từng chiêu thức.

Ngạ Quỷ Đạo dựa trên nền tảng Nhân Thể Phá Hoại Thuật (人體破壞術).

Cơ thể con người phức tạp vô cùng, nhưng cũng đơn giản đến lạ lùng nếu nhìn theo góc độ cơ học: Chỉ là những trục xương được nối với nhau bằng các khớp.

Phá vỡ khớp nối, trục xương sẽ sụp đổ. Đối thủ sẽ trở thành phế nhân.

Đó là lý do khuỷu tay Ngô Nguyên Hầu nát vụn, vĩnh viễn không thể chữa lành.

“Thằng chó!”

Ngô Nguyên Hầu điên cuồng, nén đau tung ra tuyệt kỹ cước pháp Mã Ảnh Cước (馬影脚).

Vô ích. Cước chưa tới nơi, nắm đấm của Phiêu Nguyệt đã lao đi như một mũi khoan, đấm thẳng vào đầu gối gã.

Rắc!

“Hộc!”

Ngô Nguyên Hầu đổ sụp xuống như tòa tháp bị rút móng.

Hai chiêu. Hai khớp xương bị phá hủy. Một cao thủ bị biến thành phế vật trong nháy mắt.

Cả khách điếm chìm vào sự im lặng chết chóc. Không ai hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Chỉ vì một lời trêu chọc mà móc mắt, chỉ vì một lời can ngăn mà phế bỏ võ công. Kẻ này rốt cuộc là thần thánh phương nào?

Trong mắt họ, vẻ đẹp ma mị của Phiêu Nguyệt giờ đây trở nên đáng sợ hơn cả ác quỷ.

‘Sát Tinh! Một đại Sát Tinh vừa xuất thế!’

‘Tứ Xuyên sắp có biến lớn rồi.’

Phiêu Nguyệt túm lấy cổ áo Ngô Nguyên Hầu, kéo gã lên, nhìn thẳng vào mắt gã.

“Ư ư ư...”

Đồng tử Ngô Nguyên Hầu giãn ra vì khiếp đảm. Quần gã ướt sũng, mùi khai ngai ngái bốc lên. Gã đã sợ đến vãi cả ra quần.

“Còn muốn dạy đời nữa không?”

“Kh... Không... Tuyệt đối không...”

Ngô Nguyên Hầu lắc đầu quầy quậy, nước mắt nước mũi tèm lem. Lúc này, trong đầu gã chỉ còn duy nhất một ý niệm: Tránh xa đôi mắt quỷ dữ này càng xa càng tốt.

Phiêu Nguyệt buông tay.

Bịch!

Ngô Nguyên Hầu ngã vật xuống sàn, khóc nức nở như một đứa trẻ.

Nỗi đau thể xác cộng với sự nhục nhã ê chề đã đánh gục hoàn toàn ý chí của gã. Đám võ nhân xung quanh cúi gằm mặt, không dám thở mạnh.

Họ thầm cảm thấy may mắn vì mình không phải là kẻ xuất đầu lộ diện. Sự nghiệp võ lâm của Ngô Nguyên Hầu coi như chấm dứt từ đây.

Phiêu Nguyệt quét mắt nhìn quanh một lượt. Không ai dám nhìn thẳng vào mắt hắn.

Đã đủ. Hắn quay về chỗ ngồi, điềm nhiên cầm đũa lên ăn nốt phần cơm còn dang dở.

Hình ảnh đó khắc sâu vào tâm trí mọi người: Một gã thanh niên đẹp như hoa, vừa phế bỏ hàng loạt cao thủ, giờ lại ngồi ăn cơm ngon lành như không có chuyện gì xảy ra.

‘Điên! Hắn thực sự điên rồi.’

‘Tuyệt đối không được động vào hắn.’

Trong tiếng đũa bát va chạm lanh canh, một huyền thoại đẫm máu bắt đầu được thêu dệt.

******************************************

“Chà! Không khí ở đây ngột ngạt thật đấy.”

Cao Đạo Sĩ vừa đi dạo trên đường phố Thành Đô vừa lầm bầm.

Sau một đêm tức tốc phi ngựa, nhóm của lão đã có mặt tại Thành Đô vào sáng sớm.

Không ngoa khi nói rằng cứ hai người đi trên đường thì có một người đeo vũ khí. Thông thường, tỷ lệ võ nhân trong dân chúng chỉ là một phần trăm.

Nhưng ở Thành Đô lúc này, con số đó cao đến mức bất thường. Ngay cả dân thường cũng lăm lăm dao găm phòng thân, chứng tỏ an ninh đang cực kỳ hỗn loạn.

Hứa Lan Châu cười khẩy:

“Hỗn loạn là bạn của chúng ta mà.”

“Mô Phật! Thấy người ta gặp nạn mà vui mừng, thí chủ thật là ác độc.”

“Xì! Lão trọc đừng có giả nhân giả nghĩa. Ai là kẻ tham tiền nhất trong cái nhóm này hả?”

“Tại sao lại lôi bần tăng vào?”

“Tiền của ông có cúng dường cho Phật đâu, toàn nhét vào túi riêng còn gì?”

“A Di Đà Phật! Xin Thế Tôn tha thứ cho khẩu nghiệp của nữ thí chủ này.”

“Lải nhải mãi.”

Hứa Lan Châu bĩu môi. Cao Đạo Sĩ cắt ngang màn đấu khẩu quen thuộc:

“Thôi bớt nhảm đi. Nhanh chân lên kẻo Đoàn Chủ đợi. Tính khí ngài ấy thế nào các ngươi biết rồi đấy.”

Nhắc đến hai chữ "Đoàn Chủ", cả Hứa Lan Châu và Huyết Tăng đều tắt đài, mặt mày nghiêm túc hẳn lại.

Họ rảo bước theo Cao Đạo Sĩ đến khách điếm lớn nhất Thành Đô. Dù mới sáng sớm nhưng khách khứa đã khá đông. Hứa Lan Châu đảo mắt một vòng rồi reo lên:

“Đoàn Chủ!”

Nàng lao về phía một bàn tiệc lớn. Những người đàn ông đang ăn uống ngẩng đầu lên. Ngồi ở vị trí chủ tọa là một nam tử trung niên, phong thái uy nghiêm, độ tuổi chừng tứ tuần. Hắn mỉm cười:

“Phó Đoàn Chủ! Đến đúng giờ lắm.”

“Đại ca! Lâu quá không gặp!”

Hứa Lan Châu sà vào lòng gã, ôm chầm lấy thân thiết. Gã đàn ông vỗ nhẹ lưng nàng cười xòa. Cao Đạo Sĩ và Huyết Tăng cũng tiến lại hành lễ.

“Nhìn ngài vẫn phong độ như xưa, Đoàn Chủ.”

“Bần tăng kính chào Đoàn Chủ.”

Gã đàn ông đẩy nhẹ Hứa Lan Châu ra, gật đầu:

“Lâu rồi không gặp hai vị. Dạo này thế nào?”

“Thì vẫn thế, thất nghiệp dài hạn nên rảnh rỗi sinh nông nổi ấy mà.”

“Nghỉ ngơi nhiều quá cũng chán, tiền thì cạn sạch.”

“Thế nên ta mới gọi các vị đến đây.”

“Thật sự định nhúng tay vào vụ này sao?”

“Sao? Sợ à? Sợ thì cứ việc rút lui.”

“Gớm! Ai lại nói thế bao giờ. Có tiền là có bọn này.”

Cao Đạo Sĩ cười hề hề, kéo ghế ngồi xuống. Hứa Lan Châu và Huyết Tăng cũng nhanh chóng nhập tiệc. Ánh mắt ba người nhìn gã đàn ông đầy vẻ tin cậy và kính trọng.

Hắn là Trương Vũ Lượng, Đoàn Chủ của Hắc Vân Binh Đoàn (黑雲兵團).

Hắc Vân Binh Đoàn là một tổ chức lính đánh thuê khét tiếng. Địa bàn hoạt động chính của chúng là các vùng biên giới tranh chấp. Nguyên tắc hoạt động rất đơn giản: Ai trả tiền nhiều hơn, chúng bán mạng cho kẻ đó.

Giang hồ gọi chúng là lũ chó săn hám tiền, là bọn đồ tể không có liêm sỉ. Không chính nghĩa, không đại nghĩa, chỉ có kim tiền.

Lý do chúng tụ tập về Thành Đô chỉ có một: Trương Vũ Lượng đã ngửi thấy mùi tiền.

Cao Đạo Sĩ xoa tay xuýt xoa:

“Vẫn là chuyện giữa Thanh Thành và Nga Mi phải không?”

“Xem ra các vị cũng nắm được tin tức rồi.”

“Chuyện hai phái gầm ghè nhau suốt bảy năm nay thì ai mà chẳng biết.”

“Đúng vậy. Tình hình đang căng thẳng cực độ, sớm muộn gì cũng nổ ra đại chiến.”

Trương Vũ Lượng gật đầu xác nhận.

Bảy năm trước, không hiểu vì lý do gì, Thanh Thành và Nga Mi bắt đầu trở mặt thành thù.

Ban đầu chỉ là xô xát lẻ tẻ giữa các đệ tử, nhưng dần dần leo thang thành những cuộc xung đột đẫm máu quy mô lớn.

Đánh nhau, thương vong, đình chiến rồi lại đánh nhau. Vòng luẩn quẩn đó lặp đi lặp lại suốt bảy năm ròng.

Cuộc chiến giữa hai gã khổng lồ đã xé nát giang hồ Tứ Xuyên.

Các môn phái nhỏ bị buộc phải chọn phe. Trung lập đồng nghĩa với diệt vong. Tứ Xuyên giờ đây đã bị chia đôi.

Hứa Lan Châu tò mò hỏi:

“Rốt cuộc tại sao bọn họ lại cắn xé nhau dữ dội thế? Đều là danh môn chính phái cả mà?”

“Phó Đoàn Chủ! Lý do không quan trọng.”

Trương Vũ Lượng nhe hàm răng trắng bóng, cười một cách tham lam:

“Quan trọng là cơ hội để ta thực hiện giấc mơ bấy lâu nay đã đến.”

Đại họa của Tứ Xuyên, đối với Hắc Vân Binh Đoàn và Trương Vũ Lượng, lại là mỏ vàng không đáy đang chờ khai thác.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!