“Đi đường thủy sẽ tiết kiệm được khối thời gian đấy.”
Cao Đạo Sĩ chỉ tay về phía bến tàu thấp thoáng phía trước.
Rời khỏi Quan Đế Miếu, Phiêu Nguyệt nhập bọn cùng nhóm của Cao Đạo Sĩ.
Lão già này dường như nắm rõ địa hình Tứ Xuyên trong lòng bàn tay, ngõ ngách nào cũng tường tận.
Nhờ thế, Phiêu Nguyệt chẳng cần bận tâm dò đường, cứ thế thong dong đi theo.
“Này huynh, huynh đến Thành Đô làm gì thế?”
Hứa Lan Châu đi sát sạt bên cạnh Phiêu Nguyệt.
Mỗi bước chân nàng di chuyển, bộ ngực đẫy đà lại cố tình cọ nhẹ vào khuỷu tay hắn.
Nàng ngước đôi mắt to tròn, ngây thơ nhìn hắn như thể không hề hay biết sự khiêu khích xác thịt mình đang tạo ra.
“Gặp người quen.”
“Người quen? Là ai?”
“Nhiều lắm.”
“Rốt cuộc là ai mà nhiều thế?”
“Lũ con nợ.”
“Con nợ? Huynh cho vay tiền à?”
“Không. Là bọn chúng nợ ta.”
“Vậy là đi đòi nợ sao?”
“Phải.”
“Cái lũ khốn kiếp! Dám quỵt nợ của một nam nhân tuấn tú thế này sao? Là kẻ nào? Huynh cứ nói đi, muội sẽ đòi thay cho.”
Hứa Lan Châu đùng đùng nổi giận như thể chính mình bị quỵt tiền. Cao Đạo Sĩ và Huyết Tăng đi bên cạnh nhìn nàng với ánh mắt khinh bỉ.
‘Diễn sâu quá đấy. Tí nữa chắc ả cởi luôn dây váy ra mất.’
‘Mật ngọt chết ruồi, mắt ả đang rình rập con mồi thì có.’
Hứa Lan Châu tự nhiên khoác tay Phiêu Nguyệt. Hắn biết thừa ý đồ của ả nhưng mặc kệ. Thấy hắn không phản ứng, ả càng được nước lấn tới, ép sát hơn nữa.
“Gặp nhau ở Quan Đế Miếu, lại cùng chung đường đến Thành Đô. Huynh thấy không, đây chính là duyên phận do ông trời sắp đặt đấy.”
“Thế các người đến Thành Đô làm gì?”
“Bọn ta á?”
“Ừ.”
“Bọn ta đi buôn...”
“Đi buôn mà không có hàng hóa?”
“Đâu phải cứ nhìn thấy mới là hàng hóa. Huynh có muốn biết bọn ta bán gì không?”
“Thôi khỏi.”
“Ơ, sao thế?”
“Biết nhiều thì rách việc. Ta không muốn bị xỏ mũi.”
“Xì!”
Hứa Lan Châu bĩu môi hờn dỗi.
Biểu cảm trên gương mặt nàng thay đổi linh hoạt đến mức khó tin nàng đã ngoài hai mươi.
Nếu là gã đàn ông khác, chắc chắn đã bị vẻ nũng nịu vừa gợi tình vừa đáng yêu ấy hớp hồn.
Một cạm bẫy ngọt ngào vừa biết khơi gợi dục vọng, vừa kích thích bản năng che chở của đàn ông.
Tiếc thay, đối tượng lại là Phiêu Nguyệt.
Dù ả có làm trò gì đi nữa, lòng hắn vẫn phẳng lặng như aao tù.
Đàn bà ư? Ở Hồng Thiên Lâu hắn đã nếm trải đủ các loại hương vị đến phát ngán.
Dục vọng trong hắn vẫn còn, nhưng hắn không ngu đến mức để một ả đàn bà không rõ lai lịch dắt mũi.
Thấy Phiêu Nguyệt trơ như đá, Hứa Lan Châu càng tỏ ra thích thú, bám riết không buông.
“Oa! Huynh đúng là cao thủ tình trường nha. Cứ vừa đấm vừa xoa thế này làm tim muội đập loạn nhịp đây này. Run rẩy cả người rồi.”
“Tiên sư nhà ả! Hay là ta trải chiếu ra đây cho hai người động phòng luôn nhé?”
Cao Đạo Sĩ ngứa mắt quá không nhịn được phải xen vào, nhưng Hứa Lan Châu coi như điếc. Huyết Tăng đi bên cạnh vỗ vai an ủi lão:
“Phó Đoàn chủ đời nào chịu nghe ai? Thí chủ bớt giận kẻo tổn thọ.”
“Bớt giận cái khỉ mốc! Ta chịu đựng cái tính khí dở người của ả đâu phải mới ngày một ngày hai?”
Cao Đạo Sĩ hạ giọng thì thầm để Phiêu Nguyệt không nghe thấy.
“Liệu có kịp giờ hẹn không?”
“Đi đường thủy thì chắc chắn kịp.”
“Thế thì tốt.”
“Có ta dẫn đường thì lo cái gì. Lão trọc cứ việc đi theo thôi, đừng có nghĩ ngợi lung tung.”
“Thì bần tăng vẫn đang đi theo đây. Nhưng mà... cứ để hai người kia như thế có ổn không?”
Huyết Tăng liếc nhìn cặp đôi phía trước. Cao Đạo Sĩ cười khẩy:
“Sao lại không? Ả đang làm tốt đấy chứ. Tâm địa độc địa như nhện độc mà diễn vai thỏ non, ta nhìn còn thấy sởn gai ốc. Mọi cử chỉ của ả đều đã được tính toán kỹ lưỡng cả rồi.”
“Thật sự là tính toán sao?”
“Ý ngươi là gì?”
“Bần tăng thấy ả có vẻ mê mẩn tên kia thật...”
“Tỉnh lại đi! Thiên hạ đệ nhất độc phụ - Huyết Tri Chu (血蜘蛛) [note87776] mà lại đi mê mẩn một thằng ranh vắt mũi chưa sạch à? Có chó nó tin.”
“Chắc... là vậy.”
“Đương nhiên. Tên nhóc kia lai lịch bất minh, miệng lại kín như bưng. Muốn moi tin tức từ hắn thì phải chịu khó diễn trò một chút.”
Ánh mắt Cao Đạo Sĩ nhìn Phiêu Nguyệt lạnh đi vài phần.
Thời điểm này cực kỳ nhạy cảm. Mọi biến số đều không được phép tồn tại. Bất cứ kẻ nào có khả năng gây trở ngại đều phải bị điều tra và loại bỏ từ trong trứng nước. Đó là quy tắc sinh tồn của bọn họ bao năm nay.
Rất nhanh, Cao Đạo Sĩ lật mặt như lật bánh tráng. Lão tươi cười hớn hở chạy đến hỏi chuyện gã thủy thủ. Một lát sau, lão quay lại thông báo:
“Số đỏ thật. Nửa khắc nữa tàu chạy, chúng ta lên ngay kẻo lỡ.”
“Đi cái tàu kia á? Chở nhiều hàng thế?”
“Thuyền vận lương mà, chịu khó chút đi. Muốn đi thuyền khách thì phải đợi mai. Thời gian gấp gáp, đây là lựa chọn tốt nhất rồi.”
“Chán thế! Thuyền chở gạo thì làm gì có chỗ ngủ tử tế. Ta muốn nằm đệm êm cơ.”
“Lắm chuyện! Này con ranh, thích đệm êm thì ở nhà đi, lếch thếch theo đây làm gì?”
“Sao mà ở nhà được? Đoan chủ giết ta mất.”
“Thế thì ngậm miệng lại và đi thôi. Ôi cái đầu tôi! Sao Diêm Vương không bắt cái của nợ này đi sớm cho rảnh nợ.”
Hứa Lan Châu bĩu môi nhưng vẫn bước theo. Cao Đạo Sĩ ôm đầu day day thái dương, vẻ mặt đau khổ.
“A Di Đà Phật! Lên thuyền thôi.”
Huyết Tăng cũng ngán ngẩm lắc đầu bước lên trước.
Phiêu Nguyệt mua vé lên tàu. Lần đầu tiên tự tay tiêu tiền, cảm giác khá lạ lẫm. Hắn cầm tờ vé nhìn ngắm một lúc lâu. Hứa Lan Châu lại sán đến:
“Nhìn nữa là thủng vé đấy. Lên thôi nào.”
Nàng nắm tay hắn kéo đi. Phiêu Nguyệt cũng thuận theo.
Đúng là thuyền vận lương, trên boong và trong khoang chất đầy những bao tải gạo cao như núi. Phiêu Nguyệt chưa từng thấy nhiều lương thực đến thế. Thấy hắn ngẩn người, Cao Đạo Sĩ giải thích:
“Nhiều hả? Gạo vụ trước đấy, đang chuyển về Thành Đô.”
“Về Thành Đô?”
“Phải. Mọi sản vật của Tứ Xuyên đều đổ về Thành Đô. Chỗ gạo này đủ nuôi sống mấy trăm miệng ăn cả năm trời chứ chẳng đùa.”
Tuy là tàu chở hàng nhưng cũng nhận chở thêm khách để kiếm thêm thu nhập.
Hành khách tụ tập tam tạ ngũ bè chuyện trò rôm rả. Kẻ thì cau mày bàn chuyện thế sự, người thì cười nói ha hả. Muôn hình vạn trạng những hỉ nộ ái ố.
Phiêu Nguyệt lặng lẽ quan sát họ. Đa phần đều là dân thường, chẳng liên quan gì đến chốn giang hồ đẫm máu.
Trong mắt Phiêu Nguyệt, họ là những kẻ may mắn.
Hắn là người hiểu rõ nhất cái giá của sự bình yên.
Sống một cuộc đời bình thường ở chốn giang hồ này là một đặc ân xa xỉ.
Thấy Phiêu Nguyệt nhìn chăm chú, Hứa Lan Châu lại hỏi:
“Nhìn gì mà chăm chú thế?”
“Không có gì.”
“Hừm! Nhìn mặt lạnh lùng thế thôi chứ tâm hồn cũng đa sầu đa cảm gớm nhỉ.”
“Lần đầu nghe có người nói thế.”
“Thật mà? Trong mắt muội huynh rất có chiều sâu nha.”
“Nếu định nói nhảm nữa thì biến đi. Đau đầu lắm.”
“Đồ vô tình!”
Hứa Lan Châu làm bộ ôm tim tổn thương trước lời cự tuyệt phũ phàng.
Nhưng ngay sau đó lại cười toe toét, bám lấy tay hắn:
“Nhưng càng lạnh lùng muội càng thích. Muội chịu hết nổi rồi. Hay chúng ta tìm chỗ nào vắng vẻ đi?”
“Ở đâu?”
“Chỗ nào không có người ấy.”
Hứa Lan Châu ép chặt bộ ngực mềm mại vào cánh tay hắn, cọ qua cọ lại đầy khiêu khích. Cảm giác êm ái, đàn hồi truyền đến rõ rệt.
Phiêu Nguyệt nhìn nàng. Nụ cười trên môi nàng càng thêm lẳng lơ, mời gọi.
Một vẻ đẹp đủ sức khiến bất kỳ gã đàn ông nào cũng phải run rẩy. Nhưng Phiêu Nguyệt vẫn trơ ra như gỗ đá.
Miệng cười như hoa, nhưng đáy mắt ả lạnh băng.
Kẻ khác có thể bị nụ cười ấy đánh lừa, nhưng làm sao qua mặt được Phiêu Nguyệt? Hắn là bậc thầy trong việc đọc vị cảm xúc và tâm lý con người.
Dù ả có che đậy khéo léo đến đâu, cái sát khí ngầm ẩn sau lớp mặt nạ lẳng lơ kia vẫn bị hắn nhìn thấu.
Hứa Lan Châu chính là một đóa hồng gai tẩm độc. Kẻ ngu ngốc lao vào hái hoa sẽ bị gai độc đâm chết, máu thịt tan nát.
Phiêu Nguyệt khẽ lắc đầu:
“Ở đây bất tiện lắm. Xuống thuyền rồi tính.”
“Xì! Làm cao gớm. Mà thôi, đàn ông khó tính mới thú vị. Hô hô!”
Hứa Lan Châu cười khúc khích. Tiếng cười lanh lảnh thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.
Nhan sắc của ả vốn dĩ đã quá nổi bật giữa đám đông bụi bặm này. Từ lúc lên tàu, không biết bao nhiêu cặp mắt thèm thuồng đã lén lút dán chặt vào người ả.
Cao Đạo Sĩ gọi với lại:
“Bớt diễn trò đi, lại đây làm chén rượu.”
“Ai diễn trò? Bà đây sống thật với bản tính nhé.”
“Bản tính lẳng lơ của ngươi thì có.”
“Cái lão già chết tiệt này...”
“Thế có uống không?”
“Uống chứ! Sao không?”
Hứa Lan Châu vừa lầm bầm chửi vừa ngồi xuống cạnh Cao Đạo Sĩ. Lão phanh áo ra, bên trong treo lủng lẳng bốn bầu rượu. Lão tháo một bầu, đưa về phía Phiêu Nguyệt:
“Huynh đệ làm một ngụm không? Đường xa ướt lạnh, có tí men vào ấm người lắm.”
“Thôi khỏi.”
“Vậy à? Còn trẻ mà không ham rượu, hiếm đấy.”
Cao Đạo Sĩ cũng chẳng ép. Lão cùng Hứa Lan Châu và Huyết Tăng chuyền tay nhau bầu rượu, uống tì tì.
Con tàu bắt đầu rời bến. Phiêu Nguyệt ngồi vắt vẻo trên lan can, ánh mắt trôi theo dòng nước lùi dần về phía sau. Cái cảm giác ngồi nhàn nhã ngắm cảnh thế này thật lạ lẫm và kỳ diệu đối với hắn.
Bên kia, nhóm Hứa Lan Châu đang ồn ào chém gió. Bình thường thì như chó với mèo, nhưng có rượu vào là lại bá vai bá cổ cười nói như tri kỷ.
Huyết Tăng cũng phá giới, uống rượu như nước lã, thỉnh thoảng chêm vào vài câu đưa chuyện.
Hứa Lan Châu dường như cảm nhận được ánh nhìn của Phiêu Nguyệt, quay sang nháy mắt đầy tình ý.
“Con ranh này! Lại đong đưa rồi!”
Bị Cao Đạo Sĩ mắng, ả mới chịu quay lại cuộc nhậu.
Bì bõm! Bì bõm!
Đột nhiên, một âm thanh lạ lọt vào tai Phiêu Nguyệt. Hắn quay phắt về hướng phát ra tiếng động.
Mặt sông vẫn mênh mông, chưa thấy gì. Nhưng âm thanh đó đang lớn dần lên, tiến lại gần với tốc độ rất nhanh.
Nhóm Hứa Lan Châu và cả những người trên tàu vẫn chưa ai hay biết gì. Phiêu Nguyệt nhíu mày, căng mắt nhìn vào màn sương.
Một lát sau, nguồn gốc của âm thanh lộ diện. Một chiếc thuyền lạ đang lao tới như tên bắn. Hai bên mạn thuyền, hàng chục mái chèo quạt nước liên hồi.
Tiếng bì bõm mà Phiêu Nguyệt nghe thấy chính là tiếng mái chèo đập nước.
“Ơ kìa? Cái gì thế?”
“Có thuyền đang đến!”
Đám thủy thủ trên tàu lúc này mới phát hiện ra, bắt đầu nhốn nháo.
Tiếng la hét khiến hành khách và thuyền trưởng chú ý. Vừa nhìn thấy chiếc thuyền lạ, mặt thuyền trưởng biến sắc, cắt không còn giọt máu.
“Chết tiệt! Là thủy tặc!” [note87777]
“Thủy tặc?”
“Trời ơi!”
Hành khách hoảng loạn, la hét thất thanh. Mục tiêu của bọn cướp chắc chắn là đống gạo trên tàu.
Khi khoảng cách thu hẹp, hình dáng bọn cướp hiện ra rõ mồn một. Tên nào tên nấy lăm lăm vũ khí sáng loáng trên tay.
“Cướp được chuyến này là ấm no cả tháng!”
Ánh mắt bọn thủy tặc rực lên vẻ tham lam điên dại.
Thuyền trưởng ra lệnh căng buồm hết cỡ hòng cắt đuôi, nhưng con tàu chở nặng không thể nào đọ lại tốc độ của thuyền cướp nhẹ và cơ động. Khoảng cách cứ ngắn dần. Không còn đường lui.
Thuyền trưởng nghiến răng ra lệnh:
“Tất cả cầm vũ khí lên! Phải giữ bằng được số gạo này! Mất hàng là mất mạng!”
“Rõ!”
Đám thủy thủ run rẩy cầm lấy dao, thương, móc câu. Sợ hãi hiện rõ trên từng khuôn mặt. Dù bị ép phải cầm vũ khí để tự vệ, nhưng tay chân họ bủn rủn, run lẩy bẩy.
Gần đây nạn thủy tặc hoành hành dữ dội trên tuyến đường này. Chúng không chỉ cướp của mà còn giết người không ghê tay. Các thương đoàn buôn gạo đều đang đau đầu đối phó.
“Khúc sông này vốn yên bình, sao lũ khốn này lại mò đến tận đây chứ?”
Thuyền trưởng lẩm bẩm trong tuyệt vọng. Nếu biết trước có cướp, ông ta đã thuê bảo tiêu hộ tống. Giờ thì hối hận cũng đã muộn.
Đúng lúc đó, một giọng nói lè nhè vang lên bên cạnh ông ta.
“Xem chừng các vị đang gặp rắc rối lớn nhỉ?”
“Ai đấy?”
“Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là ta có thể làm được gì.”
Kẻ đang đứng trước mặt thuyền trưởng, mặt đỏ gay vì men rượu, tay vẫn cầm bầu rượu lắc lư, chính là Cao Đạo Sĩ.
“Ý ông là sao?”
“Nếu ta giữ được đống gạo này, ông trả bao nhiêu? Ra giá đi!”
Lão đạo sĩ bắt đầu mặc cả ngay đang trong thế ngàn cân treo sợi tóc.