1~100: Tuyển Sinh Đặc Biệt Đệ Nhất

Chương 84: Đánh Giá Sinh Tồn (7) - Cởi Đồ Và…

2026-01-29

2

Chương 84: Đánh Giá Sinh Tồn (7) - Cởi Đồ Và…

—Xin lỗi nhé, Meilyn.

—Chênh lệch trình độ lại lớn đến mức này sao?

—Tiểu thư không còn là người thừa kế nữa.

‘.......’

Đó chẳng phải là một giấc mơ dễ chịu gì.

Meilyn lướt qua những mảnh ký ức mà bản thân chẳng hề muốn nhớ lại, rồi giật mình tỉnh giấc và mở mắt ra.

Đập vào mắt cô là trần hang động gồ ghề. Bên tai vang lên tiếng lửa trại cháy lách tách vui tai.

Dù hơi lạnh một chút nhưng cảm giác lại rất yên bình. Cô uể oải ngồi dậy và dụi mắt.

“......?”

Trên người cô đang khoác một bộ đồ lạ lẫm. Đó là chiếc áo choàng khá rộng, dù cô có duỗi hết cánh tay thì cũng chỉ lộ ra mỗi đầu ngón tay.

Cô nhìn quanh một lần nữa. Đây là một hang động, và bên ngoài trời đang mưa rả rích.

Và ngay trước đống lửa trại gần cửa hang, một chàng trai với vóc dáng mảnh khảnh nhưng săn chắc đang ngồi đó, để lộ phần thân trên trần trụi.

Đúng lúc đó, cậu quay lại và mỉm cười rạng rỡ.

“Cậu dậy rồi à?”

“Si, Simon?!”

Sao tên này lại ở trần thế kia!

Meilyn hoảng hốt cúi gầm mặt xuống. Và thế là cô nhìn thấy bộ dạng của chính mình.

“Cái, cái, cái, cái gì thế kiaaaaa!”

Bên trong chiếc áo choàng cô đang khoác chỉ còn lại mỗi bộ đồ lót ẩm ướt. Khuôn mặt cô đỏ bừng lên, theo phản xạ, cô lập tức che trước ngực và khép chặt hai chân lại.

Trong tư thế co rúm đầy phòng thủ, cô cất giọng run rẩy:

“Quần, quần áo của tớ đâu?!”

Simon cười gượng gạo, chỉ tay về phía trước. Trên những dây leo thực vật được chăng ra như dây phơi ở gần cửa hang, bộ đồng phục nam và đồng phục nữ ướt sũng đang được hong khô cùng nhau.

“......Xin lỗi.”

Simon hắng giọng một tiếng.

“Nếu cứ mặc nguyên đồ ướt thì sẽ bị cảm lạnh mất, nên là.......”

“......!!!”

Sự xấu hổ của Meilyn đã chạm đến ngưỡng giới hạn, khuôn mặt cô đỏ lựng tới tận mang tai. Thậm chí, khóe mắt cô còn rơm rớm nước.

“Cái, cái, cái tên biến thái điên khùng nàyyyy!”

“Me, Meilyn! Bé mồm thôi......!”

Cô định vớ lấy bất cứ thứ gì xung quanh để ném, nhưng tiếc thay lại chẳng có gì cả. Simon vã mồ hôi hột, vội vàng đứng dậy.

“Tớ thề đấy! Thật sự không có chuyện gì đâu! Lúc cởi bộ đồng phục ướt ra tớ cũng nhắm mắt mà!”

“Hộc, hộc. Hộc.”

Cả người cô run lên bần bật, rồi cô úp mặt vào hai lòng bàn tay.

Simon im lặng chờ đợi cho đến khi cô bình tĩnh lại.

“.......”

Cứ thế, khoảng 10 phút trôi qua mà không ai nói lời nào. Cuối cùng, khi đã sẵn sàng đối mặt với thực tại, cô mới bỏ tay ra khỏi mặt. Tất nhiên, mặt cô vẫn đỏ như gấc.

“......Chuyện là thế nào?”

Như chỉ chờ có thế, Simon bắt đầu giải thích đầu đuôi câu chuyện.

Trong lúc hai người đang giao chiến thì có một con quái vật cao cấp xen vào, và dư chấn từ vụ va chạm đã khiến Meilyn bất tỉnh. Thêm vào đó, trời bắt đầu đổ mưa nên cậu đã tìm thấy cái hang dưới vách đá này và đưa cô vào trú ẩn.

‘Mọi tình tiết đều khớp. Không có chỗ nào đáng ngờ cả.’

Cô biết thừa Simon không phải là loại người sẽ làm mấy trò kỳ quặc.

Nhưng mà bị con trai lột đồ thế này thì......! Cô xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm cái lỗ nẻ nào đó mà chui xuống cho xong.

Cô co rúm người lại, sụt sịt mũi và lườm Simon.

Simon nhanh chóng lảng tránh ánh mắt, giả vờ gãi đầu.

“......Simon.”

“Hửm.”

“Quay, quay mặt đi.”

Meilyn nói với giọng lí nhí.

“Quay mặt đi á? Sao tự nhiên lại thế?”

“Á! Tớ định thay quần áo nên quay đi, cái đồ ngốc nàyyy!”

Simon giật bắn mình, vội vàng quay lưng lại, nhìn chằm chằm vào đống lửa như muốn xuyên thủng nó.

Nếu được thì cô muốn tống cổ cậu ra khỏi hang một lúc, nhưng bên ngoài trời đang mưa nên đành chịu.

“Cứ, cứ đứng im như thế đấy nhé? Cậu mà quay lại là tớ giết, giết, giết chết thật đấy!”

Có vẻ như cô đang cố dọa nạt, nhưng giọng nói run rẩy kia khiến lời đe dọa chẳng có chút sức nặng nào.

Cảm giác giống như một chú cún con bị ướt mưa đang gầm gừ đe dọa vậy.

Simon cố gắng không để lộ cảm xúc, đáp lại:

“Biết rồi, cứ tự nhiên đi.”

“.......”

Cô co rúm vai, lồm cồm đứng dậy. Vừa liếc nhìn Simon đầy cảnh giác, cô vừa lấy khăn khô và đồ lót mới từ không gian phụ.

Simon vẫn không có phản ứng gì.

“.......”

Cô thở phào nhẹ nhõm trong lòng rồi nắm lấy chiếc áo choàng đang khoác trên người.

Trong khi đó, người căng thẳng nhất ở đây không phải là Meilyn, mà là Simon.

‘Sao, sao tự nhiên mình lại căng thẳng thế này.......’

Trái ngược với hệ tư tưởng đúng đắn của Simon, trái tim của chàng trai 17 tuổi với con chym khỏe mạnh đang đập thình thịch liên hồi.

Dù mắt hướng về phía đống lửa, nhưng mọi giác quan của cậu lại bất lực tập trung hết vào thính giác.

Giống như đang cố gắng nghe thấy những gì mà mắt không nhìn được vậy.

Lúc đó, tiếng vải cọ xát sột soạt vang lên, rồi chiếc áo choàng đang khoác trên người cô rơi bịch xuống đất.

Soạt. Soạt.

Tiếp đó là tiếng cởi bỏ đồ lót ẩm ướt.

Sống mũi cậu cay xè. Chẳng hiểu sao cậu cứ liên tục nuốt nước bọt.

Bộp.

Cuối cùng, tiếng đồ lót ướt rơi xuống sàn vang lên. Có lẽ vì thấm nước mưa nên nghe khá nặng nề.

Cô thực sự đã cởi hết rồi.

Bây giờ chỉ cần quay đầu lại, cậu sẽ nhìn thấy Meilyn trong tình trạng không một mảnh vải che thân.

Khoảnh khắc nhận thức được điều đó, tim Simon đập mạnh như muốn hỏng luôn.

‘Thà, thà mình chạy ra ngoài còn hơn.’

Vô tình tưởng tượng ra hình ảnh của cô nàng, Simon rùng mình vì cảm giác tội lỗi khủng khiếp.

Meilyn là bạn mình. Việc có những suy nghĩ đồi bại với bạn bè chính là một tội ác. Phải lấy lại lý trí bằng mọi giá.

Simon điên cuồng sắp xếp lại đống củi, cố tập trung vào việc khác.

Soạt.

Sau khi lau khô người bằng khăn, Meilyn cuối cùng cũng thay xong bộ đồ lót mới sạch sẽ. Cô quấn chặt chiếc áo choàng của Simon quanh người, cài kín hết các cúc áo rồi mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô chậm rãi tiến lại gần Simon, người đang cứng đờ như tượng.

“Hự.”

Rồi cô thả người ngồi phịch xuống ngay cạnh Simon đang sưởi ấm bên đống lửa.

Simon liếc nhìn sang, nhưng ngay khi thấy đôi chân trắng ngần lộ ra sau tà áo choàng, cậu hoảng hốt quay ngoắt đi.

“Gì thế.”

Meilyn khúc khích cười, chọc vào bắp tay Simon.

“Sao cậu lại còn căng thẳng hơn cả tớ thế hả? Cái đồ nhát gái này.”

“......Tớ không có căng thẳng.”

Cô bật cười thành tiếng, co chân lên sát ngực rồi vòng hai tay ôm lấy. Một khoảng lặng êm đềm trôi qua giữa hai người.

“Đói bụng không?”

Simon đứng dậy.

Cậu dùng muôi khuấy nhẹ nồi súp đang sôi sùng sục trên bếp lửa, rồi múc đầy một bát súp nhỏ bốc khói nghi ngút đưa cho Meilyn.

“Súp thịt đấy.”

Đây là món súp được nấu theo công thức của Hongpeng.

Mắt cô mở to. Cô không ngờ mình lại được thấy một món ăn ra hồn như thế này trên hòn đảo hoang vu này.

“……Cảm ơn.”

Cô nhận lấy bát súp, lí nhí nói.

Vốn dĩ bụng cô cũng đang đói cồn cào. Cô cầm thìa, cẩn thận nếm thử một miếng.

‘Oa!’

Đúng là hương vị mà cô đã từng ăn ở túp lều của Hongpeng lần trước.

Thế là cô ăn liền tù tì miếng thứ hai, thứ ba. Simon nhìn cô ăn một cách đầy tự hào.

“Simon.”

“Hửm.”

Chẳng mấy chốc đã ăn sạch bát súp, cô đặt bát xuống, đỏ mặt và đáp lời vẻ kiêu kỳ.

“......Cảm ơn nhé. Vì đã cứu tớ.”

“Có gì đâu.”

Cô gác mặt lên đầu gối, chăm chú nhìn Simon.

“Nhưng mà sao cậu lại cứu tớ? Nói thật thì cậu cứ bỏ mặc tớ cũng đáng đời mà. Tớ là người tấn công trước.”

Simon làm vẻ mặt như thể 'sao lại hỏi câu đó'.

“Thế cậu cũng đâu có thực sự định loại tớ đâu.”

“.......”

“Cảm giác là thế. Không thể vì chút xích mích cỏn con mà vứt bỏ người đồng đội sẽ gắn bó suốt cả học kỳ 1 được.”

Simon cười toét miệng, đưa nắm đấm ra.

“Không phải sao?”

Cô cười ngượng ngùng, đưa nắm đấm ra chạm vào tay cậu.

“Ưư~ Quả nhiên là không được rồi!”

“Có gì không thoải mái sao?”

Thay vì trả lời, cô giơ cánh tay phải đang đeo Tongue Pad lên.

Cô triển khai pháp trận bằng Hắc Lực, nhập lệnh và phủ lên Tongue Pad.

‘Khoan đã, câu lệnh kia là.......’

Simon cũng đã thuộc lòng tất cả các câu lệnh của Tongue Pad.

Chiếc Tongue Pad của Meilyn há to ra như một cái miệng, rồi một cái lưỡi dài vươn ra hơn vài mét.

Cô lấy ra một quả cầu màu xanh lục mà cái lưỡi đang cuộn lấy. Đó là một khối điểm số có kích thước rất lớn.

“Meilyn! Cậu làm cái gì......!”

“Làm gì là làm gì. Tớ thấy áy náy quá nên không chịu được. Nhận lấy tiền công cứu mạng đi!”

Người bảo nhận, kẻ bảo không. Hai người cứ thế giằng co qua lại.

Meilyn cưỡng ép dí quả cầu vào Tongue Pad của Simon. Tongue Pad của Simon thích thú nuốt chửng lấy nó.

“Aa……!”

Chỉ số trên Tongue Pad tăng vọt. Nếu phân tích chỉ số thì nó đã tăng từ khoảng 127 điểm lên thành 260 điểm.

Simon giật nảy mình.

“Rốt cuộc là cậu đưa bao nhiêu thế?”

“Trừ 1 điểm để lại, còn bao nhiêu đưa hết.”

Cô thản nhiên vừa múc súp ăn vừa nói.

“Đương nhiên rồi còn gì? Lẽ ra tớ đã bị loại ở đó rồi.”

“Nhưng mà cậu.......”

Simon nghiêm mặt nói.

“Không phải cậu cũng nhắm đến vị trí hạng nhất trong bài đánh giá lần này sao?”

“.......”

Cô im lặng nhìn vào đống lửa rồi nhoẻn miệng cười.

“Hứ, đương nhiên rồi! Vẫn còn tận hai ngày nữa mà? Chỉ cần chọn mấy con quái đầu sỏ mà săn thì vẫn thừa sức tranh hạng nhất.”

“......Haha.”

Bầu không khí tự nhiên trở nên thoải mái hơn. Hai người chia nhau vét sạch nồi súp thịt một cách vui vẻ.

Bên ngoài hang động, mưa vẫn rơi rả rích.

Chỉ cần đi qua đống lửa là đến ngay vách đá dựng đứng thăm thẳm. Dù vậy, nhờ thế mà có thể bao quát toàn bộ hòn đảo trong tầm mắt, cảnh tượng phải nói là tuyệt đẹp.

‘Ấm quá.’

Meilyn càng nghĩ càng thấy Simon đã tìm được một chỗ trú ẩn quá tuyệt vời. Cảm giác an tâm, cái bụng no căng và sự dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể khiến cô buồn ngủ.

“Meilyn.”

Lúc đó, Simon ướm lời.

“Tớ hỏi một chuyện được không?”

“Nếu là câu hỏi biến thái thì tớ giết đấy.”

“Không, không phải mấy cái đó.”

Simon ngập ngừng một chút rồi nói.

“Sao cậu lại ám ảnh với vị trí hạng nhất thế?”

“.......”

Ánh mắt của cô gái đang lặng lẽ nhìn ra cửa hang bỗng trở nên sắc bén.

“Có một người mà tớ nhất định phải đánh bại.”

“Người đó chắc là.”

Simon tiếp lời.

“Tuyển sinh Đặc biệt Đệ nhị, Serne Aindark đúng không?”

“.......”

Phản ứng của Meilyn đối với cái tên Serne vô cùng nhạy cảm.

Cậu nhớ lại ngày đầu tiên chung nhóm với cô, chỉ cần nhắc đến tên Serne thôi là bầu không khí đã trở nên nồng nặc mùi sát khí.

Và khi Hector gọi cô là ‘cái đuôi của Serne ’, cô đã lao vào tấn công Hector với ý định thiêu sống cậu ta thực sự.

“Đúng vậy.”

Cô ngoan ngoãn gật đầu thừa nhận.

Cô buông lỏng đôi tay đang ôm chặt lấy chân, chống tay xuống sàn và ngả người ra sau một cách thoải mái.

“Chuyện này tớ chưa từng kể với ai ở Kizen cả, thật ra người kế vị chính thức của Tháp Ngà vốn là tớ.”

Không phải Serne mà là Meilyn ư? Đây là lần đầu tiên cậu nghe thấy chuyện này.

“Có vẻ như chuyện đó đã được định đoạt từ khi tớ còn nhỏ. Vì thế nên tớ nhớ là mình đã sống rất hống hách vì được người của gia tộc Tháp Ngà chiều chuộng. Lúc đó tớ chẳng biết vị trí người thừa kế chính thức nặng nề đến mức nào, chỉ thấy thích thú khi người lớn cứ khúm núm cúi đầu trước mình. Tớ đã rất trẻ con.”

Thế nhưng. Cô nói tiếp.

“Một ngày nọ, Tháp Chủ đột nhiên nhận một cô con gái nuôi mới.”

Simon nhanh chóng nắm bắt mạch câu chuyện và nói.

“Cô con gái nuôi đó là Serne à.”

“Ừm. Tuổi cũng bằng nhau, ai nhìn vào cũng biết con bé được đưa về để làm đối trọng với tớ. Phản ứng của người trong Tháp đương nhiên là không tốt rồi. Nào là giờ này còn con nuôi con niếc gì, nào là mưu đồ quá lộ liễu. Chừng nào nó chỉ là con nuôi, không phải con ngoài giá thú và không có bất kỳ tính chính danh nào, thì vị trí người thừa kế của tớ vẫn có vẻ vững chắc. Nhưng mà.......”

Lời nói của cô chứa đầy sự căng thẳng.

“Serne là một thần đồng. Không, phải gọi là một con quái vật mà từ thần đồng cũng không đủ để diễn tả.”

“.......”

“Biến đổi hình thái Hắc Lực tớ mất gần nửa năm mới làm được, con bé chỉ mất đúng một tuần là xong. Dù lý thuyết có khó hiểu đến đâu nó cũng hiểu vèo vèo, dạy một hiểu mười. Tháp Ngà tuy coi trọng huyết thống thật...... nhưng trước tài năng của Serne thì mọi vấn đề đều trở nên vô nghĩa. Chẳng biết từ lúc nào, bỏ qua chuyện phe phái hay gia tộc, cả Tháp Ngà đều chìm đắm trong sự kỳ vọng. Rằng một ngày nào đó khi Serne trưởng thành và trở thành Tháp Chủ, Tháp Ngà sẽ lại một lần nữa tìm lại được vinh quang trong quá khứ. Còn tớ thì.......”

Cô cười cay đắng.

“Tớ bị cho ra rìa. Người lớn không ngừng so sánh tớ với Serne. Tớ lúc nào cũng đóng vai kẻ ngốc để làm nền cho Serne tỏa sáng, ngay cả ở những nơi công cộng tớ cũng bị lôi ra và chỉ chuốc lấy sự xấu hổ. Đến khi tớ bắt đầu hiểu chuyện và tỉnh ngộ thì.......”

Meilyn nhún vai.

“Thì tớ đã bị loại rồi chứ sao. Các nguyên lão thậm chí còn sửa đổi cả luật của Tháp để quyết đưa Serne lên làm người kế vị chính thức. Kể từ ngày đó, ánh mắt mọi người nhìn tớ đã thay đổi hoàn toàn. Từ các bậc trưởng lão trong gia tộc, người hầu, bạn bè, cho đến cả bố mẹ tớ. Tất cả đều buông xuôi kỳ vọng vào tớ.”

“.......”

“Rồi bọn tớ bước sang tuổi mười bảy, vì minh ước ký kết với Kizen mà Serne được vào học tại Kizen theo diện đặc biệt. Vì thế tớ cũng đã tự mình thi đầu vào và vào Kizen.”

Giờ thì Simon đã hiểu rõ mọi chuyện.

Hóa ra đó là lý do cô ám ảnh với hạng 1 đến thế, nỗ lực điên cuồng đến mức không ngủ nghê gì.

Để vượt qua Serne. Để nhận lại sự công nhận của người trong gia tộc.

Thực ra việc Meilyn tấn công cậu lúc đầu cũng khiến cậu cảm thấy lý do hơi thiếu thuyết phục. Nhưng nghe xong câu chuyện này thì cậu đã hiểu.

Simon là Tuyển sinh Đặc biệt Đệ nhất. Người số 1 đã đẩy mục tiêu của cô là Serne xuống số 2.

Tất nhiên, giữa Simon—người mới bắt đầu học hắc thuật gần đây—và Serne có một khoảng cách lớn không thể so sánh được. Sự khác biệt giữa số 1 và số 2 cũng không phải được quyết định bởi ‘sự chênh lệch thực lực’.

Nhưng chắc chắn Meilyn đã bùng lên lòng hiếu thắng. Cô nghĩ rằng nếu thắng được Simon, thì khoảng cách với Serne ở ngay bên dưới cũng sẽ được thu hẹp lại chăng.

“Tớ có chết cũng không bỏ cuộc đâu.”

Cô nắm chặt tay.

“Dù ai cũng bảo là chuyện không thể, nhưng một ngày nào đó tớ sẽ giành lại những thứ đã bị cướp mất. Nhất định.”

Simon mỉm cười rạng rỡ.

“Nếu là cậu thì sẽ làm được thôi. Tớ sẽ cổ vũ cho cậu, Meilyn.”

“Hứ.”

Cô hừ mũi một cái nhưng trong lòng có vẻ rất vui, khóe miệng khẽ cong lên.

“À, với cả bài đánh giá sinh tồn trên đảo lần này, cậu biết là cả 961 học viên năm nhất đều tham gia đúng không?”

“Ừm.”

“Serne cũng đang ở trên đảo này. Nếu gặp cô ấy thì tránh xa ra bằng mọi giá. Đây là lời khuyên của một người đã quan sát nó từ bên cạnh suốt mấy năm trời đấy, càng nhìn càng thấy cô ấy thực sự.......”

Vẻ mặt Meilyn trở nên nghiêm trọng.

“Giống như không phải là con người vậy.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!