Simon đang rẽ lối đi qua những bụi cây rậm rạp.
Phía sau cậu là những bộ hài cốt đang vác theo ngôi nhà gỗ được dựng từ hôm qua.
'Quả nhiên Triệu Hồi sướng thật đấy.'
Kể từ khi học Triệu Hồi học, đôi tay và đôi vai của cậu lúc nào cũng nhẹ nhõm.
Dù bước vào nơi đầy rẫy quái vật như thế này, cậu vẫn cảm thấy thật thoải mái. Bởi lẽ, trước cả khi Simon kịp phát hiện ra quái vật, lũ thú triệu hồi đã lao lên giải quyết chúng rồi.
Việc của Simon chỉ là đến hiện trường khi mọi thứ đã xong xuôi và thu thập điểm số vào Tongue Pad mà thôi.
Ngoài ra, ưu điểm của việc lấy thịt đè người thì nhiều vô kể. Có nói từ Hà Giang đến Cà Mau cũng không hết.
'Hửm?'
Đang đi đầu dẫn đường, Simon bỗng dừng bước và quan sát bãi phân quái vật rơi trong bụi cỏ.
Bên cạnh bãi phân là những dấu chân. Có vẻ như cậu đã lỡ bước vào địa bàn hoạt động của loài quái vật cấp 2–Lacker.
"Mấy đứa, đi nhanh lên nào."
Theo chỉ thị của Simon, những bộ hài cốt đang vác ngôi nhà lập tức rảo bước nhanh hơn.
[Nhưng mà này, chàng trai.]
Pier lên tiếng.
[Cậu bảo sẽ đi thẳng vào trung tâm trong một lần mà. Định dùng cách gì thế?]
"À, đơn giản thôi."
Simon gạt những phiến lá to tướng sang một bên và thoát khỏi khu rừng rậm, một cảnh quan thoáng đãng lập tức hiện ra trước mắt cậu.
Ào ào ào ào! Tiếng nước chảy sảng khoái lấp đầy màng nhĩ.
"Tụi mình sẽ đi thuyền ngược dòng con sông kia."
[Đi thuyền ư? Cái đó ngươi làm từ lúc nào... Ha!]
Phân thân của Pier đảo mắt nhìn về phía ngôi nhà gỗ mà đám hài cốt đang vác.
Quả nhiên! Giờ nhìn lại mới thấy, đó không phải là nhà mà rõ ràng mang hình dáng của một chiếc thuyền gỗ.
"Nào, xuống cẩn thận nhé."
Cộp.
Cạch.
Simon cũng giúp đám hài cốt đỡ lấy ngôi nhà gỗ và cẩn thận leo xuống vách đá dựng đứng. Pier tiếp tục cuộc trò chuyện.
[Ý tưởng thì không tồi đâu, nhưng sông thường chảy từ đất liền ra biển chứ.]
"Để tôi giải thích cho ông nhé."
Simon dùng một tay đang rảnh rỗi vẽ nguệch ngoạc vào không trung.
"Cứ tưởng tượng ở trung tâm có một hòn đảo lớn, và bao quanh ngay sát nó là bốn hòn đảo nhỏ. Ông hiểu chưa?"
[Ừm! Hiểu rồi.]
"Nghe Dick nói thì người ta không gọi cả khu vực này là 'đảo Kera'."
Simon làm động tác chỉ vào khối đất lớn ở trung tâm.
"Chính xác thì chỉ có hòn đảo nằm ngay chính giữa này mới được gọi là đảo Kera thôi."
[Gì cơ?]
"Tên chính xác của khu vực này là 'Quần đảo Kera'. Những hòn đảo còn lại là các đảo riêng biệt với đảo Kera. Tức là..."
Simon chỉ vào dòng nước chảy giữa hòn đảo Kera và các đảo bao quanh. Đó chính là nơi Simon đang đứng.
"Đây không phải là sông, mà là biển."
[Ồ hô!]
"Nghe bảo nếm thử thì thấy vị mặn đấy. Không phải sông, mà là biển đang chảy xuyên qua giữa các hòn đảo."
Simon nhìn đồng hồ kiểm tra thời gian rồi mở không gian phụ.
"Và dòng chảy của thủy triều vào khung giờ này là hoàn toàn cố định."
-Walzt! Walzt!
-Grừừ!
Đúng lúc đó, tiếng chó sủa vang lên từ trong rừng.
'Con chó W!'
Một bầy Lacker sáu chân đã phát hiện ra Simon và đang lao tới.
Có vẻ như chúng đã đánh hơi thấy mùi.
"Mọi người nhanh lên!"
Simon và đám hài cốt tăng tốc leo xuống vách đá.
Tuy nhiên, đối thủ là loài quái vật bản địa. Chúng thoăn thoắt leo xuống vách đá dựng đứng một cách dễ dàng.
'Cứ thế này thì bị bắt kịp mất.'
Chiến đấu trên vách đá như thế này thực sự rất nguy hiểm. Simon nhanh chóng động não, rồi nhìn chằm chằm vào dòng nước biển đang chảy xiết bên dưới.
"Dừng lại! Ném xuống từ đây luôn đi!"
Simon và đám hài cốt hơi khuỵu gối rồi dùng hết sức ném ngôi nhà gỗ xuống.
Tùm! Cùng với âm thanh lớn, ngôi nhà gỗ rơi xuống nước.
-Gâu! Gâu! Gâu!
Simon thu hồi toàn bộ hài cốt vào không gian phụ rồi bỏ chạy.
"Hự!"
Cậu không thèm ngoảnh lại, kích hoạt Hắc Lực dưới chân và dùng toàn lực nhảy xuống khỏi vách đá. Móng vuốt của lũ Lacker chỉ kịp sượt qua đồng phục của Simon trong gang tấc.
'Thời gian hoàn hảo!'
Bịch!
Cơ thể Simon tiếp đất chính xác lên ngôi nhà gỗ đang trôi theo dòng nước. Chiếc thuyền chòng chành dữ dội một nhịp, nước biển tung bọt trắng xóa làm ướt sũng người cậu.
'Được rồi!'
Simon nắm chặt tay. Chiếc thuyền không bị chìm, và cậu đã thành công leo lên nó.
Từ xa, lũ Lacker như "chó nhìn trăng", chỉ biết đứng sủa inh ỏi.
[Khà khà khà khà! Tốt lắm! Rất tốt!]
Pier cười lớn như thể đang trêu tức chúng.
Ngay sau đó, chiếc thuyền gỗ bắt đầu trôi đi với tốc độ kinh hoàng.
Cảm giác tốc độ sảng khoái đến kinh ngạc. Những giọt nước liên tục bắn lên tung tóe.
"Tôi đã bảo rồi mà? Lật ngược tình thế chỉ trong một lần."
Sáng sớm tinh mơ.
Trong khi phần lớn học viên Kizen còn đang kiệt sức ngủ say sau khi dựng trại, nhóm lửa và săn mồi, thì Simon gần như được "thông chốt", tiến thẳng về đích đến là đảo Kera ở trung tâm.
Về mặt tốc độ thì không gì có thể sánh bằng, và vì là sáng sớm nên nỗi lo bị các học viên khác tấn công cũng giảm đi đáng kể.
[Khà khà khà khà! Tuyệt vời!]
Simon và Pier cưỡi sóng băng băng tiến về phía trước.
✦✧✦✧
"Mình đến thử vì nghĩ biết đâu có cơ hội, nhưng mà..."
Dick thở dài thườn thượt. Phía sau cậu là bảy học viên Kizen đang cầm vũ khí.
Đây là khu vực đi từ bốn hòn đảo nhỏ của Quần đảo Kera lên hòn đảo trung tâm Kera. Giữa các hòn đảo được nối với nhau bằng những cây cầu đá khổng lồ.
Thoạt nhìn thì giống như cầu tự nhiên vốn có trên đảo, nhưng thực tế đây là những cây cầu do phía Kizen tạo ra để phục vụ cho bài thi Sinh tồn trên đảo. Chúng được ếm hắc thuật nên trừ khi dồn hỏa lực cực mạnh, còn không thì khó mà phá hủy được.
Ngay tại cây cầu này, nhóm do Dick dùng tài ngoại giao tập hợp được đang đối đầu với nhóm học viên ở phía bên kia cầu.
'Mà cũng phải thôi, làm gì có chuyện bọn họ không chặn đường này chứ.'
Dick gãi đầu.
Muốn tiến vào trung tâm thì bắt buộc phải vượt qua chỗ này. Vì thế cậu mới cố tình xuất phát từ sáng sớm khi mọi người còn đang mệt mỏi ngủ say, nhưng quả nhiên vẫn có học viên khác canh gác.
"Giờ tính sao đây? Dick."
Một nam học viên vác lưỡi hái xương hỏi.
Dick nhận được sự tin tưởng tuyệt đối từ các thành viên trong nhóm.
Không chỉ tìm đường dễ dàng trong rừng rậm, cậu còn biết dựng nhà, nhận biết các loại quả ăn được, và biết cách xẻ thịt quái vật... Dick sở hữu những kiến thức và kỹ năng sinh tồn toàn diện mà những học viên quý tộc khác không có.
Chỉ sau một ngày, tất cả thành viên trong nhóm đều dựa dẫm sâu sắc vào Dick.
"Hừm."
Dick khoanh tay suy nghĩ một lát.
"Địa hình thế này thì chẳng có cách nào hay ho cả. Trước mắt tôi sẽ qua đó đàm phán thử xem. Thử giao dịch bằng cách chia cho họ ít lương thực, nếu không được thì đành phải đột phá trực diện thôi."
"Hiểu rồi."
"Tin ở cậu đấy, Dick."
Ngay khi Dick hít một hơi thật sâu và định bước về phía cây cầu.
"Ơ kìa, cái gì thế kia?"
"Có người!"
Tiếng xôn xao vang lên khắp nơi. Dick cũng quay đầu nhìn về phía biển. Một nụ cười đầy vẻ mừng rỡ hiện lên trên môi cậu ta.
'Simon!'
Ào ào ào ào!
Simon đang đứng trên chiếc thuyền gỗ, nương theo dòng nước chảy xiết để tiếp cận đảo Kera trung tâm.
"Woa! Thấy dòng nước chảy xiết thế kia mà cũng dám đi thuyền sao?"
"......Phá cách thật đấy."
Dick cố nín cười khi nhìn xuống dáng vẻ của Simon.
'Đúng là Simon! Cái thằng điên này!'
Dick cũng từng "tưởng tượng" đến việc đi đường biển. Nhưng cậu đã kết luận là bất khả thi trong thực tế.
Thứ nhất là dòng nước quá mạnh, chèo thuyền không thể nào bẻ lái được. Hơn nữa.
"Bắn! Bắn hạ thằng đó!"
Các học viên ở bên kia cầu đời nào chịu để yên. Hắc tiễn và đủ loại hắc thuật bắt đầu trút xuống chiếc thuyền của Simon như mưa.
'Mình phải giúp cậu ấy.'
Những thành viên trong nhóm này chỉ là hợp tác vì nhu cầu đôi bên, sao cũng được, nhưng Simon thì khác. Đó là người bạn quan trọng nhất mà cậu muốn đồng hành trong suốt 3 năm tới.
Dick quay lại hét lớn:
"Mọi người, là lúc này! Vượt cầu thôi!"
"......H-Hả, bây giờ á?"
"Tên đi thuyền kia đang thu hút sự chú ý của bọn họ rồi! Phải qua ngay!"
Nghe Dick thúc giục, các học viên khác cũng gật đầu. Ngay lập tức, tất cả hét vang và lao về phía cây cầu.
"Có kẻ vượt cầu!"
"Bắn hạ tên kia trước đã!"
Hỏa lực đang tập trung vào Simon bị phân tán về phía cây cầu. Simon thấy cảnh đó liền mỉm cười.
'May quá, bên đó cũng hành động rồi. Cơ hội là đây.'
Dòng nước chảy nhanh hơn, hướng mũi thuyền đang dần tiếp cận điểm đáp mà Simon mong muốn.
'Chỉ cần thêm chút nữa, chút nữa thôi là.......'
Ầm ầm ầm ầm!
Một tiếng nổ lớn vang lên chấn động màng nhĩ.
Simon ngẩng đầu lên, thấy xung quanh bỗng tối sầm lại. Một quả đại pháo Hắc Lực khổng lồ đang rơi thẳng xuống chiếc thuyền của cậu.
Có vẻ bên kia cầu cũng có cao thủ. Quỹ đạo quá chính xác, không thể né tránh được.
Simon nhếch mép, vận Hắc Lực xuống hai chân. Sau đó, không chút do dự, cậu nhảy khỏi thuyền.
Uỳnh!!!
Chiếc thuyền Simon vừa cưỡi bị quả pháo đánh trúng trực diện, tan nát thành từng mảnh vụn.
"Hự!"
Bây giờ mới là lúc quan trọng. Simon mở không gian phụ và thả một bộ hài cốt xuống.
Cánh tay xương xẩu của bộ hài cốt đang ôm chặt lấy bó "buresal" vừa kiếm được trong rừng lúc nãy. Buresal là loài thực vật nổi trên mặt nước, và hài cốt làm từ xương cũng nổi trên nước.
'Chỗ kia!'
Bộ hài cốt ôm buresal rơi chính xác xuống vị trí Simon muốn. Cậu giẫm lên nó và bật nhảy lần nữa.
Lại thả hài cốt từ không gian phụ xuống và giẫm lên, lặp đi lặp lại. Cậu di chuyển như thể đang nhảy trên những hòn đá kê bước (đá dặm bước).
"Woa!"
"......Thế mà cũng làm được hả?"
Các học viên chứng kiến há hốc mồm trước những động tác gần như làm xiếc ấy. Khi hỏa lực từ trên bờ bắn xuống dữ dội hơn, Simon rải dày đặc hài cốt lên mặt nước và bắt đầu chạy.
'Hắc Bộ!'
Vù vù!
Né tránh những mũi tên đen đang bay tới, Simon bay lên không trung vài mét, xoay một vòng rồi tiếp đất xuống bờ một cách điệu nghệ.
Cậu lập tức mở không gian phụ, đổ ào đống mảnh vụn hài cốt ra ngoài. Hầu hết chỉ còn lại phần thân dưới.
Simon quay lại, vươn tay phải ra.
'Khôi Phục!'
Những mảnh xương đang trôi theo dòng nước bỗng bay lơ lửng lên không trung, rồi lao đi như tia chớp, ráp lại tanh tách vào thân xác những bộ hài cốt trên bờ.
Trong nháy mắt, hơn 10 bộ hài cốt đã được phục hồi hoàn tất. Chỉ có đám buresal là trôi theo dòng nước xiết.
"Đi thôi!"
Simon cùng đám hài cốt chạy thẳng vào rừng.
'Chà chà, đúng là cậu ấy......!'
Chứng kiến cảnh tượng đó, Dick thốt lên đầy thán phục. Không chỉ Dick, mà cả những học viên bên kia cầu cũng trố mắt ngạc nhiên.
"Thằng đó là ai vậy?"
"Hóa ra có thể dùng hài cốt theo cách đó sao."
Thế nhưng, trong số các học viên ở bên kia cầu, bỗng có một người quay lưng lại. Hắn tự ý rời khỏi đội hình.
"Này, khoan đã! Sao mày lại tự tiện bỏ đi?"
Học viên bên cạnh tóm lấy vai hắn. Đúng lúc đó, một cánh tay ác ma đen ngòm trồi ra từ lưng gã nam sinh kia, quất mạnh vào người học viên nọ.
"C-Cái, thằng điên này!"
"Mày làm cái trò gì vậy hả?!"
Phản bội ngay lúc này sao! Haren Cork, kẻ vừa rút Hắc Thủ từ sau lưng ra, cười khẩy nói:
"Tụi bay tự chơi với nhau đi. Tao có việc khác rồi."
Haren chỉ bỏ lại câu nói đó rồi lao về phía khu rừng nơi Simon vừa biến mất.