"Ồ."
Chủ cửa hàng khoanh tay mỉm cười.
"Không phải tân sinh sao? Đã dùng đến Cốt Cung rồi à?"
"Vâng. Tôi muốn thử thách bản thân một chút."
Trong thế giới của những bộ hài cốt, có rất nhiều vị trí khác nhau.
Cốt Cung.
Cốt Sư[note87149].
Cốt Sĩ[note87150], vân vân.
Và "Cốt Cung", nói một cách đơn giản, là loại hài cốt sử dụng cung tên làm vũ khí chủ đạo.
Ban đầu, Simon đã thử đưa cung cho một Chuột Nhân Đảo dạng hài cốt và bắt nó bắn thử, nhưng kết quả đúng là một thảm họa toàn tập. Đừng nói đến việc kéo dây cung, ngay cả việc gài tên cho đàng hoàng nó cũng không làm được.
Vì vậy, sau khi lật tung sách giáo khoa để tìm giải pháp, cậu biết được rằng có những loại hài cốt riêng biệt phù hợp để làm Cốt Cung.
"Nếu người mới bắt đầu muốn nhập môn Cốt Cung thì Saphiros vẫn là lựa chọn an toàn nhất. Mời đi lối này."
Simon và chủ cửa hàng đi từ sảnh trung tâm rộng lớn vào sâu bên trong.
Đôi mắt Simon đảo quanh liên hồi vì choáng ngợp. Hàng đống đồ vật chất chồng lên nhau mà cậu hoàn toàn không biết công dụng của chúng là gì. Cậu nghĩ thầm, sau này nếu có thời gian rảnh rỗi mà đến đây tham quan thì chắc sẽ thú vị lắm.
"Xương của Saphiros ở bên này."
Chủ cửa hàng quỳ một gối xuống, kéo chiếc hộp nằm ở ngăn dưới cùng của kệ ra.
Phù!
Khi anh thổi bay lớp bụi, logo thương hiệu màu bạc lấp lánh hiện ra trên nền đen. Vẻ ngoài trông vô cùng cao cấp.
"Cậu có muốn xem bên trong không?"
"Có!!"
Simon trả lời gần như hét lên. Chủ cửa hàng mỉm cười như đang nhìn một đứa hậu bối dễ thương rồi mở nắp hộp.
"Oa......!"
Bên trong hộp được lót một lớp vải nhung đỏ cổ điển, ở giữa là hộp sọ của Saphiros với hai chiếc sừng nhọn hoắt nhô ra, và các ngăn xung quanh chứa xương cột sống, xương cánh tay, xương chân được phân loại ngăn nắp.
"Về hài cốt thì thương hiệu Vanilla là có chất lượng tốt nhất."
Chủ cửa hàng lấy ra một khúc xương cánh tay và búng nhẹ ngón tay vào đó.
"Tung. Cậu nghe thấy tiếng đó chứ? Điều đó có nghĩa là nó đã được xử lý lạnh đúng chuẩn. Với những thứ được dùng làm Cốt Cung, phần khớp cánh tay là quan trọng nhất. À! Tất nhiên là cả pháp trận được vẽ trên hộp sọ như thế này nữa."
Chủ cửa hàng cẩn thận nâng hộp sọ lên cho cậu xem. Một pháp trận bằng Hắc Lực trông khá phức tạp hiện ra.
"Đây là pháp trận do các Tử Linh Sư chuyên nghiệp khắc từng chút một bằng cả tâm huyết đấy. Tỷ lệ lỗi cực kỳ thấp, và nếu chẳng may có lỗi thì sẽ được bảo hành theo chính sách của hãng. Cứ mang đến cửa hàng, tôi sẽ đổi cho cậu cái mới."
Đối với Simon, những lời này nghe thật mê hoặc và hấp dẫn, nhưng trái ngược với điều đó, nụ cười trên môi cậu bắt đầu méo xệch.
"Chắc... chắc là đắt lắm nhỉ?"
"30 vàng một hộp. Nhưng vì là thương hiệu Vanilla mà ai cũng biết, nên nó đắt xắt ra miếng đấy."
30 vàng!
Simon thầm thở dài. Cậu biết học Triệu Hồi học rất tốn kém, nhưng thế này thì đúng là không đùa được đâu.
Tất nhiên, với tư cách là Chỉ Huy Quân đoàn, chuyện tiền nong có lẽ không thành vấn đề với Simon, nhưng xét đến đặc tính sử dụng ngắn hạn của hài cốt, mức giá 30 vàng cho một bộ quả thực đắt đến rợn người.
"Có loại nào...... rẻ hơn một chút không?"
"Tất nhiên là có! Để tôi cho cậu xem."
Chủ cửa hàng đứng dậy và nhìn lướt qua các hộp. Sau đó, anh cẩn thận lấy ra vài hộp và đặt xuống trước mặt Simon.
"Từ phải qua trái, giá lần lượt là 27 vàng, 24 vàng và 22 vàng."
Ngay cả Simon, người chưa biết nhiều về xác sống, cũng có thể thấy chất lượng xương ngày càng trở nên thô sơ khi nhìn từ trái sang phải.
"Và còn loại 20 vàng do một Tử Linh Sư vô danh làm nữa."
Khi anh mở chiếc hộp được buộc dây sơ sài ra, một mùi ẩm mốc bốc lên, bên trong là những khúc xương nằm lộn xộn. Anh bới đống xương lên, lấy ra hộp sọ và chỉ vào pháp trận.
"Pháp trận vẫn hoạt động bình thường, nhưng có bị lỗi hay không thì hên xui nhé."
Cái này chắc phải bỏ qua rồi. Simon vừa nghĩ vậy vừa nhìn sang những chiếc hộp khác.
[Còn chần chừ gì nữa hả chàng trai!]
'Giật, giật cả mình.'
[Đương nhiên là phải chọn thương hiệu Vanilla đắt nhất rồi! Cậu đâu phải như những Tử Linh Sư khác, hài cốt hỏng là không dùng được nữa đâu! Tất cả đều sẽ trở thành chiến lực của quân đoàn mà!]
'Thì đúng là vậy nhưng mà.......'
Simon đăm chiêu nhìn những chiếc hộp. Lời Pier nói cũng không sai.
Đã mất công mua thì chọn loại chất lượng tốt chẳng phải đúng đắn hơn sao?
"......Cho tôi ba bộ Vanilla."
"Ồ, cậu chịu chơi thật đấy! Được thôi."
Chủ cửa hàng huýt sáo, lấy thêm hai hộp nữa có dòng chữ Vanilla màu bạc.
Nhìn cảnh đó, Simon bỗng nảy sinh tò mò và hỏi:
"Nhưng tại sao tên thương hiệu sản phẩm xác sống lại là Vanilla vậy?"
Chủ cửa hàng lấy một khúc xương ra và đưa lên mũi ngửi.
"Vì xương có mùi vani đấy."
"......."
"Đùa thôi. Họ của người sáng lập thương hiệu là Vanilla. Nào, ra quầy thanh toán thôi."
"Aa! Chờ một chút tiền bối."
Simon nuốt nước bọt cái ực rồi nói.
"Tôi còn muốn mua thêm một thứ nữa......."
Nghe Simon nói, chủ cửa hàng nở nụ cười ẩn ý.
"Ồ, cái đó giá không phải dạng vừa đâu nha...... Cậu muốn tôi hướng dẫn không?"
[Cái thằng điên này! Này, tỉnh táo lại đi! Cậu định nướng sạch số tiền kiếm được từ nhiệm vụ vào đó hả?]
Simon tuy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng, nhưng vẫn tươi cười gật đầu.
"Vâng, nhờ anh giúp cho."
✦✧✦✧
"Lần sau lại ghé ủng hộ nhé~!"
Chủ cửa hàng cúi người chào, còn Simon bước ra khỏi cửa hàng dành cho Tử Linh Sư với nụ cười nhẹ nhõm. Cậu còn được tặng kèm ba cây cung dành cho Cốt Cung như một món quà dịch vụ.
[Chậc chậc. Thích đến thế cơ à?]
Pier càu nhàu.
[Cuối cùng thì cậu cũng vung tiền mua cái món đắt đỏ đó.]
"Ahaha...... Xin lỗi vì đã tiêu tiền mà không bàn bạc với ông, Pier. Nhưng mà."
Tim cậu đập thình thịch. Dù đã cất những món đồ vừa mua vào không gian phụ, cậu vẫn cứ muốn mở ra xem và chạm vào chúng lần nữa.
"Tôi nghĩ đây là vật phẩm nhất định phải có cho bài đánh giá quyết đấu lần này."
[Hừm, nếu đó là phán quyết của Chỉ Huy thì ta không còn gì để nói. Đã mua rồi thì hãy sử dụng cho đáng, đừng để phải hối hận!]
"Vâng!"
Phải quay về Kizen trước khi quá muộn. Cậu kéo mũ trùm đầu xuống thấp và rảo bước.
Có lẽ do nán lại cửa hàng quá lâu, màn đêm đã buông xuống dày đặc, trên đường cũng vắng tanh không một bóng người.
Khi Simon đang bước đi vội vã.
'A......!'
Nhìn thấy người đang đi tới từ phía đối diện, mặt Simon bỗng chốc trắng bệch. Cậu lập tức quay lưng, lẩn vào con hẻm giữa các tòa nhà.
[Hửm? Gì thế! Có chuyện gì vậy!]
"Là người quen."
Simon lén lút thò đầu ra.
Dù người đó khoác áo choàng, nhưng khuôn mặt thấp thoáng bên trong và bộ trang phục màu trắng kia là thứ mà bất kỳ học viên Kizen nào cũng nhận ra.
"Giáo sư Bahil? Tại sao thầy ấy lại ở Rochest......."
[Có vấn đề gì sao? Chắc xong việc thì ra làm vài ly thôi.]
"Ưm."
Kể ra cũng đúng, đời tư của giáo sư sau giờ làm việc đâu phải chuyện Simon cần bận tâm.
Simon quan sát cho đến khi Bahil khuất bóng ở phía bên kia con phố, rồi mới rời khỏi con hẻm và chạy về hướng Kizen.
✦✧✦✧
"Hàaa, đến nơi rồi."
May mắn là cậu đã về đến ký túc xá mà không gặp chuyện gì. Dù giữa đường có tình huống ngàn cân treo sợi tóc khi suýt bị lính gác đi tuần quanh Kizen phát hiện, nhưng cuối cùng mọi chuyện vẫn êm xuôi.
Mở cửa bước vào căn phòng 409 ấm cúng, cảnh tượng quen thuộc hiện ra trước mắt.
Dick đang nằm ườn trên giường đọc tạp chí, còn Kajan thì vẫn như mọi khi, trùm chăn kín đầu ngáy khò khò.
"Ơ, về rồi hả! Simon."
Dick ngồi dậy và nói.
"Hôm nay là ngày lính gác đi tuần đấy, không có chuyện gì chứ?"
Simon nhún vai.
"Suýt thì chạm mặt nhưng tớ đã trốn thoát an toàn."
"Hahaha! Cậu cũng to gan thật đấy. Ở lớp thì xây dựng hình tượng ngoan hiền, thế mà hở ra là trốn đi chơi, đào tẩu tới Rochest. Dạo này cậu còn đi nhiều hơn cả tớ đấy nhỉ?"
Simon cười trừ cho qua chuyện, cởi đồng phục và treo vào tủ. Cậu thay sang bộ quần áo ngắn tay nhẹ nhàng rồi chuẩn bị đi ra ngoài.
"Lại đi đâu đấy?"
"Đi chế tạo hài cốt."
"Đêm hôm thế này mà đột nhiên......? Cậu định làm con gì?"
"Cốt Cung."
Nghe vậy, Dick bật dậy khỏi giường như một cái lò xo.
"Oa! Oa! Cậu định dùng Cốt Cung rồi sao? Trong bài đánh giá quyết đấu lần này á?!"
"Ừm. Tớ cũng chưa biết là có thành công hay không nữa."
"Mấy con đó bây giờ bọn mình lắp ráp còn khó lắm! Của hãng nào thế?"
"Vanilla."
Mắt Dick sáng rực lên, cậu ấy chộp lấy vai Simon.
"Á, làm cái gì thế? Sao còn chưa mau dẫn đường!"
"......Haha."
Hai người rời khỏi phòng 409 và đi đến phòng giải khát. Phòng tự học ở ký túc xá quá đông người và yêu cầu giữ yên lặng, nên họ chọn đến đây.
"Chỗ này chuẩn bài luôn."
Trong không gian rộng rãi, ngoài hai cậu học viên đang trò chuyện ra thì chẳng còn ai khác. Simon và Dick ngồi xuống ghế.
"Nhanh lên! Mau lấy ra xem nào."
Simon mở không gian phụ và lấy chiếc hộp ra. Trên chiếc hộp đen tuyền, dòng chữ Vanilla màu bạc tỏa sáng lấp lánh.
Dick thốt lên một tiếng 'Chà'.
"Tớ mở ra được không?"
"Cứ tự nhiên."
Khi Dick mở hộp, những khúc xương trắng muốt hiện ra trên nền vải nhung đỏ sang trọng.
"Màu sắc đẹp thật đấy."
Mấy học viên đang trò chuyện ở bàn bên cạnh cũng tò mò tiến lại gần.
"Cái gì đây?"
"Bộ Cốt Cung Saphiros. Nghe bảo là hàng hiệu Vanilla đấy."
"Oa......!"
"Đây là Vanilla sao?"
Mọi người xúm lại soi xét chiếc hộp với ánh mắt như đang chiêm ngưỡng một món hàng hiệu đời mới.
Simon bật cười khi nhìn thấy dáng vẻ đó của các bạn học. Vì là trường học của Tử Linh Sư nên cậu cảm thấy thật tốt khi mọi người đều có chung mối quan tâm.
"Mà sơ đồ lắp ráp đâu rồi?"
"Chờ chút."
Simon lục lọi trong hộp và tìm thấy tờ giấy hướng dẫn nằm bên dưới. Cậu trải nó ra và hoàn tất mọi công đoạn chuẩn bị.
"Ok, bắt đầu nào."
"Gogogo!"
Trước tiên, Simon truyền Hắc Lực vào pháp trận triệu hồi được vẽ trên hộp sọ.
Pháp trận vô sắc dần chuyển sang màu đen, các ký tự cổ ngữ ăn khớp và xoay chuyển, thiết lập nên một hệ sinh thái gọi là pháp trận.
"Xong rồi à?"
Simon vừa nhấc hộp sọ lên đặt xuống vừa lẩm bẩm.
Pháp trận đang hoạt động nhưng hộp sọ lại không có bất kỳ chuyển động nào. Khi kiểm tra kỹ pháp trận, cậu thấy vẫn còn những ký tự cổ ngữ chưa hoạt động đúng cách.
"Nhìn cái này đi Simon!"
Dick đang xem xét sơ đồ lắp ráp lên tiếng.
"Cậu thấy bốn góc của pháp trận này không? Nó bảo phải xử lý Hắc Lực theo kiểu Xoay Vòng rồi cắm vào đó!"
"Xoay Vòng là gì?"
"Hình như là kỹ thuật dùng khi chế tạo pháp trận trong môn Hắc Ám học đấy. Cái này bọn mình còn chưa được học nữa."
Quả nhiên, Cốt Cung là quá sức với tân sinh nên ngay từ đầu đã gặp khó khăn. Simon lấy sách giáo khoa Hắc Ám học từ không gian phụ ra.
"Xoay Vòng...... Xoay Vòng......."
Cậu lướt qua mục lục và tìm thấy mục Xoay Vòng ở khoảng giữa cuốn sách. Simon mở trang đó ra.
"Ơ, cái này......?"
Cậu cứ ngờ ngợ là đã nghe ở đâu rồi, hóa ra nội dung này rất giống với những gì giáo sư Bahil đã giải thích về cách vận hành lõi trước đây.
Sự tuần hoàn của Hắc Lực.
Quán chiếu.
Mặt trời đen.
Nó gần như tương đồng với cách vận hành lõi mà Simon đang sử dụng hiện tại. Cậu nghĩ rằng mẹo mà Bahil chỉ dạy có lẽ cũng được dựa trên nền tảng của kỹ thuật Xoay Vòng này.
'Nếu là cái này thì có khi mình làm được.'
Simon từ từ nâng tay phải lên và nhắm mắt lại.
'Không phải biến đổi mà là tuần hoàn. Hình ảnh của sự tuần hoàn.'
Xòa xòa xòa-
Hắc Lực bắt đầu từ từ dâng lên trong lòng bàn tay Simon.
-Hắc Lực có đặc tính ghi nhớ.
Giọng nói của Bahil trong ký ức vang lên bên tai cậu.
-Nó giống như tay chân của con người vậy. Khi lặp đi lặp lại cùng một động tác hàng trăm hàng nghìn lần, về sau dù không cần ý thức thì Hắc Lực cũng sẽ tự tái hiện lại dòng chảy đã tập nhiễm đó. Kỳ diệu đúng không?
Simon nghiến răng.
Chỉ giữ trọng tâm và quán chiếu. Để Hắc Lực tự ghi nhớ dòng chảy này và duy trì nó cho đến khi thuần thục.
Xòaaaa-
Hắc Lực đã đi vào ổn định. Mồ hôi túa ra như mưa trên cơ thể Simon.
'Được rồi.'
Giờ đây, dù cậu có lơ đễnh nhìn sang chỗ khác một chút rồi quay lại, Hắc Lực vẫn đang tự xoay chuyển.
Đây chính là Xoay Vòng.
Simon nén khối Hắc Lực đang xoáy tròn lại thành kích thước nhỏ, sau đó cắm thẳng vào một trong bốn góc của pháp trận.
U u u u ung!
Góc đó sáng bừng lên. Giống như một thiết bị máy móc được cấp điện, các ký tự cổ ngữ đang đứng yên xung quanh đó bỗng trở nên sống động và bắt đầu chuyển động.
"Này, cậu làm cái quái......."
Dick trưng ra vẻ mặt cạn lời.
"......Cậu chỉ nhìn lướt qua sách giáo khoa một lần rồi làm theo á? Cậu thực sự là thiên tài hay cái gì vậy?"