1~100

Chương 59: Yandere

2026-01-16

2

Chương 59: Yandere

Cùng lúc đó, tại phòng nghiên cứu của Bahil.

Xoảng! Rầm rầm!

Keng!

Đôi mắt đỏ ngầu, Bahil vơ lấy bất cứ thứ gì trong tầm tay và ném đi.

Những bức tượng điêu khắc, cúp, và dụng cụ nghiên cứu va vào sàn nhà vỡ tan tành.

"Hộc! Hộc...!"

Trong nháy mắt, xung quanh đã trở thành một bãi chiến trường.

Bahil chống tay lên tường, thở hổn hển. Trong khi đó, Trợ giảng trưởng Chehekl dường như đã quá quen với cảnh tượng này, cô đứng dựa lưng sát vào tường và nhắm nghiền mắt.

Một lát sau, khi không gian yên tĩnh trở lại, cô mới mở mắt ra.

"Thầy đã trút giận xong chưa ạ? Giáo sư Bahil."

"..."

Bahil sải bước dài rồi ngã phịch xuống ghế sô pha. Sau đó, ông với tay ra bàn lấy tẩu thuốc, dùng hắc thuật châm lửa và rít một hơi dài.

"Phùuuu..."

Làn khói thuốc bay dài trong không khí. Thấy vậy, Chehekl nhăn mặt.

"Giáo sư, cấm hút thuốc trong nhà..."

"Chỉ lần này hãy giả vờ như không thấy đi. Chehekl."

Tuy nhiên, ngay cả cái tẩu thuốc đang hút dở đó, Bahil cũng ném mạnh đi.

Ngay khi va vào tường, chiếc tẩu thuốc vỡ tan tành.

"...Tại sao!"

Bahil hét lên.

"Tại sao cậu không hiểu tấm lòng của ta! Simon Follentia!"

Ông bực bội vuốt ngược mái tóc và thở dài thườn thượt. Dường như vẫn chưa hết giận, ông đột ngột bật dậy.

"Cậu là thiên tài! Một thiên tài trong số những thiên tài mà vài trăm năm mới xuất hiện một lần! Tại sao lại để cái tài năng điên rồ đó mục rữa ở môn Triệu Hồi học chứ? Ta hoàn toàn không thể hiểu nổi! Triệu Hồi học là thứ học thuật cũ kỹ và lỗi thời! Dù có giỏi Triệu Hồi học đến đâu đi nữa! Sao cậu lại không hiểu rằng mình sẽ chỉ trở thành một Aaron thứ hai mà thôi!!"

Không kìm nén được sự bức bối, Bahil bắt đầu gãi khắp người như thể bị ngứa ngáy toàn thân.

"Giới hạn tối đa của cậu! Chính là tiền bối Aaron! Hãy nhìn xem Tuyển sinh Đặc biệt Đệ nhất của Kizen, người sở hữu tài năng huyền thoại ấy đang bị đối xử như thế nào ở Kizen lúc này!"

Hai cánh tay ông run lên bần bật như bị co giật, rồi ông gục xuống sàn nhà.

Ánh mắt Bahil thoáng hướng về khung ảnh đã phai màu ở phía xa.

"..."

Trong ảnh là hình ảnh ông và Aaron với gương mặt non choẹt trong bộ đồng phục Kizen đang khoác vai nhau.

Trên gương mặt hai thiếu niên ấy dường như chẳng vương vấn chút âu lo nào. Họ chỉ đang mỉm cười rạng rỡ.

Đó có lẽ là thời kỳ rực rỡ nhất trong cuộc đời họ.

Nhưng Bahil biết rõ hơn ai hết. Rằng ông đã đi quá xa để có thể quay trở lại thời điểm đó.

"Tất cả đều ngu ngốc, ta không thể chịu đựng nổi."

"...Giáo sư."

"Cái cảnh những tài năng rực rỡ như vậy đang tự mình lao đầu xuống vực thẳm! Ta không thể chứng kiến cảnh đó lần thứ hai! Chỉ có ta mới có thể vực dậy Simon! Chỉ có ta mới có thể mài giũa viên ngọc thô đó thành viên bảo ngọc tỏa sáng rực rỡ nhất thế gian này!"

"...Thầy cứ nói thẳng ra đi. Giáo sư."

"Thẳng thắn sao? Cũng tốt thôi."

Bahil bật dậy.

"Ta muốn có được cậu ta."

Một nụ cười kỳ quái nở trên môi ông ta. Những đường gân xanh nổi lên trên nắm tay đang siết chặt.

"Ta muốn có được cậu ta đến phát điên! Simon Follentia! Ta nhất định phải biến cậu ta thành của mình!"

Lại bắt đầu rồi.

Chehekl lộ vẻ mặt buông xuôi.

"Vì cậu ấy, ta sẵn sàng mài mòn cả linh hồn mình. Bất chấp mọi thủ đoạn và phương pháp! Ta sẽ khiến tài năng đỉnh cao mà cậu ấy sở hữu nở rộ và tạo ra một Nephthys thứ hai!"

Bahil dang rộng hai tay.

"Sự cống hiến của ta! Nỗ lực của ta! Tâm huyết của ta! Linh hồn của ta! Ta đặt cược cả tính mạng mình để đưa cậu ấy lên lãnh địa của thần thánh, và cái giá ta muốn chỉ có một!"

Ông cười với gương mặt méo mó.

"Đó là cậu ấy chỉ tôn thờ một mình ta là thầy."

"...Haa.”

"Khi ai đó hỏi Simon làm thế nào để leo lên đến đỉnh cao, Simon sẽ trả lời thế này! 'Tất cả đều nhờ vào người thầy Bahil của tôi'! Aaaa...! Chỉ nghĩ đến thôi cũng thấy run rẩy cả người...!"

Nhìn Bahil đang run lên vì điên cuồng, Chehekl lắc đầu ngán ngẩm rồi quay người đi.

“Tôi đi đây."

"Chehekl."

Bahil tiến lại gần cô.

"Ta là người phải có được bằng được thứ mình muốn thì mới thỏa lòng."

Bahil nắm chặt lấy cánh tay cô và kéo mạnh lại. Sau đó, ông nâng cằm cô gái đang nằm gọn trong vòng tay mình lên.

"Giống như cô vậy."

"..."

Đó là ánh mắt như đang chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật tuyệt đẹp.

Ngược lại, Chehekl nhìn Bahil như thể nhìn một kẻ thảm hại, rồi vung giày đá mạnh vào chân ông ta. Bahil nhăn mặt lùi lại.

"Quấy rối tình dục nơi công sở đấy. Giáo sư Bahil."

"Từ hồi đi học đã vậy, cô vẫn chẳng có chút dễ thương nào cả. Chehekl."

Bahil vừa chỉnh lại cổ áo sơ mi vừa nói.

"Nhân tài kế thừa ta mà cứng nhắc thế thì hỏng."

"Chẳng phải người kế thừa giáo sư Bahil đã được sửa lại là Simon Follentia rồi sao?"

"Ồ, làm gì có chuyện đó."

Khóe miệng Bahil nhếch lên.

"Simon Follentia không chỉ dừng lại ở mức kế thừa ta, mà là hạt giống sẽ có ngày vượt qua ta! Cậu ấy sẽ sánh vai cùng ngài Nephthys! Ta chỉ đang bộc lộ dục vọng chính đáng của một nhà giáo thôi! Không, mang danh nhà giáo mà nhìn thấy một hạt giống như thế lại không sôi máu lên thì mới là bất bình thường. Vậy mà cô định cứ mãi nói cái ham muốn sở hữu của ta là đê hèn sao?"

"Việc muốn độc chiếm quyền dạy dỗ một học viên, nếu không phải là ham muốn sở hữu đê hèn thì là gì?"

"Chà chà, không chịu thua câu nào nhỉ."

Bahil đút tay vào túi quần và ngửa đầu ra sau.

"Ta vừa nảy ra một ý tưởng hay."

"...Lại gì nữa đây."

"Hiện tại Simon Follentia đang khá hài lòng với Triệu Hồi học của mình. Trong bài thực chiến với Cyclops của Giáo sư Jane, cậu ấy cũng đã thắng như chẻ tre nhờ Triệu Hồi học. Đó chính là vấn đề!"

Đôi mắt Bahil lại sáng lên vẻ điên cuồng.

"Thứ mà Simon cần trải qua bây giờ là một thất bại cay đắng. Có như vậy cậu ấy mới nhìn lại bản thân, xem vấn đề nằm ở đâu, sai ở chỗ nào, và suy nghĩ lại một lần nữa xem nên chọn con đường nào!"

"...Cũng có lý. Vậy, thầy định làm thế nào để trao cảm giác thất bại cho một thiên tài như thế?"

Khóe miệng Bahil toác ra như ác quỷ.

"Chuyện đó quá dễ dàng còn gì?"

✦✧✦✧

Việc học ngày càng trở nên gấp rút. Tất nhiên là do kỳ đánh giá quyết đấu.

Ngay cả 'Eric Aura', vị giáo sư của môn Hắc Ám học—người được cho là theo chủ nghĩa lý thuyết triệt để đến mức dạy từ nguồn gốc của Cổ ngữ Rune—cũng đã chuyển sang thực hành chiến đấu.

Các giáo sư khác cũng tương tự.

Không biết là do phản ánh tích cực nhu cầu của học viên, hay là do không muốn đánh trượt những học viên chuyên ngành tương lai, mà hầu hết các giáo sư đều tập trung dạy hắc thuật chiến đấu trong tuần này.

Nhờ đó, danh mục kỹ năng cho kỳ đánh giá quyết đấu của học viên trở nên đa dạng hơn rất nhiều. Tất nhiên, điều kiện này áp dụng cho toàn bộ học viên năm nhất Kizen.

Hôm nay cũng vậy, sau khi kết thúc buổi học sáng và ăn trưa sớm, Simon cùng Dick đang trên đường đến địa điểm học tiếp theo.

'Tiết hai, tiết ba đều là Huyết học à.'

Môn Huyết học vốn bị hoãn do việc riêng của giáo sư, nay đã được xếp lịch kín cả tuần. Vì các giáo sư đều là Tử Linh Sư đang hoạt động, nên những trường hợp thời khóa biểu cực đoan như thế này cũng thường xuyên xảy ra.

Và đồng thời.

"Tuần này không có buổi Triệu Hồi học nào nhỉ."

Simon thở dài thườn thượt. Dick nhún vai đáp lời.

"Nghe nói Giáo sư Aaron đi công tác rồi hay sao ấy."

Thật đáng tiếc. Đang là mùa đánh giá quyết đấu, chắc chắn Aaron sẽ dạy các ma pháp tấn công, điều đó sẽ giúp ích rất nhiều cho Simon.

Kể cả không phải vậy, thì cậu cũng đã có cơ hội hỏi xem làm thế nào để chiến đấu ngang ngửa với các học viên khác bằng Triệu Hồi học.

"Ơ?"

Dick đang cắn dở miếng sandwich tráng miệng bỗng dừng bước.

"Simon! Nhìn kia kìa!"

"Hả?"

"Có bảng đấu đánh giá quyết đấu rồi!"

Theo hướng tay Dick chỉ, một bảng thông báo lớn hiện ra, đám học viên đã bu đen bu đỏ ở đó.

Hai người cũng vội vàng chạy tới.

'Đối thủ đầu tiên mình chạm trán khi đến Kizen.'

Simon hồi hộp tìm tên mình.

'Chỉ cần tránh mấy con quái vật kia là được.'

Con gái của Nephthys—Lorraine Arkbold.

Người kế vị Tháp Ngà—Serne Aindark.

Dòng máu lai cự nhân tộc—Chatel Maer.

Đó là bộ ba nhất định phải tránh. Cậu nghĩ rằng ngoài những người đó ra thì đối thủ nào cũng có thể chiến đấu được.

'Aa, thấy rồi.'

[Sân đấu số 2 - Vòng 1 trận 12]

Simon Follentia Lớp A vs Haren Cork Lớp G

'Haren Cork là ai nhỉ?'

Là một cái tên lạ hoắc. Dick cũng có vẻ như vậy, cậu ấy cười cak cak.

"Ligang Choppra? Tên nghe đặc biệt ghê. Đến từ Shahed à?"

"Dick, cậu cũng không biết người này sao?"

Dick gật đầu nhìn sang đối thủ của Simon.

"Haren Cork lớp G... Có cần tớ tìm hiểu giúp không? Mấy thứ như sở trường hay môn học nguyện vọng ấy."

Simon gãi đầu.

"Thế thì phiền cậu quá."

"Không đâu, đằng nào Ligang cũng ở lớp G nên tớ tiện thể tìm hiểu luôn thôi. Cậu có thông tin về đối thủ cũng tốt hơn mà?"

"Ừm. Nếu được thế thì tớ cảm ơn nhiều."

Simon lại chuyển ánh nhìn về phía bảng thông báo.

Haren Cork. Rốt cuộc là học viên chiến đấu bằng loại hắc thuật nào nhỉ? Gọi là đánh giá quyết đấu nhưng không hẳn chỉ đơn thuần là lao vào đánh nhau.

Một sân khấu nơi cậu và học viên khác trao đổi hắc thuật, và so sánh thành quả của nhau một cách rõ ràng nhất.

Nói không áp lực là nói dối, nhưng đồng thời tim cậu cũng đập thình thịch.

"Ước gì học xong nhanh nhanh."

Nghe Simon lầm bầm, Dick chớp mắt.

"Hả? Sao tự nhiên lại thế? Cậu thích đi học lắm mà."

"Tối tớ có việc cần luyện tập cá nhân."

Dick cười khúc khích.

"Thằng này lại định đi 'hành gà' nữa à. Luyện tập cái gì nữa? Nói thật chứ có mấy đứa đỡ được Ma Đấu học với cú đá giết người của cậu đâu?"

"...Đừng có gọi là cú đá giết người. Với lại lần này Ma Đấu học không phải là chủ đạo của tớ."

"Thế là gì?"

"Tớ định chiến đấu bằng Triệu Hồi học."

Dick mở to mắt ngạc nhiên rồi toét miệng cười.

"Muốn tớ diễn phiên bản Meilyn hay phiên bản Kami cho nào."

"...Cái gì cơ."

"Thì cứ chọn đi."

"Meilyn?"

Dick làm vẻ mặt đanh đá, khoanh tay rồi ngoảnh mặt đi. Sau đó cậu ấy nói bằng giọng nữ chua ngoa:

"Tớ nói rõ rồi đấy nhé? Hãy chiến đấu bằng Ma Đấu học đi."

"Phụtt!"

Simon cười đến mức bắn cả nước bọt.

Trong khi Dick đang cười tự mãn vì phản ứng hài lòng của bạn mình, thì đột nhiên cậu ấy bị một chiếc cặp bay từ bên cạnh đập trúng và ngã lăn ra.

“Mày tới số với bà!”

Mặt Meilyn đỏ bừng, cô nàng đang thở hồng hộc vì giận. Bên cạnh là Kamibarez đang che miệng cố nhịn cười.

"A, tại sao! Cậu nghe cũng thấy giống mà... Ááá!"

"Chết đi!!!"

✦✧✦✧

Ngay khi buổi học hôm nay kết thúc, Simon đã sử dụng tuyến đường chuồng ngựa của Kevin để đến Rochest.

'Lâu lắm rồi mới đến Rochest vào giữa đêm.'

Con phố vốn nhộn nhịp vào cuối tuần nay tối tăm và yên tĩnh, mang lại cảm giác hơi xa lạ.

Vì để lộ thân phận học viên Kizen cũng chẳng tốt đẹp gì nên cậu đã khoác thêm áo choàng, nhưng nhìn quanh cũng thấy có nhiều thiếu niên nam nữ trùm áo choàng kín mít trông giống Simon.

'Trước tiên là đến cửa hàng Tử Linh Sư đã.'

Simon đi về phía cửa hàng Tử Linh Sư mà cậu đã ghé qua lần trước.

"Xin chào quý khách~"

Lần trước đến thì Rowan đang làm thêm, nhưng lần này người ngồi ở quầy là một thanh niên đeo kính một mắt.

'Người này chắc là chủ tiệm.'

Cậu đã nghe Dick kể sơ qua.

Một Tử Linh Sư đã lên được đến năm hai Kizen nhưng bị đẩy khỏi cuộc đua, và hiện tại đang định cư ở Rochest để kinh doanh cửa hàng.

Simon lễ phép cúi đầu chào.

"Xin chào tiền bối!"

Chủ tiệm cười ngượng ngùng.

"Haha, tiền bối gì chứ. Một người là học viên Kizen như cậu không cần phải làm thế đâu."

Simon ngẩng đầu lên.

"Nhưng anh đã lên được đến năm hai mà..."

"Vì tôi là kẻ rớt đài thôi. So với một kẻ bị đuổi học thì học viên năm nhất Kizen hiện tại có giá trị hơn nhiều."

Tuy nói vậy nhưng trong lòng có vẻ không tệ, anh ta vẫn mỉm cười. Thực tế, trong số những người định cư và kinh doanh ở Rochest có rất nhiều người xuất thân từ Kizen như thế này.

Có lẽ vì không thể quên được thời học viên Kizen huy hoàng, hay vì nỗi nhớ nhung luyến tiếc nào đó mà không thể rời đi, họ là những người không thể bước chân vào Kizen nữa nhưng vẫn ở lại sinh sống quanh đây.

Lý do mà các học viên Kizen—những người hầu hết là thượng quý tộc—không dám làm loạn bừa bãi ở Rochest chính là vì sự hiện diện của những người này.

"Mà cậu đang tìm gì thế? Cậu học viên."

Trước câu hỏi của chủ tiệm, mắt Simon sáng lên và trả lời dứt khoát.

"Tôi muốn chế tạo Cốt Cung[note87118]."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Tluc: Hài cốt cung thủ.
Tluc: Hài cốt cung thủ.