Từ Hắc Thuật Sơ Cấp học, Chiêu Hồn học, cho đến tiết đầu tiên là Huyết học.
Các giáo sư tại Kizen dường như đã xây dựng một chương trình giảng dạy tập trung cao độ vào bài Đánh giá Quyết đấu sắp tới.
Tất nhiên, tiết học cuối cùng trong ngày—Nguyền Rủa học—cũng không phải là ngoại lệ.
"Việc đầu tiên ta làm khi bước vào lớp là nhìn vào mắt các học viên."
Vẫn như mọi khi, trong bộ vest trắng tinh tế, Bahil vừa nói vừa tháo chiếc mũ phớt nỉ đặt xuống bục giảng.
"Chà, hôm nay mọi người có vẻ đầy ưu tư nhỉ. Những đôi mắt cho thấy sự thiếu tập trung vào bài giảng. Có muốn ta nhìn thấu suy nghĩ của mấy đứa không? Aa, là Đánh giá Quyết đấu. Trong đầu các em giờ chỉ toàn là Đánh giá Quyết đấu thôi!"
Sự hóm hỉnh của Bahil khiến những tiếng cười khúc khích vang lên khắp lớp.
"Ta cũng từng tốt nghiệp Kizen nên ta hiểu rất rõ. Việc phải chiến đấu chống lại chính bạn học cùng trường chắc hẳn khiến mọi người lo lắng và bồn chồn. Nhưng đừng lo. Ta sẽ chỉ đường dẫn lối cho mấy đứa.”
Bahil nở một nụ cười mang lại cảm giác tin cậy đặc trưng.
"Chỉ trong tiết học này thôi, ta sẽ truyền thụ cho các em phương pháp để áp chế đối thủ một cách nhanh chóng và an toàn. Bản thân chỉ cần tin tưởng và làm theo ta."
Ánh mắt của các học viên sáng rực lên.
Cũng phải thôi, bởi cái tên Bahil đối với những thiếu niên mười bảy tuổi này tựa như một vầng hào quang chói lọi, cao vời vợi không thể tùy tiện ngước nhìn.
"Ta nghĩ đến lúc này, phong cách hắc thuật của mọi người cũng đã được định hình phần nào. Tiết học này sẽ chia làm hai phần."
Bahil nhìn quanh lớp học.
"Với những học viên đã xác định rõ loại hắc thuật mình sẽ sử dụng trong bài Đánh giá Quyết đấu, mấy đứa sẽ cần một lời nguyền chuyên về hỗ trợ. Ta sẽ dạy các em 'Liệt Thế'—một lời nguyền tốc độ giúp gây áp lực lên đối thủ nhanh chóng và không tốn nhiều sức."
Các học viên bắt đầu xôn xao. Đó là một ma pháp không có trong sách giáo khoa.
"Con người là loài sinh vật có khả năng thăng bằng rất bất ổn, chỉ đứng dậy và đi lại bằng hai chân sau với tấm lưng thẳng đứng. Chỉ cần ngã xuống là hầu hết mọi hành động đều trở nên bất khả thi. Liệt Thế sẽ gây kiệt sức cục bộ lên các bộ phận nhỏ bao gồm cả bàn chân đối thủ, từ đó hạn chế khả năng di chuyển. Nếu trúng đòn mạnh hoặc đối thủ cố di chuyển quá sức, họ sẽ ngã ngay lập tức. Tất nhiên, ưu điểm của nó là nhanh và nhẹ hơn Suy Kiệt."
Bahil cười tủm tỉm.
"Và những học viên nào đang lật giở sách giáo khoa thì đừng tìm nữa, có tìm cũng không thấy đâu. Vì đây là lời nguyền do chính ta cải tiến."
Quaooo—
Đám học viên ồ lên thán phục.
"Tiếp theo là dành cho những ai muốn chuyên sâu về Nguyền Rủa học, những ai định dùng lời nguyền làm chủ đạo trong Đánh giá Quyết đấu, và cả những ai vẫn chưa quyết định được sẽ dùng loại hắc thuật nào. Ta sẽ dạy cho nhóm này lời nguyền Tê Liệt Cải Biến."
Tê Liệt Cải Biến! Lần này cũng là một ma pháp không có trong sách.
"Hiệu quả tuy kém hơn Tê Liệt nguyên bản, nhưng thông qua cải tiến thực chiến, mọi người có thể hoàn thành phép nhanh hơn. Ta cũng đã sắp xếp lại để mấy đứa có thể thi triển hiệu quả chỉ với những tổ hợp cổ ngữ và công thức cơ bản mà năm nhất có thể sử dụng. Nếu tích lũy đủ số lần cộng dồn trong chiến đấu, các em có thể tái hiện được hiệu quả của ma pháp gốc."
Hai lựa chọn được đưa ra cho các học viên.
Một bên là Liệt Thế nhẹ nhàng nhưng hiệu quả, một bên là Tê Liệt Cải Biến nặng đô nhưng chắc chắn áp chế được đối thủ.
"Nào, giờ chúng ta sẽ chia nhóm."
Bahil vỗ tay cái bộp.
"Những ai sang bên trái sẽ học Liệt Thế, còn những ai sang bên phải sẽ học Tê Liệt Cải Biến."
Các học viên bắt đầu ồn ào di chuyển, chia ra hai phía trái phải.
Lúc này, ánh mắt của Bahil chỉ ghim chặt vào một nơi duy nhất.
'......Nào, Simon Follentia.'
Trong mắt ông lóe lên tia điên cuồng.
'Thiên tài như cậu phải mặc bộ đồ vừa vặn với mình nhất. Nguyền rủa mới là con đường tối ưu để phát huy 200% Hắc Lực của cậu! Hãy vứt bỏ cái môn Triệu Hồi học cũ kỹ lỗi thời đó đi. Dùng Triệu Hồi học làm chủ lực trong Đánh giá Quyết đấu là chuyện mà ngay cả kẻ ngốc cũng không làm đâu! Cậu cũng biết điều đó mà?'
Bahil cắn môi với khuôn mặt căng thẳng tột độ, khác hẳn vẻ thường ngày.
Simon đang trò chuyện với Dick, Meilyn và Kamibarez, rồi cậu bắt đầu chuyển hướng.
'Bên nào! Đương nhiên là bên phải......!'
Simon cùng Meilyn bước vào khu vực bên trái. Còn Dick và Kamibarez chọn bên phải.
Thấy lựa chọn của Simon, Bahil cắn chặt môi.
Lần này cậu lại chọn lời nguyền làm 'phụ' chứ không phải 'chính'.
"Giáo sư Bahil."
Lúc đó, ông cảm nhận được một bàn tay đặt lên bờ vai đang run lên vì giận dữ của mình.
Khi ông quay lại với đôi mắt ngập tràn điên loạn, cô trợ giảng có đôi mắt màu xám đang đặt ngón trỏ lên môi.
"Biểu cảm đó, nó lại lộ ra rồi ạ."
"......."
Vẻ mặt của Bahil dịu xuống như một lời nói dối, và ngay lập tức nụ cười dịu dàng thường thấy lại bao phủ khuôn mặt ông.
"Chà, có vẻ ta hơi phấn khích quá. Cảm ơn nhé, Chehekl."
"Không có gì ạ. Đây là việc của tôi mà. Quan trọng hơn, xin giáo sư hãy chỉ thị."
Bahil chỉnh lại cà vạt.
Có thể thấy các trợ giảng đang lật giở bản thiết kế công thức của Liệt Thế để chuẩn bị hướng dẫn.
"Đưa hết trợ giảng sang bên phải đi. Ta sẽ trực tiếp dạy Liệt Thế."
“……Vâng? Nhưng tuần trước giáo sư đã bảo sẽ dạy Tê Liệt Cải Biến mà......!"
"Ta đổi ý rồi."
Thật nan giải.
Đội ngũ trợ giảng đã thức trắng đêm chuẩn bị tài liệu để hướng dẫn Liệt Thế.
Chehekl định thuyết phục, nhưng nhìn vẻ mặt Bahil dường như chẳng có chút lung lay nào.
'Có chết thằng cha này cũng méo đổi ý đâu.'
Trợ giảng thì chỉ biết phục tùng mệnh lệnh của giáo sư. Cô cúi đầu.
“Tôi hiểu rồi ạ."
Chehekl bước về phía các trợ giảng đang chuẩn bị bài. Họ đang thiết lập máy phóng mana và phát tài liệu cho học viên.
"Khoan đã, tất cả trợ giảng tập hợp."
Trước lệnh tập hợp đột ngột, các trợ giảng ngơ ngác tụ lại.
"Có chuyện gì vậy? Tiết học hai tiếng nên phải bắt đầu ngay bây giờ mà."
"Giáo sư đổi ý rồi. Thầy ấy bảo sẽ trực tiếp dạy Liệt Thế."
“Hảaaa?”
Các trợ giảng của Bahil xôn xao với vẻ mặt hoang mang.
"Điên mất, không thể nào đâu! Bọn tôi chỉ chuẩn bị cho Liệt Thế thôi, giờ đùng cái đổi ngay trong ngày thế này thì......!"
"Aa, thật sự không ổn chút nào! Tiền bối thuyết phục thầy ấy đi ạ!"
Chehekl khoanh tay.
"Mọi người đều biết thầy ấy đâu phải người nghe chúng ta thuyết phục mà?”
"......."
"Sự thất thường của giáo sư đâu phải mới ngày một ngày hai? Thôi đừng than vãn nữa, tất cả chuẩn bị đi. Tiết dạy Tê Liệt để tôi xoay xở cho."
Các trợ giảng vai rũ xuống, đặt tài liệu xuống và lê bước đi.
Vừa vỗ lưng động viên các hậu bối, Chehekl vừa liếc nhìn về phía một thiếu niên đang ngồi tại chỗ.
'Giáo sư cư xử như vậy...... chắc là vì cậu bé kia nhỉ?'
Nghĩ rằng cả cậu và bản thân mình sau này sẽ mệt mỏi lắm đây, Chehekl quay lưng lại.
✦✧✦✧
Vậy là xong cả môn Nguyền Rủa học. Tất cả các tiết học trong ngày đã kết thúc.
Dick đã xuống Rochest, còn Meilyn và Kamibarez thì về ký túc xá nữ. Và Simon đang ngồi một mình trên chiếc ghế dài vắng người, thẫn thờ nhìn lên bầu trời.
Trên cao, ánh hoàng hôn tuyệt đẹp đang buông xuống.
[Đang chìm đắm trong suy tư gì thế? Chàng trai.]
Thấy cậu ngồi ngẩn ngơ, Pier lên tiếng bắt chuyện. Simon vẫn nhìn chằm chằm lên trời và nói:
"Pier này, Chỉ Huy Quân đoàn có nhất thiết phải chuyên về Triệu Hồi học không?"
Pier cười khùng khục.
[Không có luật nào bắt buộc thế cả! Nếu cậu chọn Ma Đấu học, ta sẽ trực tiếp điều hành quân đoàn! Quân đoàn lùi xuống làm hỗ trợ để sức mạnh bản thân cậu được tối đa hóa, đó hoàn toàn là lựa chọn của cậu! Quân đoàn sẽ tôn trọng ý chí đó.]
"......."
Thấy Simon im lặng một lúc, Pier nhếch mép cười.
[Sao hả. Cậu mong ta sẽ can ngăn chắc?]
Simon lộ vẻ mặt chột dạ.
[Nói thử xem. Điều gì đang khiến cậu dao động như vậy?]
"Không, chỉ là......."
Simon thở dài thườn thượt.
"Mọi người đều nói vậy. Triệu Hồi học yếu lắm. Lỗi thời rồi. Không chỉ các học viên hay giáo sư khác, mà ngay cả giáo sư Aaron dạy môn Triệu Hồi học cũng vậy."
[Vậy nên.]
Pier nói.
[Cậu định bỏ Triệu Hồi học sao?]
"......."
Bỏ Triệu Hồi học.
Simon cảm thấy một sự phản kháng mạnh mẽ trỗi dậy trong lòng.
[Có lẽ tâm tư đó của cậu lúc này là thật lòng.]
Pier cười khùng khục.
[Theo ta thấy, chàng trai à, cậu thích Triệu Hồi học! Tuy bản tính cậu vốn thích học cái mới và cảm nhận thành tựu, nhưng cảm xúc cậu dành cho Triệu Hồi học lại rất đặc biệt. Có cần thiết phải tìm lý do để tiếp tục Triệu Hồi học từ quân đoàn không?]
"......."
Simon không thể phủ nhận lấy một lời.
[Nhưng mà! Điều cậu đang trăn trở không phải là chuyện đó đâu nhỉ.]
“Vâng?”
[Chàng trai. Tư tưởng và nhân sinh quan của cậu đã được định hình rồi. Chỉ vì lời ra tiếng vào của kẻ khác mà đắn đo xem có nên bỏ Triệu Hồi học hay không, đó chẳng giống cậu chút nào! Cái cậu lo nghĩ nằm ở tầng sâu hơn. Một thứ nhỏ nhặt và tầm thường hơn nhiều!]
Khóe miệng Pier nhếch lên cao.
[Có phải tâm lý cậu đang muốn dùng mỗi Triệu Hồi học để chiến thắng trong bài Đánh giá Quyết đấu lần này không?]
"......!"
Simon nhìn xuống phân thân của Pier với vẻ mặt kinh ngạc tột độ. Rồi cậu thở hắt ra, cười phì một tiếng.
"Woa, đúng là không thể lừa được ông mà, Pier."
[Kuhuhu!
"Ngốc nghếch thật nhỉ? Chẳng biết bao giờ tôi mới trưởng thành được. Rõ ràng có cách tốt hơn, nhưng cái tâm lý cứ muốn thắng bằng Triệu Hồi học lại trỗi dậy......."
[Cậu nghĩ lý do là gì?]
"Chỉ là, thấy bực mình thôi."
Simon nói.
"Triệu Hồi học yếu lắm. Cần nhiều thời gian. Cần sự hỗ trợ của các môn khác. Chỉ dùng Triệu Hồi học thì không thắng nổi đâu. Suốt cả ngày hôm nay tôi toàn nghe những lời như thế. Từ trợ giảng, Dick, các giáo sư, thậm chí cả Toto, một người muốn vào Khoa Triệu Hồi học cũng nói vậy."
Simon khoanh tay lại.
"Dù chưa phải là chuyên ngành chính thức của tôi, nhưng tôi thấy hơi cáu. Khi Triệu Hồi học bị đối xử như thế."
[Nhưng trước giờ cậu luôn chọn những phương thức hiệu quả nhất. Hai quan niệm đó xung đột nhau nên cậu mới đắn đo nhỉ.]
"Vâng."
Simon đứng dậy khỏi chỗ ngồi, phủi phủi quần.
[Vậy kết quả sau khi đắn đo là?]
"Chỉ riêng lần này thôi, là sự lãng mạn."
Simon cười toe toét.
"Thử tưởng tượng xem nào, Pier."
Mọi người, tất cả đều đang phủ nhận nó.
Nếu trước mặt những người đó, cậu thực sự chiến thắng Đánh giá Quyết đấu chỉ bằng Triệu Hồi học.
"Cảm giác sẽ sướng ứ hự đúng không?"
Chắc chắn sẽ là cảm giác nhẹ nhõm như trút được gánh nặng trong lòng.
[Kuhahahaha! Phải! Chính là nó!]
Pier cười lớn vang dội.
[Sẵn lòng bước đi trên con đường mà kẻ khác không đi! Hành động đó tự thân nó đã đặc biệt và giá trị rồi! Thậm chí cậu còn có năng lực và tài năng để làm điều đó, chẳng có lý do gì để không làm cả! Hãy khắc cốt ghi tâm, chàng trai!]
Ngọn lửa xanh bùng lên trên phân thân của Pier.
[Cậu chính là Chỉ Huy Quân đoàn do đích thân ta chọn lựa! Đừng ngần ngại trước những vạch kẻ mà lũ hạ đẳng vạch ra khi cậu mang thân phận thượng đẳng! Hãy làm bất cứ điều gì cậu muốn!]
"Vâng, Pier."
Cuối cùng, một nụ cười nhẹ nhõm cũng nở trên môi Simon.
"Giờ thì tôi đã hoàn toàn quyết tâm rồi."