Lục Viễn Thu nhíu chặt mày: "Có hoàn thành nhiệm vụ được không?"
Bạch Thanh Hạ xị cái mặt nhỏ xíu xuống, đôi mắt to tròn ươn ướt chớp chớp trông chẳng có chút sức sống nào.
"Trả lời tớ."
"...Được."
"To lên!"
Bạch Thanh Hạ liếc xéo cậu một cái, lần này không thèm để ý nữa.
Lục Viễn Thu khom người xuống: "Không trả lời tớ cù lét bàn chân đấy!"
Cô gái nhỏ vội vàng rụt chân sang một bên: "Được!"
Lục Viễn Thu "ây~" một tiếng: "Rất tốt, rất có tinh thần!"
Cậu tiếp tục thao thao bất tuyệt giảng đạo lý: "Một phòng ký túc xá phải ở chung với nhau lâu như thế, chắc chắn phải mài giũa để có quan hệ tốt chứ. Cậu đừng có hòng qua mặt tớ, tớ sẽ kiểm tra đấy. Tớ tin cậu sẽ không nói dối tớ đâu."
Bạch Thanh Hạ: "Nhưng mà..."
Lục Viễn Thu: "Không có nhưng nhị gì hết."
Thế là cô ngoan ngoãn ngậm miệng im lặng, ánh mắt lại liếc xéo Lục Viễn Thu một cái, lúc thu hồi ánh mắt lại, cái mỏ nhỏ xíu hơi chu lên.
Lần này đến lượt Lục Thiên ngồi phía trước phát ra tiếng cười "hắc hắc hắc", khiến cả hai đứa ngồi sau đồng loạt ngẩng lên nhìn ông. Lục Thiên lập tức im bặt, đồng thời ngước mắt nhìn kính chiếu hậu một cái, tiếp tục ngoan ngoãn lái xe.
Thời gian dần về trưa.
Lục Thiên lại ngẩng lên nhìn kính chiếu hậu, hai đứa trẻ ở ghế sau đều đã ngủ thiếp đi, người nghiêng về phía nhau. Vì đang thắt dây an toàn nên đầu hai đứa không chạm vào nhau, nhưng trông như thể cơ thể hai đứa đang vẽ thành hình một trái tim vậy.
Ông bố già mỉm cười, chiếc xe tiến vào địa phận Châu Thành.
Đến khoảng một giờ chiều, xe dừng lại, Lục Viễn Thu bị dây an toàn siết chặt làm cho tỉnh giấc.
Cậu quay sang bên cạnh, thấy Bạch Thanh Hạ cũng đang lơ mơ tỉnh dậy. Dây an toàn lại thít chặt trước ngực cô tạo thành một đường cong rõ nét, nhưng lúc này chắc cô chưa nhận ra.
Lục Thiên hạ cửa kính xe xuống, đang nói chuyện với ai đó. Lúc này, một cái đầu thò từ ngoài cửa sổ vào, nhìn thấy Lục Viễn Thu liền reo lên đầy kinh ngạc: "Ôi chao ôi! Thiếu gia Lục! Quả nhiên là anh tuấn tiêu sái, nhân tài kiệt xuất! Hôm nay mí mắt phải của tôi giật liên hồi cả ngày, cuối cùng cũng mong được cậu đến rồi!"
Lục Thiên đang cười tươi như hoa, nụ cười bỗng cứng đờ: "Mắt phải giật là điềm gở mà anh?"
Người ngoài cửa sổ đưa tay vỗ đét vào đầu một cái, rồi lại tự vả miệng hai cái: "Nói nhầm nói nhầm, mắt trái, mắt trái! Ha ha ha!"
Lục Thiên lại tiếp tục cười không khép được miệng.
Lục Viễn Thu nhìn rõ người nọ, quả đúng như lời bác cả miêu tả. Rõ ràng là Tổng giám đốc chi nhánh, thế mà mặt mũi lại nhọn hoắt như khỉ, còn để bộ ria mép hình chữ bát (八) trông rõ lả lơi. Bộ dạng bóng nhẫy trơn tuột, ăn nói thì giảo hoạt uốn éo.
"Tớ đi ăn bữa cơm đã, cậu cứ theo bố tớ đi báo danh nhập học trước nhé. Đợi tớ dọn dẹp ký túc xá xong xuôi, tối tớ gọi điện cho cậu." Lục Viễn Thu nói với Bạch Thanh Hạ.
Cô gái nhỏ lập tức mỉm cười gật đầu.
Lục Viễn Thu mang theo những giấy tờ quan trọng rồi xuống xe. Cậu bước về phía vị Tổng giám đốc có bộ ria mép, cười chào hỏi: "Cháu chào chú, xưng hô với chú thế nào ạ?"
"Ấy chết! Cứ gọi tôi là anh Vương được rồi, gọi chú chắt gì chứ."
Đối phương cực kỳ nhiệt tình, cười tít cả mắt lại thành một đường chỉ, nhưng Lục Viễn Thu thừa biết ánh mắt đối phương vẫn luôn dò xét, đánh giá mình.
"Thế đâu được, vẫn phải gọi một tiếng chú Vương, chú là bậc cha chú mà."
"Ha ha ha, được được được, đúng là tuổi trẻ tài cao, vừa đẹp trai, thành tích lại xuất sắc! Không hổ danh là con cháu nhà họ Lục!" Hai người nhiệt tình bắt tay nhau.
Tổng giám đốc Vương lại nói tiếp: "Cháu yên tâm, chú cháu mình ăn bữa cơm không mất nhiều thời gian đâu. Ăn xong chú sai người đưa cháu đến Đại học Châu Thành báo danh."
"Vâng ạ."
Hai người đi về phía chiếc xe thương mại đậu cách đó không xa, Lục Viễn Thu quay lại vẫy vẫy tay.
Cô gái nhỏ ngồi cạnh cửa sổ xe lập tức ngồi thẳng người, vẫy vẫy bàn tay nhỏ xíu đáp lại, nhưng cô quên mất Lục Viễn Thu đứng ở ngoài căn bản không nhìn thấy cô.
Trong chiếc Audi màu trắng, Lục Thiên cảm thán: "Con trai lớn thật rồi, có tiền đồ hơn thằng bố nó, tốt thật đấy."
Bạch Thanh Hạ ngoan ngoãn tiếp lời: "Lục Viễn Thu có tiền đồ như vậy, tất cả đều là công lao của chú Lục đấy ạ."
Lục Thiên tức thì ngửa cổ cười sảng khoái: "A ha ha ha ha ha ha ha ha——"
Ông còn chưa cười xong, cửa kính xe bỗng bị gõ nhẹ một cái. Lục Thiên ngoái đầu nhìn, đập vào mắt là một hàm răng vẩu chìa ra.
"Vãi!"
Lục Thiên định thần lại, thấy đối phương là một thanh niên cắt đầu nấm, đeo kính cận, bèn hạ cửa kính xuống hỏi: "Có việc gì thế cậu?"
"Sáu sú sảo!" Thanh niên răng vẩu cười chào hỏi.
Lục Thiên ngớ người mất một giây mới nhận ra cậu ta đang nói "Cháu chào chú".
"À chào cậu chào cậu, cậu có việc gì không?"
"Sú sú, sáu muốn đi Đọi hộc Sou Thành, vừa nãy nghe bên sú nói cũng đi Đọi hộc Sou Thành báo danh, sáu thật xự không bắt được xê, sú có thể cho sáu đi xế một chặng được không?"
Lục Thiên nhiệt tình đáp: "Được chứ!"
Đợi đối phương rụt đầu lại, Lục Thiên lẳng lặng đưa tay rút một tờ giấy ăn trên táp lô lau những giọt nước bọt vừa bị phun lên mặt.
Thanh niên răng vẩu vừa định mở cửa ngồi băng ghế sau, thấy có một cô gái ngồi đó, cậu ta bèn gãi đầu cười ngượng nghịu. Bạch Thanh Hạ rụt rè gật đầu chào, thanh niên răng vẩu lại lạch bạch chạy lên ngồi ghế phụ.
Thanh niên răng vẩu ngoái đầu lại, hỏi Lục Thiên: "Con gái sú ạ?"
"Con gái bạn tôi, cũng đến Đại học Châu Thành báo danh. Cậu cũng là sinh viên à?" Lục Thiên đánh giá cậu ta.
Thanh niên răng vẩu đẩy gọng kính, cười xua tay: "Không phỏi không phỏi, sáu là sinh viên năm đai thạc sĩ, đồng sời kiêm nhiệm luôn công tác cố wấn học tập (cố vấn học tập/giáo viên hướng dẫn) cho tân sinh viên năm nhất."
...Thằng chả ăn nói chật vật thế này mà cũng làm cố vấn học tập được à?
Nhưng Lục Thiên đã nhanh chóng đánh giá thấp khả năng chém gió của thanh niên răng vẩu. Dọc đường đi cậu ta nói liến thoắng không ngừng nghỉ, người thích buôn chuyện như Lục Thiên mà còn suýt không theo kịp. Còn Bạch Thanh Hạ ở ghế sau thì câm như hến, ôm khư khư hai đầu gối, không hé răng nửa lời.
Thanh niên răng vẩu chép miệng "chậc" một tiếng, quay lại nhìn Bạch Thanh Hạ: "Trẻ con bây sờ ấy mà, một là quó hướng ngoọi, hai là quó hướng nội."
Lục Thiên vừa bẻ lái vừa hùa theo: "Đúng thế, con bé này hướng nội quá, ngoài thằng con tôi ra, nó gần như chẳng mở miệng nói chuyện với ai bao giờ."
Thanh niên răng vẩu suy nghĩ một lát, cười bảo Bạch Thanh Hạ: "Bạn học à~ Tôi dại bạn một kéch nhé, nếu học kỳ mới bạn muốn thiết lập quan hệ tốt với mọi người, hãy sường xuiyên nói với người ta một câu: Bạn ABC xỏi quó đi~ Thêm mấy sữ này vào sau tên của họ, hịu wỏa cực kỳ luân."
Trí nhớ của Bạch Thanh Hạ rất tốt, cô nhớ trước đây mình cũng từng khen Lục Viễn Thu như thế, lúc đó Lục Viễn Thu còn sung sướng đến mức trợn trắng cả mắt.
Cô vội vàng mỉm cười cảm ơn: "Cháu cảm ơn ạ, cháu biết rồi ạ."
Thanh niên răng vẩu cười hớn hở.
Lục Thiên xen vào: "Mấy người làm giáo dục các cậu đúng là có bài bản nhỉ."
Thanh niên răng vẩu chém gió phần phật, xua tay: "Haiz, trẻ con bây sờ khó wuản sáo lắm. Năm nhất khoa y đa kooa hiện sờ có mỗi mình sáu làm cố wấn, sáu sả xám nghĩ xem wuản kiểu gì sô xuể. May mà xắp tới có một em khóa xuối năm nhất thạc sĩ tới kiêm nhiệm, wuản lý kooa y đa kooa cùng sáu, lức đấy sễ nhẹ nhàng hơn xút xíu."
Lục Thiên và Bạch Thanh Hạ đồng thời giật thót tim.
Năm nhất khoa Y đa khoa, trùng hợp thế sao? Đi nhờ xe lại vớ ngay trúng ông cố vấn học tập của lớp mình...
Thanh niên răng vẩu vẫn thao thao bất tuyệt kể lể chuyện của mình. Lục Thiên không hé răng bảo Bạch Thanh Hạ học khoa Y đa khoa, ông không nói, Bạch Thanh Hạ lại càng không dám ho he. Nói chuyện với người lạ cô còn chật vật, huống hồ gì đây lại là thầy giáo sắp ra mắt.
Lục Thiên không nhịn được hỏi: "Đồng chí cố vấn ơi, tôi có người bạn có con đỗ vào khoa Y đa khoa tân sinh viên, tôi muốn hỏi chút, à không, hỏi thay bạn tôi xem ngành này có dễ lấy được hai tấm bằng không?"