Main Story

Chương 247: Phần cuối cua Tháp(3)

2024-07-10

10

Phù thủy biến mất thông qua cánh cửa rộng mở, nhưng cả đội không hề lơ đãng đi theo mà thay vào đó trao đổi ánh mắt với nhau. Tất cả họ đều biết rằng không được dễ dàng tin tưởng phù thủy.

“Liệu có khi nào là một cái bẫy không?”

Jin Seyeon hỏi, nhưng Kim Suho và Yi Yongha không trả lời. Bất chấp sự thôi thúc rằng không nên tin phù thủy, nhưng họ không còn lựa chọn nào khác vào thời điểm này vì họ chỉ là những kẻ xâm nhập.

—Các bạn không cần phải lo lắng.

Tại thời điểm đó, phù thủy lại lên tiếng.

—Nhà vua của chúng tôi yêu thích thử thách. Ngài ấy hết lòng chào mừng những người thách đấu xứng đáng. Một khi tôi xác nhận rằng các bạn đủ khả năng, Nhà Vua sẽ vui vẻ xuất hiện và đối đầu với các bạn, cùng với việc sự tồn tại của Tháp sẽ bị đe dọa.

Dù phù thủy nghe có vẻ thành thật, nhưng cả đội đều có chút nghi ngờ nào đó về cô.

Jin Seyeon bước lên và hỏi.

“Làm sao mà chúng tôi có thể tin vào quỷ?”

—Vậy tôi sẽ hỏi bạn câu hỏi tương tự. Làm sao mà chúng tôi có thể tin vào con người?

“...Cái gì?”

—Chúng ta có thể chính trực giống như con người, hèn nhát như con người, xấu xa như con người và đáng kính như con người. Tất nhiên, tôi hiểu các bạn có thành kiến với chúng tôi. Sau cùng thì các bạn cũng đã trải qua về sự hỗn loạn của Đấu Trường.

Những lời của phù thủy nghe trôi chảy nhưng một con suối từ trên núi chảy xuống.

—Nhưng Đấu Trường chỉ là một trong những chuối thử thách được thiết kế để đo lường năng lực của các bạn. Chúng tôi công bằng hơn nhiều so với các bạn nghĩ đấy.

Những câu phản đổi ngay lập tức xuất hiện trong đầu của Jin Seyeon. ‘Các người không thể chỉ giết một ai đó rồi tuyên bố đó chỉ là bài test như thế. Với cả, thật khó để tin rằng quỷ mà có thể muôn hình muôn trạng như con người....’

Tuy vật, Jin Seyeon biết rằng không còn lựa lựa chọn nào khác ngoài nghe theo phù thủy. Nếu không, họ sẽ không bao giờ có thể tiến tới bước tiếp theo.

“Chúng ta nên làm gì?”

Kim Suho hỏi.

Bộ ba trao đổi ánh mắt và gật đầu một cách ngập ngừng.

“Hắc Liên đã quay trở lại mà không chết. Anh ta sẽ không nói những lời anh ta đã nói nếu đây mà là một cái bẫy, đúng không?”(trans: hình như ý của seyeon là về cái lúc mà khi cô hỏi tại sao hắc liên lại cứu cả nhóm, hắc liên biết về việc quỷ vương đang tìm kẻ thách đấu hắn là vì đã từng tới đây rồi)

Lý giải của Jin Seyeon nghe rất thuyết phục.

“Vậy thì....”

“Đi thôi.”

Bộ ba gia tăng sức mạnh ma thuật quanh cơ thể của mình. Họ phủ quanh bản thân bằng đủ loại rào chắn để chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất, rồi từ từ tiến tới cánh cổng.

Những bước chân nặng nề vang vọng lên bức tường.

Bước đi của họ đầy căng thẳng.

Họ dũng cảm tiến về phía trước và tiến vào căn phòng phía sau ở sau cánh cổng.

Khi đó, giọng nói của phù thủy thổi qua họ như một cơn gió ảm đạm.

“...Chào mừng các bạn, những kẻ thách đấu đã tới được tận đây.”

Phía bên kia cánh cổng là một không gian khác hẳn.

Thứ chào đón họ là một hành lang rộng, hình tròn, và cơ số con quỷ đang đứng thành hàng ở phía xa. Mỗi con quỷ đều tỏa ra sự hiện diện áp đảo trong khi nhìn chằm chằm vào bộ ba.

Jin Seyeon cắn môi.

“Đó là một cái bẫy?”

“Không, họ ở đây là để kiểm tra các bạn. Vốn dĩ thì có năm, không bao gồm tôi, nhưng một trong số họ tôi không thể kiểm soát được, nên giờ chỉ có bốn. Thế là vừa vặn với số người ở đây rồi nhỉ?"

Có bốn con quỷ nếu không tính tới phù thủy; mười con, nếu như bạn bao gồm cả những con quái vật được dẫn dắt bởi một trong những con quỷ. Trừ khi phù thủy không biết đếm số, thì hẳn đây chính là sự chế nhạo có chủ ý của cô ta.

Ánh mắt của Jin Seyeon đột nhiên trở nên sắc bén.

“Ngươi....”

“Ah, một người khác đã tới.”

Đột nhiên mụ phù thủy đưa mắt nhìn qua họ và nở một nụ cười nhẹ. Kim Suho và những người khác cũng quay lại nhìn.

“...?”

Ở đó, một người đàn ông mà không ai trong số họ mong đợi sẽ nhìn thấy ở đây.

Hắn ta có một thân hình đồ sộ được tạo nên từ những khối cơ bắp được phát triển tốt, khiến hắn ta được xếp ngang hàng với những quái vật, hơn là con người. Thậm chí, những bước chân của hắn còn mang theo aura của sự kiêu ngạo.

“Lâu rồi không gặp.”

Người chiến binh với từng bộ phận trên cơ thể đều có thể được coi là vũ khí chết người, Cheok Jungyeong, nhìn xuống bọn họ và nở một nụ cười.

“Ngươi, sao ngươi lại ở đây?”

Jin Seyeon hỏi.

Tuy nhiên, để trả lời câu hỏi của cô một cách thành thật, Cheok Jungyeong sẽ phải tiết lộ rằng đó là yêu cầu từ Kim Hajin. Do đó, hắn đã chọn không trả lời.

“...Không phải chuyện của ngươi, xạ thủ.”

Hắn chỉ đơn giản là xấu hổ. Những ngày qua, hắn chưa bao giờ thách thức lại quyết định của Kim Hajin và luôn tuân theo các yêu cầu của Kim Hajin.

[Vụ Nổ Năng Lượng], [Hành Quân Bí Mật], và trang bị khắp quanh cơ thể hắn... Tất cả đều là kết quả nhờ vào sự tuân phục của bản thân.

“Kuhum.”

Cheok Jungeyong xấu hổ ho khan rồi bước tới chiến trường.

**

Trong khi đó, tôi đang trông coi Aileen trong khi xem toàn bộ diẽn biến từ xa.

“Aileen-ssi, cô cảm thấy sao?”

12 tiếng đã trôi qua kể từ lúc Aileen bắt đầu bình phục lại.

Bệnh nhân Aileen dường như đang cảm thấy tốt hơn khi mà cái tính ngổ ngáo của cô ấy đã quay trở lại.

“Mm. Ta ổn hơn nhiều rồi, nhưng... ta nghĩ ta vẫn, có lẽ, bị sốt chăng~?”

Tôi chỉ nhìn chằm chằm vào Aileen. Aileen không chịu nổi sự im lặng nên đã lên tiếng trước.

“...Đ-Điều mà ta muốn nói là, ta sẽ ổn hơn nếu có thứ gì đó để ăn.”

“Ah. Thứ gì đó để ăn?”

Tôi gật đầu. Tôi có rất nhiều thức ăn, nhiều đến nỗi tôi còn không cần phải nấu làm gì cả.

Tôi lấy ra một chocolate sang trọng lv.5 và đưa nó cho Aileen.

“Cái này....”

“Đây là một thanh chocolate hạng nhất.”

Aileen thận trọng như một con mèo hoang. Cô cẩn thận cầm lấy nó.

Cô ấy phải ngửi qua lớp bọc bên ngoài trước khi mở nó ra và cắn một cái.

Nom, nom—

Tôi đợi cô ấy ăn xong chocolate và nói.

“Hãy quay về sau khi mà cô ăn xong đi.”

“....Cái gì???”

Aileen, còn đang thưởng thức hậu vị của thanh chocolate trong miệng, hơi run lên.

“C-Cái gì? Cậu muốn ta rời đi?”

“Vâng.”

Aileen cau mày nhìn tôi.

“Tại sao ta phải đi?”

“Bởi vì cô sẽ không chiến đấu tốt ở một nơi tràn ngập quỷ năng được.”

Trong lúc Aileen ngủ, tôi có dành thời gian để suy nghĩ về việc tại sao Aileen lại là người duy nhất gặp khó khăn trong khi mọi người khác đều ổn.

Câu trả lời rất đơn giản.

Nó đến từ kĩ năng của Aileen.

“Giờ ta ổn rồi. Ngươi không thấy sao?”

Aileen đột nhiên bắt đầu kéo giãn cơ thể để cổ gắng chứng mình bản thân cô ấy ổn.

Một, hai. Một, hai.

Tôi ngăn cô ấy giữa chừng.

“...Cô hiện tại có thể ổn, nhưng một khi cô bị vây quanh bởi quỷ năng thì tình hình lại khác. Cô không thể sử dụng [Khuếch đại sức mạnh ma thuật] một cách vội vã như vậy.”

Tôi nhẹ nhàng giải thích cho cô Người Chơi ngây thơ, nghĩ rằng kỹ năng của cô ấy là toàn năng chứ không nghĩ tới hậu quả của nó.

Khuếch đại sức mạnh ma thuật hoạt động bằng cách hấp thụ không khí xung quanh người dùng, sau đó thanh lọc và tinh chế nó để tăng lượng đầu ra của sức mạnh ma thuật. Nên dĩ nhiên, hấp thụ không khí tràn ngập quỷ năng, trong khi đang bị thương vì nó, là rất nguy hiểm.

“....C-Cái gì cơ? Cậu đang nói rằng ta sẽ không bao giờ tốt lên được?”

Aileen hỏi, cố gắng che giấu nỗi sợ hãi của mình.

“Không, cô sẽ khỏe hơn nếu cô nghỉ ngơi đầy đủ, ở những nơi như núi Baekdu hay núi Kumgang.”

“Aha,” Cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh rồi thở dài nhẹ nhõm. “Phew.”

Nhìn thấy cô ấy như vậy, tôi bắt đầu thắc mắc cô ấy có thực sự đang ở độ 30 tuổi không. Cốt truyện của cô ấy là trở thành Anh hùng ở độ tuổi quá sớm đến mức cô ấy chưa bao giờ học được các lễ nghi và cách cư xử xã hội, nhưng mà….

“Vậy cô có quay về không?”

“Ờ thì, ta không còn sự lựa chọn nào khác, nhưng... ow.”

Ouch, ow, agh.

Vì lí do nào đó, cô ấy bắt đầu giờ vờ bị đau đớn.

“Ta, ta cảm thấy chóng mặt....”

“...Thứ lỗi?”

“Ta cần, ta cần đường....”

Chết lặng, tôi nhìn Aileen loạng choạng.

“Ta bị thiếu máu... chóng mặt quá.... cần chocolate....”

Bởi vì tôi đã hết món tráng miệng cao cấp rồi, dù có muốn tôi cũng không thể cho cô ấy một cái được.

“….”

Tôi tiếp tục nhìm chằm chằm cô ấy trong im lặng, và đột nhiên cô ấy đã tự mình hết ‘thiếu máu’.

Cô ấy ho khan rồi nói một cách nghiêm túc.

“Cậu cũng sẽ như thế khi mà cậu đến tuổi.”

“...Pft.”

‘Nếu cô ấy đã dám đi xa tới như vậy thì mình đoán mình cũng không còn cách nào khác.’

Tôi lấy ra một [Xúc xắc ngẫu nhiên] mà tôi đã để dành được một thời gian.

Tôi tung xúc xắc với suy nghĩ về món tráng miệng trong đầu và may mắn thay nhận được một bộ chocolate, đủ để thỏa mãn yêu cầu của Aileen.

“Woah!”

Đôi mắt của Aileen nhanh chóng mở to khi nhìn thấy chocolate.

**

[Dãy núi Himalaya, tại phòng tập ở đằng sau quán trọ]

Clang— Swoosh—

Âm thanh kim loại của lưỡi kiếm vang chói tai trong phòng tập. Một cuộc đấu tay đôi khốc liệt giữa giáo viên và học viên hiện đang diễn ra.

“—!”

Chae Nayun vung kiếm với tiếng hét đầy khí thế.

Bề mặt thanh kiếm của cô tỏa sáng với sức mạnh ma thuật màu xanh lam. Sức mạnh ma phủ quanh cơ thể cô đủ mạnh để nghiền nát xương thành bụi cát.

Kĩ năng của cô cùng với kiếm hoản hảo thử thể là từ trong sách giáo khoa, hoàn toàn không chút lỗi gì. Sức mạnh ma thuật xung quanh thanh trường kiếm tăng vụt như thác đổ và lao thẳng về phía đổi thủ của mình.

Và đối thủ của nó là một ông già đã ngấp nghé 90 tuổi rồi.

Người bình thường sẽ ngạc nhiên trước cảnh tượng này và rồi cáo buộc cô vì ngược đãi người lớn tuổi.

Ssss….

Nhưng ông già không dễ dàng nhượng bộ. Ông vặn người, né tránh lưỡi kiếm của cô.

Thanh trường kiếm có tầm với dài nhưng cũng gây ra độ trễ lớn giữa các đòn tấn công.

Do đó, ông dự định sẽ né tránh đường kiếm của cô và phản công lại vào những khoảng thời gian trống.

Tuy nhiên....

“…?!”

Một thanh kiếm khác phóng ra từ đằng sau Chae Nayun.

Thanh kiếm được tạo ra từ sức mạnh ma thuật màu xanh lam.

Đây là một kĩ thuật bí mật mà Chae Nayun đã học được từ kinh nghiệm còn là cung thủ của cô ấy.

Trực giác của Heynckes mách bảo rằng đây không phải loại đòn tấn công mà ông có thể chặn được.

Ông đã mắc sai lầm khi nghĩ rằng Chae Nayun ‘khờ’ sẽ không thể có mánh khóe nào. Chuyện này đã không xảy ra nếu như ông chịu để ý tới những dòng chảy ma thuật đang trôi trong không khí.

‘Dù sao đi nữa, chặn được đòn ở vị trí này là không thể….’

Hàng tá lưỡi kiếm ma thuật lao tới điểm hiểm yếu của Heynckes theo đúng ý muốn của Chae Nayun.

Tuy thế, Chúa Tể Thép vẫn chưa bỏ cuộc. Heynckes vung kiếm một cách mạnh mẽ.

Chính sự bất khuất đó đã làm khơi dậy Gift của ông ta. Lưỡi thép cộng hưởng với Heynckes và bốc cháy.

KWAAANG—!

Tinh Thần Thép của Cửu Tinh đã đánh chặn được kĩ thuật bí mật của Chae Nayun. Từng thanh kiếm ma thuật của Chae Nayun đã bị bật ra trước Lưỡi Kiếm Thép của Heynckes, và sự im lặng nặng nề dần bao trùm trong phòng tập.

“….”

“….”

Không một con người trần trụi nào có thể thực hiện kỹ năng như vậy. Lưỡi Kiếm Thép đã tự động di chuyển để chặn đòn tấn công của Chae Nayun. Vì vậy, Heynckes đã thua vì ông đã không giữ lời.

Chae Nayun nói với vẻ nghiêm túc.

“Một đòn quyết định. Cháu đã thắng.”

"…Cháu nói đúng. Và ta đã mất đi tuổi thọ quý giá của mình nhờ có cháu.”

Mặc dù Heynckes nghe có vẻ như đang khiển trách cô, nhưng có một nụ cười hiện trên gương mặt ông. Chae Nayun đáp lại bằng một cái gật đầu kính trọng.

“Ông già, cháu... đã học được rất nhiều từ ông, theo nhiều cách.”

‘Theo nhiều cách.’

Lời của cô mang nhiều ý nghĩa.

“Ta lấy làm mừng vì điều đó.”

“…Vâng.”

Cô đã nhận ra được ý nghĩa thực sự trong lời nói của Heynckes.

Kim Jongho đã lấy đi cái xác của Chae Jinyoon, và anh ta khẳng định rằng đang sở hữu xác của một con ác ma.

Việc ghép hai sự thật đó lại với nhau thì dễ dàng nhưng thật khó để tin vào sự thật được dệt nên.

“Đi theo ta.”

Heynckes vào trong quán trọ. Chae Nayun đi theo sau ông.

“Lời hứa là lời hứa. Ta là một người đàn ông có lòng danh dự.”

Heynckes nói trong khi đưa cho Chae Nayun một cái la bàn cũ. Chae Nayun mở to mắt.

“Cái này...?”

“Đó là một chiếc la bàn mang theo ý chí của ta.”

Cuộc đời của Cửu Tinh Heynckes chứa đầy những vật phẩm mang theo ‘Ý chí Thép’ của ông. Heynckes gọi chúng là những đồng đội của mình, và chúng đều khôn ngoan và đáng tin cậy.

Heynckes đã nhận được vô số sự giúp đỡ từ những đồng đội của mình. Lưỡi Kiếm Thép giúp ông không bị đánh bại, Tấm Khiên Thép bảo vệ khỏi những tấn công của Djinn và quái vật. Trên lưng và hông của ông được gài những thanh thép để ông có thể miễn nhiễm với tất cả các loại ma thuật, và Trái Tim Thép của ông đã mang đến cho ông một ý chí bất khuất.

Nhờ có những đồng đội của mình mà Heynckes có thể trở thành một thành viên đầy danh dự của Cửu Tinh.

“Anh chàng này là một người bạn của ta, là người khi xưa đã giúp ta truy tìm những kẻ xấu. Cậu ấy đã từng nhìn thấy Kim Joongho trước đây, thế nên cậu ấy sẽ vui lòng mà giúp cho cháu biết được vị trí của anh ta.”

“….”

Chae Nayun hiểu được ý nghĩa của ‘ma thuật thép’ được yểm trong chiếc la bàn cũ. Điều đó có nghĩa là Heynckes đang giao phó cô cho người bạn mà ông đã gắn bó cả nửa cuộc đời.

“Cậu ấy rất quý giá đối với ta. Nên hãy chắc chắn rằng trả lại cậu ấy.”

Heynckes nghiêm túc nói, Chae Nayun gật đầu.

“...Cháu cảm ơn ông.”

Cô cúi đầu về phía trước, cùng với tất cả tình cảm trân trọng của mình.

Sau đó, cô quay lại điểm khởi đầu.

Cô không cần phải mang theo thứ gì vì cô đến đây với tay không.

Và cô cũng sẽ rời đi như vậy.

“Chae Nayun.”

“…?”

Tuy nhiên, khi Chae Nayun nắm lấy tay nắm cửa của quán trọ....

“Đừng từ bỏ kể cả khi sự thật không như cháu mong đợi.”

Một giọng nói cứng rắn như thép nói với cô ấy.

“Hãy chấp nhận những gì cháu chứng kiến bằng chính đôi mắt và trái tim mình. Đừng từ bỏ. Đó là cách duy nhất để cháu trở nên mạnh mẽ hơn.”

Lời khuyên của ông ấy rất đúng với biệt danh của ông—Tinh Thần Thép—một cách hoàn hảo. Chae Nayun gật đầu, và lưng cô vẫn quay về phía ông.

“Vâng, cháu sẽ nhớ điều đó.”

Chae Nayun mở cánh cửa và bước từng bước vào cánh đồng tuyết bên ngoài quán trọ. Nhưng trước khi rời khỏi quán trọ, cô quyết định để lại lời nhắn cuối cùng.

Lời nhắn được gửi thẳng tới bạn cô, Yoo Yeonha.

[Tớ sắp tìm thấy Kim Jongho. Ta sẽ mang anh ta theo để đến gặp cậu.]

Vì thời tiết trong xanh và không có bão tuyết nên tin nhắn đã được gửi thành công.

Chae Nayun một lần nữa cảm ơn Heynckes vì đã lắp wifi theo lời nài nỉ của cô.

...

...3 tiếng.

Chae Nayun đi bộ về phía trước theo hướng được hiển thị trên la bàn. Trong ba tiếng cô đã chỉ đi bộ và đi bộ.

Con đường thật quanh co. Cô suýt rơi xuống một vách đá bị tuyết che khuất, cô đã bị phục kích bởi 'Bạo Chúa Núi Himalaya' khét tiếng, và gần như đã trở thành người tuyết, theo đúng nghĩa đen, khi cô bị nhấn chìm bởi một trận bão tuyết.

Tuy vậy, Chae Nayun vẫn kiên trì bước đi và đến tới đích đến được đánh dấu trên la bàn.

“Ha, mình thậm chí còn không biết phải nói như thế nào nữa.

Đây chắc chắn là một nơi mà không ai có thể tìm thấy được. Có một hang động bị phủ trong tuyết, được đặt lưng chừng xuống một vách đá.

“Huup—!”

Chae Nayun dùng sức mạnh ma thuật dệt một sợi dây rồi nhảy xuống vách đá rồi đi vào hang.

Tududu…

Chae Nayun bước qua tuyết. Một ánh sáng mờ nhạt phát ra từ đâu đó sâu trong hang động. Với thị lực hoàn hảo của mình, Chae Nayun phát hiện ra Kim Joongho—hay đúng hơn là một thứ gì đó có thể là Kim Joongho—đang nằm trên mặt đất cạnh ngọn đèn.

“…!”

Vào khoảnh khắc đó, trái tim cô đập mạnh mẽ.

Cô không thể giữ bình tĩnh thêm được nữa.

Câu chuyện này đã dày vò cô quá lâu.

Cái bi kịch chết tiệt đã hoàn toàn làm thay đổi cuộc đời và giá trị của cô.

Cô chạy điên cuồng về phía cuối của nó.

**

[Tầng 28 — Lâu Đài của Quỷ Vương]

Bây giờ bài kiểm tra đã kết thúc, mọi người đang bận lấy lại nhịp thở.

Hình thức của bài kiểm tra chất lượng mà đã bắt đầu từ ba giờ trước chỉ đơn giản là một trận đánh một chọi một.

Các trận đấu cũng khá thú vị. Cheok Jungyeong chiến đấu chống lại triệu hồi sư ma quỷ, kẻ điều khiển những quái vật thần bí, Kim Suho thì chiến đấu với một chiến binh vung chiếc rìu hai lưỡi, và Jin Seyeon và Yi Yongha thì cùng nhau đối đầu với cặp pháp sư song sinh.

Sau ba tiếng đấm đá, người chiến thắng đã được quyết định.

Con người là những kẻ sống sót còn những con quỷ không chết thì cũng bất tỉnh.

Tất nhiên, Kim Suho và những người khác đều không hẳn là bình an vô sự; trên thực tế, họ hầu như không thở nổi.

“Dễ như ăn bánh.”

Chỉ có Cheok Jungyeong là khoe khoang. Tuy nhiên, trái ngược với lời nói đó, Cheok Jungyeong cũng hoàn toàn có vẻ kiệt sức. Hắn ta vừa phải một lúc đánh nhau với hai con quỷ và tác dụng phụ từ kĩ năng của hắn tệ hơn hắn tưởng.

“Mọi người, xin chúc mừng. Nhà Vua đã công nhận các bạn là những kẻ thách đấu xứng đáng.”

Một lúc sau phù thủy lên tiếng.

Cả đội tự hỏi không biết họ nên vui hay thấy buồn đây.

“Kuhahaha—! Tốt!"

Trừ một người— Cheok Jungyeong.

Phù thủy phớt lờ tiếng cười lớn của Cheok Jungyeong và tiếp tục.

“Nhưng Nhà Vua không đánh giá cao một cuộc chiến mà một chọi nhiều người. Ngài ấy khao khát một cuộc đấu tay đôi công bằng, vô tư, một đối một.”

Cheok Jungyeong nở nụ cười tán thành. Khẩu vị của Quỷ vương hợp với của hắn ta.

“Vì vậy, tôi sẽ xếp hạng các bạn một cách phù hợp và xác định thứ tự thử thách. Chỉ khi Người Chơi trước bạn thua, bạn mới có thể thách đấu Nhà Vua…”

‘Ta chắc chắn là người đầu tiên’, Cheok Jungyeong nghĩ.

Hắn đã đánh bại hai con quỷ: ‘Kain’ người múa rối và ‘Klemo’ triệu hồi sư.

Thành tích của hắn chắc chắn không thể so bì được.

Nhưng cái tên phát ra từ miệng phù thủy lại là một cái tên hoàn toàn khác.

“Người Chơi BậcThầyThánhKiếm.”

“...Gì cơ?”

“Kim Suho, bạn là người đầu tiên.”

Tên của Kim Suho được công bố một cách bất ngờ.

Cheok Jungyeong ngay lập tức phản kháng.

Không, hắn đã cố để phản kháng.

Nhưng các giác quan của hắn, bao gồm cả thị giác và thính giác, đột nhiên ngừng hoạt động. Cheok Jungyeong quằn quại, bị bao quanh bởi sự trống rỗng tối tăm.

“Giờ thì, cánh cổng lâu đài sẽ đóng lại.”

Giọng nói của phù thủy vang vảng trong đầu hắn, và...

“Huua!”

‘Kim Suho’, không phải Cheok Jungyeong, mở mắt ra với một tiếng hét. Trước mặt cậu là một khung cảnh hoàn toàn xa lạ.

“Đây là nơi mà bạn sẽ ở.”

Phù thủy xuất hiện trong im lặng và giải thích.

“...Huh? Ở lại?”

Mụ phù thủy gật đầu thờ ơ trước lời nói của cậu.

“Phải. Ngay bây giờ, Quỷ Vương đang dự một bữa tiệc. Nhưng tôi sẽ không cho phép bạn, người thách đấu, lơ là cảnh giác.”

Phù thủy nhìn vào Kim Suho và tiếp tục.

“Nên tôi sẽ mang tới cho bạn một đối thủ để luyện tập chiến đấu. Chọn bất kỳ đối thủ mà bạn thích. Nhưng bạn cần phải quyết định ngay bây giờ.”

Lời đề nghị quá là dột ngột.

Kim Suho nhíu mày nhẹ.

“Tôi không lường trước được điều này…”

“Bạn cần phải trả lời ngay bây giờ.”

Phù thủy lạnh lùng gây áp lực lên cậu, và Kim Suho bắt đầu suy nghĩ.

Jin Seyeon, Aileen, Shin Jonghak, Cheok Jungyeong, Kim Junwoo… hàng tá cái tên hiện lên trong đầu cậu, nhưng người cuối cùng cậu chọn là….

“Hắc Liên... Không, đợi đã.”

Nhưng cậu lập tức lắc đầu. Hắc Liên đã từ bỏ cơ hội chiến đấu với Quỷ Vương. 'Điều quan trọng hơn, ngay cả khi mình có gọi cho Hắc Liên, thì mình cũng không nghĩ mình sẽ có được một cuộc nói chuyện đàng hoàng', Kim Suho nghĩ.

Vì vậy nên lựa chọn cuối cùng của cậu là. Theo một lẽ nào đó, là điều đương nhiên.

“Kim Hajin. Tôi chọn Hajin.”