Toàn chương

Chương 5 Lại cái éo gì nữa??

2026-03-01

2

Chương 5 Lại cái éo gì nữa??

“Cô là cái éo gì đây?”

…Yoo Chae-rin tự hỏi chính mình.

Làm thế nào mà mọi chuyện lại thành ra như thế này? Để hiểu được điều đó, chúng ta cần quay ngược lại vài chục phút trước.

Vào lúc đó, cô đã cực kỳ thận trọng.

Đúng như mong đợi về một khu vực săn bắn cấp cao, dù chỉ mới đi được nửa đường, cấp độ của quái vật đã vượt xa trí tưởng tượng. Vì hầu hết chúng đều đủ mạnh để khiến việc chiến đấu dù chỉ với một con cũng trở thành hành động tự ngược đãi bản thân, cô không còn cách nào khác ngoài việc giữ cho kỹ năng ‘Ẩn mình’ hoạt động liên tục.

Đó là lúc cô phát hiện ra một cái hang sâu bất thường trong khi thám hiểm Cấm địa Chi lâm.

“Ồ, cái gì thế kia?”

Phản ứng đầu tiên của cô tự nhiên là tò mò. 

Với tư cách là một người thám hiểm bản đồ, một cái hang như vậy không thể không thu hút sự chú ý của cô. Các khán giả cũng đang thể hiện sự tò mò tương tự.

[Ồ, có thứ gì đó lạ lắm ở đây nè]

[Nó là cái gì thế?] 

[Liệu đó có thể là phòng boss ẩn hay là nơi ở của quái vật hiếm không?] 

[Hay có khi có vật phẩm đặc biệt nào đó?]

Nhiều suy đoán khác nhau xoay quanh về cái hang. Trong tình huống như vậy, chỉ có một kết luận duy nhất mà cô có thể đưa ra.

“Chúng ta có nên vào không?”

[Có chứ] 

[Không đi làm chó] 

[Let’s gooooooooooo]

Vì vậy, Chae-rin bước vào hang mà không chút do dự. Bầu không khí hoang tàn và kỳ quái độc nhất của cái hang chào đón cô.

“Oa, chỗ này sâu thật đấy…”

Cô và khán giả của mình đã đưa ra nhiều dự đoán khi đi vào trong. 

Hang ổ của quái vật, mảnh ghép ẩn, phòng kho báu bí mật, thậm chí là boss của khu rừng. 

Nhưng trong số những mong đợi của cô, một ‘con người’ không nằm trong số đó. Suy cho cùng, đây là khu vực cấp cao nơi con người không thể dễ dàng sống sót.

Đó là lý do tại sao mọi người đều bị sốc khi một bóng người đột nhiên xuất hiện bên trong hang.

[?????] 

[Cái gì thế??] 

[Đó là một người à? Tại sao họ lại ở đây??] 

[Đó là NPC hay là người chơi vậy?]

Đúng là nó rồi. 

Phía xa phía trước, ai đó mặc quần áo lông thú đang ngồi. Họ dường như đang làm gì đó, với một âm thanh cạo rùng rợn liên tục vang vọng 

– xoèn xoẹt, xoèn xoẹt.

Mặc dù bầu không khí khá kinh hoàng, nhưng nó không đủ để vượt qua trí tò mò của cả nhóm.

[Lại gần hơn đi] 

[Nhanh lên và lại gần hơn đi chết tiệt thật] 

[Thử nói chuyện xem]

“À, đợi đã mọi người ơi…”

Cô mở cửa sổ trò chuyện để tiếp tục nói chuyện.

[Chaerin: Mình sẽ chat qua cửa sổ thôi vì nói chuyện có thể làm lộ vị trí của chúng ta] 

[Cứ nói chuyện với họ đi mà] 

[Chủ kênh của chúng ta nhát quá để làm chuyện đó~]

Vì vậy, cô lẻn lại gần bóng người đó. Khi cô lại gần hơn, diện mạo đó trở nên rõ rệt hơn.

Mặc quần áo lông dày làm từ da gấu, đang mài một con dao – đó là diện mạo của con người. Những công cụ vấy máu rải rác xung quanh họ chỉ làm tăng thêm bầu không khí vốn đã tàn bạo.

Cái gì thế này? Tại sao lại có nhiều lưỡi dao thế kia? Họ đã chặt cái gì mà để lại nhiều máu khô trên dao đến thế?

[…Tôi không nghĩ chúng ta nên nói chuyện với họ đâu] 

[Chúng ta sẽ chết nếu làm thế mất…] 

[Đó là quái vật dạng người hay con người vậy?] 

[Không, nhìn cách họ mài lưỡi dao kìa, chắc chắn là con người rồi] 

[wowowow]

Yoo Chae-rin dừng lại cách khoảng 15 mét thay vì tiến lại gần một nửa.

Như kênh chat đã nói, cô quá sợ hãi. Bầu không khí dị biệt của cái hang, những công cụ vấy máu, âm thanh rùng rợn của lưỡi dao va chạm.

Con người cảm thấy sợ hãi trước những điều họ không biết. Những điều chưa biết luôn đầy rẫy những mối nguy hiểm tiềm tàng. 

Nhiều suy nghĩ điềm gở đang chạy qua đầu cô.

Chuyện gì sẽ xảy ra nếu mình bị phát hiện? Ngay cả khi Tỉ lệ đồng bộ đã giảm xuống, cô vẫn chắc chắn cảm nhận được nỗi đau. Đủ để thực sự thấy đau. Cô không đặc biệt muốn bị đâm chút nào.

[Đó là phụ nữ à? Hay là đàn ông?] 

[Quần áo lông thú dày quá không phân biệt được] 

[Này chủ kênh, lại gần hơn đi, chúng tôi không nhìn rõ]

Mặc dù có những yêu cầu ầm ĩ đòi lại gần hơn, cô vẫn có lý lẽ bảo vệ mình.

[Chaerin: Không, mấy ông tự đi mà lại đây; bầu không khí ở đây sợ chết khiếp đi được ;-;] 

[Tôi hiểu mà nhưng dù sao thì cũng lại gần hơn đi] 

[Nhìn cái dáng đó, có vẻ là đàn ông..] 

[Có lẽ trông như thế chỉ vì bộ đồ lông dày thôi?] 

[Liệu đó có thể là cái truyền thuyết đô thị đó không?] 

[Oa có khi đúng là vậy thật đấy wowow]

[Cáo Tây Tạng đã quyên góp 100,000 won!] 

-Làm ơn hãy lại gần một chút đi

Cuối cùng, cô bắt đầu tiến về phía trước sau khi bị đồng tiền che mắt, 

Không có việc gì khó, chỉ có tiền không đủ. Phớt lờ một khoản quyên góp lớn như vậy có thể khiến tình cảm của người xem sụt giảm nghiêm trọng. Cô thầm thở dài trong lòng.

‘Hù…’

[Chaerin: Cáo Tây Tạng.. cảm ơn bạn rất nhiều vì khoản donate 100,000 won…] 

[lololololol] 

[Dĩ nhiên là chị nên thấy biết ơn rồi lololol] 

[lololol Chắc là bà chị này biết ơn thật không đấy?] 

[Hả lololol cái đồ hám tiền lololol đây chính là thứ chị muốn mà lololol]

Cô lại tiếp cận bóng người đó một lần nữa. Từ phía sau hắn rồi sang bên cạnh. 

Tại một thời điểm, cô đá phải một hòn đá trên mặt đất, thoáng thu hút sự chú ý của người đó.

“…?”

Sau khi nhìn quanh một lát, hắn quay lại tập trung vào công việc của mình. Cô thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

‘Phù…’

[wowow game thế giới mở hoá thành thể loại kinh dị rồi.]

Khoảng cách đến mục tiêu giờ chỉ còn khoảng 7 mét. Nhưng cô không thể lại gần hơn thế được nữa.

Xoẹt-! 

Ngay khoảnh khắc cô bước thêm một bước, một con dao ném bay thẳng về phía cô. 

Mặc dù đã bị cùn đi vì dính đầy máu, nó trông vẫn có khả năng dễ dàng giết chết một ai đó. Tiếng hét của cô là điều hiển nhiên.

“Á á á?!”

Và theo sau đó, là mũi giáo sắc bén của bóng người đó. May mắn thay, không có món vũ khí nào trúng Chae-rin, nhưng nó đủ để khiến cô đứng hình tại chỗ.

…À, thực tế là có một lý do khác khiến cô đứng hình. 

Bởi vì trong động tác đâm giáo, khuôn mặt ẩn sau lớp quần áo lông thú cuối cùng đã lộ ra.

Bóng người đó là nam giới. 

Tóc đen như thể được tạo ra từ những nét mực, đôi mắt hổ phách với một chút mờ đục. Tổng thể các đường nét sắc sảo tạo nên một ấn tượng đẹp trai nhưng đầy vẻ suy đồi.

Kênh chat phát cuồng vì vẻ ngoài xuất sắc của hắn ta, hoàn toàn khác biệt với bầu không khí tàn bạo cho đến tận lúc này. 

Chà, việc nó phát cuồng cũng là lẽ tự nhiên vì nơi đó đầy rẫy những kẻ thèm khát đang phấn khích vì một ‘người đàn ông’ xuất hiện.

[wowowow] 

[Anh ấy hot quá wowow] 

[Đàn ông!!!Đàn ông!!!Đàn ông!!!Đàn ông!!!Đàn ông!!!Đàn ông!!!Đàn ông!!!Đàn ông!!!Đàn ông!!!Đàn ông!!!] 

[Nhìn anh ấy chửi thề kìa… quyến rũ quá….oppa ơi…] 

[Tại sao lại có một người đàn ông ở đây??]

Trong hoàn cảnh bình thường, cô có lẽ cũng đã ngẩn ngơ chiêm ngưỡng hắn ta rồi.

“Ê, cái quái gì đây? Cô bị câm à? Không biết nói à? Tôi có nên rạch cổ họng cô ra để giúp cô nói không?”

…Nếu cô không phải đang bị hắn ta đe dọa tính mạng như thế này. 

Rút mũi giáo ra khỏi vách tường nơi nó bị cắm vào và đặt nó sát cổ người phụ nữ. Mặc dù ngạc nhiên trước người khách không mời này, điều cuối cùng hiện lên trong đầu tôi là.

‘Mình có nên giết cô ta không?’

Ban đầu tôi đã dự định sẽ giết nếu đó là quái vật. 

Chỉ vì hóa ra đó là một con người cũng không thay đổi được sự thật là cô ta đã xâm phạm vào địa phận. Nhưng vì cô ta cùng giống loài, tôi không khỏi do dự.

‘Aizz, chết tiệt… giết người làm mình hay mơ thấy ác mộng lắm.’

Chẳng việc gì phải giấu giếm. Tôi đã từng giết người trước đây. 

Có quá nhiều kẻ thù ghét tôi, và hồi đó thậm chí còn có những thợ săn tiền thưởng dám đi sâu vào khu rừng này.

Một vài kẻ tồi tệ nhất thậm chí còn định giết tôi và cưỡng bức tôi. 

Dù sao thì, đây là một khu rừng hẻo lánh không có sự giám sát của xã hội hay luật pháp. Tôi có thể giết những hạng người đó mà không chút do dự.

“Hức! K-không, tôi xin lỗi! Tôi chỉ tò mò không biết có cái hang gì ở đây nên mới vào và rồi…”

Nhưng trường hợp này hơi khác một chút. 

Đối phương dường như không có địch ý với tôi. 

Có vẻ như cô ta thực sự chỉ tình cờ đi vào và tìm thấy tôi. Mặc dù cô ta đã xâm nhập vào nhà tôi, nhưng ngay cả điều đó cũng có vẻ không phải là cố ý.

Vậy mình nên làm gì, để cô ta sống sao…? 

Nhưng vẫn còn một điều lo ngại về chuyện đó. 

Cụ thể là an nguy đối với chính sự tồn tại của tôi. 

Chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô ta quay về thành phố và lan truyền tin đồn về một người đàn ông sống trong rừng? Nếu tôi không cẩn thận, những kẻ truy sát có thể tràn tới như lần đó trong quá khứ.

Vậy thì chính xác tôi nên làm gì đây…?

“À.”

Giữa những lo lắng như vậy, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi. 

Nếu đối phương là một Thiên ngoại Chi Ma thì sao? Suy cho cùng, việc giết họ sẽ là vô nghĩa nếu họ hồi sinh như Chúa Jesus sau 3 ngày. 

Trong trường hợp đó, cơ bản là chẳng có ích gì nếu tôi giết cô ta tại đây.

Vì vậy, tôi đã kích hoạt ‘Player’s Eye’ vừa để kiểm tra xem họ có phải là Thiên ngoại Chi Ma hay không, vừa để thử nghiệm kỹ năng của mình.

Có vẻ đúng là vậy rồi. Nhiều cửa sổ hệ thống xuất hiện trước mắt tôi.

[Một NPC vô danh đang có thái độ thù địch với chị ấy kìa!]

Một tin nhắn kỳ lạ dường như đang ám chỉ tôi…

[Bản năng cầu sinh của Chae-rin đang trỗi dậy rồi lololol] 

[Làm tôi nhớ đến những ngày còn đi học…] 

[Cách nói chuyện của họ thô lỗ thật đấy nhỉ? wowow] 

[Không sao đâu, trai đẹp mà, mọi tội lỗi đều có thể được xí xáo] 

[sếch] 

[Nghĩ lại thì chuyện này khá là tệ đấy, sao một gã đàn ông lại dám đe dọa phụ nữ bằng dao chứ?] 

[Thật lol Chae-rin hãy dạy cho hắn ta một bài học đi, cho hắn ta thấy sự ưu việt của phái nữ] 

[Hãy khuất phục anh ta!! Và hành hạ anh ta theo cách của chúng ta!! Trên gi…] 

[ㄴBạn đã bị  kiểm duyệt viên kích ra khỏi phòng.] 

[Dạy dạy cái gì nữa, bro này sắp cook chúng ta rồi còn gì…?] 

[Ê lũ đần kia, các người không thấy mũi giáo đó nhanh thế nào à? Ngay cả khi chủ kênh của chúng ta có cấp độ khá cao cô ấy còn chẳng kịp phản ứng kìa] 

[s…] 

[Chẳng phải chỉ vì chủ kênh có chỉ số cứt chó và đã cởi bỏ hết trang bị rồi sao?] 

[Quên hết những thứ khác đi, các người có thấy con dao được ném bừa đó cắm phập vào tường đá không…? Các người làm được thế không?] 

[Chẳng quan tâm gì khác chỉ cần cởi bộ đồ lông thú đó ra đi, nó che nhiều quá tôi không chịu nổi nữa rồi…] 

[ㄴBạn đã bị kiểm duyệt viên kích ra khỏi phòng.] 

[sếch]

 . . . . 

Tôi không khỏi bàng hoàng trước cửa sổ trò chuyện trôi đi không ngừng hiện ra.

“…Hả?”

Lại cái éo gì nữa??

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!