Vol 2 <<Đang tiến hành>>

Chương 1.1: Hãy cùng nâng thanh tình yêu của bọn họ lên nữa nào!

2026-01-29

3

Chương 1.1: Hãy cùng nâng thanh tình yêu của bọn họ lên nữa nào!

Trans: Hagghh

Edit: Ph4ng:3

---

Cái không khí dịu nhẹ của tháng năm quả là liều thuốc mê hoàn hảo trong giờ học. Những làn gió mát rượi lùa qua khung cửa sổ khiến người ta chỉ muốn buông xuôi. Chỉ đến khi một cơn gió bất chợt lướt qua làm lật tung mấy trang sách giáo khoa trên tay, tôi mới giật mình bừng tỉnh.

Tôi đưa mắt nhìn lên bảng đen. Trên bục giảng, thầy Murakami đang mải miết viết công thức nghiệm của phương trình bậc hai. Thầy thì cứ tâm huyết giảng giải, còn dưới lớp, nhìn quanh một lượt là thấy ngay mọi người cũng đang chìm vào giấc nồng y hệt tôi lúc nãy. 

Cái chất giọng trầm ấm, đều đều của thầy Murakami quả thực là có khả năng ru ngủ học trò thượng thừa mà.

Hồi mới nhập học vào tháng Tư, ai nấy còn hăng hái nghe giảng lắm. Vậy mà chỉ mới cuối tháng Năm, cả lớp đã bắt đầu bắt nhịp được với cuộc sống cấp ba rồi dần sinh ra lơ là. 

Mà cũng phải thôi, dù sao thì bọn tôi cũng vừa mới vật lộn xong kỳ thi giữa kỳ mà.

Thầy Murakami liếc nhìn những học sinh đang ngủ say sưa rồi đảo mắt qua chiếc đồng hồ treo tường.

“Được rồi, hôm nay chúng ta dừng ở đây thôi. Phần còn lại các em về nhà làm bài tập, nhớ hoàn thành cho tử tế đấy.”

Tiếng chuông báo hết tiết vang lên ngay khi thầy vừa dứt lời.

Vẫn là “con quỷ đúng giờ” như mọi khi! 

Tôi thán phục với cái khả năng canh giờ chuẩn xác đến kinh ngạc này của thầy Murakami, nó vẫn y hệt như hồi đời trước của tôi vậy.

Tiết Toán vừa rồi là tiết thứ sáu, cũng là tiết cuối của ngày hôm nay. Giờ chỉ còn trực nhật với sinh hoạt lớp nữa là được tự do rồi. 

Nhóm trực nhật lớp tôi chia theo số thứ tự bảng chữ cái, mỗi nhóm tầm sáu người. Cũng nhờ cái họ Haibara này mà tôi được xếp chung hội với Hoshimiya. Bảo sao mà tôi lại có chút... à không, phải là cực kỳ mong ngóng đến giờ trực nhật mới đúng.

“Được rồi! Tụi mình bắt đầu thôi nào!”

Tiếng của Hoshimiya vang lên ngay bên cạnh khiến tâm trạng tôi phấn chấn hẳn lên. Lúc nào cậu ấy cũng tràn đầy năng lượng như vậy. 

Dù ban nãy tôi có liếc thấy cậu ấy ngủ gật trong lớp, nhưng vì lúc ngủ trông cậu ấy đáng yêu quá nên thôi, ai mà nỡ trách cho được.

“Tuần này nhóm mình trực ở khu nào ấy nhỉ?”

Tôi lên tiếng hỏi vì hôm nay đã là thứ hai, ngày bắt đầu đợt phân công trực nhật mới. 

Vừa nghe thấy thế, Hoshimiya bắt đầu đảo mắt lia lịa. Nhìn cái vẻ bối rối đến tội nghiệp ấy, tôi cảm giác như có thể thấy rõ mấy cái vòng xoáy đang quay vòng trong mắt cậu ấy luôn.

“Ơ... là chỗ nào ấy nhỉ?”

“Đến cả chỗ trực mà cậu còn chẳng biết thì định đi đâu hả?”

Tôi lên tiếng trêu chọc khiến Hoshimiya phồng má hờn dỗi. 

“Natsuki-kun, dạo này cậu hay bắt nạt tớ quá đó nha!”

“Hể? Làm gì có chuyện đó chứ.”

Tôi liền chối lại, nhưng thâm tâm thì hiểu rõ cậu ấy đang muốn nói gì. Thực ra cũng chỉ tại cái phản ứng của cậu ấy lúc nào cũng thú vị quá, làm tôi chẳng thể nào kìm lòng được mà cứ muốn trêu chọc mãi không thôi.

“Không được dùng mấy cái lý lẽ đó để bắt nạt người ta đâu đấy!”

“Rồi rồi, tớ xin lỗi mà.” 

Những tiếng càm ràm hờn dỗi cứ thế theo chân tôi hướng về phía cầu thang phía tây, khu vực trực nhật của cả nhóm tuần này. Suốt quãng đường đi, hai đứa chúng tôi cứ thế tán gẫu đủ thứ chuyện trên đời.

Trên đường đi, nhóm tôi có thêm sự góp mặt của Hino Satoya.

"Oải quá đi mất! Thôi làm nhanh cho xong chuyện đi..."

Cậu ấy vừa đi vừa than vãn với vẻ mặt lờ đờ, hai tay đan sau gáy. Mái tóc nhuộm nâu cùng cái phong thái có phần bất cần của cậu ấy đúng là đặc trưng chẳng lẫn đi đâu được.

"Đúng thế! Phải làm việc thật chăm chỉ thôi!"

Hoshimiya hào hứng đáp lại với hai nắm tay siết chặt đầy quyết tâm trước ngực. Nhìn cái dáng vẻ đó, Hino chỉ biết nhìn chằm chằm rồi nhếch mép cười trêu chọc.

“Hoshimiya-chan, cậu nghiêm túc quá mức cần thiết rồi đấy.”

“Thế á?”

“Ừ, tớ chưa từng thấy ai đi trực nhật ở trường mà lại hăng hái đến nhường này bao giờ.”

“Thật sao? Thế thì không được rồi. Natsuki-kun, cậu cũng nghĩ là tụi mình nên dốc hết sức mà, đúng không?”

Bị hỏi bất thình lình, tôi mất một nhịp mới gượng gạo đáp lại. 

“Hả? À, tất nhiên rồi. Làm việc chăm chỉ là chuyện đương nhiên mà nhỉ?”

“Đồ phản bội.”

Cái vẻ mặt khinh bỉ của Hino lúc đó chẳng khác nào một nhát dao đâm thẳng vào lương tâm tôi. 

Xin lỗi nhé Hino, nhưng tớ phải tranh thủ mấy cuộc trò chuyện vụn vặt này để tích thêm điểm thiện cảm với Hoshimiya đã!

"Tớ biết là có thể tin tưởng vào Natsuki-kun mà!"

Hoshimiya mỉm cười hài lòng khiến tôi cũng thấy hơi cắn rứt vì đã lỡ nhận lấy sự tin tưởng quá mực thuần khiết ấy. 

Hino đột ngột khoác vai tôi rồi hạ thấp giọng thì thầm để Hoshimiya không nghe thấy. 

"Này ông tướng! Chơi cái trò một mình một kiểu để lấy lòng con gái thế là không được đâu đấy nhé.”

Bọn tôi cũng chỉ mới bắt đầu trò chuyện dạo gần đây thôi, nhưng tôi thấy Hino có vẻ thân thiện quá mức. Cơ mà cái hội hướng ngoại vốn có thang đo độ thân thiết khác hẳn người bình thường, nên dù không mặn mà gì lắm, tôi cũng thấy chưa đến mức khó chịu.

Thực ra chuyện này không chỉ riêng mỗi Hino. Dạo này tôi bắt đầu tiếp xúc nhiều hơn với những người nằm ngoài nhóm bạn thường ngày của mình. Trước đây tôi cũng từng xã giao qua lại với các bạn cùng lớp, nhưng cảm giác hiện tại hoàn toàn khác biệt, như thể mọi người đang thực sự xích lại gần nhau hơn vậy.

Hồi tuần đầu mới nhập học, chẳng có lấy một ai thèm ngó ngàng đến tôi. Vậy mà giờ đây, mọi người lại thường xuyên chủ động tới hỏi han y hệt cái cách Hino đang làm. 

Có lẽ là do vị trí của tôi trong lớp đã thay đổi, cộng thêm chút khác biệt về ngoại hình cũng như phong thái chăng.

"Hoshimiya này, cậu với Haibara là hai kiểu người hoàn toàn khác nhau đấy. Cậu thà đi hỏi một bức tường còn có lý hơn."

Hino vừa dứt lời cảnh báo thì bất thình lình, Fujiwara Kanata túm lấy cổ áo cậu ấy rồi kéo ra khỏi người tôi. 

Fujiwara vốn được coi là thủ lĩnh của hội con gái trong lớp, cậu ấy hòa đồng với tất cả mọi người và có tính hay quan tâm chăm sóc người khác nên thường bị trêu là "mẹ".

Nhìn cái cách cậu ấy đứng ra bảo vệ tôi dù cả hai chẳng mấy thân thiết, tôi mới thấy cái biệt danh đó đúng là chuẩn không cần chỉnh. Cảm giác bản thân cứ như một chú gà con đang được gà mẹ che chở dưới cánh vậy.

“Có chuyện gì vậy?” Hoshimiya nghiêng đầu thắc mắc.

Fujiwara chỉ nhẹ nhàng xoa đầu cậu ấy rồi dịu dàng đáp. 

“Không có gì để Hikari-chan phải bận tâm đâu.”

“Gì thế này! Kanata-chan, đến cả cậu dạo này cũng bắt đầu giống hệt Yuino-chan rồi đấy.” 

Hoshimiya phồng má dận dỗi, có vẻ cậu ấy không thích việc ai cũng xem mình như trẻ con.

Cái tính bao bọc quá mức của Nanase bắt đầu lây sang mọi người rồi đây.

“Được rồi, được rồi.” 

Fujiwara khẽ vỗ tay hai cái để thu hút sự chú ý của cả nhóm. 

“Nào, bắt đầu dọn dẹp thôi!”

Đúng là khí chất của một người sinh ra để làm thủ lĩnh có khác. Sự tự tin toát ra từ Fujiwara tạo nên một loại uy quyền tự nhiên khiến người ta cứ thế mà nghe theo. Cậu ấy thuộc kiểu người nổi tiếng hoàn toàn khác với Hoshimiya hay bất kỳ ai. 

Nếu như Reita lãnh đạo bằng sự dịu dàng, thì ở Fujiwara lại toát lên vẻ lạnh lùng và phong cách làm việc chuyên nghiệp đến mức đôi khi hơi đáng sợ, dù vậy thì cậu ấy lại đặc biệt tốt với hội con gái.

“Nè… Natsuki-kun ơi.”

Hoshimiya khẽ gọi, giọng cậu ấy nhỏ tí lẫn trong tiếng chổi quét sàn sột soạt. Chắc là cậu ấy đang lo bị Fujiwara nhắc nhở vì tội nói chuyện riêng quá to đây mà. 

Dù chẳng hiểu sao phải thận trọng đến mức ấy, nhưng cái điệu bộ thì thầm sát rạt này của cậu ấy đúng là dễ thương không chịu nổi.

“Cậu đọc xong cuốn tiểu thuyết tớ cho mượn chưa?”

“Sắp xong rồi, chỉ còn khoảng hai chục trang nữa thôi.”

Đây là giai đoạn hai trong kế hoạch "Thanh xuân rực rỡ" của tôi: kiếm một cô bạn gái.

Muốn hẹn hò với Hoshimiya thì còn cách nào tuyệt hơn là xích lại gần nhau thông qua sở thích chung cơ chứ? 

Vốn là thành viên câu lạc bộ văn học lại còn nổi tiếng là mọt sách, nên tôi định sẽ ghi điểm bằng cách cùng thảo luận về những cuốn sách mà cậu ấy yêu thích. 

Dạo gần đây tôi cũng hay mượn mấy cuốn trong bộ sưu tập tâm đắc của cậu ấy, mà thật ra thì bản thân tôi vốn cũng đã thích đọc sách sẵn rồi.

“Sắp đến đoạn kết rồi sao! Phần đó cuốn lắm luôn đúng không?”

“Công nhận. Càng đọc càng không dứt ra được, tình tiết cứ dồn dập liên tục làm tớ chẳng thể nào đoán nổi hung thủ là ai luôn.”

“Hì hì, biết ngay mà! Hay là để tớ tiết lộ hung thủ cho cậu nhé?”

“Đừng có chơi trò phá đám đó chứ!”

Suýt chút nữa là tôi gật đầu theo phản xạ vì cái cách cậu ấy đề nghị nghe tự nhiên đến mức khó lòng mà từ chối. Hoshimiya cười khúc khích đầy khoái chí khi thấy tôi ngớ người ra vì hốt hoảng.

“Cuốn đó vừa có thông báo chuyển thể thành phim đấy!”

“À ừ, tớ xem rồi.”

Ấy chết! Lỡ lời mất rồi. 

Hoshimiya nghiêng đầu nhìn tôi, đôi mắt hiện rõ vẻ dò hỏi. 

“Cậu xem rồi á?”

“À… ý tớ là, tớ xem cái thông báo chuyển thể rồi ấy mà.”

Pha chữa cháy vội vàng không biết có qua mắt được cậu ấy không nữa.

Thực ra thì tôi đã xem bộ phim đó rồi… chỉ là chuyện từ kiếp nào rồi nên chẳng còn nhớ nổi diễn biến ra sao. Nếu trí nhớ tôi không lầm thì khoảng một tuần nữa phim mới chính thức ra rạp. Trong ký ức mập mờ, tôi chỉ nhớ đó là một tác phẩm khá hay.

Bảo sao lúc đọc cuốn này tôi cứ thấy quen thuộc đến thế. Chẳng biết nên gọi đây là vận may hay vận đen nữa, khi mà dù thấy quen thật đấy nhưng tôi vẫn không tài nào nhớ nổi hung thủ rốt cuộc là ai. 

Mà thôi cũng đúng, lần cuối tôi xem bộ phim đó đã là chuyện từ tận bảy năm trước rồi còn gì.

“À, hóa ra ý cậu là vậy. Ở quanh nhà ga dán đầy poster luôn ấy! Với lại, vai nam chính Harma-kun sẽ do một ngôi sao cực kỳ nổi tiếng là Hayano-kun đảm nhận đấy! Anh ấy đẹp trai cực kỳ luôn!”

Cậu ấy reo lên đầy hào hứng. Có vẻ tôi đã lấp liếm qua chuyện thành công rồi. Nhìn Hoshimiya cứ say sưa kể hết chuyện này đến chuyện khác, từng lời từng chữ cứ thế tuôn ra không dứt như thể chẳng kịp lấy hơi, tôi mới thấy đôi mắt cậu ấy lúc này lấp lánh niềm phấn khích đến nhường nào.

Ra là cậu ấy thích kiểu con trai như Hayano-kun à...

Thôi thì cũng nên nhìn thẳng vào sự thật, nhan sắc giữa anh ta và tôi đúng là một trời một vực. Dù tôi có nỗ lực đến đâu đi nữa thì cũng chẳng bao giờ chạm tới được đẳng cấp đó đâu.

“Hình như vai nữ chính Merya-chan là do Hirono Suzuka đóng đúng không?”

Tôi lục lại chút thông tin còn sót lại trong ký ức xa xưa của mình. Nghe vậy, Hoshimiya nhiệt tình gật đầu.

“Đúng rồi! Tớ chẳng thể đợi nổi đến lúc được thấy chị ấy sánh đôi với Hayano-kun trên màn ảnh nữa. Hai người họ hợp nhau cực kỳ luôn ấy! Hình như họ cũng vừa đóng chung trong một bộ phim khác thì phải? Dạo này hai người này toàn đóng vai người yêu với nhau thôi!”

Thế á? Thật ra tôi chẳng mấy khi xem TV nên mù tịt mấy cái tin tức về giới diễn viên. Khi xem một bộ phim, điều duy nhất tôi quan tâm là cốt truyện. Tôi cũng thuộc kiểu otaku cày nát cả đống anime nhưng tuyệt nhiên chẳng biết tí gì về dàn diễn viên lồng tiếng cả.

“Vậy hả? Cái này thì tớ không biết thật.” Tôi thành thật đáp lại. 

Dạo gần đây tôi đã rút ra được một bài học rằng… thay vì cứ cố tỏ ra là cái gì cũng biết, cứ thẳng thắn thừa nhận sự mù tịt của bản thân rồi để Hoshimiya được dịp trò chuyện về chủ đề đó thì tốt hơn nhiều.

Hoshimiya vốn cũng có máu otaku trong người, cậu ấy thực sự rất muốn tìm được ai đó để có thể dốc hết bầu tâm sự về những sở thích cá nhân.

“Ừ đúng rồi đó! Để tớ nhớ xem, bộ phim gần đây nhất là ‘A Love Song For You.’ Nó nổi tiếng lắm luôn. Diễn viên chính thì…”

Tôi vừa chăm chú lắng nghe, vừa thi thoảng gật đầu hưởng ứng để cậu ấy biết tôi vẫn đang theo dõi câu chuyện. Tôi cố gắng phản hồi sao cho thật chân thành nhưng cũng phải thật khéo, tránh làm đứt cái mạch đang lên của cậu ấy. 

Ngẫm lại thì đúng như mấy bí kíp trên mạng nói, muốn chiếm được cảm tình của con gái thì trước hết phải là một người biết lắng nghe đã.

Thành thực mà nói, tôi thích nghe Hoshimiya nói chuyện kiểu này lắm. Nhìn cái cách cậu ấy hào hứng dốc hết tâm tư để giải thích cho mình nghe, cộng thêm biểu cảm linh hoạt trên khuôn mặt nữa, đúng là dễ thương không chịu nổi. Mà cái kiểu nói chuyện cứ tiện đâu nói đó, chẳng theo trình tự nào cả quả thực là rất đúng chất Hoshimiya.

Nhưng tiếc thay, Fujiwara đã đặt dấu chấm hết cho cuộc trò chuyện vui vẻ của hai đứa.

“Này, tập trung dọn dẹp đi chứ! Thật là…”

Hoshimiya luống cuống cả lên, cậu ấy bắt đầu quét dọn với tốc độ nhanh gấp đôi bình thường.

“T-Tớ xin lỗi! Tớ sẽ làm nghiêm túc ngay đây!”

Đáng ghét thật đấy! Sao cậu dám phá đám lúc tụi này đang thả thính nhau chứ! 

Dù trong lòng đầy rẫy sự bất mãn nhưng tôi vẫn phải nín nhịn, vì dù sao Fujiwara cũng có lý khi nhắc nhở.

Thấy hơi tội lỗi vì làm Hoshimiya bị vạ lây, tôi nắm chặt cây chổi rồi ra sức quét, dù thành thật mà nói thì tôi chẳng thấy mình giúp ích được gì cho lắm.

“Haibara-kuuun! Chẳng phải tớ đã bảo cậu cũng phải tập trung làm đi à?”

Ánh mắt sắc lẹm của Fujiwara như muốn đâm thủng người tôi vậy. Cậu ấy dễ dàng nhận ra tôi đang làm việc một cách hời hợt theo kiểu cho có.

“Gì cơ? Đâu có… nhìn này, tớ đang làm việc rất chăm chỉ đó chứ!”

“Chẳng phải chính cậu là người đã dụ dỗ Hikari ngay từ đầu sao?”

Fujiwara lườm một cái rồi đưa mặt lại sát gần tôi. 

Thôi đi mà! Giờ tớ thấy hồi hộp hơn là sợ rồi đấy!

Ở khoảng cách gần thế này, tôi có thể cảm nhận rõ mùi hương dịu nhẹ toả ra từ người cậu ấy.

“D-Dụ dỗ? N-Này, cậu nghĩ tớ là loại người gì vậy?”

Từ phía đằng xa, Hino đang làm việc với nụ cười hả hê.

“Đáng đời cậu chưa!”

“Đ-Đúng thế! Tớ đâu có bị dụ dỗ hay gì đâu!” Hoshimiya cũng vội vàng khẳng định theo.

Fujiwara và Hino nhìn nhau rồi cùng nhún vai đầy ẩn ý. Ngay lúc đó, tiếng bước chân rộn ràng từ phía hành lang đang tiến về phía chúng tôi.

“Heyooo! Tụi tớ dọn xong rồi nè!”Uta hớn hở lên tiếng, hai tay quơ quào đủ kiểu. 

Đi ngay cạnh cậu ấy là Reita. Vì họ của hai người này nằm sát nhau trong danh sách lớp nên họ mới bị xếp chung một nhóm trực nhật, mà hình như cặp Tatsuya với Nanase cũng rơi vào trường hợp tương tự.

“Bên này cũng gần xong rồi.” Fujiwara đáp.

Tôi liếc ra sau, thấy Hoshimiya cuối cùng cũng dọn xong phần việc của mình và đang tranh thủ nghỉ tay. Chỉ chờ có thế, Uta lao tới nhảy bổ lên lưng cậu ấy mà chẳng chút ngần ngại.

“Uwaaah!”

“Á!!! U-Uta-chan, đừng hù tớ chứ!”

Uta cười đắc ý, trông cái vẻ khoái chí khi thấy Hoshimiya sập bẫy kìa. Nhìn hai cô bạn dính nhau thế này, thú thật là tôi thấy cũng… khá là bổ mắt.

“Natsuki, tối nay cậu có ca làm à?” Reita hỏi khi chúng tôi đang cùng dọn nốt chỗ đồ dùng.

“À, có chứ. Tớ làm từ sáu giờ đến mười giờ.”

Nếu nhớ không nhầm thì Nanase cũng làm chung ca đó, thật sự là may quá đi mất. Ở cạnh cậu ấy lúc nào tôi cũng thấy nhẹ nhõm. 

Nanase là kiểu người điềm đạm và biết lắng nghe, nên tôi không lo bị cuốn vào mấy cái nguồn năng lượng quá khích đầy mệt mỏi. Với một đứa hướng nội tự nhiên như tôi, Nanase chẳng khác nào một tia nắng chữa lành vậy.

“Còn cậu thì sao Reita, nay vẫn phải đi tập à?”

“Tất nhiên rồi. Giải vô địch liên trường sắp tới nơi nên lịch tập bắt đầu căng dần lên.”

“Đỉnh thật! Thế tình hình tập luyện thế nào rồi?”

“Cũng ổn. Tớ đang nỗ lực hết mình để giành lấy một suất đá chính.”

Mới năm nhất mà đã nhắm đến suất đá chính rồi sao? Reita, cậu đúng là đáng nể thật sự! 

Đúng là ở một đẳng cấp khác hoàn toàn so với một đứa chỉ biết mòn mỏi trên băng ghế dự bị suốt ba năm trời như tôi.

Tôi với Reita cứ thế vừa đi vừa tán gẫu đủ thứ chuyện trên đời cho đến khi về tới lớp. Nhưng vừa bước vào, hiện lên trước mắt tôi là cảnh Nanase và Tatsuya đang đứng cạnh nhau bên cửa sổ với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng. 

Dù cùng một nhóm trực nhật thật đấy, nhưng tôi hiếm khi thấy hai người này nói chuyện riêng vì tính cách hoàn toàn trái ngược. Không biết họ đang bàn chuyện gì mà căng thẳng thế nhỉ?

Có vẻ như cũng đang thắc mắc y như tôi, Uta tiến lại gần rồi chủ động lên tiếng hỏi.

“Hai người đang nói chuyện gì thế?”

“Chào Uta. Cậu muốn biết thật không?” Nanase mỉm cười hỏi lại.

Nhưng Tatsuya đã kịp can thiệp trước khi cậu ấy kịp thốt ra bất cứ lời nào. 

“Này, thôi đi mà.”

Nanase bật cười tinh quái.

“Cậu ấy không muốn tớ nói, nên tớ đành giữ kín vậy thôi.”

Trái ngược với nụ cười trêu chọc của Nanase, trông Tatsuya có vẻ bồn chồn thấy rõ.

Tôi cũng lờ mờ đoán được họ đang bàn về chuyện gì rồi. Dạo này, cứ mỗi khi Tatsuya tỏ vẻ lúng túng như thế thì chủ đề chắc chắn lại liên quan đến Uta. Dù sao thì chuyện cậu ta thầm thương trộm nhớ Uta cũng đã bị cả nhóm biết sạch sành sanh rồi còn gì. 

Đừng để vẻ ngoài điềm đạm đó đánh lừa, Nanase thực ra rất thích trêu ghẹo mọi người, nên chắc nãy giờ cậu ấy lại đang dồn dập đặt câu hỏi để xoay Tatsuya như chong chóng đây mà.

Uta khẽ nghiêng đầu, vẻ mặt không giấu nổi vẻ thắc mắc trước câu trả lời của hai người kia. Nhưng ngay khi vừa nhìn sang Tatsuya, cậu ấy bỗng "ồ" lên một tiếng khe khẽ, hai má cũng theo đó mà đỏ ửng cả lên.

Tatsuya cũng vội quay mặt đi chỗ khác, lúng túng gãi đầu gãi tai đầy gượng gạo.

Chứng kiến phản ứng đó, Nanase và Reita đứng bên cạnh chỉ biết nhìn nhau cười đầy ẩn ý. 

Chà, mấy cậu cũng "tốt tính" gớm nhỉ… 

Nhưng nghĩ lại, cứ trêu đùa nhẹ nhàng thế này khéo lại hay, còn hơn là cứ phải lảng tránh như một chủ đề cấm kỵ. Tôi tin cả Reita và Nanase đều đủ tinh tế để không làm gì quá trớn khiến cái thế cân bằng mỏng manh này đổ vỡ. 

Mà cũng nhanh thật, mới đó mà vụ lùm xùm trên sân thượng đã trôi qua được hai tuần rồi. Kể từ sau khi cái sự thật bị lộ, Uta và Tatsuya từng có lúc cực kỳ gượng gạo, nhưng dạo gần đây không khí giữa cả hai đã dần tự nhiên trở lại. Dù vậy, tôi cá là mỗi lần bị trêu như thế này thì họ vẫn thấy bối rối lắm.

Dù sao thì nhờ sự cố đó mà cả nhóm dường như lại càng gắn bó hơn. Đúng là trong cái rủi có cái may, hay người ta vẫn bảo kết thúc có hậu là được… 

Với lại, nói thật là tôi cũng thấy nhẹ cả người. Giờ chẳng cần phải lúc nào cũng gồng mình lên dè chừng nữa, vì ai cũng biết hồi cấp hai tôi từng là một gã u ám rồi.

Tất nhiên, nói vậy không có nghĩa là tôi sẽ quay lại cái thời u ám ngày xưa. Để trở nên hoàn hảo thì khó thật, nhưng tôi vẫn sẽ không ngừng nỗ lực để thay đổi bản thân. Nếu muốn đường đường chính chính trở thành nam chính trong câu chuyện thanh xuân rực rỡ của chính mình, tôi cần phải trở nên ngầu hơn phiên bản cũ của ngày hôm qua.

“Haibara-kun, hôm nay cậu cũng có ca làm đúng không?”

Giọng của Nanase đột ngột vang lên, kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ miên man.

"Hử? À, đúng rồi."

“Vậy lát nữa bọn mình đi chung nhé?”

“Được chứ.”

Tông giọng dịu dàng của Nanase khiến tôi cứ thế vô thức gật đầu đồng ý. Mà thực ra chuyện đó cũng chẳng vấn đề gì, bởi nhờ làm việc chung mà dạo gần đây tôi với cậu ấy đã trở nên khá thân thiết. Tôi không còn cảm thấy căng thẳng khi chỉ có hai đứa nói chuyện với nhau, và những cuộc đối thoại cũng chẳng còn rơi vào khoảng lặng ngượng nghịu như trước nữa.

Nhất là khi cậu ấy bắt đầu nói về thần tượng thì Nanase cứ như biến thành một người khác, nói mãi chẳng chịu thôi. Dù biểu cảm trên khuôn mặt vẫn chẳng thay đổi là bao, nhưng tôi đã bắt đầu cảm nhận được niềm vui len lỏi trong giọng nói của cậu ấy.

“Nanase này, trông cậu có vẻ đang rất vui thì phải.”

"Ồ, Cậu nhận ra sao? Thần tượng của tớ vừa ra CD mới đó." Nanase mỉm cười.

Trong lúc chúng tôi đang mải trò chuyện, tôi chợt cảm thấy có ai đó đang dõi theo mình. Tôi quay người lại theo hướng đó thì thấy Uta đang đứng ngẩn ra, đôi mắt cứ thế nhìn tôi chằm chằm không rời.

"Có chuyện gì sao?" 

Phải mất một lúc Uta mới nhận ra tôi đang gọi cậu ấy.

“Hả? À, không, có gì đâu! Ơ... tớ phải đi vệ sinh cái đã!”

Vừa dứt lời, cậu ấy phóng vèo ra khỏi lớp như thể đang chạy trốn khỏi hiện trường vụ án vậy.

Rõ ràng là nãy giờ cậu ấy cứ nhìn mình chằm chằm không rời mắt cơ mà. Chẳng lẽ có điều gì cậu ấy muốn nói sao?

Dạo này tôi phối hợp cực kỳ ăn ý với Nanase và Hoshimiya, nhưng cứ hễ bắt chuyện với Uta là mọi thứ lại đổ bể. Mà nguyên nhân chẳng phải là do cậu ấy cứ hở ra là chạy mất hút mà không thèm giải thích lấy một lời đó sao?

“Ha ha. Uta dễ thương thật đấy,” Nanase ghé sát tai tôi thì thầm.

Đến cả tôi cũng thừa hiểu ý của cậu ấy là gì. 

Có lẽ là Uta đang thích tôi. 

Suy cho cùng, vụ lùm xùm với Tatsuya xảy ra chẳng qua cũng vì cậu ấy đã nhận ra tình cảm mà Uta dành cho tôi.

“Ừ, đúng là vậy thật.” Tôi thoáng ngập ngừng. 

Dù không ai nói ra, nhưng tất cả đều có chung một linh tính như thế. Dù sao thì Nanase và Reita cũng đều rất nhạy bén, có lẽ chỉ mỗi Hoshimiya là vẫn chưa nhận ra thôi. 

Dường như Uta cũng đã biết là tôi lờ mờ đoán được chuyện đó nên cậu ấy mới thấy ngượng ngùng như vậy.

“Thế cậu định tính sao đây?” Nanase hỏi.

Tôi chẳng biết phải trả lời thế nào cho phải… 

Mình phải làm gì bây giờ đây? 

Người tôi thích bấy lâu nay vốn chỉ có Hoshimiya, và mọi nỗ lực tôi bỏ ra cũng đều là vì muốn được đường đường chính chính ở bên cậu ấy. Trái tim tôi lúc này thật sự không còn đủ chỗ để đáp lại tình cảm của Uta nữa. 

Dẫu biết rằng nếu cậu ấy có tỏ tình thật thì tôi cũng sẽ phải nói lời từ chối mà thôi, nhưng khổ nỗi là cậu ấy đã nói ra lời nào đâu, tất cả chỉ là do tôi tình cờ nhận ra tình cảm của cậu ấy đó chứ. 

Hiện tại tôi chẳng thể làm gì cho Uta cả, mà biết đâu tất cả chỉ là do tôi đang tự đa tình rồi tưởng tượng quá mức thôi thì sao?

Nhận ra vẻ lúng túng hiện rõ trên mặt tôi, Nanase lên tiếng xin lỗi.

“Xin lỗi nhé, tớ hỏi hơi kỳ cục quá.”

Cuộc trò chuyện của chúng tôi đành phải dừng lại ở đó vì giáo viên chủ nhiệm đã bước vào lớp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!