Chap 5: Bị nhắm tới bởi linh cẩu
“Mỗi cây một điểm độ bền à?”
Bạch Thành kiểm tra đống gỗ rơi trên mặt đất. Tổng cộng có mười khúc gỗ, và thêm một cành cây khô.
Trước đó cô cũng đã đếm rồi. Tổng cộng cô vung rìu đúng mười lần.
Nhưng vì mỗi cây có độ dày khác nhau, và mỗi lần chặt lại có lực khác nhau nên có nghĩa là mỗi cây đều có một ngưỡng chặt cố định.
Dù sao thì càng dùng nhiều lực thì cây đổ càng nhanh.
Đây không phải tin tốt với Bạch Thành.
Sau khi bỏ thêm khoảng nửa giờ để chặt thêm vài cây nhỏ nữa, cô đột nhiên nhận ra một vấn đề nghiêm trọng.
Đứng trước chiếc xe ray của mình, cô quan sát không gian chật hẹp của xe. Hiện tại, bên trong đã có hai chiếc rương gỗ, một chiếc ghế và một chiếc bàn mà cô lấy từ trạm tân thủ.
Trên mặt đất còn có một chiếc cuốc đá và giáo đá, còn lại tất cả tài nguyên đề được chất đống ở phía sau xe, tổng cộng 25 khúc gỗ và 8 viên đá.
Riêng đống tài nguyên khổng lồ này đã chất đầy đến tận bắp chân cô. Chứ đừng nói đến chuyện liệu hai cái rương này có thể chứa hết được không…
Vấn đề thực sự là dù cô có bỏ chúng vào rương thì chúng vẫn nặng như thường!
Bạch Thành thử đẩy chiếc xe và ngay lập tức cảm thấy chiếc xe cần nhiều lực để di chuyển hơn trước.
Cô nhíu mày, lẩm bẩm trong sự bực bội: “Đùa kiểu quái gì vậy? Đúng là lũ thiết kế game chết tiệt!”
Việc tích lũy tài nguyên quá nhiều sẽ khiến xe ray vốn đã chậm chạp ngày càng chậm hơn, trong khi việc dừng lại để tập trung phát triển lại tiềm ẩn vô vàn nguy hiểm không lường trước được. Đúng là một vòng luẩn quẩn ngu ngốc.
Trong giây lát, cô thậm chí còn nghĩ rằng chiến lược của gã cơ bắp kia có lẽ mới là chính xác nhất.
Cô quay lại xem hướng dẫn, tự hoi xem liệu bản thân có thể sử dụng những tài nguyên này hiệu quả hơn không.
Tuy những việc này không quan trọng, nhưng dù gì thì cô cũng đã bỏ sức ra rồi, Bạch Thành không muốn những công sức của mình bỏ ra trở thành vô nghĩa.
“Gỗ tốt à? Cần năm khúc gỗ để chế tạo thành…” Ánh mắt cô chuyển sang yêu cầu nâng cấp tàu. “Không biết liệu có thể nộp trước tài nguyên trước không nhỉ.”
Ít nhất thì một khúc gỗ tốt cũng không thể nặng bằng năm khúc gỗ thường đúng chứ?
Bạch Thành ngay lập tức chuyển 20 khúc gỗ thường thành 4 khúc gỗ tốt rồi nhấn 'nộp tài nguyên'.
Ngay lập tức, bốn khúc gỗ tốt biến mất khỏi xe ray.
【Yêu Cầu nâng cấp: 0/50 Da Thuộc tinh chế, 4/100 Gỗ Tốt, 0/200 Thỏi Sắt, 0/1 Động Cơ Hơi Nước.】
“Hm, xét theo góc độ này thì việc thu thập tài nguyên cũng không khó lắm nhỉ?” Bạch Thành xoa cằm. Thử thách thực sự chắc chỉ tìm có động cơ hơi nước thôi.
Việc có thể nộp tài nguyên theo lô như này cũng phần nào mang lại cho cô một cảm giác nhẹ nhõm. Điều đó đồng nghĩa với việc cô không phải mang theo đống tài nguyên nặng nề đó nữa.
Còn mấy công cụ cơ bản làm từ gỗ và đá, Bạch Thành đã làm xong mọi thứ chỉ ngoại trừ chiếc giường gỗ.
Muốn chế tạo giường gỗ thì cần cần cỏ khô và da, và chúng cơ bản là những tài nguyên mà cô vẫn chưa tìm được.
Nhưng đây không phải thế giới trò chơi. Giường cũng sẽ không giúp hồi sinh người chơi, và ngủ trên một chiếc xe ray mà không có gì che chắn, việc để cơ thể tiếp xúc trực tiếp với môi trường bên ngoài cũng chẳng an toàn chút nào.
Cô thà tiết kiệm những khoảng không gian chật hẹp như vậy thay vì chế tạo những thứ vô dụng như thế này.
Còn về việc dựng tường cho xe ray, Bạch Thành cũng khá do dự vì lo ngại về trọng lượng.
Dù sao thì cô cũng khá yếu.. Nếu nặng quá thì cô thậm chí không thể đẩy nổi chiếc xe này…
Còn về những viên đá, cô vứt hết chúng đi mà không hề do dự. Dù sao thì chúng cũng chỉ được nhặt lên một cách ngẫu nhiên thôi.
*Két* —
Sau khi đã chuẩn bị xong, Bạch Thành tiếp tục đẩy chiếc xe ray tiến về phía trước.
Cô nhớ có người trong kênh chat nhắc đến việc những rương báu có thể xuất hiện dọc ven đường.
Có khi đó lại là chìa khóa giúp cô thoát khỏi tình trạng đơn điệu này.
Lần này, Bạch Thành đã đẩy chiếc xe ray đi xa hơn bao giờ hết, thậm chí còn xa hơn tổng quãng đường hai lần trước cộng lại.
Đường ray hiện ra trước mắt cô trong khi cảnh vật hai bên lại chầm chậm lùi ra xa. Khung cảnh đồng cỏ hiện ra, trải dài vô tận, như thể sẽ chẳng ai có thể thoát khỏi nó.
Một làn gió nhẹ thoảng qua mái tóc trắng của Bạch Thành, khiến cho phần má tóc trên trán cô bết lại vì mồ hôi.
Nhưng dù như vậy thì cô cũng không dừng lại.
Cảnh vật xung quanh vẫn không hè có chút thay đổi nào, điều này cũng đứa xác nhận cho lời người kia nói trong kênh chat. Tài nguyên thì khan hiếm, mọi thứ thì lặp đi lặp lại và hoàn toàn nhàm chán…
Ngoài cành cây và đá ra thì hai bên đường chẳng có gì khác cả.
Bạch Thành cũng chẳng biết mình đã đẩy xe bao xa hay bao lâu.
Chỉ khi cơn mệt mỏi ập đến, cô mới định nghỉ ngơi. “Chẳng lẽ mình phải dành phần lớn thời gian an toàn năm ngày này chỉ để di chuyển thôi à?”
Đúng lúc đó, Bạch Thành bỗng khựng lại, và nó khiến chỏm tóc ngố trên đầu cô giật giật.
Ở phía trước về hướng hai giờ, xuất hiện một luồng sáng mờ nhạt phát ra từ một lùm cây nhỏ ven đường!
Khác với luồng ánh sáng trắng của bật lửa hay dao găm, luồng ánh sáng này rực rỡ và sống động hơn.
Ở khoảng cách này, Bạch Thành thậm chí không thể thấy nổi những cành cây hay những hòn đá dưới đất.
Khuôn mặt cô bỗng rạng rỡ hẳn lên. “Một rương báu à?”
Bỗng cảm thấy như tràn đầy sức sống, cô sử dụng toàn bộ sức mạnh tiềm ẩn trong cơ thể mình và dùng cả ha tay đẩy nhanh cần đẩy của chiếc xe.
Khi cô tiến lại gần hơn, chiếc rương báu cũng hiện ra rõ ràng hơn. Nó nhỏ hơn cô tưởng tượng, chỉ bằng khoảng một phần tư chiếc rương gỗ cơ bản.
Nhưng vẻ bề ngoài của nó thì lại vượt trội hơn hẳn tính thực dụng của nó.
Nó có vẻ bề ngoài được bao phủ bởi những họa tiết màu xanh lá đầy cầu kì và tỏa ra một quầng ánh sáng màu ngọc lịch bảo rực rỡ, điều đó cho thấy đây là một vật phẩm không hề bình thường chút nào.
“Cuối cùng thì cũng có chút may mắn!” Bạch Thành cười toe toét.
Chiếc rương nằm đó chỉ cách cô vài bước chân, như thể nó đang cám dỗ cô lao ra lấy nó.
Nắm chặt con dao trong tay, cô dành hai phút rưỡi căng thẳng quan sát xung quanh nhưng không thấy bất cứ dấu hiệu nguy hiểm nào.
“Có lẽ… rương báu không phải lúc nào cũng nguy hiểm?” Cô tự trấn an bản thân.
Mặc dù vậy, ngay cả khi không có mối nguy hiểm nào rõ ràng, Bạch Thành vẫn cảnh giác với rắn hay côn trùng.
Dù sao thì, những mối đe dọa vô hình mới chính là điều nguy hiểm nhất.
Khi cô nhìn qua những lùm cây nhỏ, cô nhận ra mặt đất quanh chiếc rương hoàn toàn trơ trụi.
Cỏ dại mọc khắp nơi xung quanh, nhưng ở phần đất này thì chỉ toàn là đất cứng, màu vàng nhạt.
Xung quanh còn có vết cào xước trên mặt đất, và còn có cả những cục đen đen ở rìa trông giống hệt như phân động vật.
Thấy vậy, Bạch Thành liền thả lỏng.
“Xem ra mình gặp may rồi—có vẻ như con quái vật canh giữ chiếc rương này hiện tại không có ở đây.”
Sau khi kiểm tra lần cuối, cô lao nhanh tới, vồ lấy rương rồi chạy ngược về xe ray.
Không dám nán lại thêm, cô lập tức đẩy chiếc xe tiến về phía trước, cùng với nỗi lo trong lòng về việc con quái vật kia sẽ đuổi theo.
Nhưng trước khi chiếc xe kịp tăng tốc, một con linh cẩu lông lốm đốm nâu đã xuất hiện ngay trước mặt cô.
Bạch Thành sững người trong giây lát, nhưng hai tay cô vẫn tiếp tục đẩy cần đẩy. Thậm chí còn đẩy mạnh hơn trước.
“Gì cơ? Mày muốn cosplay gờ giảm tốc à?”
Hiện tại thì thời gian an toàn vẫn còn. Và toa xe ray lại chính là một vùng cực kì an toàn. Vì vậy, chẳng có lý do gì mà cô phải sợ hãi cả.
Chẳng bao lâu, xe tăng tốc lên vận tốc tối đa 9km/h, lao thẳng về phía con linh cẩu.
Con thú vẫn đứng yên ngay tại chỗ, như thể chỉ chờ thời cơ để vồ tới chiếc xe ngay khi nó tiến đến gần.
Nhưng ngay giây tiếp theo, nó đâm sầm vào bức tường vô hình và bị hất văng ra, rơi mạnh xuống đất.
Không hề nao núng, linh cẩu bỏ ý định tấn công mà bắt đầu bám sát Bạch Thành, nhất quyết không chịu rời đi.
Liếc nhìn phía sau, Bạch Thành nhíu mày.
“Phiền phức thật. Giờ thì có thằng bác sĩ hậu môn bám đít mình rồi.” [nếu ai không hiểu thì 'bác sĩ hậu môn' là một cách gọi hài hước và mô tả chính xác hành vi của linh cẩu đối với các loài động vật khác, bởi chúng có khả năng đánh hơi, xác định và lấy ra các ký sinh trùng, bọ rệp từ khu vực hậu môn của con mồi hoặc đồng loại, giúp làm sạch và loại bỏ mầm bệnh. ]
Có thứ này quanh quẩn bên mình, cô không thể tập trung phát triển được.
Còn về việc bỏ xa nó, linh cẩu lại có sức bền kinh người. Bạch Thành sẽ kiệt sức trước khi đến lượt nó thôi.
Mắt cô tối sầm lại khi dừng đẩy.
“Mình phải tìm cách giải quyết chuyện này thôi.” Ánh mắt cô hướng xuống chiếc rương báu màu xanh lá.
“Hy vọng thứ bên trong có thứ gì đó hữu ích.”