Vol 1

Chương 21 - Chết tiệt, ngươi không thèm giả vờ nữa à!

2026-02-27

1

Chương 21 - Chết tiệt, ngươi không thèm giả vờ nữa à!

“Ở đây cũng có thể có mưa được sao.”

Cô gái vươn tay ra ngoài cửa sổ, để những giọt mưa làm ướt làn da trắng mịn của mình.

Cô đứng đó, ánh mắt bình tĩnh ngắm nhìn thảo nguyên trải dài vô tận đang dần lướt qua, như thể đang chiêm ngưỡng phong cảnh.

Nhưng thành thật mà nói, ngoài một màu xanh bao này ra, thứ duy nhất mà người ta có thể cảm nhận được lại chỉ là sự cô đơn.

Một làn gió nhẹ thoảng qua cửa sổ mang theo chút hơi lạnh, làm rối những lọn tóc hồng bên tai cô.

Cô quay đầu lại, liếc nhìn số người còn lại trên kênh: 7.788. Bỗng nhiên, cô bật cười lạnh lùng. "Họ thực sự nghĩ rằng chết trong cái thế giới siêu thực này sẽ đưa họ trở lại thực tại sao?"

Cô không tin điều đó. Đối với cô, những người trên kênh đó chỉ là những kẻ ngốc nghếch và ngây thơ mà thôi.

“Vẫn còn hơn hai trăm ki-lô-mét nữa.” Cô gái nằm lại xuống giường.

Lắng nghe tiếng tí tách đều đều của những hạt mưa rơi trên trần bằng gỗ, cô tựa đầu lên tay và thảnh thơi nhắm mắt lại.

“Tiểu Thanh, chúng ta hãy cố gắng đến Trạm Một vào ngày mai nhé.”

"Moo!"

------------------------------------------------------------------

“Thùng chứa- chết tiệt, lấy cái gì làm thùng chứa bây giờ!”

Bạch Thành tìm kiếm khắp chiếc xe ray của mình nhưng vẫn không tìm thấy bất cứ thứ gì thích hợp để chứa nước.

Thế còn thùng gỗ thì sao?

Cô liếc nhìn rồi lập tức lắc đầu. Khe hở giữa các tấm ván còn rộng hơn cả kẽ răng của bà cô. Chắc chắn là nó không thể chứa nước được.

Thế còn chai nước thì sao?

Cô ngước nhìn lên bầu trời. “Cơn mưa này nhỏ quá. Tốc độ bốc hơi chắc còn nhanh hơn cả tốc độ hứng mất…”

Vừa dứt lời, những hạt mưa to bắt đầu rơi xuống, tạo nên âm thanh vang dội trên mặt đất.

Gió rít mạnh, khiến những cây non gần đó lay động dữ dội.

Những hạt mưa táp vào da thịt của Bạch Thành, và chỉ trong vài giây, hầu hết quần áo của cô đã ướt sũng.

"Chết tiệt!" cô lẩm bẩm chửi thề.

Lúc này, việc chế tạo một bộ hứng nước mưa không còn là điều ưu tiên hàng đầu của cô nữa. Cô chộp lấy chiếc rìu bạc và nhảy khỏi chiếc xe ray.

Dĩ nhiên, cô cũng không quên biến bộ trang phục của mình thành một chiếc áo mưa. Nhưng thật không may, chiếc áo vẫn là áo ngắn tay, để lộ phần lớn cánh tay của cô ra ngoài.

Chặt cây vào ban ngày dễ hơn nhiều so với ban đêm. Chỉ cần một lần chặt là sẽ được một cây.

Chẳng mấy chốc, khu rừng nhỏ trước mặt cô đã biến thành những gốc cây trơ trụi.

Bạch Thành gom gỗ lại và nhanh chóng chuyển nó vào hệ thống của mình.

“Chắc thế này là đủ rồi.” Cô nhíu mày và lập tức bắt đầu xây dựng.

Chỉ trong chớp mắt, chiếc xe ray trống trơn rộng sáu mét vuông của cô đã biến thành một căn nhà gỗ nhỏ làm bằng những tấm ván gỗ đơn giản.

Mỗi bên đều có một cửa sổ giúp không gian bên trong không bị quá tối, đồng thời cho phép cô quan sát xung quanh. Cô cũng để lại một cánh cửa gỗ đơn giản mở ra ngoài ở bên hông.

Để tránh bị ướt trong thời tiết như thế này, cô không còn cách nào khác ngoài việc dựng một chỗ trú ẩn như thế này.

So với việc phải mang vác thêm đồ nặng, Bạch Thành lo lắng hơn về việc bị cảm lạnh do mưa.

“May mắn thay, thể lực của mình đã được cải thiện rồi.” Cô mỉm cười khi quan sát căn nhà gỗ mới của mình. “Nếu không thì giờ này mình đã kiệt sức rồi.”

Tiếng mưa rơi tí tách trên mái nghe như một khúc hát ru.

Thỉnh thoảng gió và mưa tạt vào qua cửa sổ mở, làm ướt những tấm ván sàn vốn khô ráo khi nãy.

Bạch Thành đứng nép vào góc, quần áo vẫn còn ướt sũng.

Không chút do dự, cô cởi hết quần áo chỉ để lại bộ đồ lót, rồi treo quần áo ướt lên một cây sào gỗ để phơi khô.

Sau đó, cô gom tất cả sắt vụn từ trên chiếc xe ray vào ba lô của mình.

Tổng cộng có 51 mảnh. Vẫn còn thiếu 149 mảnh nữa mới đủ 200 mảnh… điều đó có nghĩa là cô cần thêm 2.980 khúc gỗ nữa.

Bạch Thành rên rỉ vì khối lượng công việc khổng lồ này. Nhưng nếu muốn có thêm sắt vụn, cô phải trả giá rất cao.

Một cơn gió mạnh thổi vào, làm tung mái tóc trắng bồng bềnh của cô. Cô ngay lập tức ngồi thụp xuống.

May thay, bây giờ vẫn mới đang mùa hè, nên không khí chỉ hơi se lạnh một chút chứ không đến nỗi lạnh cóng người.

Chân trần, Bạch Thành ngồi khoanh chân ở góc và nhặt lên chiếc rương kho báu màu xanh mà cô đã lấy được khi chặt cây hồi nãy.

“Cái rương này không thể tháo rời, và nhìn nó cũng được niêm phong khá kín đáo đấy nhỉ. Không biết có thể làm thùng chứa được không nhỉ?” Cô xem xét nó, tự hỏi liệu nó có thể được tái sử dụng hay không.

Ở bên ngoài, cơn mưa vẫn không có dấu hiệu ngớt.

Trước khi mở rương, Bạch Thành lẩm bẩm một lời cầu nguyện nhỏ, thậm chí còn bóp ngực mình để cầu may.

“Trời mưa như thế này thì ai cần nước nữa chứ? Làm ơn cho tôi thứ gì đó hữu ích hơn đi…”

【Đã mở Rương Kho Báu Hiếm: Nhận được Lò nung (Bản Thiết Kế) ×1, Nền Đá (Bản Thiết Kế) ×1, Máy Tạo Nước ×1, Sắt vụn ×2.】

Bạch Thành chết lặng tại chỗ.

Chết tiệt, ngươi không thèm giả vờ nữa à!

“Cho máy tạo nước luôn mà không cần qua bản thiết kế luôn á?!” Tức giận, cô ném chiếc rương ra ngoài cửa sổ.

Thùng chứa? Bà đây không cần!

Máy tạo nước này khá nhỏ gọn. Nó là một thùng nhựa với đường kính khoảng 20 cm với một cái phễu nhỏ ở phía trên.

Bạch Thành kiểm tra thông tin của nó.

【Tên vật phẩm: Máy tạo nước】

【Chất lượng: Phổ biến】

【Mô tả: Tự động thu thập 2 lít nước ngọt mỗi 24 giờ.】

【Đánh giá: Một công cụ sinh tồn không thể thiếu!】

“Số nước thu được cũng có nhiều lắm đâu nhỉ?” Cô nhíu mày.

Sản lượng này chỉ đủ đáp ứng nhu cầu uống nước hàng ngày của một người, và sẽ không có lượng dư thừa để giao dịch.

Còn về bản thiết kế nền đá, ngay cái tên thôi cũng đã nói lên tất cả rồi. Bạch Thành không thèm xem chi tiết mà dùng ngay lập tức.

Hai viên đá ghép lại thành một viên gạch. Ưu điểm duy nhất so với sàn gỗ là nó cho phép đốt lửa trại ngay trên xe. Nhược điểm là nó quá nặng, và vật liệu khó tìm hơn gỗ.

Cô không có ý định xây nó. Nó chỉ làm thêm trọng lượng không cần thiết mà thôi.

Phần thưởng quý giá nhất trong chiếc rương kho báu hiếm này chắc chắn là bản thiết kế của lò nung.

“Vậy ra, thiết bị nấu chảy có thể được tìm thấy trong mấy chiếc rương này,” cô trầm ngâm nói, vẻ thích thú.

Bây giờ, cô đang nóng lòng muốn thử xem liệu lò nung này có thể nấu chảy sắt vụn được hay không.

【Tên: Lò nung (Bản thiết kế)】

【Chất lượng: Phổ biến】

【Chi phí xây dựng: Sắt vụn ×10】

【Mô tả: Xử lý và tinh luyện quặng kim loại.】

【Đánh giá: Một công cụ thiết yếu để bước vào Thời đại đồ sắt!】

Không chút do dự, Bạch Thành ngay lập tức chế tạo nó và đặt vào một góc.

Một tia sáng lóe lên, rồi một cấu trúc màu xám hình lăng trụ tam giác cao ngang người cô xuất hiện.

Cô kiểm tra và nhận thấy ba lỗ có kích thước khác nhau, một cái ở đáy phía trước và hai cái ở hai bên.

Phần phía trước chắc chắn là để thêm nhiên liệu rồi.

【Nhiên liệu đã thêm: 0/10】

Bạch Thành ném 10 cục than vào, sau đó cho 10 mảnh sắt vụn vào lỗ ở bên cạnh.

Ngọn lửa bùng lên dữ dội, những đợt hơi nóng cuộn tỏa ra, khiến làn da trắng hồng của cô đỏ ửng lên. Cô vội vàng lùi lại.

Ngay sau đó, một tiếng leng keng vang lên khi một khối kim loại hình chữ nhật nhẵn bóng trượt ra từ phía bên kia.

【Thỏi sắt +1!】

【Chúc mừng! Bạn đã mở khóa Rìu sắt, Cuốc sắt, Kiếm sắt, Vỉ nướng, Rương sắt…】

Các thông báo liên tục xuất hiện trên màn hình hệ thống của cô, và khuôn mặt của Bạch Thành rạng rỡ hẳn lên vì phấn khích.

“Nó có thể xử lý sắt vụn luôn kìa!”

Cơn mưa lớn bên ngoài trời đồng nghĩa với việc cô hôm nay không thể chặt cây.

Nhưng bây giờ thì cô đã có lò nung rồi, thì việc đổi gỗ để lấy sắt vụn đã không còn cần thiết nữa.

Bạch Thành cười toe toét.

“Đã đến lúc tiểu thư ta đây làm giàu rồi!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!