Ey Bro, tôi cũng là con gái mà!
Bạch Thành mở to mắt, suýt nữa nghĩ rằng mình đã đọc nhầm tin nhắn.
“Tôi thừa nhận là tôi khá xinh đẹp, nhưng tôi không phải ga- à ý tôi là tôi không phải người đồng tính đâu!"
Bạch Thành không tự nhận mình là người vụng về trong giao tiếp xã hội, nhưng khi nhận được tin nhắn như vậy, cô vẫn không biết phải trả lời thế nào.
Sau vài giây im lặng, có lẽ nhận thấy cô không trả lời, Lâm Thu Nguyệt đã gửi tiếp thêm một tin nhắn nữa.
Lâm Thu Nguyệt: “Cậu khá hợp gu tôi đấy. Tôi thậm chí còn có thể gánh cậu nữa đấy. Cậu thấy sao?”
Cái quái gì đây!?
Vì phép lịch sự và sợ bị làm phiền thêm, Bạch Thành ngay lập tức từ chối với thái độ phẫn nộ chính đáng.
Bạch Thành: “Xin lỗi, tôi không thích con gái và cũng không có ý định theo đuổi con gái.”
Lâm Thu Nguyệt: “Thật đáng tiếc. Nhưng chúng ta vẫn có thể hợp tác và giúp đỡ lẫn nhau mà đúng chứ. Như một lời đề nghị hợp tác, tôi sẽ gửi cho cậu một thẻ nhân viên trước nhé. Đồng ý không?”
Mặc dù được diễn đạt như một cuộc đàm phán, nhưng bên kia đã gửi món đồ đó qua thư rồi.
Bạch Thành muốn từ chối thẳng thừng, nhưng bị sự tò mò lấn át. Cô mở thư ra để xem thử thẻ nhân viên đó.
Hình ảnh trên mặt trước của tấm thẻ trắng là… một con tê giác!??
“Ê, sao một nữ chính bán nước như cô lại có thể giết được cả tê giác? Có hợp lý chút nào không vậy?!” Bạch Thành sững người một giây trước khi nhận ra—
“Khoan đã, đây chắc chắn là thẻ của Đường Yên…”
Trong số những người sống sót, Lâm Thu Nguyệt là một trong những người may mắn. Và cô cũng đã tận dụng tốt vận may đó, thu hút sự chú ý của nam chính và được anh ta chiêu mộ…
Nhưng giờ đây, cô ta lại dùng tấm thẻ nhân viên tê giác này để tuyển mộ cô, điều đó có nghĩa là Lâm Thu Nguyệt bây giờ đã có được một lựa chọn tốt hơn.
“Chậc, cái gì thế này, tưởng tiểu thư ta đây… chẹp chẹp chẹp… là cái thùng rác chắc?!” Bạch Thành xé một miếng thịt sói nướng, cau mày.
“Đừng có tùy tiện vứt hết những thứ mấy người không cần cho tôi!”
Hơn nữa, cô cũng chẳng thấy ai khen ngợi cô vì kĩ năng của cô cả, toàn thấy khen ngợi về ngoại hình của cô không à...
“Áa, tức quá đi mất!”
Cô ấy nhanh chóng nhấn ngón tay vào màn hình, dứt khoát nhấn vào nút 【Từ chối】.
Bạch Thành: “Tôi đã có nhân viên rồi. Cảm ơn, nhưng tôi không cần thêm nữa đâu. Cần hợp tác gì thì tôi sẽ liên lạc lại sau!” (kèm mặt cười)
Lâm Thu Nguyệt: (ok)
Bạch Thành: “Ờm..., cô sẽ không ngừng giao dịch với tôi chỉ vì tôi từ chối chứ?” (mặt đáng thương)
Lâm Thu Nguyệt: “Tất nhiên là không rồi. Ngoan nào.” (xoa đầu)
“Ôi má ơi, kinh quá!” Bạch Thành nhanh chóng gửi một biểu tượng cảm xúc đáp lại trước khi đóng giao diện trò chuyện, cô không thể tưởng tượng đến cảnh khuôn mặt tròn trịa của đối phương đang nhìn chằm chằm vào màn hình một cách đáng sợ.
Ăn nốt miếng thịt cuối cùng và uống cạn nửa chai nước, cô đứng dậy. "Chặt cây thôi, việc quan trọng nhất bây giờ chính là thu thập tài nguyên!"
Cầm rìu trên tay, cô chuẩn bị nhảy xuống khỏi chiếc xe ray, nhưng lại thấy khối chất lỏng đen ngòm, nhớp nháp vẫn chắn ngang đường ray ở phía trước.
Bạch Thành nhướng mày. "Chẳng lẽ cái thứ đen đen này sẽ liên tục chặn mình lại cứ vài mét một lần à?"
Bản thân vật cản không phải là vấn đề. Vấn đề là việc đốt nó mất ít nhất nửa tiếng đồng hồ, và điều đó tốn thời gian khủng khiếp.
Với tốc độ này, việc di chuyển vào ban đêm giờ đây có vẻ như không còn khả thi nữa rồi.
“Chắc chỉ còn cách di chuyển vào ban ngày thôi.” Cô châm lửa đốt chất nhầy, rồi tập trung vào việc chặt cây.
Ba mươi phút cháy đã là quá đủ để cô chặt sạch mọi cây trong vùng an toàn của chiếc xe ray rồi. Dù sao thì, cũng không có nhiều cây trong phạm vi hai mét này.
Cô thậm chí còn dư thêm vài phút rảnh rỗi để nghỉ ngơi nữa.
Dĩ nhiên, sách Thành chắc chắn sẽ không cho phép cô có sự nhàn rỗi như vậy. Nhưng với việc chiếc xe ray bị mắc kẹt bởi đống chất nhầy này, thì cô dường như đang bị mắc kẹt trong một vòng lặp vô tận.
Ngay khi cô định thư giãn thì một âm thanh quen thuộc lại vang lên.
“Haizz, không thể lợi dụng lỗi game được nữa rồi.” Thở dài, cô cầm lấy cây giáo đá của mình và đi tuần tra quanh chiếc xe ray của mình, hy vọng săn được vài con thú hoang.
Nhưng lũ sinh vật ấy rất xảo quyệt. Chừng nào cô còn ở trong vùng an toàn, chúng sẽ ẩn nấp sâu trong rừng, không tấn công.
Nhưng việc cô không săn được gì cũng không làm cô bận tâm. Cô coi đó như khoảng thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi của mình.
Sau khi lặp lại quá trình này trong hai giờ, Bạch Thành cuối cùng cũng đạt được mục tiêu thu được 250 khúc gỗ và 25 cục than từ việc đốt năm khối chất nhờn đen cản đường.
“Cuối cùng cũng xong rồi.” Cô thở phào nhẹ nhõm. “Hy vọng cô ấy vẫn còn thức.”
Thay vì đăng giao dịch, cô chọn nhắn tin trực tiếp cho Lâm Thu Nguyệt, và đối phương đã trả lời ngay lập tức.
Lâm Thu Nguyệt: “Xong hết rồi à? Giỏi lắm!”
Khóe môi Bạch Thành khẽ giật, nhưng cô vẫn cố gắng đáp lại một cách lịch sự. “Ừ. Mà giờ cũng muộn rồi, tôi cứ nghĩ là cô ngủ rồi cơ.”
Lâm Thu Nguyệt: “Tôi là cú đêm mà. Với lại, ai mà ngủ được trong cái môi trường này chứ? Hơn nữa, tôi đã hứa với cậu rồi mà, đúng chứ?”
Trước khi Bạch Thành kịp bắt đầu giao dịch, đối phương đã gửi đề nghị trước.
Cô ngay lập tức chấp nhận và cuối cùng đã kiếm đủ da để nâng cấp.
Lâm Thu Nguyệt tiếp tục gửi thêm tin nhắn, có vẻ muốn tiếp tục trò chuyện, nhưng Bạch Thành tạm thời phớt lờ chúng. Cô ngay lập tức biến toàn bộ số da của mình thành da tốt và nộp lên.
【Yêu cầu nâng cấp tàu: 50/50 da tốt, 100/100 gỗ tốt, 0/200 thỏi sắt, 0/1 đầu máy hơi nước.】
“Giờ chỉ còn lại sắt và động cơ hơi nước thôi. Động cơ hơi nước thì có lẽ cần phải đến Trạm Một mới có được, nhưng còn sắt thì…?”
Bạch Thành ngáp dài, nhìn chằm chằm vào màn hình. “Phải nhanh lên thôi. Sắp hết thời gian rồi.”
Cô vẫn muốn tích lũy thêm tài nguyên trước khi đến Trạm Một, nhưng có vẻ như thời gian không còn ủng hộ cô nữa rồi.
Còn việc nâng cấp thẻ nhân viên thì sao?
Ánh mắt cô dừng lại trên lọ bột thu hút trong kho đồ. "Mình có nên dùng nó tối nay không?"
Ngay lúc đó, một tin nhắn khác từ Lâm Thu Nguyệt hiện lên. Lần này, thông báo mở to giữa không trung vì Bạch Thành đã đóng menu tàu.
Lâm Thu Nguyệt: “Có cần rơm không? Nhiều người trong kênh còn không biết làm sao để kiếm nó đâu. Nó thậm chí còn có thể làm thành giường đấy.”
Lâm Thu Nguyệt: "Cậu có thể đổi nó lấy bất cứ thứ gì, trừ nước."
Lâm Thu Nguyệt: “À, còn Đường Yên nữa. Cậu biết anh ta chứ? Anh ta nói cậu đã đổi một đống thẻ nhân viên từ anh ta. Cậu có cần thêm nữa không?”
Bạch Thành sững người. Vậy ra họ thực sự có liên hệ với nhau.
Nhưng cô quá bận rộn nên không có thời gian trò chuyện và đã lịch sự từ chối.
Bạch Thành: “Tôi không cần giường. Chúng quá chiếm chỗ và lại làm tăng thêm trọng lượng nữa…”
Lâm Thu Nguyệt: “Cũng đúng. Con gái như chúng thì đã yêu sẵn rồi. Mà rơm thì lại chỉ có ở gần tổ thú thôi. Phơi khô thì lại tốn quá nhiều thời gian nữa.”
Lâm Thu Nguyệt: “Còn thẻ nhân viên thì sao? Tôi có bốn cái dư. Cậu có muốn lấy không?”
Rõ ràng là Lâm Thu Nguyệt đã có nhân viên rồi.
Lông mày của Bạch Thành giật giật. "Cô biết tôi đang sưu tầm chúng mà, dĩ nhiên là tôi muốn chúng rồi!"
Nhưng mà, một trùm nước như Lâm Thu Nguyệt thì sẽ cần cái gì chứ? Cô còn gì để đổi bây giờ?
Lâm Thu Nguyệt vừa bổ sung xong gỗ, giờ lại dùng da thú để đổi, điều đó có nghĩa là cô ấy bây giờ đã đảm bảo được nguồn tài nguyên đó rồi.
Tiến độ của cô ấy có lẽ ngang bằng với Bạch Thành—không, có lẽ cô ấy còn tiến xa hơn rồi, gần đến Trạm Một hơn cô.
Tóm lại, Bạch Thành đã lãng phí phần lớn thời gian của mình vào việc chặt cây.
Dù rất thèm muốn những tấm thẻ đó, Bạch Thành lại chẳng còn gì để đổi cả. Bất đắc dĩ, cô từ chối.
Bạch Thành: "Rất tiếc, tôi không còn gì để trao đổi nữa rồi."
Lâm Thu Nguyệt: “Oh, Chắc là cậu không đến nỗi thiếu thốn mọi thứ đâu nhỉ. Hay là mình đổi sắt vụn lấy mấy tấm thẻ nhé?”
Bạch Thành sững sờ. Lâm Thu Nguyệt đang… cho cô lời khuyên à?
Cô không có sắt vụn, nhưng cô có thể đổi gỗ lấy nó.
Theo bản năng, cô mở menu giao dịch để kiểm tra tỷ giá, và ngay lập tức thấy yêu cầu số lượng lớn của Đường Yên, đổi thực phẩm lấy sắt vụn.
Đồng tử của Bạch Thành co lại, và cô lập tức hiểu ra.