Vol 1

Chương 11 - Nàng tiều phu Bạch Thành

2026-01-30

1

Chương 11 - Nàng tiều phu Bạch Thành

Trong khi đó, ở trong khu rừng tối đen như mực ở phía bên kia.

Chiếc đèn lồng vuông trên chiếc xe ray tỏa ra ánh sáng ấm áp, xua tan bóng tối xung quanh và làm nổi bật những đường nét sắc sảo, trên khuôn mặt của một chàng trai trẻ tóc ngắn.

Đứng ở phía trước xe ray, anh ta rời mắt khỏi màn hình.

Dưới chân anh ta là năm miếng thịt linh cẩu tươi. Không do dự, anh ta ném chúng cho một con cá sấu khổng lồ đang chờ bên cạnh chiếc xe ray.

"Nếu như những sinh vật trong Đêm Tĩnh Lặng không phải là đồ ăn được, thì mình đã không phải lãng phí tài nguyên để đổi lấy đống thức ăn này rồi."

Tuy nhiên, biểu cảm của anh ta vẫn thờ ơ, như thể chuyện đó chẳng có liên quan gì với anh ta.

"Có vẻ như mình không thể có được động cơ hơi nước trước khi đến Trạm Một rồi. Mình nên mau chóng thu thập vật tư và nhanh lên thôi ."

Với suy nghĩ đó, Đường Nham nhắm mắt và nghỉ ngơi trên xe.

Phía dưới, con cá sấu tiếp tục cuộc tàn sát không ngừng nghỉ với các sinh vật trong Đêm Tĩnh Lặng, trong khi màn hình tràn ngập thông báo nhận EXP…

_____________

Trong khi đó, Bạch Thành vừa đưa ra một quyết định quan trọng.

"Một người có thể đổi nhiều nước ngọt như vậy để lấy thức ăn ngay từ đầu, và thậm chí còn có thẻ nhân viên…"

"Nếu họ đã có nước và thức ăn, tại sao họ lại cần thịt linh cẩu của mình?"

Ánh mắt cô rơi vào chiếc Thẻ Nhân Viên Mãnh Hổ trong tay, và một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô.

"Chắc chắn là để nuôi nhân viên của hắn rồi. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đã giải thích cho tất cả mọi thứ rồi."

Không phải Bạch Thành đặc biệt quan tâm. Tất cả đều là những người sống sót, và hiện tại, không có sự thù địch nào giữa cô và họ. Cùng lắm thì cô cũng có thể hơi ghen tị một chút thôi.

Và quyết định quan trọng nhất mà cô đã đưa ra… là trở thành một tiều phu cần cù hết mức có thể!

Đúng vậy. Trong giai đoạn đầu, ngoài thức ăn và nước uống, các tài nguyên cơ bản như gỗ là vô cùng quan trọng. Đặc biệt là vì nó là nguyên liệu cần thiết để nâng cấp những chiếc xe ray này.

Thẻ nhân viên có thể rất hấp dẫn với những người sống sót, nhưng ở giai đoạn này, không ai có thể mua nổi với cái giá cắt cổ 200 khúc gỗ.

Ờ thì, trừ khi ai đó hoàn toàn từ bỏ việc chế tạo các dụng cụ và dành toàn bộ thời gian để chặt cây để có thể thu thập đủ nguyên liệu cho giao dịch này.

Vì nên, nếu Bạch Thành muốn có được thẻ nhân viên của Đường Nham, cô phải bắt đầu thu thập gỗ ngay lập tức.

"Bây giờ đang là ban đêm, và mình lại đang ở giữa một khu rừng — đây chắc chắn là một cơ hội hoàn hảo!"

Nếu không, việc chỉ dựa vào những cái cây nhỏ nằm thưa thớt vào ban ngày để thu thập 200 khúc gỗ chỉ để cho một Thẻ Nhân Viên Linh Dương chắc chắn sẽ là một giao dịch ngu dốt.

Dù vậy, 200 khúc gỗ cho một tấm thẻ thì có vẻ hơi đắt. Bạch Thành quyết định thử mặc cả trước.

Bạch Thành: "Tôi đang nghiêm túc đây. Cậu có thể giảm giá không?"

Tin nhắn dường như biến mất vào khoảng không. Vài phút trôi qua trước khi cô nhận được một câu trả lời đầy chậm chạm, với giọng điệu thờ ơ.

Đường Nham: "Giá cố định. Nếu cô không muốn, sẽ có người khác mua."

Mặt Bạch Thành tối sầm lại. Cô cố gắng thương lượng lại, nhưng lần này, anh ta thậm chí không trả lời.

"Chết tiệt, lại còn ra vẻ khó chiều à?"

Bạch Thành vô cùng tức giận, nhưng cô không có lựa chọn nào khác. Cô cần tấm thẻ đó, và đối phương dường như đã nắm thóp cô hoàn toàn.

Miễn cưỡng, Bạch Thành nắm lấy chiếc rìu đá và bước xuống khỏi chiếc xe ray, dựa vào ánh lửa để nhìn đường.

May mắn thay, những cái cây ở đây rất to và mọc dày đặc. Ngay cả trong khu vực an toàn ba mét xung quanh chiếc xe ray, vẫn có rất nhiều cây nằm trong tầm với.

Không có mối nguy hiểm nào cần lo lắng trước mắt, cô vung rìu đi với toàn bộ sức mạnh.

Bụp!

Thân cây không hề lay chuyển chút nào, trong khi chiếc rìu suýt trượt khỏi tay cô. Đồng thời, một thông báo hiện lên:

【Cấp độ công cụ hiện tại của bạn quá thấp để chặt cây này!】

【Độ bền -1】

"…??" Bạch Thành nhìn chằm chằm với vẻ không thể tin nổi. "Đùa nhau à!?"

Tất cả đống cái cây này chỉ xuất hiện vào ban đêm, và mình lại không thể chặt chúng?

"Sao lại thế được! Sao ngươi dám dập tắt ước mơ của một tiều phu chứ!?"

Bực bội, cô lập tức mở Sách Thành và chuyển mục tiêu nâng cấp từ thẻ nhân viên sang chiếc rìu đá.

Thẻ nhân viên cô có thể thụ thập và tổng hợp lại sau. Cô có thể chuyển lại về nó sau khi thu thập đủ chúng.

【Rìu Đá: 0/8】

"Đã hết độ bền rồi à?" Bạch Thành nhướng mày. "Phương pháp nâng cấp của cái này cũng khá đơn giản nhỉ…"

Tất nhiên, chiếc rìu đá vẫn không thể chặt cây vào ban đêm. Và vì vậy, mỗi lần vung rìu sẽ làm giảm độ bền của nó đi một.

Bạch Thành lập tức bắt đầu vung rìu, và độ bền của nó nhanh chóng cạn kiệt trong chớp mắt.

Chiếc rìu đá vỡ tan ra, nhưng đồng thời lóe lên một tia sáng màu xanh lá.

【Rìu Sắt: 0/30】

Chiếc rìu mới trong tay cô có vẻ nặng hơn cái trước, nhẵn hơn và sắc hơn, lưỡi rìu lóe lên một ánh sáng lạnh lẽo.

Điều kiện nâng cấp vẫn là khiến nó cạn kiệt độ bền, nhưng rồi cô nhận ra —

"Nếu bây giờ mà mình chặt cây thì chẳng phải điều đó có nghĩa là mình sẽ phải chặt ít nhất ba mươi nhát sao?"

"Và đây mới chỉ là cấp bậc xanh lá thôi nữa!" Cô gần như bật khóc.

【Tên: Rìu Sắt】

【Cấp: Xanh lá】

【Độ bền: 30】

【Mô tả: Một công cụ khá ổn. Cũng có thể được sử dụng như một vũ khí.】

Tuy phàn nàn là thế, Bạch Thành vẫn không ngừng làm việc.

Với một cú vung mạnh mẽ, chiếc rìu sắt để lại một vết nứt rộng bằng ngón tay trên thân cây dày.

"Nó có hiệu quả kìa!"

Được khích lệ, cô lại tiếp tục chặt hăng hái hơn.

Mỗi nhát rìu lại làm vết nứt kia càng sâu thêm, cho đến khi thân cây cuối cùng cũng gãy đổ, rơi thẳng xuống đất!

Tuy nhiên, trước khi nó có thể chạm đất, nó đã hoàn toàn tan rã thành những khúc gỗ ngay giữa không trung, và rơi vãi khắp mặt đất.

Bạch Thành nhanh chóng thu gom chúng lại. Sau khi đếm, cô đã có 20 khúc gỗ!

Nếu cô tính cả những cành cây rơi ngẫu nhiên, mỗi cây sẽ cho hơn 20 khúc gỗ.

Mặc dù con số ít hơn cô hy vọng, và điều kiện chặt cây khá khắc nghiệt, nhưng xung quanh cô lại có quá nhiều cây!

Quan trọng hơn, không người sống sót nào khác có thể chặt cây ngay bây giờ. Chỉ có cô bây giờ mới làm được điều đó thôi!

Chỉ riêng điều đó thôi cũng đã đưa cô vượt xa mọi người khác, và Bạch Thành hài lòng với điều đó.

"Tuy mình không không thể theo dõi thời gian, nhưng với sức mạnh hiện tại, cần khoảng năm mươi nhát chặt cho mỗi cây. Cộng thêm thời gian thu thập gỗ, mỗi cây mất khoảng mười phút."

Cô nhíu mày. Điều đó thậm chí còn chưa tính đến thời gian cô cần để nghỉ ngơi. Đồng thời chưa kể đến việc tốc độ của cô sẽ chậm dần lại theo thời gian do mệt mỏi nữa .

"Và nếu mình chất quá nhiều thanh gỗ lên, mình có lẽ sẽ không thể đẩy nổi chiếc xe ray mất."

Các vật phẩm được liệt kê trong hệ thống giao dịch sẽ không biến mất, vì vậy cô cũng sẽ không thể vẫn dụng nó để vận chuyển hàng hóa.

"Đây là một vấn đề…" Bạch Thành thở dài.

Nhìn xung quanh, cô chỉ thấy bốn cái cây trong khu vực an toàn của chiếc xe ray của mình. Tính cả cái cây cô vừa chặt, cho dù cô có chặt hết chỗ cây còn lại thì cũng không chắc sẽ đủ 100 khúc gỗ.

Nhưng đồng thời nếu cô chất nhiều như vậy lên xe, cô cũng sẽ không thể nào di chuyển được với nó.

"Mình có nên di chuyển và nhóm lại đống lửa trại không?"

Cô xoa cằm. Nhưng chỉ với ngọn lửa của bật lửa, cô sẽ không thể nhìn đủ rõ khi di chuyển với chiếc xe ray.

Mật độ cây cối dọc đường cũng trở thành một vấn đề khác.

____________

Nửa giờ sau, Bạch Thành đã chặt thêm hai cây nữa.

Với những cành cây rơi ra bổ sung, giờ đây cô đã có 66 khúc gỗ.

Chúng chất thành đống trong xe, chiếm hầu hết không gian và tăng trọng lượng của chiếc xe ray lên đáng kể.

Cô ngừng chặt và thử đẩy chiếc xe ray.

Thật ngạc nhiên, nó không quá khó như cô lo lắng. Chiếc xe dần từ từ nhích về phía trước.

Cô không cần phải đi xa. Chỉ cần cô đến được chỗ có nhiều cây hơn, và chỉ cần thế là đủ.

Sau khi di chuyển mười mét, ánh sáng của đống lửa trại phía sau dần trở nên mờ đi, và dần bị che khuất bởi những tán cây to lớn.

Cô nhóm một đống lửa mới, xác nhận rằng có năm cây trong phạm vi, và tiếp tục chặt.

Bụp! Bụp! Bụp!

Những nhịp chặt đều đặn kèm tiếng lưỡi rìu va vào thân vây vang vọng suốt đêm như một bản giao hưởng du dương.

Hai tiếng rưỡi sau, tất cả năm cây xung quanh khu vực an toàn đã biến mất.

Lần này, Bạch Thành đã tích lũy được tổng cộng 184 thanh gỗ.

【Rìu Sắt: 7/30】

Với 16 khúc gỗ cuối cùng, cô lựa chọn việc tìm kiếm các cành cây ở rìa khu vực an toàn.

"Cuối cùng cũng đủ 200 khúc gỗ rồi!"

Lau mồ hôi trên trán, vừa kiệt sức vừa buồn ngủ, cô lê bước tới trước màn hình.

Một nụ cười đắc thắng nở ra trên khuôn mặt cô khi cô bắt đầu giao dịch Thẻ Nhân Viên Linh Dương của Đường Nham.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!