Hiện tại là 18:30. Có một chiếc xe vừa dừng lại trước gia trang nhà Kurahashi.
Kyouko bước ra từ hàng ghế sau, cảm ơn tài xế và đóng cửa lại.
Cô đi vào gia trang bằng cổng chính.
“………Phuwa.”
Cô gái nhỏ thở dài, như vừa trút bỏ được gánh nặng.
Kyouko hướng mắt nhìn về phía sau──Thức thần vừa nãy giám sát lấy cô lặng lẽ chờ đợi bên cánh cổng đã đóng. Bộ Âm Dương Sư──hay đúng hơn là Thức thần do cha cô chỉ định, đã luôn âm thầm theo dõi Kyouko. Chỉ có một ngoại lệ duy nhất là khi cô ở trong gia trang. Cô đã lấy “quyền riêng tư” để có thể có cho mình một điều kiện đó. Hơn nữa, xung quanh gia trang Kurahashi có một kết giới rất mạnh mẽ. Vì vậy không cần đến sự giám sát của các Thức thần làm gì.
──Thiệt tình.
Đã được một năm rưỡi kể từ đó. Kyouko thì đã quen với sự có mặt của Thức thần kia, nhưng không có nghĩa là cô không có tâm sự. Cô luôn nhận thức bản thân là thành viên của dòng dõi danh giá, nhưng chưa từng nghĩ là sẽ bị giam cầm đến mức này.
Không phải vì cô là “nàng công nương kiều diễm” nên mới bị nhốt trong cung vàng điện ngọc. Ngược lại mới đúng.
“Mình đúng là cô con gái tội phạm của dòng tộc mà……”
Khi Kyouko khẽ khịt mũi, cô trông thấy một người hầu đang vội chạy đến bên cô.
Quá nửa hầu cận trong nhà là được gia tộc Kurahashi lựa chọn. Thái độ của họ đối với Kyouko thay đổi rõ rệt từ sau “sự việc” năm đó. Nói dễ hiểu hơn, họ xem cô như một quả bom nổ chậm vậy. Kyouko chào hỏi đơn sơ rồi tiến thẳng lên phòng.
Ban đầu thì cô còn buông lời mai mỉa với họ. Nhưng dần cô cũng dừng hành động đó lại khi trông thấy biểu cảm tổn thương của họ.
Gia nhân trong nhà ai cũng đều biết cô có liên quan trong biến sự đêm đó. Cô dù gì cũng là bạn rất thân với Harutora và Natsume, nên đó sẽ là lẽ thường tình. Ai cũng cho rằng phần lỗi lớn nhất nghiêng về bên phía gia tộc Tsuchimikado. Thế là câu chuyện được dẫn dắt theo hướng: Kyouko──vì là một người bạn tốt, đã nhận gánh tội trạng của họ để bảo vệ bạn bè.
Mặc dù nghe có hơi kỳ lạ, nhưng sở dĩ họ có suy nghĩ như vậy không phải vì kính nể cha của cô, mà là vì họ tin cô chủ của họ trong tình cảnh đó sẽ làm điều tương tự. Vì vậy họ cảm thấy bị tổn thương bởi lời nói khiếm nhã của Kyouko, chỉ có thể giương mắt nhìn.
Tức giận sẽ chẳng giải quyết được gì, mà buồn bã thì còn ngớ ngẩn hơn nữa. Nhưng chuyện đấy khó mà giải thích tường tận cho họ hiểu được. Thế là Kyouko cho rằng cứ như bây giờ vậy mà ổn. Vẫn tốt hơn là họ quay lưng với cô rồi nói xấu sau lưng cô.
Dù vậy, cô cảm thấy thật cô đơn. Ở nhà và tại trường học, cô dường như không thể nói chuyện gì được với bất kỳ ai.
“Hèn chi gần đây mình độc thoại nhiều hơn trước.”
Cô lẩm bẩm trong miệng. Thường ngày cô còn chẳng thể lẩm bẩm như vậy vì Thức thần kia luôn bám dính lấy cô. Điện thoại di động, máy tính đều bị tịch thu hết thảy. “Bảo bọc” đến mức này đúng là có hơi “độc lạ” đối với cô bây giờ.
“Không giống mình chút nào……”
Cô cười khúc khích, nhưng giọng cô còn chán nản hơn cả tưởng tượng. Không được. Kyouko lắc đầu, đứng thẳng người với nụ cười tỏa nắng trên môi.
Cô đang bị bào mòn. Từng ngày một trôi đi. Nhưng cô tin rằng, chỉ cần có biện pháp phù hợp thì những mệt mỏi về tâm lý này sẽ bị đè nén.
Mạnh mẽ. Tươi tắn. Tích cực. Cô luôn nhắc nhở con tim hướng về sự tích cực. Cứ như vậy, Kyouko bước dọc theo dãy hành lang dẫn tới phòng cô.
Bước vào phòng, cô bỏ cặp xách xuống, thay quần áo rồi thở phào. Tựa lưng vào chiếc ghế êm ái, cô bắt đầu điểm lại những chuyện vui của ngày hôm nay, mặc dù có thể sẽ không nhiều.
“……Ừm.”
Cô mỉm cười, và Kyouko ngồi vào bàn bắt đầu học.
Mặc dù các phương tiện thông tin liên lạc của cô bị cấm túc, nhưng ngoài việc đó ra thì mọi thứ vẫn như cũ. Cô vẫn được phép tìm đọc sách ma thuật──một “mối nguy” tiềm tàng nếu cô học và nhớ được. Ngoài ra hai Thức thần Hakuou[note77861] và Kokufu[note77862] vẫn chưa bị tịch thu khi mà cô vẫn dùng chúng trong buổi tổng duyệt chiều nay.
Rõ ràng là những thứ đó không phải mối đe dọa đối với cha cô. Nhưng việc đấy không quan trọng. Kyouko rõ ràng đang sở hữu môi trường để học tập và trở nên mạnh mẽ hơn.
Suốt mười tám năm qua, cô luôn nhận thức vai trò của bản thân, học tập và rèn luyện cho từng ngày.
Nhưng cô chưa từng nghiêm túc hết sức cho đến khoảng một năm rưỡi trước. Giờ đây khi càng học chuyên sâu, cô mới thực sự nhận ra mình “cần phải học” hơn nữa. Biển tri thức mênh mông mở ra trước mắt cô.
Ma thuật có chiều sâu và tiềm năng rất lớn. Kyouko cuối cùng cũng nhận ra điều đấy. “Có lẽ nào…” Cô nhớ lại lần đấy──sau khi chứng kiến trận đấu ma thuật giữa Doman và thầy Otomo, Harutora ắt hẳn cũng đã có cảm giác như cô hiện tại. Cảm giác được chạm đến thế giới ma thuật thực thụ.
Sau khoảng một giờ đồng hồ, có người hầu lên phòng cô thông báo rằng bữa tối đã sẵn sàng. Kyouko tạm dừng việc học và đi đến phòng ăn. Thức ăn được bày biện trên bàn; Kyouko sau khi dùng bữa lại lên phòng tiếp tục học, kiên nhẫn đợi chờ đến mười giờ tối.
Đúng mười giờ, chuông báo thức reo lên. Cô dừng chuông, dọn dẹp bàn ghế và bước ra bên ngoài phòng.
Địa điểm cô hướng đến là phần kiến trúc được gia tộc Kurahashi cho xây thêm──cũng là nơi mà bà của cô đang ở.
Cô bước vào trong vườn và tiến thẳng ra phía sau. Mặt trời đã lặn mất từ lâu, và nguồn sáng duy nhất đến từ ánh lửa lập lòe của những chiếc đèn lồng đá. Bên kia cây cầu đá bắc ngang chiếc ao hiện ra lối nhỏ với những bụi tre dẫn tới gian nhà phụ mà người bà đang ở.
Nơi đây được xây theo phong cách Nhật Bản truyền thống với hai tầng lầu. Gian nhà được trang bị tiện nghi đủ đầy cho một người sinh sống thoải mái. Tuy nhiên, bà của cô bị hạn chế bước ra khỏi phạm vi gian nhà này. Điều này dấy lên lửa giận thầm lặng trong lòng Kyouko──vì đây là cách mà cha cô đối xử với chính bà nội của mình.
Dù vậy, bà cô đã từng nói rằng, “Tức giận là vô ích.” Đúng vậy, tức giận là vô ích. Ta phải kiên nhẫn và bình tĩnh làm những việc cần làm.
Có ánh sáng đằng sau bộ cửa trượt kia.
Kyouko bước đến và gọi,
“Nội ơi?”
Có tiếng đáp lại từ trên tầng hai vọng xuống. Kyouko men theo cầu thang và bước vào phòng. Bà của cô đang ngồi ở bàn [note77860] đặt ở góc phòng. Trông thấy cô cháu gái, bà mỉm cười hiền từ,
“Chào cháu, Kyouko. Ngày hôm nay của cháu thế nào?”
Câu hỏi tương tự với những lần trước. Thậm chí là trước cả khi xảy ra “sự việc”. Kyouko cảm thấy thật thoải mái, đáp lời bà “Vẫn như mọi khi thôi ạ.”
“Cháu và mọi người có một buổi tổng duyệt chương trình cho Tân Xuân Hội vào chiều này. Và sẽ tiến hành vào ngày mai ạ. Ah──cháu còn gặp Tenma trên hành lang nữa đấy nội.”
“Oh? Tenma vẫn ổn chứ cháu?”
“Vâng, cậu ấy trông khá thân với các bạn cùng lớp ạ.”
“Ừm, thằng bé dễ mến mà. Với lại, khi đi ngang qua Kyouko nhà ta, cháu có thấy thằng bé tỏ ra căng thẳng không?”
“Vì cậu ấy là người duy nhất sống bình yên? Fufu, cháu biết tánh Tenma nên rất có thể là vậy rồi. Với lại, cháu cũng không bận tâm đâu.”
Kyouko vui vẻ cười nói, ngồi trên tấm tatami đối thoại với bà cô.
Những lúc kể về cuộc sống thường nhật của bản thân như thế này, cô cũng đang âm thầm đánh giá tình trạng hiện tại của bà mình──cả về sức khỏe và tinh thần. Bà nay cũng đã có tuổi rồi. Sống trong cảnh tù túng thế này thì không thể làm ngơ được. Và chính Kyouko lại là người duy nhất có thể săn sóc cho bà.
Dù không rõ bà có biết nỗi niềm tâm sự của cô cháu gái hay không, Kurahashi Miyo[note77863] vẫn mỉm cười và nói,
“Giờ thì──”
Vừa nói, bà vừa đứng dậy nhường lại chiếc bàn cho Kyouko.
Nằm gọn trên mặt bàn là tấm bảng chiêm tinh tạo nên từ hai vật liệu──một tấm bảng vuông và một chiếc đĩa tròn[note77859]. Tấm bảng vuông đại diện cho “Địa”, còn chiếc đĩa thì đại diện cho “Thiên”. Đây là công cụ chiêm tinh được dùng từ thời cổ xưa trong Âm Dương Đạo, tên là Lục Nhâm Thức Bàn.
“Ta bắt đầu thôi, Kyouko. Luyện tập chiêm tinh thuật.”

