Toàn Văn

Chương 3.1: Làm sao để xóa bỏ Thế Giới Bên Ngoài

2025-08-28

4

Há lôôôô mọi người, Totoki Sakura từ Tokitoki Channel đây! Hôm nay á, tui sẽ khiến trái tim mọi người phải tokitoki luôn đó nha!

…………

Xin lỗi, mọi người quên dùm tui nhé. Quên đi nha.

Không ý là...! Thì đó trước tui có nói là có intro bắt đầu mỗi buổi stream cho hay đó, nhớ không? Có nói đó nghen mà....

À, há lô, há lôôô. Cảm ơn đã ghé xem nha!

(Làm bọn tui tokitoki đi) Im điiii! Quên hết đi! Xin mọi người đó, quên nó đi mà! (Trái tim tớ vừa tokitoki đó) Kệ mấy người chứứứ!

Trời ạ, biết vậy không làm cho rồi. Ồn ào quá. Ai nói nữa là tui block đó.

(Gì quá đáng vậy cô nương) Thì tui đây vốn quá đáng mà. Hay cho từ đó luôn vào “sổ đen” luôn cho nhanh nhể...? Cơ mà thế thì tên channel cũng bị lọc mất tiêu rồi. Hừmmm.

(Lần trước có sao không bà?) À, vâng! Không sao đâu. Tui coi lại rồi, thấy mỗi trời à. Tui nghĩ chắc chả ai dox bọn tui được đâu, nên để VOD ở chế độ công khai rồi đó.

(Stream trước có chuyện gì à?) A, cậu chắc là mới xem lần đầu ha! Chào mừng tới buổi stream! Chuyện là á, ừm, tui hơi bất cẩn nên là lỡ quay ra ngoài cửa sổ á. Sợ bị mấy cậu mò được nhà tui nên là tui cuống cuồng lên ẩn cái VOD ấy lại ý. Ừm, xin lỗi vì đã để mọi người lo lắng nha.

(Vẫn nên cẩn thận thì hơn đó bà) Thì, thì đúng vậy thật, cơ mà… Tui có bàn với chị Tatara rồi, chị ấy bảo là xử lý được không cần phải lo, nên là....

(Xử lý là xử lý sao vậy) Mô tê thế nào tui cũng chả rõ lắm… cơ mà chị Tatara đã nói vậy thì chắc là ổn thôi. Chuyện này cũng có liên quan một chút đến phần tui sắp nói đó.

À, có mấy bạn mới coi nữa, nên để tui giải thích lại cái ha. Thì cái concept của channel này ấy là tui, một người đi làm siêu cấp bình thường, đi ghẹo bạn cùng phòng mình, nhà khoa học thiên tài Tatara Miki, rồi show mấy thứ đồ kỳ quặc của bả cho mọi người coi.

(Cậu là người lớn hả?) Vâng, vâng đúng đó. Người đi làm luôn đó chớ không phải là trẻ con đâu. Tụi tui tạo kênh ra để thực hiện một mục tiêu vô cùng cao cả và đó là— có tiền đóng tiền điện nước, ăn uống các kiểu ạ...

(Kèo này đủ sống không đó?) (Ngày 1 xin Sakura-chan bật superchat) Kênh tui chưa được bật kiếm tiền đâuuu~. À nói đúng hơn là chưa đủ điều kiện bật kiếm tiền. Cả thời gian xem với số người đăng ký cũng chưa đủ luôn. Cho nên, mọi người nhớ đăng ký kênh ủng hộ tui đó nha!

A, ai vừa subscribe kìa! Yaay, cảm ơn nhiều! Trước mắt tụi tui nhắm 1000 người đăng kí, anh chị em cô dì chú bác nhớ ấn mạnh tay nút subcribe đó nha!

(Hôm nay làm gì thế?) À đúng rồi, hôm nay tui nghĩ là nên làm cái gì đó khác với bình thường. Thì thường mấy buổi stream của tui lúc nào cũng quanh quẩn trong nhà đúng không nè? Mà, nói là “lúc nào cũng” cơ mà mới stream được có 2 buổi. Mà vậy cũng được, concept ban đầu của kênh là thế mà. Muốn show mấy phát minh của chị Tatara thì chỉ cần chạy qua phòng chỉ là xong.

(Là ra ngoài ấy hả) Phải! Đúng đúng. Tui định đi ra ngoài thử. Tức là ta sẽ ra ngoài stream đó!

Ý là lúc mua cái cam này tui đã nghĩ về chuyện đấy. Bỏ cả đống tiền ra mua cái cam này mà quay trong nhà thôi thì phí quá. Nếu ra ngoài quay thì tui cũng làm được nhiều thứ hơn. Nên là tui muốn stream thử coi như là test máy luôn.

Ố ồ, loạn hết rồi kia kìa (Người ta sẽ tìm ra nơi cậu sống đó) (Bị dox cho coi) (Nghĩ kĩ lại đi) He he, nghĩ thế đúng hông? Nhưng mà nhé, cái này không sao hết trơn á~. Phải phải. Tui giải thích cho nè.

Cơ sự là stream trước tui lỡ lia cam ra ngoài cửa sổ. Thì sau đấy, bọn tui có coi lại VOD, thấy là chả có gì để người ta dox được. Chị Tatara bảo là nếu cài bộ xáo trộn hình ảnh vào cam thì lỡ chuyện như này xảy ra thì cũng chẳng cần phải lo nữa.

À, chị Tatara là bạn cùng phòng của tui đó. Nhà khoa học thiên tài đang ở cùng với tui đó. Ủa tui nói cái này chưa ta? Mà kệ đi, chị ấy là người như vậy đó. Dù chả có kỹ năng sống gì hết trơn. Phải, thì chị ấy đã lắp cái bộ xáo trộn đó vào máy quay cho tui rồi. Ừm. Lắp xong xuôi cả rồi.

Tui cầm thế này thì mọi người không thấy được được rồi, để tui soi gương cho coi nhé.

Nè, cái này nè. Mọi người thấy không? Đây đây. Trước cái ống kính có gắn một cái máy gì đó nè, thấy không? Chị ấy bảo là có cái này thì dù có ra ngoài quay gì nó cũng tự động xử lý hình ảnh hết, nên là safe hết.

(Kiểu giống mờ hậu cảnh ấy hả bà?) Chắc là kiểu vậy á. Mà, hình như chị ấy có nói là làm mờ gì đâu? Chỉ nói gì mà phức tạp lắm. Nghe bảo cái này cũng là công nghệ chị ấy biết được từ cái Internet 3 đó.

À, thì Internet 3 là.... Ờmmm... Là gì ấy nhỉ?

(Ai mà biết lmao) (Đừng hỏi viewer mấy cái đấy chứ) Mấy cậu không nhớ à? Bả giải thích 2 lần rồi đó. Chịu rồi. Để lát nữa nhờ chị Tatara giải thích cho ha.

Nói chung thì, nghe là cái internet đó khác với cái internet này thì phải.

(Bà đã test cái bộ xáo trộn đó chưa?) Chưa. Đây là lần đầu tiên đấy. Chị Tatara bảo là đã test rồi nên là chắc là ok thôi. Cơ mà test thử cái này một mình thui thì rén lắm, test cùng với chị Tatara cho chắc cú!

(May mà cậu suy nghĩ cẩn thận) (Test đồ cũng quan trọng lắm đó) Lại chẳng? Tui là một người phụ nữ cẩn thận mà lại.

Được rồi, đến phòng chị Tatara nha. Đi nàoo~. Ai dễ bị chóng mặt thì nhắm mắt lại chút xíu nha.

Được rồi, xoạch xoạch. Đi qua phòng khách nà~. Chỗ này cho mọi người coi suốt, cơ mà cũng hơi ngài ngại đó, đừng có nhìn nhiều quá nha.

(Có gì di chuyển kìa) (Cậu có thú cưng luôn à?) À, này à? Bé này là Ban-chan. Đang đi tới đi lui trên bàn kìa. Chắc là đang vui lắm.

Đẹp lắm, phải không? Cơ mà không phải là sinh vật sống đâu, nó, ừm, là Thời Gian. Trước tui có vẽ mặt lên, cơ mà, có vài chuyện xảy ra nên là tui xóa rồi. Chi tiết thế nào thì coi lại stream trước nhaaa~.

Rồi, tám nhảm thế là đủ rồi. Phòng của chị Tatara nằm ở phía đối diện qua phòng khách nè. Gõ cửa cái nèèè~.

Cốc cốc, chị Tataraaaa! Mở cửa nhanh! Đóng tiền nhà tháng này đi chớ! Em biết chị ở đó đấy nha, chị Tatara!

Không trả lời rồi. Chắc giả vờ là không có nhà rồi đây mà. Gõ cửa rồi nên tui vào luôn nha.

Cạch.

Chị Tatara, há lôô.

“...Sao?”

Đừng có mà sao trăng với em. Em đã nói là stream rồi mà! Chị không nghe à?

“Có nghe.”

Thế nói với em một tiếng chứ. Nào, chào mọi người đi chị

“Người trên Internet ấy hả?”

Người trên Internet ấy.

“Chào.”

Nói cho ra hồn vào coi. Tên tuổi nữa.

“Xin chào người trên Internet... Tôi là Tatara.”

Tốt. Mà, ra dáng streamer giùm cái được không? Intro quan trọng lắm đó, chị biết không hả?

“Ààà.... Kiểu khiến trái tim mọi người tokitoki đồ đó hả?”

Sa— Chị rình trộm em đó hả!

“Đau. Đừng có đá. Chị không có rình. Tại em bô bô cái mỏ của mình chứ bộ.”

Thế thì tiếng em qua đây chị cũng phải nghe thấy chứ. Đừng có giả vờ không có nhà được không?

“Tại em đến đòi tiền nhà, nên...”

Hể? Cơ mà, chị Tatara đã trả bao giờ đâu, một lần cũng không luôn.

“Sao em lại nói thế hả?”

A... em xin lỗi ạ.

“Không, không cần xin lỗi đâu.... Với cả, chị có phải streamer đâu..”

Chị là streamer rồi đó. Chấp nhận đi. Bọn mình đồng hội đồng thuyền đó.

“Chị không nhớ là mình đã OK vụ đó bao giờ.”

Nè, viewer người ta điên đảo vì chị quá nè. (Kyaaa chị Tataraaa) (Thích chị Tatara quá) (Nghiện cái vẻ cau có này mất thôi) Thấy chưa?

“Hầy.”

Được rồi. Vậy thì để tui giới thiệu chị ấy lần nữa ha. Cái con người cao cao, đầu tóc bù xù, đeo kính này là bạn cùng phòng tui Tatara Miki. Rồi vào việc luôn, thế Internet 3 là cái gì vậy chị?

“Là mạng lưới liên kết các hạt trong không gian siêu đa chiều. Không phải chị nói rồi à?”

Vâng, cảm ơn chị nhiều. Với cả, chị đang lấy cắp thông tin từ bển đúng không ạ?

“Kiểu vậy. Mà lần nào cũng phải nói cái này à?”

Ừm. Giới thiệu bản thân, chào hỏi người xem, quy tắc của kênh gì thì stream nào cũng phải nói á.

“Ít nhất thì cũng phải viết ra đâu đó đi.”

Chí phải. Để lát em viết vào phần mô tả.

A, có câu hỏi nè (Cái Internet 3 có khác với Web3 không vậy?) Người ta hỏi vậy đó chị.

“Hoàn toàn khác nhau. Web3 dùng để chỉ các dịch vụ sử dụng công nghệ blockchain. Cái Internet 3 mà tôi đang dùng không phải thế.”

Chỉ nói vậy đó. Hiểu không?

“Thế nay sao đây?”

Em tính ra ngoài stream á.

“Ra ngoài cẩn thận.”

Chị Tatara, chị cũng đi cùng đó.

“Tại sao? Chị không đi đâu.”

Em muốn thử cái chị làm hôm qua.

“Cái bộ xáo trộn ấy hả? Một mình em đi được rồi còn gì.”

Có người làm ra đi cùng mới yên tâm được chứ. Nhỡ nó hỏng thì sao?

“Hểểể, phiền quá đó. Chị không muốn ra ngoài đâu.”

Nếu không ra ngoài đi bộ chút thì cơ thể chị sẽ sớm bị phân hủy đó. Hư cột sống, bị trĩ nè, rồi chân kiểu gì cũng mềm nhũn như mấy cọng bún, cuối cùng nát bấy rồi chết đó. Chị Tatara ngồi cả ngày đúng không. Chết sớm à nha.

“Nói ghê quá.”

Thôi mà. Đi cùng với em nha?

“Rồiii, rồi. Chịu em luôn đó.”

Ngoan lắm! Tốt, đứng dậy đi, nhanh nào nhanh nào.

Đã để mọi người chờ lâu rồi. Chị Tatara cuối cùng cũng chịu đứng dậy rồi, ra ngoài stream thôi!

(Yay!) (Tatara đứng dậy rồi!) (Tatara đứng trên mặt sàn kìa) Đó đó, mọi người hào hứng quá trời kìa.

“Mấy lần stream trước chị cũng đứng dậy bình thường mà.”

Chị Tatara chỉ cần cử động thôi là có người coi rồi đó.

“Bộ chị là gấu trúc hay gì?”

Ồ, hay đó! Chị mà chịu lăn qua lăn lại rồi ăn lá tre trước máy quay chắc view tăng khủng khiếp luôn ý.

“Người mà ăn lá tre thì đúng là ai cũng coi rồi.”

Đúng không? Mừng là chị lạc quan.

“Em làm chị sợ đó, sao mà em nghĩ cái đó là chị lạc quan được hay vậy?”

 Được rồi, lần đầu show nhà! Đây là cửa ra vào nhà tui nè. Chẳng có gì hay ở đây đâu.

(Cho tụi này xem giày đi) Không, xấu hổ lém. Ra ngoài lẹ lẹ thôi. Nè, chị Tatara tự mang giày được không đó?

“Em đang khinh tôi đó hả?”

Giày chị Tatara toàn là xăng đan không à. Nhìn là biết chị ít ra ngoài cỡ nào rồi ha.

Mà không biết cái bộ xáo trộn này sẽ làm hình ảnh ngoài trời thế nào ha. Hóng ghê.

Được rồi, tui mở cửa nha. Vừng ơi mở ra!

...Hể?

“Hả?”

Gì đây?

“Ta quay lại...? Không, không phải? Không phải rồi.”

Mấy cậu ơi, mấy cậu thấy sao?

(Mừng bà về) (Đâu phải bên ngoài đâu) (Vẫn còn trong nhà hả?) Ể, vậy là trên stream cũng thấy y chang vậy à. Lạ taaa?

(Chuyện gì đang xảy ra vậy???) À xin lỗi, Xin lỗi nhé, mọi người không hiểu đúng không. Tui cũng bó tay chấm com nè. Mà, để tôi diễn tả lại những gì đang diễn ra nha.... Tui mở cửa ra, thì trước mặt là một cái hành lang. Ừm, không phải bên ngoài đâu.

(Kiểu nối với nhà khác hả?) Hả, nhà người lạ á? Chắc vậy… hở? Nói vậy chứ cứ thấy nó quen quen thế nào ấy. Dù không có nhớ là đã thấy bao giờ.

Sao vậy ta? Chị Tatara, chị nghĩ sao?

“À thì... chị đoán là như này.”

Em biết ngay mà. Lần này chị làm gì rồi?

“Đừng có nói như thể lần nào chị cũng gây chuyện chứ.”

Chị bày trò suốt còn gì.

“Lạ thật. Rõ ràng là mình đã test rồi mà.”

Biết ngay mà! Thủ phạm là nó chứ gì nữa, cái bộ xáo trộn này…!