Tập 01

Chương 94: Không nhịn được cười

2026-01-06

49

Chương 94: Không nhịn được cười

Cậu ấy nói an ủi thấy phiền rồi?

Cái gì gọi là "cũng đâu thể không an ủi"?

Giờ đây trở nên có chút dễ rơi nước mắt, cô vừa mới cười lạnh một tiếng, nước mắt đã theo đó rơi xuống.

"Vậy thì cậu đừng an ủi nữa, tôi có cầu xin cậu à?" Cô dùng sức đẩy Lục Hàng ra, kết quả vừa đẩy ra, đã nước mắt nước mũi giàn giụa, gào khóc thất thanh: “Cậu căn bản không hiểu cảm giác của tôi, căn bản không hiểu! Kẻ biến thành bộ dạng này đâu phải là cậu!!!”

Vốn tưởng rằng cậu ấy sẽ lại dùng sức ôm lấy mình.

Không ngờ cú đẩy này lại dễ dàng đẩy Lục Hàng ra, khiến đáy lòng cô lạnh giá, suýt chút nữa đã đưa tay kéo cậu lại.

Cô vừa tức giận vừa cảm thấy sợ hãi, nắm chặt hai nắm tay nhỏ bé, thở hổn hển nhìn chằm chằm cậu như một con mèo xù lông, bỗng nhiên bắt đầu sợ hãi.

Rất sợ cậu ấy bỗng nhiên vì cú đẩy này mà bỏ mặc cô rồi đi mất.

"Đúng vậy, tôi hoàn toàn không hiểu cảm giác của cậu."

Nhưng Lục Hàng ôn hòa nhìn vào mắt cô, nói: “Tôi chính là không hiểu, không hiểu thì nói không hiểu, hoàn toàn không hiểu.”

Cô e dè nhìn chằm chằm vào mắt Lục Hàng, dần dần sợ hãi, giơ tay ra: “Cậu…”

“Tôi dù có muốn nói đồng cảm với cậu đến đâu, thì đó cũng chỉ là nói lời hoa mỹ thôi… Sau khi cậu biến thành bộ dạng này, thực ra rất nhiều việc cậu làm, tôi đều không cách nào đồng cảm.”

Lục Hàng nói với giọng dịu dàng, vừa nói, cậu vừa tiện tay kéo khóa túi xách của Bạch Hoảng.

Cái túi nhỏ từ lúc ra chơi, Bạch Hoảng nói phạt Lục Hàng đeo cả chặng đường ấy, vẫn luôn được Lục Hàng đeo trên người.

Để làm cô gái vui, thực ra có rất nhiều cách.

Lục Hàng biết cả một đống cách như vậy.

Trước kia bạn gái của Lục Hàng chưa bao giờ yêu cậu, để có thể vụng về ở lại bên cạnh cô ấy, Lục Hàng đã học rất nhiều câu nói thú vị trên mạng, cũng luôn làm một số chuyện thú vị để chọc cười cô ấy. Bất kể đối phương có đang bực bội đến đâu, Lục Hàng đều có cách khiến cô ấy mỉm cười.

Những khoảnh khắc đó, không biết có ý nghĩa gì, có lẽ chính là để dành cho ngày hôm nay.

"Tôi muốn trang điểm." Lục Hàng nghiêm túc nói.

Bạch Hoảng vẫn đang chảy nước mắt, ngây người nhìn Lục Hàng: “Cái gì?”

"Không có cách nào hiểu cậu, tôi tự nhiên có cách khác." Lục Hàng từ trong túi lôi ra gương nhỏ và bút kẻ mắt, bút trang điểm dùng để dặm lại phấn. Sau khi vụng về mở ra, cậu cầm một cây ướm thử lên mặt mình, cười cười:

"Vậy cậu dạy tôi trang điểm, được không? Tôi nghe nói mấy thứ này phiền phức muốn chết, giờ tôi trang điểm, biết đâu sẽ hiểu cậu hơn một chút."

Bạch Hoảng không nói gì, chần chừ nhìn chằm chằm vào mặt Lục Hàng, muốn cố gắng nhìn ra từ biểu cảm của cậu xem cậu rốt cuộc có tức giận hay không.

“Không dạy thì thôi, vậy tôi tự nghiên cứu.” Phát hiện Bạch Hoảng không nói, Lục Hàng nhún vai, đối diện gương, giơ tay lên trước tiên tự tô cho mình một lớp má hồng cực kỳ lố bịch, “ua” một tiếng, băn khoăn: “Có phải tô như vậy không?”

Bạch Hoảng nhìn chằm chằm Lục Hàng không lên tiếng.

Nhìn cái bộ dạng muốn dỗ dành mình, muốn chọc mình cười, hốc mắt cô bỗng đỏ lên.

...

Thì cứ để cậu ấy dỗ dành đi, dù sao cũng vậy.

Lục Hàng đương nhiên có tự tin trong ba mươi giây khiến Bạch Hoảng khó giữ được góc miệng bình ổn.

Phàm là thứ gì có thể cầm như bút, Lục Hàng từ nhỏ đã được chứng minh là chẳng có chút thiên phú nào. Ai xem cậu vẽ tranh hoặc viết văn, mười giây xem xong mà không cười, thì kẻ đó không phải là người.

Bút trang điểm cũng là bút. Lục Hàng cảm thấy không sao cả, cậu cũng không biết trang điểm, đơn thuần chỉ là cố ý chọc Bạch Hoảng cười, với gia tài của cô thì cũng chẳng lo cậu làm hỏng mấy thứ này.

Mở một đống bút linh tinh lộn xộn này ra, cảm thấy hơi đau đầu, chỉ có thể dựa vào hình dáng đại khái để đoán xem mấy thứ này dùng để làm gì, nhớ mang máng là phải bôi kem nền trước.

Lục Hàng tùy tiện bôi một cục lên mặt, cầm lấy bút kẻ mắt.

Đầu bút múa may trên mặt, đặt bút xuống là rồng bay phượng múa.

Cậu bắt đầu nghiêm túc kẻ mắt. Lục Hàng cũng không cố ý làm trò cười, mà quả thật muốn nghiêm túc thử xem việc trang điểm liệu sẽ khó khăn đến mức nào.

Mới vẽ được hai nét, cậu đã nhận ra việc bôi bôi trét trét lên mặt thật sự là một công việc yêu cầu kỹ thuật, vẽ ba sợi lông mi lên mí mắt, câm nín nhìn chằm chằm bản thân trong gương, nhìn kiểu gì cũng thấy không ổn.

Mãi cho đến khi tô phấn má hồng bên còn lại, Bạch Hoảng đã không thể nhịn được nữa.

Cô không nhịn nổi mà phì cười một tiếng.

Được rồi, đã thành công.

Lục Hàng nhìn về phía Bạch Hoảng.

"Cậu định trang điểm thật hả?" Cô vừa nức nở vừa cười, khẽ nói.

"Chứ sao nữa, rảnh rỗi cũng chẳng có việc gì làm." Lục Hàng cầm mascara, nheo mắt, một mắt to một mắt nhỏ, nhe răng trợn mắt chuốt mascara cho mình: "Trước đây tôi chưa từng trang điểm, trải nghiệm một chút cũng khá tốt."

Kẻ lông mi cho con mắt còn lại xong, lại nhìn vào gương, giờ đến chính Lục Hàng cũng có chút không nhịn được cười.

Trông như một thằng ngu vậy.

Được rồi.

Giờ khắc này, nghệ thuật đã thành.

Trên thế gian này, không còn ai có thể nhìn thẳng vào Lục Hàng quá mười giây mà không bật cười.

Tuy không biết phải trang điểm như thế nào, nhưng chắc chắn không phải làm như cậu.

Quay đầu lén nhìn phản ứng của Bạch Hoảng, Lục Hàng lại ngẩn người.

Cô ôm chân, bàn chân nhỏ đặt trên ghế dài, giấu cằm vào đầu gối, nghiêng mặt, đôi mắt phượng mơ màng dưới ánh hoàng hôn trông long lanh ươn ướt, rất đẹp, giống như đáy hồ đang phát sáng.

Ánh mắt đó có chút giống như đang soi xét, lại có chút khó giấu ý cười.

Cô cười rồi, nhưng hình như lại không hoàn toàn cười.

Lục Hàng không biết trong ánh mắt đó chứa đựng tình cảm gì, hình ảnh khoảnh khắc đó khiến trái tim của Lục Hàng đột nhiên đập nhanh.

Thế nhưng đủ loại chua xót và mong đợi trong đôi mắt ấy, khiến cậu cảm thấy đó là gánh nặng khó mà chịu đựng nổi.

"Muốn trang điểm à." Cô khẽ nói, giọng điệu có chút dịu dàng, vươn tay, cầm lấy chiếc túi nhỏ qua:

"Vậy thì... ngồi yên đừng động đậy, tôi giúp cậu."

...

Cô yên lặng tô tô vẽ vẽ lên mặt Lục Hàng.

Phải nói rằng, Bạch Hoảng làm việc này quả thực chuyên nghiệp hơn Lục Hàng nhiều.

Cô ghé lại gần, vô cùng cẩn thận tô vẽ trên mặt Lục Hàng, vừa thấp giọng giải thích cho Lục Hàng biết mấy chai lọ này dùng để làm gì.

Đầu tiên là dùng bông thấm nước tẩy trang, lau sạch chỗ Lục Hàng vừa bôi bậy bạ đi, sau đó là đánh lớp nền. Thực ra Lục Hàng chẳng hiểu cô đang nói gì cả, cái gì mà kem lót, kem nền, nghe cứ như vịt nghe sấm.

Nhưng mỗi một món đồ, cô đều đã nghiêm túc học qua.

Chỉ dựa vào điều này, Lục Hàng cũng đành phải nghiêm túc lắng nghe.

Cô ghé lại thực sự rất gần, rũ mắt nghiêm túc tô vẽ, nhìn chằm chằm khuôn mặt gần trong gang tấc của cô, Lục Hàng đã có thể cảm nhận được hơi thở của cô, trong lòng dâng lên niềm thương xót đối với Bạch Hoảng.

Để học được những thứ mà cô đang nói, cậu hiểu được nó khó đến nhường nào.

Bạch Hoảng trước kia chưa bao giờ biết đến những kiến thức này, đều là phải học từ đầu, không biết cô đã phải chăm chỉ đến nhường nào

Lục Hàng vốn cảm thấy chuyện trang điểm rất phiền phức, thấy cô cứ lén lút học trên điện thoại cũng không để tâm lắm.

Giờ ngẫm nghĩ kỹ lại, sau khi biến thành con gái quả thật có rất nhiều chuyện phải bắt đầu học lại từ đầu, không phải chỉ cần biến thành con gái xong, đơn thuần cho rằng chuyện gì cũng giống như con trai là được.

Bất kể về mặt tinh thần tự nhận mình rốt cuộc có phải là đàn ông hay không, khi một tháng trôi qua rồi, bà dĩ vẫn cứ ghé thăm thường xuyên, cơ thể vẫn cứ chảy máu như thường, không dùng băng vệ sinh thì không thể mặc quần lót.

Bạch Hoảng nghiêm túc nâng mặt Lục Hàng lên, nhìn trái, nhìn phải, tô tô vẽ vẽ, có chút ngứa ngáy. Kkhông biết đã trôi qua bao lâu, cô mới thở dài một hơi, thu tay lại:

"Trang điểm xong rồi."

Lục Hàng ngẩn người, tò mò cầm gương lên nhìn mình.

Nhưng lần này, cậu cũng không nhịn được mà bật cười.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!