Tiểu Linh chống cằm, nhìn màn mưa bên ngoài cửa sổ.
Cứ nghĩ đến tính cách nhạy cảm đa nghi của Bạch Hoảng, cô lại thấy khó hiểu. Nhưng có lẽ với tính cách đó, so với làm con trai, làm một cô gái có người để dựa dẫm chăm sóc có khi lại là một bến đỗ tốt hơn cho Bạch Hoảng.
Cô khẽ nhíu mày, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.
...Lục Hàng sao?
Qua vài lần tiếp xúc, cô cảm thấy Lục Hàng không phải người xấu.
Vì vậy, Tiểu Linh mới nhiều lần bóng gió trước mặt ông chủ nói tốt về Lục Hàng, bảo rằng tính cách và tinh thần của A Hoảng hiện tại tốt hơn trước rất nhiều. Cứ mỗi lần báo cáo lại lén lút nói vài câu tốt đẹp, ông chủ mới từ bỏ ý định trói Bạch Hoảng về nhà.
Đa phần Bạch Thiên Tinh cũng cảm thấy hai cha con nhận nhau trong tình cảnh này sẽ rất xấu hổ, dù sao quan hệ giữa ông và Bạch Hoảng cũng chẳng tốt đẹp gì, cuối cùng đành để mặc Bạch Hoảng ở nhà Lục Hàng.
Còn lần này, ông chủ đã giải quyết xong công việc bận rộn, chỉ là muốn gặp mặt chàng trai trẻ này mà thôi.
Nhưng tính tình của Bạch Thiên Tinh vốn hỉ nộ vô thường.
Không biết liệu ông ấy có làm gì cậu ta không...
“Haiz...” Tiểu Linh thở dài.
Cô đẩy gọng kính, lười biếng chống cằm, nhớ lại bóng lưng che ô đi trong màn mưa vừa rồi, tấm lưng coi như rộng rãi vững chãi ấy, dường như cũng miễn cưỡng có thể coi là chỗ dựa được.
A Hoảng chắc chắn là thích cậu ta đến chết đi sống lại rồi.
Nhưng chuyện này chắc chắn không thể chỉ dựa vào việc cô ấy thích hay không, với tính cách của ông chủ, chắc chắn vẫn sẽ làm khó cậu ta một phen.
Hơn nữa cô cũng không biết liệu mình có thể giao phó A Hoảng cho Lục Hàng hay không.
...
Ra khỏi quán cà phê, Lục Hàng đứng bên đường hút một điếu thuốc, nhìn địa chỉ trên tay, gọi một chiếc taxi.
Cậu vẫn quyết định đi tìm Tiêu Tiểu Vũ.
Tuy bây giờ đi tìm có vẻ hơi đường đột, nhưng cũng may hồi năm nhất mấy người đều là anh em tốt của nhau, nên cũng chẳng cần để ý mấy chuyện vòng vo tam quốc làm gì.
Ít nhất Lục Hàng bắt xe qua xem một cái.
Ít nhất phải xem cô ấy sống có tốt không.
Tiện thể báo cho cô ấy biết chuyện đi học đã được giải quyết.
Sắp đến tuần thi cuối kỳ rồi, Lục Hàng đương nhiên không muốn cô ấy cứ thế mà bỏ học.
Có thể không bị hoãn tốt nghiệp thì đừng hoãn, có thể không rớt môn thì đừng rớt.
Nếu cô ấy vẫn như trước không chịu đi học...
Thì đành tiếp tục lôi cổ cô ấy đi học thôi.
Dù sao lần đầu đã thành công rồi, chắc chắn lần thứ hai cũng sẽ thành công.
Nhìn địa chỉ trên mảnh giấy, thực ra cũng khá xa, chắc cũng phải ngồi xe một lúc lâu. Sau khi nói địa chỉ cho tài xế, Lục Hàng ngồi ở ghế sau, nhìn thành phố mờ ảo qua khung cửa kính ướt đẫm nước mưa.
Điện thoại kêu vài tiếng.
Lấy ra xem, là Mộc Dĩ Nam gửi tin nhắn tới: “Có về ăn cơm không?”
Lục Hàng vừa định trả lời thì điện thoại lại kêu một tiếng.
Cô còn gửi kèm một tấm ảnh.
Mộc Dĩ Nam mặc áo len, cúi người xuống, tinh nghịch mỉm cười lè lưỡi, một tay đặt giữa hai chân, tay còn lại động tác chữ V chiến thắng trước ống kính.
Chiếc tạp dề ôm trọn thân hình đầy đặn của cô, trên bàn còn bày biện mấy món ăn Lục Hàng thích nhất, thịt kho tàu, thịt chiên giòn đủ cả, còn có một chai rượu vang đỏ.
...Vẫn thấy hơi gợi cảm quá đà.
Theo lý mà nói thì phải là anh em mới đúng.
Nhưng sao cứ có cảm giác như vợ đang đợi chồng về nhà ăn cơm thế này...
Lục Hàng nhìn Mộc Dĩ Nam đeo tạp dề mà mặt hơi nóng lên, dở khóc dở cười nhìn tấm ảnh này.
Như phát hiện ra điều gì, cậu phóng to một góc ảnh lên, quả nhiên thấy trong góc ảnh là Bạch Hoảng đang ngồi trên ghế sô pha, nhìn chằm chằm vào ống kính với vẻ nghi ngờ, như một con mèo đa nghi.
Còn trong góc tối của tấm ảnh lộ ra một người mặc đồ ngủ đang chổng cái mông tròn trịa, chắc chắn là Sở Tình lại đang hút thuốc ngoài ban công.
Ba người anh em cứ thế tụ tập lại rồi.
Và bây giờ cậu phải đi tìm người bạn cùng phòng cuối cùng.
Bất tri bất giác, hơn một tháng đã trôi qua, dường như đã xảy ra rất nhiều chuyện... Thực ra đều là anh em cả, mọi người đều có thể tự chăm sóc bản thân, Lục Hàng lại cứ thích lo chuyện bao đồng.
Cũng không biết họ sẽ nghĩ thế nào, chắc cũng thấy phiền lắm nhỉ.
...
Từ lúc Bạch Hoảng đến nhà Lục Hàng, rồi sau đó gặp Sở Tình, rồi lại gặp Mộc Dĩ Nam... Thứ trói buộc Lục Hàng bên cạnh họ, thực ra còn có một loại cảm giác tội lỗi.
Nếu lúc đầu không phải vì bị bạn gái cũ đá, bỗng nhiên đầu óc chập mạch chạy lên sân thượng ước cái điều ước quái gở đó, có lẽ sau đó sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra, cậu cũng sẽ không gặp nữ thần dở hơi kia, anh em cũng không phải chịu kiếp nạn lớn thế này...
Gần đây, có một điều khiến Lục Hàng luôn cảm thấy bất an, đó là dù cậu có cố gắng coi đối phương là anh em thế nào đi nữa, họ cũng đang dần dần từ trong ra ngoài biến thành một cô gái thực thụ...
Giống như bạn gái cũ của cậu vậy.
Lục Hàng dựa vào lưng ghế, buồn chán nhìn dòng xe cộ tấp nập trong màn mưa ngoài cửa kính chắn gió.
Chính vì mối tình đầu không mấy tốt đẹp.
Lục Hàng tuy không đến mức ghét phụ nữ, nhưng vì tâm lý từng bị tổn thương, vẫn có một nỗi sợ hãi mơ hồ đối với con gái.
Cậu cảm giác con gái là một lũ sinh vật có tính tình quái gở, tham tiền, lại thực dụng, nếu tiếp cận thì luôn bị tổnt hương, lúc nào cũng toan tính sau lưng xem làm thế nào để vu khống và sỉ nhục mình... Cứ như thể đến gần một chút là bị kiện tội quấy rối tình dục vậy.
Tuy Lục Hàng biết rằng phần lớn con gái là không phải thế.
Thế nhưng cậu vẫn hơi sợ.
Còn anh em chí cốt thì không như vậy. Anh em không thể biến thành như thế được, bởi anh em chính là anh em.
Tụ tập lại thì chuyện trên trời dưới biển gì cũng nói được, buồn thì có bờ vai để dựa, có khổ tâm thì nói ra, mọi người cùng đi uống rượu.
Còn bây giờ, cách chung sống với họ cũng chẳng khác gì trước kia, điểm này vẫn luôn không đổi. Bạch Hoảng nếu gặp chuyện gì buồn sẽ lập tức nói với cậu, Sở Tình cũng vẫn ngày ngày bá vai bá cổ với cậu, chỉ là bộ ngực khủng kia luôn khiến Lục Hàng đỏ mặt tim đập, lúng túng không biết làm sao.
Còn Mộc Dĩ Nam là một biến số.
Nhưng trước đây cô đã có cái tính dở hơi đó rồi, thích giả gái rồi tìm cậu để trêu trọc, giờ biến thành con gái thật, chẳng qua là trở nên trầm trọng hơn mà thôi... Chỉ là thích đùa hơn thôi.
Chắc không thể nào có ý đồ gì với cậu đâu, không thể nào đâu...
Hình bóng những người anh em trước kia vẫn luôn ở đó, dường như đang duy trì mối quan hệ một cách mong manh mà kiên cố.
Đây cũng là mối quan hệ mà Lục Hàng vô cùng trân trọng.
Lùi một bước, hay tiến một bước, dường như mối quan hệ này đều có nguy cơ sụp đổ, dường như cách tốt nhất là không làm gì cả.
Cậu vẫn sẽ là người anh lớn tuổi nhất phòng, giúp họ giải quyết chuyện này chuyện kia. Ít nhất chuyện biến thành con gái là do cậu mà ra, do đó cậu cũng phải chịu trách nhiệm đến cùng.
Dù cho tất cả chỉ là tự cậu đa tình, có thể bọn họ cũng chẳng cảm kích gì.
Ít nhất, Lục Hàng cũng sẽ không thẹn với lòng.
...
Lục Hàng mở phòng livestream lên.
Ngồi trên xe cũng rảnh rỗi, cậu thuận tay mở đường link Tiểu Linh gửi. Lúc nãy nữ streamer này chưa livestream, nhưng giờ đến tối rồi, hình như vừa mới bắt đầu.
Không được chỉn chu như trong đoạn cắt Tiểu Linh gửi, buổi tối livestream, tóc cô hơi rối, buộc bừa hai bím tóc đuôi ngựa, đang thong thả chơi game.
Lục Hàng ngồi trong xe cảm nhận chiếc xe lắc lư nhè nhẹ, ánh sáng màn hình hắt lên mặt. Lục Hàng nhìn thiếu nữ xinh đẹp trên màn hình, thở dài một tiếng, vẫn không thể liên kết cô với Tiêu Tiểu Vũ âm trầm kia được.
Thử một chút xem sao.
Nghĩ ngợi một lát, dù sao bây giờ trong ví WeChat cũng có khá nhiều tiền.
Lục Hàng dứt khoát nạp tiền vào ứng dụng livestream, tiện tay đăng ký một ID, tặng cho cô chút quà.
Sau đó đeo tai nghe Bluetooth lên.
“Chơi Caitlyn ở giai đoạn đầu trận thì phải tận dụng tầm bắn rất dài của cô ta, thấy đối phương lên last hit lính là tranh thủ cấu rỉa ngay, nếu cấu được thêm vài phát nữa thì thả luôn combo EQ, thế là lời to rồi...”
Vừa đeo tai nghe lên, liền nghe thấy streamer lười biếng ngáp một cái, vừa giới thiệu chi tiết đi đường, vừa buông một câu bâng quơ:
“Cảm ơn ‘Lục Hàng vung tiền tìm lão tứ phòng ký túc’ đã làm thẻ fan, cảm ơn ‘Lục Hàng vung tiền tìm lão tứ...”
Đang nói dở, đôi mắt cô bỗng dao động, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Giọng nói đột ngột im bặt, nửa câu sau bị nuốt ngược trở lại.
Thấy streamer bỗng nhiên im bặt, khán giả trong phòng livestream không hiểu chuyện gì cũng điên cuồng spam bình luận:
“Câm rồi à?”
“Đừng có nói xấu, đây là bị kẹt đờm đấy, vợ ơi nhổ vào mồm anh này.”
“Vợ ơi vợ đáng yêu quá đi.”
“Tại sao Caitlyn không mang Bước Chân Thần Tốc thế, cảm giác Nhịp Độ Chết Người phế quá...”
Thấy cô nàng streamer kinh ngạc và hoảng hốt như vậy, Lục Hàng cũng có thể xác nhận suy đoán trong lòng.
Đúng là cô ấy thật.
...
Từ khi cảm ơn món quà này, nữ streamer bỗng nhiên im bặt, mím môi rất lâu không nói gì.
Trong phòng livestream, nữ streamer đang đeo tai nghe tai mèo đã rũ mắt xuống, từng nhát từng nhát last hit lính, thành thạo cấu rỉa, đánh trụ, đẩy lính.
Lục Hàng nhớ lại trước đây cũng không ít lần cùng Tiêu Tiểu Vũ đi net chơi game, lúc đó cô luôn chê cậu gà. Khi đó chơi cùng nhau, cậu chỉ thấy Tiêu Tiểu Vũ quả thực rất pro, Lục Hàng chơi Malphite ở đường trên vẫn đang mải mê thăm ngàn, thì đường dưới đã chém giết đến tận trụ hai rồi.
Giờ nhìn cô đi đường, bỗng cảm thấy có chút xa lạ. Dường như chưa bao giờ nhìn cô chơi game dưới góc độ này.
“Tiếc thật.” Nữ streamer lẩm bẩm một cách khó hiểu:
“Đường trên không phải là con Malphite gà mờ kia, không tạo được áp lực cho tôi... Nếu không đã end game nhanh hơn rồi.”
Nói xấu tôi đấy à? Lục Hàng cười khổ.
Có lẽ do màn mưa, cậu bỗng cảm thấy thế giới bỗng yên tĩnh đến lạ thường. Lục Hàng ở đầu màn hình bên này, cô ở đầu màn hình bên kia. Nữ streamer rũ mắt suy tư, thao tác tỉ mỉ không sai sót.
Nhìn nhau qua một cái màn hình, xe lắc lư, ngoài cửa sổ mưa to như trút nước, cần gạt nước gạt từng nhịp, Lục Hàng bỗng có cảm giác cảnh còn người mất.
Nghĩ ngợi một chút, Lục Hàng lại nạp thêm một món quà, treo bảng fan, gửi một dòng Super Chat:
“Tôi đến tìm cô được không?”
Hai món quà này cũng ngốn mất hai ngàn tệ rồi. Từ nãy đến giờ, hai quả tên lửa bất ngờ của Lục Hàng cũng thu hút sự chú ý của phòng livestream, kênh chat lập tức náo loạn.
“Mày đang mơ ngủ à!?”
“Thằng hề sắp xung phong rồi kìa, đã thổi kèn hiệu tấn công, đã thổi kèn hiệu tấn công.”
“Đừng có nói xấu, thằng hề chưa chắc đã là ai đâu, biết đâu vị này là đại gia dầu mỏ đấy.”
“Xin streamer đừng bòn tiền của thằng già ấy nữa.”
“Sẽ có những con chó phải trả giá.”
Nhìn những dòng bình luận dở hơi, nữ streamer rũ mắt, dường như đang trầm tư, lại dường như đang ngẩn ngơ, khẽ nói một tiếng:
“Được thôi, đến tìm tôi đi.”
Không thèm quan tâm đến phòng livestream đang náo loạn.
Giết xong cặp đôi đường dưới của đối phương, cô đẩy lính về thành, rũ mắt lặng lẽ cầm điện thoại lên, lơ đãng liếc nhìn thời gian.
Và đúng lúc này, WeChat trên điện thoại Lục Hàng bỗng nhiên vang lên tiếng thông báo tin nhắn.
Tiêu Tiểu Vũ im hơi lặng tiếng hơn một tháng trời, bỗng nhiên gửi cho cậu một tin nhắn.
Là định vị địa chỉ trên WeChat.
Còn kèm thêm một câu dặn dò: “Đang livestream, đến dưới lầu thì nhắn trước.”
Lục Hàng suy nghĩ hồi lâu, không biết nên trả lời thế nào.
Lặng lẽ tắt phòng livestream, cậu cầm lấy tờ giấy A4 Tiểu Linh đưa, lại nhìn định vị WeChat cô gửi tới, khẽ thở dài.
Hai cái này lại cùng một địa chỉ.
Cô ấy thực sự là Tiêu Tiểu Vũ.