“Địa chỉ ở đây.”
Tiểu Linh chỉ vào tờ giấy ghi chú, rồi lại mệt mỏi chỉ vào chiếc iPad: “Phòng livestream ở đây... Có thể bạn cậu thay đổi khá nhiều, nhưng dù cậu có muốn thừa nhận hay không, tôi đã tra cứu phần lớn manh mối, cơ bản đều chỉ ra rằng nữ streamer này chính là người cậu muốn tìm.”
Lục Hàng nhìn chằm chằm ba chữ “Tiêu Tiểu Vũ” trên tờ giấy, khẽ nhíu mày, tâm trạng có chút phức tạp.
“Bạn bè thay đổi nhiều quá nên không quen à?” Tiểu Linh uể oải gõ bảng biểu trên máy tính: “Không đến mức phải bày ra vẻ mặt đó chứ, nghĩ kỹ lại thì... A Hoảng chẳng phải cũng thay đổi rất nhiều sao, cũng đâu thấy cậu nói gì?”
Lục Hàng cạn lời: “Sao chuyện gì không nên nói thì cô cứ thích nói toạc ra thế?”
Không nhắc đến chuyện này thì thôi. Vừa nhắc đến, Lục Hàng lại nhớ tới lần trước đi chơi cùng Bạch Hoảng bị Tiểu Linh bắt gặp. Hôm đó Bạch Hoảng mặc váy đi chơi rất vui vẻ, kết quả vừa nhìn thấy Tiểu linh mà bật khóc bỏ chạy, dỗ dành mãi cũng không chịu nín...
Nhìn chằm chằm dòng địa chỉ ghi ghi trên tờ A4, Lục Hàng trong lòng ngũ vị tạp trần, ngón tay nhẹ nhàng miết lên những dòng chữ.
Điện thoại không mất liên lạc, chắc là đang cố tình tránh mặt mình đây mà.
Ở một mức độ nào đó, Lục Hàng hiểu tại sao đối phương mãi không chịu liên lạc với mình.
Cuộc đời có một khởi đầu mới, vào lúc này, điều người ta không muốn thấy nhất chính là những người của quá khứ. Dù là Mộc Dĩ Nam hay Bạch Hoảng, thậm chí cả Sở Tình, đều ít nhiều có tâm lý này.
Họ không muốn tiếp xúc với những người và việc trong quá khứ, điều này sẽ tạo ra sự so sánh giữa cuộc đời trước kia và sự thật đã biến thành con gái hiện tại. Ngay cả Sở Tình tính tình phóng khoáng, khi nghe nói phải về quê xin mẹ sổ hộ khẩu, cũng tỏ vẻ không tình nguyện và lảng tránh.
...
Hồi năm nhất, có lẽ do tính cách cởi mở, Lục Hàng lúc đó không ít lần xen vào chuyện bao đồng trong ký túc xá.
Lúc mới vào phòng, thực ra mọi người chung sống không mấy hòa thuận, chỉ nhờ có Lục Hàng luôn đứng giữa hòa giải, mới khiến cả phòng trở nên thân thiết như người một nhà, kết giao được tình huynh đệ như người thân ruột thịt.
Lục Hàng vô cùng trân trọng tình cảm này.
Tiêu Tiểu Vũ là người có tính cách khép kín nhất phòng, Lục Hàng nhớ lúc mới nhập phòng, cậu ấy hầu như không nói chuyện, cũng chẳng bao giờ giao tiếp xã hội, ngày ngày chỉ rũ mắt ngồi một chỗ.
Lục Hàng với tính cách hay lo chuyện bao đồng, rất khó chịu khi thấy người khác như bị cô lập, đương nhiên sẽ không cho phép có người như vậy tồn tại trong phòng.
Hồi đó cậu không ít lần lôi kéo ép buộc mấy anh em trong phòng cùng đi ăn, cùng đi uống rượu, dĩ nhiên là đặc biệt quan tâm đến Tiêu Tiểu Vũ. Ban đầu Tiểu Tiểu Vũ còn không tình nguyện, nhưng dần dần theo thời gian, tính cách cũng bắt đầu cởi mở hơn, cũng giao tiếp nhiều hơn.
Tuy phần lớn thời gian chỉ nói được vài câu với Lục Hàng, với người khác cơ bản vẫn không giao tiếp.
Nhưng so với lúc đầu, đã có thể coi là khá khẩm hơn nhiều rồi.
Người anh em đó dường như có chút vấn đề về tinh thần, chuyện gia đình cũng một lời khó nói hết, có những nỗi khổ tâm riêng. Cậu ấy không thích chỗ đông người, cũng không mấy khi muốn đi chơi cùng bạn cùng phòng, nên nếu cậu ấy thực sự từ chối thì Lục Hàng cũng không miễn cưỡng, cậu ấy sẽ ở lại phòng uống chút rượu cùng anh em.
Dần dà, Lục Hàng cũng tự nhiên biết được chút ít về hoàn cảnh gia đình đối phương, cũng biết cậu ấy vẫn luôn phải dùng thuốc điều trị tâm lý.
Có một cơ hội để cắt đứt với quá khứ, người như Tiêu Tiểu Vũ đương nhiên sẽ nắm bắt lấy.
Nhưng cứ mãi không liên lạc cũng không được, ít nhất cũng phải cho nhau một lời giải thích chứ.
“Được rồi.” Lục Hàng nhìn tờ A4, không nén nổi tiếng thở dài: “Cảm ơn cô đã tìm người giúp tôi.”
“Khoan hãy nói chuyện người anh em kia của cậu, tôi đến đây còn có một chuyện khác muốn nói với cậu.” Tiểu Linh xua tay.
Lục Hàng nghi hoặc nhìn cô.
Tiểu Linh vươn vai một cái thật dài, lúc này mới chỉnh đốn lại tư thế, ngồi ngay ngắn đối diện Lục Hàng, nghiêm túc nói:
“Lục Hàng... Bạch Thiên Tinh muốn gặp cậu.”
Lục Hàng ngẩn người hồi lâu, không nhớ ra cái tên này là ai: “Ai cơ?”
“Ông trùm ngành thép, ông trùm ngành giải trí thành phố S, sở hữu đế chế bất động sản khổng lồ, gần đây còn bắt đầu lấn sân sang ngành công nghiệp công nghệ cao, CEO tập đoàn Bạch Thị.” Tiểu Linh nhướng mày: “Cậu chưa nghe bao giờ à?”
“Tôi không chơi chứng khoán, cũng không khởi nghiệp, tại sao nhất định phải nghe nói đến ông ta?” Lục Hàng hồ nghi: “Gặp tôi làm gì?”
Tiểu Linh không nhịn được đảo mắt.
Cô thở dài một hơi, bất lực nói: “Vậy tôi đổi cách nói khác nhé... Cậu phải đi gặp bố vợ tương lai. Mà cậu cũng đỉnh thật đấy, ông chủ của chúng tôi lại phải tìm cậu để sắp xếp lịch hẹn.”
“Bố của Bạch Hoảng muốn gặp cậu... Khi nào cậu rảnh?”
...
Ai tìm tôi?
Bố của Bạch Hoảng?
Chính là ông bố tính tình vừa tệ hại, vừa thích lo chuyện bao đồng, mà Bạch Hoảng vẫn hay phàn nàn với cậu?
Lục Hàng thất kinh.
Chưa nói đến chuyện tại sao Tiểu Linh lại bảo bố của Bạch Hoảng là bố vợ tương lai của cậu, lời đề nghị đường đột này khiến Lục Hàng luống cuống tay chân: “Gặp tôi để làm gì??”
“Cậu thử nói xem?” Tiểu Linh chống cằm, có chút trêu chọc: “Cậu dụ dỗ con gái nhà người ta về nhà sống chung lâu như vậy, tuy A Hoảng và bố có quan hệ không tốt lắm, nhưng dù sao cũng phải gặp mặt để xem cậu là người thế nào chứ? Nếu không mỗi tháng chuyển bao nhiêu tiền sinh hoạt phí qua đó, ai biết được có phải nuôi béo thằng sở khanh nào không?”
Lục Hàng trợn mắt há miêng.
“Ông ấy đã biết chuyện Bạch Hoảng biến thành con gái rồi?” Lục Hàng thận trọng hỏi.
Nghe giọng điệu này, dường như bố của Bạch Hoảng đã biết chuyện này... Cứ tưởng Bạch Hoảng đến ở nhà cậu là để trốn tránh gặp mặt gia đình, che giấu sự thật biến thành con gái, không ngờ ông bố nhà người ta đã sớm phát hiện ra rồi.
“Biết từ lâu rồi...” Tiểu Linh nhàn nhạt uống một ngụm cà phê: “Chắc là từ lúc xảy ra chuyện ở hộp đêm lần trước đã biết rồi... Tôi vừa biết chuyện là liền báo cáo với ông chủ của mình. Dù sao đây cũng là chuyện cực lớn, là thay đổi về mặt sinh lý, không khéo ông ấy sẽ đoạn tử tuyệt tôn cũng không chừng.”
Lục Hàng rụt cổ lại.
Cũng đúng thật, Bạch Hoảng biến thành con gái rồi, chuyện nối dõi tông đường mang họ Bạch coi như xong, mà vị ông chủ Bạch này hình như chỉ có một đứa con duy nhất, cũng không biết đối phương có phải người cổ hủ không, nói khó nghe thì đúng là đoạn tử tuyệt tôn thật...
“Vậy ông ấy nói sao?”
“Suýt phát điên tại chỗ.” Tiểu Linh nghiêm túc nói: “Đang yên đang lành, đứa con trai duy nhất bỗng biến thành con gái, còn không rõ nguyên nhân, không điên mới là lạ.”
Lục Hàng nghẹn lời.
“Bạch Thiên Tinh vẫn luôn muốn liên lạc với Bạch Hoảng, khổ nỗi Bạch Hoảng cứ lờ đi không nghe điện thoại của ông ấy.” Tiểu Linh cười khẽ hai tiếng: “Mà cậu còn phải cảm ơn tôi đấy, sau đó tôi nói với ông chủ là A Hoảng hiện đang sống chung với một người bạn... Cuộc sống dường như cũng khá ổn.”
“Tôi bảo người cũng béo lên không ít, tính tình cũng tốt lên nhiều, chi bằng cứ để A Hoảng ở chỗ cậu nuôi vài ngày, bố cô ấy lúc đó mới chịu thôi...”
Lục Hàng cạn lời: “Cái gì gọi là để ở chỗ tôi nuôi hai ngày, cô tưởng nuôi thú cưng chắc?”
“Thì hai người đó quan hệ không tốt, Bạch Hoảng sợ bố, bố cô ấy cũng sợ cô ấy, biết làm sao được.” Tiểu Linh dang tay, bất lực nói: “Hơn nữa, để ở chỗ cậu thì sao? A Hoảng bây giờ cũng xinh đẹp lắm chứ bộ, cậu đừng có được lợi còn khoe mẽ nữa.”
“Tôi nhận mức lương cao như thế này, chẳng lẽ tôi còn phải giấu giếm chuyện A Hoảng với cậu hay sao?” Giọng Tiểu Linh cũng dịu xuống, dang tay bất lực: “Cậu sợ cái gì, bố cô ấy cũng có ăn thịt cậu đâu?”
“Thật sự sẽ không ăn thịt chứ?” Lục Hàng dè dặt hỏi.
Cảm giác trong lòng vẫn hơi sờ sợ, vừa nghe bố Bạch Hoảng muốn tìm mình là thấy không yên tâm rồi.
Sao cứ cảm giác người đến không có ý tốt thế này... Tính cách Bạch Hoảng như thế nào thì Lục Hàng đã lĩnh giáo rồi, đã đủ rắc rối lắm rồi. Giờ người bố đẻ nuôi dạy ra được cái tính cách này của Bạch Hoảng, lại còn quyền cao chức trọng, nay muốn gặp mặt mình, Lục Hàng chỉ nghĩ thôi đã thấy khiếp hãi.
“Không sao đâu.” Tiểu Linh bất lực: “Tính tình ông chủ cũng coi là khá tốt, lần này chỉ muốn xem cậu rốt cuộc là người thế nào thôi.”
“Hơn nữa, ông ấy cũng đã nghe qua về cậu rồi. Hồi năm nhất các cậu còn ở chung phòng ký túc, tôi lúc đó đã nghe nói đến tên cậu... Dù sao A Hoảng từ nhỏ đến lớn chẳng có bạn bè gì, khi đi học về nhà, hễ rảnh là lại mở miệng ra Hàng ca thế này Hàng ca thế kia. Giờ cô ấy lại sống ở chỗ cậu, ít nhất ông chủ cũng nghe quen tên cậu rồi, chắc sẽ không có ác cảm gì quá lớn đâu.”
Nghe vậy, Lục Hàng ngẩn người, có chút cảm động, lại có chút xấu hổ.
...Cậu không ngờ Bạch Hoảng về nhà lại còn nhắc đến chuyện xảy ra ở trường.
Nhưng nghĩ lại, lúc đó hai người tuy quan hệ tốt, nhưng hình như toàn làm mấy chuyện ăn chơi lêu lổng thôi mà?
Hồi năm nhất nếu không phải cùng Bạch Hoảng đi ăn quán vỉa hè dưới lầu, thì là cùng cô vào thành phố tìm mấy quán bar nhỏ uống rượu, rồi lại ngày ngày xúi giục Lục Hàng đi hộp đêm tán gái.
Hình như toàn làm mấy chuyện chẳng đâu vào đâu, cũng không biết bố cô ấy ấn tượng về cậu thế nào... Là thấy người này cũng được hay là cái thằng vô công rồi nghề.
“Chuyện này cũng cần không vội, dù sao cũng sắp nghỉ đông rồi, cậu còn phải về quê ăn Tết đúng không? Lúc nào khai giảng nhớ gặp Bạch lão bản một lần, nhớ nói vài câu dễ nghe.” Tiểu Linh ghé sát lại, vẻ mặt bí hiểm nói:
“Hơn nữa cậu ngốc thật đấy, động não đi, cậu mà bám được vào tài nguyên của Bạch Thiên Tinh, chỉ cần quen mặt thôi, sau khi tốt nghiệp đại học thì sắp xếp công việc là ấm no cả đời. Hơn nữa cậu với Tiểu Hoảng quan hệ lại tốt, thêm một mối quan hệ là thêm một con đường, sao cậu lại không hiểu đạo lý này chứ?”
Lục Hàng nhíu mày, lắc đầu: “Tôi với Bạch Hoảng quan hệ tốt, không phải vì tham cái này của cô ấy.”
Nghe vậy, Tiểu Linh mỉm cười nhìn Lục Hàng, biểu cảm dần dịu lại: “Đúng là đồ đầu gỗ.”
“Muốn nói sao thì nói.” Lục Hàng bất lực dang tay: “Đầu gỗ từ bé đến giờ rồi, cô cũng không thể bắt tôi thay đổi trong một sớm một chiều được.”
Nhìn sắc trời, cuối cùng uống cạn ly hồng trà trên bàn, Lục Hàng cầm lấy tờ địa chỉ, nhìn thêm vài lần rồi đứng dậy: “Tình hình đại khái tôi biết rồi... Chuyện kia e là phải đợi khai giảng, dạo này tôi còn nhiều việc phải lo lắm...”
“Đến lúc đó, có thời gian tôi nhất định sẽ đến thăm hỏi.”
...
Thấy Lục Hàng cầm ô trên bàn, mệt mỏi bước ra khỏi quán cà phê, Tiểu Linh ngẩng đầu khỏi bảng biểu rắc rối trên máy tính, tò mò nhìn bóng lưng cậu che ô đi trong màn mưa, khẽ thở dài.
Cô vẫn chưa thể hoàn hồn sau sự thật chấn động là A Hoảng đã biến thành con gái...
Tiểu Linh tuy mang danh là thư ký của Bạch Hoảng, nhưng thực tế Bạch Hoảng một là chưa mở công ty, cũng chẳng có tài chính gì cần cô xử lý.
Chức thư ký này chỉ là hư danh, công việc chính của cô chính là chăm lo từng bữa ăn giấc ngủ cho Bạch Hoảng, do đó đã nhìn Bạch Hoảng lớn lên từ bé. Do đó, nếu bảo cô là thư ký, chi bằng nói là bảo mẫu thì đúng hơn.
Cho nên cậu em trai được chăm sóc từ bé bỗng nhiên biến thành một đứa em gái, là người bình thường thì khó có thể chấp nhận được điều này.
Hơn nữa, chuyện này cũng có rất nhiều điểm nghi vấn.
Dù có điều tra thế nào, cũng đều toát ra vẻ kỳ lạ...
Không tìm thấy bất kỳ nguyên nhân nào, giống như A Hoảng chỉ sau một đêm đã biến thành con gái, cứ như truyện huyền huyễn vậy.
Không có bất kỳ giấy tờ xuất cảnh nào, cũng không có bất kỳ thủ tục y tế phẫu thuật chuyển giới hay hồ sơ xuất cảnh nào, Bạch Hoảng cứ thế từ một chàng trai biến thành cô gái, như thể A Hoảng ngay từ đầu đã là con gái vậy.
Chuyện tà môn thế này, thậm chí chỉ có thể dùng hai chữ "thần tích" để hình dung.
Quả thực giống như một vị thần tinh nghịch nào đó, chỉ sau một đêm đã tạo ra một trò đùa quái đản vậy...
Nhưng dù sao chuyện đã xảy ra rồi, cũng chỉ có thể nhìn về phía trước, chấp nhận sự thật này thôi.