Tập 02

Chương 74: Trốn tránh là điều không thể

2026-02-27

2

Chương 74: Trốn tránh là điều không thể

Xe vừa dừng, lượng người trong toa rõ ràng đã tăng lên đáng kể.

Trạm dừng ở khu trung tâm này tình cờ lại nằm ngay cạnh một trung tâm thương mại khá nổi tiếng, cửa vừa mở là một đám người đã ùn ùn chen chúc kéo vào.

Toa xe chốc lát trở nên chật chội, Tiêu Tiểu Vũ nơm nớp lo sợ bị đám đông xô đẩy. Ánh đèn xe lạnh lẽo nhợt nhạt hắt lên những khuôn mặt có phần tái xanh của mọi người, khiến nhịp thở của cô trở nên hơi dồn dập.

Nhưng có Hàng ca ở đây thì không sao cả.

Ngoái nhìn về hướng Lục Hàng, trong lòng cô bắt đầu dấy lên chút lo âu. Khoảng cách giữa cô và Lục Hàng đột nhiên bị vài người chen ngang. Lúc nào cũng vậy, chỉ đến những lúc thế này cô mới nhận ra thực chất mình là một đứa nhát cáy. Đang định cắn răng lách qua để tìm Lục Hàng, cánh tay trái bỗng lạnh toát, khiến trái tim cô như rơi xuống hầm băng, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Ngoảnh đầu lại, những vết sẹo do dao rạch chằng chịt trên cánh tay trái mềm mại thoáng chốc phơi bày trong không khí.

Tiêu Tiểu Vũ thở dốc như một con cá mắc cạn.

Cô dùng sức kéo chiếc ống tay chống nắng lại, ôm ghì lấy cánh tay vào lòng.

Chiếc ống tay chống nắng đã bị chen tuột ra.

Nhưng mà... có ai nhìn thấy không?

Cô cẩn thận quan sát phản ứng của những người xung quanh, có thể thấy những kẻ đang lén lút dòm ngó cô vội vã thu lại ánh mắt không một tiếng động. Cô như một thám tử cố chấp, đầy ngờ vực săm soi khuôn mặt của những người này, cố gắng tìm kiếm những manh mối cỏn con trên gương mặt họ, lo lắng phán đoán xem rốt cuộc có ai nhìn thấy những vết sẹo trên tay mình hay không.

Thực ra, cô biết là chẳng ai quan tâm đâu.

Bởi sẽ chẳng có ai thèm để ý đến loại chuyện này.

Cho dù có người thực sự nhìn thấy vết sẹo trên cánh tay trái của cô, cũng chẳng ai nói gì cả, giỏi lắm thì giật mình trong lòng một cái, cho rằng cả đời này cũng chẳng thể gặp lại cô gái tình cờ lướt qua rạch tay nát bét thế này lần thứ hai.

Ngoài ra thì chẳng có gì cả.

Lý trí mách bảo cô đây không phải là vấn đề gì to tát, nhưng trong lòng lại như bị một trận sóng thần dữ dội vùi lấp, ngộp thở.

Tiêu Tiểu Vũ thở hồng hộc từng ngụm lớn, cảm nhận được cơ thể đang căng cứng một cách quen thuộc, khiến cô hoảng loạn, miệng thốt ra những âm thanh lí nhí:

“Lục Hàng... cứu...”

Theo bản năng, cô muốn đuổi theo Lục Hàng, muốn dựa vào người cậu, nép vào lòng cậu, nhưng cơ thể lại cứng đờ không thể cử động, khiến cô bị chôn chân tại chỗ như một chiếc đinh. Cảm giác tai họa ập đến khiến cơ thể cô khẽ run rẩy, sự bất lực tột cùng làm khóe mắt cô dần nóng lên.

Rõ ràng vừa nãy nằm trong vòng tay cậu còn rất an toàn, rất thoải mái.

Đột nhiên lại bị lôi ra ném vào một nơi đầy rẫy nguy hiểm rình rập.

Sự sợ hãi tột độ khiến cô không thể nhúc nhích, cô chật vật cố gắng điều chỉnh nhịp thở, bắt đầu cảm thấy dạ dày ngày càng khó chịu.

Tiêu đời rồi...

Ngay khoảnh khắc trước khi cô sắp nôn mửa, một bàn tay đã vươn ra từ trong đám đông, chuẩn xác nắm lấy cánh tay thon gầy của cô.

“Đứng đực ra đấy làm gì.” Cậu chật vật rướn cổ chen qua, bất lực nói: “Xuống xe rồi kìa.”

Khóe mắt Tiêu Tiểu Vũ đỏ hoe, bất lực nhìn cậu.

Nhìn thấy đôi mắt của Tiêu Tiểu Vũ, Lục Hàng sững người, dường như cũng nhận ra điều gì đó, liền cất cao giọng: “Làm ơn nhường đường, cho qua một chút.”

Cùng với tiếng hô hào của cậu, những ánh mắt và tầm nhìn soi mói đầy ẩn ý xung quanh chợt thu về, nhanh như tuyết tan trong dầu sôi. Trái tim lơ lửng của cô bỗng chốc rơi bịch trở lại lồng ngực.

Lục Hàng dõng dạc hô lớn, những người khiến cô hoảng sợ bực dọc tản ra. Cậu từng chút một len qua, kéo Tiêu Tiểu Vũ lại gần mình, che chở cô ở phía sau.

Tiêu Tiểu Vũ đi đứng xiêu vẹo, bị cậu ôm vào lòng hệt như một con búp bê vải.

Cánh tay cậu khoác lên vai cô, Tiêu Tiểu Vũ rất muốn nặn ra một nụ cười cho cậu xem, nhưng e là còn khó coi hơn cả khóc, thế nên đành từ bỏ.

Mình đúng là đồ ngốc mà. Cô nghĩ thầm.

Sống một mình đã lâu coi như trốn học được bao nhiêu tiết, ở bên cạnh Hàng ca lâu cũng là một kiểu trốn học. Dường như cô sắp quên mất rồi, hóa ra cứ đứng giữa đám đông là chứng hoảng sợ lại tái phát, cô đúng là một kẻ phiền phức như vậy đấy.

Bàn tay Lục Hàng đặt trên vai cô rất ấm, Tiêu Tiểu Vũ đoán chắc cậu có thể cảm nhận được đôi vai đang run rẩy của mình. Nhìn hình ảnh phản chiếu trên cửa sổ xe như một tấm gương, cô cố gắng nặn ra vẻ mặt điềm nhiên như không, nhưng chẳng ích gì, người cô vẫn run bần bật như một con mèo bị ném xuống Nam Cực.

Trong suốt quá trình này, Lục Hàng không nói gì cả. Dần dà, một vài ánh mắt dò xét trong đám đông cũng đã được thu lại. Từ việc thu hồi ánh mắt đó cũng có thể đọc ra một tín hiệu: người con gái này đã có chủ.

Thế nên bọn họ không thèm nhìn nữa.

Sợ rước họa vào thân, chỉ vậy thôi. Có lẽ do trước kia từng là con trai, nên cô mới trở nên nhạy bén với sự thu hồi ánh mắt kiểu này.

Tiêu Tiểu Vũ hít khẽ một hơi, bắt đầu cảm thấy linh hồn cuối cùng cũng nhập lại vào xác. Cô cử động ngón tay, ngọ nguậy được rồi.

Trước kia có lẽ trong lòng cô vẫn sẽ có chút khó chịu khi bị nghĩ là 'có chủ'. Nhưng bây giờ hồn xiêu phách lạc thế này, đừng nói là có chủ hay không, cho dù lũ khốn này trong đầu có nghĩ Tiêu Tiểu Vũ là món đồ chơi tình dục của Hàng ca đi chăng nữa, cô cũng cam chịu.

“Ưm...” Tiêu Tiểu Vũ mặt mày tái mét nuốt nước bọt, nhìn chằm chằm xuống lòng bàn chân, ngón tay bấm mạnh vào huyệt Hổ Khẩu[note90733], từng chút từng chút một nuốt cái cảm giác suýt nôn ọe kia trở lại vào bụng.

Lục Hàng hệt như một con gấu bự ôm gọn cô vào lòng một cách yên bình, không nói một lời nào.

Cô cũng chỉ dám lặng lẽ dựa vào lòng Lục Hàng như thế, lưng tựa vào lồng ngực cậu, không dám bước thêm một bước nào, vừa trầm mặc vừa yên tĩnh nép vào vòng tay cậu.

“Đừng sợ.” Lục Hàng chợt lên tiếng.

Không hiểu vì sao, câu nói này khiến khóe miệng Tiêu Tiểu Vũ xệ xuống, suýt chút nữa thì bật khóc nức nở.

Cái miệng chu ra hết cỡ mới kìm được nước mắt lặn vào trong.

“Đừng ỉu xìu như thế chứ.” Cậu lại vỗ vỗ vào vai Tiêu Tiểu Vũ: “Chuẩn bị xuống xe rồi.”

Chỉ một cử chỉ nhỏ bé đơn giản thế thôi, thực sự có thể tiếp thêm cho cô một nguồn sức mạnh vô tận.

Những việc cậu làm đều không để lại chút dấu vết nào, đúng như câu "người giỏi đánh trận không có chiến công hiển hách". Vừa mới chớm có mầm mống bất ổn là cậu đã dập tắt ngay, đến mức khiến cô ngày càng đắc ý vênh váo, suýt quên mất cả việc mình mang họ gì, tên gì.

Tiêu Tiểu Vũ dùng sức hít sâu, nuốt nước bọt, bắt đầu mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim.

Nhịp tim dần bình ổn trở lại.

[Quý khách vui lòng xuống xe ở cửa bên trái…]

Xe sắp dừng rồi.

Lục Hàng đặt tay lên vai cô, lực đạo rất nhẹ nhàng. Dịu dàng hệt như đang đặt tay lên một con thú nhỏ đang hoảng sợ, dốc cạn mọi tâm sức không muốn để cô phải chịu bất kỳ sự kinh động nào.

Cửa xe mở.

“Đi được không?” Cậu lại hỏi.

Lần này giọng nói đã ở rất gần. Cậu sợ nói to sẽ gây chú ý, tránh để Tiêu Tiểu Vũ lại gặp chuyện, đến mức cô gần như có thể cảm nhận được hơi thở của cậu phả bên tai. Giọng nói ấm áp mà yên bình, khiến toàn thân cô khẽ run rẩy, cơ thể cũng vì thế mà trở nên có chút kỳ lạ.

Cô run rẩy, sau đó ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng:

“Được.”

“Làm được là tốt, rất mạnh mẽ.” Lục Hàng vỗ vỗ vai cô: “Đi thôi.”

Tiêu Tiểu Vũ nghiến răng nghiến lợi.

Lúc cửa xe từ từ mở ra ngang hàng, cô mới nhận ra bản thân cần phải ra ngoài tiếp xúc với mọi người nhiều hơn.

Cứ ở trong nhà mãi, bản thân ru rú ở nhà thế này quả thực cũng rất thoải mái, thế nên hình như vô tình cô đã trốn học rất nhiều tiết rồi.

Sau này, lúc xung quanh đông người thì phải làm sao?

Khi mặc đồ nữ, lão già nát rượu ở nhà kia... Cô đã trốn chạy suốt cả một chặng đường, những thứ này thỉnh thoảng sẽ lại đuổi kịp cô. Lục Hàng không thể lúc nào cũng ở bên cạnh, có lẽ sớm muộn gì cô cũng phải tự mình đối mặt.

Cuối cùng, vẫn là phải tự mình đối mặt.

Trừ phi tới phút cuối cùng, Tiêu Tiểu Vũ chấp nhận khóc lóc ầm ĩ mà bám dính lấy cậu một cách thảm hại.

Cho đến khi từ bỏ mọi sự tôn nghiêm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Nằm ở mu bàn tay, ngay điểm cao nhất của cơ nối giữa ngón cái và ngón trỏ khi khép chặt
Nằm ở mu bàn tay, ngay điểm cao nhất của cơ nối giữa ngón cái và ngón trỏ khi khép chặt