Hai người cuối cùng cũng mò ra được cách mở khóa cửa mật mã.
Ba người bước vào liền phát hiện ra đây chỉ là một căn phòng trống không, chẳng biết người thuê trước đã chuyển đi từ đời thuở nào mà trên sàn đã phủ một lớp bụi mỏng. Lục Hàng bước tới, tiện tay nhấc tấm ga trải giường bám đầy bụi lên, vẻ mặt có chút ghét bỏ.
Sở Tình kinh ngạc: “Sao lại nhiều bụi thế này?”
“Chắc chắn là nhiều rồi, bao lâu nay có ai ở đâu.” Lục Hàng nhíu mày: “Tấm ga giường này tốt nhất là ném đi, chăn đệm các thứ bên này nên mua bộ mới thì hơn... Buổi tối cậu đi ra ngoài với tôi một chuyến, chúng ta cùng đi mua ít đồ dùng sinh hoạt.”
“Ừm.” Tiêu Tiểu Vũ gật đầu.
Cô thì không thấy có vấn đề gì. Có nát đến mấy cũng chẳng thể nát bằng cái chuồng lợn lúc trước của cô được.
...
Căn hộ bốn người thực ra tốt hơn so với tưởng tượng của Tiêu Tiểu Vũ.
Trước đó nghe Lục Hàng kể qua về chỗ này, dường như ban đầu phòng này chỉ có một mình Mộc Dĩ Nam ở, những người anh em còn lại đều lần lượt chuyển đến sau.
Tiêu Tiểu Vũ còn đang thắc mắc tại sao một căn nhà lớn như vậy mà tiền thuê lại chẳng đáng bao nhiêu, nhưng lúc đến nơi thì cô cũng lờ mờ nhận ra sự hẻo lánh của nó. Có lẽ vì căn nhà không nằm ở trung tâm thành phố, điều kiện trông có vẻ khá tốt nhưng lại ít người đến thuê, thế lại càng hợp với tiêu chuẩn của Tiêu Tiểu Vũ.
Sau này nếu không có gì bất trắc, cô sẽ sống cùng mọi người ở đây. Ban đầu nghe nói tất cả đều ở đây, Tiêu Tiểu Vũ vẫn chưa có cảm giác chân thực lắm, cũng chẳng thấy có gì to tát.
Cho đến khi Hàng ca nói rằng Bạch Hoảng cũng sống ở chỗ này.
Đến tận lúc này, cô vẫn có chút bất ngờ.
Tiêu Tiểu Vũ nhớ nhà tên này khá có tiền, cho dù nhà có làm ăn thua lỗ vài triệu tệ thì cũng không đến mức phải rơi vào cảnh đi thuê chung nhà với người khác. Chẳng hiểu sao cô ấy lại cứ lỳ lợm ở đây không chịu chuyển đi. Tiêu Tiểu Vũ vẫn có chút ấn tượng với Bạch Hoảng, dù hai người không giao du nhiều, chỉ mới đi ăn chung vài lần.
Ấn tượng lớn nhất là một kẻ hơi phách lối và lạnh lùng, có vẻ không dễ gần cho lắm, lúc rảnh rỗi lại thích lái siêu xe đi khoe khoang, mang lại cảm giác hệt như mấy gã thiếu gia ăn chơi trác táng trong tiểu thuyết. Có lúc kiêu ngạo đến cùng cực còn đòi mua tay chân của người ta, lúc nào cũng tạo cảm giác chuẩn bị có một nhân vật chính nào đó nhảy ra vả mặt.
Nhưng lúc Tiêu Tiểu Vũ đến có ngó nghiêng xung quanh cũng không thấy Bạch Hoảng đâu. Không biết một vị thiếu gia nhà giàu như vậy, sau khi biến thành con gái thì sẽ trông ra sao nhỉ.
Chắc phần lớn vẫn là cái bộ dạng kiêu ngạo đó thôi... Hơn nữa, cái tên ấy thế mà lại thực sự cam lòng ở một nơi hẻo lánh như vậy.
...
Sau khi vào nhà và bày biện lại căn phòng một chút, chuyển hết đồ đạc vào xong xuôi coi như Lục Hàng đã hoàn thành nhiệm vụ. Cậu liền chạy xuống lầu hút thuốc cùng Sở Tình.
Hồi trước cả phòng ký túc xá chỉ có hai người này là cực kỳ hợp cạ nhau về mấy thói hư tật xấu, cứ phải gọi là đồng bệnh tương liên. Nhưng những việc dọn dẹp phía sau quả thực cũng không cần cậu phụ giúp nữa.
Thật ra lúc Tiêu Tiểu Vũ mở vali ra cũng chẳng có mấy đồ đạc, trông có phần xập xệ nghèo nàn. Trong cái thùng lớn chỉ có một dàn máy tính và vài bộ quần áo. Quần áo cũng chỉ là mấy bộ váy xinh xắn bắt buộc phải mặc lúc livestream, tiện cho việc bòn rút tiền donate từ mấy ông chú.
Ngoài ra là màn hình và thùng máy các loại, đã tháo ra cất vào hộp dài lót xốp cẩn thận, định bụng đến đây rồi mới mua vỏ case mới. Còn lại trong vali chỉ có quần tất lụa đen, và một chiếc váy phồng màu đen viền ren trắng làm tôn lên vóc dáng thon thả, nhỏ bé.
Tiêu Tiểu Vũ mà mặc bộ váy này vào, trông đích thị là chuẩn mực của hình tượng "nhỏ nhắn mỏng manh, mềm mại dễ bị đè".
Lúc đến cô chỉ khoác bừa một chiếc áo hoodie, xem như chiếc váy nhỏ kia là đồng phục làm việc lúc livestream. Lúc bước ra khỏi nhà, cô cảm giác như đã cách xa cả thế kỷ, còn thầm cảm thán dường như bản thân đã rất lâu rồi chưa mặc đồ nam.
Sau khi biến thành con gái, cô đã nhanh chóng chấp nhận việc mặc đồ nữ. Lúc livestream bắt buộc phải trang điểm chải chuốt đôi chút, không phải vì cô điệu đà, mà là do áp lực từ số liệu livestream. Dẫu sao thì một người ăn mặc tỉ mỉ với một người để mặt mộc, khoảng cách về lượt xem trên sóng quả thực rõ như ban ngày.
Nhìn quanh một vòng, sau đó chậm rãi cởi chiếc áo hoodie ra, cơ thể mảnh mai nuột nà phơi bày trong không khí. Cô tự vỗ lên đùi mình, phát ra tiếng kêu bốp vang rội, chẳng tình nguyện chút nào mà nhặt chiếc quần tất lụa đen và chiếc váy phồng trong vali lên, bặm môi, khẽ thở dài.
“Haiz...”
Chẳng biết từ lúc nào, bản thân đã bắt đầu quen với việc mặc đồ nữ...
Kể từ khi biến thành con gái, Tiêu Tiểu Vũ vẫn luôn cảm thấy không chân thực. Vừa mới trở thành con gái một thời gian, theo lý mà nói, việc mặc trang phục nữ đáng lẽ phải mang lại sự kháng cự không nhỏ về mặt tâm lý.
Nhưng cô đã trực tiếp bỏ qua giai đoạn này.
Bởi vì vừa mới bắt đầu đã phải lo chạy vạy mưu sinh.
Còn chưa kịp thích nghi về mặt tâm lý thì đã phải bắt đầu nghiên cứu hiệu ứng cho chương trình livestream, đành cắn răng mặc lên người những bộ đồ vừa đáng yêu lại vừa kỳ quái. Bây giờ có quen thì cũng chỉ là cơ thể đã quen, chứ trong thâm tâm cô vẫn luôn có cảm giác như đang khoác lên mình bộ đồ bảo hộ lao động.
Nếu được thư giãn, có vẻ cô vẫn thích mặc những chiếc quần jeans che kín cơ thể hơn, ít nhất thì tâm lý cũng thấy thoải mái.
Đối với cô, việc mặc đồ nữ có cảm giác giống như đi làm, chỉ cần lên hình đẹp là được, chứ bình thường chẳng nói lên được là có thích thú gì không. Tối nay nói là phải ra ngoài, cùng đi siêu thị mua sắm, theo lẽ thường thì cứ mặc bộ đồ hoodie này ra ngoài là ổn rồi.
Nhưng hôm nay có Hàng ca ở đây, cô phải đi cùng cậu.
Không hiểu vì sao, đột nhiên cô lại muốn diện bộ váy đó.
Tiêu Tiểu Vũ cau mày, hơi buồn bực cầm chiếc áo hoodie, khoảnh khắc nào đó cô cảm thấy bản thân mình dần trở nên khó hiểu, có chút xa lạ.
Sau khi biến thành con gái, chẳng rõ là do hormone hay là do tinh thần, cảm giác cứ như tâm trí của cô đã âm thầm thay đổi từ một khoảnh khắc nào đó mà chính cô cũng chẳng hề hay biết.
Có lẽ bản thân đang chầm chậm nữ tính hóa.
Hormone quyết định tính cách, cơ thể quyết định hành vi.
Lúc ra ngoài cùng cậu, cô vẫn luôn hi vọng bản thân có thể trông xinh xắn hơn một chút.
Sau khi thay quần tất lụa đen vào, Tiêu Tiểu Vũ chằm chằm nhìn vào chiếc gương đứng có sẵn trong phòng.
Vẫn là dáng vẻ thân thuộc ngày ngày cô vẫn thấy. Nét mặt thả lỏng, trong mắt chẳng rõ là sự bình yên hay nét mỏi mệt, dường như lúc nào cũng toát ra cái khí chất dễ bị bắt nạt. Làn da quanh năm không thấy ánh nắng mặt trời nên trắng nõn nà đến mức có chút không tự nhiên.
Chiếc váy nhỏ viền ren xinh xắn ôm lấy đôi chân mang tất đen, vừa thon thả vừa mềm mại, cũng có thể coi là tinh xảo, đáng yêu.
Cô hướng về phía gương nhăn mặt nhíu mày, lè lưỡi làm nũng.
Cuối cùng lại thở dài, ôm lấy cánh tay đang đeo đôi ống tay chống nắng màu đen, cắn chặt môi dưới.
Hàng ca có thích kiểu con gái thế này không nhỉ? Cô chợt nghĩ.
Ngay sau đó, hình bóng phản chiếu trong gương rõ ràng đã bị ý nghĩ này làm cho giật mình.
“Cốc cốc cốc.” Tiếng gõ cửa vang lên.
Tiêu Tiểu Vũ khẽ rùng mình.
Sững người mất một giây, cô mới vội vàng đi mở cửa. Vừa mở ra, cô ngẩng đầu liền thấy Hàng ca - người cao hơn mình ngót nghét hai cái đầu - đang đứng ngoài cửa với vẻ mặt bất đắc dĩ: “Cậu đã mua đồ dùng sinh hoạt gì chưa? Nếu không đi sớm thì khéo lại không kịp giờ trung tâm thương mại còn mở cửa mất.”
Thân hình vạm vỡ ấy tiến lại gần khiến Tiêu Tiểu Vũ trong lòng có chút rối loạn, ngước nhìn dáng người cao lớn của Lục Hàng, mặt cô bỗng nhiên đỏ bừng, bất giác lùi lại một bước.
Trải qua thời gian dài trước đây không suy nghĩ quá nhiều, hiện tại lúc mở cửa mới chân chính cảm nhận được sự chênh lệch chiều cao lớn đến mức nào.
Tiêu Tiểu Vũ xấu hổ nói: “Tôi chưa mua.”
Lục Hàng bước vào, thấy Tiêu Tiểu Vũ đã thay một chiếc váy nhỏ cùng quần tất trông vô cùng đáng yêu, cậu có vẻ ngẩn ra một lúc. Chắc là cậu chẳng hiểu tại sao tự dưng cô lại đổi sang mặc đồ nữ, nhưng rồi cũng không nghĩ sâu xa thêm. Nghe Tiêu Tiểu Vũ nói chưa mua đồ dùng sinh hoạt, Lục Hàng khó hiểu nhìn cô, vẻ mặt đầy thắc mắc.
Kế đó, cậu dò hỏi, đưa ngón cái chỉ ra sau lưng: “Chưa mua... Vậy thì cùng đi mua thôi? Đừng bảo là cậu định dùng ké sữa tắm của tôi mãi?”
Tiêu Tiểu Vũ ngớ người một chút, mới nhớ ra câu nói đùa lúc nãy của mình.
“Sao nào? Cậu không thích trên người tôi có cùng mùi hương với cậu à... Như vậy chẳng phải sẽ càng cho thấy quan hệ thân thiết sao?” Trên khuôn mặt cô liền hiện lên nụ cười trêu chọc: “Lúc mọi người ôm ấp khoác vai nhau, mùi hương trên người đều giống nhau, như thế mới thể hiện được chuyện chúng ta từng ngủ chung một chăn, thân thiết khăng khít không phân biệt cậu với tôi chứ...”
“Đừng đùa nữa.” Lục Hàng dở khóc dở cười, bây giờ cậu đối với những lời trêu ghẹo kiểu này có vẻ không còn ngượng ngùng đỏ mặt như lúc đầu, chẳng biết là đã bị ai rèn luyện qua. Cậu nói: “Tôi đang định đi lượn trung tâm thương mại một vòng... Cậu có đi không?”
Tiêu Tiểu Vũ khẽ nhếch khóe môi, tạo thành một nụ cười.
Hứm.
Gì mà “đang định đi lượn trung tâm thương mại một vòng” chứ... Cô còn lạ gì cậu nữa.
Hồi năm nhất, lúc buôn chuyện, Lục Hàng từng chém đinh chặt sắt tuyên bố: “Ông đây ghét nhất là đi dạo siêu thị”... Lúc đó cậu còn chưa chia tay bạn gái. Ở chung phòng ký túc xá với cậu lâu như vậy, Tiêu Tiểu Vũ lúc rảnh rỗi vẫn thường tìm cậu buôn dưa lê, thế nên trong lúc vô tình, cô đã ghi nhớ hết mọi tiểu tiết mà cậu từng nói.
Chẳng qua là lo lắng cô lười biếng thôi mà, y chang cái bài lúc thấy cô trốn học ngày trước.
Còn bày đặt ngụy trang thành “đang định đi lượn trung tâm thương mại một vòng” cơ đấy... Bị đối xử bằng chiêu trò này, Tiêu Tiểu Vũ bỗng cảm thấy vô cùng quen thuộc. Vẫn là cái bài cũ rích ấy, Lục Hàng vẫn cứ là Lục Hàng của ngày nào.
“Đi dạo thì đi dạo, nhưng sao cậu lại cứ phải rủ tôi chứ.” Tiêu Tiểu Vũ giả vờ chắp tay sau lưng, vừa đi vòng quanh cậu với điệu bộ tinh nghịch, vừa lộ rõ nét đắc ý không kìm nén được:
“... Sao nào, dắt tôi đi cùng, cậu thấy hãnh diện lắm à?”
Lục Hàng bình thản giơ tay lên, làm bộ định gõ đầu cô.
“OwO.” Tiêu Tiểu Vũ tém tém lại ngay lập tức, vội ôm đầu làm bộ đáng thương: “Biết sai rồi.”
“Tôi dẫn cậu ra ngoài là để mua ga giường cho cậu.” Lục Hàng thở dài: “Liên quan gì đến việc hãnh diện hay không hả?”
Tiêu Tiểu Vũ bĩu môi, không bình luận thêm, chỉ chắp tay sau lưng và uốn éo thắt lưng tỏ vẻ không hài lòng. Chuẩn phong thái hờn dỗi làm nũng của thiếu nữ.
“Đi chứ?” Lục Hàng ánh mắt nhìn cô tràn ngập vẻ cưng chiều pha chút bất lực, đưa tay ra.
Tiêu Tiểu Vũ liếc nhìn vào gương, người trong gương cũng được trang điểm trẻ trung xinh đẹp thế kia cơ mà, đi cùng thì làm sao mà không hãnh diện cho được.
Sau khi biến thành con gái, nhan sắc của cô cũng không tính là tệ. Thân hình nhỏ nhắn ôm trọn cơ thể yểu điệu, đôi ống tay áo che đi nửa bàn tay lại càng tăng thêm mấy phần mỏng manh và bí ẩn.
Bộ trang phục này chính là đã qua thị trường kiểm chứng, xông pha phá vòng vây đấy nhé...
Nguyên một set đồ lộng lẫy kết hợp với lớp trang điểm này đã bào được tiền donate của không biết bao nhiêu ông chú rồi.
“Rốt cuộc cậu có đi không?” Lục Hàng có chút bất lực.
“Được thôi.” Cô chắp tay sau lưng, nở nụ cười tinh ranh, cất giọng dịu dàng:
“Tôi cũng đang rất muốn đi đây.”
Ngày đầu tiên chuyển đến đây... Quả thực cô cũng muốn cùng cậu ra ngoài đi dạo một chút.
Cứ coi như là để bồi đắp thêm tình cảm vậy.