Tập 02

Chương 56: Sẽ có sao?

2026-02-04

1

Chương 56: Sẽ có sao?

Nụ hôn đầu diễn ra đầy vụng về.

Bạch Hoảng cảm thấy cô chỉ đang cưỡi lên người cậu, túm lấy cà vạt, cưỡng ép Lục Hàng hôn mình mà thôi.

Hơn nữa cũng chẳng lãng mạn chút nào.

Tuy cũng rất hưởng thụ, nhưng khi Bạch Hoảng khẽ rũ hàng mi hôn lên môi cậu, cô cứ cảm thấy không thoải mái cho lắm. vì cảm giác như đang hôn một khúc gỗ vậy.

Theo lý thuyết thì khi hôn nhau phải nhắm mắt lại, lặng lẽ cảm nhận và tận hưởng sự tồn tại của đối phương.

Nhưng hai người bây giờ cứ kẻ trên người dưới cứng đơ như thế, Bạch Hoảng cũng muốn nhắm mắt lắm, nhưng vì quá ngượng nên đành phải nheo nheo mắt ti hí. Kết quả là chỉ thấy mắt Lục Hàng trợn trừng như chuông đồng, hôn được một nửa, cô không nhịn được mà bật cười khúc khích ngay trên môi cậu.

Hai người thuận thế tách nhau ra.

Lục Hàng với vẻ mặt đờ đẫn, kinh ngạc từ từ há hốc mồm.

Bạch Hoảng liếm môi, khép hờ đôi mi.

Vẻ mặt có chút tinh quái và buồn cười.

Tiếp theo là sự im lặng bao trùm.

“Cái này cũng là nói đùa à!?” Lục Hàng hét lên câu nói lớn nhất từ đầu buổi tối đến giờ.

“Chứ sao nữa.” Bạch Hoảng đáp, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn cũng đỏ bừng, thoáng vẻ thẹn thùng.

Rồi cô bước xuống khỏi người cậu, ngồi vào ghế lái. Bạch Hoảng cũng cảm thấy mình làm hơi quá trớn, có lẽ để che giấu điều gì đó, cô thành thạo thắt dây an toàn cho mình: “Hồi trước mọi người tắm chung, vỗ mông nhau đen đét còn chẳng thấy sao, giờ hôn cái thì đã làm sao nào?”

“Nhưng, nhưng mà…” Mặt Lục Hàng đỏ rực lên.

Cậu luôn thấy sai sai ở đâu đó, điên cuồng muốn phản bác, nhưng lại chẳng tìm ra lý lẽ nào.

Mãi đến khi xe nổ máy, gầm rú trong màn đêm, lao vun vút vào nội thành, nín nhịn đến phút cuối, Lục Hàng mới thốt ra được một câu:

“Nhưng mà… đó là nụ hôn đầu của tôi…”

“Xì, tôi cũng thế chứ bộ, cậu làm như mình cậu chịu thiệt ấy…” Bạch Hoảng khẽ hừ một tiếng, giảm tốc độ xe, nói: “Người không biết còn tưởng cậu hôn đàn ông đấy.”

Lục Hàng lúc này rất ngượng ngùng, chẳng biết phải đáp lại thế nào.

Dù có liếc nhìn Bạch Hoảng qua khóe mắt, cậu cũng chỉ thấy cô lặng lẽ nhìn về phía trước, xấu hổ mím chặt môi, nhưng màu đỏ ửng trên khuôn mặt ấy thì gió đêm cũng chẳng thể thổi bay.

Nhìn về phía trước, lòng Lục Hàng rối bời, đường phố về đêm vắng tanh vắng ngắt, dường như trong thành phố to lớn này chỉ còn lại cậu và Bạch Hoảng, những tòa nhà chọc trời cao vút đèn đuốc sáng trưng, nhưng vùng ngoại ô này thì quả thực chẳng có mấy xe cộ.

Bỗng chốc nảy sinh cảm giác như thế giới này chỉ còn lại hai người bọn họ.

Đây chính là điểm bất ổn khi ở bên Bạch Hoảng.

Thời gian ở bên cô dường như ngày càng khiến cậu trở nên lúng túng. Bởi vì cô bắt đầu đi tất da chân cho cậu xem, bắt đầu đeo vòng đùi, thậm chí bắt đầu hôn… hay nói những câu đùa cợt người lớn.

Là một trai tân chính hiệu, Lục Hàng bắt đầu cảm thấy khó đỡ trước những hành động nhỏ này của cô. Có lẽ một hai lần còn có thể lấy cớ quan hệ anh em tốt để lấp liếm, nhưng chuyện hôn môi dường như đã vượt qua phạm vi và giới hạn nào đó rồi.

Tuy nói trước kia cũng hay đùa giỡn quá trớn, hồi đó rảnh rỗi thì cậu vỗ mông tôi, tôi vỗ mông cậu, gần gũi quá mức, thì cũng chẳng ai thấy đó là quấy rối tình dục. Nhưng một số trò đùa, khi anh em đã biến thành con gái, thì trở nên không hợp thời, vỗ mông nhau vốn dĩ đã rất kỳ quặc rồi, dù quan hệ với bạn nữ có tốt đến đâu, cũng không thể tiện tay vỗ mông người ta được.

Tuy rằng trong nhà còn có một Mộc Dĩ Nam rảnh rỗi là thích vỗ mông cậu, nhưng điều này cũng gián tiếp chứng minh rằng thực ra có những chuyện quả thực nam nữ thụ thụ bất thân.

Thế nhưng sau khi anh em biến thành con gái, cách thức mới để thể hiện sự thân thiết… là hôn môi?

Có đúng không ta?

Lục Hàng nhìn chiếc xe lạng lách đi về phía căn chung cư quen thuộc, xe chạy một mạch không dừng, nhìn Bạch Hoảng mặt đỏ như gấc đang lái xe, Lục Hàng bỗng nhớ lại hương vị đôi môi cô vừa nãy.

Đó là vị rượu chanh rất ngọt ngào.

Rất ngọt, rất ngon.

Mùi vị là thứ rất huyền diệu, nghe nói đó là thứ con người dễ ghi nhớ nhất, nhiều khi người ta sẽ liên kết sự việc với một đoạn ký ức nào đó.

Lục Hàng cứ cảm thấy rằng trong rất nhiều năm sau này, nếu nếm được vị chanh ngọt ngào, cậu sẽ nhớ ngay đến đôi môi của Bạch Hoảng.

Dù có nằm trên giường bệnh hấp hối, Lục Hàng cũng sẽ hồi tưởng lại vị rượu chanh trên đôi môi cô.

Dấu ấn nhạt nhòa ấy sẽ khắc sâu vào ký ức, có lẽ sẽ mãi chẳng thể phai mờ.

Lục Hàng vẫn chưa về nhà.

Mộc Dĩ Nam bỗng nhiên có cảm giác như bạn trai đi chơi với cô gái khác, bỏ lại cô một mình trong phòng, lặng lẽ chờ đợi người yêu trở về.

Có chút trống trải.

Cô nằm nghiêng người trên giường, lặng lẽ ngắm nhìn căn phòng ngủ cũng được coi là đáng yêu của mình: một con thỏ bông tai dài xinh xắn đặt trên bàn.

Phần lớn thời gian Mộc Dĩ Nam sẽ mặc những bộ quần áo đẹp đẽ mà cô cẩn thận chọn mua, ôm con thỏ bông đáng yêu này, tạo dáng trước cửa sổ sát đất. Những lúc buồn chán, nhìn con thỏ và bản thân đáng yêu trong gương, cô sẽ thấy tâm trạng tốt hơn hẳn.

Đôi khi nỗi cô đơn vô cớ ập đến cũng khiến cô luôn muốn ôm chặt lấy thứ gì đó.

Ví dụ như hôm nay.

“Phù…”

Cô đưa tay kéo con thỏ xuống, ôm chặt vào lòng, vùi mặt sâu vào con thú bông hít một hơi thật sâu, ánh mắt Mộc Dĩ Nam thoáng chút oán trách.

Hàng ca vẫn đi chơi với cái tên nhà giàu kia, bỏ cô một mình ở nhà. Nằm trên giường cảm nhận nỗi cô đơn trống trải này, bỗng nhiên cảm thấy căn phòng rộng lớn như vậy trở nên thật trống vắng, chiếc giường này cũng trở nên trống trải lạ thường.

Bên cạnh chỗ nằm này… nếu có một người, thì tốt biết bao.

“Tít tít ——” Đó là tiếng mở cửa khóa mật mã ngoài phòng khách, Mộc Dĩ Nam đang thiu thiu ngủ bỗng liền tỉnh táo, cô khẽ nheo mắt, dỏng tai lên nghe ngóng động tĩnh ngoài phòng khách.

Là Hàng ca và Bạch Hoảng đã về.

Họ đang nói chuyện gì?

Lúc nằm trên giường ở nhà, thực ra cô lo lắng vô cùng, cô cứ mãi suy đoán về lịch trình tối nay của hai người họ, suy đoán xem tối nay hai người họ có khả năng đi đâu nhất. Chỉ cần nghĩ đến việc Hàng ca có thể sẽ bỏ rơi cô, cùng Bạch Hoảng quấn quýt bên nhau trong một khách sạn xa lạ nào đó, cô lại cảm thấy đau nhói tâm can và oán hận.

Nhưng trong mớ cảm xúc hỗn độn ấy, cô lại cảm nhận được một tia… khoái cảm.

Thứ cảm xúc bắt nguồn từ cơ thể phụ nữ, từ linh hồn và thể xác cô, khiến Mộc Dĩ Nam cảm thấy có chút thỏa mãn kỳ lạ. Cảm giác bị người mình để ý bỏ rơi, giống như tâm trạng chua xót của một cô gái đáng thương đang rơi vào lưới tình, sự nghi kỵ và ghen tuông ấy, đều khiến Mộc Dĩ Nam tìm thấy chút thỏa mãn nhỏ nhoi trong đau khổ.

Có lẽ vì trước kia khi còn là con trai, những cảm xúc đen tối này dù chỉ có một mình cũng phải cẩn thận giấu đi, sợ chính bản thân mình cũng thấy ghê tởm và nhục nhã.

Nhưng bây giờ, với tư cách là một cô gái mang tên Mộc Dĩ Nam, cô lại có thể đường hoàng mang trong mình những cảm xúc tủn mủn của con gái.

Như thể đó là quyền lợi của cô, chứng minh cô là một cô gái thực thụ.

Tuy nhiên sự thật này còn có một cách khác để chứng minh.

Cô suy nghĩ một chút, nghe tiếng ồn ào ngoài phòng khách, lặng lẽ đưa tay xuống dưới gối, bên dưới là hộp thuốc tránh thai vừa mới mua hôm nay.

Cô mím môi, khẽ siết chặt hộp thuốc.

Không biết có thể đợi Bạch Hoảng ngủ say, rồi thử lẻn vào phòng Lục Hàng tìm cơ hội không…

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!